Nhân gian bất tu tiên - Chương 883: Hài Hòa Nhân Quả: Ánh Sáng Lãnh Đạo Mới
Hoàng hôn đã buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của ngày, nhưng Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ quán trà, dáng vẻ thanh thoát ẩn mình trong màn đêm sắp buông. Dòng sông Vọng Giang cuồn cuộn chảy, âm thầm mang theo những câu chuyện của nhân gian, tựa như một cuốn sách ngàn năm không dứt. Lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn vương vấn trong không khí, sự trăn trở của nàng về bản tính con người, về những chấp niệm và tham lam cố hữu, đã được Tạ Trần hóa giải bằng triết lý về "la bàn" và "tấm gương". Y đã buông tay khỏi ván cờ, không phải vì thờ ơ, mà vì tin tưởng. Tin tưởng vào khả năng của nàng, của Dương Quân, của cả nhân gian này.
Đêm dần buông, quán trà trở nên tĩnh lặng hơn. Tạ Trần khép lại cuốn sách cũ, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ, cảm nhận sự khắc nghiệt của thời gian in hằn trên từng trang giấy. Y không vội vã rời đi, mà để tâm trí mình trôi theo dòng chảy của Vọng Giang, nghĩ về những hạt mầm đã gieo, về những chồi non đang vươn mình trong mảnh đất nhân gian hoang sơ sau cơn bão táp Thiên Đạo. Liệu chúng có thể trụ vững trước phong ba bão táp của chính bản tính con người, hay sẽ sớm tàn lụi? Y không có câu trả lời tuyệt đối, bởi lẽ, đó là hành trình mà nhân gian phải tự mình trải nghiệm.
***
Màn đêm dần nhường chỗ cho bình minh. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua tán cây cổ thụ bên bờ sông, hắt lên mặt nước Vọng Giang những vệt sáng lấp lánh, tựa như hàng vạn viên ngọc quý đang nhảy múa. Không khí ban mai trong lành và mát mẻ, mang theo hơi ẩm dịu dàng từ dòng sông, hòa quyện với mùi hương thoang thoảng của trà mới pha và mùi hoa cỏ dại ven bờ. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc, tựa như một bản hòa ca chào đón một ngày mới, xua tan đi sự tĩnh mịch còn vương lại của đêm.
Trong quán trà Vọng Giang nhỏ bé nhưng ấm cúng, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai có thể chạm tới, sưởi ấm khuôn mặt thanh tú và gầy gò của y. Y không mặc bộ áo vải cũ kỹ quen thuộc, mà là một chiếc áo bào màu xanh nhạt, đơn giản nhưng không kém phần thanh nhã, tôn lên vẻ thư sinh vốn có. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày luôn ẩn chứa vẻ suy tư, giờ đây lại ánh lên một sự bình yên hiếm thấy, một sự hài lòng nhẹ nhàng khi quan sát thế giới bên ngoài. Y đang đọc một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu úa vàng, nội dung là những câu chuyện về các vương triều hưng vong, về lẽ thịnh suy của nhân gian qua bao đời. Mỗi lần y khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, hòa cùng hương thơm thanh khiết của lá trà, tựa như một liều thuốc an thần cho tâm hồn.
Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, với vóc dáng gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ lanh lợi, đang đứng đợi. Thằng bé mặc một chiếc áo vải thô màu xám, tuy cũ kỹ nhưng được giặt giũ sạch sẽ. Tiểu An không còn vẻ ngây thơ như những ngày đầu, mà đã trưởng thành hơn rất nhiều, trên khuôn mặt đã xuất hiện những nét kiên nghị, thông minh, phản ánh sự va chạm với thế sự và những kiến th��c đã tiếp thu. Tay nó cầm một cuộn báo cáo được đóng gói cẩn thận, trên đó có dấu ấn của 'Hành Lang Minh Bạch' – một biểu tượng mới của trật tự nhân gian.
"Tiên sinh, đây là báo cáo của tuần này." Tiểu An bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy tự tin, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của quán trà. Nó không còn rụt rè hay ngập ngừng như trước, mà đã quen với việc trình bày những vấn đề phức tạp trước vị tiên sinh uyên bác của mình. "Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã giải quyết ổn thỏa vụ tranh chấp đất đai ở thôn Vân Sơn."
Tạ Trần không lập tức đáp lời. Y khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận dòng ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Đôi mắt y vẫn dán vào trang sách, nhưng rõ ràng tâm trí đã hướng về những lời của Tiểu An. "Thế nào là 'ổn thỏa' và 'chung'?" Y hỏi, giọng trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng ẩn chứa một sự truy vấn sâu sắc. "Liệu những giải pháp đó có thực sự bền vững, hay chỉ là tạm thời xoa dịu những mâu thuẫn bề nổi, để rồi một ngày nào đó chúng lại bùng ph��t trở lại, như tro tàn dưới lớp vỏ bọc bình yên?"
Tiểu An không hề nao núng trước câu hỏi đầy tính triết lý của Tạ Trần. Thằng bé đã quen với cách tư duy này của tiên sinh, nơi mọi vấn đề đều được mổ xẻ đến tận cùng bản chất. "Thưa tiên sinh, lần này thì không phải." Tiểu An đáp, ánh mắt sáng lên vẻ tự hào. "Ban đầu, tranh chấp nảy sinh giữa hai nhóm dân cư: một bên là phàm nhân đã sinh sống lâu đời, một bên là nhóm cựu tu sĩ mới định cư, muốn mở rộng khu vực canh tác bằng pháp thuật. Cả hai đều có lý lẽ riêng, và ai cũng cho rằng mình đúng."
Thằng bé dừng lại một chút, sắp xếp lại lời lẽ trong đầu. "Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã không vội vàng phán quyết. Họ đã tổ chức một hội nghị mở, dưới sự chứng kiến của 'Hành Lang Minh Bạch'. Họ mời đại diện của cả hai bên, cả các vị trưởng lão phàm nhân và những vị cựu tu sĩ có uy tín, cùng ngồi lại để trình bày nguyện vọng và khó khăn của mình."
"Họ không chỉ lắng nghe, mà còn dùng chính những nguyên tắc 'minh bạch tuyệt đối' và 'công bằng' mà tiên sinh đã đặt ra để phân tích. Dương Quân đã giải thích cặn kẽ về quyền lợi và trách nhiệm của mỗi bên, về ý nghĩa của việc cùng tồn tại và phát triển trong 'Nhân Đạo' mới. Ngài ấy nhấn mạnh rằng, trong kỷ nguyên này, không còn sự phân biệt giữa tiên và phàm, mà chỉ có những con người cùng kiến tạo một tương lai chung."
"Lăng Nguyệt Tiên Tử thì lại dùng chính kinh nghiệm của mình khi còn là tiên tử, kể về những lần tông môn thiếu thốn tài nguyên, phải tranh giành lẫn nhau, dẫn đến nội bộ lục đục. Nàng nói rằng, quyền năng không phải là để chiếm đoạt, mà là để phụng sự. Một vị cựu tu sĩ, từng là trưởng lão của một tiểu tông môn nay đã tan rã, có kinh nghiệm sâu sắc về thổ pháp và thủy lợi, đã tình nguyện đứng ra giúp quy hoạch lại toàn bộ khu vực. Ngài ấy đã đề xuất một phương án xây dựng hệ thống thủy lợi chung, dẫn nước từ một con suối trên núi cao về, không chỉ cung cấp đủ nước cho cả hai bên, mà còn giúp tăng năng suất canh tác lên gấp đôi."
"Và phàm nhân?" Tạ Trần khẽ hỏi, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi trang sách, nhìn thẳng vào Tiểu An, như muốn thấu hiểu từng chi tiết trong lời kể của nó.
"Phàm nhân thì góp sức lao động, tiên sinh ạ!" Tiểu An hào hứng đáp. "Họ không còn sợ hãi hay nghi kỵ pháp thuật nữa, mà nhìn thấy được lợi ích từ sự hợp tác. Họ dùng kinh nghiệm canh tác ngàn đời của mình, kết hợp với sự hướng dẫn của cựu tu sĩ, cùng nhau đào mương, đắp đập. Tiên sinh nói đúng, đó là sự hài hòa, không phải áp đặt. Mỗi bên đều tự nguyện cống hiến, tự nguyện lựa chọn lợi ích chung. Cuối cùng, không chỉ giải quyết được tranh chấp, mà còn tạo ra một mối liên kết bền chặt giữa hai cộng đồng, cùng nhau khai hoang, cùng nhau hưởng lợi."
Tạ Trần lắng nghe, trên môi khẽ nở một nụ cười mờ nhạt, tựa như ánh trăng cuối mùa. Y nhẹ nhàng lật trang sách, ánh mắt nhìn ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy, như thể đang nhìn thấy dòng chảy của nhân quả đang hình thành. Tiểu An đứng bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của tiên sinh. Tạ Trần trầm ngâm một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.
"Rất tốt." Y thốt ra hai từ đơn giản, nhưng chứa đựng sự công nhận và một niềm tin sâu sắc. Y biết, đây chính là những bước đi đầu tiên của 'Nhân Đạo' - không phải là một bộ luật khô khan, mà là một triết lý sống, một cách vận hành xã hội dựa trên sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng thuận. Khó khăn trong việc duy trì 'Nhân Đạo' sẽ không đến từ sức mạnh bên ngoài, mà từ chính bản chất con người và những cám dỗ quyền lực nhỏ lẻ. Nhưng giờ đây, y thấy được rằng, Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với những người khác, đang dần học cách đối mặt với thách thức vĩnh cửu đó. Họ đang xây dựng một nền móng vững chắc, không chỉ bằng gạch đá, mà bằng lòng tin và sự hợp tác. Tạ Trần cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Y đã buông tay, nhưng ván cờ vẫn đang tiếp diễn, và những người chơi mới đang chứng tỏ mình xứng đáng với niềm tin ấy.
***
Trong khi Tạ Trần trầm tư bên dòng Vọng Giang, thì tại chân Thiên Đăng Sơn, một khung cảnh tràn đầy sức sống và hy vọng đang diễn ra. Nắng ấm giữa trưa trải dài trên những cánh đồng xanh mướt, nhuộm vàng những mái nhà mới tinh tươm. Gió nhẹ luồn qua những tán cây, mang theo hương đất mới và mùi gỗ tươi, tạo nên một không khí trong lành, dễ chịu. Tiếng cuốc xẻng va chạm, tiếng búa gõ lốc cốc, tiếng nói cười rộn rã của hàng trăm người lao động hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự kiến tạo.
Tại trung tâm của sự nhộn nhịp đó, một ngôi trường mới đang dần thành hình, sừng sững giữa bầu trời xanh thẳm. Những bức tường gạch đỏ tươi đã được dựng lên vững chãi, mái ngói xanh lam đang được lợp cẩn thận, và những khung cửa sổ gỗ đang chờ được lắp đặt. Đây không chỉ là một ngôi trường, mà là biểu tượng của một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và sự phát triển được đặt lên hàng đầu, không còn phân biệt sang hèn, phàm tiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng giữa công trường, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, để lộ vầng trán cao và đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự tập trung và quyết đoán. Nàng không còn là vị tiên tử cao ngạo của quá khứ, mà là một nhà lãnh đạo thực thụ, hòa mình vào dòng chảy của nhân gian. Nàng chỉ đạo một nhóm cựu tu sĩ, những người từng chỉ biết pháp thuật để tu luyện và chiến đấu, giờ đây đang sử dụng chúng để nâng những tảng đá lớn, vận chuyển vật liệu nặng một cách nhẹ nhàng. Pháp lực của họ không còn để phô diễn sức mạnh, mà để phục vụ cho công việc xây dựng, cho lợi ích chung.
"Tốc độ này tốt hơn dự kiến." Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn của công trường. Nàng khẽ gật đầu hài lòng, ánh mắt lướt qua từng chi tiết của công trình. "Các đệ tử đã dần hiểu rằng pháp thuật không chỉ để tu luyện, để thăng cấp, mà còn để phục vụ nhân gian, để kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn. Họ đã tìm thấy một ý nghĩa mới cho con đường tu hành của mình."
Bên cạnh nàng là Dương Quân, tuấn tú và nho nhã trong bộ đạo bào màu lam nhạt. Khí chất thư sinh của chàng vẫn còn đó, nhưng đã được tô điểm thêm vẻ anh tuấn, kiên định của một nhà lãnh đạo. Đôi mắt chàng sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Dương Quân đang trò chuyện thân mật với một nhóm phàm nhân đang trộn vữa và xếp gạch, không có chút khoảng cách nào giữa họ. Chàng lắng nghe những lời góp ý về kỹ thuật xây dựng, về độ bền của vật liệu, và giải thích những nguyên t���c cơ bản của 'Nhân Đạo' trong từng hành động.
"Và phàm nhân cũng đã tin tưởng hơn." Dương Quân tiếp lời Lăng Nguyệt, quay sang nàng với một nụ cười rạng rỡ. "Họ không còn sợ hãi, không còn nghi kỵ pháp thuật hay những người tu sĩ nữa. Thay vào đó, họ cùng nhau hợp tác, chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ lẫn nhau. Chính nghĩa mà chúng ta theo đuổi, giờ đây đã có hình hài cụ thể, không còn là những lời nói suông. Nó hiện hữu trong từng viên gạch, từng mái ngói, từng nụ cười của những người dân đang lao động nơi đây."
Tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ em vang lên từ một góc công trường. Một nhóm nhóc tì, bao gồm cả con của cựu tu sĩ và con của phàm nhân, đang chơi đùa với những mảnh gỗ vụn và cát, chúng không hề có khái niệm về xuất thân hay địa vị, chỉ đơn thuần là những đứa trẻ vô tư. Cảnh tượng đó, đối với Lăng Nguyệt và Dương Quân, chính là minh chứng sống động nhất cho sự thành công của 'Nhân Đạo', cho một tương lai không còn ranh giới.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt vuông vức đầy phong trần, đang kiểm tra kết cấu của một bức tường mới dựng. Râu quai nón rậm rạp của ông khẽ rung lên khi ông gật gù hài lòng. Ông mặc một bộ giáp trụ nhẹ, nhưng đôi tay lại thoăn thoắt kiểm tra từng viên gạch, từng mối nối, đảm bảo sự vững chắc tuyệt đối cho công trình. Ông là hiện thân của sự thực tế, của sức mạnh lao động và sự tận tâm.
"Nền móng vững chắc, lòng người đồng thuận." Bách Lý Hùng nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách. "Ngôi trường này sẽ là biểu tượng cho kỷ nguyên mới của chúng ta. Nơi đây, tri thức sẽ được truyền thụ, nhân cách sẽ được hình thành, và những hạt mầm của 'Nhân Đạo' sẽ được gieo trồng." Ông đưa tay vỗ nhẹ vào bức tường, cảm nhận sự rắn chắc của nó. "Tôi tin rằng, những thế hệ tương lai sẽ lớn lên trong một thế giới công bằng hơn, nơi mỗi người đều được trân trọng và có cơ hội phát triển."
Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ đạo một cựu tu sĩ có tu vi khá cao, nhưng đã chủ động từ bỏ danh vọng tu tiên, để nâng một tảng đá lớn, đặt vào đúng vị trí của nó. Pháp lực của vị tu sĩ này không hề yếu đi, nhưng ánh mắt ông đã không còn vẻ ngạo mạn, mà thay vào đó là sự khiêm tốn và niềm vui khi được cống hiến. Dương Quân thì đang giải thích cặn kẽ cho một lão nông về cách thức lắp đặt hệ thống thoát nước hiệu quả cho ngôi trường, sao cho nó vừa bền vững, vừa thân thiện với môi trường xung quanh. Lão nông gật gù lắng nghe, ánh mắt đầy sự tin tưởng.
Mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện với mùi đất mới, mùi gỗ, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự kiến tạo, của lao động chân chính. Tiếng cười đùa của trẻ em hòa cùng tiếng cuốc xẻng, tiếng búa gõ, tiếng chỉ đạo của các lãnh đạo, tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, tràn đầy hy vọng. Sự hòa hợp giữa cựu tu sĩ và phàm nhân không còn là một lý thuyết xa vời, mà đã trở thành hiện thực sống động ngay trước mắt. Họ không còn ranh giới, không còn sự phân biệt, mà cùng nhau hướng tới một mục tiêu chung: xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho nhân gian. Lăng Nguyệt và Dương Quân, đứng giữa không gian đó, cảm nhận rõ ràng trọng trách trên vai mình, nhưng cũng tràn đầy niềm tin và quyết tâm. Họ biết rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên này đã chứng minh rằng 'Nhân Đạo' hoàn toàn có thể trở thành hiện thực, nếu con người biết cách tin tưởng và hợp tác.
***
Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, phủ lên Thành Vô Song một lớp ánh sáng dịu nhẹ, Nữ Hoàng Đồ Long đang ngồi trong phủ của mình, nơi kiến trúc pha trộn giữa nét uy nghi của vương triều cũ và sự giản dị, thực tế của kỷ nguyên mới. Không gian không quá xa hoa, nhưng toát lên vẻ thanh lịch và chức năng. Trên một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, trải ra một tấm bản đồ quy hoạch chi tiết của Thành Vô Song và các vùng lân cận, với những đường nét vẽ tay tinh xảo, đánh dấu các khu dân cư, đường xá, và các dự án phát triển.
Bầu không khí trong phòng mát mẻ, dễ chịu. Từ bên ngoài, tiếng gió nhẹ thoảng qua các ô cửa sổ chạm khắc, mang theo mùi hương của hoa dại từ những khu vườn công cộng mới được trồng. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, nhưng đầy trọng lượng, vang lên giữa ba người: Nữ Hoàng Đồ Long, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân.
Nữ Hoàng Đồ Long, vẫn giữ khí chất vương giả nhưng không quá xa cách, mặc một bộ long bào đơn giản, không cầu kỳ, tôn lên vẻ thực tế và kiên nghị của bà. Đôi mắt sắc sảo của bà lướt trên bản đồ, rồi dừng lại ở Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người đang đứng đối diện, dáng vẻ thanh thoát và đầy tự tin.
"Vụ việc ở khu vực khai thác linh khoáng phía Bắc đã được giải quyết ổn thỏa, ta đã nhận được báo cáo." Nữ Hoàng Đồ Long mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, chứa đựng sự tán thưởng. "Ban đầu, nhóm tu sĩ đó vẫn còn giữ tư tưởng 'kẻ mạnh hơn được hưởng nhiều hơn', đòi hỏi được ưu tiên phân bổ tài nguyên dựa trên tu vi của họ. Họ cho rằng, pháp lực của họ có thể khai thác nhanh hơn, hiệu quả hơn, nên họ xứng đáng được hưởng phần lớn."
Nữ Hoàng khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một chút suy tư về những tàn dư tư tưởng cũ. "Nhưng sau khi Dương Quân giải thích rõ ràng về các nguyên tắc 'Nhân Đạo', về sự công bằng và lợi ích chung, họ đã bắt đầu lắng nghe. Ngài ấy đã phân tích cặn kẽ rằng, dù có pháp lực, nếu không có sự hợp tác của phàm nhân trong việc vận chuyển, chế biến, và phân phối, thì linh khoáng cũng không thể thực sự mang lại giá trị tối đa cho toàn bộ nhân gian. Tu sĩ và phàm nhân là hai phần không thể tách rời của một thể thống nhất."
Dương Quân gật đầu, bổ sung: "Quan trọng là phải để họ tự nhìn thấy lý lẽ, không phải dùng quyền lực để ép buộc. Chúng ta không thể xây dựng một trật tự bền vững bằng cách trấn áp hay áp đặt. Phải để họ nhận ra rằng, trong kỷ nguyên này, lợi ích cá nhân chỉ có thể tối đa hóa khi nó hòa hợp với lợi ích chung. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' nằm ở sự đồng thuận tự nguyện, không phải sự phục tùng cưỡng ép."
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, giọng nói nàng đã trở nên ôn hòa hơn, nhưng vẫn giữ được sự sắc sảo vốn có. "Và ta đã chia sẻ với họ những câu chuyện về thời gian ta còn tu luyện trong tiên môn. Về việc các tông môn hùng mạnh cũng phải đối m���t với những cuộc tranh giành tài nguyên khốc liệt, dẫn đến những xung đột nội bộ không đáng có, thậm chí là sự suy tàn. Ta nhấn mạnh rằng, sự công bằng không chỉ là một nguyên tắc đạo đức, mà còn là một nền tảng thực tế để duy trì hòa bình và sự phát triển lâu dài. Khi tài nguyên được phân bổ công bằng, mỗi người đều có cơ hội, thì sự cống hiến mới thực sự phát huy."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Nữ Hoàng Đồ Long. "Ta cũng nói với họ rằng, cảm xúc đã trở lại trong nhân gian, nhưng sự lý trí cũng phải đi kèm. Chúng ta không thể để cảm xúc cá nhân hay sự cố chấp cũ kỹ lấn át lý trí và lợi ích chung. Một hệ thống 'minh bạch tuyệt đối' như 'Hành Lang Minh Bạch' chính là để đảm bảo rằng mọi quyết định đều dựa trên lý lẽ và sự công bằng, không thiên vị bất kỳ ai, dù là tu sĩ hay phàm nhân."
Nữ Hoàng Đồ Long gật đầu đồng tình, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Bà đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi khu vực khai thác linh khoáng được đánh dấu. "Cuối cùng, họ đã chấp nhận một phương án phân bổ linh khoáng công bằng, dựa trên nhu cầu thực tế và khả năng cống hiến của từng nhóm. Thậm chí, họ còn đề xuất thành lập một ủy ban giám sát chung, bao gồm cả tu sĩ và phàm nhân, để đảm bảo tính minh bạch. Ta tin rằng, đây chính là cách mà 'Nhân Đạo' sẽ vận hành trong tương lai – không chỉ là sự hòa hợp giữa các cá nhân, mà còn là sự dung hòa giữa các tư tưởng, giữa quá khứ và hiện tại."
Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, thể hiện sự thấu hiểu và ăn ý trong phong cách lãnh đạo của họ. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thách thức, học cách tin tưởng lẫn nhau và phát triển một tầm nhìn chung. Sự hợp tác của họ, cùng với sự hỗ trợ của Nữ Hoàng Đồ Long, đang kiến tạo nên một trật tự mới, nơi những giá trị của con người được đặt lên hàng đầu. Họ biết rằng, con đường còn dài và đầy chông gai, nhưng mỗi vấn đề được giải quyết, mỗi sự đồng thuận được tạo ra, đều là một viên gạch vững chắc xây nên nền móng cho một kỷ nguyên mới. Tiếng gió chiều vẫn nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hy v���ng và niềm tin vào một tương lai mà họ đang cùng nhau kiến tạo.
***
Hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh sơn dầu khổng lồ, đang dần trải dài trên bầu trời, nhuộm đỏ những áng mây bồng bềnh và cả đỉnh Thiên Đăng Sơn hùng vĩ. Từ độ cao này, có thể nhìn thấy toàn cảnh Thành Vô Song, nay đã không còn vẻ hoang tàn của một phế tích, mà đã trở thành một trung tâm sầm uất, với những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rải khắp mặt đất. Xa hơn nữa, những thị trấn và làng mạc mới được xây dựng theo kiến trúc hài hòa, giản dị nhưng vững chãi, cũng bắt đầu lên đèn, tạo thành một dải lụa ánh sáng ấm áp kéo dài đến tận chân trời. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua đỉnh núi, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương của cỏ dại, tạo nên một không gian tĩnh mịch nhưng không hề cô độc.
Tạ Trần đứng một mình trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi y thường lui tới để tìm kiếm sự bình yên và suy tư. Vóc dáng gầy gò của y hiện rõ trong ánh hoàng hôn, tựa như một pho tượng cổ kính, trầm mặc giữa đất trời bao la. Đôi mắt sâu thẳm của y không còn nhìn vào những trang sách, mà đang bao quát toàn bộ khung cảnh huy hoàng dưới chân. Cảnh tượng bình yên, hài hòa của nhân gian hiện ra trước mắt y, không còn sự hỗn loạn hay áp lực như những ngày Thiên Đạo còn tồn tại. Những tia sáng lấp lánh từ các thị trấn mới, những con đường được thắp sáng, những ngôi trường đang dần thành hình, tất cả đều là minh chứng cho sự vận hành trôi chảy của 'Nhân Đạo'.
Y cảm nhận được sự sống động đang trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất, một nguồn năng lượng mới không đến từ linh khí tiên thiên, mà từ chính ý chí, sự hợp tác và niềm tin của con người. Đó là một thứ sức mạnh bền vững hơn, sâu sắc hơn, bởi nó không phụ thuộc vào sự ban phát của Thiên Đạo, mà được kiến tạo từ chính bản chất nhân sinh. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự hài lòng sâu sắc, nhưng cũng ẩn chứa một chút suy tư về những thách thức tiềm ẩn.
Tay y khẽ đưa lên, chạm vào một vật nhỏ bé đang nằm trong lòng bàn tay. Đó là chiếc Nguyệt Quang Trâm, một vật phẩm mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã vô tình để quên khi đến thăm y tại quán trà Vọng Giang vài ngày trước. Chiếc trâm được làm từ một loại ngọc lạnh, nhưng giờ đây, y cảm nhận được một hơi ấm nhẹ tỏa ra từ nó, tựa như hơi ấm của sự sống, của niềm tin, và cả một chút tình cảm ẩn chứa. Chiếc trâm không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một biểu tượng, một sợi dây liên kết vô hình giữa y và thế giới y đã giúp định hình. Nó là minh chứng cho sự trưởng thành của Lăng Nguyệt, cho niềm tin mà nàng đã đặt vào Tạ Trần, và cũng là một lời nhắc nhở về vai trò cố vấn của y.
Tạ Trần biết, mối quan hệ của y với Lăng Nguyệt và Dương Quân đã chuyển từ "người chỉ dẫn - người thực hiện" sang "cố vấn - người bạn đồng hành", với sự tôn trọng và thấu hiểu sâu sắc hơn. Họ không còn tìm đến y để được chỉ đường, mà để chia sẻ, để tìm kiếm sự xác nhận cho những triết lý mà họ đang nỗ lực thực hiện. Sự hiện diện của y, dù không còn trực tiếp can thiệp, vẫn là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng và giữ vững quỹ đạo của 'Nhân Đạo'.
"Ván cờ đã hạ." Tạ Trần khẽ thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió, tựa như một lời thì thầm của tạo hóa. Ánh mắt y vẫn dõi theo những ánh đèn lấp lánh dưới chân núi, rồi lại ngước nhìn lên bầu trời đêm đang dần bao trùm, nơi những vì sao bắt đầu xuất hiện. "Nhưng con đường của nhân gian, chỉ mới bắt đầu."
Y hiểu rằng, sự ổn định của 'Nhân Đạo' không phải là vĩnh cửu. Những thách thức trong tương lai sẽ không đến từ những thế lực siêu nhiên hay những tiên nhân cao ngạo, mà sẽ đến từ chính bản chất con người – từ những cám dỗ của quyền lực, từ sự ích kỷ, từ những chấp niệm nhỏ nhoi vẫn còn ẩn sâu trong mỗi linh hồn. Đó là một hành trình dài vô tận, đòi hỏi sự nỗ lực và điều chỉnh liên tục từ các lãnh đạo mới. Nhưng y tin, với những gì y đã chứng kiến, nhân gian đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách đó.
Tạ Trần quay lưng lại với cảnh hoàng hôn rực rỡ, bước vào ngôi miếu nhỏ đơn sơ trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Ngôi miếu đã được tu sửa lại, không còn vẻ hoang phế mà mang một vẻ thanh tịnh, ấm cúng. Y đặt chiếc Nguyệt Quang Trâm lên bàn thờ nhỏ, nơi một lư hương đang tỏa ra làn khói trầm hương dịu nhẹ, hòa vào không khí thiêng liêng của nơi đây. Rồi y ngồi xuống, xếp bằng, nhắm mắt lại.
Trong tĩnh lặng, y cảm nhận sự vận hành của dòng chảy nhân quả trong thế giới mới. Y không còn tu luyện, không còn tìm kiếm sức mạnh hay trường sinh, nhưng tâm trí y vẫn là một dòng sông tri thức, liên tục suy tư và phân tích. Y cảm nhận được từng sợi dây nhân quả đang đan xen, kết nối mọi hành động, mọi suy nghĩ của con người trong kỷ nguyên mới. Dù ẩn mình giữa nhân gian, dù chỉ là một phàm nhân bình thường, nhưng Tạ Trần vẫn là trung tâm của ván cờ vĩ đại này, một người quan sát thầm lặng, một cố vấn vô hình, sẵn sàng dùng trí tuệ của mình để dẫn dắt, để gợi mở, khi nhân gian thực sự cần đến.
Y biết, vai trò của mình đã thay đổi, nhưng ý nghĩa của sự tồn tại thì không. Anh vẫn là Tạ Trần, người thư sinh chỉ mong được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng đồng thời, cũng là người đã gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình kiến tạo vận mệnh, không cần đến sự ban ơn của thần linh. Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên môn không còn, và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, đã trở thành nền móng cho một tương lai mà không ai có thể đoán định. Và y, trong sự tĩnh lặng của đỉnh Thiên Đăng Sơn, sẵn sàng cho những gì sẽ đến.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.