Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 881: Bàn Cờ Lặng Lẽ: Tạ Trần Giao Phó Trật Tự Mới

Tạ Trần quay lại nhìn mọi người, một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt y. “Tất cả những điều này chỉ là một bước khởi đầu. Nhân Đạo, cuối cùng, vẫn phải do chính nhân gian tự kiến tạo và giữ gìn. 'Hành Lang Minh Bạch' sẽ là một con đường, một cây cầu, để kết nối lòng người, để ánh sáng chân lý luôn được lan tỏa. Nhưng để nó tồn tại và phát triển, cần sự chung tay của tất cả chúng ta, và quan trọng hơn cả, là sự trưởng thành của mỗi cá nhân trong nhân gian.”

Y biết rằng, sự ra đời của "Hành Lang Minh Bạch" báo hiệu cho sự hình thành của một cấu trúc xã hội hoàn toàn mới, nơi quyền lực được phân tán và giám sát bởi cộng đồng, đặt nền móng vững chắc cho Nhân Đạo thực sự. Vai trò của y sẽ vẫn là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng gián tiếp, chứ không phải một lãnh đạo hữu hình. Những nguyên tắc "minh bạch tuyệt đối" và "không quyền lực cưỡng chế" của "Hành Lang Minh Bạch" sẽ là bài kiểm tra lớn cho bản chất của Nhân Đạo và khả năng tự quản lý của nhân gian.

Dương Quân và Lăng Nguyệt lập tức bắt tay vào việc phác thảo các văn bản chi tiết. Nữ Hoàng Đồ Long và Mộ Dung Tuyết thì bàn bạc kế hoạch truyền đạt thông tin đến dân chúng và các lãnh đạo khác trong vương triều, chuẩn bị cho một sự thay đổi sâu rộng. Tạ Trần, một lần nữa, đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo dòng người tấp nập trên Phố Thương Mại Kim Long. Y nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười, những lo toan đời thường. Đó chính là nhân gian mà y muốn bảo vệ, muốn kiến tạo một con đường để họ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không cần thành tiên. Những hạt giống đã gieo, giờ đây đã có một người thợ vườn tận tâm chăm sóc, và một hệ thống kênh dẫn nước để nuôi dưỡng chúng. Tạ Trần tin rằng, tương lai của nhân gian, sẽ không còn bị định đoạt bởi Thiên Đạo hay các tiên môn, mà sẽ do chính con người tự mình nắm giữ.

***

Sáng sớm, trong căn phòng bế quan kiên cố tại Thái Huyền Tông, linh khí thanh khiết cuồn cuộn bao trùm, nhưng không phải để tu luyện. Nơi đây, mọi trận pháp đều được thiết lập để giữ cho không gian tĩnh lặng tuyệt đối, cách ly khỏi mọi tạp âm của thế giới bên ngoài, chỉ còn lại tiếng linh khí luân chuyển nhè nhẹ, tựa hồ hơi thở của đại địa. Ánh sáng bình minh len lỏi qua khe cửa sổ bằng đá, nhuộm một vệt vàng cam lên những tấm thẻ tre và cuộn lụa trải dài trên chiếc bàn gỗ cổ xưa. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng quyện cùng mùi linh khí thanh thoát, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa thanh tịnh.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn làm từ cỏ bồ đề. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang tập trung vào một cuộn lụa mỏng. Trên đó, những nét chữ tinh xảo ghi chép chi tiết về một vụ tranh chấp đất đai tại một thôn nhỏ ven sông, nơi hai gia đình đã mâu thuẫn dai dẳng qua nhiều thế hệ. Thế nhưng, nhờ sự can thiệp của “Hành Lang Minh Bạch”, thông qua hòa giải và áp dụng những tri thức nông nghiệp mới – cụ thể là phương pháp đo đạc đất đai và phân tích thổ nhưỡng do Dương Quân đưa ra, kết hợp với các nguyên tắc minh bạch mà Lăng Nguyệt Tiên Tử hệ thống hóa – vụ việc đã được giải quyết một cách công bằng, thấu tình đạt lý, khiến cả hai bên đều tâm phục khẩu phục. Sự công bằng không đến từ quyền lực cưỡng chế, mà từ sự thấu hiểu và tri thức.

Y lật nhẹ cuộn lụa, tiếng lụa sột soạt khe khẽ phá vỡ sự tĩnh mịch. Kế bên, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc nhã nhặn, đang nhẹ nhàng pha trà. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tú và bình yên trên gương mặt. Mỗi động tác của nàng đều tao nhã, tựa như đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa, từ việc tráng ấm, cho trà, đến việc rót từng dòng nước nóng hổi vào chén. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà Phù Vân, xua đi chút lạnh lẽo còn vương của buổi sớm. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và quan tâm, không hề lên tiếng làm phiền suy tư của y.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi, mà vì sự chiêm nghiệm sâu sắc. “'Hành Lang Minh Bạch' đã bắt đầu xử lý những tranh chấp đầu tiên một cách công bằng. Những vụ việc tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng của trật tự xã hội. Và ‘Mạng lưới tri thức’ cũng đang lan rộng nhanh hơn ta tưởng, như một dòng suối ngầm len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian.” Giọng y trầm ấm, mang theo sự tĩnh lặng của người đã nhìn thấu vạn vật.

Mộ Dung Tuyết đặt chén trà xuống trước mặt y, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay Tạ Trần. Nàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng như nước. “Đó là nhờ sự sắp đặt tinh tế của chàng, và sự kiên định, tháo vát của Lăng Nguyệt, Dương Quân. Họ đã trưởng thành rất nhiều. Từ những kẻ mờ mịt trên con đường tu tiên, nay họ đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của việc cống hiến cho nhân gian.” Giọng nàng trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua cành trúc, mang theo sự bình tĩnh và thấu hiểu.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ tan ra trong miệng, để lại dư vị ngọt ngào. Y nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí thanh khiết trong phòng, nhưng tâm trí y lại phiêu du đến những thôn làng xa xôi, đến những con người đang học cách tự mình kiến tạo tương lai. Y thấy rõ hình ảnh của Nhân Quả Luân Bàn trong tâm trí, những sợi nhân quả phức tạp đang dần được gỡ rối, được kết nối lại theo một trật tự mới. Từng hành động của Dương Quân, Lăng Nguyệt, Nữ Hoàng Đồ Long, thậm chí là cả Ông Lão Tiều Phu, đều tạo nên những gợn sóng nhân quả, thay đổi vận mệnh của hàng vạn người.

Y từng sợ hãi việc "mất người" khi tu tiên, sợ hãi bản thân sẽ đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính quý giá. Nhưng giờ đây, y đã tìm thấy một con đường khác, một con đường mà ở đó, sức mạnh không đến từ việc đoạn tuyệt hồng trần, mà đến từ sự gắn kết sâu sắc với nhân gian. Y không cần phải tự tay làm mọi việc, y chỉ cần gieo những hạt giống tri thức, những hạt giống của sự thật và công bằng, rồi để nhân gian tự mình nuôi dưỡng chúng. Vai trò của y, từ một người kiến tạo, đã dần chuyển hóa thành một người quan sát, một điểm neo vô hình, giữ cho con thuyền Nhân Đạo không lạc lối giữa biển khơi vô định.

“Sự trưởng thành của họ chính là điều ta mong đợi nhất,” Tạ Trần khẽ nói, mở mắt ra, ánh nhìn xa xăm vượt qua bức tường đá, hướng về thế giới bên ngoài. “Một thế giới mà con người có thể tự mình điều hành, tự mình giải quyết những vấn đề của mình, mà không cần đến sự can thiệp của thần tiên hay những quyền lực tuyệt đối.” Y nhớ lại những lời trong Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà y đã từng nghiền ngẫm, triết lý "vô vi nhi trị" không phải là không làm gì, mà là tạo ra một hệ thống có thể tự vận hành, để mọi thứ diễn ra tự nhiên theo đúng bản chất của nó.

Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Thiên Đạo cũ tuy đã suy kiệt, nhưng những tàn dư của nó, những chấp niệm về quyền năng, về sự bất tử, vẫn còn len lỏi trong tâm trí con người. Việc duy trì 'Nhân Đạo' sẽ là một thách thức vĩnh cửu, đòi hỏi sự kiên trì và tỉnh táo không ngừng. Sẽ có những lúc hệ thống vấp phải thử thách, sẽ có những kẻ lợi dụng sự minh bạch để trục lợi, nhưng y tin rằng, với nền móng đã được xây dựng, với những con người đã tìm thấy ánh sáng của tri thức và công bằng, nhân gian sẽ tự mình vượt qua. Vai trò của y, từ nay, sẽ là một người canh giữ ngọn lửa ấy, lặng lẽ, không ồn ào.

Tạ Trần đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp căn phòng. Y cảm nhận được năng lượng của một ngày mới, của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Mộ Dung Tuyết đứng phía sau y, ánh mắt nàng cũng dõi theo hướng y nhìn, thấu hiểu mọi suy tư trong lòng y. Nàng biết, ván cờ của Tạ Trần không bao giờ thực sự kết thúc, chỉ là y chuyển từ vai trò người chơi trực tiếp sang người quan sát, người định hướng từ xa, để những người khác có thể tự mình viết nên câu chuyện của họ.

***

Trong khi Tạ Trần trầm tư ở Thái Huyền Tông, tại Mộc Diệp Thôn, một khung cảnh tràn đầy sức sống đang diễn ra. Mặt trời đã lên đỉnh đầu, những tia nắng vàng óng trải dài trên cánh đồng lúa xanh mướt, tựa như một tấm lụa ngọc bích trải đến tận chân trời. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm, của cây lúa non và thoang thoảng mùi hoa dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của thiên nhiên.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và tràn đầy nhiệt huyết, đang đứng giữa cánh đồng, trên tay cầm một cành cây nhỏ, say sưa vẽ phác đồ trên nền đất ẩm ướt. Y mặc bộ đạo bào lam nhạt, nhưng không hề có chút vẻ xa cách của một tu sĩ. Thay vào đó, y toát lên khí chất của một học giả, một người thầy đang tận tâm truyền đạt tri thức. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy lý tưởng, khi y giải thích một cách tỉ mỉ cho dân làng về kỹ thuật tưới tiêu mới.

“...như vậy, linh khí sẽ được dẫn đều hơn, thông qua hệ thống kênh mương đã được cải tạo này. Nước sẽ không chỉ đơn thuần là nước, mà còn mang theo một chút tinh hoa của linh khí, giúp đất đai màu mỡ và cây trồng phát triển tốt hơn! Chúng ta không cần những trận pháp phức tạp, chỉ cần hiểu rõ nguyên lý vận hành của linh khí trong tự nhiên, và áp dụng nó một cách khéo léo vào đời sống,” Dương Quân nói, giọng y rõ ràng, dứt khoát, nhưng không kém phần truyền cảm. Y chỉ vào một đường mương nhỏ vừa được đào, nơi dòng nước trong vắt đang nhẹ nhàng chảy qua, mang theo một làn sương mờ ảo – dấu hiệu của linh khí đang được dẫn dắt.

Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, nhưng vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng đã dịu đi rất nhiều. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một sự mãn nguyện nhẹ nhàng, khi nàng quan sát những khuôn mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng của dân làng. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ lay động dưới nắng, phản chiếu ánh sáng bạc lấp lánh. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng, cùng với ánh mắt quan sát tỉ mỉ, đã cho thấy sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối của nàng vào con đường mà Dương Quân đang đi.

“Họ tiếp thu rất nhanh. Sức sống của nhân gian thật đáng kinh ngạc,” Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng không còn lạnh lẽo như băng tuyết mà thay vào đó là sự ấm áp hiếm thấy. Nàng nhìn những đứa trẻ đang chạy nhảy, nô đùa trên con đường đất nhỏ ven cánh đồng. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian yên bình, tựa như những nốt nhạc vui tươi của một kỷ nguyên mới.

Một người dân làng, khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây tràn đầy niềm vui, vội vàng tiến lên, chắp tay cúi đầu. “Đúng là nhờ có đạo lý của các vị tiên trưởng, và sự chỉ bảo tận tình của 'Hành Lang Minh Bạch', chúng tôi mới có được vụ mùa bội thu này! Đất đai năm nay màu mỡ hơn hẳn, cây lúa trĩu bông, không còn lo đói kém nữa rồi!” Lời nói chất phác, mộc mạc nhưng chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào trật tự mới đang được kiến tạo.

Dương Quân mỉm cười rạng rỡ. Y cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc trong lòng. Không phải là sự thỏa mãn của việc tu luyện đạt đến cảnh giới cao siêu, mà là sự thỏa mãn khi nhìn thấy những hạt giống tri thức mình gieo trồng đã nảy mầm, đơm hoa kết trái trong cuộc sống của nhân gian. Y nhớ lại những ngày đầu, khi y còn hoài nghi về con đường của Tạ Trần, về ý nghĩa của việc từ bỏ tu tiên để dấn thân vào những việc phàm tục. Nhưng giờ đây, y đã hiểu. Ý nghĩa chân chính không nằm ở việc siêu thoát khỏi trần thế, mà là ở việc làm cho trần thế trở nên tốt đẹp hơn.

Lăng Nguyệt cũng khẽ gật đầu. Nàng, từng là một tiên tử cao ngạo của tiên môn, luôn nhìn nhân gian bằng ánh mắt lãnh đạm. Nhưng qua thời gian, qua những hành động của Tạ Trần và sự thay đổi của Dương Quân, nàng đã dần thay đổi. Nàng nhận ra rằng, vẻ đẹp thật sự không nằm ở những pháp thuật huyền ảo hay những cảnh giới siêu phàm, mà nằm ở sự kiên cường, ở niềm hy vọng và khả năng sinh tồn mãnh liệt của phàm nhân. Nàng thấy trong mắt những người dân làng sự sống động mà nàng hiếm khi thấy được trong thế giới tiên môn, nơi mà sự cạnh tranh, mưu toan đã làm mờ đi nhân tính.

Những kỹ thuật canh tác, những bài thuốc dân gian được kết hợp với một chút nguyên lý linh khí cơ bản, những tri thức mà Tạ Trần đã khơi gợi, và Dương Quân, Lăng Nguyệt đã hệ thống hóa, đang dần biến đổi cuộc sống của Mộc Diệp Thôn. Đó là một sự thay đổi từ bên trong, từ chính nhận thức của con người, chứ không phải từ một quyền năng áp đặt. Đó chính là nền tảng của 'Mạng lưới tri thức', nơi tri thức được chia sẻ, được ứng dụng để phục vụ cuộc sống, để con người có thể tự mình nắm giữ vận mệnh của mình.

Tiếng cười của lũ trẻ vang vọng trong không gian, chúng không biết về những ván cờ định mệnh hay sự suy yếu của Thiên Đạo. Chúng chỉ biết rằng mùa màng năm nay bội thu, cha mẹ chúng không còn phải lo lắng đói rét. Chúng chỉ biết rằng có những vị "tiên trưởng" nhân hậu đến chỉ dạy cho chúng cách làm cho đất đai màu mỡ hơn, cách chữa bệnh bằng cây cỏ. Đó chính là tương lai, là những hạt giống nhân tính đang được ươm mầm, để một ngày nào đó, chúng sẽ trở thành những cây đại thụ vững chắc, che chở cho nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái ngói xanh rêu, những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi đồ ăn thoang thoảng từ các quán ăn đ��ờng phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hoa nhài dịu ngọt từ các khu vườn. Cả thành phố như bừng tỉnh sau một ngày lao động, âm thanh của sự sống trỗi dậy mạnh mẽ. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sôi động, tràn đầy sức sống.

Tạ Trần cùng Mộ Dung Tuyết dạo bước trên một con phố sầm uất. Y vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư sinh của mình, nhưng đôi mắt y lại ánh lên vẻ mãn nguyện khi quan sát cảnh tượng xung quanh. Y nhìn thấy những khuôn mặt phàm nhân tràn đầy hy vọng, không còn vẻ mệt mỏi, sợ hãi hay cam chịu như trước đây, khi Thiên Đạo còn ngự trị và tu sĩ là những quyền năng tối thượng. Giờ đây, họ đi lại tấp nập, giao thương tấp nập, mỗi người đều mang theo một niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn, do chính tay họ kiến tạo.

Phía xa, tại khu chợ mới đang được xây dựng, Nữ Hoàng Đồ Long đang đứng đó, vóc dáng cao ráo, khí ch���t vương giả nổi bật giữa đám đông. Nàng vẫn mặc long bào và đội vương miện đơn giản, nhưng ánh mắt nàng không hề có vẻ kiêu ngạo của một quân vương. Thay vào đó, nó chứa đựng sự quyết đoán và kiên nghị. Nàng đang cùng một nhóm quan viên kiểm tra việc thi công, và lắng nghe báo cáo từ một thành viên của "Hành Lang Minh Bạch".

“Phải đảm bảo mọi giao dịch đều công bằng, không ai được phép chèn ép bách tính. Từ giá cả, chất lượng hàng hóa, đến cả những tranh chấp nhỏ nhất, 'Hành Lang Minh Bạch' sẽ theo dõi sát sao, và mọi báo cáo đều phải được công khai minh bạch!” Nữ Hoàng Đồ Long nói, giọng nàng dứt khoát, vang vọng, khiến những người xung quanh đều phải chú ý. Nàng không phải là một nữ hoàng chỉ biết ngồi trong cung điện, mà là một người lãnh đạo thực sự, hòa mình vào cuộc sống của dân chúng, bảo vệ quyền lợi của họ.

Tạ Trần dừng lại bên một quán sách nhỏ, ánh mắt dõi theo Nữ Hoàng Đồ Long từ xa. Y khẽ mỉm cười. “Nàng ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến vương quyền tuyệt đối để tạo dựng trật tự. Nàng đã hiểu rằng, sức mạnh thật sự không nằm ở ngai vàng, mà nằm ở sự tin tưởng của bách tính, ở sự công bằng mà nàng kiến tạo.” Y nhớ lại câu nói của nàng: "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!". Nàng đã thực sự biến lời nói đó thành hành động.

Mộ Dung Tuyết đặt tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ an ủi và thấu hiểu. Lòng bàn tay nàng ấm áp, truyền qua lớp áo vải bố. “Chàng đã gieo hạt giống, và giờ đây, chúng đã tự nảy mầm, tự mình vươn lên đón lấy ánh sáng. Ván cờ của chàng đã đến hồi kết, ít nhất là ván cờ này.” Giọng nàng nhẹ nhàng, như tiếng gió thì thầm, nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc.

Tạ Trần quay đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt y chất chứa một sự bình yên hiếm có. “Đúng vậy, ván cờ này đã đến hồi kết. Nhưng cuộc chơi của nhân gian thì không bao giờ ngừng lại. Mỗi khi một vấn đề được giải quyết, một vấn đề khác lại nảy sinh. Đó là bản chất của sự sống, của sự phát triển.” Y nhớ lại những lời cảnh báo về "thách thức vĩnh cửu" của việc duy trì 'Nhân Đạo'. Không có một Thiên Đạo nào có thể đảm bảo sự bình yên vĩnh viễn, chỉ có sự nỗ lực không ngừng của con người mới có thể.

Y nhìn những cuốn sách cũ kỹ bày biện trong quán, những tri thức cổ xưa, và những cuốn sách mới về nông nghiệp, y học, kỹ thuật được bày bán. ‘Mạng lưới tri thức’ đã thực sự lan tỏa, biến những tri thức tưởng chừng cao siêu của tu sĩ thành những công cụ hữu ích cho đời sống phàm nhân. Nhân gian đang tự mình học cách sống, tự mình kiến tạo.

Tạ Trần biết rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, pha trà, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, như một mạch nước ngầm nuôi dưỡng dòng chảy của nhân gian. Y sẽ không còn là người trực tiếp điều khiển, mà là một 'điểm neo nhân quả' vô hình, lặng lẽ quan sát, và chỉ can thiệp khi thực sự cần thiết, khi có những gợn sóng lớn đe dọa làm lệch con đường của Nhân Đạo.

Hoàng hôn dần tắt, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng cả con phố, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tiếng rao hàng vẫn vang vọng, tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Tạ Trần mỉm cười. Y đã tìm thấy điều y hằng mong ước: một nhân gian mà con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không cần thành tiên. Y đã phá cục, nhưng không phải để xây dựng một Thiên Đạo mới, mà là để nhân gian tự mình đứng vững. Từ giờ trở đi, y sẽ là một người quan sát, một người lắng nghe, một người đọc sách, và thỉnh thoảng, một người kể chuyện. Một ván cờ lớn hơn, có lẽ, đã được đặt ra, nhưng y sẽ không còn là người trực tiếp ra quân. Thay vào đó, y sẽ thưởng thức trà, ngắm nhìn ván cờ tự vận hành, và tin tưởng vào khả năng của chính nhân gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free