Nhân gian bất tu tiên - Chương 880: Hành Lang Minh Bạch: Kiến Tạo Cơ Quan Giám Sát Nhân Đạo
Trong một góc yên tĩnh của Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng và tiếng mõ gõ nhịp nhàng, Tạ Trần đang ngồi thiền dưới gốc bồ đề cổ thụ. Sương sớm vẫn còn vương trên những tán lá xanh thẫm, tạo nên một khung cảnh thanh tịnh, trang nghiêm đến lạ lùng. Không khí mát mẻ buổi ban mai mơn man làn da trắng nhợt của y, mang theo chút hương trầm thoang thoảng quyện với mùi hoa sen dịu mát từ hồ nước gần đó, cùng hương đất ẩm sau một đêm sương. Dáng người y gầy gò, thư sinh, ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, giản dị, nhưng đôi mắt khép hờ lại ẩn chứa cả một biển sâu của suy tư. Y không tụng kinh, không vận chuyển linh khí, chỉ đơn thuần lắng nghe.
Trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, những gợn sóng nhân quả từ Mộc Diệp Thôn và các thôn lân cận vẫn đang cuộn trào, rõ ràng như những dòng chảy vô hình. Y cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của niềm tin, của hy vọng, của lao động chân chính đang lan tỏa. Những hạt giống tri thức và tình người mà Dương Quân, Lăng Nguyệt, Ông Lão Tiều Phu và Trưởng Lão Dược Phường đã gieo, đang bừng nở thành những mầm sống kiên cường. Cánh đồng lúa xanh tươi, những bài thuốc dân gian hiệu nghiệm, những mái nhà mới, những nụ cười rạng rỡ của người dân – tất cả tạo thành một bản giao hưởng của sự sống mới, một minh chứng hùng hồn cho triết lý Nhân Đạo đang dần hình thành. Y biết, đây là một khởi đầu tốt đẹp, một bước đi vững chắc trên con đường mà y đã vạch ra, không phải bằng thần thông quảng đại, mà bằng sự thấu hiểu và tin tưởng vào bản chất con người.
Tuy nhiên, niềm vui ấy không thể xua tan hoàn toàn sự cảnh giác cố hữu trong tâm Tạ Trần. Y đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều quyền lực bị lạm dụng, từ các tiên môn cao ngạo đến các vương triều phàm tục. Thiên Đạo suy kiệt không phải chỉ vì linh khí mỏng, mà còn vì con người đã "mất người", đã để chấp niệm quyền năng làm mờ đi nhân tính. Giờ đây, khi một trật tự mới đang hình thành, một Nhân Đạo không cần đến kẻ cai trị, không cần đến quyền lực tập trung, liệu nó có thể giữ vững được sự trong sạch của mình?
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh khiết của không khí buổi sớm thấm vào từng tế bào. Y nghĩ về Mộc Diệp Thôn, về cách những vấn đề nhỏ liên quan đến phân chia tài nguyên đã được giải quyết bằng "Luân lý nhân quả cộng đồng", bằng sự đối thoại và đồng thuận. Y cũng nghĩ về sự e dè ban đầu của dân làng trước những phương pháp mới, rồi dần dần chuyển thành niềm tin vững chắc khi họ chứng kiến hiệu quả rõ rệt. Đó là sức mạnh của thực tế, của sự minh bạch và của niềm tin vào con người. Nhưng những vấn đề ấy chỉ là nhỏ bé, ở quy mô một thôn làng. Khi "Mạng lưới tri thức" lan rộng, khi các cộng đồng kết nối, sẽ có những vấn đề phức tạp hơn nảy sinh. Sẽ có những kẻ muốn lợi dụng, những kẻ muốn thao túng, những kẻ vì tư lợi mà làm chệch hướng con đường chung.
'Những hạt giống đã nảy mầm... nhưng làm sao để chúng không mọc lệch, không biến thành những cây cổ thụ che khuất ánh sáng của kẻ khác?' Tạ Trần độc thoại nội tâm. Ánh mắt y vẫn khép hờ, nhưng trong tâm trí, một bức tranh lớn hơn đang dần hiện rõ. Một Nhân Đạo không có Thiên Đạo để cai quản, không có tiên môn để ban hành luật lệ, vậy ai sẽ là người giữ gìn sự công bằng? Ai sẽ là đôi mắt nhìn thấu những sai phạm, đôi tai lắng nghe những tiếng lòng bị áp bức? Chẳng lẽ lại cần một hình thái quyền lực mới? Đó không phải là điều y mong muốn. Y muốn một Nhân Đạo mà ở đó, mỗi con người tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình, và cộng đồng cùng nhau kiến tạo một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng sự tự nguyện không phải lúc nào cũng đủ. Con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều mang trong mình những chấp niệm, những tham vọng.
Y cần một cơ chế, một cấu trúc mà không phải là quyền lực, nhưng lại có sức mạnh để đảm bảo sự minh bạch và công bằng. Một thứ gì đó vô hình nhưng lại hữu hiệu, không cai trị nhưng lại giám sát, không trừng phạt nhưng lại thức tỉnh. Điều này nghe có vẻ mâu thuẫn, thậm chí là viển vông, nhưng Tạ Trần tin rằng nó có thể thực hiện được, nếu như mọi người đều đồng lòng tin tưởng vào một giá trị cốt lõi: sự thật và lẽ phải. Y đã dành hàng vạn năm để quan sát, để suy ngẫm về bản chất con người và quy luật của nhân quả. Y biết rằng, quyền lực thực sự không nằm ở sự cưỡng chế, mà nằm ở sự đồng thuận, ở niềm tin của bách tính.
Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của y, tưởng chừng như đã nhìn thấu mọi sự, giờ đây lại ánh lên một tia sáng quyết đoán. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá bồ đề, chiếu rọi xuống khuôn mặt thanh tú của y, vẽ nên những đường nét kiên nghị. Y đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, không một chút vội vã. Tiếng chuông chùa vẫn ngân vang, tiếng tụng kinh vẫn đều đều, nhưng trong lòng y, một ý tưởng mới đã hình thành, rõ ràng và mạch lạc. Y không cần một ngai vàng, không cần một vị trí tối cao. Vai trò của y là một người kiến tạo, một người gieo hạt, và giờ đây, một người định hướng gián tiếp. Y sẽ không trực tiếp can thiệp, nhưng y sẽ tạo ra những "điểm neo nhân quả" để đảm bảo con thuyền Nhân Đạo không lạc lối.
Y bước ra khỏi Phật Sơn Tự, để lại phía sau sự thanh tịnh của chốn tu hành. Bước chân y hướng về Thành Vô Song, nơi những cộng sự đáng tin cậy đang chờ đợi, nơi những ý tưởng triết lý sẽ được biến thành hành động cụ thể, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới cho nhân gian. Ván cờ định mệnh vẫn đang tiếp diễn, và Tạ Trần biết, y vẫn còn một nước đi quan trọng cần phải thực hiện.
Chiều tà buông xuống Thành Vô Song, nhuộm vàng những mái ngói cong của Khách Điếm Lạc Thần. Trong một căn phòng riêng biệt, kiến trúc tinh xảo với những bức vách gỗ mun chạm khắc tinh xảo và ánh đèn lồng dịu nhẹ tỏa ra từ những khung cửa sổ họa tiết, Tạ Trần đã triệu tập một cuộc họp kín. Không khí trong phòng vừa trang trọng, vừa sôi nổi, bởi sự hiện diện của những con người không chỉ tài năng mà còn tràn đầy nhiệt huyết và lý tư���ng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng và uy nghiêm trong bộ bạch y, ngồi đối diện Tạ Trần. Đôi mắt phượng của nàng vẫn sắc bén, nhưng đã không còn vẻ xa cách của một tiên nhân chỉ biết đến tu luyện. Nàng đã dần bộc lộ sự quan tâm sâu sắc hơn đến nhân gian, đến những vấn đề phàm tục. Dương Quân, tuấn tú và anh tuấn trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tràn đầy năng lượng tích cực và sự chủ động, ngồi cạnh Lăng Nguyệt. Y là hiện thân của một thế hệ tu sĩ mới, không chỉ biết phi thăng mà còn biết kiến tạo.
Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả và đôi mắt sắc sảo đầy kiên nghị, ngồi thẳng lưng. Nàng là đại diện cho tiếng nói của phàm nhân, một lãnh đạo thực tế, mang trách nhiệm nặng nề với bách tính của mình. Bên cạnh nàng là Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của một y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và thấu đáo. Ánh mắt nàng quan sát tỉ mỉ từng biểu cảm, từng lời nói của mọi người. Và cuối cùng, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, ngồi ở vị trí khiêm tốn nhất, nhưng sự hiện diện của ông lại mang một sức nặng triết lý của trí tuệ dân gian.
Tạ Trần quan sát một lượt những gương mặt quen thuộc. Y cảm nhận được sự tin tưởng và đồng lòng từ những người này. Khí hậu ôn hòa của Thành Vô Song, cùng ánh nắng dịu cuối chiều hắt vào qua khung cửa, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng cuộc họp lại mang ý nghĩa trọng đại, quyết định đến tương lai của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Tạ Trần khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng ngắn ngủi. Giọng y trầm, điềm tĩnh, vang vọng trong căn phòng: “Những gì chúng ta đã làm ở Mộc Diệp Thôn, và những thôn làng lân cận, đang dần chứng minh rằng Nhân Đạo có thể tự mình nảy mầm và phát triển. Tri thức đã được chia sẻ, cuộc sống của bách tính đã có những cải thiện rõ rệt. Nhưng điều đó không có nghĩa là con đường phía trước sẽ bằng phẳng.”
Y dừng lại, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng người. “Sức mạnh của Nhân Đạo không nằm ở quyền năng, mà nằm ở sự đoàn kết và niềm tin của cộng đồng. Tuy nhiên, bất cứ khi nào có sự tập trung của lợi ích, của quyền lực, dù là phi ý muốn, nguy cơ tha hóa vẫn luôn rình rập. Chúng ta không thể để Nhân Đạo, một khi đã hình thành, lại biến thành một Thiên Đạo mới, một tiên môn mới với những quy tắc cứng nhắc và sự áp bức vô hình.”
Nữ Hoàng Đồ Long khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Phàm nhân chúng ta đã quá quen với sự áp bức. Một cơ quan như vậy phải thực sự đứng về phía bách tính, không bị mua chuộc bởi danh lợi hay sức mạnh. Nếu không, nó sẽ trở thành một gông xiềng mới, dù mang danh nghĩa gì đi chăng nữa.”
“Chính là vậy.” Tạ Trần tiếp lời. “Nhân Đạo không cần kẻ cai trị, nhưng cần đôi mắt để nhìn rõ, cần đôi tai để lắng nghe. Một tổ chức không quyền lực, chỉ có trách nhiệm giám sát và phản ánh, liệu có thể tồn tại? Liệu nó có thể thực sự giữ vững được sự minh bạch và công bằng, khi không có quyền lực cưỡng chế trong tay?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, ánh mắt phượng sắc bén nhìn th���ng vào Tạ Trần. “Nếu nó thực sự không có quyền lực cưỡng chế, vậy làm sao để đảm bảo các khuyến nghị của nó được thực thi? Hay chỉ là lời nói suông? Kẻ mạnh sẽ vẫn làm theo ý mình, kẻ yếu vẫn sẽ chịu thiệt thòi. Đó là bản chất của nhân gian.” Giọng nàng vẫn trong trẻo và thanh lãnh, nhưng chứa đựng sự hoài nghi thực tế.
Dương Quân lập tức phản bác, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. “Sức mạnh của nó phải đến từ sự minh bạch và niềm tin của cộng đồng, Tiên Tử! Nếu mọi thứ đều công khai, mọi sai phạm đều được phơi bày trước ánh sáng, thì những kẻ muốn thao túng sẽ khó lòng che giấu. Bách tính sẽ tự mình lựa chọn, tự mình phán xét!”
Mộ Dung Tuyết, với vẻ bình tĩnh cố hữu, bổ sung: “Chúng ta đã thấy điều đó ở Mộc Diệp Thôn. Khi thông tin được chia sẻ minh bạch, khi mọi người đều hiểu rõ vấn đề, họ sẽ tự tìm ra cách giải quyết công bằng nhất. Vấn đề không phải là áp đặt, mà là tạo điều kiện cho sự tự trị, tự quản của cộng đồng.”
Ông Lão Tiều Phu, chậm rãi vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh nhìn xa xăm. “Đạo lý là vậy. Một dòng sông trong, không phải vì có người luôn giữ nó trong, mà vì nó tự mình chảy, tự mình cuốn trôi đi những tạp chất. Nó cần một bờ bãi vững chắc, để không tràn bờ, nhưng không cần ai bắt nó phải chảy theo hướng nào.” Lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, khiến mọi người đều phải suy ngẫm.
Tạ Trần khẽ gật đầu, hài lòng với những ý kiến đóng góp. “Ông Lão nói rất đúng. Chúng ta không kiến tạo một quyền lực mới, mà kiến tạo một cơ chế để bảo vệ dòng chảy tự nhiên của Nhân Đạo. Một nơi mà mọi tiếng nói đều được lắng nghe, mọi hành động đều được phơi bày, mọi sai phạm đều được chỉ rõ. Sức mạnh của nó không đến từ kiếm, từ phép thuật, mà đến từ lương tâm của mỗi người, và từ sự phán xét của cộng đồng.”
Nữ Hoàng Đồ Long trầm ngâm một lát, rồi nói: “Vậy, ai sẽ là người trong tổ chức đó? Làm sao để đảm bảo họ không bị cám dỗ, không biến nó thành một thế lực ngầm?”
“Đó là điểm mấu chốt,” Tạ Trần đáp. “Những người trong tổ chức đó không phải là kẻ cai trị, mà là những người phục vụ. Họ sẽ được lựa chọn từ chính cộng đồng, bởi cộng đồng, và có trách nhiệm với cộng đồng. Họ không có quyền ra lệnh, không có quyền trừng phạt, chỉ có quyền quan sát, ghi nhận, phân tích và công bố. Sức mạnh duy nhất của họ là sự thật.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng dần thay đổi, từ hoài nghi sang thấu hiểu. “Một tổ chức chỉ có trách nhiệm, không có quyền lực… Điều này chưa từng có trong lịch sử nhân gian, hay thậm chí là tiên giới. Nó đòi hỏi một niềm tin rất lớn vào bản chất tốt đẹp của con người.”
“Đúng vậy,” Tạ Trần khẳng định. “Nhưng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của quyền lực và sự tha hóa. Thiên Đạo sụp đổ cũng chính vì nó đã trở thành một quyền lực tập trung, áp đặt. Chúng ta phải tìm một con đường khác, một con đường mà con người tự do, tự chủ, nhưng vẫn có trách nhiệm với nhau.”
Cuộc thảo luận tiếp tục kéo dài, m��i người đều đưa ra những ý tưởng, những lo ngại và những giải pháp. Dương Quân nhiệt tình phác thảo các nguyên tắc hoạt động ban đầu, Lăng Nguyệt Tiên Tử góp ý về cách thức thu thập và xác minh thông tin, Nữ Hoàng Đồ Long tập trung vào cơ chế bảo vệ những người tố cáo và sự an toàn của cộng đồng, Mộ Dung Tuyết suy nghĩ về cách thức truyền đạt thông tin một cách hiệu quả và dễ hiểu, còn Ông Lão Tiều Phu thì nhắc nhở về tầm quan trọng của lòng người và sự kiên trì. Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi đặt ra một câu hỏi gợi mở, hướng cuộc thảo luận đi sâu hơn vào bản chất của vấn đề. Y không áp đặt ý kiến của mình, mà để mọi người tự mình kiến tạo, tự mình đi đến một sự đồng thuận chung.
Đêm đã buông, đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ trên Phố Thương Mại Kim Long, biến con phố thành một dòng sông ánh sáng lung linh huyền ảo. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, hòa cùng tiếng nhạc du dương từ một gánh hát rong, tạo nên một bản giao hưởng sống động c���a sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý giá từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ đàn hương từ một tiệm đồ cổ, tất cả quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của Thành Vô Song sầm uất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi mát, xua đi sự nóng bức của một ngày dài.
Sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng nhưng hiệu quả, Tạ Trần và các đồng minh cuối cùng đã đi đến thống nhất về việc thành lập một tổ chức mang ý nghĩa giám sát và phản ánh. "Hành Lang Minh Bạch" – cái tên được Mộ Dung Tuyết đề xuất, sau khi mọi người đã cùng nhau mổ xẻ và bàn bạc.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đầy kiên định, nói: “Tên 'Hành Lang Minh Bạch' nghe có vẻ đơn giản, nhưng ý nghĩa lại sâu xa. Nó không phải bức tường để ngăn cản, cũng không phải ngai vàng để cai trị, mà là một hành lang cho sự thật, cho sự minh bạch. Là nơi mà ánh sáng có thể chiếu rọi vào mọi ngóc ngách của nhân gian.” Giọng nàng vẫn tự nhiên, thanh thoát, nhưng từng lời nói đều mang sức nặng của sự thấu đáo.
Ông Lão Tiều Phu, ngồi cạnh đó, mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh lấp lánh dưới ánh đèn lồng. “Chỉ cần lòng người thanh tịnh, thì hành lang nào cũng sẽ sáng rõ. Quan trọng là người đi trong đó có giữ được lòng mình không. Đạo lý nằm ở sự tự giác, ở sự chính trực.” Lời ông lão giản dị, nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề, khiến mọi người đều phải suy ngẫm.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo dòng người tấp nập trên Phố Thương Mại Kim Long. Y cảm nhận được sự sống động, sự phồn vinh đang trỗi dậy của nhân gian. "Hành Lang Minh Bạch" sẽ là một bước khởi đầu quan trọng, một viên gạch đầu tiên trong công trình Nhân Đạo vĩ đại.
“Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu như thế nào?” Dương Quân hỏi, vẻ mặt tràn đầy hào hứng. Y đã nhanh chóng phác thảo những văn bản đầu tiên về nguyên tắc hoạt động, cơ cấu tổ chức và cách thức tuyển chọn thành viên cho "Hành Lang Minh Bạch". Từng nét bút của y đều dứt khoát, thể hiện sự quyết tâm và lý tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một lúc trầm tư, cũng lên tiếng, giọng nói thanh lãnh nhưng đầy tự tin. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách công bố ý tưởng này một cách rộng rãi, bắt đầu từ Thành Vô Song. Sử dụng những người kể chuyện, những tấm bảng thông báo, và tổ chức các cuộc gặp gỡ cộng đồng để giải thích rõ ràng về mục đích và cách thức hoạt động của nó. Quan trọng nhất là phải làm cho bách tính hiểu rằng đây không phải là một quyền lực mới, mà là một công cụ của chính họ, để bảo vệ quyền lợi và sự công bằng cho họ.”
Nữ Hoàng Đồ Long, với kinh nghiệm trị vì một vương triều, đã nhanh chóng nắm bắt ý tưởng. “Ta sẽ chỉ đạo các quan lại của mình hỗ trợ việc truyền bá thông tin, nhưng tuyệt đối không được can thiệp vào bản chất hoạt động của nó. Phải nhấn mạnh rằng 'Hành Lang Minh Bạch' là một thực thể độc lập, không chịu sự chi phối của bất kỳ triều đình hay thế lực nào. Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!”
Mộ Dung Tuyết bổ sung: “Ta sẽ giúp xây dựng các kênh thông tin để bách tính có thể dễ dàng phản ánh, tố cáo những sai phạm. Phải đảm bảo rằng mọi tiếng nói đều được lắng nghe, và mọi thông tin đều được ghi nhận một cách khách quan.”
Tạ Trần quay lại nhìn mọi người, một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt y. “Tất cả những điều này chỉ là một bước khởi đầu. Nhân Đạo, cuối cùng, vẫn phải do chính nhân gian tự kiến tạo và giữ gìn. 'Hành Lang Minh Bạch' sẽ là một con đường, một cây cầu, để kết nối lòng người, để ánh sáng chân lý luôn được lan tỏa. Nhưng để nó tồn tại và phát triển, cần sự chung tay của tất cả chúng ta, và quan trọng hơn cả, là sự trưởng thành của mỗi cá nhân trong nhân gian.”
Y biết rằng, sự ra đời của "Hành Lang Minh Bạch" báo hiệu cho sự hình thành của một cấu trúc xã hội hoàn toàn mới, nơi quyền lực được phân tán và giám sát bởi cộng đồng, đặt nền móng vững chắc cho Nhân Đạo thực sự. Vai trò của y sẽ vẫn là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng gián tiếp, chứ không phải một lãnh đạo hữu hình. Những nguyên tắc "minh bạch tuyệt đ��i" và "không quyền lực cưỡng chế" của "Hành Lang Minh Bạch" sẽ là bài kiểm tra lớn cho bản chất của Nhân Đạo và khả năng tự quản lý của nhân gian.
Dương Quân và Lăng Nguyệt lập tức bắt tay vào việc phác thảo các văn bản chi tiết. Nữ Hoàng Đồ Long và Mộ Dung Tuyết thì bàn bạc kế hoạch truyền đạt thông tin đến dân chúng và các lãnh đạo khác trong vương triều, chuẩn bị cho một sự thay đổi sâu rộng. Tạ Trần, một lần nữa, đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo dòng người tấp nập trên Phố Thương Mại Kim Long. Y nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười, những lo toan đời thường. Đó chính là nhân gian mà y muốn bảo vệ, muốn kiến tạo một con đường để họ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không cần thành tiên. Những hạt giống đã gieo, giờ đây đã có một người thợ vườn tận tâm chăm sóc, và một hệ thống kênh dẫn nước để nuôi dưỡng chúng. Tạ Trần tin rằng, tương lai của nhân gian, sẽ không còn bị định đoạt bởi Thiên Đạo hay các tiên môn, mà sẽ do chính con người tự mình nắm giữ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.