Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 879: Hạt Giống Tri Thức: Dương Quân Kiến Tạo Nhân Gian Mới

Bóng dáng thư sinh gầy gò của y dần chìm vào màn đêm, nhưng trong tâm trí y, một ván cờ lớn hơn, một ván cờ định mệnh kéo dài hàng vạn năm, đã được đặt nền móng vững chắc, và những quân cờ đã bắt đầu di chuyển theo ý chí của chính mình. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ván cờ định mệnh của y đang từng bước mở ra một tương lai khác, một tương lai do chính nhân gian tự mình kiến tạo, vượt qua mọi giới hạn của Thiên Đạo cũ.

***

Vài tuần sau, khi những vệt nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua rặng tre xanh mướt, nhuộm vàng những mái nhà tranh mới dựng tại Mộc Diệp Thôn, một không khí hăng say đã len lỏi khắp nơi. Trận lũ dữ đã lùi xa, để lại những vết sẹo hằn sâu trên mặt đất, nhưng cũng gột rửa đi những bụi bặm của hoài nghi trong lòng người dân. Giờ đây, thay vì những tiếng khóc than và sự tuyệt vọng, là tiếng cuốc chim đều đều hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chim hót líu lo trên cành, và tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ non thanh khiết, xen lẫn mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang bắt đầu được tái thiết, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.

Trên một thửa ruộng nhỏ, nơi đất đai từng bị xói mòn và cằn cỗi sau trận lũ, Dương Quân đang đứng giữa đám dân làng, vẻ mặt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết. Mái tóc ��en dài của y được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt đã dính vài vết bùn đất, nhưng đôi mắt y vẫn sáng rực, ẩn chứa lý tưởng và quyết tâm không ngừng. Y không ngần ngại vác cuốc, tự tay đào xới những luống đất tơi xốp, rồi tỉ mỉ trộn lẫn tro rơm cháy từ những đám cỏ dại được dọn sạch với một loại khoáng chất màu xám nhạt mà y đã cùng Trưởng Lão Dược Phường tìm thấy từ những vách núi quanh đây. Loại khoáng chất này, với tu sĩ thì vô dụng, nhưng lại chứa đựng những nguyên tố vi lượng cần thiết để hồi sinh đất đai.

Dương Quân vừa làm vừa giảng giải, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: "Chư vị thấy không? Không phải cứ linh khí mạnh mới tốt. Quan trọng là cách chúng ta dẫn dắt nó, hòa hợp với đất mẹ. Linh khí là sự sống, nhưng sự sống ấy không chỉ nằm trong những viên linh thạch hay những pháp trận cao siêu. Nó nằm ngay trong từng hạt đất, từng giọt nước. Giống như con người, cần sự cân bằng, cần sự nương tựa lẫn nhau để phát triển. Chúng ta không thể vá trời, nhưng chúng ta có thể vá lại đất, vá l��i cuộc sống của chính mình." Y dùng đầu ngón tay cảm nhận độ ẩm của đất, mỉm cười hài lòng.

Bên cạnh y, Ông Lão Tiều Phu dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn dõi theo từng cử chỉ của Dương Quân. Râu tóc bạc phơ của ông lay động theo làn gió nhẹ. Ông Lão gật gù, bổ sung bằng kinh nghiệm phong phú của một đời gắn bó với đất đai: "Đúng vậy, đất cũng có tính khí của nó. Có loại đất ưa nắng, có loại đất thích bóng râm, có loại cần nhiều nước, loại lại cần khô hạn. Hiểu được nó thì cây mới lên tốt được. Như cây lúa này, phải ngập nước, nhưng cây đậu lại cần đất ráo. Những gì Dương công tử nói, tuy có vẻ khác lạ, nhưng lại hợp với lẽ tự nhiên mà lão vẫn thấy bấy lâu nay." Ông Lão dùng cây rìu gỗ cũ kỹ của mình chỉ vào từng vạt đất, giải thích thêm về cách nhận biết thổ nhưỡng, về chu kỳ mùa vụ, và những loại cây trồng phù hợp nhất với địa hình Mộc Diệp Thôn.

Ban đầu, những người dân Mộc Diệp Thôn vẫn còn chút e dè, ánh mắt họ vẫn vương vấn sự hoài nghi. Họ đã quen v��i cách canh tác truyền thống, quen với việc cúng bái thần linh cầu mưa thuận gió hòa. Việc một vị tu sĩ trẻ, với những lý thuyết nghe có vẻ cao siêu nhưng lại bắt đầu từ việc trộn tro với đất, thật sự khiến họ bối rối. Một người nông dân trung niên, với gương mặt khắc khổ, e dè hỏi: "Cách này... liệu có hiệu quả thật không, tiên sinh? Đất đai sau lũ lụt vốn đã bạc màu, lại thêm linh khí ngày càng mỏng. Chúng tôi sợ rằng công sức sẽ đổ sông đổ biển."

Dương Quân đặt cuốc xuống, ngẩng đầu nhìn người nông dân, đôi mắt tràn đầy sự chân thành: "Sẽ có hiệu quả. Bởi vì chúng ta không chỉ dùng sức mạnh của một người, mà là sức mạnh của cả cộng đồng, sức mạnh của tri thức được truyền lại qua bao đời, và sức mạnh của lòng tin. Hãy cứ làm, và thời gian sẽ chứng minh." Y tự tay gieo những hạt mầm đầu tiên vào luống đất đã được cải tạo, động tác dứt khoát nhưng đầy sự trân trọng, như gieo những hạt giống của một tương lai mới. Ông Lão Tiều Phu cũng cúi xuống, dùng những ngón tay chai sạn cẩn thận vùi đất, khuôn mặt hiền hậu nở một nụ cười, như một lời khẳng định không lời cho sự tin tưởng. Dần dần, sự e dè trên khuôn mặt dân làng tan biến, thay vào đó là sự tò mò, rồi đến sự tin tưởng, khi họ thấy vị tu sĩ trẻ không hề ngại khó, không hề ngại bẩn, mà còn làm việc hăng say hơn bất kỳ ai trong số họ. Những bàn tay thô ráp bắt đầu cầm cuốc, cầm hạt giống, hòa mình vào công cuộc tái sinh đất đai, tái sinh hy vọng.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm màu vàng cam lên những ngọn cây và mái nhà, tại một góc sân rộng gần khu vực nhà ở của Mộc Diệp Thôn, một khung cảnh khác cũng đang diễn ra với sự tỉ mỉ và tĩnh lặng hơn. Trưởng Lão Dược Phường, dáng người già nua, lưng còng, đeo cặp kính gọng tre đã ngả màu, đang ngồi giữa một nhóm phụ nữ và người già trong thôn. Khuôn mặt ông tuy mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ uyên bác, đôi tay run run chỉ vào từng loại cây thuốc dại mà trước đây họ vẫn thường giẫm đạp hoặc coi là cỏ rác.

"Cây cỏ quanh ta đều là thuốc quý, nếu biết cách dùng." Trưởng Lão Dược Phường nói, giọng nói chậm rãi, từ tốn nhưng rõ ràng. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, khiến bệnh tật trở nên khó lường. Nhưng sự sống vẫn mạnh mẽ tồn tại, và nó ban tặng cho chúng ta những phương thuốc tự nhiên này. Quan trọng là chúng ta phải biết cách nhận diện, cách phơi sấy, và cách bào chế để chúng phát huy tối đa công dụng. Ví như loại lá này, thường mọc ở ven suối, có vị đắng, tính hàn, có thể dùng để hạ sốt. Hay loại rễ cây kia, đào sâu dưới đất, rửa sạch, phơi khô, rồi ngâm với rượu trắng có thể trị được đau xương khớp khi trái gió trở trời."

Trưởng Lão tỉ mỉ hướng dẫn cách phân biệt các loại cây, cách dùng dao nhỏ róc vỏ rễ, cách dùng cối giã thuốc bằng đá để nghiền nát lá cây. Tiếng cối giã thuốc đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá. Mùi thảo dược thoang thoảng, thanh mát, lan tỏa khắp nơi, xua đi phần nào mùi ẩm mốc còn vương lại sau trận lũ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng phía sau nhóm người, dung nhan tuyệt mỹ nhưng vẫn lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quan sát mọi cử chỉ của Trưởng Lão Dược Phường và sự chăm chú của dân làng. Nàng ít khi lên tiếng, nhưng khi một phụ nữ thôn loay hoay mãi với việc phơi khô một nắm lá thuốc, Lăng Nguyệt khẽ bước tới. Bằng một động tác nhẹ nhàng, nàng dùng ngón tay thon dài điểm nhẹ vào nắm lá. Một luồng linh lực yếu ớt, tinh khiết, nhưng đủ để làm bốc hơi độ ẩm, khiến nắm lá thuốc khô nhanh chóng, tỏa ra mùi hương đậm đặc hơn.

"Chỉ cần một chút linh lực nhỏ, việc bào chế sẽ nhanh hơn." Giọng nói của Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo chút uy nghiêm vốn có của một tu sĩ cấp cao. "Nhưng quan trọng là các vị phải tự tay làm, tự mình hiểu rõ dược tính của từng loại cây. Linh lực chỉ là công cụ hỗ trợ, không phải là thứ để các vị dựa dẫm hoàn toàn. Khi các vị nắm vững tri thức, tự mình bào chế được thuốc, các vị sẽ không còn phải sợ hãi bệnh tật nữa." Nàng lùi lại, đôi mắt phượng lại trở về vẻ tĩnh lặng cố hữu, nhưng trong sâu thẳm, một tia ấm áp khó nhận thấy đã thoáng qua.

Một phụ nữ thôn, với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ, reo lên: "Thật kỳ diệu! Loại lá này trước đây chúng tôi chỉ dùng để đun nước uống cho mát, giờ lại có thể chữa được bệnh sốt rét! Chúng tôi đã phải chịu đựng bệnh này bao đời nay, chỉ biết cúng bái mà không biết đến những thứ quý giá quanh mình." Những người khác cũng gật gù tán thành, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và biết ơn. Họ chăm chú học hỏi, thực hành theo từng động tác của Trưởng Lão Dược Phường, đôi khi Lăng Nguyệt lại điểm nhẹ một luồng linh lực để hướng dẫn, giúp họ hiểu rõ hơn về tính chất của dược liệu.

Trong lòng Lăng Nguyệt, một sự thay đổi vi tế đang diễn ra. Nàng từng là một tu sĩ cao ngạo, chỉ quan tâm đến việc tu luyện, đến cảnh giới, đến sự trường sinh. Thế giới phàm trần này, trong mắt nàng, chỉ là nơi để thử thách tâm cảnh, nơi để thu thập tài nguyên. Nhưng những lời của Tạ Trần, những việc làm của Dương Quân, và giờ đây, chính tay nàng tham gia vào việc chăm sóc sức khỏe cho phàm nhân, đã khiến nàng nhận ra một chân lý khác. Giá trị của tu hành, có lẽ không chỉ nằm ở việc phi thăng, mà còn nằm ở việc kiến tạo, việc phục vụ nhân gian. Cuộc đấu tranh nội tâm giữa quan niệm tu sĩ truyền thống và con đường 'Nhân Đạo' thực tế mà Tạ Trần đang kiến tạo, dần dần nghiêng về phía thứ hai.

***

Vài tuần nữa trôi qua, Mộc Diệp Thôn đã thực sự hồi sinh. Một buổi sáng nắng ấm, trời quang đãng, từng tia nắng vàng như mật trải dài trên những cánh đồng. Cánh đồng Mộc Diệp Thôn giờ đây khoác lên mình một màu xanh non mơn mởn trải dài đến tận chân trời, một màu xanh tươi tốt và tràn đầy sức sống. Những cây mạ vươn mình mạnh mẽ, những luống rau xanh rì, phát triển một cách bất ngờ, vượt xa những gì dân làng từng hy vọng sau trận lũ lụt tàn phá. Mùi đất ẩm đã được thay thế bằng mùi hương cây cỏ thanh khiết, mùi của sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Dương Quân đứng bên bờ ruộng, đôi mắt sáng rực nhìn ngắm thành quả lao động của mình và của cả thôn dân. Một nụ cười hài lòng, hiếm hoi nhưng chân thành, nở trên khuôn mặt tuấn tú của y. Y cúi xuống, khẽ chạm tay vào những ngọn lúa non, cảm nhận sức sống dồi dào đang tuôn chảy trong từng phiến lá, từng cọng thân. "Mấy tuần trước, nơi này còn là một đống bùn lầy, một cảnh tượng hoang tàn." Dương Quân trầm ngâm nói, giọng y chứa đựng sự tự hào nhưng cũng đầy suy tư. "Giờ thì... Nhân Đạo chính là thế này đây, Tiên Tử. Không cần thần thông quảng đại, không cần linh khí vô biên. Chỉ cần sự đoàn kết, sự lao động chân chính và tri thức được chia sẻ, nhân gian đã có thể tự mình kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh y, ánh mắt phượng sắc bén đã dịu đi rất nhiều. Khóe môi nàng khẽ cong lên một cách vô cùng tinh tế, một biểu cảm hiếm hoi, gần như là một nụ cười, cho thấy sự chấp nhận và hài lòng rõ rệt. Nàng quay đầu nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn về phía cánh đồng xanh mướt, nơi những người dân đang vui vẻ thu hoạch những lứa rau đầu tiên, nét mặt rạng rỡ, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi. "Quả nhiên, tri thức tu hành không chỉ để phi thăng, mà còn để kiến tạo." Giọng Lăng Nguyệt vẫn trong trẻo và thanh lãnh, nhưng đã không còn vẻ xa cách như trước. "Tạ Trần nói đúng. Con đường mà hắn vạch ra, tuy chông gai, nhưng lại là con đường duy nhất để nhân gian tự cường, để con người không 'mất người'." Nàng đã dần chấp nhận rằng giá trị của tu hành có thể nằm ở việc phục vụ nhân gian thay vì chỉ cầu trường sinh.

Đúng lúc đó, Ông Lão Tiều Phu, trên tay cầm một bó rau cải xanh mướt, tươi rói, đi tới. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây tràn đầy niềm vui và sự biết ơn. "Đất mẹ đã hồi sinh rồi!" Ông Lão nói, giọng khàn khàn nhưng tràn đầy xúc động. "Nhờ ơn các vị tiên sinh, tiên tử mà thôn ta có được mùa màng tốt thế này! Cây cối xanh tốt, bệnh tật cũng giảm hẳn. Những phương pháp của các vị thực sự đã thay đổi cuộc sống của chúng tôi."

Xung quanh, những người dân Mộc Diệp Thôn cũng không ngừng cất lên những lời cảm tạ. "Đúng vậy! Bệnh tật cũng giảm hẳn! Cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều!" "Chúng tôi không còn phải lo đói rét nữa rồi!" "Cảm ơn Dương công tử, cảm ơn Lăng Nguyệt tiên tử, cảm ơn Trưởng Lão Dược Phường!" Tiếng hát hò, tiếng cười vang vọng khắp cánh đồng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá cây, tạo nên một bản nhạc của sự sống và hy vọng. Những mái nhà mới được dựng lại bằng gỗ và tranh, ẩn hiện giữa màu xanh của cây cối, trông thật ấm cúng và yên bình.

Trong khoảnh khắc ấy, cách Mộc Diệp Thôn vạn dặm, tại một nơi tĩnh lặng nơi Phật Sơn Tự, Tạ Trần đang ngồi dưới gốc bồ đề cổ thụ. Y khép hờ đôi mắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của dòng chảy nhân quả. Từ Mộc Diệp Thôn, một luồng sinh khí mạnh mẽ, một sự cộng hưởng của niềm tin và hy vọng đang lan tỏa, như những gợn sóng nhỏ bé nhưng kiên cường, đang dần dần lan rộng ra khắp Thập Phương Nhân Gian. Y biết, những hạt giống tri thức và tình người mà Dương Quân, Lăng Nguyệt, Ông Lão Tiều Phu và Trưởng Lão Dược Phường đang gieo, đang bắt đầu nảy mầm và đơm hoa kết trái.

Sự thành công của các phương pháp canh tác và y học mới tại Mộc Diệp Thôn sẽ không chỉ dừng lại ở một ngôi làng nhỏ bé này. Nó sẽ trở thành một mô hình mẫu, một minh chứng sống động, được lan truyền đến các thôn làng khác thông qua những "tiểu hội đàm" và "Mạng lưới tri thức" đang dần hình thành. Dương Quân và Lăng Nguyệt, với sự tự tin và hiệu quả ngày càng cao trong vai trò của mình, đang dần trở thành những người tiên phong của một thế hệ "tu sĩ mới", những người sẽ dẫn dắt nhân gian trong kỷ nguyên hậu Thiên Đạo sụp đổ, không còn chỉ biết cầu trường sinh hay sức mạnh phép thuật.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y cảm nhận được "nhân quả" đang thay đổi, những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này đang tạo ra những gợn sóng lớn, định hình tương lai của nhân gian. Ván cờ của y đang tiến gần đến hồi kết, không phải bằng cách áp đặt một trật tự mới, mà bằng cách khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn trong chính mỗi con người, để họ tự mình tìm lấy con đường của mình, sống một đời trọn vẹn, không cần thành tiên. Những hạt giống đã gieo, và chúng đang bừng nở.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free