Nhân gian bất tu tiên - Chương 877: Thử Thách Thiên Tai: Hạt Giống Đoàn Kết Nảy Mầm
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ với kiến trúc gỗ đơn giản, có ban công nhìn ra dòng sông cuộn chảy, không khí trở nên yên bình và thư thái lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo gọi bầy, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách còn sót lại và tiếng pha trà lách cách từ sau quầy. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một không gian trong lành và dễ chịu.
Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, tay y cầm một chén trà ấm, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía dòng sông đang cuộn chảy, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Y không nhận được tin tức trực tiếp nào từ phái đoàn của Lăng Nguyệt, Dương Quân hay Ông Lão Tiều Phu, nhưng khả năng 'nhân quả chi nhãn' cho phép y cảm nhận được những dao động tinh vi trong vận mệnh của nhân gian. Những tia sáng hy vọng, dù còn yếu ớt, đang dần hé mở ở những nơi xa xôi, như những đốm lửa nhỏ nhen nhóm trong đêm tối. Đó không phải là sức mạnh thần thông, mà là sự thấu cảm sâu sắc với dòng chảy của nhân quả, với sự thức tỉnh của nhân tâm.
"Một ván cờ vĩ đại không thể vội vàng," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng y trầm lắng, hòa vào tiếng gió thoảng qua. Y tự nhủ, cũng như tự lý giải cho lựa chọn của mình. "Mỗi nước đi nhỏ, mỗi hạt giống gieo xuống, đều cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Thiên Đạo mục nát không thể cứu vãn bằng sức mạnh, bằng phép tắc cưỡng ép, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm, bằng sự tự nguyện của mỗi con người. Thay đổi một chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy của hàng vạn năm, một niềm tin đã trở thành lẽ sống, đâu phải chuyện một sớm một chiều."
Y nhắm hờ đôi mắt, cảm nhận những luồng khí vận mới đang hình thành, những sợi dây nhân quả đang được đan kết lại theo một trật tự khác. Y nhìn thấy sự hoài nghi ban đầu của Thị Trưởng Thành, sự kiên nhẫn của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và cả những nụ cười hiền hậu của Ông Lão Tiều Phu khi kể những câu chuyện dân gian. Y cảm nhận được sự chuyển biến dù nhỏ nhoi trong lòng người dân Thị Trấn An Bình, từ hoài nghi sang tò mò, rồi đến suy ngẫm. Những hạt giống "Luân lý nhân quả cộng đồng" và "Mạng lưới tri thức" đã bắt đầu bén rễ, dù còn non yếu, nhưng đã có sinh khí.
Một nụ cười ẩn hiện trên môi Tạ Trần. Y biết rằng hành trình này vẫn còn rất dài, rất nhiều thử thách, bởi 'tiếng vọng cổ nhân' sẽ không dễ dàng biến mất. Những tu sĩ cố chấp, những người vẫn còn đắm chìm trong chấp niệm về quyền năng cá nhân, về sự bất tử, sẽ không dễ dàng buông bỏ. Họ sẽ là những rào cản, những thử thách lớn nhất cho 'Nhân Đạo'. Nhưng y cũng biết, hướng đi đã đúng. Trật tự mới, trật tự của nhân gian, không được xây dựng trên quyền lực thần thánh hay linh khí, mà trên chính những lẽ công bằng, trên sự đoàn k��t và trí tuệ của con người.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, hương trà thoảng qua khứu giác, khiến tâm hồn y thêm phần thanh tĩnh. Y không phải là một cứu tinh vĩ đại, không phải là một tiên nhân quyền năng, mà chỉ là một phàm nhân, một người gieo mầm. Y đã chọn con đường không tu luyện, không truy cầu sức mạnh, mà sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính sự bình thường ấy, chính trí tuệ thấu suốt nhân quả ấy, lại đang định hình một kỷ nguyên mới, một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hạt giống đã gieo, và sự lan tỏa của chúng, dù chậm rãi, nhưng chắc chắn, sẽ tạo nên một thế giới khác, một thế giới do nhân gian tự mình kiến tạo.
***
Vài ngày sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng trên đỉnh núi sương giăng, phái đoàn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu đã đặt chân đến Mộc Diệp Thôn. Đây là một ngôi làng nhỏ ẩn mình sâu trong thung lũng, bao bọc bởi những cánh rừng nguyên sinh và con suối nhỏ uốn lượn. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mộc mạc, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, mái nhà phủ rêu phong, khói bếp lãng đãng vờn trên không trung, mang theo mùi gỗ cháy và thảo mộc. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, cùng với tiếng củi cháy lách tách trong bếp và tiếng người dân nói chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình, tĩnh lặng. Không khí trong lành, mát mẻ, thấm đẫm mùi đất rừng và sương sớm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi dù đã trải qua một chặng đường dài, vẫn giữ vẻ uy nghiêm lạnh lùng. Đôi mắt phượng của nàng quét qua khung cảnh thanh bình, ẩn chứa một sự mệt mỏi khó nhận thấy. Dương Quân, anh tuấn trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có chút lo lắng. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ như tuyết, miệng nở nụ cười hiền hậu, như một phần không thể thiếu của nơi đây.
Khi phái đoàn tiến vào làng, Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, cùng với vài người dân khác đã đứng đợi sẵn. Ánh mắt y dò xét, ẩn chứa sự e dè và hoài nghi.
"Các vị là những tu sĩ từ Phật Sơn Tự?" Thủ Lĩnh Dân Quân hỏi, giọng không giấu được sự phòng bị. "Chúng ta nghe nói các vị muốn nói chuyện về... 'luân lý nhân quả' gì đó. Nhưng xưa nay, người tu tiên các vị chỉ lo chuyện của mình, cầu trường sinh bất tử, ít khi bận tâm đến phàm trần. Nay lại nói chuyện nhân gian? Liệu lời các vị có thật sự giúp ích cho chúng ta không, hay chỉ là những lời hoa mỹ xa vời?"
Lăng Nguyệt tiến lên một bước, ánh mắt kiên định. "Thủ Lĩnh Dân Quân, chúng ta đến không phải để ban phát phép màu, cũng không phải để thuyết giảng những đạo lý cao siêu xa rời thực tế. Chúng ta đến để cùng các vị kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn, dựa trên sức mạnh của chính các vị. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, con đường tu tiên truyền thống đã không còn là con đường duy nhất, hay thậm chí là tốt đẹp nhất. Chúng ta tin rằng, chính sự đoàn kết, sự tương trợ giữa con người, mới là nền tảng vững chắc nhất cho một tương lai bền vững." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục.
Dương Quân tiếp lời, nhiệt huyết. "Phép thuật có thể giải quyết một vấn đề trước mắt, nhưng không thể thay đổi bản chất của con người, không thể xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Cái mà chúng ta gọi là 'Luân lý nhân quả cộng đồng' chính là việc mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của các vị, dù nhỏ bé đến đâu, đều ảnh hưởng đến vận mệnh chung của cả làng. Khi một người vì lợi ích chung mà hành động, cả làng sẽ được hưởng lợi. Khi một người ích kỷ, cả làng sẽ gánh chịu hậu quả. Đó không phải là phép thuật, mà là lẽ thường, là quy luật của nhân gian."
Dân làng lắng nghe, ánh mắt họ vẫn còn sự hoài nghi, nhiều người thì thầm to nhỏ. Họ đã quá quen với việc tu sĩ là những tồn tại xa vời, chỉ xuất hiện khi có yêu ma quỷ quái, hoặc khi cần chiêu mộ đệ tử. Việc những tiên nhân này lại hạ mình nói chuyện về đời sống phàm trần, về những điều quá đỗi bình thường, khiến họ khó tin.
Ông Lão Tiều Phu thấy vậy, mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào vai Thủ Lĩnh Dân Quân. "Thôi nào, các vị đừng quá vội phán xét. Người xưa có câu, 'Muốn biết cây có trái ngọt không, phải đợi đến mùa thu'. Các vị tiên tử đây có lòng muốn giúp, chúng ta cứ nghe xem sao. Con người, dù không có phép thuật, vẫn có sức mạnh của tình làng nghĩa xóm, của sự cùng nhau gánh vác. Chẳng phải năm xưa, khi lũ lụt tràn về, chính chúng ta đã cùng nhau dựng lại nhà cửa, cùng nhau chia sẻ từng nắm gạo hay sao? Đó chẳng phải là 'nhân quả' hay sao? Ta tin rằng, ý của các vị tiên tử đây cũng không khác là bao." Lời lẽ của ông lão chậm rãi, từ tốn, nhưng lại có sức lay động lòng người. Ông kể những câu chuyện giản dị về sự tương trợ trong làng, về cách mọi người cùng nhau vượt qua khó khăn, dùng những ví dụ cụ thể, gần gũi với cuộc sống của họ. Dần dần, khoảng cách giữa phàm nhân và tu sĩ dường như được rút ngắn lại.
Trong lúc cuộc trò chuyện đang diễn ra, bầu trời bỗng tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ phía dãy núi bao quanh kéo đến rất nhanh, như những con quái vật khổng lồ nuốt chửng ánh mặt trời. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và lá khô. Hương thơm của đất rừng tươi mát dần bị thay thế bằng mùi ẩm ướt của cơn mưa sắp đến. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng mỗi người. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, một dự cảm không lành.
***
Đêm đó, cơn thịnh nộ của trời đất trút xuống Mộc Diệp Thôn. Mưa như trút nước, không ngừng nghỉ, biến con suối hiền hòa chảy qua làng thành một dòng sông dữ tợn, gầm thét. Tiếng sấm rền vang, chớp giật liên hồi, chiếu sáng cảnh tượng kinh hoàng: nước lũ dâng cao đột ngột, cuốn phăng những căn nhà gỗ yếu ớt. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sườn núi, đất đá cùng cây cối đổ ập xuống, tạo thành một trận sạt lở kinh hoàng, vùi lấp một phần ngôi làng.
Dân làng hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng trong đêm mưa gió. Nhiều người cố gắng bám víu vào những gì còn sót lại, nhưng dòng nước xiết và bùn đất lở ập đến quá nhanh.
Ngay lập tức, Lăng Nguyệt và Dương Quân lao vào giữa dòng nước lũ và bùn đất. Nàng Tiên Tử trong bộ bạch y giờ đây lấm lem bùn đất, mái tóc đen nhánh bết vào khuôn mặt, nhưng đôi mắt phượng vẫn sắc bén, tràn đầy quyết tâm. Dương Quân, đạo bào cũng đã ướt sũng và rách tươm, nhưng khí chất nhiệt huyết của anh không hề suy giảm.
"Đừng hoảng loạn! Cứu người trước, tài sản sau! Hỡi các vị, tin tưởng vào nhau!" Dương Quân hét lớn, giọng anh vang vọng trong tiếng mưa gió, cố gắng trấn an dân làng. Anh dùng linh lực của mình không phải để đẩy lùi dòng nước hay san bằng ngọn núi, mà để nâng những tảng đá lớn, những thân cây đổ đang đe dọa người dân, tạo ra những lối đi tạm thời.
Lăng Nguyệt thì nhanh chóng di chuyển giữa những ngôi nhà bị cuốn trôi, dùng linh lực tạo thành một tấm chắn vô hình, bảo vệ những người già yếu và trẻ nhỏ khỏi dòng nước xiết. "Từng người một, theo hướng này! Những ai còn sức, hãy giúp đỡ người yếu hơn!" Nàng chỉ tay về phía một gò đất cao hơn, hướng dẫn dân làng sơ tán một cách có trật tự. Nàng không dùng phép thuật để di chuyển toàn bộ dân làng, mà chỉ hỗ trợ, tạo điều kiện để chính họ tự cứu lấy mình, tự giúp đỡ lẫn nhau. Đó chính là tinh thần của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo.
Ông Lão Tiều Phu, mặc dù tuổi cao sức yếu, nhưng kinh nghiệm sống đã giúp ông trở thành một ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối. Ông trấn an những đứa trẻ đang khóc thét trong vòng tay của mình, chỉ cho dân làng những con đường mòn quen thuộc, những nơi trú ẩn an toàn mà chỉ người bản địa mới biết. "Theo ta! Theo con đường này! Nơi đây nước sẽ không dâng cao!" ông lão hô lớn, tay run rẩy nhưng vẫn vững vàng cầm chặt cây rìu cũ kỹ, như một vật trấn an tinh thần.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, một bóng người gầy gò, lưng còng, đeo kính, mặc y bào lấm lem bùn đất, bất ngờ xuất hiện. Đó là Trưởng Lão Dược Phường, người tu sĩ y thuật mà phái đoàn đã gặp ở Thị Trấn An Bình. Ông lão không hề nói một lời, lập tức quỳ xuống bên một người dân bị thương do đất đá văng trúng, tay ông nhanh nhẹn rút ra những bình thuốc, những kim châm, bắt đầu cứu chữa. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí ẩm ướt, xua đi phần nào mùi đất bùn và sợ hãi. Ông làm việc một cách trầm tĩnh, hiệu quả, phối hợp ăn ý với những người dân khỏe mạnh đang cố gắng đưa người bị thương đến nơi an toàn.
Thủ Lĩnh Dân Quân, ban đầu còn ngỡ ngàng, nhưng khi nhìn thấy Lăng Nguyệt và Dương Quân không hề dùng phép thuật để phô trương sức mạnh mà dùng nó để hỗ trợ, để cùng gánh vác với dân làng, ánh mắt hoài nghi của y dần biến mất, thay vào đó là sự kính trọng và tin tưởng tuyệt đối. Y lao vào dòng nước, cõng một người già yếu bị thương, đưa đến nơi Trưởng Lão Dược Phường đang chữa trị.
"Đa tạ tiên tử! Ta đã hiểu..." Thủ Lĩnh Dân Quân nói, giọng y lạc đi vì gió và mưa, nhưng ánh mắt kiên định. "Sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở phép thuật, mà còn ở sự cùng nhau gánh vác, ở sự đoàn kết của chúng ta!" Y nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn những người dân đang cùng nhau di chuyển vật nặng, cùng nhau dìu dắt người yếu hơn. Cảnh tượng hỗn loạn nhưng dần có trật tự, dưới sự chỉ đạo của những người tu sĩ không còn cao ng��o, và sự nỗ lực phi thường của chính những phàm nhân. Cơn mưa vẫn nặng hạt, cái lạnh thấm vào xương tủy, nhưng một ngọn lửa ấm áp, ngọn lửa của niềm tin và sự đoàn kết, đã nhen nhóm trong lòng Mộc Diệp Thôn.
***
Khi ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua tầng mây còn sót lại, rọi xuống Mộc Diệp Thôn, khung cảnh tan hoang hiện ra trước mắt. Những ngôi nhà đổ nát, cây cối bật gốc, bùn đất ngổn ngang. Mùi đất ẩm nồng nặc, mùi bùn tanh tưởi quyện với mùi gỗ mục và khói bếp từ những đống lửa nhỏ đang được nhen nhóm. Tiếng chim hót líu lo đã trở lại, nhưng không còn trong trẻo như trước, mà mang theo một chút trầm buồn. Tuy nhiên, giữa sự đổ nát ấy, không khí không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đầy kiên cường, một năng lượng của sự tái sinh.
Dân làng, giờ đây không còn sợ hãi hay hoài nghi, cùng với Lăng Nguyệt, Dương Quân, Ông Lão Tiều Phu và Trưởng Lão Dược Phường, đã bắt đầu công cuộc dọn dẹp và xây dựng lại. Tiếng cuốc xẻng đào bới, tiếng búa gõ lách cách, tiếng người nói chuyện thì thầm, trao đổi công việc, tất cả tạo nên một âm thanh của sự sống đang trỗi dậy. Họ chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước, cùng nhau kéo những thân cây lớn, dọn dẹp bùn đất. Những khuôn mặt lấm lem, mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng sáng lên một niềm hy vọng mới.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với vai trò lãnh đạo bẩm sinh, phối hợp chặt chẽ với Lăng Nguyệt và Dương Quân, phân công công việc một cách hiệu quả. Y nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân với ánh mắt kính trọng và tin tưởng tuyệt đối, không còn một chút hoài nghi nào.
"Ta đã hiểu lời các vị nói... Sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở phép thuật, mà còn ở sự cùng nhau gánh vác," Thủ Lĩnh Dân Quân nói, khi y cùng Dương Quân khiêng một thanh gỗ lớn. "Chúng ta không còn chờ đợi Thiên Đạo ban phước, hay các vị tiên nhân ra tay. Chính chúng ta phải tự cứu lấy mình, tự xây dựng lại cuộc sống của mình."
Trưởng Lão Dược Phường, sau khi đã sơ cứu xong cho tất cả những người bị thương, đứng nhìn cảnh tượng ấy, khẽ thở dài. "Mặc dù Thiên Đạo suy yếu, mang đến những tai ương không lường trước được, nhưng lòng người vẫn có thể tạo nên kỳ tích, phải không, Lăng Nguyệt tiên tử?" Ông lão trầm tĩnh hỏi, ánh mắt đầy suy tư.
Lăng Nguyệt quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt phượng nàng ánh lên một vẻ dịu dàng hiếm thấy, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Anh ấy đã đúng. Đây mới là con đường... Con đường của nhân gian, nơi mỗi con người đều là một phần của kỳ tích."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh cũng tràn ngập sự xúc động và niềm tin. Anh đã chứng kiến sức mạnh của sự đoàn kết, của 'Luân lý nhân quả cộng đồng' trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, và điều đó đã củng cố vững chắc hơn lý tưởng của anh.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, trong thư phòng yên tĩnh của mình, Tạ Trần đang lật một trang sách cổ 'Vô Vi Chi Đạo'. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng chiếu qua cửa sổ, rọi lên khuôn mặt thư sinh gầy gò của y, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Y không trực tiếp có mặt tại Mộc Diệp Thôn, nhưng khả năng 'nhân quả chi nh��n' cho phép y cảm nhận được từng dao động nhỏ nhất trong dòng chảy vận mệnh.
Y cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi ban đầu, rồi sau đó là sự phối hợp nhịp nhàng, lòng dũng cảm của phàm nhân, và sự hỗ trợ đúng lúc, đúng cách của Lăng Nguyệt, Dương Quân, Ông Lão Tiều Phu cùng Trưởng Lão Dược Phường. Một sự cộng hưởng mạnh mẽ của 'nhân quả' đang lan tỏa từ Mộc Diệp Thôn, một dòng chảy mới, mạnh mẽ hơn, được tạo nên từ sự đoàn kết và ý chí của con người.
Một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng sâu sắc, thoáng hiện trên môi Tạ Trần. Y biết rằng những hạt giống 'Luân lý nhân quả cộng đồng' và 'Mạng lưới tri thức' mà y đã gieo xuống, dù trải qua bão táp phong ba, giờ đây đã bén rễ và bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ. Đó là minh chứng rõ ràng nhất rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một sức mạnh thực tiễn, có khả năng định hình và tái tạo thế giới. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng nghỉ. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ván cờ định mệnh của y đang từng bước mở ra một tương lai khác, một tương lai do chính nhân gian tự mình kiến tạo.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.