Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 876: Hạt Giống Lan Xa: Tiếng Vọng Nhân Đạo Đến Miền Đất Lạ

Đêm đã khuya hoàn toàn, nhưng tại Phật Sơn Tự, nơi hương trầm vẫn còn vương vấn trong không gian, một buổi hội đàm đã kết thúc, nhưng một hành trình mới lại bắt đầu. Những lời của Tạ Trần không chỉ gieo mầm ý tưởng, mà còn đốt cháy ngọn lửa hy vọng trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người đã từng lạc lối trong mê cung của con đường tu luyện. Ánh mắt Tạ Trần dõi theo bóng đêm đặc quánh, nhưng trong tâm trí y, một bình minh mới đã rạng rỡ, một bình minh của nhân gian, do nhân gian và vì nhân gian. Hạt giống cộng đồng đã được gieo rắc, và giờ đây, chúng cần được chăm sóc, vun trồng để đâm chồi nảy lộc, tạo nên một tương lai khác biệt, một kỷ nguyên mà sự trọn vẹn không còn bị đánh đổi bằng chấp niệm thành tiên hư ảo.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng mái ngói cong của Phật Sơn Tự, một không gian thanh tịnh đến lạ thường bao trùm lấy ngôi cổ tự. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, như lời thì thầm của thời gian, hòa cùng tiếng mõ gõ đều đều từ những gian thiền đường xa xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và an lạc. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương, xen lẫn hương hoa sen thoảng nhẹ từ những ao nước nhỏ trong vườn, khiến lòng người thêm phần thanh tịnh.

Trong một gian thiền đường nhỏ, được bài trí giản dị nhưng trang nghiêm, Tạ Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Thân hình y gầy gò, chiếc áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt không che giấu được vẻ thư sinh ốm yếu, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Đối diện y là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ vẫn mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng của nàng gi��� đây đã mất đi sự mệt mỏi ẩn sâu, thay vào đó là một tia quyết tâm rạng rỡ. Dương Quân, tuấn tú với khí chất nho nhã, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết, vẫn bừng bừng lý tưởng. Ông Lão Tiều Phu, lưng còng, râu tóc bạc phơ, ngồi tự tại bên cạnh, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, ánh mắt tinh anh dõi nhìn cả ba người trẻ.

Ánh nắng sớm dịu dàng rọi qua khung cửa sổ gỗ, đậu trên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, làm nổi bật thêm vẻ kiên định trên gương mặt của những người đang ngồi đó. Tạ Trần khẽ nâng chén trà thanh đạm, hơi nóng tỏa ra làm ấm đôi bàn tay y. Giọng y trầm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi lời đều chứa đựng trọng lượng ngàn cân, không cần phải cao giọng nhưng đủ sức lay động tâm can: "Hạt giống đã gieo. Giờ là lúc để những hạt giống ấy tìm thấy đất đai màu mỡ. Con đường này không cần sức mạnh cưỡng ép, mà cần sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn. ‘Nhân Đạo’ không phải là một pháp môn để tu luyện thành thần, mà là một phương thức để con người sống trọn vẹn hơn, tìm lại bản chất ‘người’ đã dần ‘mất người’ trong cuộc truy cầu hư ảo."

Lăng Nguyệt Tiên Tử cúi đầu lắng nghe, trong lòng nàng ngổn ngang bao suy nghĩ. Nàng từng là một tiên tử cao ngạo, đã quen với việc dùng thần thông, dùng uy lực để giải quyết mọi vấn đề. Giờ đây, con đường mà Tạ Trần chỉ ra lại hoàn toàn khác biệt, một con đường đòi hỏi sự kiên nhẫn vô biên, sự thấu hiểu sâu sắc, và hơn hết là niềm tin vào bản chất thiện lương của con người. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần, dường như muốn thấu hiểu tận cùng triết lý ấy. "Vậy chúng tôi sẽ đi bao xa, thưa tiên sinh? Sẽ dùng cách nào để những người phàm tục, những người tu sĩ vẫn còn chấp niệm với quyền năng và sự trường sinh, có thể hiểu được giá trị của sự bình thường, của cuộc sống trọn vẹn?" Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng không còn vẻ lạnh lùng cố hữu, mà thay vào đó là sự trăn trở và khao khát được chỉ dẫn.

Dương Quân không giấu nổi vẻ nhiệt huyết, anh nắm chặt tay, đôi mắt rực sáng. "Chúng tôi sẽ khiến họ hiểu được giá trị của Nhân Đạo! Nếu Thiên Đạo đã suy tàn, nếu con đường thành tiên chỉ dẫn đến sự 'mất người', thì con đường của nhân gian, con đường của tình người, của trí tuệ chung, chính là lối thoát duy nhất!" Giọng anh dứt khoát, mang theo niềm tin sắt đá, niềm tin mà Tạ Trần đã khơi gợi. Anh là người dễ dàng tiếp nhận những ý tưởng mới mẻ, đặc biệt là những ý tưởng mang tính chính nghĩa và hướng về lợi ích chung của nhân loại.

Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười, nụ cười làm những nếp nhăn trên khóe mắt hằn sâu thêm, nhưng ánh mắt lại tinh anh hơn bao giờ hết. Ông chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, ấm áp, như kể một câu chuyện cổ: "Mỗi làng, mỗi nhà, đều có câu chuyện riêng. Mỗi con người đều có những nỗi lo, những chấp niệm khác nhau. Chúng ta không thể dùng một khuôn mẫu để áp đặt cho tất cả. Cần lắng nghe trước khi nói, cần thấu hiểu trước khi khuyên nhủ. Triết lý dù cao siêu đến mấy, nếu không thể dung hòa với cuộc sống đời thường, thì cũng chỉ là sáo rỗng." Lời nói của ông giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, là kinh nghiệm sống của một người đã trải qua bao thăng trầm, bao biến cố của nhân thế. Ông hiểu rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của hàng ngàn năm, không thể chỉ dựa vào lý lẽ suông, mà cần sự đồng cảm, sự sẻ chia.

Tạ Trần gật đầu tán thưởng lời của Ông Lão Tiều Phu. Y đặt một vài cuộn giấy mỏng, được buộc gọn gàng bằng sợi lụa đơn giản, lên chiếc bàn gỗ trước mặt. Những cuộn giấy này không phải là pháp bảo, không chứa đựng bí kíp tu luyện, mà là những ghi chép cẩn thận về những điểm cốt lõi của 'Luân lý nhân quả cộng đồng', những ví dụ cụ thể về cách 'Mạng lưới tri thức' có thể được xây dựng và vận hành trong đời sống thường nhật. "Đây không phải là giáo điều, mà là những gợi ý, những hạt giống tư tưởng. Các ngươi hãy tùy duyên mà gieo trồng, tùy hoàn cảnh mà biến hóa. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường đã được vạch sẵn, mà là con đường mà mỗi người, mỗi cộng đồng sẽ tự mình kiến tạo."

Lăng Nguyệt và Dương Quân nghiêm túc đón nhận những cuộn giấy, ánh mắt họ đầy kiên định. Họ hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sứ mệnh, một trách nhiệm lớn lao mà Tạ Trần đã tin tưởng giao phó. Ông Lão Tiều Phu mỉm cười nhẹ, gật đầu, trong lòng ông dâng lên một niềm tin mãnh liệt vào thế hệ trẻ, vào khả năng thay đổi của nhân gian. Tạ Trần khẽ nhắm hờ đôi mắt, trong tâm trí y, một ván cờ vĩ đại đã được mở ra, kéo dài hàng vạn năm, nơi mỗi nước cờ không phải là thần thông hay pháp thuật, mà là sự thức tỉnh của nhân tâm, sự chuyển mình của tư tưởng. Y biết rằng, hành trình này sẽ đầy gian nan, sẽ đối mặt với bao tiếng vọng của quá khứ, bao chấp niệm của cựu triều, nhưng y tin vào hạt giống đã được gieo.

***

Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng ấm áp của buổi trưa, hiện lên với vẻ nhộn nhịp vừa phải. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tạo nên một khung cảnh quen thuộc của cuộc sống phàm nhân. Tiếng nói chuyện rộn ràng, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, và cả tiếng bước chân vội vã của người qua lại, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca của đời sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi đất và cả mùi mồ hôi đặc trưng của lao động, tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi.

Phái đoàn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu đã đến Thị Trấn An Bình. Họ không phô trương quyền năng, không khoe khoang thần thông, mà chỉ chọn một góc chợ tương đối yên tĩnh, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, để bắt đầu trò chuyện với người dân. Ban đầu, sự xuất hiện của Lăng Nguyệt với vẻ đẹp thoát tục và khí chất thanh cao vẫn thu hút không ít ánh nhìn tò mò, xen lẫn sự kính sợ thường thấy khi đối mặt với tu sĩ. Nhưng khi nàng và Dương Quân bắt đầu nói về 'Luân lý nhân quả cộng đồng' và 'Mạng lưới tri thức' thay vì thần thông hay bảo vật, sự tò mò dần chuyển thành hoài nghi.

Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt, mặc quan phục sang trọng, vẻ mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thận trọng và lo âu, tiến đến gần. Y đã nghe danh các vị tu sĩ từ Phật Sơn Tự, nhưng những điều họ nói lại quá đỗi xa lạ. "Chư vị tiên nhân," y chậm rãi nói, giọng điệu mang chút khách sáo và dò xét, "ý người là, chúng tôi, những phàm nhân này, có thể tự định đoạt vận mệnh mà không cần đến Thiên Đạo hay sự ban phước của các vị thần tiên? Chuyện này... có vẻ như trái với lẽ thường của bao đời nay." Y cau mày, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những khái niệm đã ăn sâu vào tâm trí mình và người dân. Hòa bình và ổn định là trên hết đối với y, và bất kỳ sự thay đổi nào cũng đều tiềm ẩn nguy cơ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt ôn hòa, khẽ gật đầu. Nàng hiểu sự hoài nghi của Thị Trưởng Thành, bởi chính nàng cũng từng mang những suy nghĩ tương tự. "Vận mệnh của các vị luôn nằm trong tay các vị, Thị Trưởng Thành. Chúng tôi chỉ muốn giúp các vị nhìn thấy sợi dây nhân quả kết nối tất cả chúng ta, và sức mạnh tiềm ẩn trong sự đoàn kết. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, con đường tu luyện cũ đã không còn là lối thoát. Nếu tiếp tục trông chờ vào những quyền năng siêu phàm hay những vị thần linh đã dần lãng quên nhân gian, chúng ta sẽ chỉ càng thêm lạc lối và 'mất người'." Nàng không dùng uy áp, mà dùng lý lẽ, dùng sự thật hiển nhiên mà ai cũng có thể cảm nhận được. Nàng kể về những tu sĩ đã "mất người", đã đánh mất bản tính thiện lương chỉ vì truy cầu sức mạnh hư ảo, làm cho Thị Trưởng Thành và người dân xung quanh phải lắng nghe.

Ông Lão Tiều Phu tiếp lời, giọng nói thân thiện, dễ gần, như một người bạn cũ. Ông không nói về triết lý cao xa, mà kể một câu chuyện đơn giản. "Thị Trưởng Thành à, ngài xem đó, một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống từ người nông phu. Rồi hạt gạo ấy được thương lái chở về chợ, người bán người mua tấp nập. Một cái chợ sầm uất như Thị Trấn An Bình đây, không phải do một vị thần linh nào ban phước, mà là bao nhiêu người cùng góp sức, cùng tin tưởng nhau mà tạo nên. Đó chính là nhân quả, là cộng đồng. Nếu một người làm sai, cả chợ sẽ chịu ảnh hưởng. Nếu mọi người cùng chung tay, cả chợ sẽ thịnh vượng." Ông dùng những ví dụ cụ thể, gần gũi với cuộc sống của người dân, khiến họ dễ dàng hình dung và thấu hiểu. Ông nói về việc mùa màng thất bát do thiên tai, nhưng nhờ có sự tương trợ của các làng lân cận, người dân đã vượt qua khó khăn. Hay việc một ngôi nhà bị cháy, cả làng cùng nhau dập lửa và dựng lại. Những câu chuyện ấy, dù nhỏ bé, lại có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giáo.

Dương Quân, thấy mọi người bắt đầu lắng nghe, liền nhiệt huyết thêm vào: "Và 'Mạng lưới tri thức' chính là công cụ để chúng ta làm điều đó! Hãy tưởng tượng, nếu mỗi kinh nghiệm quý báu của người nông phu về cách trồng trọt, của người thợ thủ công về cách chế tác, của thầy thuốc về cách chữa bệnh, đều có thể được chia sẻ rộng rãi, để không ai còn bị lừa dối hay bị bỏ lại phía sau! Nó không phải là pháp thuật, mà là sự trao đổi kiến thức, là cầu nối giữa người với người, để chúng ta cùng nhau tiến bộ, cùng nhau tạo nên một nhân gian phồn thịnh hơn." Anh vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng, một xã hội mà tri thức là sức mạnh chung, chứ không phải là bí mật được nắm giữ bởi số ít. Anh mô tả cách các cộng đồng có thể liên kết với nhau qua "Mạng lưới tri thức", chia sẻ tài nguyên, kinh nghiệm, thậm chí là giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn, tạo nên một sự đoàn kết vững chắc hơn bất kỳ phép thuật nào.

Lăng Nguyệt kiên nhẫn lắng nghe những câu hỏi, những hoài nghi từ người dân. Nàng dùng những lý lẽ sắc bén, những kinh nghiệm cá nhân về sự "mất người" khi truy cầu tu luyện để chỉ ra những sai lầm của con đường cũ. Nàng không còn vẻ lạnh lùng của tiên tử, mà như một người chị, một người bạn, tận tình giải thích. Thị Trưởng Thành ban đầu cau mày, vẻ mặt đầy lo âu và thận trọng, nhưng dần dần, ánh mắt y lộ vẻ suy tư. Những lời của Lăng Nguyệt, Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu không phải là những lời hứa hẹn về sức mạnh hay bất tử, mà là lời kêu gọi về trách nhiệm, về sự đoàn kết, về một cuộc sống trọn vẹn ngay trong hiện tại. Một hạt giống đã được gieo vào lòng Thị Trưởng Thành, và không chỉ ri��ng y, mà cả những người dân xung quanh cũng bắt đầu nhìn thấy một con đường mới, một khả năng khác cho nhân gian. Họ cảm nhận được rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ thật, thì cuộc sống của họ vẫn có thể tiếp diễn, thậm chí tốt đẹp hơn, nếu họ biết cách tự dựa vào nhau.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ với kiến trúc gỗ đơn giản, có ban công nhìn ra dòng sông cuộn chảy, không khí trở nên yên bình và thư thái lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo gọi bầy, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách còn sót lại và tiếng pha trà lách cách từ sau quầy. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một không gian trong lành và dễ chịu.

Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, tay y cầm một chén trà ấm, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía dòng sông đang cuộn chảy, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Y không nhận được tin tức trực tiếp nào từ phái đoàn của Lăng Nguyệt, Dương Quân hay Ông Lão Tiều Phu, nhưng khả năng 'nhân quả chi nhãn' cho phép y cảm nhận được những dao động tinh vi trong vận mệnh của nhân gian. Những tia sáng hy vọng, dù còn yếu ớt, đang dần hé mở ở những nơi xa xôi, như những đốm lửa nhỏ nhen nhóm trong đêm tối. Đó không phải là sức mạnh thần thông, mà là sự thấu cảm sâu sắc với dòng chảy của nhân quả, với sự thức tỉnh của nhân tâm.

"Một ván cờ vĩ đại không thể vội vàng," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng y trầm lắng, hòa vào tiếng gió thoảng qua. Y tự nhủ, cũng như tự lý giải cho lựa chọn của mình. "Mỗi nước đi nhỏ, mỗi hạt giống gieo xuống, đều cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Thiên Đạo mục nát không thể cứu vãn bằng sức mạnh, bằng phép tắc cưỡng ép, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm, bằng sự tự nguyện của mỗi con người. Thay đổi một chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy của hàng vạn năm, một niềm tin đã trở thành lẽ sống, đâu phải chuyện một sớm một chiều."

Y nhắm hờ đôi mắt, cảm nhận những luồng khí vận mới đang hình thành, những sợi dây nhân quả đang được đan kết lại theo một trật tự khác. Y nhìn thấy sự hoài nghi ban đầu của Thị Trưởng Thành, sự kiên nhẫn của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và cả những nụ cười hiền hậu của Ông Lão Tiều Phu khi kể những câu chuyện dân gian. Y cảm nhận được sự chuyển biến dù nhỏ nhoi trong lòng người dân Thị Trấn An Bình, từ hoài nghi sang tò mò, rồi đến suy ngẫm. Những hạt giống "Luân lý nhân quả cộng đồng" và "Mạng lưới tri thức" đã bắt đầu bén rễ, dù còn non yếu, nhưng đã có sinh khí.

Một nụ cười ẩn hiện trên môi Tạ Trần. Y biết rằng hành trình này vẫn còn rất dài, rất nhiều thử thách, bởi 'tiếng vọng cổ nhân' sẽ không dễ dàng biến mất. Những tu sĩ cố chấp, những người vẫn còn đắm chìm trong chấp niệm về quyền năng cá nhân, về sự bất tử, sẽ không dễ dàng buông bỏ. Họ sẽ là những rào cản, những thử thách lớn nhất cho 'Nhân Đạo'. Nhưng y cũng biết, hướng đi đã đúng. Trật tự mới, trật tự của nhân gian, không được xây dựng trên quyền lực thần thánh hay linh khí, mà trên chính những lẽ công bằng, trên sự đoàn kết và trí tuệ của con người.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, hương trà thoảng qua khứu giác, khiến tâm hồn y thêm phần thanh tĩnh. Y không phải là một cứu tinh vĩ đại, không phải là một tiên nhân quyền năng, mà chỉ là một phàm nhân, một người gieo mầm. Y đã chọn con đường không tu luyện, không truy cầu sức mạnh, mà sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính sự bình thường ấy, chính trí tuệ thấu suốt nhân quả ấy, lại đang định hình một kỷ nguyên mới, một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hạt giống đã gieo, và sự lan tỏa của chúng, dù chậm rãi, nhưng chắc chắn, sẽ tạo nên một thế giới khác, một thế giới do nhân gian tự mình kiến tạo.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free