Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 874: Tiếng Vọng Cổ Nhân: Lăng Nguyệt Kiên Định Giữa Dòng Xoáy Cựu Triều

Màn đêm dần buông xuống sau Thị Trấn An Bình, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc của vạn vật sau một ngày dài chuyển động. Tạ Trần quay lưng, bước đi thong thả, bóng hình gầy gò của anh khuất dần trong ánh tàn dương cuối cùng. Anh không ngoái đầu nhìn lại, bởi anh biết, những gì cần làm đã được gieo mầm. Những hạt giống 'Nhân Đạo' đã bén rễ, và giờ đây, chúng cần tự mình vươn lên, tự mình chống chọi với những phong ba bão táp của nhân gian. Trật tự mới không thể được kiến tạo bằng một quyền năng siêu phàm hay một mệnh lệnh cứng nhắc, mà phải nảy mầm từ ý chí tự thân của mỗi người, mỗi cộng đồng. Anh là người gieo hạt, nhưng chính nhân gian mới là người chăm sóc, tưới tắm, và thu hoạch.

Anh biết, hành trình sẽ còn dài, còn vô vàn những 'Trương Uyên' khác, vô vàn những chấp niệm cố hữu từ một kỷ nguyên đã tàn. Nhưng anh tin vào nhân tính, tin vào khả năng tự nhận thức và tự điều chỉnh của con người. Ván cờ nhân tâm này, anh không phải là kỳ thủ duy nhất, mà là người kiến tạo ra một bàn cờ, để rồi mỗi quân cờ đều tự do định đoạt nước đi của mình. Tạ Trần vẫn là điểm neo nhân quả, nhưng anh neo buộc vào tự do, vào ý chí, chứ không phải vào số phận hay quyền lực. Những cuộc luận đàm ở Phật Sơn Tự chỉ là khởi đầu của sự thức tỉnh, còn những cuộc đấu tranh tư tưởng, những va chạm lợi ích như ở Thị Trấn An Bình mới là nơi 'Nhân Đạo' thực sự được tôi luyện và củng cố. Bởi lẽ, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, chính là sự tu hành vĩ đại nhất trong kỷ nguyên này.

***

Sáng hôm sau, không khí trong Hội Quán Tu Sĩ tại Thành Vô Song đặc quánh một sự nặng nề, tựa như mùi hương trầm cũ kỹ đã bám chặt vào từng thớ gỗ, từng bức thư pháp về tiên nhân bay lượn trên tường. Dù bên ngoài trời quang mây tạnh, ánh nắng ban trưa cố gắng len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc, nhưng dường như chẳng thể xua tan được cái u ám, bức bối đang ngự trị nơi đây. Một chiếc bàn tròn lớn, làm từ gỗ trầm hương cổ thụ, chiếm gần trọn trung tâm gian phòng, trên mặt bàn bày biện vài chén trà đã nguội lạnh và những cuốn kinh thư cũ kỹ. Xung quanh bàn, các trưởng lão và tu sĩ với đạo bào cũ kỹ, khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo vì tuổi tác và sự bất mãn, ngồi lặng lẽ, ánh mắt đầy vẻ suy tư nhưng cũng không giấu được sự tức giận. Họ là những tàn dư của một trật tự đã sụp đổ, những người vẫn còn ôm mộng khôi phục lại thời kỳ vàng son của tiên giới, nơi tu sĩ là những kẻ thống trị vạn vật.

Đối diện với họ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi thẳng tắp, một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Lăng Nguyệt, trong bộ tiên bào trắng thuần không họa tiết, dung nhan tuy��t mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén là một sự kiên định không gì lay chuyển. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, một vật phẩm từng là biểu tượng của quyền năng tiên giới, giờ đây chỉ lặng lẽ ánh lên một vầng sáng nhạt, như thể nó cũng đã tìm thấy một mục đích mới. Dương Quân ngồi cạnh nàng, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy cảnh giác, tay anh vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào.

Tạ Trần, không ngồi vào bàn, chỉ đứng khuất trong một góc phòng, cạnh một giá sách cũ chất đầy những cuốn sách đã bạc màu. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, tựa như một bức họa sống động nhưng lại hoàn toàn vô hình. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn thấu mọi tâm tư, mọi sự rối loạn trong lòng những người đang ngồi đây. Anh là một phần của khung cảnh, nhưng đồng thời lại đứng ngoài nó, một điểm neo vô hình nhưng lại mang sức nặng của cả một thế giới.

Bầu không khí căng như dây đàn bị kéo căng tột độ, chỉ chờ một tiếng động nhỏ để đứt phựt. Cuối cùng, Trưởng Lão Dược Phường, một người già nua lưng còng, đeo kính, với gương mặt đầy những nếp nhăn hằn sâu sự uyên bác nhưng cũng không kém phần mệt mỏi, đập bàn một tiếng "Rầm!". Linh khí yếu ớt, pha lẫn sự phẫn nộ, tỏa ra từ ông ta, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy gian phòng, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

"Tiên Tử Lăng Nguyệt!" Trưởng Lão Dược Phường cất giọng khàn đục, mang theo chút oán trách và thất vọng sâu sắc. "Người đã từng là trụ cột của tiên giới, là biểu tượng của sự thanh cao, quyền năng. Sao nay lại cam tâm làm một kẻ phàm nhân, đi theo cái gọi là 'Nhân Đạo' viển vông đó? Người có còn nhớ vinh quang của tông môn, của tiên gia không? Thế gian này cần tu sĩ dẫn dắt, cần chúng ta để duy trì trật tự, để chống lại những thế lực hỗn loạn! Người đang phụ bạc tất cả những gì chúng ta đã gây dựng!"

Ánh mắt sắc lạnh của ông ta như xuyên thấu Lăng Nguyệt, cố gắng đánh đổ sự điềm tĩnh của nàng. Những cựu tu sĩ khác cũng nhao nhao phụ họa, tiếng xì xào bất mãn nổi lên như ong vỡ tổ. "Phải đó! Quyền lực của tu sĩ là để giữ gìn trật tự! Nếu từ bỏ, nhân gian sẽ rơi vào hỗn loạn mất!", một giọng nói khác vang lên.

Nữ Cung Chủ, với vẻ đẹp quý phái và quyền lực, mặc cung trang lộng lẫy, ánh mắt sắc sảo nhìn Lăng Nguyệt đầy hoài nghi và khinh miệt. "Chẳng lẽ ngươi muốn chứng kiến cảnh đó? Một thế giới không có pháp tắc, không có kẻ mạnh dẫn dắt, sẽ chỉ là một mớ hỗn độn. Cái giá của trường sinh, cái giá của quyền năng, không phải là để vứt bỏ nó đi như vậy!" Giọng nàng kiêu ngạo, ẩn chứa tham vọng muốn thao túng tình hình để củng cố địa vị cho bản thân và tàn dư môn phái của mình.

Lăng Nguyệt từ tốn đứng dậy. Dù đối mặt với áp lực từ hàng chục ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ, khí chất thanh cao của nàng vẫn không hề suy suyển. Nguyệt Quang Trâm trên tóc khẽ ánh lên, như một lời khẳng định cho sự tồn tại và quyết tâm của nàng.

"Trưởng Lão Dược Phường, Nữ Cung Chủ, cùng chư vị đạo hữu." Giọng Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng, từng lời từng chữ như khắc vào không gian, mang theo sự sắc bén của lý trí. "Cái gọi là 'trật tự cũ' mà chư vị hằng tôn thờ, đã mang đến điều gì cho nhân gian? Nó đã mang đến sự tha hóa, sự mất mát nhân tính của biết bao tu sĩ, những kẻ chìm đắm trong truy cầu trường sinh mà quên đi bản chất của sự sống. Nó đã tạo ra một vực sâu ngăn cách tiên và phàm, biến con người thành những kẻ thấp kém, chỉ biết phục tùng quyền uy."

Nàng quét ánh mắt qua từng khuôn mặt khắc khổ, từng ánh mắt cố chấp. "Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí mỏng manh. Đó không phải là một sự trừng phạt, mà là một lời cảnh tỉnh. 'Nhân Đạo' không phải là viển vông, mà là con đường duy nhất để con người thực sự sống, để nhân tính được bảo toàn và phát triển. Sức mạnh, dù là tu vi hay quyền lực, không phải là mục đích tối thượng, mà là một trách nhiệm. Trách nhiệm kiến tạo, bảo vệ, và vun đắp cho sự sống, chứ không phải để áp đặt hay thống trị."

Dương Quân đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên quyết. Anh hiểu những gì Lăng Nguyệt đang nói, bởi anh cũng đã từng chìm đắm trong con đường tu tiên cực đoan, từng suýt nữa đánh mất chính mình. "Lẽ công bằng không thể xây dựng trên sự áp bức. Một thế giới nơi kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu, nơi 'tiên nhân' coi phàm nhân như cỏ rác, thì đó không phải là trật tự, mà là hỗn loạn ẩn chứa dưới lớp vỏ bọc quyền năng." Anh nói, giọng vang dội, đầy nhiệt huyết.

Lăng Nguyệt tiếp lời, ánh mắt nàng dừng lại trên những bức tranh tiên nhân trên tường, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. "Chư vị chấp mê không tỉnh, vẫn còn ôm ảo mộng về quyền lực đã tàn, về một quá khứ không thể cứu vãn. Chính sự cố chấp đó mới là mối họa thực sự cho nhân gian. Một thế giới nơi con người tự chủ, tự quyết định vận mệnh của mình, nơi tri thức và sự đoàn kết là sức mạnh, mới là một thế giới có thể trường tồn. Đó là 'Nhân Đạo'."

Trưởng Lão Dược Phường há miệng muốn phản bác, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Những lời của Lăng Nguyệt như những nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tận cùng sự cố chấp của ông ta. Ông ta nhìn Lăng Nguyệt, nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn những khuôn mặt đồng đạo đang hoài nghi. Một sự thật hiển nhiên đang hiện hữu: họ đã lạc hậu, họ đã mất đi sự liên kết với thời đại. Nhưng để chấp nhận điều đó, để từ bỏ quyền uy và địa vị đã ăn sâu vào máu thịt, lại là một điều quá đỗi khó khăn.

Tạ Trần, từ góc phòng, khẽ nhắm mắt. Anh cảm nhận được luồng khí tức giận, thất vọng, và cả sự tuyệt vọng đang cuộn trào trong không gian. Nhưng anh cũng cảm nhận được sự kiên định, sự thanh tĩnh từ Lăng Nguyệt. Anh không cần nàng phải dùng đến sức mạnh siêu phàm, chỉ cần nàng kiên định vào lý tưởng, vào con đường mà anh đã gợi mở. Sau đó, anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi tâm tư, không một lời nhưng truyền đi một luồng ủng hộ vô hình đến Lăng Nguyệt, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của nàng. Anh biết, đây chỉ là một trong vô vàn cuộc đối đầu mà những người tiên phong 'Nhân Đạo' sẽ phải trải qua. Cuộc đấu tranh không nằm ở quyền năng, mà nằm ở ý chí và nhận thức.

***

Buổi họp kết thúc trong sự bất phân thắng bại, nhưng rõ ràng phe cố chấp đã không thể lay chuyển được Lăng Nguyệt. Áp lực vô hình vẫn còn đè nặng trên vai nàng, khiến nàng cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Khi chiều tối buông xuống, Lăng Nguyệt và Dương Quân quyết định trở về Thành Vô Song sau một ngày dài căng thẳng. Con đường dẫn qua Hẻm Núi U Ảnh, một con đường tắt hiểm trở nhưng lại là con đường nhanh nhất.

Hẻm núi U Ảnh, đúng như tên gọi của nó, là một nơi u ám và lạnh lẽo. Các vách đá dựng đứng, cao vút lên trời, tạo thành một khe nứt sâu hoắm, chỉ có một con đường mòn nhỏ vắt vẻo bên dưới. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt từ các kẽ đá và đôi khi là tiếng động lạ của những yêu thú ẩn mình trong bóng tối. Mùi đá ẩm, mùi đất mục, mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, càng khiến nơi đây trở nên bí ẩn và nguy hiểm hơn. Chiều tối âm u, sương mù nhẹ đã bắt đầu bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế, càng tăng thêm vẻ ma mị của hẻm núi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi phía trước, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt phượng đã thoáng hiện lên một chút mệt mỏi. Nàng không sợ hãi, nhưng nàng cảm thấy vô cùng chán nản trước sự cố chấp của những người đã từng là đồng đạo. Dương Quân theo sát phía sau, ánh mắt anh không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.

Bất ngờ, một nhóm cựu tu sĩ nhỏ xuất hiện, chặn đường họ. Họ không phải những trưởng lão quyền cao chức trọng, mà chỉ là những kẻ đã từng phục tùng dưới trướng của Trưởng Lão Dược Phường hoặc Nữ Cung Chủ, những kẻ vẫn còn ảo tưởng về quyền lực và địa vị đã mất. Chúng không dám tấn công trực diện, nhưng lời lẽ và hành động của chúng lại đầy vẻ khiêu khích và ác ý.

"Ồ, xem ai đây? Tiên Tử Lăng Nguyệt ngày nào giờ lại đi cùng phàm nhân, đi qua con đường hẻo lánh này sao?" Một cựu tu sĩ với khuôn mặt nham hiểm, ăn mặc tề chỉnh nhưng đạo bào cũ kỹ, cất giọng mỉa mai, mang theo ý khinh miệt. Hắn ta vung tay, một luồng pháp thuật nhỏ tạo ra ảo ảnh ghê rợn, những bóng ma lập lòe xuất hiện quanh Lăng Nguyệt, cùng với tiếng cười khằng khặc vang vọng.

"Thật đáng tiếc! Người đã quên đi vinh quang của tiên giới rồi sao? Quên đi những ngày tháng ngự trị trên mây xanh, quên đi sự kính trọng của vạn vật?" Một kẻ khác tiếp lời, giọng điệu châm biếm. Chúng biết Lăng Nguyệt không còn tu vi đỉnh phong như trước, nhưng chúng cũng không dám hành động quá phận, chỉ cố gắng dùng lời lẽ và ảo ảnh để lung lay ý chí của nàng. Linh khí yếu ớt từ chúng tỏa ra, cố gắng tạo áp lực tinh thần.

Dương Quân cau mày, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. Anh rút kiếm ra một nửa, tiếng kim loại cọ vào vỏ kiếm "xoẹt" một tiếng, vang vọng trong hẻm núi, đủ để cảnh cáo. "Đừng làm những việc ngu xuẩn!" anh gằn giọng. "Nếu còn chấp mê, các ngươi sẽ chỉ tự hủy diệt mình."

Lăng Nguyệt không để tâm đến những ảo ảnh hay tiếng cười ghê rợn. Nàng khẽ nhíu mày, sự mệt mỏi thoáng qua trong đôi mắt. Vinh quang thật sự không nằm ở quyền lực áp đặt, nàng tự nhủ, không nằm ở sự kính trọng giả tạo của kẻ yếu. Đó là một bài học mà Tạ Trần đã giúp nàng thấu hiểu.

"Vinh quang thật sự không nằm ở quyền lực áp đặt, mà ở sự kiến tạo." Lăng Nguyệt cất giọng, vẫn bình tĩnh đến lạ lùng, từng chữ như xuyên qua lớp sương mù và sự hỗn loạn mà bọn chúng tạo ra. "Các ngươi nên nhìn vào tương lai, không phải chìm đắm trong quá khứ đã mục ruỗng. Chấp niệm vào những điều đã mất chỉ khiến các ngươi càng thêm khốn khổ."

Bọn chúng không ngờ Lăng Nguyệt vẫn giữ được sự bình tĩnh đến v���y. Lời lẽ của nàng như một cái tát vào sự tự tôn còn sót lại của chúng. Chúng cố gắng tiếp tục khiêu khích, nhưng khí chất thanh cao của Lăng Nguyệt, dù không còn tu vi đỉnh cao, vẫn áp đảo. Nàng đứng đó, không hề sợ hãi hay nao núng, như một tượng đài băng giá giữa dòng xoáy hỗn loạn.

Cuối cùng, sau một hồi lời qua tiếng lại và những hành động vô nghĩa, bọn cựu tu sĩ nhận ra chúng không thể làm gì được Lăng Nguyệt. Chúng không đủ can đảm để thực sự tấn công, và những lời lẽ khiêu khích của chúng không thể lay chuyển được ý chí kiên định của nàng. Với vẻ mặt nhăn nhó và bực tức, chúng đành phải bỏ đi, để lại một lời đe dọa mơ hồ: "Rồi sẽ có ngày ngươi phải hối hận vì đã từ bỏ con đường chính đạo!" Tiếng cười khằng khặc của chúng tan biến dần trong màn sương mù, để lại Hẻm Núi U Ảnh trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ vốn có.

Dương Quân thở phào nhẹ nhõm, thu kiếm lại. "Bọn chúng vẫn không từ bỏ, Tiên Tử," anh nói, giọng đầy lo lắng.

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu, tiếp tục bước đi. "Sẽ không bao giờ từ bỏ, chừng nào chấp niệm còn ngự trị trong tâm trí chúng. Nhưng con đường 'Nhân Đạo' không phải là để thuyết phục tất cả, mà là để kiến tạo một con đường mới cho những ai sẵn lòng đi." Nàng biết, những sự cố chấp và những hành động gây áp lực của các cựu tu sĩ như thế này cho thấy rằng việc xây dựng 'Nhân Đạo' sẽ là một quá trình lâu dài, đầy gian nan, không thể hoàn thành chỉ trong vài cuộc thảo luận hay đối thoại. Sẽ còn nhiều 'tiếng vọng cổ nhân' xuất hiện, cố gắng kéo lùi bánh xe thời đại.

***

Khi Lăng Nguyệt và Dương Quân trở về Thành Vô Song, màn đêm đã buông xuống rất sâu. Thành phố chìm trong ánh đèn lồng ấm áp, nhưng sự yên bình đó không thể xoa dịu ngay sự mệt mỏi trong lòng họ. Họ tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm ven sông, với kiến trúc gỗ đơn giản và một ban công nhỏ nhìn ra dòng sông phẳng lặng. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm hót khe khẽ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách cuối cùng, và mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành, xoa dịu những lo âu của một ngày dài.

Họ chọn một bàn nhỏ ở ban công, ngắm nhìn dòng sông đen kịt phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy tâm trí. Nàng đã từng là một tiên tử cao cao tại thượng, sống một đời vô ưu vô lo. Giờ đây, nàng lại phải đối mặt với những cuộc tranh đấu tư tưởng, những sự cố chấp của đồng loại, những hiểm nguy đến từ tàn dư của quá khứ. Con đường 'Nhân Đạo' này, thật sự rất dài và đầy gian nan.

Bỗng, một chén trà nóng hổi, thơm lừng mùi hoa nhài được đặt nhẹ nhàng trước mặt nàng. Lăng Nguyệt mở mắt, thấy Tạ Trần đã xuất hiện tự lúc nào, điềm tĩnh ngồi xuống bàn đối diện. Anh không hề hỏi về cuộc họp căng thẳng hay cuộc phục kích trong hẻm núi, chỉ đơn giản là rót trà cho cả hai, cử chỉ chậm rãi, an yên, như thể mọi sự thế gian đều chẳng thể lay động được anh. Anh không cần lời hỏi han, chỉ cần sự hiện di���n của anh đã là một sự trấn an vô hình.

"Mệt mỏi sao?" Tạ Trần cất tiếng, giọng trầm tĩnh, không một chút phán xét, chỉ là một lời hỏi thăm nhẹ nhàng.

Lăng Nguyệt khẽ thở dài, nhìn ra dòng sông đang lặng lẽ chảy xuôi. "Con đường này, thật sự rất dài và khó khăn. Sẽ còn bao nhiêu người cố chấp như vậy nữa, Tạ Trần? Ta không sợ hiểm nguy, nhưng ta sợ rằng sự cố chấp đó sẽ mãi mãi cản trở nhân gian tìm thấy con đường của mình."

Dương Quân đặt chén trà xuống, ánh mắt anh cũng tràn ngập suy tư. "Nhưng chúng ta không đơn độc, Tiên Tử. Và chúng ta đang đi đúng hướng. Những gì chúng ta làm ở Thị Trấn An Bình, ở Phật Sơn Tự, đều đang dần thay đổi nhận thức của con người."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống bàn, phát ra một âm thanh nhỏ xíu trong tĩnh lặng. "Sức mạnh thật sự không đến từ việc áp đặt, mà từ sự kiên định vào một niềm tin đúng đắn. Một cây cầu cần những viên đá đầu tiên vững chắc, và chính các ngươi là những viên đá đó." Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt sâu th���m như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. "Việc Lăng Nguyệt và Dương Quân đối mặt và vượt qua áp lực này khẳng định vai trò của các ngươi như những trụ cột quan trọng của trật tự mới. Sẽ còn nhiều thử thách tương tự trong việc hòa nhập các tu sĩ cũ, nhưng mỗi lần các ngươi kiên định, mỗi lần các ngươi chọn 'Nhân Đạo', là một lần mầm mống tương lai được củng cố."

Lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi mệt mỏi và hoài nghi trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần lấy lại sự kiên định. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ phát ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của nàng. Nàng hiểu rằng Tạ Trần đã dự liệu được những thử thách này, và việc anh không can thiệp trực tiếp là một phần của 'ván cờ' lớn hơn, nhằm rèn luyện và củng cố ý chí của những người tiên phong 'Nhân Đạo'.

"Ta hiểu." Lăng Nguyệt nói, giọng nàng giờ đây không còn chút mệt mỏi nào, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá. "Sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ kiến tạo một tương lai khác, một tương lai nơi con người không cần thành tiên mà vẫn tìm thấy sự trọn vẹn của mình."

Dương Quân gật đầu đồng tình, cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh từ cả Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Trong đêm tối tĩnh lặng, bên dòng sông hiền hòa, ba con người này, một kẻ phàm nhân gầy gò, một cựu tiên tử lạnh lùng nhưng đầy nhiệt huyết, và một tu sĩ trẻ trung đầy lý tưởng, đã cùng nhau củng cố niềm tin vào một con đường mới, một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đó là một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp như ánh trăng. "Sự cố chấp và những hành động gây áp lực của các cựu tu sĩ sẽ vẫn còn đó. Đó là 'tiếng vọng cổ nhân', là tàn dư của một triều đại đã tàn. Nhưng 'Nhân Đạo' không sợ hãi những tiếng vọng ấy. Nó sẽ vững vàng và phát triển, bởi nó được xây dựng trên nền tảng của sự thật và lòng người." Anh biết, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên định không ngừng. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, không theo đuổi sức mạnh hay quyền lực, nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua trí tuệ và những hạt giống 'Nhân Đạo' mà anh đã gieo, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Trật tự mới, trật tự của nhân gian, đang nảy mầm từ chính những lẽ công bằng, từ những cuộc đấu tranh tư tưởng, và từ sự trưởng thành của mỗi con người.

Đêm dần khuya, ba chén trà đã cạn. Dưới ánh trăng, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng lòng người đã thêm phần kiên định. Tiếng vọng của cổ nhân có thể vẫn còn vương vấn, nhưng tiếng bước chân của nhân gian trên con đường mới sẽ vang dội hơn, mạnh mẽ hơn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free