Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 873: Ván Cờ Nhân Tâm: Trật Tự Nảy Mầm Từ Lẽ Công Bằng

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên những mái nhà ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Những chú chim sẻ ríu rít chuyền cành, tiếng rao hàng của những người bán bánh mới ra lò văng vẳng từ xa, tạo nên một bức tranh sinh hoạt yên bình, tưởng chừng không có gì có thể phá vỡ.

Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào thị trấn. Sau buổi tọa đàm ở Phật Sơn Tự, họ đã dành vài ngày để thăm viếng các làng mạc lân cận, chứng kiến những thay đổi nhỏ đang dần nảy mầm trong lòng nhân gian. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư thái, bước chân nhẹ nhàng trên con đường đất đã được rải đá sỏi sạch sẽ. Làn da trắng nhợt của anh vẫn đối lập với ánh nắng ban mai, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tinh anh, như thể đang thu vào mọi chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống xung quanh. Anh mặc một bộ áo vải bố màu xám nhạt, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào khung cảnh phàm tục.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y tinh khôi, từng bước chân nàng nhẹ như gió, không vướng bụi trần. Khuôn mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén kia là sự quan sát tỉ mỉ, đánh giá mọi biến động trong thị trấn. Nàng đã quen với sự uy nghiêm và quyền phép của thế giới tu tiên, nay lại chứng kiến những vấn đề nhỏ nhặt, đời thường của phàm nhân, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thú vị. Dương Quân thì có vẻ nhiệt huyết hơn h���n. Anh ta mặc đạo bào màu lam nhạt, bước đi nhanh nhẹn, đôi mắt sáng rực đầy lý tưởng. Anh không ngừng quan sát những gánh hàng rong, những ngôi nhà, và đặc biệt là những gương mặt phàm nhân đang tất bật mưu sinh, tìm thấy trong đó một vẻ đẹp chân thực mà trước đây anh từng bỏ qua khi còn mải mê truy cầu đại đạo.

Khi họ đến gần quảng trường trung tâm thị trấn, một cảnh tượng khác biệt hẳn với sự yên bình ban nãy đập vào mắt họ. Một đám đông nhỏ đang tụ tập, không khí từ nhộn nhịp đã chuyển sang u ám, nặng nề. Tiếng thì thầm bàn tán xì xào như ong vỡ tổ, nhưng không ai dám lớn tiếng, chỉ là những tiếng thở dài và ánh mắt bất mãn. Một mùi mồ hôi chua xót, lẫn với mùi đất và chút mùi thức ăn ôi thiu từ các gian hàng đóng cửa vội vã, phảng phất trong không khí.

Ở giữa đám đông, một lão nông với làn da đen sạm, gương mặt khắc khổ hằn lên những nếp nhăn của năm tháng dãi dầu mưa nắng, đôi tay chai sạn siết chặt chiếc nón lá đã sờn cũ, đang cố gắng giãi bày sự việc với một người đàn ông béo tốt. Người đàn ông này chính là Hào Trưởng Trương Uyên, một kẻ trông có vẻ sang trọng hơn người dân thường với chiếc áo gấm bóng bẩy, nhưng ánh mắt hắn láu cá, cử chỉ khoa trương, và gương mặt phì nộn đầy vẻ khinh khỉnh. Hắn ta đang vuốt chòm râu lưa thưa của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt đầy khinh miệt.

"Hào Trưởng, ngài không thể thu thuế nước cao như vậy! Mùa màng năm nay đã khó khăn rồi, chúng tôi không còn đủ ăn nữa..." Lão Nông nói, giọng run run, pha lẫn sự van xin và tuyệt vọng. Từng lời như xé lòng người nghe, mang theo nỗi khổ tận cùng của một đời người gắn bó với đồng ruộng.

Trương Uyên nghe vậy, đôi mắt ti hí chỉ còn một khe nhỏ, hắn cười khẩy một tiếng, cái bụng phệ rung lên theo nhịp cười. "Luật mới là do ta đặt ra. Thiên Đạo không còn, các ngươi còn trông mong ai bảo vệ? Muốn sống thì phải nghe lời ta! Kẻ yếu thì phải chấp nhận luật của kẻ mạnh!" Giọng hắn ta đầy vẻ tự phụ, mỗi câu nói như một cái tát vào niềm hy vọng mỏng manh của người dân. Hắn dùng lời lẽ như muốn nhấn chìm những ai dám phản kháng, lợi dụng khoảng trống quyền lực sau khi Thiên Đạo suy yếu để trục lợi, tự phong mình là kẻ mạnh nhất trong cái thị trấn nhỏ này.

Đứng cạnh Thầy Giáo Làng gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền từ nhưng giờ đây đã đanh lại vì lo lắng, là Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Hoa. Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang siết chặt tay Thầy Giáo Làng, gương mặt nhăn nhó vì tức giận và hoang mang. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày giờ lại đầy vẻ lo lắng, sợ sệt nép vào người Thầy Giáo Làng. Cô bé nắm chặt vạt áo của thầy, như tìm kiếm sự che chở. Người dân xung quanh thể hiện sự bất bình rõ ràng qua những tiếng thở dài, những ánh mắt căm phẫn, nhưng không ai dám lên tiếng quá lớn, nỗi sợ hãi trước quyền lực của Trương Uyên vẫn còn đè nặng.

Dương Quân, thấy cảnh tượng đó, lửa giận bùng lên trong lòng. Anh không thể chấp nhận sự bất công hiển hiện ngay trước mắt mình. Anh bước tới, giọng nói kiên quyết, dứt khoát vang lên, ph�� vỡ bầu không khí căng thẳng. "Hào Trưởng Trương, những quy tắc này không hề có trong 'Mạng lưới tri thức' về quản lý cộng đồng mà chúng ta đã thống nhất. Ngài đang lạm quyền, gây rối loạn trật tự mới!"

Trương Uyên giật mình, cái bụng phệ hơi nảy lên, đôi mắt láu cá của hắn đảo nhanh một vòng. Hắn thoáng giật mình khi nhận ra sự xuất hiện của những nhân vật 'đặc biệt' này – những người mang khí chất phi phàm mà hắn không thể xem thường, đặc biệt là Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Dương Quân, ánh mắt lạnh lẽo của nàng như xuyên thấu tâm can hắn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, không nói một lời, chỉ tiến lên một bước, ánh mắt phượng sắc bén như dao cạo, lạnh lẽo nhìn thẳng vào Trương Uyên. Ánh mắt đó mang theo sự uy nghiêm của một người từng đứng trên vạn vật, khiến gã Hào Trưởng béo tốt kia không khỏi rùng mình, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như thể bị một thanh kiếm vô hình kề vào cổ. Hắn nuốt nước bọt cái ực, sự tự phụ trên mặt khẽ biến mất, thay vào đó là một chút lo sợ và dè chừng.

Trong khi đó, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát từ xa, ánh mắt sâu thẳm, không bộc lộ cảm xúc. Anh dường như đang cân nhắc mọi khía cạnh của tình huống, từng gương mặt, từng lời nói, từng cử chỉ đều không thoát khỏi tầm mắt anh. Anh không vội vàng can thiệp, mà để cho tình huống tự nó diễn ra, như thể đang đọc một cuốn sách nhân quả. Anh biết rằng đây không chỉ là một vụ tranh chấp nhỏ, mà là một ví dụ điển hình về những thách thức mà 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt khi các giá trị cũ cố gắng trỗi dậy, lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi. Một bài học quý giá về cách một cộng đồng cần tự mình đứng lên để bảo vệ sự công bằng, để phá bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy về 'kẻ mạnh là đúng'. Dòng suy nghĩ của anh như dòng suối ngầm, chảy sâu dưới vẻ ngoài bình thản, phân tích từng sợi nhân duyên đang đan xen vào nhau trong cái thị trấn nhỏ bé này.

***

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng trở nên gay gắt hơn, rải vàng khắp quảng trường Thị Trấn An Bình. Mùi bụi đất khô, lẫn với mùi mồ hôi c��a đám đông đã trở nên nồng nặc hơn. Bầu không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng, pha lẫn sự chờ đợi và một chút hy vọng mong manh. Sau khi bị Dương Quân và Lăng Nguyệt chất vấn, Trương Uyên tuy có chút dè chừng, nhưng bản chất tham lam và thói quen lạm quyền đã ăn sâu vào xương tủy hắn vẫn khiến hắn ngoan cố. Hắn ta ho khan một tiếng, cố gắng lấy lại vẻ tự mãn, ánh mắt liếc xéo về phía Tạ Trần đang đứng trầm mặc, rồi lại nhìn Dương Quân với thái độ khinh thường.

"Hừ! Các vị đại nhân có thể là khách quý, nhưng chuyện phàm tục của thị trấn này, e rằng không nên can thiệp quá sâu," Trương Uyên nói, giọng điệu có phần kiêu ngạo, thậm chí còn ngụ ý rằng những người "đặc biệt" này không nên nhúng tay vào việc của hắn. Hắn ta tin rằng dù họ có tu vi cao thâm đến đâu, cũng sẽ không thể hiểu được những "luật lệ" ngầm mà hắn đã thiết lập để duy trì quyền lực của mình.

Đám đông phàm nhân lại xì xào, tiếng bàn tán nghe rõ hơn, nhưng vẫn chỉ là những lời thì thầm đầy bất lực. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, đè nặng lên trái tim họ, khiến họ không dám đứng lên công khai chống lại Hào Trưởng. Lão Nông lại cúi gằm mặt, đôi mắt đục ngầu nhìn xuống đất, bàn tay run run. Thầy Giáo Làng lại thở dài, vẻ mặt hiền từ thoáng nét thất vọng.

Đúng lúc này, Tạ Trần chậm rãi bước ra khỏi đám đông, tiến về phía trung tâm quảng trường. Mỗi bước đi của anh đều nhẹ nhàng, thư thái, như thể anh đang dạo chơi giữa một vườn hoa, chứ không phải bước vào giữa một cuộc tranh chấp gay gắt. Ánh nắng dịu dàng của buổi trưa chiếu lên vóc dáng gầy gò của anh, khiến anh trông càng thanh thoát, nhưng lại mang một vẻ uy nghi khó tả. Khuôn mặt thanh tú của anh không biểu lộ chút cảm xúc nào, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn mỗi người.

Anh không trực tiếp ra lệnh hay đe dọa, không dùng bất kỳ ngôn từ hoa mỹ hay phép thuật nào để áp chế Trương Uyên. Thay vào đó, anh chỉ nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng từng lời đều như gõ vào lòng người, mang theo sức nặng của trí tuệ và lẽ ph���i. "Thưa Hào Trưởng," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt anh hướng thẳng vào Trương Uyên, không một chút dao động. "Nếu ngài là người mạnh, ngài dùng sức mạnh để bảo vệ hay để áp bức? Và nếu một cộng đồng tự mình xây dựng trật tự dựa trên sự đồng thuận, liệu nó có bền vững hơn một trật tự được áp đặt bởi một cá nhân? Sức mạnh thực sự, nằm ở đâu?"

Những câu hỏi của Tạ Trần không phải là lời buộc tội, mà là những tia sáng chói lọi, chiếu thẳng vào bản chất của quyền lực và trách nhiệm. Chúng buộc Trương Uyên phải đối mặt với chính mình, với những hành động và động cơ của hắn. Hắn ta lúng túng, ánh mắt láo liên, không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải đối mặt với một câu hỏi như vậy, một câu hỏi không thể dùng tiền bạc hay quyền lực để đáp trả.

Đám đông phàm nhân im lặng lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn họ, đánh thức những suy nghĩ đã bị chôn vùi dưới lớp bụi sợ hãi và cam chịu. Thầy Giáo Làng, được Tạ Trần khích lệ bằng ánh mắt tinh anh, bước tới, vẻ mặt hiền từ giờ đây tràn đầy quyết tâm. Ông cầm trên tay một quyển sách đã cũ, đó là 'Hiến chương cộng đồng' - một phần của 'Mạng lưới tri thức' mà Tạ Trần và những người khác đã dày công xây dựng.

"Chúng ta đã học về 'Hiến chương cộng đồng' từ 'Mạng lưới tri thức'," Thầy Giáo Làng nói, giọng nói tuy không lớn nhưng đầy dứt khoát. "Mỗi người đều có quyền và nghĩa vụ, không ai có quyền tước đoạt của người khác một cách vô lý! Lẽ công bằng phải được đặt lên hàng đầu!" Ông giơ quyển sách lên, như một biểu tượng của tri thức và lẽ phải.

Sau đó, một giọng nói non nớt nhưng đầy dứt khoát vang lên. Đó là Tiểu An. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, rụt rè bước tới, chỉ vào Trương Uyên. "Con đã học được rằng, nước là của chung, ai cũng cần nước để sống. Thu phí quá cao là không công bằng! Người lớn phải làm gương!" Lời nói ngây thơ của Tiểu An lại mang sức nặng hơn bất kỳ lời chỉ trích nào, bởi nó đến từ một tâm hồn trong sáng, chưa bị vẩn đục bởi sự tính toán hay sợ hãi. Cô bé, cùng với Tiểu Hoa đang rụt rè đứng cạnh, đã được Thầy Giáo Làng dạy dỗ về những nguyên tắc của 'Nhân Đạo', về giá trị của cuộc sống phàm nhân, về sự công bằng và đoàn kết.

Lời nói của Tiểu An như một đốm lửa nhỏ, thắp lên ngọn lửa trong lòng những người phàm nhân đang có mặt. Họ bắt đầu xì xào đồng tình, những tiếng thì thầm giờ đây mang theo sự kiên định hơn. Trương Uyên tái mặt, hắn không ngờ rằng ngay cả một đứa trẻ cũng dám chất vấn hắn, và những lời đó lại được củng cố bởi những nguyên tắc mà hắn chưa từng nghe đến.

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa, rồi anh lùi lại một bước, hòa vào đám đông, trở lại vị trí quan sát của mình. Anh biết rằng đã đến lúc cộng đồng phải tự mình thảo luận và đưa ra quyết định. Anh không muốn áp đặt, mà muốn họ tự tìm ra con đường của mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân quan sát với ánh mắt đầy thấu hiểu. Họ sẵn sàng can thiệp nếu tình hình vượt tầm kiểm soát, nếu Trương Uyên dùng vũ lực, nhưng rõ ràng, họ muốn để người dân tự giải quyết mâu thuẫn nội bộ. Đây là bài học quan trọng nhất của 'Nhân Đạo': tự chủ, tự quản, và tự chịu trách nhiệm. Đó là cách để mầm mống của một trật tự mới được gieo trồng, và tự mình đâm chồi nảy lộc. Không có quyền lực nào bền vững hơn quyền lực đến từ sự đồng thuận của nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, hắt lên những ngôi nhà gỗ và gạch một màu cam rực rỡ, nhưng không còn vẻ u hoài như buổi tọa đàm ở Phật Sơn Tự. Thay vào đó là một sự sống động, một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy từ quảng trường Thị Trấn An Bình. Mùi không khí trong lành của sự giải tỏa, xen lẫn hương hoa dại từ những vạt cỏ ven đường, đã thay thế mùi mồ hôi và bụi bặm của buổi trưa. Tiếng tranh cãi gay gắt đã lắng xuống, thay vào đó là tiếng nói chuyện rộn ràng, nhưng đầy trật tự, của một cộng đồng đang tự mình kiến tạo tương lai.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, cộng đồng Thị Trấn An Bình, được hướng dẫn bởi Thầy Giáo Làng và Lão Nông, đã đạt được một sự đồng thuận đáng kinh ngạc. Những lời nói trầm tĩnh của Tạ Trần, những nguyên tắc rõ ràng từ 'Mạng lưới tri thức' mà Thầy Giáo Làng đã giảng dạy, và cả sự dũng cảm non nớt của Tiểu An, đã đánh thức ý thức tự chủ và đoàn kết trong lòng mỗi người. Họ không còn là những phàm nhân sợ hãi, cam chịu, mà là những con người hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm của mình.

Lão Nông, người từng run rẩy van xin, giờ đây đứng thẳng lưng, gương mặt khắc khổ đã bớt đi vẻ lo lắng, thay vào đó là sự kiên định và mạnh mẽ. Ông ta đứng giữa quảng trường, giọng nói vang vọng, dứt khoát, không còn chút run rẩy nào. "Từ nay, chúng ta sẽ bầu ra người quản lý nguồn nước, và mọi quyết định sẽ được đưa ra bởi Hội Đồng Cộng Đồng, minh bạch cho tất cả! Không ai có quyền đứng trên cộng đồng!" Lời tuyên bố của ông như một lời thề, được toàn bộ người dân hưởng ứng bằng những tiếng reo hò nhẹ, những cái gật đầu tán thành và ánh mắt đầy quyết tâm.

Thầy Giáo Làng, với vẻ mặt hiền từ rạng rỡ, giải thích thêm về cách thức hoạt động của "Hội Đồng Cộng Đồng". Ông chỉ ra rằng đây không phải là một cách để lật đổ ai, mà là để đảm bảo lẽ công bằng, đảm bảo rằng mọi tài nguyên chung đều được quản lý vì lợi ích của tất cả mọi người, không phải vì lợi ích cá nhân. Ông đã cẩn thận ghi chép lại những nguyên tắc này từ 'Mạng lưới tri thức', và giờ đây, chúng đã trở thành kim chỉ nam cho sự tự quản của thị trấn.

Trương Uyên đứng đó, mặt tái mét, đôi mắt láu cá giờ đầy vẻ hoảng sợ và bất lực. Hắn ta không ngờ rằng một đám phàm nhân lại có thể đoàn kết đến vậy, và lại được "chống lưng" bởi những lý lẽ vững chắc đến thế. Hắn lẩm bẩm, giọng run rẩy, đầy vẻ bất mãn: "Các ngươi... các ngươi sẽ phải hối hận vì đã làm trái lời ta!" Nhưng rõ ràng, hắn không dám chống đối công khai. Trước sự đoàn kết và ý chí của toàn bộ thị trấn, hắn chỉ là một cá nhân nhỏ bé, không còn chút quyền lực nào để áp đặt. Hắn nhận thấy mình đã bị cô lập hoàn toàn, và nếu tiếp tục ngoan cố, hắn sẽ phải đối mặt với sự phản đối từ toàn bộ cộng đồng. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc cúi đầu chấp nhận, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy sự cay cú và oán hận.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, mỉm cười hài lòng trước sự trưởng thành của cộng đồng. Nụ cười của Lăng Nguyệt tuy vẫn lạnh lùng, nhưng đã có thêm một chút ấm áp, như băng tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời. Nàng nhìn thấy trong cảnh tượng này một tương lai mới, nơi sức mạnh không đến từ tu vi hay quyền phép, mà từ ý chí và sự đoàn kết của nhân loại. Dương Quân thì không giấu được vẻ hân hoan, anh ta vỗ nhẹ vào vai Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Anh biết rằng đây chính là 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã dày công vun đắp, một nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần đứng đó, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể nhìn xuyên qua 10.000 năm, chứng kiến mầm mống của một trật tự mới vừa được gieo trồng và tự mình đâm chồi nảy lộc. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn sau những rặng núi, nhưng trong lòng anh, một ánh sáng mới đang bừng lên. Anh biết rằng sự kiện này là một ví dụ ban đầu về cách 'Nhân Đạo' sẽ được xây dựng thông qua giải quyết xung đột nội bộ. Nó báo hiệu rằng sẽ có nhiều thử thách tương tự ở các cộng đồng khác khi các tàn dư của tư tưởng cũ cố gắng trỗi dậy và đòi hỏi sự kiên định từ nhân gian.

Việc cộng đồng tự mình giải quyết vấn đề, được hướng dẫn gián tiếp bởi Tạ Trần, nhấn mạnh nguyên tắc tự chủ của 'Nhân Đạo', một nền tảng quan trọng cho xã hội 10.000 năm sau, nơi con người không còn bị phụ thuộc vào 'Thiên Đạo' hay 'tiên nhân'. Sự xuất hiện của 'Hội Đồng Cộng Đồng' là mầm mống của các cơ cấu quản trị dân chủ hơn, khác biệt hoàn toàn với các tông môn hay vương triều cũ, định hình tương lai của nhân loại và cách họ sẽ tự tổ chức cuộc sống của mình. Dù Trương Uyên đã bị khuất phục, nhưng thái độ lẩm bẩm và gương mặt tái mét của hắn cho thấy sự chống đối ngầm và tiềm ẩn sự bất mãn, báo hiệu rằng việc thay đổi nhận thức và loại bỏ hoàn toàn các 'tàn dư tư tưởng cũ' sẽ là một quá trình lâu dài và khó khăn, đòi hỏi sự cảnh giác liên tục.

Thiên Đạo cũ có thể đã sụp đổ, nhưng việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, không theo đuổi sức mạnh hay quyền lực, nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua trí tuệ và những hạt giống 'Nhân Đạo' mà anh đã gieo, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Trật tự mới, trật tự của nhân gian, đang nảy mầm từ chính những lẽ công bằng, từ những cuộc đấu tranh tư tưởng, và từ sự trưởng thành của mỗi con người.

Anh quay lưng, bước đi trong màn đêm đang dần bao trùm, để lại phía sau một thị trấn đang tự mình học cách sống. Tạ Trần biết, những cuộc luận đàm triết lý ở Phật Sơn Tự chỉ là khởi đầu, còn những thử thách thực tiễn như ở Thị Trấn An Bình mới chính là nơi 'Nhân Đạo' được tôi luyện và củng cố. Đây mới chính là ván cờ nhân tâm, nơi mỗi con người, mỗi cộng đồng, đều là một quân cờ, tự mình định đoạt vận mệnh. Và Tạ Trần, vẫn là người quan sát thầm lặng, người gieo hạt, và là điểm neo nhân quả cho một tương lai chưa từng có.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free