Nhân gian bất tu tiên - Chương 868: Mạng Lưới Tri Thức: Kiến Tạo Tương Lai Từ Bài Học Quá Khứ
Ánh bình minh đầu ngày len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, trải một dải lụa vàng nhạt lên những cuộn sách cổ và tấm bản đồ đã úa màu thời gian. Trong thư phòng tĩnh mịch của mình tại Thành Vô Song, Tạ Trần ngồi trước bàn gỗ lim đã sờn bóng, tay khẽ lật dở một trang sách cũ kỹ. Mùi hương trầm nhẹ từ lò hương bên cạnh hòa quyện cùng mùi mực và giấy cũ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa an yên. Làn da trắng nhợt của chàng thư sinh gầy gò phản chiếu ánh sáng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thanh tú nhưng không kém phần kiên định của khuôn mặt.
Hồi tưởng về những gì diễn ra tại Thôn Vân Sơn, về cách những cựu tu sĩ đã tìm thấy giá trị mới trong việc cống hiến tri thức cho phàm nhân, một nụ cười nhạt chợt nở trên môi Tạ Trần. Đó là một khởi đầu tốt đẹp, một minh chứng sống động cho triết lý "nhân đạo" mà anh hằng theo đuổi. Tuy nhiên, sự việc này cũng chỉ là một giọt nước trong đại dương mênh mông những vấn đề cần được giải quyết. Thiên Đạo suy yếu đã để lại vô vàn vết sẹo, không chỉ là sự cạn kiệt linh khí hay sự "mất người" của tu sĩ, mà còn là sự ph��n mảnh sâu sắc trong chính nền tảng tri thức và niềm tin của nhân gian.
Anh khẽ lướt ngón tay trên tấm bản đồ cổ, nơi ghi dấu những địa danh từng chìm trong xung đột cách đây vạn năm, những cuộc tranh giành tài nguyên, những hiểu lầm chồng chất mà Lão Nông đã từng kể lại. "Tri thức không được sẻ chia, chẳng khác nào ngọn đèn bị che khuất," Tạ Trần trầm ngâm tự nhủ, giọng nói trầm thấp, thì thầm hòa vào không gian tĩnh lặng. "Cái giá của sự cô lập, của việc giữ kín những bí mật, là cả một kỷ nguyên lầm lạc. Vạn năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, không chỉ linh khí trở nên mỏng manh, mà cả sự liên kết giữa các nền văn minh cũng dần đứt gãy. Mỗi tông môn ôm giữ bí tịch, mỗi thị tộc giấu giếm kinh nghiệm, cho rằng đó là nguồn cội của sức mạnh. Nhưng họ quên mất rằng, sức mạnh chân chính nằm ở sự đoàn kết, ở khả năng thích nghi và học hỏi lẫn nhau."
Tạ Trần nhắm mắt, hình dung lại những cảnh tượng hỗn loạn trong dòng chảy lịch sử. Sự khan hiếm tài nguyên dẫn đến chiến tranh, sự thiếu hiểu biết về nguyên nhân gốc rễ (như sự dịch chuyển địa chất) khiến các giải pháp chỉ là tạm thời, hời hợt. Các tu sĩ khi đó, với tu vi cao thâm, lại quá chú trọng vào phép thuật, vào sự can thiệp từ bên ngoài, mà bỏ qua việc thấu hiểu "nhân quả" sâu xa bên trong. Họ có thể trấn áp một cuộc nổi loạn, nhưng không thể xóa bỏ mầm mống của sự bất mãn. Họ có thể ban phát linh đan, nhưng không thể chỉ dạy cách trồng trọt bền vững. Đó là bi kịch của một kỷ nguyên khi sức mạnh vượt trội trí tuệ, khi thần thông thay thế sự thấu hiểu.
Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây kiên định hơn. "Giờ đây, chúng ta đang đứng trước một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã gần như tan rã, nơi tu vi không còn là thước đo duy nhất. Vậy thì, điều gì sẽ là nền tảng cho sự phát triển của 'Nhân Đạo'? Không phải sức mạnh phép thuật, cũng chẳng phải sự ban ơn của thần linh. Mà chính là tri thức, là kinh nghiệm được sẻ chia, là trí tuệ được vun đắp từ mọi ngóc ngách của nhân gian." Tạ Trần lật dở thêm một cuộn bản đồ, ngón tay lướt trên những con sông, những dãy núi, những thành trấn đã từng là chiến trường. Anh biết, những vết sẹo của quá khứ vẫn còn hằn sâu. Việc xây dựng một tương lai bền vững không chỉ là vá víu những đổ nát, mà còn là kiến tạo một hệ thống mới, nơi những sai lầm cũ không bao giờ lặp lại. Và để làm được điều đó, không gì quan trọng hơn việc kết nối những mảnh ghép tri thức đang nằm rải rác. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi thở mát lạnh của buổi sớm. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, vị trà nóng hổi trên môi vẫn còn vương vấn. Tâm trí anh đã định, một ý tưởng lớn đang dần thành hình, một "Mạng lưới tri thức" sẽ là xương sống, là mạch máu của "Nhân Đạo" mới.
Buổi trưa, nắng ấm trải vàng khắp Thành Vô Song, biến những con đường lát đá xanh thành một dòng sông ánh sáng. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng xa, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của một thành phố đang hồi sinh. Trong một gian sảnh lớn của một tòa kiến trúc mới xây dựng, không quá phô trương nhưng vững chãi, Tạ Trần đã triệu tập những đồng minh chủ chốt của mình: Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. Họ đứng trước một tấm bản đồ khổng lồ treo trên tường, nhưng đó không phải là bản đồ địa lý thông thường, mà là một biểu đồ phức tạp với vô số ký hiệu, đường nét, mô phỏng các loại hình tri thức và sự liên kết giữa chúng.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, thư thái đứng giữa vòng tròn các đồng minh. Dáng vẻ gầy gò của anh vẫn toát lên một khí chất điềm tĩnh, sâu sắc, hoàn toàn tương phản với vẻ uy nghi của Lăng Nguyệt trong bạch y, sự hào sảng của Dương Quân trong đạo bào lam nhạt, nét kiên nghị của Nữ Hoàng Đồ Long trong long bào, vẻ nhân hậu của Mộ Dung Tuyết trong y phục xanh ngọc, hay sự vạm vỡ của Bách Lý Hùng trong giáp trụ nhẹ.
"Chư vị," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian, "Nhân gian từng lầm lạc không phải vì thiếu thông minh, mà vì thiếu sự liên kết, thiếu một dòng chảy tri thức thông suốt. Vạn năm trước, khi Thiên Đạo suy yếu, các tri thức bị phong tỏa trong tông môn, trở thành bí mật cá nhân, bí mật gia tộc. Kinh nghiệm của phàm nhân bị coi thường, bị đánh đồng với sự thấp kém. Sự phân mảnh đó đã khiến con người chúng ta không thể nhìn ra toàn cục, không thể cùng nhau ứng phó với biến cố của Thiên Địa. Giờ đây, chúng ta phải xây dựng một cây cầu tri thức, một 'Mạng lưới tri thức' để kết nối mọi dòng chảy trí tuệ, từ kinh nghiệm làm nông của lão nông phu đến tri thức y học của cựu tu sĩ, từ kỹ thuật xây dựng của phàm nhân đến hiểu biết về địa lý, khoáng sản của các nhà thám hiểm." Anh dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào các điểm trên biểu đồ, nơi những dòng kẻ tượng trưng cho sự kết nối đang dần hình thành. "Mạng lưới này sẽ là xương sống cho 'Nhân Đạo' mới, là nền tảng để chúng ta học hỏi từ những sai lầm trong việc quản lý tri thức của quá khứ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, khẽ nhíu mày. "Tạ Trần công tử, ý tưởng này quả thực vĩ đại. Nhưng làm sao để đảm bảo sự chính xác và an toàn của tri thức, đặc biệt khi các cựu tu sĩ chia sẻ những bí mật cũ? Có những công pháp, những kiến thức nếu rơi vào tay kẻ xấu, hoặc bị diễn giải sai lệch, có thể gây ra họa lớn." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, thể hiện sự cẩn trọng cố hữu của một người từng ở vị trí cao của tiên môn.
Tạ Trần khẽ gật đầu, hiểu rõ mối lo của nàng. "Đó là một câu hỏi then chốt, Lăng Nguyệt tiên tử. Mạng lưới này không phải là một kho sách đơn thuần, mà là một hệ thống sống động, có cơ chế kiểm duyệt và phân quyền rõ ràng. Mỗi thông tin được đưa vào sẽ trải qua thẩm định từ các chuyên gia trong lĩnh vực đó, có thể là các cựu tu sĩ có kinh nghiệm, hoặc những phàm nhân đã dành cả đời nghiên cứu. Ví dụ, về y thuật, Mộ Dung Tuyết có thể đóng vai trò chủ chốt trong việc thẩm định. Về nông nghiệp, Lão Nông và những người có kinh nghiệm sẽ là người giám sát. Chúng ta không chỉ chia sẻ 'cái gì', mà còn chia sẻ 'tại sao' và 'như thế nào', đi kèm với những chỉ dẫn cụ thể để tránh những lầm lạc. Hơn nữa, những tri thức nhạy cảm sẽ được phân cấp, chỉ những người có trách nhiệm và hiểu biết nhất định mới có thể tiếp cận."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhìn chằm chằm vào biểu đồ. "Và làm sao để người dân bình thường có thể tiếp cận, thưa tiên sinh? Họ không biết chữ, cũng không có nhiều thời gian để nghiền ngẫm những cuốn sách dày cộp. Tri thức dù quý giá đến mấy, nếu không thể đến tay bách tính, thì cũng chỉ là vật trang trí vô dụng." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến tầng lớp phàm nhân mà ông đại diện.
"Đó cũng là một điểm mấu chốt," Tạ Trần đáp, quay sang nhìn Bách Lý Hùng với ánh mắt tán thưởng. "Tri thức không phải để cất giữ, mà để ứng dụng. Đối với những người không biết chữ, chúng ta sẽ có những người giảng giải, những 'người truyền tri thức' được đào tạo bài bản. Họ sẽ biến những kiến thức phức tạp thành những câu chuyện dễ hiểu, những bài ca dễ nhớ, những hình vẽ trực quan. Chúng ta sẽ mở các 'trạm tri thức' ở khắp các làng xã, nơi mọi người có thể đến để học hỏi, để trao đổi kinh nghiệm. Thậm chí, chúng ta có thể dùng những vật phẩm đơn giản để minh họa, như cách Cựu Tu Sĩ B đã dùng cây dại để giải thích về dinh dưỡng cho cây trồng. Mục tiêu của chúng ta là phổ cập tri thức, biến nó thành một phần không thể thiếu trong đời sống của mỗi người, không phân biệt địa vị hay xuất thân."
Dương Quân, với vẻ anh tuấn và nhiệt huyết, gật đầu lia lịa. "Thật tuyệt vời! Điều này sẽ giúp các cựu tu sĩ tìm thấy mục đích mới, không chỉ là hòa nhập mà còn là cống hiến giá trị thực sự của mình. Họ có thể trở thành những người truyền bá tri thức, những người thầy vĩ đại của kỷ nguyên mới."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đầy thông tuệ, bổ sung thêm: "Hơn nữa, Tạ Trần công tử, chúng ta cũng cần chú trọng đến việc khuyến khích sự tò mò, lòng ham học hỏi trong nhân dân. Tri thức không chỉ là công cụ, mà còn là ánh sáng soi rọi tâm hồn, giúp con người thoát khỏi sự mê muội và sợ hãi. Nó phải là ánh sáng dẫn lối, không phải xiềng xích mới."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhìn những người đồng hành đang say sưa thảo luận. Ánh nắng buổi trưa qua khung cửa sổ rọi lên khuôn mặt thanh tú của anh, làm nổi bật vẻ điềm tĩnh và kiên định. Anh cảm nhận được sự đồng điệu, sự tin tưởng đang lớn dần trong tâm trí họ. Mùi hương của Thành Vô Song, dù sầm uất và náo nhiệt, giờ đây dường như cũng mang theo một chút hy vọng, một chút bình yên từ những hạt mầm tri thức đang được gieo trồng. Anh biết, việc xây dựng "Mạng lưới tri thức" này sẽ không hề dễ dàng, sẽ gặp phải nhiều trở ngại từ những kẻ muốn thao túng thông tin hoặc những tàn dư của tư tưởng cũ, nhưng nhìn những ánh mắt rực sáng kia, anh tin rằng, đó là con đường đúng đắn.
Buổi chiều muộn, khi gió nhẹ lùa qua những tán cây cổ thụ trong Thành Vô Song, mang theo hơi mát lành và mùi hương của đất ẩm, các đồng minh vẫn ngồi lại, phác thảo những kế hoạch ban đầu cho "Mạng lưới tri thức". Ánh chiều tà hắt những vệt nắng cam đỏ lên những công trình kiến trúc đồ sộ, lên khuôn mặt say sưa của những người đang kiến tạo tương lai. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng trò chuyện sôi nổi nhưng trầm lắng, tạo nên một không khí làm việc nghiêm túc nhưng cũng đầy hứng khởi.
Dương Quân, với vẻ nhiệt huyết không hề suy giảm, gõ nhẹ cây bút lông vào tập giấy. "Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc lập danh mục các kỹ năng và kinh nghiệm mà các cựu tu sĩ có thể chia sẻ thông qua 'Hội Đồng Hòa Nhập'. Ví dụ, y thuật, nông nghiệp tinh luyện, kiến thức về khoáng vật, địa lý, kỹ thuật xây dựng... Sau đó, phân loại chúng, và xác định ai sẽ là người chịu trách nhiệm chính trong việc thu thập và thẩm định. Chúng ta có thể cử người đến các làng xã, các thị trấn nơi có nhiều cựu tu sĩ đang sinh sống để mời họ tham gia."
Nữ Hoàng Đồ Long, mạnh mẽ và quyết đoán, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ta sẽ phân công người lập các điểm tiếp nhận tri thức ở các thành phố lớn và các khu vực trọng yếu. Ban đầu, có thể là những gian nhà đơn giản, nhưng quan trọng là sự tin tưởng. Chúng ta cần những người có đức độ, có uy tín trong cộng đồng để quản lý những điểm này, những người mà bách tính tin cậy. Họ sẽ là cầu nối giữa 'Mạng lưới tri thức' và người dân, giúp giải đáp thắc mắc, ghi chép lại những kinh nghiệm dân gian quý báu. Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Và tri thức là chìa khóa để họ tự quyết định vận mệnh của mình."
Mộ Dung Tuyết, với đôi mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa sự thông minh, bổ sung: "Và cách chúng ta trình bày tri thức cũng vô cùng quan trọng. Nó phải là ánh sáng dẫn lối, không phải xiềng xích mới. Chúng ta không nên ép buộc ai phải học, mà phải khơi gợi sự tò mò. Có thể thông qua những câu chuyện kể, những kịch bản diễn, những bài hát về lịch sử, về khoa học tự nhiên. Đối với những tri thức y học, chúng ta cần hướng dẫn cụ thể cách nhận biết cây thuốc, cách bào chế đơn giản, tránh những từ ngữ quá chuyên môn mà người thường khó hiểu. Phải làm sao cho tri thức trở nên gần gũi, hữu ích, và nhân văn."
Bách Lý Hùng gật đầu tán thành. "Ta sẽ huy động nhân lực từ quân đội, những người không còn phải chiến đấu mà có thể tham gia vào việc xây dựng các 'trạm tri thức' này. Họ có kỷ luật, có sức khỏe, và có thể đảm bảo an ninh cho những nơi lưu trữ thông tin quan trọng."
Tạ Trần quan sát các đồng minh ghi chép, thảo luận sôi nổi, mỗi người đều đóng góp bằng trí tuệ và sự tận tâm của mình. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm hy vọng nhen nhóm trong lòng. Cái cảm giác mát lạnh của gió nhẹ lùa qua cửa sổ, mùi hương của hoa cỏ sau mưa, cùng với ánh sáng tà dương cuối ngày, tất cả như đang chứng kiến một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. "Chư vị nói rất đúng," Tạ Trần nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Mỗi hạt mầm tri thức gieo xuống sẽ mang lại quả ngọt. Đó là 'nhân quả' của sự phát triển chung, của một 'Nhân Đạo' bền vững. Tri thức không chỉ giúp chúng ta giải quyết vấn đề hiện tại, mà còn giúp chúng ta khám phá những bí mật bị chôn vùi từ vạn năm trước, về bản chất của Thiên Đạo, về tiềm năng chưa được khai thác của nhân gian. Mạng lưới này sẽ trở thành một công cụ mạnh mẽ, không chỉ để phát triển mà còn để chống lại những âm mưu phá hoại trật tự mới."
Anh khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội, hương vị đắng chát nhưng thanh tao. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài, việc xây dựng 'Mạng lưới tri thức' sẽ không hề dễ dàng, sẽ gặp phải vô vàn trở ngại từ những kẻ muốn thao túng thông tin, hoặc những tàn dư của tư tưởng cũ, những kẻ tin rằng tri thức là đặc quyền, là công cụ để duy trì quyền lực. Nhưng nhìn vào những ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng của những người đồng hành, anh tin rằng, với sự đoàn kết và trí tuệ, họ có thể vượt qua tất cả. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng một Thiên Đạo của nhân gian, do chính con người kiến tạo, đang bắt đầu vươn mình. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một thế giới mà ở đó, tri thức là sức mạnh, và mỗi con người đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình. Những hành động nhỏ bé này, những hạt mầm tri thức được gieo xuống, sẽ tạo nên một dòng chảy vĩ đại, định hình tương lai của Thập Phương Nhân Gian.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.