Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 869: Bình Minh Của Tri Thức: Lăng Nguyệt Tiên Tử Thuyết Phục Ngũ Hành Tông

Ánh sáng tà dương cuối ngày rải một lớp vàng óng lên thành Vô Song, nhuộm đỏ những mái ngói rêu phong và tán cây cổ thụ. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội, hương vị đắng chát nhưng thanh tao. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, việc xây dựng 'Mạng lưới tri thức' sẽ không hề dễ dàng, sẽ gặp phải vô vàn trở ngại từ những kẻ muốn thao túng thông tin, hoặc những tàn dư của tư tưởng cũ, những kẻ tin rằng tri thức là đặc quyền, là công cụ để duy trì quyền lực. Nhưng nhìn vào những ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng của những người đồng hành, anh tin rằng, với sự đoàn kết và trí tuệ, họ có thể vượt qua tất cả. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng một Thiên Đạo của nhân gian, do chính con người kiến tạo, đang bắt đầu vươn mình. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một thế giới mà ở đó, tri thức là sức mạnh, và mỗi con người đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình. Những hành động nhỏ bé này, những h��t mầm tri thức được gieo xuống, sẽ tạo nên một dòng chảy vĩ đại, định hình tương lai của Thập Phương Nhân Gian.

***

Rời khỏi thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân không quản ngại đường xa, phi hành thẳng đến Ngũ Hành Tông. Nơi đây nằm ẩn mình giữa dãy núi trùng điệp, mây phủ quanh năm, giữ vẻ uy nghiêm và cổ kính của một tông môn đã tồn tại hàng vạn năm. Khi ánh chiều tà hắt những tia vàng cuối cùng vào chính điện, Lăng Nguyệt trong tiên bào bạch y thanh khiết, cùng Dương Quân mặc đạo bào lam nhạt, đã đứng trang nghiêm giữa không gian rộng lớn, tĩnh mịch.

Chính điện của Ngũ Hành Tông được xây dựng từ đá núi sẫm màu, với những cột đá to lớn chạm khắc tinh xảo hình rồng cuộn, phượng múa, mang đậm khí chất của ngũ hành tương sinh tương khắc. Dưới nền đá cẩm thạch đã mòn vẹt theo dấu chân thời gian, những phù điêu rêu phong vẽ nên bức tranh về sự hòa hợp của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ánh nắng xuyên qua những khe cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch, khiến không gian vốn u tịch càng thêm vẻ huyền ảo. Từ xa, vọng lại những âm thanh đặc trưng của Ngũ Hành Tông: tiếng kim loại va chạm leng keng từ phong Luyện Khí, tiếng lá cây xào xạc rì rào như khúc ca cổ thụ từ phong Mộc, tiếng nước chảy róc rách không ngừng nghỉ từ phong Thủy, tiếng lửa reo tí tách từ phong Hỏa, và tiếng đá lở nhẹ nhàng từ phong Thổ. Những âm thanh ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, vừa hùng tráng lại vừa yên bình, nhưng phảng phất đâu đó là sự tĩnh lặng, trầm mặc của một uy lực đang dần suy yếu. Mùi kim loại thoang thoảng, mùi cây cỏ tươi mát, mùi ẩm ướt của đất đá, mùi khói nhẹ từ các lò luyện và mùi đất đặc trưng của Ngũ Hành Tông, tất cả hòa quyện, tạo nên một bầu không khí cân bằng, hài hòa nhưng cũng đầy sức mạnh đã dần suy yếu, giờ đây đối mặt với một sự thay đổi không thể tránh khỏi.

Đối diện họ, Trưởng Lão Ngũ Hành, một người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ, râu tóc bạc phơ như sương tuyết, mặc đạo bào màu xám tro giản dị của tông môn, ngồi trên ghế chủ tọa cao, ánh mắt đầy sự dè dặt và hoài nghi khi nhìn hai vị khách không mời mà đến. Ông đã sống quá nửa đời mình trong tông môn này, chứng kiến biết bao thăng trầm, và giờ đây, trước mắt ông là hai người trẻ tuổi, nhưng lại mang theo một thông điệp có thể làm đảo lộn mọi thứ ông từng tin tưởng. Không khí trong điện trở nên nặng nề, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe cửa sổ, mang theo âm thanh hòa hợp của ngũ hành từ các phong tu luyện xa xa, như một lời nhắc nhở về những gì đang dần mất đi.

Trưởng Lão Ngũ Hành thở dài, giọng nói trầm đục, mang vẻ mệt mỏi của người đã gánh vác quá nhiều lo toan. "Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, các ngươi đến Ngũ Hành Tông ta vì chuyện gì? Tông môn ta đã sống ẩn dật, không còn can dự vào thế sự loạn lạc bên ngoài." Ánh mắt ông vẫn giữ vẻ sắc bén của một người đứng đầu, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự mệt mỏi, dường như ông đã quá chán nản với những biến động của thế gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới một bước, dáng vẻ thanh thoát, từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng không hề kiêu ngạo. Nàng hiểu rõ sự cố chấp của những tông môn cổ xưa, hiểu rõ nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự thay đổi. Nhưng nàng cũng biết, sự thay đổi này là tất yếu. Giọng nàng trong trẻo nhưng kiên định, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, vang vọng trong chính điện. "Trưởng Lão, Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt. Con đường tu tiên cũ không còn là cứu cánh mà là gông xiềng. Nó không chỉ không giúp chúng ta trường sinh, mà còn khiến chúng ta 'mất người', đánh mất đi những giá trị nhân bản cốt lõi. Chúng ta đến đây để cùng Ngũ Hành Tông khai mở một con đường mới, một 'Nhân Đạo' nơi tri thức và sự cống hiến được đề cao."

Dương Quân tiếp lời, giọng anh nhiệt huyết nhưng vẫn giữ được sự lễ độ cần thiết. "Ngũ Hành Tông với tri thức uyên bác về Ngũ Hành, luyện khí, luyện đan, y thuật và kiến trúc, có thể giúp ích cho nhân gian rất nhiều. Không cần phải chiến đấu, mà là dùng trí tuệ để kiến tạo. Trong 'Mạng lưới tri thức' mà Tạ Trần đề xuất, những hiểu biết của Ngũ Hành Tông sẽ là một phần cực kỳ quan trọng, giúp bách tính cải thiện cuộc sống, vượt qua những khó khăn do Thiên Đạo suy yếu gây ra." Anh nhìn Trưởng Lão với ánh mắt đầy chân thành, hy vọng có thể truyền tải được lý tưởng mới mẻ này.

Trưởng Lão Ngũ Hành lắng nghe, thỉnh thoảng nhíu mày, vuốt chòm râu bạc. Ánh mắt ông phức tạp, chứa đựng cả sự ngạc nhiên trước lời lẽ táo bạo của Lăng Nguyệt, sự hoài nghi về cái gọi là "Nhân Đạo", và một chút tuyệt vọng trước thực tại khắc nghiệt. Ông đã dành cả đời để duy trì sự tồn tại và phát triển của Ngũ Hành Tông, để bảo vệ con đường tu tiên mà các thế hệ tiền bối đã để lại. Giờ đây, nghe những lời này, lòng ông như có hàng vạn mũi kim đâm. Liệu có thật sự là con đường họ đã đi suốt hàng vạn năm qua lại là một sai lầm, hay ít nhất là một con đường không còn phù hợp? Điều đó chạm đến niềm kiêu hãnh và sự tồn vong của cả một tông môn. Ông nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt sắc lẹm, tìm kiếm một dấu vết của sự giả dối, nhưng chỉ thấy sự chân thành và kiên định.

"Tri thức của Ngũ Hành Tông, ta biết." Trưởng Lão Ngũ Hành trầm giọng. "Nhưng các ngươi nói rằng tu tiên là gông xiềng, rằng chúng ta 'mất người'? Lời lẽ này quá ư là ngông cuồng! Chẳng lẽ bao nhiêu thế hệ tu sĩ đã hy sinh vì lý tưởng trường sinh, vì khao khát được 'vá trời' lại là vô nghĩa?" Ông dừng lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt trẻ tuổi của Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Linh khí suy yếu là sự thật, nhưng đó là sự suy yếu của Thiên Đạo, không phải của ý chí con người. Chúng ta vẫn tin vào cơ hội cuối cùng để cứu vãn tất cả."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động, ánh lên vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết. "Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm giảm linh khí, mà còn ảnh hưởng đến tâm trí của tu sĩ. Càng tu luyện cao, càng cố chấp vào con đường cũ, càng dễ dàng bị Thiên Đạo ăn mòn, 'mất người', trở thành những cái vỏ rỗng tuếch chỉ còn biết đến quyền năng và sự sống vĩnh cửu một cách mù quáng. Đó không phải là sự trường sinh, mà là một loại bi kịch, Trưởng Lão. Hàng vạn năm trước, cũng chính vì sự cố chấp này mà bao nhiêu cơ hội đã bị bỏ lỡ, bao nhiêu tri thức đã bị chôn vùi, dẫn đến những thảm họa không thể vãn hồi. Lịch sử đang lặp lại, nhưng chúng ta có cơ hội ��ể thay đổi nó." Nàng nói, giọng điệu không hề gay gắt, nhưng ẩn chứa một sự thật phũ phàng, khiến Trưởng Lão Ngũ Hành phải suy ngẫm.

Dương Quân tiếp tục, "Nếu Ngũ Hành Tông chấp nhận thay đổi, trở thành những người cố vấn, những người truyền bá tri thức, thì không chỉ tông môn được bảo tồn, mà còn tạo ra một tương lai tươi sáng hơn cho vạn dân. Đó không phải là từ bỏ, mà là một sự tiến hóa. Đó là 'nhân quả' của sự cống hiến, Trưởng Lão." Anh nhấn mạnh cụm từ "nhân quả" mà Tạ Trần thường nhắc đến, như một lời khẳng định cho giá trị của con đường mới.

Trưởng Lão Ngũ Hành im lặng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đã tắt hẳn, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm. Những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào niềm kiêu hãnh và những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí ông. Ông có thể cảm nhận được sự thật trong lời nói của họ, cảm nhận được sự suy yếu của linh khí đang ngày càng trầm trọng, cảm nhận được sự bế tắc của con đường tu tiên mà ông và tông môn đang đi. Sự mệt mỏi trong ông không phải chỉ là thể xác, mà còn là linh hồn, là sự tuyệt vọng âm ỉ về tương lai của Ngũ Hành Tông. Ông gật đầu nhẹ, ra hiệu cho hai vị khách ở lại qua đêm, và dường như đã sẵn sàng cho một cuộc tranh luận sâu sắc hơn.

***

Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc chiếu rọi đình viện nhỏ nằm sâu trong khuôn viên Ngũ Hành Tông. Nơi đây được bao quanh bởi những lùm cây cổ thụ xanh tốt, tán lá rậm rạp che phủ cả bầu trời, chỉ để lộ những khoảng trống nhỏ cho ánh trăng bạc xuyên qua, tạo thành những vệt sáng huyền ảo trên nền đá. Tiếng nước chảy róc rách từ hồ cá Koi, nơi những chú cá vàng óng đang bơi lượn nhẹ nhàng, tạo nên một âm thanh êm dịu, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Mùi hương hoa từ các chậu cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ đình, tất cả mang đến một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh. Thế nhưng, giữa sự yên bình đó, vẫn có một sự căng thẳng ngầm, một cuộc tranh luận triết lý quan trọng đang diễn ra, lay động những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí con người.

Dưới ánh trăng bạc, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Trưởng Lão Ngũ Hành ngồi đối diện nhau, chén trà nghi ngút khói đặt giữa hai người, hơi nóng phả lên, làm mờ đi một phần khuôn mặt đã khắc khổ của Trưởng Lão. Ông thở dài, giọng nói đầy đau khổ, như trút bỏ gánh nặng chất chứa trong lòng. "Từ bỏ quyền lực, trở thành cố vấn? Chẳng khác nào từ bỏ tôn nghiêm của tu sĩ, hòa mình vào phàm trần thấp kém sao? Đệ tử của ta, những người đã cống hiến cả đời cho tu đạo, họ sẽ nghĩ thế nào? Họ đã khổ luyện bao năm, chịu đựng biết bao gian khổ, chỉ để một ngày kia có thể siêu phàm thoát tục, đứng trên vạn vật. Giờ bảo họ từ bỏ, trở thành... những người dạy chữ, những thầy thuốc bình thường cho phàm nhân, họ làm sao chấp nhận được?" Ánh mắt ông vẫn giữ vẻ đau đáu, nỗi lo lắng cho tương lai của tông môn và các đệ tử đã khiến ông không thể an lòng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào mắt Trưởng Lão, ánh mắt nàng vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, Trưởng Lão đang giằng xé giữa niềm kiêu hãnh của một tông môn cổ xưa và thực tế tàn khốc của một kỷ nguyên sắp tàn. Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận chút ấm áp từ nó như một lời nhắc nhở về nhân tính, về những giá trị mà nàng đang cố gắng bảo vệ. "Tôn nghiêm không nằm ở sức mạnh mà ở trí tuệ và sự cống hiến, Trưởng Lão. Linh khí suy yếu, việc tu luyện càng dễ 'mất nhân tính', biến họ thành những cái xác không hồn, những kẻ chỉ biết theo đuổi hư danh, bỏ quên đi bản chất của chính mình. Sự 'mất người' đó, Trưởng Lão, chính là bi kịch lớn nhất của con đường tu tiên. Tri thức uyên bác của Ngũ Hành Tông, nếu không được truyền bá, không được chia sẻ, sẽ mai một cùng Thiên Đạo. 'Mạng lưới tri thức' của Tạ Trần, là nơi lý tưởng để bảo tồn và phát huy nó, để Ngũ Hành Tông trở thành nền tảng của một kỷ nguyên mới, thay vì chìm vào quên lãng."

Trưởng Lão Ngũ Hành nghe đến cái tên Tạ Trần, ánh mắt ông dao động, hiện lên vẻ phức tạp khó tả. "Tạ Trần... cái tên đó... Hắn chỉ là một phàm nhân, làm sao có thể thấu hiểu đạo lý tu tiên, hiểu được sự cao cả của việc 'vá trời'? Hắn không tu luyện, không trải qua gian khổ, lời lẽ của hắn chẳng qua chỉ là sự ngông cuồng của kẻ không biết gì." Lời nói của ông mang theo sự khinh thường cố hữu của một tu sĩ đối với phàm nhân, nhưng sâu thẳm, đã có một vết nứt trong niềm tin vững chắc đó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, hiểu rõ sự cố chấp của Trưởng Lão. "Chính vì là phàm nhân, anh ấy mới thấy được giá trị của nhân gian, những điều mà chúng ta, những người tu sĩ, đã lãng quên trong quá trình theo đuổi hư ảo. Chính vì anh ấy không tu tiên, anh ấy mới không bị ràng buộc bởi chấp niệm, không bị mê hoặc bởi quyền năng tạm thời. Anh ấy đã nhìn thấy tương lai 10.000 năm sau, rằng sự thay đổi là không thể tránh khỏi. Thiên Đạo không thể vá, và con người không thể trường sinh bằng cách đối nghịch với quy luật tự nhiên. Trưởng Lão, đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một sự tiến hóa. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống trọn vẹn của chính mình, chứ không phải trong sự trường sinh hư ảo."

Nàng tiếp tục, giọng nói càng thêm trầm bổng, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. "Hãy nghĩ về những gì đã xảy ra 10.000 năm trước, Trưởng Lão. Cũng chính là sự cố chấp vào con đường tu luyện cũ, sự thiếu hụt thông tin và tri thức chung đã dẫn đến các xung đột, sự trì trệ trong việc thích nghi với Thiên Đạo suy yếu. Lúc đó, các tông môn chỉ lo giữ bí mật, tranh giành tài nguyên, mà quên đi mất rằng sự sống còn của nhân gian mới là điều quan trọng nhất. Giờ đây, chúng ta có cơ hội để học hỏi từ sai lầm đó. 'Mạng lưới tri thức' không chỉ là nơi chia sẻ kiến thức, mà còn là một tấm khiên, một cầu nối để bảo vệ nhân tính, để giữ cho con người không 'mất người'."

Trưởng Lão Ngũ Hành im lặng hồi lâu, ánh mắt ông dao động mãnh liệt giữa sự kiêu hãnh cũ và thực tế tàn khốc. Ông nhìn chén trà đã nguội lạnh, khói đã tan hết, như sự nghiệp tu tiên của ông và Ngũ Hành Tông đang dần lụi tàn. Ông nhớ lại những đệ tử, những khuôn mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, nhưng cũng đầy hoang mang khi linh khí ngày càng cạn kiệt. Ông đã chứng kiến không ít những tu sĩ tông môn khác, những người đã đạt đến cảnh giới cao, nhưng tâm tính lại trở nên lạnh lẽo, vô cảm, đánh mất đi mọi cảm xúc của con người. Đó chính là sự 'mất người' mà Lăng Nguyệt Tiên Tử vừa nhắc đến, một nỗi sợ hãi thầm kín mà ông đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. "Vậy... vậy Ngũ Hành Tông sẽ làm gì?" Ông hỏi, giọng nói nhỏ hơn, không còn vẻ kiên quyết như ban đầu. "Chúng ta sẽ trở thành những gì trong cái 'Nhân Đạo' đó?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử hiểu rằng Trưởng Lão đã bắt đầu lung lay. "Ngũ Hành Tông sẽ trở thành những người cố vấn vĩ đại, Trưởng Lão. Tri thức của các vị về luyện khí, luyện đan, y thuật, kiến trúc, về sự vận hành của ngũ hành trong tự nhiên, sẽ là vô giá. Các vị sẽ giúp nhân gian xây dựng lại, chữa trị bệnh tật, kiến tạo những công trình kiên cố, dạy cho họ cách sống hài hòa với thiên nhiên, thay vì cố gắng chinh phục nó một cách vô vọng. Các vị sẽ trở thành những người thầy, những người hướng dẫn, những người bảo tồn tinh hoa của Ngũ Hành, không phải bằng quyền năng mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Đó không phải là sự từ bỏ, mà là một sự thăng hoa, một con đường vĩ đại hơn nhiều so với việc chỉ biết theo đuổi một con đường tu tiên không lối thoát." Nàng nói, giọng điệu từ tốn, nhưng mỗi lời đều đọng lại trong tâm trí Trưởng Lão, gieo vào đó những hạt mầm của hy vọng mới.

Trưởng Lão Ngũ Hành nhắm mắt lại, ông cảm nhận làn gió đêm se lạnh luồn qua da thịt, mang theo hơi sương mỏng manh. Trong không gian tĩnh lặng ấy, ông dường như thấy được một con đường mới, một tương lai không còn cảnh tranh giành, chém giết, mà là sự hợp tác, cống hiến. Một tương lai mà Ngũ Hành Tông, dù không còn là tông môn tu tiên quyền lực, nhưng lại có thể trở thành một trụ cột vững chắc cho sự phát triển của nhân gian, bảo tồn được giá trị cốt lõi của mình. Sự giằng xé trong ông cuối cùng cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho một quyết định đầy khó khăn nhưng cũng đầy dũng khí. Ông mở mắt, ánh mắt đã bớt đi phần u ám, thay vào đó là sự kiên định, dù vẫn còn chút hoài niệm cho quá khứ đã qua.

***

Rạng sáng, mặt trời vừa lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng vàng óng lên sân tập luyện rộng lớn của Ngũ Hành Tông. Sương mù mỏng còn vương trên các đỉnh núi, không khí se lạnh và trong lành, mang theo mùi cây cỏ tươi mới sau một đêm dài. Tiếng chim hót ríu rít chào ngày mới, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh yên bình, thanh tĩnh. Thế nhưng, sự yên bình đó lại bị phá vỡ bởi hàng trăm đệ tử Ngũ Hành Tông đang đứng nghiêm trang tại sân tập, ánh mắt đầy tò mò và lo lắng hướng về phía đài cao.

Trưởng Lão Ngũ Hành, với vẻ mặt đã bớt đi phần khắc khổ mà thay vào đó là sự kiên định, bước lên đài cao. Ông đứng thẳng, lưng không còn khom như tối qua, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đệ tử. Dường như ông đã trút bỏ được gánh nặng đè nặng lên vai mình suốt bao năm qua. Giọng ông vang vọng, rõ ràng, mang theo một sức mạnh nội tại mà không cần đến linh khí. "Thiên Đạo suy yếu, con đường tu tiên không còn là vĩnh cửu. Ngũ Hành Tông từ nay sẽ từ bỏ quyền lực, không còn tranh giành danh lợi. Chúng ta sẽ chuyển mình, trở thành những cố vấn tri thức cho nhân gian. Chúng ta sẽ dùng tri thức về Ngũ Hành, y thuật, luyện khí, luyện đan... để phục vụ chúng sinh, chứ không phải để cao hơn họ!"

Lời tuyên bố của Trưởng Lão như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến hàng trăm đệ tử ban đầu ngỡ ngàng, rồi dần có những tiếng xì xào bàn tán, thể hiện sự hoang mang và cả một chút thất vọng. Họ đã dành cả đời để theo đuổi con đường tu tiên, để mơ về ngày phi thăng, giờ đây lại bị bảo phải từ bỏ tất cả. Một đệ tử trẻ tuổi, với khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, không kìm được sự hoang mang, lớn tiếng hỏi: "Trưởng Lão! Vậy chúng ta... sẽ không còn là tu sĩ sao? Không còn cơ hội phi thăng? Chẳng lẽ những năm tháng khổ luyện của chúng con đều là vô nghĩa?"

Trưởng Lão Ngũ Hành nhìn thẳng vào các đệ tử, ánh mắt ông không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định và một niềm tin mới mẻ. "Chúng ta vẫn là người có tri thức, có đạo đức. Chỉ là con đường phục vụ đã thay đổi. Tri thức của chúng ta sẽ được lưu giữ trong 'Mạng lưới tri thức', trở thành một phần của 'Nhân Đạo' vĩnh cửu hơn, có ý nghĩa hơn. Đây là con đường duy nhất để chúng ta tiếp tục tồn tại và phát triển trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu này." Ông nói, giọng điệu trầm ấm, dường như đã tìm thấy một mục đích mới, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho sự tồn tại của Ngũ Hành Tông. "Chúng ta sẽ không 'mất người', không đánh mất bản chất của chính mình trong sự theo đuổi hư ảo. Chúng ta sẽ tìm thấy sự trọn vẹn trong việc cống hiến cho nhân gian, cho sự phát triển chung của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian."

Những lời của Trưởng Lão, cùng với sự hiện diện điềm tĩnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng phía dưới, dần dần xoa dịu sự hoang mang trong lòng các đệ tử. Họ bắt đầu thảo luận với nhau, ban đầu là những tiếng thì thầm, rồi dần lớn hơn, nhưng không còn là sự phản đối gay gắt mà là sự chấp nhận miễn cưỡng, rồi chuyển thành sự tò mò và hy vọng. Cái ý niệm về một "Mạng lưới tri thức", về việc dùng tri thức của tông môn để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, thay vì chỉ để phục vụ bản thân hay tông môn, bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí họ. Đó là một con đường hoàn toàn khác biệt, một sự phá cục táo bạo, nhưng lại đầy hứa hẹn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng quan sát từ xa, trên khuôn mặt Lăng Nguyệt, một nụ cười nhẹ ẩn hiện, hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. Nàng khẽ nói nhỏ với Dương Quân, giọng nàng tràn đầy hy vọng. "Một bước đi quan trọng. Một hạt mầm nữa đã được gieo. Dù là 10.000 năm trước hay sau này, con đường 'Nhân Đạo' vẫn sẽ là con đường đúng đắn nhất. Sự thành công của Ngũ Hành Tông sẽ khuyến khích các tông môn khác làm theo, nhưng cũng có thể gây ra sự phản kháng mạnh mẽ hơn từ những kẻ cố chấp không muốn từ bỏ quyền lực cũ. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, chúng ta đã có một khởi đầu tốt đẹp."

Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt anh cũng tràn đầy niềm tin. "Việc các tông môn cổ xưa như Ngũ Hành Tông chuyển đổi thành cố vấn sẽ làm phong phú thêm 'Mạng lưới tri thức' và cung cấp nền tảng vững chắc cho 'Nhân Đạo', đặt nền móng cho sự phát triển của xã hội 10.000 năm sau. Tri thức của họ, được lưu truyền và phát huy, sẽ là một tài sản vô giá cho nhân gian."

Bình minh rạng rỡ chiếu sáng cả sân tập, những tia nắng ấm áp xua tan màn sương lạnh lẽo. Trưởng Lão Ngũ Hành, sau khi tuyên bố quyết định, đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự thanh thản. Ông cúi đầu nhẹ trước Lăng Nguyệt và Dương Quân, một cử chỉ mang đầy sự tôn trọng và biết ơn. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lòng họ. Sự chuyển mình chậm rãi nhưng mạnh mẽ của một tông môn cổ xưa, một cột mốc quan trọng trong quá trình kiến tạo 'Nhân Đạo' mới, đã được thiết lập.

Thiên Đạo cũ có thể đang suy tàn, nhưng một kỷ nguyên mới của con người, nơi tri thức và lòng nhân ái được tôn vinh, đang dần vươn mình. Tạ Trần, dù không có mặt, nhưng triết lý và tầm nhìn của anh đã trở thành ngọn hải đăng, dẫn lối cho những người như Lăng Nguyệt và Dương Quân, và giờ đây là Ngũ Hành Tông, cùng nhau xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi con người đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không cần phải thành tiên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free