Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 866: Dòng Chảy Oán Hận: Khám Phá Nhân Quả Cội Rễ

Gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh, nhưng bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua đi màn sương mỏng cuối cùng đang bao phủ Thành Vô Song. Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt vàng nhạt lên những chồng sách cũ kỹ, lên mùi giấy đã ngả màu thời gian và mùi mực khô đọng lại trong không khí tĩnh mịch của Quán Sách Nhỏ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm lại, như thể đang thưởng thức sự yên bình hiếm hoi trước khi một ngày mới bắt đầu.

Trong tâm trí anh, những lời nói từ đêm qua vẫn còn vọng lại, lời của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, và cả chính những suy tư của anh về "ván cờ lớn" mà họ đang chơi. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là xây dựng những quy tắc hay cơ chế quản lý, mà là kiến tạo một nền văn hóa mới, một triết lý sống mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.” Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. “Đó là một con đường dài, và chúng ta mới chỉ đi những bước đầu tiên.”

Anh khẽ mở mắt, đưa tay lật dở một cuộn tài liệu cổ, da dê đã ố vàng, ghi chép lại lịch sử các làng mạc phàm nhân từ hàng vạn năm về trước. Những dòng chữ Hán Việt cổ kính uốn lượn như rồng bay phượng múa, kể về những tập tục, những mâu thuẫn, và cả những nỗ lực tự thân của con người để kiến tạo nên trật tự. Anh nhận ra, để một trật tự mới, một "Nhân Đạo" thật sự bền vững, không thể chỉ đơn thuần là gieo những hạt mầm quy tắc mới lên mảnh đất cũ. Mảnh đất ấy cần phải được làm tơi xốp, những cội rễ mâu thuẫn sâu xa cần phải được nhổ bỏ, và nguồn nước nuôi dưỡng sự sống cộng đồng phải được thấu hiểu tường tận, không để bất kỳ một dòng chảy oán hận nào làm ô nhiễm.

“Những hạt mầm đã gieo… nhưng đất đai cần phải được làm tơi xốp, và nguồn nước phải được hiểu rõ…” anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có chính anh mới có thể nghe thấy. Tâm trí anh, một lần nữa, hướng về dòng chảy nhân quả, về những sự kiện đã định hình nên số phận của nhân gian. Anh muốn tìm kiếm những ví dụ, những bài học cụ thể từ quá khứ xa xăm, nơi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, và con người bắt đầu đối mặt với những thách thức mới mẻ mà họ chưa từng lường trước. Anh muốn hiểu rõ hơn những “quân cờ” đã dịch chuyển như thế nào, và những “tính toán phức tạp” đã dẫn đến những kết cục ra sao.

Anh nhắm mắt lại. Khứu giác anh cảm nhận được mùi nồng của đất ẩm, mùi cỏ cây dại, và thoang thoảng mùi mồ hôi mặn chát của những con người đang quần quật lao động dưới nắng. Thính giác anh dường như nghe thấy tiếng nước chảy yếu ớt, lẫn tiếng cãi vã gay gắt, tiếng gào thét của sự tuyệt vọng và giận dữ. Thị giác anh, dù vẫn đang nhắm nghiền, lại hiện lên hình ảnh một dòng suối khô cạn, những khuôn mặt phẫn nộ và những bàn tay chai sạn đang nắm chặt vũ khí thô sơ. Ý niệm về “nhân quả” trong tâm trí Tạ Trần dẫn dắt anh đi sâu vào dòng chảy thời gian, trở về một sự kiện cụ thể 10.000 năm trước, vào một buổi chiều tà nắng gắt, nơi biên giới của hai thôn làng nhỏ bé nhưng lại mang trong mình mầm mống của một bi kịch. Màn sương ký ức cổ xưa bao trùm lấy Tạ Trần, kéo anh vào một bức tranh sống động của quá khứ.

***

Mặt trời đã ngả về tây, rải thứ ánh nắng vàng quạch, bỏng rát lên những cánh đồng khô cằn. Biên giới giữa Thôn Vân Sơn và Mộc Diệp Thôn, vốn được phân định bằng một dòng suối nhỏ, nay chỉ còn trơ trọi những vũng nước đọng và những dòng chảy róc rách yếu ớt, nghe não nề như tiếng thở dài cuối cùng của một sinh linh. Không khí đặc quánh sự khô hanh, mang theo cả mùi đất bụi và mồ hôi của những người dân đang tụ tập đông nghịt, mặt mày đỏ gay vì giận dữ và lo lắng. Những lời qua tiếng lại đã bắt đầu từ sáng, nhưng đến chiều tà thì đã biến thành những tiếng gào thét phẫn nộ, chực chờ bùng nổ thành một cuộc chiến.

Thủ Lĩnh Dân Quân của Mộc Diệp Thôn, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị nhưng giờ đây đang méo mó vì căm phẫn, trên người khoác bộ giáp sắt thô sơ đã hoen gỉ, bước ra trước đám đông. Đôi mắt sắc lẹm của hắn quét qua đám người của Thôn Vân Sơn, như muốn xuyên thủng từng kẻ một. “Mấy ngày nay nước cạn, chắc chắn là các ngươi đã làm trò! Muốn thôn ta chết khát sao?!��� Giọng hắn vang lên sang sảng, đầy uy hiếp, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hắn giơ nắm đấm lên, bắp tay cuồn cuộn gân xanh, biểu thị cho lời thề “Dù chết cũng không lùi bước!” mà hắn vẫn thường răn dạy dân làng mình. Mộc Diệp Thôn là một ngôi làng nhỏ, nhưng dân quân của họ vốn nổi tiếng là dũng mãnh và cố chấp, không dễ dàng chịu nhường nhịn.

Từ phía Thôn Vân Sơn, Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, trên đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu thời gian, bước ra. Ông ta không có vẻ cường tráng hay hung hăng như Thủ Lĩnh Dân Quân, nhưng đôi mắt ông ẩn chứa sự thâm trầm của một người từng trải. “Thủ Lĩnh Dương, nói vậy là oan cho Thôn Vân Sơn chúng tôi rồi. Nguồn nước cạn kiệt là do trời hạn hán, sao có thể đổ lỗi cho người khác được?” Giọng Lão Nông trầm ấm, cố gắng trấn an, nhưng lời ông ta vừa dứt, đã bị những tiếng la ó phản đối từ phía Mộc Diệp Thôn át đi.

“Hạn hán? Hạn hán mà chỉ có suối nhà ngươi là có nước chảy róc rách, còn suối nhà ta thì trơ đáy sao?” Một người dân Mộc Diệp Thôn hét lên. “Chắc chắn là các ngươi đã lén lút đào rãnh, chuyển hướng dòng chảy về phía mình!”

“Không phải!” Một người dân Vân Sơn phản bác. “Nước còn không đủ dùng, lấy đâu ra sức mà đào rãnh!”

Những lời qua tiếng lại nhanh chóng biến thành những xô xát nhỏ. Những kẻ nóng tính hơn bắt đầu đẩy nhau, rồi ném những cục đất đá nhỏ về phía đối phương. Mùi đất ẩm và cỏ dại bị giẫm nát trộn lẫn với mùi mồ hôi và sự giận dữ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Lão Nông cố gắng can ngăn, ông biết rõ câu nói “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống” không chỉ đúng với hạt gạo, mà còn đúng với từng giọt nước quý giá. Ông lo lắng cho vụ mùa, cho sự sống của cả hai thôn làng, nhưng dường như không ai lắng nghe ông lúc này. Sự nghi ngờ và tuyệt vọng đã che mờ lý trí của họ.

Thủ Lĩnh Dân Quân của Mộc Diệp Thôn không còn kiềm chế được nữa. Hắn vung tay, ra hiệu cho dân quân của mình tiến lên. “Nếu các ngươi không chịu nhận, thì đừng trách chúng ta không khách khí!”

Lão Nông vội vàng chặn lại, đứng chắn giữa hai đám đông. “Thủ Lĩnh Dương, xin hãy bình tĩnh! Chuyện này cần phải điều tra rõ ràng, không thể vội vàng dùng vũ lực được!”

“Điều tra? Còn gì để điều tra nữa? Nước mắt rồi, người cũng sắp chết khát rồi!” Thủ Lĩnh Dân Quân gầm lên, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu. Sự kiên nhẫn của hắn đã chạm đến giới hạn. Đối với hắn, quyền lợi của dân làng là trên hết, và hắn sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ họ, dù có phải đối đầu với Thôn Vân Sơn. Sự bảo thủ và lòng tin tuyệt đối vào phán đoán của mình đã khiến hắn bỏ qua mọi lời khuyên can.

Tiếng cãi vã, tiếng xô xát, tiếng khóc than của phụ nữ và trẻ nhỏ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự chia rẽ. Dòng suối cạn kiệt, lẽ ra phải là một lời cảnh tỉnh về sự suy yếu của Thiên Đạo, lại trở thành cái cớ để con người quay lưng lại với nhau, để những mối oán hận nhỏ bé được dịp nảy mầm và lớn lên, đe dọa nuốt chửng cả lý trí và tình làng nghĩa xóm.

***

Ngày hôm sau, màn đêm buông xuống, không khí trở nên se lạnh. Trong Hội Trường Làng của Thị Trấn An Bình, nơi vốn dĩ là biểu tượng của sự hòa hợp và phồn thịnh, giờ đây lại mang một vẻ nặng nề đến khó tả. Mùi gỗ cũ, bụi bặm và một chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên càng khiến không gian thêm u uẩn. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến lay động, hắt những bóng đổ chập chờn lên những khuôn mặt căng thẳng của đại diện hai thôn làng. Tiếng bàn tán xì xào vọng lên từ các hàng ghế, không ngớt lời đổ lỗi và phàn nàn.

Thị Trưởng Thành tiền bối, một người đàn ông béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, vẻ mặt phúc hậu thường ngày nay chìm trong nỗi lo âu. Ông ta cố gắng điều hòa cuộc họp, bàn tay run rẩy gõ nhẹ xuống bàn. “Thưa các vị, chúng ta cần một giải pháp hòa bình, không phải đổ lỗi hay dùng bạo lực. Hòa bình là trên hết! Chuyện nguồn nước cạn kiệt là một vấn đề nghiêm trọng, nhưng chúng ta cần phải cùng nhau tìm ra nguyên nhân và cách khắc phục.” Giọng ông ta mang theo sự bất lực rõ rệt, khi ông nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt của Thủ Lĩnh Dân Quân và sự uất ức của những người dân Thôn Vân Sơn. Ông đã cố gắng hết sức để giữ gìn trật tự, nhưng dường như những lời nói của ông chẳng thể xoa dịu được ngọn lửa hận thù đang bùng cháy trong lòng họ.

Đúng lúc đó, cửa hội trường bật mở, một làn gió lạnh luồn vào, mang theo cả vẻ tự phụ của Đạo Sĩ Trừ Ma tiền bối. Hắn ta, một tu sĩ trẻ tuổi gầy gò, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lộ rõ sự ngạo mạn và thiếu kinh nghiệm, bước vào, đạo bào màu vàng của hắn tung bay. Trên tay hắn là một thanh kiếm gỗ đào, biểu tượng của sự trừ tà diệt ma. Hắn quét mắt qua đám đông, môi nở một nụ cười khinh miệt. “Hừm, phàm nhân các ngươi thật ồn ào. Chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm ầm ĩ lên. Chắc chắn là có yêu tà tác quái, hút cạn linh khí, gây ra hạn hán. Để lão đạo này ra tay, trừ sạch yêu ma, trả lại sự bình yên cho các ngươi!”

Thị Trưởng Thành, dù không tin vào lời Đạo Sĩ lắm, nhưng cũng đành phải chấp nhận sự can thiệp này, hy vọng hắn ta có thể mang lại một tia sáng. “Đạo trưởng có cao kiến gì chăng?”

Đạo Sĩ Trừ Ma hất cằm, tỏ vẻ đắc ý. “Yêu ma tà đạo, không dung tha! Lão đạo này sẽ dùng pháp thuật, tra xét căn nguyên của dòng suối, tìm ra kẻ đứng sau giở trò hắc ám!” Hắn ta bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú, rồi vung kiếm gỗ đào lên, thi triển vài phép thuật nhỏ. Những tia sáng yếu ớt lóe lên trong không gian, những lá bùa vàng được hắn ném vào không khí, rồi tự bốc cháy thành tro bụi. Hắn ta nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy vẻ nghiêm trọng, như thể đang “giao tiếp” với những thế lực siêu nhiên.

Tuy nhiên, chẳng có yêu ma nào hiện hình, chẳng có lời cảnh báo nào vang lên. Sau một hồi “thần thông quảng đại”, Đạo Sĩ Trừ Ma mở mắt ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối. Hắn ta không tìm thấy gì, chỉ cảm thấy một luồng linh khí mỏng manh đang dần biến mất. Hắn vội vàng đổi giọng, ra vẻ cao thâm. “Hừm, xem ra yêu tà này khá xảo quyệt, giấu mình rất kỹ. Nhưng đừng lo, lão đạo sẽ tiếp tục truy tìm!”

Thị Trưởng Thành thở dài một tiếng, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt. Ông biết, lời Đạo Sĩ chỉ là để giữ thể diện. Cả hai bên thôn làng cũng nhìn nhau, ánh mắt đầy hoài nghi. Thủ Lĩnh Dân Quân của Mộc Diệp Thôn cười khẩy, hắn vốn dĩ không tin vào những trò mê tín này. “Nếu đạo trưởng không tìm ra được gì, thì chẳng lẽ chúng ta cứ chờ đợi sao? Nước vẫn cứ cạn, dân vẫn cứ chết!”

Lão Nông của Thôn Vân Sơn, vốn im lặng quan sát, khẽ lắc đầu. Ông ta biết, những tu sĩ như Đạo Sĩ Trừ Ma chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy, chỉ tin vào những gì họ được dạy. Họ không thấu hiểu cuộc sống phàm trần, không thấu hiểu những quy luật tự nhiên khắc nghiệt. Sự tự phụ và thiếu kinh nghiệm của Đạo Sĩ Trừ Ma đã khiến hắn ta không thể nhìn thấy sự thật đằng sau tranh chấp, chỉ muốn dùng sức mạnh tu vi để giải quyết những vấn đề mà ngay cả Thiên Đạo cũng đang dần mất đi khả năng kiểm soát.

Cuộc họp tan vỡ trong sự chia rẽ còn sâu sắc hơn. Hai làng rời đi với những lời qua tiếng lại vẫn tiếp diễn trên đường về. Thị Trưởng Thành ngồi lại một mình trong hội trường trống trải, mùi hương trầm đã tàn lụi, chỉ còn lại mùi gỗ cũ và sự bất lực. Ông ta biết, một cuộc chiến tranh giành nguồn nước có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, và ông, một phàm nhân nhỏ bé, chẳng thể làm gì ngoài việc lo lắng và cầu nguyện cho hòa bình, nhưng đó chỉ là một hy vọng xa vời trong thời đại Thiên Đạo đang suy yếu.

***

Vài ngày sau, rạng sáng, một màn sương nhẹ vẫn còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, khiến Suối Nguồn Linh Tuyến trở nên huyền ảo và u ám. Tiếng nước chảy róc rách yếu ớt, nghe như tiếng thở hắt ra của một người bệnh, hòa lẫn với tiếng chim hót le te của vài loài chim còn sót lại, tạo nên một bản nhạc buồn thảm. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ dại tràn ngập không khí se lạnh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng, khô cằn đang ngự trị khắp nơi.

Không tin vào những lời về “yêu tà” hay “phép thuật” của Đạo Sĩ Trừ Ma, Lão Nông tiền bối, với cây gậy tre trong tay, một mình quyết tâm đi sâu vào thượng nguồn con suối. Đôi mắt ông, tuy đã hằn lên những vết chân chim của tuổi tác, nhưng vẫn tinh tường và kiên định. Ông biết rằng, muốn giải quyết vấn đề, phải đi tìm tận gốc rễ của nó, chứ không thể chỉ tin vào những lời đồn thổi hay những trò phù phép hời hợt. Ông đã chứng kiến quá nhiều lần những người tu sĩ tự phụ, dùng tu vi của mình để giải quyết những vấn đề của phàm nhân, nhưng cuối cùng lại chỉ khiến mọi thứ thêm rối ren.

Ông cẩn thận kiểm tra từng tảng đá, từng nhánh cây, lắng nghe tiếng nước chảy, cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất của địa hình. Đôi tay chai sạn của ông chạm vào những phiến đá thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của chúng. Ông đi bộ hàng giờ, vượt qua những đoạn đường trơn trượt, những bụi rậm gai góc. Trong đầu ông, không ngừng suy nghĩ về lời nói của Thủ Lĩnh Dân Quân, về sự cạn kiệt bất thường của dòng suối.

Cuối cùng, sau khi leo lên một đoạn dốc khá cao, ông phát hiện ra một điều kỳ lạ. Một lớp đất đá ngầm khổng lồ đã dịch chuyển nhẹ, tạo thành một khe nứt lớn, nuốt chửng một phần đáng kể lượng nước của dòng suối chính. Nó không phải do ai đó cố ý đào bới hay chuyển hướng, mà là một hiện tượng tự nhiên, có thể liên quan đến sự bất ổn địa chất khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khiến lòng đất cũng trở nên bất an. Chính sự thay đổi vô thường của Thiên Địa đã gây ra tai họa này, chứ không phải do sự ác ý của con người hay sự tác quái của yêu ma.

Lão Nông cúi xuống, cẩn thận quan sát. Ông thấy những dòng nước nhỏ vẫn đang rỉ qua kẽ đá, len lỏi xuống phía dưới, nhưng phần lớn đã bị lớp đất đá dịch chuyển nuốt chửng. Ông cũng tìm thấy một loại cây thủy sinh quý hiếm mà cả hai làng đều cần cho dược liệu, nay đang héo úa, rũ rượi vì thiếu nước. Cây này là nguồn thu nhập quan trọng của cả Thôn Vân Sơn và Mộc Diệp Thôn, và sự biến mất của nó sẽ là một đòn giáng mạnh vào đời sống của người dân.

Lão Nông lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và xúc động: “Không phải con người… không phải yêu tà… là Thiên Địa biến động… và sự thiếu hiểu biết của chúng ta.” Ông ngồi thụp xuống, đưa tay chạm vào lớp đất đá lạnh lẽo. Ông hiểu rằng, đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng vũ lực hay phép thuật. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu, sự hợp tác, và sự tôn trọng những quy luật của tự nhiên.

Ông dùng sức lực già nua của mình, cố gắng khơi thông một phần nhỏ dòng chảy, nhưng ông biết rõ đây chỉ là giải pháp tạm thời. Ông cần một kế hoạch lâu dài hơn, một giải pháp bền vững. Với tâm niệm ấy, ông cẩn thận hái một nhánh cây thủy sinh đang héo úa, gói ghém kỹ lưỡng, sau đó quay về làng với phát hiện của mình, mang theo không chỉ bằng chứng, mà còn là một tia hy vọng mong manh để giải quyết vấn đề một cách bền vững, nếu như có ai chịu lắng nghe ông. Ông biết rằng, việc thuyết phục hai làng vốn đã tràn ngập hận thù tin vào một sự thật đơn giản như vậy không phải là điều dễ dàng. Nhưng ông tin vào trí tuệ của phàm nhân, tin vào khả năng thấu hiểu của con người, miễn là họ chịu mở lòng.

***

Vài phút sau (trong nhận thức của Tạ Trần), ánh nắng ban mai đã rọi thẳng vào Quán Sách Nhỏ, xua đi những bóng tối cuối cùng của đêm. Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của anh lấp lánh như chứa đựng cả một dòng chảy thời gian. Anh đã “thấy” toàn bộ câu chuyện, từ nguyên nhân ban đầu của sự suy yếu Thiên Đạo dẫn đến biến động địa chất, đến sự hiểu lầm của con người, sự can thiệp hời hợt của tu sĩ, và cuối cùng là sự kiên trì, trí tuệ của một lão nông phàm trần.

Một nụ cười khẽ nở trên môi anh, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một chút chua chát. Anh nhận ra rằng ngay cả 10.000 năm trước, khi Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu, những xung đột nhỏ nhất cũng đã mang trong mình “nhân quả” sâu xa. Việc giải quyết chúng không thể chỉ dừng lại ở bề mặt, mà đòi hỏi sự thấu hiểu toàn diện, không chỉ là sức mạnh hay quyền lực, mà là trí tuệ để nhìn thấu bản chất của vấn đề và sự kiên nhẫn để kiến tạo giải pháp bền vững.

“Một dòng suối… một mâu thuẫn nhỏ… nhưng chứa đựng cả một ván cờ nhân quả vĩ đại,” Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sức nặng. “Bài học từ quá khứ, là nền tảng cho tương lai.” Anh đứng dậy, thân hình gầy gò của anh in bóng lên sàn gỗ cũ. Anh bước về phía cửa sổ, nhìn ra Thành Vô Song đang bừng sáng dưới ánh nắng ban mai. Cuộc sống đang diễn ra hối hả, những người dân phàm trần đang bắt đầu một ngày mới, những tu sĩ còn sót lại có lẽ vẫn đang chấp niệm vào những tàn dư quyền năng.

Anh biết rằng những bài học từ quá khứ này là vô giá. Chúng củng cố quyết tâm của anh trong việc xây dựng “Nhân Đạo”, một trật tự không chỉ giải quyết những mâu thuẫn bề mặt mà còn đi sâu vào cội rễ “nhân quả” của vạn vật. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ ảnh hưởng đến linh khí mà còn gây ra những biến động tự nhiên, như sự dịch chuyển của lớp đất đá ngầm, có thể dẫn đến các tranh chấp tài nguyên cơ bản. Điều này nhấn mạnh sự phức tạp của “ván cờ định mệnh” mà anh đang chơi, nơi mọi yếu tố, dù nhỏ bé nhất, cũng có thể tạo ra những hệ quả khôn lường.

Việc một người phàm nhân với trí tuệ và kinh nghiệm như Lão Nông tiền bối có thể tìm ra “nhân quả” gốc rễ, trong khi tu sĩ dùng phép thuật lại thất bại, càng củng cố triết lý “Nhân Đạo” của Tạ Trần. Triết lý này đề cao trí tuệ nhân gian hơn là tu vi, đề cao sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn hơn là sức mạnh và sự ngạo mạn. Tạ Trần hiểu rằng, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì “Nhân Đạo” vẫn là một thách thức lâu dài. Sẽ có vô số tranh chấp tương tự phát sinh trong kỷ nguyên mới, và anh sẽ phải dùng phương pháp “thấu hiểu nhân quả” của mình để kiến tạo hòa giải bền vững, không để những vết xe đổ của quá khứ lặp lại. Anh, Tạ Trần, vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, như một mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng sự sống của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free