Nhân gian bất tu tiên - Chương 865: Hội Đồng Nhân Gian: Kiến Tạo Công Bằng
Ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói cong vút của Thành Vô Song, xua tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn tháp cao. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm của dương quang vuốt ve làn da trắng nhợt của mình. Hồi ức về một nỗ lực giáo dục đã thất bại mười ngàn năm trước, về những hạt mầm nhân tính bị chôn vùi dưới lớp đất cằn cỗi của chấp niệm quyền năng, vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Đó là một bài học đắt giá, một lời cảnh tỉnh về sự mong manh của những lý tưởng cao đẹp khi đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Nhưng cũng chính từ thất bại đó, anh đã thấy rõ hơn con đường cần đi.
Anh đặt cuốn sách cổ xuống bàn, gập lại một cách cẩn trọng. Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn ra xa, về phía những công trình đang sừng sững vươn lên giữa lòng Thành Vô Song. Từng khối đá, từng viên gạch, từng thanh gỗ đều được đặt xuống với một ý niệm mới, một hy vọng mới. Đây không chỉ là việc xây dựng một thành trì, mà là kiến tạo một nền móng cho một kỷ nguyên khác. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, đó là một sự thật không thể chối cãi, nhưng việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và hơn hết là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề toát lên vẻ oai vệ của một vị lãnh đạo, nhưng mỗi bước chân của anh lại mang theo một sự kiên định lạ thường. Anh bước ra khỏi quán sách nhỏ của mình, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thành Vô Song. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả trên đá lát, tiếng xe ngựa lộc cộc, và tiếng nhạc từ các tửu lầu gần đó hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn nhỏ len lỏi trong không khí, tất cả đều là những biểu hiện chân thực nhất của một nhân gian đang hồi sinh. Anh hít một hơi thật sâu, để những mùi hương ấy lấp đầy lồng ngực, cảm nhận sự sống đang chảy tràn, một sự sống mà mười ngàn năm trước đã suýt bị nuốt chửng bởi cơn khát quyền năng.
Anh đi về phía đại sảnh lớn, nơi một cuộc họp quan trọng đang chờ đợi. Đại sảnh này, vốn là nơi các tu sĩ từng tụ họp để luận đạo, giờ đây đã được cải tạo để trở thành trung tâm của các cuộc thảo luận về quản trị nhân gian. Kiến trúc vẫn giữ nét cổ kính, với những cột đá chạm khắc tinh xảo và mái vòm cao vút, nhưng không khí bên trong đã hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ trang nghiêm lạnh lẽo của tiên môn, thay vào đó là sự sôi nổi, đôi chút lộn xộn của một diễn đàn dân chủ.
Khi Tạ Trần bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu xám nhạt, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với sự lộng lẫy của cung điện hay vẻ uy nghiêm của những người ngồi ở vị trí danh dự. Nhưng chính sự giản dị đó lại càng làm nổi bật khí chất trầm tĩnh, sâu sắc của anh. Anh gật đầu nhẹ, như một lời chào hỏi không lời, và tiến thẳng đến vị trí trung tâm.
Ở hai bên, Nữ Hoàng Đồ Long và Bách Lý Hùng đã ngồi sẵn. Nữ Hoàng, trong bộ long bào đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, đang lướt qua một chồng văn kiện. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp và ánh mắt kiên nghị, trông như một vị tướng quân sẵn sàng ra trận, dù giờ đây "trận chiến" của y là xây dựng và bảo vệ hòa bình. Kế bên họ là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt vẫn với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, mái tóc đen nhánh búi cao, nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ xa cách như trước, mà thay vào đó là sự trầm tư, quan sát. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, gật đầu chào Tạ Trần với sự tôn kính.
Xung quanh họ là một nhóm đông đảo các học giả phàm nhân, trưởng lão làng, và đại diện cộng đồng từ khắp các vùng đất. Thư Sinh Giỏi, với phong thái nho nhã và luôn cầm một cuốn sách trên tay, ngồi ngay hàng đầu, ánh mắt đầy mong đợi. Lão Nông, da đen sạm, tay chân chai sạn, đội chiếc nón lá cũ kỹ, ngồi ở một góc, vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng và hy vọng. Tiếng xì xào trong đại sảnh dần lắng xuống khi Tạ Trần ngồi vào vị trí.
Tạ Trần nhìn lướt qua toàn bộ hội trường, ánh mắt dừng lại ở từng người tham dự, như thể anh đang đọc từng dòng suy nghĩ, từng nỗi niềm của họ. Anh khẽ hắng giọng, âm thanh trầm thấp nhưng đủ sức lan tỏa khắp đại sảnh.
“Chư vị, mười ngàn năm trước, một nỗ lực để gieo hạt mầm tri thức và nhân tính đã được thực hiện. Nhưng nó đã thất bại, không phải vì ý tưởng sai lầm, mà vì mảnh đất nhân gian lúc bấy giờ còn quá cằn cỗi bởi chấp niệm về quyền năng và sự trường sinh.” Giọng anh trầm tĩnh, không một chút lên bổng xuống trầm, nhưng lại mang một sức nặng của lịch sử và sự chiêm nghiệm. “Thiên Đạo đã không còn, nhưng Nhân Đạo phải trường tồn. Và Nhân Đạo, chính là được kiến tạo từ những quy tắc công bằng, từ mỗi hành động vì lợi ích chung của chúng ta.”
Anh dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm sâu vào tâm trí mỗi người. “Những chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối, về sự ban ơn từ trên cao, đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân gian quá lâu. Chúng ta đã quen với việc có một Thiên Đạo để quy trách nhiệm, một tông môn để dựa dẫm. Nhưng giờ đây, không còn ai để đổ lỗi, cũng không còn ai để ban phát quyền năng. Mọi gánh nặng, mọi trách nhiệm đều nằm trên đôi vai của chính chúng ta, những phàm nhân.”
Nữ Hoàng Đồ Long, người đã trải qua nhiều năm tháng cai trị một vương triều, hiểu rõ gánh nặng của quyền lực và trách nhiệm. Nàng gật đầu đồng tình, rồi lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đầy quyết đoán: “Bệ hạ đã chỉ lối. Vương triều của ta đã bắt đầu thí điểm một số mô hình ‘Hội Đồng Nhân Gian’ tại các quận huyện. Chúng ta đã thấy những tín hiệu tích cực khi người dân được trực tiếp tham gia vào việc quyết định các vấn đề của cộng đồng mình. Sự công bằng không phải là một món quà, mà là một quyền lợi, một trách nhiệm mà mỗi người dân phải cùng nhau bảo vệ. Chúng ta phải hành động, không thể để lặp lại những sai lầm của quá khứ, khi mà quyền lực tập trung vào tay một số ít, dẫn đến sự tha hóa và suy tàn.” Nàng trình bày chi tiết về cơ cấu, cách thức bầu chọn, và cơ chế giám sát mà vương triều của nàng đã thử nghiệm. Nàng nhấn mạnh vào việc phân quyền, minh bạch và sự tham gia của mọi tầng lớp xã hội.
Tiếp lời Nữ Hoàng, Bách Lý Hùng đứng dậy, thân hình vạm vỡ của y khiến không khí trong đại sảnh như đặc lại. Giọng y trầm hùng, đầy khí phách: “Sức mạnh không còn là thước đo duy nhất. Sự đoàn kết và trí tuệ mới là nền tảng của trật tự mới. Trong quân đội, chúng ta từng dựa vào tu vi của tướng lĩnh, vào linh khí của binh khí. Giờ đây, chúng ta dựa vào lòng tin, vào sự đồng lòng của mỗi binh sĩ. Các ‘Hội Đồng Nhân Gian’ này, theo ta, chính là xương sống của một cộng đồng đoàn kết. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các lực lượng tự vệ cộng đồng, không phải để gây chiến, mà để bảo vệ thành quả của nhân gian khỏi những tàn dư của hỗn loạn, khỏi những kẻ vẫn còn mang tư tưởng của kỷ nguyên cũ, chỉ biết dùng bạo lực để áp đặt.” Y trình bày về việc tổ chức các đội tuần tra, các nhóm hỗ trợ lẫn nhau trong sản xuất và phòng chống thiên tai, nhấn mạnh vào sự tự chủ và tinh thần tương trợ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc. Lăng Nguyệt thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận trong ánh mắt anh. Nàng đã từng chứng kiến s��c mạnh vô hạn của tu sĩ, và cũng đã thấy sự mục nát từ bên trong của nó. Giờ đây, những lời nói của Tạ Trần, Nữ Hoàng và Bách Lý Hùng như mở ra một con đường mới, một lối thoát khỏi vòng luẩn quẩn của quyền lực và chấp niệm. Dương Quân thì gật đầu liên tục, ánh mắt anh tràn đầy sự tán thành và nhiệt huyết. Anh hiểu rằng, đây chính là cơ hội để những lý tưởng về một thế giới công bằng, nơi tu sĩ và phàm nhân cùng chung sống, được hiện thực hóa. Trong lòng anh, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh, mà là một kiến trúc sư vĩ đại, người đang phác thảo nên tương lai của toàn bộ nhân gian. Cả đại sảnh, dù còn nhiều hoài nghi, nhưng cũng không thể phủ nhận được sức thuyết phục từ những lời nói và kế hoạch cụ thể đó.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ cao vút của đại sảnh, nhuộm đỏ không gian bằng một sắc màu trầm lắng, không khí trong hội trường đã trở nên sôi nổi hơn. Buổi họp chuyển từ phần trình bày sang phần hỏi đáp, và những câu hỏi bắt đầu tuôn ra như suối.
Thư Sinh Giỏi, với vẻ mặt cẩn trọng, đứng dậy. Anh chỉnh lại vạt áo nho nhã của mình, ánh mắt nhìn thẳng về phía Tạ Trần. “Tiên sinh Tạ Trần, những ý tưởng về ‘Hội Đồng Nhân Gian’ này vô cùng cao đẹp, nhưng làm sao chúng ta có thể đảm bảo những hội đồng này không trở thành nơi tranh giành quyền lực mới? Liệu phàm nhân có đủ khả năng tự quản, khi mà trong lịch sử, ngay cả những vương triều hùng mạnh cũng khó tránh khỏi nạn tham nhũng, bè phái? Và điều quan trọng hơn, liệu những người nắm giữ quyền lực trong các hội đồng đó có đủ trí tuệ và sự liêm chính để hành động vì lợi ích chung, hay họ sẽ lại sa vào vòng xoáy của lợi ích cá nhân, biến những quy tắc công bằng thành công cụ trục lợi?” Anh đặt câu hỏi không phải để nghi ngờ, mà là để tìm kiếm một lời giải đáp sâu sắc hơn, một cơ chế thực sự vững chắc. Anh từng đọc qua vô số sách sử, chứng kiến sự lặp lại của vòng xoáy quyền lực và sự tha hóa, nên nỗi lo lắng này không phải là không có căn cứ.
Lời của Thư Sinh Giỏi vừa dứt, Lão Nông từ một góc hội trường cũng rụt rè đứng dậy, chiếc nón lá cũ kỹ vẫn đội trên đầu. Giọng ông chất phác, nhưng chứa đựng nỗi lo lắng chân thành của một người dân lao động. “Thưa tiên sinh, chúng tôi, những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chỉ mong một cuộc sống bình yên, không bị ai ức hiếp. Liệu những quy tắc mới này có đủ sức bảo vệ chúng tôi khỏi những kẻ vẫn còn giữ tàn dư của tiên pháp, những kẻ có tu vi cao cường nhưng tâm địa lại hiểm ác? Chúng tôi sợ rằng, dù Thiên Đạo không còn, nhưng những ‘tiên nhân’ trên mặt đất vẫn sẽ tiếp tục chèn ép chúng tôi. Làm sao để một người phàm chân yếu tay mềm có thể đối kháng với một kẻ vẫn còn chút ít linh lực, một chút ít tàn dư của sức mạnh cũ?” Nỗi sợ hãi của ông là nỗi sợ hãi cố hữu của người yếu thế trước kẻ mạnh, một nỗi sợ đã in sâu vào tâm khảm qua hàng ngàn năm bị tu sĩ áp bức.
Những câu hỏi của họ, cùng với những tiếng xì xào đồng tình từ nhiều đại diện khác, đã phơi bày ra những nỗi lo lắng sâu sắc nhất của nhân gian: sự hoài nghi về khả năng tự quản của phàm nhân, nỗi sợ hãi trước sự lạm dụng quyền lực, và sự ám ảnh về những tàn dư của thế giới tu tiên cũ. Một số người vẫn còn tư tưởng quen thuộc với việc có một ‘kẻ mạnh’ đứng trên để quyết định mọi thứ, như Thiên Đạo cũ hoặc các tông môn, bởi lẽ họ đã quá quen với sự áp đặt, và tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể duy trì trật tự.
Tạ Trần lắng nghe cẩn thận, ánh mắt anh sâu thẳm, không một chút dao động. Anh biết, đây không phải là những câu hỏi dễ dàng, và lời giải đáp cũng không thể chỉ là vài câu nói suông. Anh chờ đợi cho đến khi tiếng xì xào lắng xuống, rồi mới từ tốn đứng dậy. Anh bước đến gần một tấm bản đồ lớn được trải trên một chiếc bàn gỗ lim, phác thảo các vùng đất, các làng mạc và tuyến đường giao thương của nhân gian. Anh cầm một cây gậy nhỏ bằng gỗ đào, nhẹ nhàng chạm vào tấm bản đồ.
“Thư Sinh Giỏi đã đặt ra một câu hỏi cốt yếu, và Lão Nông đã bày tỏ một nỗi sợ hãi rất thật,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp đại sảnh. “Quyền lực không phải là để ban phát, m�� là trách nhiệm. Đó là gánh nặng mà mỗi người trong ‘Hội Đồng Nhân Gian’ phải mang vác, không phải là một đặc ân để hưởng thụ. Không ai có thể đảm bảo tuyệt đối rằng quyền lực sẽ không bị lạm dụng, hay rằng con người sẽ không sa ngã. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Nhưng chúng ta có thể xây dựng một hệ thống nơi mỗi người dân đều là một phần của sự giám sát, nơi ‘nhân quả’ của mỗi hành động được nhìn thấy rõ ràng, và hậu quả của nó không thể bị che giấu.”
Anh dùng cây gậy nhỏ chỉ vào một vùng đất trên bản đồ. “Nếu một quyết định được đưa ra tại đây, ảnh hưởng của nó sẽ lan tỏa đến những vùng lân cận thế nào? Liệu nó có mang lại lợi ích chung, hay chỉ phục vụ cho một nhóm người? Khi mỗi người dân đều có tiếng nói, đều có quyền chất vấn và giám sát, thì gánh nặng trách nhiệm sẽ được chia sẻ, và sự lạm dụng quyền lực sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Điều quan trọng không phải là ai cai trị, mà là ‘vì cái gì’ và ‘bằng cách nào’.”
Anh tiếp tục, ánh mắt quét qua từng người trong hội trường. “Vì cái gì? Vì sự an bình, thịnh vượng của toàn bộ nhân gian, vì một cuộc sống mà mỗi người đều có thể tự chủ, sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không bị đe dọa bởi quyền lực hay sự đói nghèo. Bằng cách nào? Bằng những quy tắc minh bạch, bằng sự công bằng, bằng tinh thần tương trợ và bằng trí tuệ tập thể. Chúng ta sẽ không dựa vào sức mạnh của một cá nhân, mà dựa vào sức mạnh của toàn thể nhân gian.”
“Đối với nỗi lo của Lão Nông,” Tạ Trần chuyển hướng, ánh mắt anh dịu lại khi nhìn về phía ông lão. “Chúng ta sẽ không thể ngay lập tức xóa bỏ hoàn toàn tàn dư của tiên pháp hay tư tưởng của kẻ mạnh. Sẽ luôn có những kẻ muốn dùng sức mạnh cá nhân để áp bức. Nhưng chúng ta có thể xây dựng một lá chắn kiên cố từ chính sự đoàn kết của cộng đồng. Một cá nhân phàm nhân có thể yếu ớt trước một kẻ có tu vi, nhưng một cộng đồng đoàn kết, được tổ chức tốt, được trang bị tri thức và lòng dũng cảm, sẽ trở thành một bức tường thành vững chắc. Chúng ta sẽ thiết lập luật pháp công bằng, và ai vi phạm, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều phải chịu trách nhiệm trước cộng đồng.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ. Nàng hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. Nàng nhớ lại thời khắc các tu sĩ từng coi thường phàm nhân, xem họ như những con kiến cỏ dưới chân. Chính sự kiêu ngạo và chấp niệm vào sức mạnh đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng: “Công tử Tạ Trần nói rất đúng. Trong quá khứ, các tông môn cai trị bằng sức mạnh và sự bí ẩn. Điều đó dẫn đến sự sợ hãi, chứ không phải sự tôn trọng. Chúng ta, những tu sĩ cũ, đã mắc quá nhiều sai lầm. Giờ đây, chúng ta phải học cách làm người, học cách phục vụ, học cách hòa nhập. Sức mạnh cá nhân, nếu không được kiểm soát bởi đạo đức và luật pháp, sẽ chỉ là công cụ của sự hủy diệt. ‘Hội Đồng Nhân Gian’ này không chỉ là của phàm nhân, mà còn là một cơ hội để những tu sĩ như chúng ta tìm lại nhân tính, tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.”
Dương Quân cũng đứng lên, vẻ mặt đầy kiên định. “Chính xác là như vậy! Chúng ta không thể mãi bám víu vào quá khứ. Thiên Đạo đã sụp đổ, và nó đã mang theo một kỷ nguyên của sự phân hóa và chấp niệm. Giờ đây, chúng ta phải cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi mỗi người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều có giá trị ngang nhau, đều là một phần không thể thiếu của Nhân Đạo.”
Ánh chiều tà dần buông xuống, những lời nói của Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo vào lòng người tham dự những hạt mầm suy tư. Từ những ánh mắt hoài nghi ban đầu, giờ đây đã xuất hiện những tia sáng của sự thấu hiểu và hy vọng. Họ nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc họp hành chính, mà là một cuộc cách mạng về tư duy, một sự chuyển đổi từ một thế giới phụ thuộc vào quyền năng cá nhân sang một thế giới được xây dựng trên nền tảng của trí tuệ tập thể và công bằng.
***
Đêm khuya buông xuống, phủ một tấm màn nhung đen lên Thành Vô Song, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh từ các cửa sổ và pháp trận bảo vệ thành, tựa như những vì sao trên mặt đất. Sau cuộc họp kéo dài đến tận chạng vạng, Tạ Trần khước từ những lời mời dùng bữa, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm. Anh cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đi dạo trong một góc vườn nhỏ phía sau đại sảnh.
Không gian trong vườn thật tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ một đài phun nước cổ. Hương hoa dạ lý hương thoang thoảng trong gió mát, quyện với mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải một thứ ánh sáng bạc huyền ảo lên mọi vật, khiến cảnh vật càng thêm phần u tịch và thơ mộng.
Tạ Trần dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng sáng. “Mười ngàn năm trước, nỗ lực giáo dục đã thất bại vì thiếu đi sự chấp nhận từ giới tu sĩ và quyền lực.” Giọng anh trầm thấp, như một lời thì thầm với chính mình, nhưng đủ để Lăng Nguyệt và Dương Quân nghe thấy. “Khi đó, Thiên Đạo vẫn còn mạnh mẽ, và ảo ảnh về sự trường sinh, về quyền năng tối thượng vẫn còn mê hoặc lòng người. Các tu sĩ đã bị cuốn vào vòng xoáy của tu luyện, của việc tranh giành linh khí, mà quên đi cội nguồn nhân tính của mình. Họ coi thường phàm nhân, cho rằng tri thức của phàm nhân là vô bổ, không đáng để bận tâm.”
Anh thở dài một tiếng thật nhẹ, hơi sương lạnh lẽo từ không khí đêm len lỏi vào lồng ngực. “Giờ đây, quyền lực đã không còn, Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng tư duy vẫn cần được thay đổi. Cái chấp niệm về sức mạnh, về vị thế cao hơn phàm nhân, đã ăn sâu vào cốt tủy của rất nhiều tu sĩ. Việc thuyết phục họ từ bỏ những gì họ từng tin tưởng, chấp nhận phục vụ nhân gian, sống một cuộc đời bình thường, không dễ dàng chút nào. Đó là một quá trình dài, đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cạnh anh, ánh mắt nàng cũng hướng về phía vầng trăng. Nàng đã từng là một Tiên Tử cao ngạo, đứng trên vạn người. Nàng hiểu rõ cảm giác của việc bị giằng xé giữa quá khứ vinh quang và hiện tại đầy thử thách. Nàng khẽ thở dài, hơi thở mang theo một chút ưu tư. “Đúng vậy, công tử. Nhiều tu sĩ vẫn còn bám víu vào quá khứ, vào những tàn dư của linh lực mà họ còn giữ được, vào những ảo ảnh về một ngày nào đó Thiên Đạo sẽ trở lại. Việc thuyết phục họ từ bỏ sức mạnh và chấp nhận phục vụ nhân gian không dễ dàng. Nhưng những lời của công tử hôm nay đã gieo mầm... Tôi có thể cảm nhận được, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng nó đang nhen nhóm trong lòng một số người. Họ bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu tự vấn về ý nghĩa của tu luyện khi không còn con đường thành tiên.”
Dương Quân, với vẻ mặt kiên định, ánh mắt rực sáng trong đêm tối, tiếp lời. “Chúng ta sẽ là những người tiên phong, Lăng Nguyệt. Chúng ta sẽ dùng chính hành động của mình để chứng minh rằng tu sĩ cũng có thể là một phần của Nhân Đạo, không phải là kẻ thống trị hay kẻ bỏ rơi. Chúng ta sẽ là cầu nối, giúp họ hiểu rằng giá trị của một người không nằm ở tu vi cao thấp, mà nằm ở nhân tính và những cống hiến cho cộng đồng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các trường học, các cơ quan y tế, các đội ngũ bảo vệ cộng đồng, nơi tu sĩ và phàm nhân cùng làm việc, cùng học hỏi, cùng phát triển.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một chút mệt mỏi. Anh đưa tay khẽ chạm vào một chiếc lá rụng đang xoay tròn trong gió, cảm nhận sự mềm mại và mong manh của nó. “Đây là một ván cờ lớn, Dương Quân, Lăng Nguyệt. Một ván cờ định mệnh không chỉ cho nhân gian mà còn cho chính bản chất của sự tồn tại. Và mỗi quân cờ, dù là tu sĩ hay phàm nhân, dù là kẻ mạnh hay người yếu, đều phải hiểu rõ vị trí của mình, hiểu rõ vai trò và trách nhiệm của mình trong ván cờ này. Không một ai là ngoại lệ. Sẽ có những biến cố lớn hơn, những ‘quân cờ’ bất ngờ xuất hiện, và những tính toán phức tạp hơn trong tương lai.”
Anh ngẩng đầu nhìn về phía những ánh đèn lấp lánh của Thành Vô Song, nơi cuộc sống vẫn đang diễn ra, nơi những giấc mơ đang được ươm mầm. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là xây dựng những quy tắc hay cơ chế quản lý, mà là kiến tạo một nền văn hóa mới, một triết lý sống mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Đó là một con đường dài, và chúng ta mới chỉ đi những bước đầu tiên. Nhưng tôi tin, chỉ cần chúng ta giữ vững nhân tâm, giữ vững niềm tin vào giá trị của sự sống bình thường, thì Nhân Đạo sẽ thực sự đứng vững, không lặp lại vết xe đổ của quá khứ.”
Gió đêm khẽ thổi qua, làm mái tóc đen dài của Tạ Trần lay động. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh anh, cả ba cùng ngắm nhìn cảnh đêm, trên vai gánh vác tương lai của một kỷ nguyên mới. Họ biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng trong ánh mắt của Tạ Trần, có một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một niềm tin vững chắc vào khả năng của nhân gian để tự mình định đoạt vận mệnh. Và chính niềm tin ấy, đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho họ trong màn đêm vô định.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.