Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 864: Hạt Mầm Tri Thức: Giáo Dục Nhân Đạo Khai Nguyên

Tạ Trần không nói gì thêm. Anh chỉ nhẹ nhàng cúi chào, rồi lặng lẽ quay gót, bước ra khỏi điện thờ. Anh biết, vai trò của mình không phải là người ra lệnh, mà là người gieo hạt, là người khơi gợi. Những hạt giống đã gieo, giờ đây sẽ cần thời gian và sự chăm sóc để nảy mầm. Anh vẫn sẽ sống một đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, chiêm nghiệm, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian, vun đắp cho những hạt giống hy vọng đã gieo, để “Nhân Đạo” có thể thực sự đứng vững, không lặp lại vết xe đổ của quá khứ. Con đường của “Nhân Đạo” vẫn còn dài, nhưng nó đã bắt đầu, và anh, Tạ Trần, sẽ là người đồng hành cùng nó, từng bước một, cho đến khi nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Sáng sớm, không khí trên Thành Vô Song vẫn còn se lạnh bởi hơi sương đêm, nhưng đã bắt đầu nhuốm một màu hồng dịu của ánh bình minh. Tạ Trần đứng lặng trên ban công quán sách của mình, nhìn xuống dòng người đã bắt đầu tấp nập. Thành Vô Song, trung tâm của kỷ nguyên mới, giờ đây không còn mang vẻ hoang tàn của một chiến trường vừa tàn, mà đã bừng lên sức sống của một phượng hoàng tái sinh. Những công trình kiến trúc mới mọc lên san sát, vững chãi hơn, không còn những trận pháp phức tạp bao bọc nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, hài hòa giữa sự tráng lệ của tiên môn cũ và nét giản dị của nhân gian. Tường thành cao vút, giờ đây không chỉ là rào cản phòng ngự mà còn là điểm tựa cho những con đường lát đá phẳng phiu dẫn vào lòng thành.

Từ ban công, Tạ Trần có thể nghe thấy tiếng rao hàng của những thương nhân từ sớm đã bày biện quán xá, tiếng bước chân hối hả của những người lao động, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá. Xa xa, tiếng nhạc từ các tửu lầu đêm qua vẫn còn vương vấn, nay đã bị thay thế bởi tiếng người nói chuyện ồn ào, pha lẫn tiếng trẻ con nô đùa. Mùi đồ ăn từ các quán điểm tâm bốc lên thơm lừng, quyện với mùi hương liệu thoang thoảng từ những cửa tiệm mới mở, và cả mùi thảo dược dịu nhẹ từ các tiệm thuốc. Một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Ban ngày, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh dương; ban đêm, nó lung linh ánh đèn và những đốm lửa ấm áp từ các gia đình quây quần. Đôi khi, Tạ Trần vẫn cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực, những tàn dư của một thời đại cũ vẫn còn níu kéo, nhưng nhìn chung, sự chuyển mình là rõ rệt.

Trong tay Tạ Trần là một cuộn sách cổ đã sờn cũ, bìa bằng da thuộc ngả màu thời gian, giấy ngả vàng với những nét chữ viết tay tinh xảo. Anh khẽ vuốt nhẹ lên từng dòng chữ, ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Cuốn sách ghi chép lại những triết lý cổ xưa về giáo dục, về đạo lý làm người, những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng lại là nền tảng cho sự tồn tại của nhân loại. Buổi hội đàm tại Phật Sơn Tự ngày hôm qua, nơi anh đã gieo những hạt mầm tư tưởng vào lòng các tu sĩ cũ, vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh. Việc thay đổi tư duy của những người đã quen với quyền năng và sự siêu việt là một quá trình gian nan, nhưng anh biết, đó là bước đi cần thiết đầu tiên.

“Hạt mầm tri thức phải được gieo trồng đúng cách, trên mảnh đất đã sẵn sàng,” Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, như thể đang độc thoại với chính mình, hoặc với cả thế giới đang thức giấc. Anh nhớ lại những bài học từ quá khứ, những nỗ lực đã từng thất bại. “Bài học từ quá khứ, không thể lặp lại.”

Anh đã đọc rất nhiều sử liệu, rất nhiều ghi chép về thời kỳ Thiên Đạo bắt đầu suy yếu cách đây mười ngàn năm. Khi đó, cũng có những người tiên phong, những người nhìn xa trông rộng, đã cố gắng vá víu lại những lỗ hổng trong nhân tâm, cố gắng định hướng lại dòng chảy của nhân gian trước khi nó hoàn toàn cạn kiệt. Nhưng những nỗ lực ấy, dù cao cả đến mấy, cuối cùng cũng chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi, bị dập tắt bởi cơn bão của định kiến và sự cố chấp.

Anh nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh hiện lên một khung cảnh của mười ngàn năm về trước, một thời đại mà Thiên Đạo vẫn còn uy nghi nhưng đã bắt đầu run rẩy, một thời đại mà con người vẫn còn khao khát thành tiên nhưng đã dần đánh mất chính mình. Những chiêm nghiệm từ quá khứ, những vết xe đổ của tiền nhân, chính là kim chỉ nam cho con đường "Nhân Đạo" mà anh đang kiến tạo. Anh không muốn là người lặp lại những sai lầm ấy, anh muốn tìm ra một con đường khác, một con đường bền vững hơn, nơi con người có thể sống trọn vẹn là "người", không cần phải từ bỏ bản chất để đạt tới quyền năng hư ảo.

Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt phai trên cuốn sách trong tay anh dường như hòa quyện với mùi sương sớm, tạo nên một cảm giác vừa xa xưa vừa hiện tại. Anh biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng nhìn Thành Vô Song đang vươn mình đón nắng, nhìn thấy những hạt mầm hy vọng đã được gieo, trong lòng Tạ Trần lại trỗi dậy một sự kiên định lạ thường. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ mục tiêu của mình: được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và kiến tạo một thế giới nơi mọi người cũng có thể làm được điều đó.

***

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô định của thời gian, tâm trí Tạ Trần lại lướt về mười ngàn năm về trước, vào một buổi sáng quang mây tạnh khác, tại giảng đường Phật Sơn Tự. Không phải Phật Sơn Tự của hiện tại, nơi đã chứng kiến sự đấu tranh tư tưởng của các tu sĩ cũ, mà là một Phật Sơn Tự cổ kính hơn, uy nghiêm hơn, với mái ngói cong đã phủ rêu phong qua hàng ngàn năm nhưng vẫn còn giữ được nét vàng son của một thời đại hoàng kim. Tiếng chuông chùa ngân vang, kéo dài trong không gian thanh tịnh, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng và tiếng mõ gõ đều đều, tạo nên một bản hòa âm linh thiêng. Mùi hương trầm thoang thoảng, quyện với mùi hoa sen dịu mát từ hồ nước trong sân chùa, và mùi đất ẩm sau những trận mưa xuân, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, yên bình đến lạ.

Tại trung tâm giảng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng Dương Quân tuấn tú, khí chất nho nhã, đang chủ trì một cuộc hội đàm. Lăng Nguyệt mặc bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi đã bắt đầu xuất hiện, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, toát lên vẻ cao quý nhưng cũng đầy ưu tư. Dương Quân trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt sáng rực lý tưởng, nhưng đôi lúc cũng thoáng qua một nét trầm tư khi nhìn về phía những tu sĩ đang ngồi.

Cuộc hội đàm tập hợp không chỉ các tu sĩ mà còn có nhiều học giả phàm nhân, những người đã nhận ra sự suy tàn của Thiên Đạo và lo lắng cho vận mệnh nhân gian. Trong số đó, Lão Bán Sách Cũ, một học giả phàm nhân với vầng trán cao và đôi mắt tinh anh, đang nhiệt tình trình bày ý tưởng của mình. Ông không có vẻ ngoài cường tráng của tu sĩ hay vẻ uy nghi của quan lại, chỉ là một lão già trầm tính, yêu sách, nhưng lời nói của ông lại ẩn chứa một sức mạnh tri thức sâu sắc.

“Kính thưa Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử, và chư vị đạo hữu, chư vị học giả,” Lão Bán Sách Cũ cất giọng, không cao mà ấm áp, lan tỏa khắp giảng đường. “Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật mà không ai có thể chối cãi. Linh khí mỏng dần, và đáng sợ hơn, nhân tính trong chúng ta cũng đang bị bào mòn. Việc chúng ta chỉ chăm chăm vào tu luyện, vào việc tìm kiếm tiên duyên, đã khiến chúng ta quên đi cái gốc rễ của mình. Con người, không phải chỉ là một thể xác mang linh căn, mà là một sinh mệnh mang theo trí tuệ, đạo đức, và cảm xúc.”

Ông ngừng một chút, ��nh mắt lướt qua những gương mặt đang lắng nghe, có người gật gù tán thành, có người cau mày suy nghĩ. “Sách là kho tàng tri thức của nhân loại, không phải chỉ để tìm kiếm tiên duyên. Trí tuệ con người mới là nền tảng của mọi sự thịnh vượng. Chúng ta cần một hệ thống giáo dục mới, không phải để dạy phàm nhân cách trở thành tiên nhân, mà để dạy họ cách trở thành ‘người’ một cách trọn vẹn nhất. Dạy họ về đạo lý, về kỹ năng sống, về cách yêu thương, sẻ chia, và kiến tạo.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mệt mỏi trong đôi mắt nàng dường như được xua tan đôi chút bởi những lời lẽ đầy tâm huyết của Lão Bán Sách Cũ. Nàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm: “Lão Bán Sách Cũ nói rất đúng. Thiên Đạo đang suy yếu. Nếu chúng ta chỉ chăm chăm vào tu luyện mà bỏ quên cội rễ nhân tính, thì khi Thiên Đạo sụp đổ, tất cả sẽ tan biến. Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ ‘mất người’, quên đi cội nguồn, thậm chí trở thành những kẻ vô cảm, chỉ biết đến sức mạnh. Giáo dục chính là cách để bảo tồn những giá trị cốt lõi, để duy trì ngọn lửa nhân tính trong mỗi con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ.”

Dương Quân tiếp lời, ánh mắt đầy nhiệt huyết: “Chúng ta đã thử nhiều cách để giữ gìn Thiên Đạo, nhưng có lẽ chúng ta đã bỏ quên một điều quan trọng nhất: Thiên Đạo không chỉ là linh khí, mà còn là sự hài hòa giữa vạn vật, là sự cân bằng giữa trời và người. Nếu con người đánh mất chính mình, thì Thiên Đạo làm sao có thể vững bền? Trí tuệ nhân gian, sự sáng tạo của phàm nhân, chính là một loại sức mạnh khác, không kém cạnh gì linh lực. Chúng ta cần dung hòa hai con đường, không phải loại bỏ cái này vì cái kia. Hãy để phàm nhân được sống trọn vẹn, được học hỏi, được phát triển trí tuệ của mình, và hãy để tu sĩ cũng học cách trân trọng những giá trị ấy.”

Những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã nhận được sự đồng tình mạnh mẽ từ các học giả phàm nhân. Một nhóm học giả ngồi phía dưới vỗ tay tán thưởng, gương mặt rạng rỡ niềm hy vọng. Họ hào hứng, mong đợi một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và đạo đức được đặt lên hàng đầu.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình. Ở một góc của giảng đường, Trưởng Lão Dược Phường, một tu sĩ trầm tính, kiệm lời, với vẻ ngoài đã ‘mất người’ một phần, đôi mắt đục ngầu và khuôn mặt ít biểu cảm, khẽ ho khan một tiếng. Ông ta đại diện cho một bộ phận tu sĩ bảo thủ, những người đã quen với trật tự cũ, nơi tu vi là tất cả.

“Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử,” Trưởng Lão Dược Phường cất giọng, âm thanh khô khốc, như những cành củi khô va vào nhau. “Lời các vị nói không phải không có lý. Nhưng việc này liệu có làm suy yếu căn cơ tu luyện của các thế hệ sau? Tu luyện là con đường duy nhất để trường sinh, để bảo vệ nhân gian. Nếu chúng ta khuyến khích phàm nhân chỉ học chữ, học đạo lý, mà không tìm kiếm linh căn, không tu luyện, thì sao có thể chống lại các thế lực tà ác? Phàm nhân sao có thể hiểu được đạo lý cao thâm khi không có linh căn, không có sự khai mở của linh khí?”

Một vài cựu tu sĩ khác cũng khẽ gật đầu, ánh mắt tò mò nhưng vẫn đầy thận trọng và hoài nghi. Một người trong số họ, với bộ râu dài bạc phơ, lên tiếng: “Chúng ta đã dành cả đời để tu luyện, để tìm kiếm sự trường sinh. Giờ đây lại bảo chúng ta phải quay về dạy phàm nhân những điều tầm thường? Chẳng phải là lãng phí tài năng và thời gian sao? Thiên Đạo suy yếu, càng cần những tu sĩ cường đại để chống đỡ, chứ không phải những kẻ chỉ biết đọc sách và nói lý.”

Dương Quân nhẹ nhàng lắc đầu. “Đạo hữu, ‘tầm thường’ hay không nằm ở cách chúng ta nhìn nhận. Một hạt giống nhỏ có thể mọc thành cây đại thụ. Trí tuệ và đạo đức không phải là ‘tầm thường’, nó là nền tảng của mọi sự lớn lao. Và việc ‘chống đỡ Thiên Đạo’ không chỉ nằm ở sức mạnh linh lực. Một xã hội đoàn kết, một nhân gian tràn đầy tình người, đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất để đối chọi với sự suy tàn.”

Cuộc tranh luận tiếp tục kéo dài. Lão Bán Sách Cũ cùng các học giả phàm nhân cố gắng giải thích lợi ích của giáo dục, của việc khơi dậy trí tuệ và nhân tính. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân kiên nhẫn thuyết phục, dùng lý lẽ và sự thấu hiểu để làm dịu đi những hoài nghi. Tuy nhiên, sự dè dặt và bảo thủ đã ăn sâu vào tâm trí nhiều tu sĩ. Họ không thể dễ dàng từ bỏ chấp niệm về tu vi và quyền năng. Mặc dù họ không công khai phản đối gay gắt, nhưng ánh mắt của họ vẫn chứa đựng một sự hoài nghi khó lay chuyển, một bức tường vô hình ngăn cách họ với những lý tưởng cao đẹp đang được trình bày. Họ tin rằng chỉ có sức mạnh siêu nhiên mới có thể cứu vãn Thiên Đạo, chứ không phải những thứ “phàm tục” như giáo dục hay đạo đức. Nỗ lực này, dù đã gieo những hạt mầm đầu tiên, nhưng nó đã sớm gặp phải những tảng đá khổng lồ của định kiến và sự cố chấp, báo hiệu một chặng đường đầy gian nan phía trước.

***

Thời gian trôi đi, những lời lẽ tại Phật Sơn Tự đã biến thành hành động, dù chỉ là những bước đi chập chững. Trong ký ức của Tạ Trần, một buổi chiều nắng nhẹ, anh lại thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân xuất hiện tại một Trường Học Phàm Nhân nhỏ ở một làng quê hẻo lánh. Đó là một tòa nhà gỗ đơn giản, tường gạch đã ngả màu rêu phong, với một sân chơi nhỏ phía trước. Bàn ghế gỗ mộc mạc được xếp ngay ngắn trong các phòng học, nơi ánh nắng chiều len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ thơ đang say mê học tập.

Tiếng đọc sách ê a, tiếng cười đùa trong giờ giải lao, tiếng thầy giáo giảng bài trầm ấm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và tri thức. Mùi gỗ mới, mùi mực nhạt, mùi giấy cũ và mùi đất ẩm từ sân trường tạo nên một bầu không khí thân thuộc, bình dị. Nơi đây, không có linh khí bàng bạc, không có trận pháp huyền ảo, chỉ có sự hồn nhiên của trẻ thơ và sự tận tâm của những người gieo mầm tri thức.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng bên ngoài lớp học, quan sát qua khung cửa sổ. Họ thấy những đứa trẻ phàm nhân, với đôi mắt trong veo, hăng say học chữ, tính toán, và lắng nghe những bài học về đạo đức, về cách đối nhân xử thế, về kỹ năng trồng trọt, chăn nuôi, hay chữa bệnh đơn giản. Thầy Giáo Làng, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài nghiêm khắc nhưng ánh mắt đầy tận tâm, đang kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ, từng lời nói cho học trò. Ông tin vào sức mạnh của tri thức, tin vào việc nuôi dưỡng tâm hồn con người.

Sau khi buổi học kết thúc, Lăng Nguyệt và Dương Quân đi vào, trò chuyện với Thầy Giáo Làng. Ông lão với mái tóc đã lốm đốm bạc, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm hy vọng, khẽ thở dài khi được hỏi về những khó khăn.

“Các đứa trẻ rất yêu thích kiến thức mới, Tiên Tử, công tử,” Thầy Giáo Làng nói, giọng ông chứa đựng cả niềm tự hào lẫn nỗi ưu tư. “Chúng ham học, ham hiểu biết, và chúng tôi cố gắng dạy chúng về lòng nhân ái, về sự kiên cường của con người. Nhưng vẫn còn nhiều người lớn không hiểu. Họ vẫn chỉ mong con mình được tu luyện, tìm kiếm cơ duyên tiên đạo. Họ cho rằng những bài học này là vô bổ, là lãng phí thời gian nếu không thể giúp con cái họ thành tiên.”

Ông chỉ tay về phía những cánh đồng xa xa, nơi những người nông dân đang cặm cụi làm việc. “Họ bị ám ảnh bởi quyền năng, bởi sự trường sinh. Họ thấy tu sĩ có thể bay lượn, có thể hô mưa gọi gió, và họ muốn con cái mình cũng được như vậy. Họ không thấy được giá trị của việc trở thành một ‘người’ tốt, một ‘người’ có ích cho cộng đồng.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, ánh mắt nàng dần chìm vào suy tư. Nàng biết, những gì Thầy Giáo Làng nói là sự thật phũ phàng. Ý tưởng về một nền giáo dục tập trung vào nhân tính đã được gieo, nhưng mảnh đất nhân gian lúc bấy giờ còn quá cằn cỗi, quá khô hạn bởi cơn khát quyền năng và sự trường sinh. Những bức tường thành của định kiến, của chấp niệm về tu luyện đã dựng lên quá cao, quá vững chắc để chỉ vài hạt mầm có thể phá vỡ.

Nàng khẽ lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình: “Hạt mầm đã gieo, nhưng đất đai còn quá cằn cỗi… và những bức tường thành của định kiến quá cao.” Nàng nhớ lại ánh mắt hoài nghi của Trưởng Lão Dược Phường và những tu sĩ khác tại Phật Sơn Tự. Họ không tin vào sức mạnh của tri thức phàm nhân, họ chỉ tin vào linh lực.

Dương Quân cũng nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần ngả màu hoàng hôn. Vẻ nhiệt huyết ban đầu trong đôi mắt anh đã được thay thế bằng một nỗi bất lực nhẹ nhàng. “Chúng ta đã cố gắng, Lăng Nguyệt. Nhưng dường như chưa đủ. Con đường này cần nhiều hơn là chỉ vài người tiên phong, cần một sự thay đổi tận gốc rễ từ Thiên Đạo. Chừng nào Thiên Đạo còn tồn tại với những quy tắc nghiệt ngã của nó, chừng nào con người còn bị lôi cuốn bởi ảo ảnh của sự trường sinh và quyền năng tuyệt đối, thì chừng đó, những hạt mầm nhân tính này vẫn khó lòng nảy nở thành rừng.”

Họ biết, nỗ lực của họ chỉ là một đốm lửa nhỏ trong màn đêm rộng lớn. Phần lớn các tông môn và tu sĩ vẫn giữ thái độ thờ ơ, thậm chí phản đối kịch liệt. Nguồn lực hạn chế, sự thiếu vắng niềm tin từ những thế lực hùng mạnh đã khiến hệ thống giáo dục mới không thể lan rộng, chỉ dừng lại ở những nỗ lực lẻ tẻ như ngôi trường nhỏ này. Những hạt mầm tri thức và nhân tính đã được gieo, nhưng chúng thiếu đi sự vun đắp, sự bảo vệ cần thiết để lớn mạnh. Cuối cùng, chúng chỉ có thể tồn tại lay lắt, không đủ sức để thay đổi hoàn toàn cục diện, không thể ngăn chặn được làn sóng ‘mất người’ ngày càng lan rộng, và sự suy tàn không thể tránh khỏi của Thiên Đạo.

Hồi ức mười ngàn năm trước tan biến, Tạ Trần mở mắt. Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi vào quán sách của anh. Anh khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng của kiến thức lịch sử đè nặng lên vai. Anh biết, việc kiến tạo ‘Nhân Đạo’ của mình không phải là một con đường mới hoàn toàn, mà là sự tiếp nối và hoàn thiện những gì tiền nhân đã cố gắng làm, nhưng với một cách tiếp cận và thời điểm hoàn toàn khác biệt.

Sự kháng cự và dè dặt của tu sĩ mười ngàn năm trước báo hiệu rằng anh sẽ tiếp tục đối mặt với những tư tưởng bảo thủ tương tự trong hiện tại, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ. Những chấp niệm về sức mạnh, về quyền năng đã ăn sâu vào tiềm thức của họ, không dễ gì lay chuyển. Nhưng sự ủng hộ từ giới học giả phàm nhân trong quá khứ cũng cho anh thấy tiềm năng to lớn của tri thức và trí tuệ nhân gian, điều mà anh sẽ khai thác triệt để trong kỷ nguyên mới này.

Tạ Trần đặt cuốn sách cổ xuống bàn, ánh mắt anh nhìn ra xa, về phía những công trình đang được xây dựng ở Thành Vô Song. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, đó là một sự thật không thể chối cãi, nhưng việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, chiêm nghiệm. Nhưng ảnh hưởng của anh, của những hạt mầm tri thức và nhân tính mà anh gieo trồng, sẽ còn mãi. Nó sẽ len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian, vun đắp cho những hy vọng mới, để ‘Nhân Đạo’ có thể thực sự đứng vững, không lặp lại vết xe đổ của quá khứ, và một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, sẽ thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free