Nhân gian bất tu tiên - Chương 863: Giai Điệu Vô Thanh Của Nhân Đạo
Ánh trăng dần nhạt nhòa phía chân trời, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng, mang theo luồng sinh khí mới cho Thành Vô Song. Tạ Trần đứng trên ban công ngôi nhà nhỏ của mình, ngón tay khẽ vuốt ve cạnh chén trà sứ trắng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay gầy gò. Thành Vô Song bên dưới, vừa trải qua một đêm tĩnh lặng, giờ đây đang từ từ bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai như dải lụa vàng óng ả, trải dài trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh từ những phiến đá xanh lát đường, vẽ nên một bức tranh sống động của sự hồi sinh.
Tiếng rao hàng của những thương nhân đầu tiên vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của những người dân đang vội vã bắt đầu một ngày mới. Tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi giữa các khu phố, và mùi hương của bánh hấp, của trà mới pha, của đất ẩm sau đêm sương tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng, quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong lành tràn ngập lồng ngực, mang theo cả mùi hương của cỏ cây và sự sống. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Những ký ức về “Đại hội Thiên Mệnh” mười ngàn năm trước, về Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân thuở niên thiếu với những lý tưởng rực cháy nhưng cuối cùng lại chìm vào thất bại, vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh như những nét vẽ mờ nhạt trên bức tranh thời gian. Anh đã “thấy” được sự khắc nghiệt của quá khứ, sự khó khăn trong việc thay đổi những định kiến đã ăn sâu, sự bế tắc của những người tu sĩ khi họ cố gắng hòa nhập mà không có một nền tảng tư tưởng vững chắc. Họ đã thất bại không phải vì thiếu nỗ lực hay lý tưởng, mà vì họ đã không hiểu được bản chất của sự thay đổi, không chạm đến được cái cốt lõi của “nhân tâm”.
“Bóng hình quá khứ đã chỉ cho ta thấy,” Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng chỉ đủ cho chính mình nghe, “không phải là sức mạnh hay quyền uy, mà là sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn mới có thể gieo mầm cho một trật tự mới. Một ‘Nhân Đạo’ không thể được kiến tạo bằng mệnh lệnh, bằng sự áp đặt từ bên ngoài, mà bằng sự thức tỉnh từ sâu thẳm bên trong mỗi con người.” Anh biết, con đường này không hề dễ dàng, nó đòi hỏi sự kiên trì vô hạn, sự nhạy bén trong việc nắm bắt tâm lý, và một niềm tin mãnh liệt vào khả năng tự phục hồi của nhân tính. Anh sẽ không lặp lại sai lầm của tiền nhân, không cố gắng “cấy ghép” nhân tính một cách thô bạo, mà sẽ khơi gợi, sẽ dẫn lối, để những hạt giống của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu, tự nảy mầm và phát triển theo cách tự nhiên nhất.
Anh chậm rãi đứng dậy, pha một ấm trà thảo mộc đơn giản. Hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa trong căn phòng, xua đi những u hoài còn sót lại của quá khứ. Tạ Trần nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Ánh mắt anh vẫn dõi theo dòng người đang hối hả dưới phố, nhưng tâm trí đã hướng về cuộc gặp mặt quan trọng sắp tới tại Phật Sơn Tự. Anh biết, đó sẽ là một trận chiến của tư tưởng, một cuộc đối thoại không tiếng súng nhưng đầy căng thẳng, nơi anh sẽ phải dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để hóa giải những khúc mắc, những chấp niệm đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây không phải là một ván cờ, mà là một dòng chảy, và anh sẽ là người nhẹ nhàng lái con thuyền “Nhân Đạo” vượt qua những ghềnh đá của hoài nghi và cố chấp.
***
Sáng muộn, không khí tại Phật Sơn Tự đã trở nên thanh tịnh và trang nghiêm hơn bao giờ hết. Tiếng chuông chùa ngân vang từng hồi dài, chậm rãi, như gột rửa mọi tạp niệm trong lòng người. Mái ngói cong cổ kính, tường gạch rêu phong của các điện thờ hiện ra dưới ánh nắng vàng óng, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, linh thiêng. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi hoa sen tinh khiết từ hồ nước nhỏ trong sân chùa, xen lẫn chút mùi đất ẩm sau đêm sương, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa.
Trong một điện thờ rộng rãi, nơi có pho tượng Phật lớn từ bi tọa lạc, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát cùng Dương Quân với đạo bào lam nhạt đang ngồi đối diện với một nhóm khoảng hai mươi cựu tu sĩ. Không khí trong điện thờ không hoàn toàn an lạc như vẻ ngoài của nó, mà ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình. Một vài tu sĩ già hơn, với mái tóc bạc phơ và gương mặt khắc khổ, vẫn còn mặc những bộ đạo bào cũ đã sờn, ánh mắt họ sắc bén nhưng chất chứa sự hoài nghi và mệt mỏi. Cố Trưởng Lão, với bộ râu dài bạc trắng và ánh mắt đầy bất mãn, là người chủ động đặt ra những câu hỏi khó.
“Chẳng lẽ tất cả những gì chúng ta đã theo đuổi, tu luyện bấy lâu nay, đều là vô nghĩa?” Cố Trưởng Lão cất giọng trầm đục, ngữ khí mang theo sự uất ức và khinh thường. Ông ta vung tay nhẹ, như thể muốn xua đi một thứ gì đó vô hình. “Từ bỏ tu vi, từ bỏ sức mạnh để hòa mình vào phàm trần, đó có phải là một sự thoái lui? Một sự hèn nhát? Khi Thiên Đạo đã sụp đổ, khi linh khí mỏng như sương, liệu cái Nhân Đạo mà các ngươi nói có thể bảo vệ chúng sinh khỏi những tai ương từng có, khỏi những thế lực đen tối đang rình rập, khỏi chính sự yếu đuối của con người không?”
Dương Quân, với vẻ mặt cương nghị và ánh mắt rực cháy lý tưởng, kiên nhẫn đáp lời. “Không phải thoái lui, thưa Trưởng Lão, mà là tìm lại chân lý. Sức mạnh, tự bản thân nó, chưa bao giờ là thước đo của giá trị. Cái Thiên Đạo cũ đã khiến chúng ta ‘mất người’, đã biến chúng ta thành những công cụ truy cầu sức mạnh và trường sinh mà quên mất bản chất của sự sống. Nó đã mục ruỗng từ bên trong, khiến chúng ta trở thành những pho tượng vô hồn, dù đứng trên đỉnh cao quyền lực. Chẳng phải chính vì vậy mà nó đã sụp đổ đó sao? Nhân Đạo là con đường để giữ gìn và phát huy những giá trị cốt lõi của con người, để tìm lại chính mình, để sức mạnh của tu sĩ không còn là gánh nặng mà là một phần của sự kiến tạo, của sự bảo vệ đích thực.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Nàng nhìn thẳng vào Cố Trưởng Lão, giọng nói trong trẻo nhưng không kém phần kiên định. “Chúng ta từng đứng trên đỉnh cao, tự cho mình là người cứu thế. Chúng ta tự hào về sức mạnh, về khả năng trường sinh. Nhưng rồi, chúng ta đã cứu được gì, ngoài việc kéo dài thêm một nỗi thống khổ, một sự cô lập? Cái mà Tạ Trần muốn kiến tạo, không phải là một trật tự nơi kẻ mạnh thống trị, nơi kẻ yếu bị chà đạp, mà là nơi mỗi cá thể đều được tôn trọng, đều có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình trong mối liên kết chặt chẽ với vạn vật. Sức mạnh mà không có nhân tính, đó chỉ là sự hủy diệt.”
Cố Trưởng Lão đập nhẹ tay xuống bàn đá, tiếng “cốp” khô khốc vang vọng trong điện thờ yên tĩnh. Vẻ mặt ông ta càng thêm bất mãn. “Nói thì dễ! Nhưng mấy ngàn năm tu luyện, mấy ngàn năm theo đuổi Đại Đạo, không lẽ chỉ đổi lấy một câu ‘mất người’ là xong? Chúng ta đã hy sinh biết bao nhiêu, đã từ bỏ biết bao nhiêu thứ để có được sức mạnh này, giờ lại bảo buông bỏ? Sức mạnh này lẽ nào chỉ để đi cày ruộng, xây nhà, chữa bệnh cho phàm nhân? Đó có phải là điều mà Tổ sư đã dạy? Đó có phải là con đường mà Thiên Đạo đã định sẵn?”
Một vài tu sĩ trẻ ngồi cạnh ông ta tỏ vẻ bối rối, ánh mắt chần chừ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, tìm kiếm sự đồng tình hoặc một lời giải thích nào đó có thể xoa dịu nỗi hoang mang trong lòng. Họ đã trải qua thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt, chứng kiến những người đồng môn mất đi nhân tính, bản thân cũng cảm nhận được sự bào mòn của cảm xúc. Nhưng việc từ bỏ con đ��ờng đã theo đuổi cả đời, từ bỏ cái tôi tu sĩ đã khắc sâu vào xương tủy, vẫn là một điều vô cùng khó khăn. Lăng Nguyệt giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng lộ vẻ lo lắng, nàng biết rằng những lời nói lý lẽ đôi khi không thể xuyên thủng được bức tường chấp niệm đã ăn sâu. Dương Quân vẫn nhiệt thành, cố gắng dùng lời lẽ mạnh mẽ để thuyết phục, nhưng sự cứng rắn của Cố Trưởng Lão dường như không lay chuyển.
Xa xa, trong một góc khuất của điện thờ, Lão Quán Chủ vẫn lặng lẽ ngồi đó, tay nâng chén trà nghi ngút khói. Đôi mắt tinh tường của ông lướt qua từng gương mặt, thấu hiểu những nỗi niềm đang giằng xé trong lòng mỗi người. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể đang chờ đợi một điều gì đó, một người nào đó.
***
Nắng trưa dần lên cao, gay gắt hơn, xuyên qua những ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng rõ nét trên nền đá xanh của điện thờ. Không khí vẫn trang nghiêm, nhưng sự căng thẳng giữa những người ngồi đối diện nhau dường như càng lúc càng đậm đặc. Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, thanh thoát lặng lẽ bước vào điện thờ. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, xuất hiện nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng. Không ai nhận ra anh ngay lập tức, bởi anh không mang theo bất kỳ khí chất tu sĩ nào, chỉ là một thư sinh bình thường.
Anh đứng đó một lúc, lắng nghe những lời tranh luận cuối cùng của Cố Trưởng Lão, rồi nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng anh trầm ấm, không hề có ý áp đặt, mà như đang kể một câu chuyện đã cũ, một khúc hát đã vang vọng từ ngàn xưa.
“Các vị đã từng leo lên những đỉnh núi cao nhất, nhìn xuống nhân gian như những hạt bụi,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, dừng lại một chút nơi ánh mắt đầy hoài nghi của Cố Trưởng Lão. “Nhưng khi nhìn lại, các vị có thấy mình cũng chỉ là một hạt bụi cô độc không? Một hạt bụi bị tách rời khỏi dòng chảy mênh mông của nhân gian, của vạn vật?”
Lời nói của Tạ Trần không lớn, nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ, khiến không khí trong điện thờ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Cố Trưởng Lão đang định phản bác, bỗng khựng lại, ánh mắt nheo lại nhìn người thư sinh xa lạ.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua những ghềnh đá. “Cái Thiên Đạo cũ đã khiến chúng ta quên mất mình là ‘người’, quên mất mình đến từ đâu và sẽ đi về đâu. Nó biến chúng ta thành những công cụ, những nô lệ của sức mạnh và trường sinh ảo ảnh. Nó hứa hẹn một sự vĩnh hằng, nhưng lại lấy đi thứ quý giá nhất: nhân tính. Các vị có nhớ cảm giác trống rỗng khi đạt đến đỉnh cao tu vi, nhưng lại thấy trái tim mình dần khô héo, ký ức phai nhạt, tình cảm tan biến không? Đó không phải là trường sinh, đó là sự ‘mất người’, là một dạng chết chóc khác, bi thương hơn cả cái chết thể xác.”
Cố Trưởng Lão, nghe đến đây, bàn tay đang nắm chặt trên đầu gối bỗng nới lỏng. Ánh mắt ông ta không còn sự bất mãn gay gắt, mà thay vào đó là một vẻ thẫn thờ, suy tư. Những lời của Tạ Trần đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi, nỗi đau đáu mà ông ta và nhiều tu sĩ khác đã chôn giấu bấy lâu nay.
“Nhân Đạo không phải là sự từ bỏ, mà là sự tìm kiếm,” Tạ Trần nói tiếp, giọng anh tràn đầy sự thấu hiểu. “Tìm kiếm cái ‘người’ đã mất, tìm kiếm ý nghĩa của sự sống trong từng hơi thở, từng hành động. Sức mạnh của các vị, nếu biết dùng đúng cách, có thể kiến tạo, có thể chữa lành, chứ không phải chỉ để tranh đấu và thống trị. Một dòng sông, dù mạnh mẽ đến đâu, nếu chỉ biết cuốn trôi và phá hủy, rồi cũng sẽ cạn kiệt. Nhưng nếu nó biết bồi đắp phù sa, tưới tắm cho đất đai, nó sẽ trở thành nguồn sống cho vạn vật, và chính nó cũng sẽ không bao giờ khô cạn.”
Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí từng người. “Cái giá của sự cố chấp là sự cô lập. Các vị có muốn sống trong một thế giới mà mình không còn thuộc về, không còn ai để chia sẻ, không còn ai để yêu thương không? Một thế giới mà đỉnh cao tu vi chỉ đổi lấy sự cô độc và trống rỗng? Nhân Đạo chính là dòng chảy của sự kết nối, của tình cảm, của sự sẻ chia. Nó không yêu cầu các vị từ bỏ sức mạnh, mà yêu cầu các vị học cách sử dụng sức mạnh ấy để phục vụ dòng chảy chung của cuộc đời. Hãy để dòng chảy đó cuốn đi những định kiến cũ, những nỗi sợ hãi cũ, và tìm lại chính mình trong dòng chảy lớn của nhân gian.”
Cố Trưởng Lão lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, như một người vừa bừng tỉnh sau cơn mê. “Tìm lại chính mình… đã mất từ bao giờ…” Ánh mắt ông ta giờ đây không còn sự hoài nghi hay bất mãn, mà là một nỗi bi ai sâu sắc, xen lẫn chút hy vọng mong manh. Một vài tu sĩ trẻ đã rơi nước mắt, họ cảm nhận được sự giải thoát khi những lời của Tạ Trần đã chạm đến phần nhân tính bị chôn vùi bấy lâu, đánh thức những cảm xúc tưởng chừng đã chai sạn. Họ nhìn Tạ Trần không còn là một thư sinh xa lạ, mà là một người đã nhìn thấu tâm can họ, một người đã chỉ cho họ con đường thoát khỏi vực sâu của sự ‘mất người’.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, đây chính là cách mà Tạ Trần đã chiêm nghiệm từ những bài học của quá khứ, một cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt, chạm đến tận gốc rễ của vấn đề. Lão Quán Chủ, từ góc khuất, khẽ mỉm cười. Ông đặt chén trà xuống, gật đầu nhẹ nhàng, như thể mọi thứ đã diễn ra đúng như ông mong đợi.
Sự thay đổi trong lòng các tu sĩ không phải là một sự biến chuyển tức thì, mà là một hạt giống vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn, cần thời gian để nảy mầm và phát triển. Sẽ có những người chấp nhận, nhưng cũng sẽ có những người vẫn giữ sự cố chấp, bởi chấp niệm về sức mạnh và địa vị đã ăn sâu quá lâu, có thể trở thành nguồn gốc của những xung đột mới trong tương lai. Nhưng lời của Tạ Trần về việc “sức mạnh không phải là mục đích” đã gieo một hạt giống mới, gợi mở về việc các tu sĩ sẽ phải định nghĩa lại vai trò của sức mạnh trong “Nhân Đạo” mới, và cách họ sẽ sử dụng nó để phục vụ cộng đồng thay vì mục đích cá nhân. Tầm quan trọng của “nhân tâm” và “nhân quả” sẽ tiếp tục là yếu tố then chốt trong việc duy trì và phát triển “Nhân Đạo”, cho thấy những thách thức không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần và triết lý vẫn còn ở phía trước.
Tạ Trần không nói gì thêm. Anh chỉ nhẹ nhàng cúi chào, rồi lặng lẽ quay gót, bước ra khỏi điện thờ. Anh biết, vai trò của mình không phải là người ra lệnh, mà là người gieo hạt, là người khơi gợi. Những hạt giống đã gieo, giờ đây sẽ cần thời gian và sự chăm sóc để nảy mầm. Anh vẫn sẽ sống một đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, chiêm nghiệm, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian, vun đắp cho những hạt giống hy vọng đã gieo, để “Nhân Đạo” có thể thực sự đứng vững, không lặp lại vết xe đổ của quá khứ. Con đường của “Nhân Đạo” vẫn còn dài, nhưng nó đã bắt đầu, và anh, Tạ Trần, sẽ là người đồng hành cùng nó, từng bước một, cho đến khi nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.