Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 862: Bóng Hình Quá Khứ: Lời Giải Đầu Tiên Cho Nhân Tính

Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây, chiếu rọi bạc trắng lên khung cảnh tĩnh mịch của Phật Sơn Tự và Thành Vô Song xa xăm. Tạ Trần đứng dậy, lòng y không còn nặng trĩu những lo âu, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một niềm tin vững vàng hơn vào dòng chảy bất diệt của nhân tâm. Con đường của “Nhân Đạo” vẫn còn dài, nhưng nó đã bắt đầu. Và đây, chính là bình minh của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ sẽ tự định đoạt vận mệnh của mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào.

Tạ Trần bước nhẹ lên ban công đá cẩm thạch của thư các tại Thành Vô Song, nơi y thường lui tới để đọc sách và chiêm nghiệm. Hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt lên những công trình kiến trúc đồ sộ, những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, khiến chúng lấp lánh như dát vàng. Dưới chân y, Thành Vô Song dần chìm vào bóng đêm nhưng không hề ngơi nghỉ. Tiếng rao hàng cuối ngày của những thương nhân vội vã, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con phố lát đá, và cả những giai điệu du dương vọng ra từ các tửu lầu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng náo nhiệt của đời sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu nồng nàn từ những cửa tiệm xa hoa, mùi thảo dược thoang thoảng từ Dược Phường, và cả mùi hương hoa dịu mát từ những khu vườn bên trong các phủ đệ quý tộc, tất cả len lỏi vào từng hơi thở, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến lạ thường.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít sâu luồng không khí mát lành của buổi tối. Ánh mắt y lướt qua những mái ngói cong vút, những con đường tấp nập, những con người đang hối hả với cuộc sống mưu sinh. Thành Vô Song này, giờ đây đã trở thành trung tâm của “Nhân Đạo,” là nơi những hạt giống đầu tiên của kỷ nguyên mới đang nảy mầm. Y đã nhìn thấy sự thay đổi, đã cảm nhận được niềm hy vọng len lỏi trong từng ánh mắt, từng lời nói. Nhưng đồng thời, trong sâu thẳm tâm hồn y, một nỗi băn khoăn vẫn âm ỉ cháy. “Đại hội Thiên Mệnh” của vạn năm về trước, nơi các tiên nhân cũng từng cố gắng “vá trời” và định hình lại nhân gian, cũng đã từng rực rỡ không kém. Những lời lẽ hùng hồn, những lý tưởng cao cả, những hứa hẹn về một tương lai tươi sáng… liệu có phải chỉ là những ảo ảnh phồn hoa, một vòng lặp nghiệt ngã của lịch sử? Cái giá của sự vội vàng, của việc áp đặt một ý chí lên dòng chảy tự nhiên của nhân tâm, đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự “mất người” của tu sĩ, và cuối cùng là một thế giới chìm trong hỗn loạn.

Y nhẹ nhàng vuốt ve một cuốn Cổ Thư cũ kỹ, gáy sách đã sờn, bìa sách đã ngả màu thời gian, trên đó đề ba chữ “Vô Vi Chi Đạo” bằng nét bút cổ kính. Cuốn sách không phải là một pháp bảo, không chứa đựng bí kíp tu luyện, mà chỉ là những lời lẽ triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về việc để vạn vật tự sinh sôi nảy nở theo quy luật của nó. Tạ Trần thấu hiểu rằng, “Nhân Đạo” của y không thể là một mệnh lệnh khô khan, một giáo điều cứng nhắc. Nó phải là một dòng chảy, một sự khơi gợi, để con người tự nhận ra giá trị của nhân tính, tự tìm về bản ngã. Nhưng làm sao để khơi gợi? Làm sao để những “hạt giống” vừa gieo có thể trụ vững trước những cơn bão của chấp niệm, của định kiến, của những ham muốn cố hữu đã ăn sâu vào cốt tủy của nhân loại qua hàng vạn năm?

Ánh mắt y chợt chùng xuống, những hình ảnh về quá khứ xa xăm hiện lên trong tâm trí, không phải là những trang sách y đã đọc, mà là những dòng chảy nhân quả y đã nhìn thấy, những mảnh ký ức về một thời đại đã mất. Y đã từng nhìn thấy sự khởi đầu của một nỗ lực tương tự, một nỗ lực đã thất bại, nhưng đã để lại những bài học xương máu.

Vạn năm về trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, linh khí dần mỏng đi, và hiện tượng “mất người” trong hàng ngũ tu sĩ bắt đầu manh nha, gieo rắc nỗi sợ hãi và hoang mang. Giữa bối cảnh đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai thiếu niên thiên tài của Tiên Môn, đã là những người đầu tiên nhận ra hiểm họa và cố gắng tìm cách dung hòa tu sĩ với phàm trần. Họ tin rằng, chỉ khi tu sĩ tìm lại được nhân tính, hòa mình vào đời sống nhân gian, thì Thiên Đạo mới có cơ hội được cứu vãn.

Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân những ngọn núi xanh biếc, vào một buổi sáng ban mai rạng rỡ, tràn ngập ánh nắng dịu nhẹ, chính là nơi bắt đầu của những thử nghiệm đầu tiên. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nhắn nằm rải rác trên triền đồi, con suối nhỏ róc rách chảy qua làng, tưới mát những cánh đồng lúa xanh mướt xung quanh. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm cùng mùi khói bếp vương vấn trong không khí, t��t cả tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng.

Giữa khung cảnh ấy, một nhóm tu sĩ từ các tông môn nhỏ, dẫn đầu bởi một Trưởng Lão Dược Phường với vẻ ngoài trầm tính nhưng ánh mắt ẩn chứa sự khó chịu, đang cố gắng làm những công việc đồng áng. Trưởng Lão Dược Phường, người từng dành cả đời để luyện đan và ngự khí, giờ đây phải cầm cuốc, mồ hôi nhễ nhại. Hắn vốn có làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nay đã lấm lem bùn đất. Ánh mắt vốn vô hồn vì đã “mất người” một phần, giờ lại càng thêm cáu kỉnh. Một tu sĩ trẻ khác, vốn quen dùng pháp thuật để hô mưa gọi gió, lại dùng quá nhiều lực, khiến chiếc cuốc gỗ trong tay “rắc” một tiếng, gãy đôi. Hắn ngơ ngác nhìn mảnh cuốc trên tay, vẻ mặt vừa bối rối vừa khó chịu.

“Thật khó tin, linh lực dồi dào thế này lại phải dùng vào việc cuốc đất! Thật lãng phí!” Trưởng Lão Dược Phường lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sự bực bội. Hắn phẩy tay xua một con côn trùng đang đậu trên vai, vô tình làm đổ gánh rau của một Lão Nông đang đi ngang qua. Mớ rau tươi xanh rơi vãi khắp mặt đất, vài củ cải lăn xuống bùn.

Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì lao động, đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu thời gian, khẽ giật mình. Ông cúi xuống nhặt từng cọng rau, ánh mắt vừa tò mò, vừa cảnh giác nhìn vị tu sĩ lấm lem bùn đất kia. “Tiên nhân thì sao? Đất đâu có tự biết sinh sôi. Không làm thì lấy gì mà ăn?” Ông lão không trách móc, chỉ nói một câu đơn giản, nhưng lại chứa đựng sự thực tế phũ phàng của nhân gian, một câu nói khiến vị Trưởng Lão kia á khẩu.

Đứng từ xa, trên một gò đất cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, khi ấy còn là những thiếu niên với vẻ ngoài trẻ trung hơn nhiều so với hình ảnh hiện tại của họ, đang quan sát toàn bộ cảnh tượng. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén nhưng vẫn ẩn chứa nét ngây thơ của tuổi trẻ, khẽ nhíu mày. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là sự trăn trở. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn, nắm chặt tay, vẻ mặt đầy nhiệt huyết.

“Sư tỷ, họ vẫn chưa thể buông bỏ chấp niệm về 'thân phận tiên nhân'.” Dương Quân khẽ nói, giọng nói đầy sự hoang mang. “Họ coi việc lao động là hạ đẳng, là sỉ nhục, dù biết rõ rằng đây là cách duy nhất để hòa nhập với phàm trần, để tìm lại nhân tính đã mất.”

Lăng Nguyệt thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng như làn gió thoảng qua. “Chấp niệm đó đã ăn sâu vào cốt tủy của họ qua hàng trăm, hàng ngàn năm tu luyện. Họ đã quá quen với việc dùng linh lực để giải quyết mọi chuyện, quen với sự tôn sùng của phàm nhân. Giờ đây, phải tự tay làm những việc nhỏ nhặt, phải đối mặt với sự khinh thường, hoặc tệ hơn là sự nghi ngờ của những người mà họ từng coi là ‘phàm tục’… đó là một thử thách quá lớn.” Nàng hiểu rằng, việc từ bỏ một phần của chính mình, một phần đã gắn bó với họ hàng ngàn năm, là một quá trình đau đớn đến nhường nào.

Buổi tối hôm đó, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi có một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, ẩn mình giữa bạt ngàn cây xanh. Gió đêm thổi rì rào qua những tán lá, mang theo tiếng chuông gió leng keng từ miếu đá, và mùi hương trầm thanh khiết cùng mùi cây cỏ hoang dã. Không khí trên núi trong lành, mát mẻ, mang theo sự thanh tịnh và cảm giác linh thiêng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi tựa lưng vào phiến đá lạnh lẽo bên ngoài miếu, nhìn xuống những ánh đèn le lói của Thôn Vân Sơn và các làng mạc khác dưới chân núi. Những ánh đèn ấy, tựa như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt giữa màn đêm rộng lớn, gợi lên một nỗi bất lực khôn tả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử mân mê chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng. Đôi mắt phượng của nàng dõi về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu những nỗ lực nhỏ bé của nhân loại. “Càng tu luyện, càng đạt đến đỉnh cao, tâm hồn càng trống rỗng. Thiên Đạo không còn là con đường cứu rỗi, mà là xiềng xích,” nàng trầm tư, giọng nói trong trẻo nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu sắc. “Nó ép buộc chúng ta từ bỏ cảm xúc, từ bỏ ký ức, để đạt được sức mạnh và trường sinh. Nhưng cái giá phải trả lại là sự ‘mất người’, là biến chúng ta thành những pho tượng vô hồn. Thiên Đạo đã suy kiệt, và chúng ta cũng đang dần tan rã cùng nó. Nhưng liệu phàm trần có phải là lối thoát? Liệu chúng ta có thể thực sự hòa mình vào cuộc sống này, khi mà định kiến đã quá sâu sắc, cả từ phía tu sĩ lẫn phàm nhân?”

Dương Quân nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự hoang mang. “Chúng ta phải tìm ra cách! Không thể để tu sĩ trở thành những pho tượng vô hồn, cũng không thể để phàm nhân mãi mãi sợ hãi chúng ta. Sức mạnh của tu sĩ lẽ ra phải dùng để bảo vệ, để vun đắp, chứ không phải để cách ly khỏi nhân gian. Phải có một con đường dung hòa… một ‘Nhân Đạo’ thực sự, nơi tu sĩ và phàm nhân có thể sống cùng nhau, hỗ trợ lẫn nhau, không còn ranh giới, không còn sự khác biệt.” Y vẫn giữ được ngọn lửa lý tưởng rực cháy trong lòng, nhưng ngọn lửa ấy cũng đang bị lung lay bởi hiện thực khắc nghiệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn y, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu và một chút bi thương. “Nhưng liệu nhân tính có thể được ‘cấy ghép’ lại như một bộ phận cơ thể? Hay đó là một dòng chảy đã cạn, một dòng sông đã khô cạn qua hàng vạn năm của sự xa cách và ‘mất người’?” Câu hỏi của nàng không chỉ là một nghi vấn, mà còn là nỗi đau đáu về bản chất của con người, về khả năng phục hồi của một thứ đã bị bào mòn đến tận cùng. Nàng và Dương Quân khi ấy đã cố gắng hết sức, đã cống hiến tuổi trẻ và lý tưởng của mình, nhưng những nỗ lực ấy cuối cùng đã chìm vào quên lãng, bị nhấn chìm bởi sự ích kỷ, sự thiếu kiên nhẫn và những chấp niệm không thể phá bỏ. “Đại hội Thiên Mệnh” năm xưa, dù mang danh “vá trời cứu thế,” nhưng cuối cùng lại thất bại thảm hại, chỉ để lại những vết sẹo sâu sắc trong lịch sử nhân gian.

Quay trở lại hiện tại, Tạ Trần khẽ thở dài, buông cuốn Cổ Thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ xuống bàn đá. Ánh trăng đã lên cao, bạc trắng cả không gian. Những gì y vừa “thấy” không phải là một giấc mơ, mà là một đoạn dòng chảy nhân quả, một phần của lịch sử đã bị lãng quên, nhưng vẫn còn đó những bài học sâu sắc. Sự thất bại của những nỗ lực hòa nhập tu phàm 10.000 năm trước cho thấy “Nhân Đạo” hiện tại của y là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự kiên trì và một cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt. Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân về “dòng chảy đã cạn” của nhân tính, về sự khó khăn trong việc “cấy ghép” lại bản ngã, vẫn còn vang vọng trong tâm trí y, báo hiệu những thách thức tâm lý sâu sắc mà y và các đồng minh sẽ phải đối mặt.

Tạ Trần đã học được từ những sai lầm của tiền nhân. Y biết rằng, không thể dùng mệnh lệnh, không thể dùng sức mạnh để thay đổi bản chất con người. Cái y cần là khơi gợi, là dẫn lối, là gieo những hạt giống của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu, để chúng tự nảy mầm và phát triển theo cách tự nhiên nhất. Con đường này sẽ chậm rãi hơn, âm thầm hơn, nhưng có lẽ, đó mới là con đường duy nhất để “Nhân Đạo” có thể đứng vững, không lặp lại vết xe đổ của “Đại hội Thiên Mệnh” năm xưa.

Y lại ngước nhìn bầu trời đêm, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng tỏa sáng. Dưới ánh trăng ấy, những hạt giống hy vọng đã gieo ở Thôn Vân Sơn vẫn đang nảy mầm, lặng lẽ, kiên cường. Tạ Trần biết, vai trò của y vẫn chưa kết thúc. Y vẫn sẽ là “điểm neo nhân quả,” là người quan sát, là người gieo hạt, và đôi khi, là người chỉ đường khi cần thiết. Y sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, chiêm nghiệm, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian, vun đắp cho những hạt giống hy vọng đã gieo. Con đường của “Nhân Đạo” vẫn còn dài, nhưng nó đã bắt đầu, và y, Tạ Trần, sẽ là người đồng hành cùng nó, từng bước một, cho đến khi nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free