Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 861: Dấu Ấn Đầu Tiên của Nhân Đạo: Những Hạt Giống Nảy Mầm

Tiếng vỗ tay từ Thành Vô Song, tựa như một tiếng sấm rền vang xa, không chỉ là sự chúc mừng cho “Hiệp Ước Nhân Đạo” vừa được thông qua, mà còn là lời tuyên bố hùng hồn về sự ra đời của một kỷ nguyên mới. Tiếng reo hò ấy dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, ngay cả khi Tạ Trần đã rời khỏi sự huyên náo của đại sảnh, bước đi trên con đường đá lát quen thuộc, hướng về phía ngoại ô thành phố. Ánh nắng trưa gay gắt vẫn không xua tan được cảm giác mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt Lăng Nguyệt, mà Tạ Trần đã kịp nhận ra. Đó không chỉ là sự mệt mỏi của một hành trình dài, mà còn là dấu hiệu của một cuộc chiến nội tâm chưa kết thúc, một quá trình chuyển hóa tư tưởng đầy gian nan mà những cựu tu sĩ như nàng đang phải trải qua. Họ đã chấp nhận “Nhân Đạo” trên lý thuyết, nhưng để thấm nhuần nó vào tận xương tủy, để từ bỏ những chấp niệm của “Thiên Đạo” cũ, đó là cả một chặng đường dài mà bình minh mới chỉ vừa ló dạng.

Tạ Trần không vội vã. Y bước đi thong thả, đôi khi dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, lắng nghe tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Tâm trí y vẫn còn miên man với những suy tư về tương lai. Hiệp Ước đã được ký kết, một nền móng đã được đặt. Nhưng một tòa nhà vững chắc cần nhiều hơn một nền móng, nó cần những viên gạch được xây đắp kiên cố, cần thời gian và sự kiên trì. Y không ký tên vào Hiệp Ước, bởi y biết, vai trò của y không phải là người cai trị, mà là người kiến tạo, người gieo hạt, và đôi khi, là người đứng từ xa quan sát để hạt giống ấy tự mình nảy mầm, đâm chồi.

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng bóng về phía tây, Tạ Trần đã rời xa Thành Vô Song, tiến vào một con đường mòn nhỏ dẫn đến Thôn Vân Sơn – một trong những khu vực đầu tiên được chọn để thử nghiệm các nguyên tắc của Nhân Đạo. Con đường đất đỏ quanh co, hai bên là những hàng cây xanh mướt, thi thoảng lại bắt gặp một dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá cuội. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng côn trùng rỉ rả dưới lùm cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt của thế giới tu chân ngày trước.

Y dừng lại bên một con suối nhỏ, rửa tay và vốc một ngụm nước mát lành. Nước suối trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng lững lờ trôi. Tạ Trần nhớ lại lời Ông Lão Tiều Phu đêm qua: “Ngươi chỉ là người gieo hạt thôi.” Y mỉm cười nhẹ. Phải, y đã gieo hạt. Giờ là lúc quan sát xem những hạt giống ấy sẽ nảy mầm và phát triển ra sao trên mảnh đất đã từng khô cằn của nhân gian.

Khi y đến gần Thôn Vân Sơn, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt y là một bức tranh sống động của sự hồi sinh. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ, nằm nép mình bên sườn đồi, xung quanh là những ruộng lúa xanh mướt đang độ lên đòng. Không còn vẻ tiêu điều, hoang tàn như những ngày Thiên Đạo còn thịnh, mà thay vào đó là một sức sống mới, một sự yên bình hiếm có.

Tiếng chim hót vẫn ríu rít, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con thác nhỏ phía thượng nguồn. Nhưng giờ đây, còn có thêm những âm thanh khác, ấm áp và gần gũi hơn: tiếng gà gáy eo óc từ xa, tiếng chó sủa mừng chủ, và đặc biệt là tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan. Chúng chạy nhảy quanh những cây cầu gỗ mới được bắc qua con suối, đôi má ửng hồng vì nắng và niềm vui.

Tạ Trần bắt gặp Ông Lão Tiều Phu đang ngồi trên một khúc gỗ mục bên đường, tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc, ánh mắt tinh anh dõi theo lũ trẻ. Dáng người ông lão vẫn gầy gò, lưng vẫn hơi còng, nhưng nụ cười trên môi thì rạng rỡ hơn bao giờ hết, như thể ông đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

“Lão tiên sinh,” Tạ Trần nhẹ nhàng chào.

Ông Lão Tiều Phu quay lại, nụ cười càng giãn rộng, râu tóc bạc phơ rung rinh trong gió. “A, công tử đ�� đến. Xem ra, hạt giống của ngươi đã bắt đầu đâm chồi rồi.”

Tạ Trần không nói gì, chỉ mỉm cười đáp lại, rồi cùng ông lão chậm rãi đi dọc con đường làng. Y để ý thấy một vài bóng dáng quen thuộc. Đó là những cựu tu sĩ, giờ đây đã trút bỏ những bộ đạo bào lộng lẫy, thay vào đó là y phục vải bố đơn giản, gần gũi với phàm nhân. Họ không còn vẻ cao ngạo, xa cách như xưa, mà đang cần mẫn giúp đỡ dân làng trong những công việc thường ngày.

Ở phía xa, gần con suối, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng đó. Nàng vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng thay vì thi triển những pháp thuật kinh thiên động địa, nàng lại cẩn thận dùng một chút linh lực còn sót lại, khéo léo dẫn dòng nước từ con suối nhỏ về những mảnh ruộng lúa đang khô hạn. Động tác của nàng thuần thục, nhẹ nhàng, không hề có vẻ miễn cưỡng hay khinh thường. Đôi mắt phượng sắc bén ngày nào giờ đây dịu đi nhiều, ánh lên sự tập trung và một vẻ bình yên hiếm thấy.

Tạ Trần quan sát, trong lòng dấy lên một cảm giác hài lòng thầm lặng. Đây chính là điều y mong muốn: sự hòa nhập, sự chung tay xây dựng, nơi sức mạnh không còn là công cụ để thống trị, mà là để phục vụ.

Đúng lúc đó, một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, chạy vụt qua, suýt chút nữa thì va vào Tạ Trần. Đó là Tiểu Hoa. Cô bé nhận ra Tạ Trần, đôi mắt sáng bừng lên, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

“Anh Tạ Trần ơi!” Tiểu Hoa reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. “Anh đến rồi! Hôm nay sư tỷ Lăng Nguyệt dạy con đọc sách hay lắm! Sư tỷ còn kể chuyện về những loài hoa trên tiên giới nữa!”

Tạ Trần cúi xuống, xoa nhẹ đầu Tiểu Hoa. Mái tóc cô bé mềm mại, phảng phất mùi nắng và mùi đất. “Thật sao? Sư tỷ Lăng Nguyệt kể gì cho con nghe?”

Tiểu Hoa hớn hở kể lại, đôi tay nhỏ bé khoa chân múa tay. Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe tiếng, quay lại nhìn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt. Ánh mắt nàng và Tạ Trần chạm nhau, một sự thấu hiểu vô lời trao đổi giữa hai người. Lời của Tiểu Hoa, dù vô tư, lại là minh chứng sống động nhất cho sự chuyển biến trong giới tu sĩ, cho thấy rằng ranh giới giữa tiên và phàm đang dần được xóa nhòa, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự giao lưu, học hỏi và sẻ chia.

Tạ Trần thu lại ánh mắt, nội tâm y khẽ thở dài. Hạt giống đã gieo, nhưng để nó đâm chồi nảy lộc, cần biết bao công sức và kiên trì. Không phải ai cũng có thể dễ dàng từ bỏ những thứ đã gắn bó với mình hàng ngàn năm. Sự mệt mỏi trong mắt Lăng Nguyệt là một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu, sự kiên nhẫn, và quan trọng nhất, là niềm tin vào bản chất lương thiện của con người. Y nhìn ra xa, về phía những ngọn núi trùng điệp. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng những chấp niệm, những thói quen cũ vẫn có thể còn vương vấn trong tâm trí nhiều người, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy.

Ông Lão Tiều Phu, như đọc được suy nghĩ của Tạ Trần, khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứt mẻ. Ông chậm rãi cất lời, giọng nói từ tốn nhưng chứa đựng sự uyên bác của người từng trải: ��Công tử à, đất này vốn đã màu mỡ, chỉ thiếu người biết cách vun trồng thôi. Mà vun trồng không phải là dùng sức mạnh ép buộc, mà là dùng tình yêu thương và sự kiên nhẫn để chăm sóc. Những mầm non này, chúng cần thời gian để cứng cáp, để bén rễ sâu vào lòng đất.” Ông ngừng lại, ánh mắt tinh anh dõi theo Dương Quân và Bách Lý Hùng đang ở phía xa.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, đang cùng Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ và phong trần, chỉ đạo một nhóm người dân và vài cựu tu sĩ khác xây dựng lại một cây cầu gỗ bắc qua con suối. Tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ vang lên đều đặn, tạo nên một âm thanh của sự kiến thiết, của hy vọng. Dương Quân nhiệt huyết giải thích cặn kẽ từng bước cho dân làng, còn Bách Lý Hùng thì đích thân vác những thân cây gỗ lớn, dùng sức mạnh của mình để làm gương. Bộ đạo bào màu lam nhạt của Dương Quân và giáp trụ nhẹ của Bách Lý Hùng giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng trên khuôn mặt họ lại rạng rỡ một niềm vui và sự tự hào. Họ không còn là những kẻ tu sĩ đứng trên vạn vật, mà là những người đồng hành, chung tay xây dựng một thế giới mới. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng thoáng qua một tia ấm áp. Những hạt giống nhân đạo, dưới bàn tay của họ, đang bắt đầu nảy mầm.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống Thôn Vân Sơn, làm bừng sáng mọi ngóc ngách. Không khí dần trở nên ấm áp hơn, mang theo hơi nóng từ mặt đất và mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa trưa. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, nhưng giờ đây còn có thêm tiếng nói chuyện rộn ràng của dân làng, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, và tiếng leng keng của dụng cụ làm việc.

Tại giếng nước chung của làng, một khung cảnh khác lại thu hút sự chú ý của Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc của y sư, đang tận tình thăm khám và chữa trị cho một vài người dân bị thương nhẹ hoặc ốm vặt. Gương mặt nàng dịu dàng, thanh lịch, toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tập trung và lòng từ bi. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên trán một đứa trẻ bị sốt, truyền vào một luồng linh lực ấm áp, rồi hướng dẫn người mẹ cách pha thuốc, cách giữ vệ sinh và phòng bệnh. Mùi hương của thảo mộc lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí, xoa dịu những lo âu.

“Uống thuốc này vào, sẽ đỡ ngay,” Mộ Dung Tuyết cất giọng nói dịu dàng, như tiếng suối reo, “Nhớ giữ ấm cơ thể, và đừng để con bé tắm nước lạnh quá lâu.” Nàng ân cần dặn dò, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Người mẹ trẻ, với vẻ mặt đầy lo lắng ban đầu, giờ đây đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Bà cúi đầu tạ ơn, giọng nói run run: “Đa tạ tiên tử! Ngày trước chúng tôi đâu dám nghĩ tiên nhân lại giúp đỡ thế này. Cứu một mạng người quả là hơn tu trăm năm đạo.” Lời nói chân thành của người dân chạm đến trái tim của những cựu tu sĩ xung quanh, khiến họ nhìn lại hành trình tu luyện đã qua, và nhận ra giá trị thực sự của nhân sinh.

Bên cạnh giếng nước, Bách Lý Hùng đang giám sát việc phân phát lương thực và vật phẩm được vận chuyển từ Thành Vô Song đến. Những chuyến xe bò chở đầy gạo, vải vóc, và các vật dụng cần thiết, do chính Bách Lý Hùng đích thân chỉ đạo vận chuyển. Y đứng đó, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị quét qua đám đông. Một vài người dân có vẻ muốn chen lấn để được nhận phần trước, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Bách Lý Hùng đã đủ để họ tự giác xếp hàng.

“Việc phân phối phải công bằng,” Bách Lý Hùng cất giọng trầm hùng, đầy khí phách, nói với Dương Quân đang đứng cạnh, “Không ai được ưu tiên, không ai bị bỏ lại. Đây là nguyên tắc đầu tiên của Nhân Đạo. Chúng ta không thể để sự tham lam hay đặc quyền len lỏi vào từ những điều nhỏ nhặt nhất.”

Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt anh tuấn toát lên vẻ quyết đoán. Anh cũng đang bận rộn giải thích các quy tắc mới về việc sử dụng chung tài nguyên cho dân làng, đảm bảo mọi người đều hiểu rõ quyền lợi và nghĩa vụ của mình. “Mỗi người đều có trách nhiệm với cộng đồng. Chúng ta cùng xây dựng, cùng hưởng thụ, và cùng bảo vệ. Đây không phải là ban phát, mà là sự hợp tác.”

Tạ Trần quan sát từ xa, ánh mắt y lướt qua từng gương mặt, từng hành động. Y nhận thấy những mâu thuẫn nhỏ đã bắt đầu nảy sinh. Một cụ bà phàn nàn vì phần vải của mình không đủ ấm, một người đàn ông khác lại cho rằng mình nên được ưu tiên vì đã làm việc nặng nhọc hơn. Những tiếng xì xào, những ánh mắt nghi ngại vẫn còn đó, là tàn dư của thói quen cũ, của sự thiếu tin tưởng vào một hệ thống công bằng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của các cựu tu sĩ, giờ đây là những người thực thi và làm gương, cùng với sự quyết đoán của Bách Lý Hùng và sự kiên nhẫn của Dương Quân, đã nhanh chóng xoa dịu những căng thẳng ấy. Mọi tranh chấp đều được giải quyết một cách hòa bình và công bằng, không có sự thiên vị, không có sự áp đặt vũ lực.

Mộ Dung Tuyết, sau khi hoàn tất việc thăm khám, cũng tiến đến khu vực phân phát, nàng khẽ mỉm cười khi thấy mọi việc diễn ra có trật tự. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng. Những người dân đã quen với việc tự lo cho bản thân, hoặc cầu viện thần linh, giờ đây phải học cách tin tưởng vào cộng đồng, vào những nguyên tắc của "Nhân Đạo". Và những tu sĩ như nàng, đã quen với việc "đoạt" thiên địa tạo hóa, giờ đây phải học cách "cho đi", học cách sống hòa mình vào nhân gian. Sự chuyển đổi này, dù đã có những tín hiệu tích cực ban đầu, vẫn là một thử thách lớn, đòi hỏi mỗi người phải tự mình vượt qua những chấp niệm sâu xa nhất.

Tạ Trần cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất, mùi cỏ, mùi khói bếp và cả mùi hương thảo mộc từ Mộ Dung Tuyết. Y chợt hiểu, đây không chỉ là việc xây dựng lại một ngôi làng, mà là việc xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại những giá trị đã bị lãng quên dưới thời Thiên Đạo cũ. Những thành quả ban đầu này, dù nhỏ bé, nhưng lại vô cùng quý giá, như những viên gạch đầu tiên cho một nền văn minh mới. Y nhớ lại lời của Ông Lão Tiều Phu: "Điều quan trọng không phải là ép buộc, mà là khơi gợi, để họ tự thấy con đường." Và quả thật, những người đồng hành của y đang làm rất tốt việc "khơi gợi" ấy, bằng chính hành động và sự tận tâm của mình.

Chiều tà, những tia nắng vàng cam yếu ớt cuối cùng cũng dần tắt, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ của hoàng hôn. Tiếng chim hót cũng thưa dần, nhường chỗ cho tiếng chuông chùa xa xa ngân nga, trầm bổng, vọng từ Phật Sơn Tự trên đỉnh đồi. Mùi hương trầm thoang thoảng lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi hoa sen từ ao sen trước cổng chùa, tạo nên một không gian thanh tịnh và an lạc.

Tạ Trần cùng Ông Lão Tiều Phu ngồi trên bậc thềm rêu phong của Phật Sơn Tự. Nơi đây, không khí tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những tán cây cổ thụ và tiếng tụng kinh đều đều vọng ra từ bên trong chánh điện. Từ vị trí này, y có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn Thành Vô Song đang dần chìm vào màn đêm, những ánh đèn dầu bắt đầu leo lét thắp sáng, tựa như những vì sao nhỏ xíu trên mặt đất.

Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở mang theo chút suy tư. “Những hạt giống đã gieo, lão tiên sinh. Chúng đã nảy mầm, đã ra những chồi xanh đầu tiên. Nhưng liệu chúng có đủ sức chống chọi với gió táp mưa sa, hay những thói quen cũ, những chấp niệm về quyền lực, về sự bất tử sẽ lại trỗi dậy, nhấn chìm tất cả?” Giọng y trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng thầm kín. Y đã nhìn thấy sự chuyển mình, sự cố gắng của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, của Mộ Dung Tuyết. Y cũng đã thấy niềm hy vọng trong ánh mắt của Tiểu Hoa và sự biết ơn của dân làng. Nhưng y cũng biết, bản chất của con người là phức tạp, và sự thay đổi không thể diễn ra một sớm một chiều. Liệu “Nhân Đạo” có thể đứng vững trước thử thách của thời gian, trước những ham muốn cố hữu của nhân loại?

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền từ, ánh mắt tinh anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang sắp tắt. Ông không trả lời trực tiếp, mà chậm rãi cất lời, giọng nói từ tốn, như một dòng suối chảy qua những phiến đá cổ kính, mang theo sự uyên bác của ngàn năm kinh nghiệm: “Công tử à, sông có lúc cạn, núi có lúc mòn. Nhưng dòng chảy của nhân tâm, dù uốn lượn thế nào, dù có lúc bị chặn lại bởi những tảng đá chấp niệm, cuối cùng cũng sẽ tìm về biển lớn của sự bình yên. Điều quan trọng không phải là ép buộc nó phải đi theo một hướng nhất định, mà là khơi gợi, để nó tự thấy con đường, tự tìm lấy lẽ phải.”

Ông lão ngừng lại, rồi tiếp tục: “Con người vốn dĩ có thiện, có ác. Thiên Đạo cũ đã đẩy họ vào con đường của sự ‘mất người’, đã khiến họ lãng quên đi bản chất nhân tính của mình. Giờ đây, ‘Nhân Đạo’ là cơ hội để họ tìm lại. Nhưng tìm lại không phải là một mệnh lệnh, mà là một hành trình. Có người sẽ đi nhanh, có người sẽ chậm, có người sẽ vấp ngã. Sự mệt mỏi trong ánh mắt của những cựu tu sĩ như Lăng Nguyệt, đó là dấu hiệu của sự đấu tranh nội tâm. Họ đang từ bỏ một phần của chính mình, một phần đã gắn bó với họ hàng ngàn năm. Đó là một quá trình đau đớn, và đôi khi, họ có thể muốn quay lại con đường cũ. Nhưng chính điều đó mới cho thấy, ‘Nhân Đạo’ không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một con đường sống.”

Tạ Trần lắng nghe, trầm ngâm suy nghĩ. Gió nhẹ lay động tà áo y, mang theo mùi hương trầm thanh khiết từ Phật Sơn Tự. Lời của Ông Lão Tiều Phu vang vọng trong tâm trí y, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Y đã nghĩ quá nhiều về việc “duy trì” và “bảo vệ” Nhân Đạo, mà quên mất rằng bản chất của nó là sự “khơi gợi” và “tiến hóa”. Con đường này sẽ là một quá trình dài, không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự kiên nhẫn và niềm tin. Những mâu thuẫn nhỏ đã được giải quyết ở Thôn Vân Sơn chỉ là khởi đầu. Khi các nguyên tắc của “Nhân Đạo” được mở rộng ra khắp nhân gian, những xung đột lớn hơn, sâu sắc hơn chắc chắn sẽ xuất hiện. Nhưng đó cũng chính là cơ hội để “Nhân Đạo” tự khẳng định mình, để con người học cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lòng trắc ẩn, thay vì sức mạnh và bạo lực.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Y hiểu rằng, vai trò của y vẫn chưa kết thúc. Y vẫn sẽ là "điểm neo nhân quả," là người quan sát, là người gieo hạt, và đôi khi, là người chỉ đường khi cần thiết. Y sẽ không trực tiếp cai trị, không ép buộc. Y sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, chiêm nghiệm, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân gian, vun đắp cho những hạt giống hy vọng đã gieo.

Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây, chiếu rọi bạc trắng lên khung cảnh tĩnh mịch của Phật Sơn Tự và Thành Vô Song xa xăm. Tạ Trần đứng dậy, lòng y không còn nặng trĩu những lo âu, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một niềm tin vững vàng hơn vào dòng chảy bất diệt của nhân tâm. Con đường của “Nhân Đạo” vẫn còn dài, nhưng nó đã bắt đầu. Và đây, chính là bình minh của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ sẽ tự định đoạt vận mệnh của mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free