Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 860: Kỷ Nguyên Nhân Đạo: Lời Hứa Bình Minh

Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn xua tan màn sương, và Thành Vô Song hiện ra sừng sững, rực rỡ dưới ánh bình minh, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới.

Tạ Trần bước đi trên con đường lát đá cổ kính của Thành Vô Song, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, nhưng trong tâm khảm lại trĩu nặng một gánh trách nhiệm lớn lao. Không còn sự u uất hay hoài nghi của đêm qua, thay vào đó là một sự kiên định vững chắc, được tôi luyện từ những lời chỉ giáo của Ông Lão Tiều Phu và niềm tin không lay chuyển vào bản chất của nhân loại. Dù anh vẫn là một thư sinh gầy gò trong bộ áo vải cũ kỹ, nhưng ánh mắt anh giờ đây sâu thẳm hơn, chứa đựng cả một bầu trời triết lý và sự thấu hiểu nhân quả đến tận cùng. Xung quanh anh, Thành Vô Song đang thức giấc, một thành phố được xây dựng lại từ tro tàn của Thiên Đạo cũ, giờ đây mang một vẻ đẹp tráng lệ, pha trộn giữa nét cổ kính và sự tinh xảo của những kiến trúc mới mọc lên. Các công trình đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, toát lên sự kiên cố, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về những tàn dư của quá khứ.

Sáng sớm, không khí còn vương hơi sương, nhưng đã mang theo cái trong lành, mát dịu của ngày mới. Tiếng rao hàng từ các con phố đã bắt đầu vọng đến, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của những người dân và cả những đại diện từ khắp nơi đổ về. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu thoang thoảng từ những tiệm thuốc, và đâu đó là hương hoa thanh khiết từ những khu vườn nhỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của sự sống đang hồi sinh. Bầu không khí trong Thành Vô Song hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày, không chỉ náo nhiệt mà còn tràn ngập sự mong chờ, xen lẫn những tia hoài nghi và một chút bất an khó tả.

Khi Tạ Trần đến trước cửa đại sảnh của Vô Song Cung, nơi diễn ra Đại hội, đã có hàng trăm đại diện tề tựu. Họ đến từ khắp chốn Thập Phương Nhân Gian, đủ mọi thành phần: từ những tu sĩ đã cởi bỏ tiên bào, gương mặt còn vương nét mệt mỏi nhưng ánh mắt đã tìm lại được sự thanh thản, đến những lãnh đạo phàm nhân trong trang phục vương giả, các thương nhân giàu có với vẻ mặt khôn ngoan, và cả những học giả bình dị trong áo vải bố. Họ ngồi vào vị trí của mình, ánh mắt gần như đồng loạt hướng về bục cao ở trung tâm đại sảnh, nơi Tạ Trần sẽ xuất hiện.

Trong số những gương mặt quen thuộc, Tạ Trần nhận ra Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng vẫn khoác bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng một sự nghiêm nghị đến lạ. Nàng ngồi cạnh Dương Quân, người thư sinh tuấn tú với khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Họ đang trao đổi ánh mắt với nhau, như một sự chuẩn bị thầm lặng cho vai trò của mình trong đại hội trọng đại này. Lăng Nguyệt khẽ siết chặt tay, dường như đang dồn nén một nỗi lo lắng nào đó, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên niềm tin tưởng tuyệt đối khi nhìn về phía Tạ Trần.

Phía đối diện, Nữ Hoàng Đồ Long uy nghi trong long bào, ánh mắt sắc sảo lướt qua đám đông, đầy tự tin và quyết đoán. Bên cạnh nàng là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, ánh mắt kiên nghị, như một ngọn núi vững chãi giữa sóng gió. Họ đại diện cho sức mạnh của phàm nhân, một thế lực đã từng bị lãng quên, nay lại vươn mình trỗi dậy, sánh ngang với cả những tàn dư của giới tu sĩ.

Đại diện các faction khác thì thầm to nhỏ, tiếng xì xào vang vọng khắp đại sảnh. “Liệu ‘Nhân Đạo’ này có thực sự khác biệt với ‘Thiên Đạo’ cũ không?” một cựu tu sĩ râu tóc bạc phơ hỏi nhỏ người bên cạnh. “Mười ngàn năm trước, Đại hội Thiên Mệnh cũng từng hứa hẹn những điều vĩ đại như vậy, nhưng cuối cùng lại chìm trong tham vọng và chia rẽ,” một lãnh chúa phàm nhân khác thì thầm với vẻ hoài nghi. Những ký ức về thất bại của quá khứ, về cái giá phải trả cho sự suy tàn của Thiên Đạo vẫn còn hằn sâu trong tâm trí họ, như m��t vết sẹo khó lành. Tuy nhiên, vẫn có những ánh mắt đầy hy vọng, những trái tim khát khao một khởi đầu mới, một tương lai nơi con người không còn phải sống trong nỗi sợ hãi về sự "mất người" hay sự suy kiệt của linh khí. Họ tin vào Tạ Trần, tin vào những gì anh đã làm, đã chứng minh bằng chính cuộc đời mình.

Tạ Trần bước lên bục, thân hình gầy gò của anh dường như không tương xứng với trọng trách đang đặt trên vai, nhưng khí chất thanh đạm, trầm tĩnh của một thư sinh lại toát lên một sự uy nghi vô hình. Làn da anh trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ của anh nổi bật giữa những tiên bào lộng lẫy đã cởi bỏ và y phục sang trọng của các lãnh đạo. Khi anh quét ánh mắt qua đám đông, một làn sóng im lặng nhanh chóng bao trùm đại sảnh. Mọi tiếng thì thầm, mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng tim đập dồn dập của những người tham dự. Ánh mắt Tạ Trần dừng lại trên từng gương mặt, từ Lăng Nguyệt kiên định, Dương Quân nhiệt huy��t, Nữ Hoàng Đồ Long quyết đoán, đến những ánh mắt hoài nghi, lo lắng của các đại diện khác. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ để thu hút mọi sự chú ý.

Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, Tạ Trần mới chậm rãi mở lời, giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh nhưng vang vọng khắp đại sảnh, mang theo một sức nặng của trí tuệ và sự thấu hiểu: “Chư vị, mười ngàn năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, một Đại hội Thiên Mệnh đã được tổ chức. Các vị tiền bối, với lòng thiện chí và khao khát cứu vãn, đã cố gắng vá trời, tìm kiếm cơ duyên để duy trì trật tự cũ. Nhưng họ đã quên mất một điều cốt yếu: trời có thể sụp, đất có thể tan, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng nhân tâm bất diệt. Con người không cần thành tiên, không cần quyền năng vĩ đại để vượt lên trên mọi giới hạn, mà chỉ cần sống trọn vẹn kiếp người, giữ trọn nhân tính của mình.”

Lời nói của Tạ Trần không hoa mỹ, không phô trương, nhưng lại đánh trúng vào nỗi đau và sự thật mà tất cả đều đã trải qua. Anh không lên án, không phán xét, chỉ đơn giản là nhắc lại một bài học lịch sử đã khắc sâu bằng xương máu. Anh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển: “Họ đã quá tập trung vào việc bảo toàn sức mạnh, vào sự bất tử, mà quên đi cái giá phải trả. Sức mạnh, khi không được kiểm soát bởi nhân tính, sẽ trở thành nguồn gốc của sự tha hóa, sự ích kỷ, và cuối cùng là sự hủy diệt. ‘Đại hội Thiên Mệnh’ đã thất bại, không phải vì họ thiếu năng lực, mà vì họ đã mất đi ‘người’.”

Cụm từ "mất người" vang vọng trong đại sảnh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Đó là nỗi sợ hãi lớn nhất của một kỷ nguyên suy tàn, là vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn mỗi tu sĩ. Tạ Trần không nhìn vào bất kỳ ai cụ thể, nhưng mỗi lời anh nói ra đều như chạm đến tận đáy lòng người nghe. Anh dùng những ví dụ thực tế, những câu chuyện ngụ ngôn đơn giản nhưng sâu sắc mà anh đã tích lũy trong những năm tháng lang thang khắp nhân gian. Anh kể về một làng chài nhỏ bé bị tàn phá bởi một tu sĩ vì ham muốn một viên linh thạch, về một gia đình tan vỡ vì cha mẹ mải mê truy cầu đạo pháp, bỏ bê con cái. Những câu chuyện đó, không hề có phép thuật hay thần thông, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất kỳ lời uy hiếp nào.

“’Nhân Đạo’ mà hôm nay chúng ta tề tựu để kiến tạo, không phải là một con đường tu luyện mới, không phải là một pháp môn để đạt đến cảnh giới cao siêu,” Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt anh giờ đây ánh lên vẻ rực rỡ của trí tuệ. “Nó là một cách sống, một sự nhận thức về giá trị cốt lõi của chúng ta. Nó là sự cân bằng giữa tự nhiên và con người, giữa trách nhiệm và tự do, giữa cá nhân và cộng đồng. Đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho một thế giới bền vững, nơi mỗi sinh linh đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt nàng dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự thấu hiểu và ủng hộ. Nàng đã từng là một tu sĩ kiêu hãnh, từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, nhưng chính nàng cũng đã trải qua sự đau khổ của việc "mất người", và giờ đây nàng đã tìm thấy con đường trở về với nhân tính. Dương Quân, với ánh mắt đầy nhiệt huyết, cũng siết chặt nắm tay, gương mặt tràn đầy quyết tâm. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khuôn mặt dịu dàng nhưng ánh mắt thông tuệ, cũng khẽ mỉm cười tán thành. Nữ Hoàng Đồ Long và Bách Lý Hùng thì không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định của họ đã đủ để chứng tỏ sự đồng tình tuyệt đối với những lời Tạ Trần.

Lời nói của Tạ Trần tiếp tục vang vọng, đưa ra những nguyên tắc cơ bản của Nhân Đạo: sự trân trọng sinh mệnh, lòng khoan dung, trách nhiệm với cộng đồng, và sự cân bằng giữa phát triển và bảo tồn. Anh không phác thảo một hệ thống pháp luật phức tạp, mà là một bộ khung đạo đức, một triết lý sống. Dưới ánh nắng ban mai rạng rỡ, từng lời của anh như gieo những hạt giống hy vọng vào lòng người. Không khí trong đại sảnh dần chuyển từ sự mong chờ và hoài nghi sang sự tập trung cao độ, rồi cuối cùng là sự thấu hiểu và đồng cảm. Những người tham dự, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều cảm thấy như Tạ Trần đang nói lên những điều mà bấy lâu nay họ vẫn trăn trở, nhưng chưa thể diễn đạt thành lời.

Sau khi Tạ Trần kết thúc bài diễn thuyết, một làn sóng xì xào bắt đầu lan tỏa khắp đại sảnh, nhưng lần này không phải là sự hoài nghi hay bất an, mà là những tiếng thì thầm của sự suy ngẫm và trao đổi. Nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ lớn, rọi thẳng vào trung tâm đại sảnh, khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Một số tu sĩ còn sót lại, những người đã từng quen với con đường truy cầu trường sinh và sức mạnh, vẫn còn chút hoài nghi.

Một cựu trưởng lão tiên môn, râu tóc bạc trắng, đứng dậy, giọng nói còn vương vẻ cao ngạo của quá khứ: “Tạ công tử, nếu chúng ta từ bỏ con đường tu luyện, từ bỏ sức mạnh, vậy thì ai sẽ bảo vệ nhân gian khỏi những mối nguy hiểm tiềm tàng? Làm sao chúng ta có thể chống lại những tàn dư của ma vật, hay những thế lực muốn phá hoại sự bình yên này?” Ánh mắt ông lão đầy vẻ băn khoăn, bởi cả cuộc đời ông đã gắn liền với việc tu luyện, và việc từ bỏ nó dường như là từ bỏ chính bản thân mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, không đợi Tạ Trần đáp lời, đã đứng dậy, ánh mắt nàng sắc bén quét qua vị trưởng lão. “Sức mạnh không phải là tất cả, tiền bối. Chính tình yêu thương và trách nhiệm mới là lá chắn vững chắc nhất. Ta đã từng là một kẻ truy cầu sức mạnh, từng lầm đường lạc lối trong mê cung của sự bất tử. Nhưng chính Tạ Trần đã giúp ta nhận ra, một tu sĩ mất đi nhân tính thì dù có sức mạnh đến đâu cũng chỉ là một cỗ máy lạnh lùng, vô cảm. Giờ đây, ta cảm nhận được sức mạnh của nhân gian, sức mạnh của sự đoàn kết, và đó là sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, như một lời thú nhận từ tận đáy lòng.

Ngay sau đó, Dương Quân cũng đứng dậy, vẻ mặt chính trực và đầy lý tưởng. “Tiền bối nói đúng, nguy hiểm vẫn còn đó. Nhưng hãy nhìn xem, những năm tháng qua, ai là người đã đứng lên bảo vệ nhân gian? Là những phàm nhân, là những người dân bình thường. Sức mạnh của một người không thể sánh bằng sức mạnh của vạn người. ‘Nhân Đạo’ không yếu đuối, nó là sức mạnh tập thể của hàng vạn con người, được dẫn dắt bởi lương tri và trách nhiệm.” Anh nói, ánh mắt đầy nhiệt huyết, như muốn truyền tải niềm tin mãnh liệt của mình đến mọi người.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, đứng lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách: “Tu sĩ xưa kia chỉ biết đến bản thân, chỉ biết đến sự trường sinh bất tử. Nhưng khi Thiên Đạo sụp đổ, khi linh khí cạn kiệt, họ đã làm gì? Họ đã tự cô lập, họ đã đánh mất đi con người mình. Còn chúng ta, những phàm nhân, chúng ta vẫn sống, vẫn chiến đấu, vẫn bảo vệ nhau. Sức mạnh chân chính không nằm ở tiên pháp hay linh khí, mà nằm ở ý chí kiên cường, ở tình cảm gắn bó giữa người với người.” Lời lẽ trực tiếp, thẳng thắn của ông như một nhát búa giáng mạnh vào những hoài nghi còn sót lại.

Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, chậm rãi lên tiếng, giọng nói tuy tự nhiên nhưng ẩn chứa sự quyết đoán: “Chư vị, vận mệnh vương triều này, vận mệnh của nhân gian này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên. Chúng ta không tìm cách trở thành tiên nhân, nhưng chúng ta sẽ tạo ra một thế giới công bằng, nơi mỗi người đều có thể sống an bình, nơi nhân tính được trân trọng. Đó mới là ý nghĩa thật sự của sự tồn tại.”

Dưới sự giải thích đầy thuyết phục của các đồng minh, những tiếng nói hoài nghi dần yếu ớt đi. Tạ Trần lắng nghe tất cả, thỉnh thoảng anh lại đưa ra một câu hỏi gợi mở, một lời giải thích ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, giúp hóa giải những khúc mắc cuối cùng. Anh không áp đặt, không dùng quyền lực để trấn áp, mà chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn dắt mọi người đến với sự đồng thuận. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh thốt ra đều là một lời vàng ngọc, một triết lý sâu sắc khiến người nghe phải suy ngẫm.

Mộ Dung Tuyết, sau khi lắng nghe những cuộc tranh luận, cũng cất tiếng, giọng nói dịu dàng nhưng lại mang sức mạnh của lý lẽ: “Y đạo của ta dạy rằng, cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Thiên Đạo suy tàn chính là do sự mất cân bằng đó. Giờ đây, ‘Nhân Đạo’ là liều thuốc cho nhân gian, là sự trở về với cội nguồn, nơi con người không còn bị tha hóa bởi quyền năng ảo ảnh.” Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng, bởi chính anh đã chỉ cho nàng thấy con đường đó.

Dần dần, những tiếng nói phản đối yếu ớt bị lấn át bởi sự đồng thuận chung. Không khí căng thẳng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một niềm hy vọng mới mẻ. Những người tham dự bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt khác, ánh mắt của sự thấu hiểu và đoàn kết. Họ nhận ra rằng, Tạ Trần không chỉ mang đến một triết lý, mà còn là một con đường, một tương lai thực sự cho nhân loại.

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh, nắng chói chang rọi thẳng vào đại sảnh, chiếu sáng rực rỡ lên từng gương mặt. Cuối cùng, một văn bản mang tên “Hiệp Ước Nhân Đạo” được soạn thảo và trình lên. Đó không phải là một bộ luật hà khắc, mà là m���t bản tuyên ngôn về các nguyên tắc sống, về trách nhiệm và quyền lợi của mỗi cá nhân trong một kỷ nguyên mới. Văn bản đó khẳng định giá trị của nhân tính, sự bình đẳng giữa mọi sinh linh, và tầm quan trọng của sự đoàn kết.

Tạ Trần đứng đó, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng người. Anh biết đây chỉ là bước khởi đầu, một hạt giống vừa được gieo xuống, và việc vun trồng nó sẽ là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và cảnh giác không ngừng. Anh nhớ lại lời của Ông Lão Tiều Phu về việc “Nhân Đạo” là một hạt giống cần được vun trồng, báo hiệu rằng việc duy trì trật tự mới sẽ là một thử thách lâu dài, đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng của nhân loại, không chỉ riêng Tạ Trần.

Nữ Hoàng Đồ Long là người đầu tiên bước lên, đặt tay lên văn bản trang trọng. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt quét qua đại sảnh, giọng nói vang dội: “Hôm nay, chúng ta không chỉ thông qua một hiệp ước, mà là đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm, nơi giá trị nhân tính được đặt lên trên mọi quyền năng.” Tiếp theo nàng, Bách Lý Hùng đặt tay lên, rồi Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và các đại diện khác lần lượt làm theo, mỗi cái chạm tay là một lời cam kết, một lời hứa hẹn.

Ông Lão Tiều Phu, ngồi khiêm tốn ở một góc khán phòng, mỉm cười hiền hậu. Ông khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh dõi theo Tạ Trần. Lời ông nói đêm qua lại vang vọng trong tâm trí Tạ Trần: “Ngươi chỉ là người gieo hạt thôi.” Đúng vậy, anh không ký kết văn bản, không nhận bất kỳ tước vị nào. Anh chỉ đơn thuần là người kiến tạo, người chỉ ra con đường. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, như một người gieo hạt, kiến tạo nên một tương lai khác.

Khi người cuối cùng đã đặt tay lên Hiệp Ước, Tạ Trần quay lại nhìn đám đông. Anh không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu. Ngay lập tức, một tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài, lan tỏa khắp đại sảnh, rồi vọng ra cả Thành Vô Song, như một tiếng reo hò của sự giải thoát và hy vọng. Tiếng vỗ tay đó không chỉ là sự đồng thuận, mà còn là lời tuyên bố hùng hồn về sự ra đời của một Kỷ Nguyên Nhân Đạo – một kỷ nguyên nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên. Dù sự mệt mỏi vẫn ẩn sâu trong ánh mắt Lăng Nguyệt và những câu hỏi của các cựu tu sĩ cho thấy quá trình chuyển hóa tư tưởng và hòa nhập vào ‘Nhân Đạo’ sẽ không hề dễ dàng, có thể có những cuộc ‘tái phát’ của tư tưởng cũ, nhưng khoảnh khắc này, dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa, là một khởi đầu vững chắc, một lời hứa hẹn về bình minh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free