Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 859: Tiền Dạ Nhân Đạo: Gánh Nặng Dưới Ánh Trăng

Đêm đã khuya, nhưng trong thư phòng nhỏ tại Thành Vô Song, ánh đèn vẫn leo lét, hắt lên vách tường những bóng hình chập chờn. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi tựa vào bàn trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã vượt qua đỉnh trời, đổ một màu bạc lạnh lẽo lên những mái ngói cong vút của Thành Vô Song, khiến cả tòa thành, vốn sầm uất và náo nhiệt ban ngày, giờ đây chìm trong sự tĩnh mịch, huyền ảo. Gió đêm mơn man, mang theo chút hơi lạnh của sương đầu hạ, khẽ lay động những tán cây xanh biếc trong vườn, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, như lời thì thầm của tạo hóa. Xa xa, tiếng bước chân tuần tra của thị vệ vọng lại đều đều, điểm xuyết vào bức tranh đêm tĩnh mịch một nét chấm phá của trật tự và canh phòng. Mùi hương của dạ lý hương từ khu vườn kế bên thoang thoảng bay vào, dịu dàng và thanh khiết, nhưng không đủ để xua đi nỗi ưu tư đang giăng mắc trong lòng Tạ Trần.

Trước mặt anh là cuốn *Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'*, bìa sách đã ngả màu thời gian, giấy mục nát theo từng trang, nhưng những nét chữ cổ vẫn hiện rõ, chứa đựng vô vàn triết lý sâu xa. Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy cũ và cái nặng trĩu của tri thức cổ xưa. Tâm trí anh, vốn sắc bén như dao cạo, giờ đây lại xoay vần như một guồng quay không ngừng nghỉ. Lời kết của buổi họp mặt hôm trước, nơi các phe phái lớn nhất, từ tiên môn đến phàm nhân, đã tuyên bố sự ủng hộ đối với Hiến Chương Nhân Gian và Đại hội sắp tới, vẫn còn văng vẳng bên tai anh. "Đồng thuận..." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió đêm, "nhưng liệu có phải là chân thành? Hay chỉ là sự khuất phục tạm thời trước một trật tự mới chưa định hình rõ ràng?"

Anh nhắm mắt lại, và ngay lập tức, khung cảnh Đại hội Thiên Mệnh mười ngàn năm trước hiện lên rõ nét trong tâm trí. Những gương mặt tham lam, những lời nói ích kỷ, những toan tính cá nhân đã dập tắt mọi hy vọng cứu vãn Thiên Đạo. Hình ảnh Trưởng Lão Vô Ảnh, Trưởng Lão Thanh Vân, và vị Trưởng Lão Tiên Môn hờ hững bỏ mặc lời khẩn cầu của Hoàng Đế Phàm Nhân, hiện lên như một lời cảnh báo, một vết sẹo khó phai trong lịch sử. Và rồi, ánh mắt hoài nghi của Lam Phong, một hạt giống nhỏ nhoi của sự bất mãn, đã nảy mầm trong lòng anh, báo hiệu một kỷ nguyên đen tối kéo dài. Anh đã cố gắng thay đổi, đã dùng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân quả của mình để dẫn dắt mọi người đến một con đường khác, một con đường mà anh tin rằng sẽ không lặp lại sai lầm của tiền nhân. Nhưng cái bóng của quá khứ vẫn đè nặng lên tâm trí anh.

Tạ Trần mở mắt, nhìn vào ngọn đèn dầu đang chớp tắt. "Họ nhìn thấy 'Nhân Đạo' là lối thoát," anh độc thoại, "nhưng họ có thực sự hiểu 'Nhân Đạo' là gì? Hay h��� chỉ tìm kiếm một 'Thiên Đạo' mới để thay thế, một Thiên Đạo do chính họ định đoạt, với những quy tắc mới nhưng bản chất cũ kỹ của sự tranh giành và lợi ích?" Đó là câu hỏi lớn nhất, một câu hỏi không có lời giải đáp dễ dàng, và nó gặm nhấm sự bình yên trong lòng anh. Anh biết, sự đồng thuận mà anh đã đạt được, chỉ là một khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, gập ghềnh và đầy rẫy những cám dỗ. Lòng người khó dò, và quyền lực, dù là quyền lực của tiên gia hay quyền lực của phàm trần, luôn có một sức mạnh tha hóa đáng sợ.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, tay đặt nhẹ lên khung cửa gỗ đã mòn vẹt. Thành Vô Song dưới ánh trăng, tựa như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, giờ đây hiện lên uy nghiêm nhưng cũng chất chứa bao nỗi niềm. Ban ngày, nơi này là trung tâm của sự tái thiết, của những hy vọng mới. Những khu phố thương mại sầm uất, những ngôi nhà cao tầng san sát, tất cả đều đang được xây dựng trên nền tảng của một triết lý mới. Nhưng ban đêm, khi mọi âm thanh ồn ào lắng xuống, Tạ Trần lại cảm thấy một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả tòa thành đang nín thở, chờ đợi phán quyết của ngày mai.

Anh nhớ lại những lời của mình trong buổi họp mặt: sự suy tàn của Thiên Đạo mười ngàn năm trước không phải do thiếu linh khí, mà do sự phân ly và tha hóa của nhân tính. Anh đã nhấn mạnh rằng sự đồng thuận hiện tại là một khởi đầu, đòi hỏi trách nhiệm chung để 'Nhân Đạo' không lặp lại sai lầm của 'Thiên Đạo'. Nhưng liệu những lời ấy có đủ sức mạnh để chống lại bản chất cố hữu của con người? Liệu những kẻ từng cao ngạo xưng bá, từng xem phàm nhân như cỏ rác, có thể thực sự từ bỏ chấp niệm về quyền lực và sự trường sinh để sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình?

Nỗi lo lắng ấy len lỏi vào từng tế bào của anh, khiến anh cảm thấy lạnh hơn cả cái gió đêm. Vai trò "điểm neo nhân quả" mà anh vô tình nắm giữ, giờ đây trở thành một gánh nặng khổng lồ. Anh không sùng bái sức mạnh, kh��ng tin vào số mệnh an bài, anh chỉ muốn một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Nhưng số phận lại đẩy anh vào vị trí của một người định đoạt vận mệnh thế giới. Các tu sĩ muốn anh thành tiên, phàm nhân hy vọng anh đứng về phía họ, còn Thiên Đạo cũ thì muốn xóa bỏ anh. Anh đã từ chối con đường tu đạo, nhưng anh không thể từ chối trách nhiệm của một người đã nhìn thấy những sai lầm của quá khứ và có khả năng kiến tạo một tương lai khác.

Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực Tạ Trần. Anh không phải là một vị thần, anh chỉ là một phàm nhân với trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân tâm. Anh cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải gánh vác quá nhiều điều, mệt mỏi vì phải đấu tranh với chính mình, với mong muốn bình dị và trách nhiệm vĩ đại. Anh nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Trong thâm tâm, anh biết rằng dù có khó khăn đến đâu, dù có bao nhiêu cạm bẫy đang chờ đợi, anh cũng không thể lùi bước. Vì đây không chỉ là cuộc chiến của riêng anh, mà là cuộc chiến của toàn bộ nhân gian, cuộc chiến để tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại, để chứng minh rằng con người có thể sống một đời trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên".

Hành trình đã qua, từ một thư sinh nghèo đến người kiến tạo "Nhân Đạo", tựa như một giấc mộng dài. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn của anh đều đã thay đổi vận mệnh của bao nhiêu người. Và giờ đây, cánh cửa của một kỷ nguyên mới đang hé mở, chờ đợi anh bước vào. Gió đêm vẫn thổi, và ánh trăng vẫn đổ bạc, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên, đủ mạnh để soi sáng con đường phía trước, dù có gập ghềnh đến đâu.

***

Trong khu vườn thanh tĩnh ẩn mình giữa lòng Thành Vô Song, tiếng côn trùng đêm rả rích như bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, hòa quyện cùng tiếng lá cây xào xạc nhẹ trong gió. Không khí nơi đây mang một vẻ thanh tịnh, mát mẻ, tựa như một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố đang cựa mình chuẩn bị cho một ngày trọng đại. Những khóm hoa dạ lý hương tỏa mùi thơm dìu dịu, lan tỏa trong không gian, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Ánh trăng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, vắt ngang qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo trên lối đi lát đá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y quen thuộc, đứng lặng lẽ bên một gốc mộc lan cổ thụ, tựa như một bức tượng ngọc bích tạc từ ánh trăng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm và cao ngạo của một bậc tiên tử, giờ đây lại thoáng qua một vẻ mệt mỏi ẩn sâu, như thể đang gánh vác cả ngàn năm sương gió. Ánh trăng vắt ngang qua bờ vai nàng, làm nổi bật đường nét thanh thoát của tiên bào trắng thuần, không một chút họa tiết, càng tăng thêm vẻ thanh tao nhưng cũng đầy cô độc. Nàng đứng đó, bất động, tựa như đang hòa mình vào sự tĩnh lặng của đêm khuya, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật.

Tạ Trần xuất hiện, bước chân nhẹ nhàng đến mức không làm xáo động dù chỉ một ngọn cỏ hay một cánh bướm đêm. Anh dừng lại cách nàng vài bước, không nói lời nào. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, giữa hai con người mang hai gánh nặng khác nhau nhưng lại cùng chung một mục đích. Sự im lặng không phải là khoảng trống, mà là sự thấu hiểu vô ngôn, là sự giao cảm giữa những linh hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới. Cả hai đều cảm nhận được gánh nặng vô hình của ngày mai, cái ngày mà vận mệnh của nhân gian sẽ được định đoạt.

Lăng Nguyệt khẽ quay đầu, đôi mắt nàng gặp ánh mắt của Tạ Trần. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy vẻ kiên định quen thuộc của nàng, mà còn cảm nhận được nỗi ưu tư, sự mệt mỏi chất chứa sau bao nhiêu biến cố. Nàng, một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, đã từ bỏ con đường trường sinh, chấp nhận đồng hành cùng anh trên con đường kiến tạo Nhân Đạo, một con đường chông gai và đầy rủi ro. Sự chuyển hóa của nàng, từ một tu sĩ cao ngạo sang một người thấu hiểu và chấp nhận giá trị của nhân sinh, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thay đổi đang diễn ra trong giới tu sĩ.

Sau một lúc lâu, Lăng Nguyệt phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, mang theo chút lạnh lẽo cố hữu nhưng cũng ẩn chứa sự yếu mềm hiếm hoi: "Ngày mai... sẽ là khởi đầu, hay là một vòng lặp?" Câu hỏi của nàng không phải là một nghi vấn, mà là một nỗi lo lắng, một sự phản chiếu những gì Tạ Trần đang trăn trở trong thư phòng. Nàng cũng sợ rằng, dù đã cố gắng đến mấy, con người rồi sẽ lại quay về vết xe đổ của quá khứ, của sự ích kỷ và tha hóa.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt anh kiên định, không chút dao động. "Chỉ có thể là khởi đầu, Tiên Tử," anh đáp, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, như một lời khẳng định sắt đá. "Vòng lặp chỉ xảy ra khi chúng ta quên đi bài học. Và bài học của mười ngàn năm trước, chúng ta sẽ không bao giờ quên." Anh nhấn mạnh hai chữ "chúng ta", như muốn nhắc nhở nàng rằng họ không đơn độc trên con đường này, và rằng sự thay đổi này là của chung tất cả.

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, một thoáng nhẹ nhõm lướt qua trong đôi mắt nàng, nhưng nỗi ưu tư vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Nàng lại nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lồng Thành Vô Song đã tắt dần, chỉ còn lại ánh trăng bạc bao phủ. "Gánh nặng này... ngươi đã sẵn sàng rồi chứ?" Câu hỏi của nàng chất chứa sự quan tâm, sự thấu hiểu cho trọng trách mà Tạ Trần đang gánh vác. Nàng biết, Tạ Trần chưa bao giờ khao khát quyền lực, anh chỉ muốn một cuộc sống bình thường. Nhưng định mệnh đã đặt anh vào vị trí không thể thoái thác.

Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhẹ, trầm mặc, chứa đựng cả sự chua xót lẫn kiên nghị. "Ta chưa bao giờ thực sự sẵn sàng cho bất cứ điều gì, Tiên Tử," anh thừa nhận, không hề che giấu sự thật. "Cuộc đời vốn là một dòng chảy vô thường, không ai có thể đoán định trước được. Nhưng ta biết điều gì cần phải làm." Anh dừng lại, ánh mắt anh quét qua toàn bộ khu vườn, rồi lại hướng về phía Lăng Nguyệt. "Và quan trọng hơn, ta không đơn độc. Có những người như Tiên Tử, như Ông Lão Tiều Phu, như bao nhiêu phàm nhân đã tin tưởng vào 'Nhân Đạo'. Đó là sức mạnh lớn nhất."

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu lần nữa, lần này ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. Nỗi mệt mỏi ẩn sâu dường như đã bị một ý chí mạnh mẽ hơn xua tan. Nàng không nói thêm gì, chỉ đơn giản là đứng đó, cùng Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi bình minh sẽ hé rạng. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này là một sự im lặng tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Cả hai đều biết rằng ngày mai sẽ không hề dễ dàng, nhưng họ cũng biết rằng họ đã chuẩn bị cho nó một cách tốt nhất có thể. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, và họ, những người tiên phong, sẽ phải đối mặt với nó bằng tất cả ý chí và trí tuệ của mình.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau rặng núi phía Đông, Tạ Trần đã lặng lẽ rời khỏi Thành Vô Song, men theo con đường mòn uốn lượn để leo lên Thiên Đăng Sơn. Gió đêm vẫn còn se lạnh, mang theo hơi sương sớm bảng lảng, phủ một lớp màn mỏng lên những tán cây cổ thụ ven đường. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương trầm dìu dịu từ ngôi miếu cổ trên đỉnh núi. Thiên Đăng Sơn cao vút, sừng sững giữa đất trời, tựa như một cột trụ chống đỡ cả vòm trời. Ngôi miếu nhỏ, cũ kỹ nhưng linh thiêng trên đỉnh, với những mái ngói rêu phong và bức tường đá xám xịt, hiện lên mờ ảo trong làn sương sớm, như một chốn tách biệt khỏi thế tục. Tiếng chuông gió từ miếu ngân nga trầm bổng theo từng đợt gió thổi qua, vang vọng khắp thung lũng, mang theo một vẻ yên bình đến lạ lùng.

Khi Tạ Trần lên đến đỉnh, Ông Lão Tiều Phu đã ngồi thiền trước cửa miếu, dáng người gầy gò, lưng còng, tựa như một phần của thiên nhiên. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, nhưng ánh mắt lại tinh anh, hiền hậu, đang khẽ nhắm nghiền, đón những tia nắng đầu tiên đang xuyên qua màn sương, chạm nhẹ vào khuôn mặt khắc khổ của ông. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ, đặt ngang trên đùi, như một người bạn đồng hành không thể thiếu. Tạ Trần không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh ông, cách một khoảng vừa đủ, không làm phiền sự tĩnh lặng của ông l��o. Anh cũng nhắm mắt lại, hít thở không khí trong lành của núi non, cảm nhận sự an yên hiếm hoi trước khi đối mặt với giông bão của ngày mới.

Sau một lúc lâu, Ông Lão Tiều Phu khẽ mở mắt. Đôi mắt tinh anh của ông nhìn Tạ Trần, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã đọc được mọi suy nghĩ đang quay cuồng trong tâm trí người thư sinh. Ông không hỏi han, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nở trên môi.

Tạ Trần, vốn trầm tĩnh, giờ đây cũng không giấu được nỗi ưu tư. Anh mở lời, giọng nói trầm thấp, mang theo chút nặng trĩu: "Lão trượng, ta sợ rằng dù có dựng nên 'Nhân Đạo', lòng người vẫn khó dò, dễ bị cám dỗ, rồi lại quay về vết xe đổ của 'Thiên Đạo' xưa." Nỗi lo lắng ấy, đã gặm nhấm anh suốt đêm qua, giờ đây được thốt ra thành lời, như một sự giải tỏa. Anh sợ rằng, những nỗ lực của mình, những hy vọng mà anh và mọi người đã gieo trồng, cuối cùng sẽ lại bị lòng tham và sự ích kỷ của con người dẫm nát.

Ông Lão Tiều Phu lắng nghe, ánh mắt vẫn hiền hậu, không chút phán xét. Ông kh��� xoa cằm, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nói từ tốn, mang theo sự từng trải của thời gian: "Tạ Trần à, nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền. Quan trọng không phải con thuyền, mà là người cầm lái. 'Nhân Đạo' không phải là một quy tắc, mà là một hạt giống. Ngươi đã gieo hạt rồi, còn phải chăm sóc, vun trồng. Nó lớn lên thế nào, là do chính tay người dân quyết định. Ngươi chỉ là người gieo hạt thôi."

Những lời nói giản dị của ông lão như một luồng gió mát lành xua tan đi những đám mây u ám trong lòng Tạ Trần. Anh ngẫm nghĩ về câu nói đó. *Người gieo hạt.* Đúng vậy, anh không thể ép buộc mọi người tin tưởng, anh không thể kiểm soát mọi hành động của họ. Anh chỉ có thể chỉ ra con đường, gieo mầm hy vọng, và để chính nhân loại tự mình lựa chọn, tự mình vun trồng.

"Vậy gánh nặng này... là vĩnh viễn sao, lão trượng?" Tạ Trần lại hỏi, trong giọng nói ẩn chứa một chút mệt mỏi và cam chịu. Anh hiểu rằng con đường anh đang đi sẽ không có điểm dừng, không có lúc nào anh có thể hoàn toàn rũ bỏ trách nhiệm.

Ông Lão Tiều Phu khẽ cười, nụ cười hiền hậu như ánh nắng ban mai. "Gánh nặng của sự sống chưa bao giờ kết thúc, Tạ Trần. Chừng nào còn có sự sống, chừng nào còn có nhân loại, thì gánh nặng ấy vẫn còn đó. Đó là bản chất của tồn tại. Nhưng ngươi không đơn độc. Ngươi có những người đồng hành, những người đã nhìn thấy ánh sáng từ hạt giống ngươi gieo. Và quan trọng nhất, ngươi có niềm tin vào 'nhân tính'. Đó là sức mạnh lớn nhất, không phải quyền năng tiên phàm."

Lời của Ông Lão Tiều Phu vang vọng trong không gian, thấm sâu vào tâm trí Tạ Trần. Niềm tin vào nhân tính. Đó là điều mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay, là lý do anh từ bỏ con đường thành tiên. Đó là sức mạnh mà không một tiên thuật hay linh khí nào có thể sánh bằng. Anh nhìn về phía xa, nơi ánh bình minh đã bắt đầu rạng rỡ, nhuộm vàng cả biển mây. Từng tia nắng ban mai xuyên qua màn sương, rọi sáng cảnh vật, xua đi bóng tối của đêm và những nỗi lo lắng.

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt dần trở nên kiên nghị hơn. Anh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Ông Lão Tiều Phu, một hành động thể hiện sự kính trọng và biết ơn chân thành. "Đa tạ lão trượng đã chỉ giáo."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, nụ cười vẫn hiền hậu trên môi. "Đi đi, Tạ Trần. Ngày mai, là ngày của ngươi, ngày của nhân gian."

Tạ Trần không nói thêm lời nào. Anh quay lưng bước xuống núi, đón lấy ánh bình minh đang hé rạng, lòng tràn đầy quyết tâm cho Đại hội sắp tới. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén, mà là một trách nhiệm cao cả, một ngọn lửa dẫn lối. Anh biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng anh không đơn độc, và anh có niềm tin. Niềm tin vào 'Nhân Đạo', vào bản chất thiện lương của con người, vào một kỷ nguyên mới nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên. Những lời của Ông Lão Tiều Phu về việc 'Nhân Đạo' là một hạt giống cần được vun trồng, báo hiệu rằng việc duy trì trật tự mới sẽ là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng của nhân loại, không chỉ riêng Tạ Trần. Anh sẽ tiếp tục sống một cu��c đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, như một người gieo hạt, kiến tạo nên một tương lai khác. Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn xua tan màn sương, và Thành Vô Song hiện ra sừng sững, rực rỡ dưới ánh bình minh, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free