Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 858: Vọng Cổ: Đại Hội Thiên Mệnh Khai Mạc

Giữa đêm trường tĩnh mịch của Thành Vô Song, dưới vầng trăng bạc soi chiếu, Tạ Trần đứng đó, một bóng hình cô độc nhưng chứa đựng cả một thế giới suy tư. Lời của Ông Lão Tiều Phu vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, về "cái khó nhất không phải là phá bỏ cái cũ, mà là kiến tạo cái mới, và giữ cho cái mới ấy không bị tha hóa." Hắn khẽ nhắm mắt, như thể đang nhìn xuyên qua hàng vạn năm lịch sử, về một thời khắc tương tự, một cuộc tụ hội vĩ đại khác, khi Thiên Đạo vẫn còn ngự trị nhưng đã bắt đầu rên rỉ, và những kẻ tự xưng là "cứu thế" lại chính là những kẻ đẩy nó vào vực thẳm.

Trong tâm trí Tạ Trần, một bức tranh cổ xưa dần hiện hữu, không phải là ký ức của hắn, mà là dòng chảy nhân quả mà hắn đã từng "nhìn" thấy, một đoạn ký ức của chính dòng thời gian. Đó là một thời đại mà linh khí còn nồng đậm, các tông môn tiên gia vẫn ngự trị trên những đỉnh núi mây mù, phàm trần vẫn quỳ lạy dưới chân những kẻ được gọi là "tiên nhân". Nhưng ẩn sâu trong vẻ huy hoàng ấy là một vết nứt, một sự suy tàn âm ỉ bắt đầu từ chính trái tim của Thiên Đạo, và phản chiếu rõ nét nhất trong Đại hội Thiên Mệnh, cái tên nghe thật cao cả, nhưng kết cục lại bi thương đến vậy.

Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi bình minh sẽ hé rạng. Bình minh của kỷ nguyên mới mà hắn đang xây dựng, nhưng cũng là bình minh của một ngày xưa cũ, của một nỗ lực thất bại. Hắn phải nhớ, phải khắc cốt ghi tâm những sai lầm ấy, để "Nhân Đạo" không đi vào vết xe đổ của "Thiên Đạo".

***

Thiên Đỉnh Cung, cái tên đã chìm vào quên lãng từ ngàn vạn năm trước, nay lại hiện ra rõ nét trong dòng chảy ký ức nhân quả của Tạ Trần. Nó tọa lạc trên đỉnh Thiên Sơn, một ngọn núi cao vút tận mây xanh, quanh năm bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp mây mù bồng bềnh, trắng xóa như tuyết. Kiến trúc của cung điện là một kỳ quan của thời đại ấy, được xây dựng từ ngọc thạch trắng muốt và đá mây thượng phẩm, mái ngói cong vút dát vàng óng ánh, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ như những vảy rồng. Những cây cầu đá uốn lượn, treo lơ lửng giữa không trung, nối liền các tòa cung điện, như những dải lụa tiên giăng mắc trên biển mây vô tận. Bước chân trên những cầu đá ấy, cảm giác như đang dạo chơi giữa cõi hư vô, siêu thoát khỏi mọi bụi trần.

Sáng sớm, ánh nắng đầu tiên xuyên qua biển mây, nhuộm vàng cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ đến ngạt thở. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như khúc ca vĩnh cửu của đất trời, xen lẫn tiếng chuông gió leng keng từ các mái hiên, và tiếng chim hót líu lo từ những vườn thượng uyển treo trên vách đá. Một mùi hương tinh khiết, hòa quyện giữa mùi mây ẩm ướt, mùi hương hoa quý hiếm và mùi linh khí nồng đậm, thanh khiết đến lạ thường, lan tỏa khắp không gian, xoa dịu mọi giác quan. Bầu không khí tại đây thanh tịnh, siêu thoát, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự cô lập đáng sợ, một cảm giác rời xa thế tục đến mức quên đi cả những khổ đau dưới trần gian.

Đại hội Thiên Mệnh, một sự kiện trọng đại chưa từng có trong lịch sử, được triệu tập khẩn cấp khi Thiên Đạo bắt đầu rên rỉ, linh khí suy yếu ngày một rõ rệt. Các đại diện từ khắp Thập Phương Nhân Gian, bao gồm những vị Trưởng Lão Tiên Môn tối cao, những Hoàng Đế Phàm Nhân lẫy lừng, và cả những tu sĩ trẻ tuổi đầy triển vọng, đang tề tựu tại đây. Họ đến từ những đỉnh núi mây mù, từ những hoàng thành nguy nga, từ những thung lũng bí ẩn, mang theo hy vọng và cả nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt.

Dưới cổng Thiên Đỉnh Cung, hàng trăm vị tu sĩ, phàm nhân quyền quý tề tựu. Các vị Trưởng Lão Tiên Môn, với dáng người thanh cao, khí chất bất phàm, vận trên mình những tiên bào lộng lẫy, thêu dệt tinh xảo, mỗi bư���c đi đều toát ra vẻ uy nghiêm, tự phụ. Ánh mắt họ quét qua đám đông, đôi khi lộ vẻ tính toán, tham lam ẩn sau vẻ ngoài thanh tịnh. Họ là những trụ cột của các tông môn lớn, những kẻ đã tu luyện hàng ngàn năm, hưởng thụ linh khí dồi dào, và coi mình là những người duy nhất có thể "vá trời".

Bên cạnh họ là các Hoàng Đế Phàm Nhân, những người đứng đầu các vương triều lớn mạnh. Khuôn mặt họ khắc khổ hơn, vương miện lộng lẫy nhưng đôi vai gầy guộc, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc cho bách tính của mình. Họ khoác lên mình những long bào thêu rồng phượng, nhưng khí chất lại mang nặng sự bất lực, khẩn trương, khác hẳn vẻ siêu phàm thoát tục của giới tu sĩ. Những lời chào hỏi xã giao giữa các phe phái vang lên, nhưng ẩn chứa sự dè chừng, cảnh giác. "Đạo hữu bình an," một Trưởng Lão Tiên Môn tóc bạc phơ nói, giọng điệu khách sáo nhưng ánh mắt lại như dò xét. "Hoàng thượng vạn an," một vị tu sĩ khác đáp lại, nhưng chỉ là một cái gật đầu hờ hững. Tiếng xì xào bàn tán về tình hình Thiên Đạo suy yếu, về những biến cố dị thường gần đây, về những tiên môn đã không còn sản sinh ra được đệ tử có linh căn thượng phẩm, lan truyền trong đám đông, tạo nên một sự nặng nề, lo âu bao trùm.

Một Thư Ký Sử Quan, với dáng người gầy gò, đôi mắt tinh anh sau cặp kính, tay cầm bút lông và cuộn giấy lụa, lặng lẽ đứng ở một góc, chăm chú ghi chép. Ông ta vận một bộ trang phục giản dị của một văn nhân, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự suy tư sâu sắc về ý nghĩa của sự kiện lịch sử này. Ông ta ghi lại từng lời nói, từng cử chỉ, từng biểu cảm của những nhân vật quyền lực, như một chiếc gương phản chiếu hiện thực. Ông biết, những gì đang diễn ra không chỉ là một cuộc họp, mà là một ván cờ định mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian, và số phận của hàng tỷ sinh linh đang nằm trong tay những kẻ tự cho mình là "tiên nhân" này. Các nhân vật quan trọng dần xuất hiện và vào vị trí của mình, mỗi người một tâm tư, một mục đích, tạo nên một bức tranh hỗn loạn ẩn dưới vẻ trang nghiêm. Sự im lặng bao trùm đột ngột, khi một bóng hình uy nghi xuất hiện, đó là Thiên Đế, người chủ trì tối cao của Đại hội.

***

Chính Điện Thiên Đỉnh Cung rộng lớn, được thiết kế theo hình bát giác, mái vòm cao vút chạm khắc vô số tinh tú, như ôm trọn cả vũ trụ. Linh khí thanh khiết tụ hội ở đây nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù lãng đãng, tạo nên một vẻ huyền ảo, linh thiêng. Hương trầm tỏa ra từ những lư hương cổ kính, hòa quyện với mùi linh khí, tạo nên một không gian trang nghiêm, uy nghi đến nghẹt thở. Tuy nhiên, dưới vẻ ngoài tráng lệ ấy, một sự căng thẳng vô hình đang giăng mắc, nặng nề như một tảng đá đè nén lên lồng ngực của mỗi người tham dự. Cảm giác cô lập của Thiên Đỉnh Cung càng làm tăng thêm trọng trách và áp lực lên vai những kẻ đang cố gắng tìm kiếm lối thoát cho một thế giới đang hấp hối.

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp của đỉnh núi xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thẳng vào trung tâm chính điện, nơi Thiên Đế đang đứng trên đài cao. Ông vận một bộ hoàng bào thêu rồng phượng bằng chỉ vàng lấp lánh, đầu đội miện cửu long, uy nghi lẫm liệt. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, đôi mắt ông ẩn chứa một sự mệt mỏi hằn sâu, một nỗi lo lắng vô hạn của người gánh vác thiên hạ. Khuôn mặt ông, dù vẫn giữ vẻ trang nghiêm, nhưng không giấu nổi những nếp nhăn thời gian và sự khắc khổ của một người đang đứng trước bờ vực thẳm.

Ông cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp chính điện, như tiếng chuông ngân cảnh tỉnh: "Chư vị tu sĩ, các bậc Hoàng Đế, các vị nhân sĩ từ Thập Phương Nhân Gian... Thiên Đạo đang rên rỉ. Các ngươi có thể cảm nhận được không? Linh khí đang cạn kiệt, mạch đất đang khô héo, và những dấu hiệu suy tàn đã hiện hữu khắp mọi nơi. Nếu chúng ta không đoàn kết, không tìm được lối thoát, thì cả tiên phàm đều sẽ không còn... Tất cả sẽ chìm vào hư vô!"

Lời của Thiên Đế như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí những người tham dự. Các Trưởng Lão Tiên Môn, những kẻ thường ngày cao ngạo, uy nghiêm, giờ đây cũng thể hiện vẻ mặt đăm chiêu, ngón tay khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt dao động giữa lo lắng và tính toán. Họ biết đi��u Thiên Đế nói là sự thật, nhưng trong đầu họ vẫn là những toan tính về tông môn, về bí pháp, về việc làm sao để bảo toàn lợi ích của mình trong cơn bão suy tàn này. Một số người thậm chí còn lộ ra vẻ khó chịu khi nghe nhắc đến sự "đoàn kết" với phàm nhân, một điều mà họ luôn coi thường.

"Hàng vạn năm qua, tiên phàm phân định rõ ràng. Tu sĩ chúng ta ngự trị trên cao, hưởng linh khí, tu luyện trường sinh. Phàm nhân ở dưới trần, cung phụng, cúng bái. Đó là quy tắc của Thiên Đạo," một Trưởng Lão Tiên Môn của Vô Cực Tông, với gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt sắc lạnh, thầm nghĩ. "Giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, lại muốn chúng ta chung tay với phàm nhân? Chuyện nực cười! Lẽ ra phải là lúc chúng ta dồn hết sức mạnh, tìm cách vá trời, chứ không phải phân tâm vào những kẻ yếu đuối kia."

Trong khi đó, các Hoàng Đế Phàm Nhân, với đôi mắt chứa đựng sự lo lắng rõ rệt, cúi đầu lắng nghe. Họ không có khả năng tu luyện, không thể trực tiếp cảm nhận sự cạn kiệt của linh khí, nhưng họ thấy rõ những thiên tai liên miên, những mùa màng thất bát, những dịch bệnh hoành hành khắp nhân gian. Họ biết, nếu Thiên Đạo sụp đổ, người đau khổ nhất chính là bách tính của họ. Một vị Hoàng Đế của Đại Chu triều, với khuôn mặt khắc khổ và vương miện lộng lẫy trên mái tóc điểm bạc, nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ông muốn cất lời, muốn kể về những nỗi thống khổ của dân chúng, nhưng lại bị áp lực vô hình từ giới tu sĩ trên cao đè nén, không dám mở miệng.

"Chúng ta đã sai lầm ở đâu? Hay Thiên Đạo vốn dĩ đã có số kiếp?" Thiên Đế tiếp tục, giọng ông ẩn chứa sự tuyệt vọng. "Mười ngàn năm trước, một bậc Tiên Vương từng tiên đoán về sự suy yếu này, nhưng không ai tin. Giờ đây, chúng ta đang đối mặt với nó. Chúng ta cần một giải pháp, một sự đồng thuận, một con đường mới. Nếu không, tất cả những gì chúng ta đã xây dựng, những gì chúng ta đã phụng sự, sẽ chỉ còn là tro bụi." Ông nhìn khắp lượt các vị đại biểu, ánh mắt cầu khẩn, mong chờ một tia sáng, một sự đồng lòng thực sự. Nhưng cái ông nhận lại chỉ là những ánh mắt xa cách, những biểu cảm phức tạp của sự lo lắng cá nhân, chứ không phải sự đoàn kết như ông mong đợi. Một sự im lặng nặng nề bao trùm chính điện, chỉ còn tiếng gió rít qua khe đá, như tiếng thở dài của Thiên Đạo.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam rực rỡ lên biển mây vô tận, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy bi tráng. Sau phiên khai mạc đầy căng thẳng, các đại diện đã lui về sảnh phụ, nơi không khí có phần thư giãn hơn, nhưng sự căng thẳng ngấm ngầm vẫn hiện hữu. Tiếng thì thầm bàn tán, tiếng chén trà sứ va chạm nhẹ nhàng, cùng với mùi trà thơm dịu và hương hoa từ những bồn cảnh tinh xảo, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với bầu không khí trang nghiêm trước đó. Đây là lúc các phe phái thực sự bộc lộ những toan tính và mâu thuẫn ẩn sâu bên trong.

Tại một góc sảnh, ba vị Trưởng Lão Tiên Môn của ba tông phái lớn nhất đang tụ họp. Trưởng Lão Lôi Đình của Thần Tiêu Tông, với mái tóc bạc phơ và khí chất lẫm liệt, vuốt râu nói: "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt là điều không thể tránh khỏi. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là phải giữ vững nền móng tu đạo. Ta cho rằng, chỉ có tăng cường tu vi, đạt đến cảnh giới cao nhất mới có thể cảm nhận được Thiên Đạo và tìm cách phục hồi nó!" Giọng ông ta đầy tự tin, nhưng lại ẩn chứa sự ích kỷ rõ ràng.

Trưởng Lão Vô Ảnh của Ẩn Linh Môn, một người phụ nữ với vẻ ngoài trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh như băng, khẽ nhếch mép: "Tăng cường tu vi là đúng, nhưng linh khí cạn kiệt, tài nguyên khan hiếm. Chúng ta phải ưu tiên tông môn trước! Các bí cảnh, linh mạch còn sót lại phải được bảo vệ tuyệt đối, dành cho đệ tử tinh anh của chúng ta. Nếu không, các tông môn nhỏ sẽ càng suy yếu, và cuối cùng sẽ là sự diệt vong của tất cả." Nàng ta nói một cách thẳng thừng, không hề che giấu ý định bảo vệ lợi ích của tông môn mình.

Trưởng Lão Thanh Vân của Hiên Viên Kiếm Phái, một lão giả với vẻ mặt hiền hòa nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán, gật gù đồng tình: "Đúng vậy, trước tiên phải tự cường. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại và tìm ra lối thoát. Phàm nhân thì sao? Họ vốn dĩ yếu kém, chỉ là gánh nặng. Nếu có thể lợi dụng sức lao động của họ để khai thác tài nguyên, phục vụ cho việc tu luyện của chúng ta thì càng tốt." Ba người bọn họ nhìn nhau, ngầm đồng ý với đường lối "tự cứu" đầy ích kỷ này, hoàn toàn quên đi lời kêu gọi đoàn kết của Thiên Đế.

Không xa đó, một vị Hoàng Đế Phàm Nhân của Đại Hạ Triều, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, đang cố gắng tiếp cận một vị Trưởng Lão Tiên Môn khác. "Tiền bối, dân chúng của thần đang chịu khổ cực vô cùng. Thiên tai hoành hành, mùa màng thất bát, bệnh dịch bùng phát khắp nơi. Liệu có cách nào để giảm bớt gánh nặng cho họ không? Dù chỉ là một chút linh dược, hay một vài phép thuật nhỏ để cứu trợ..." Ông ta khẩn khoản, giọng nói chứa đầy sự bất lực.

Vị Trưởng Lão Tiên Môn, với vẻ mặt cau có, khoát tay một cách hờ hững: "Hoàng thượng, đó là chuyện của phàm trần. Chúng ta đang bàn luận về đại sự của Thiên Đạo, về vận mệnh của tiên giới. Chuyện nhỏ nhặt ấy, các ngươi tự giải quyết đi. Thiên Đạo suy yếu, thì phàm trần cũng phải gánh chịu. Đó là nhân quả." Ông ta quay lưng đi, bỏ lại vị Hoàng Đế với ánh mắt thất vọng tột cùng, cảm giác như đang đứng giữa một hoang đảo cô độc.

Một Tu Sĩ Trẻ tuổi tên là Lam Phong, đệ tử của một tông môn nhỏ, đứng lặng lẽ ở một góc sảnh, nhìn khung cảnh đó. Nét mặt hắn thanh tú, ánh mắt ban đầu trong sáng, nhưng giờ đây đã vương vấn một sự hoài nghi sâu sắc. Hắn đã từng mơ ước được thành tiên, được tu luyện để cứu giúp chúng sinh. Hắn đã được dạy về lòng từ bi, về trách nhiệm của người tu đạo. Nhưng những gì hắn chứng kiến hôm nay, những lời nói ích kỷ, những toan tính cá nhân của các bậc tiền bối, đã làm lung lay niềm tin trong lòng hắn.

"Đây có phải là con đường mà ta hằng theo đuổi?" Hắn tự hỏi trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí như tiếng chuông vỡ. "Lý tưởng tu tiên là để siêu thoát, để bảo vệ sinh linh. Nhưng các vị tiền bối lại chỉ nghĩ đến tông môn, đến bản thân. Liệu 'trường sinh' có đáng để đánh đổi tất cả những điều này, đánh đổi cả nhân tính của mình?" Lam Phong cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, biển mây ngả màu đen kịt. Hắn lặng lẽ rời đi, bước chân nặng nĩu, ánh mắt đầy suy tư, mang theo một hạt giống hoài nghi về con đường tu tiên, về bản chất của "tiên" và "phàm", về cái giá của quyền năng, đang nảy mầm trong tâm hồn non trẻ của mình. Sự tha hóa đã bắt đầu, không phải từ một thế lực tà ác bên ngoài, mà từ chính bên trong những kẻ tự xưng là "người bảo vệ Thiên Đạo".

Đại hội Thiên Mệnh đã kết thúc ngày đầu tiên trong một sự chia rẽ và bất đồng sâu sắc. Những tàn dư của tư tưởng cũ, của sự kiêu ngạo và ích kỷ đã gieo mầm cho sự thất bại ngay từ trong trứng nước. Thiên Đạo, mặc dù vẫn đang rên rỉ, nhưng đã bị chính những kẻ mà nó trông cậy làm cho suy yếu hơn nữa. Đó là một bài học lịch sử đắt giá, một lời cảnh tỉnh về sự "mất người" mà Tạ Trần sẽ không bao giờ quên. Và hắn biết, chính từ thất bại này, từ h���t giống hoài nghi trong lòng Lam Phong và vô số tu sĩ trẻ khác, sẽ dẫn đến một kỷ nguyên 10.000 năm đen tối, nơi con người phải tự mình tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại, trước khi có thể kiến tạo một "Nhân Đạo" thực sự.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free