Nhân gian bất tu tiên - Chương 857: Bình Minh Đồng Thuận: Lời Tuyên Thệ Cuối Cùng
Màn đêm buông xuống trên Thiên Đăng Sơn, những tia nắng cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Tạ Trần vẫn đứng đó, bóng hình gầy gò in đậm trên nền trời tím ngắt, tựa như một bức tượng trầm mặc giữa đất trời bao la. Gió nhẹ luồn qua vạt áo vải thô, mang theo hơi lạnh của sương đêm và cả mùi hương của cỏ cây hoang dại. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ dõi theo ánh đèn dần thắp sáng nơi Thành Vô Song phía xa, nơi cuộc hội thảo vừa kết thúc với một không khí đồng thuận đầy hy vọng, nhưng cũng đầy ẩn số.
Tạ Trần biết, những lời hắn nói ra không chỉ là lý thuyết suông, mà là sự đúc kết của nhân quả vạn vật, là lời cảnh tỉnh cho một kỷ nguyên đã qua và định hướng cho một tương lai còn mờ mịt. "Nhân Đạo" không phải là lời hứa về sự bất tử, mà là lời hứa về một cuộc đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Hắn đã "gieo hạt", nhưng "chăm sóc" và "thu hoạch" sẽ đòi hỏi nhiều công sức và sự kiên trì hơn nữa. Đại hội sắp tới sẽ là một cột mốc, nhưng không phải là điểm kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình dài. Hành trình ấy cần sự kiên định, sự thấu hiểu, sự thấu cảm, và trên hết, là sự gắn kết.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng nặng trĩu suy tư. Những ánh mắt mang nặng hoài nghi, những chấp niệm cũ kỹ vẫn còn len lỏi đâu đó trong tâm trí của một vài tu sĩ, phàm nhân, báo hiệu những con sóng ngầm mà hắn, người lái đò của kỷ nguyên mới, sẽ phải đối mặt bằng trí tuệ và sự kiên định. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đã chính thức bắt đầu, nhưng hành trình duy trì nó, mới là thử thách thực sự, một thử thách mà Tạ Trần, dù không trực tiếp cầm quyền, vẫn sẽ là người kiến trúc sư thầm lặng, dõi theo từng đường đi nước bước, với tất cả sự cẩn trọng và niềm hy vọng.
***
Hoàng hôn đã dần trôi vào đêm, nhuộm đỏ một nửa bầu trời Thành Vô Song trước khi nhường chỗ cho vầng trăng treo lơ lửng giữa tầng không. Trong sảnh đường rộng lớn nhất của Thành Vô Song, nơi những cột đá chạm khắc tinh xảo vươn cao như những thân cây cổ thụ, ánh nến và pháp thuật linh quang huyền ảo giao hòa, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa ấm cúng. Từng hàng ghế đã có người an tọa, từ các trưởng lão tiên môn trong đạo bào đủ màu sắc, tượng trưng cho muôn vàn tư tưởng và truyền thống, đến các lãnh chúa phàm nhân trong trang phục lụa là, quý phái, và cả những người đại diện cho các tầng lớp thấp hơn của nhân gian – những thương nhân, thợ thủ công, nông dân, ngư phủ – tất cả đều tụ hội về đây.
Không khí trong sảnh đường nặng nề một cách lạ thường, nhưng không còn là sự đối đầu gay gắt, mà là một sự chờ đợi tĩnh lặng, xen lẫn chút bồn chồn và tò mò. Mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng quyện với hương hoa nhài từ những bình gốm lớn đặt ở góc sảnh, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng tiềm ẩn. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn, khi Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, tiến lên bục chính. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên một vẻ quyết đoán và uy quyền khó cưỡng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua toàn bộ khán phòng, dường như xuyên thấu mọi tâm tư hoài nghi còn sót lại.
Tạ Trần đứng lùi lại một chút, ở vị trí hơi chếch phía sau và bên cạnh Lăng Nguyệt, tựa như một cái bóng thầm lặng. Hắn vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất cho những biến động lớn lao này. Hắn lặng lẽ quan sát, từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng ánh mắt dao động của những người tham dự đều không thoát khỏi tầm nhìn của hắn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay, không cần dùng đến linh lực trấn áp, chỉ bằng khí chất tự thân đã khiến cả sảnh đường hoàn toàn im lặng. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp không gian, chạm đến từng góc khuất của tâm hồn: "Kính thưa quý vị, Hiến Chương Nhân Gian không còn là một ý niệm xa vời, một lời hứa hẹn viển vông. Nó đã được thử nghiệm, và kết quả đã chứng minh… giá trị của sự cống hiến cho nhân gian, không phải cho hư danh, không phải cho quyền lực cá nhân."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua các trưởng lão tiên môn, những người từng là đỉnh cao của thế giới tu chân, giờ đây đang cố gắng điều chỉnh lại vị thế của mình. "Chúng ta đã thấy, khi tiên thuật được dùng để kiến tạo, để chữa lành, để bảo vệ, thay vì tranh đoạt và hủy diệt, thì nhân gian phồn thịnh. Khi tri thức tu luyện hòa nhập vào đời sống phàm trần, nó không hề bị hạ thấp, mà ngược lại, được nâng tầm lên một ý nghĩa mới mẻ, sâu sắc hơn. Đó là sự vĩ đại của Nhân Đạo."
Một trưởng lão tiên môn từ Thái Huyền Tông, một môn phái từng cực kỳ kiêu ngạo và bảo thủ, từ từ đứng dậy. Hắn là một lão già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm và suy tư. Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định sau nhiều đêm trằn trọc: "Thái Huyền Tông chúng ta, dù còn nhiều nghi hoặc về con đường này, nhưng nhận thấy sự ổn định mà Hiến Chương mang lại cho thế tục là điều đáng ghi nhận. Chúng tôi đã chứng kiến những thay đổi tích cực ở các vùng đất mà các đệ tử chúng ta đã xuống thế giúp đỡ. Quyền lực không còn nằm ở việc tranh giành linh khí, mà ở sự đóng góp cho sinh linh. Do đó, Thái Huyền Tông sẽ ủng hộ việc đưa Hiến Chương ra Đại hội để toàn bộ nhân gian cùng thông qua."
Lời tuyên bố này như một làn sóng, lan tỏa sự ngạc nhiên và nhẹ nhõm. Thái Huyền Tông là một trong những môn phái lớn nhất và có ảnh hưởng nhất, sự ủng hộ của họ mang một trọng lượng không hề nhỏ. Tạ Trần khẽ nhếch mép, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Hắn biết, để vị tr��ởng lão này nói ra những lời đó, chắc chắn đã phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, từ bỏ không ít chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy. Đây không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một sự chấp nhận bi tráng, một sự thừa nhận rằng kỷ nguyên cũ đã thật sự tàn lụi.
Sau lời của Trưởng lão Thái Huyền Tông, một vài trưởng lão khác từ các môn phái nhỏ hơn cũng bắt đầu thì thầm, rồi lần lượt đứng dậy, cúi đầu hoặc gật nhẹ thay cho lời tuyên bố. Ánh mắt họ không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tư, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng. Họ đã nhìn thấy Thiên Đạo suy yếu, đã cảm nhận được sự "mất người" trong chính hàng ngũ của mình, và giờ đây, họ chấp nhận một con đường mới, dù còn nhiều xa lạ.
Đúng lúc đó, Nữ Hoàng Đồ Long, người đã trở thành biểu tượng của chủ quyền phàm nhân, từ từ đứng lên. Vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả của nàng khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Nàng không mặc long bào lộng lẫy, mà chỉ là một bộ y phục hoàng gia đơn giản nhưng tinh tế, đầu đội vương miện nhỏ nhắn. Đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị của nàng quét qua các trưởng lão tu sĩ, rồi dừng lại ở Tạ Trần một khoảnh khắc, trước khi hướng về phía đám đông.
"Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!" Giọng nàng vang dội, đầy uy nghiêm và hùng hồn, như một lời tuyên thệ đanh thép. "Hiến Chương Nhân Gian, nếu có thể mang lại bình an, công bằng và cơ hội cho mọi con dân, thì triều đình Đại Chu sẽ dốc sức ủng hộ. Không chỉ ủng hộ, mà còn là người đi đầu trong việc thực thi, đảm bảo mỗi điều khoản đều được thấm nhuần vào từng nếp sống, từng suy nghĩ của bách tính."
Lời tuyên bố của Nữ Hoàng Đồ Long là một đòn giáng mạnh vào tư tưởng 'tiên nhân hạ phàm' cai trị thế tục, và cũng là một lời khẳng định đanh thép cho quyền tự chủ của phàm nhân. Sự ủng hộ từ một cường quốc phàm nhân như Đại Chu mang ý nghĩa chiến lược to lớn, giúp cân bằng lại quyền lực và định hình lại cấu trúc xã hội. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, cũng đứng dậy, cúi đầu chào Nữ Hoàng, rồi hướng về phía bục chính, gật đầu đầy kiên định. Ông không nói gì, nhưng cái gật đầu đó mang sức nặng của hàng vạn chiến sĩ, của hàng triệu phàm nhân đã đặt niềm tin vào con đường mới này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu đáp lại. Nàng nhìn Tạ Trần, một ánh nhìn đầy ẩn ý, như muốn nói rằng "nước cờ này đã đi đúng hướng." Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười hài lòng kín đáo nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu, là sự đồng thuận trên giấy tờ. Việc biến những lời hứa này thành hiện thực, biến tư tưởng thành hành động, mới là thử thách thực sự. Những hạt giống đã được gieo, nhưng liệu chúng có thể nảy mầm và phát triển thành một khu rừng xanh tốt, hay sẽ bị những cơn gió nghịch cảnh thổi bay, còn phụ thuộc vào ý chí và sự kiên trì của tất cả. Dù vậy, không khí trong sảnh đường đã trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, một niềm hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói.
***
Đêm khuya buông xuống, Thành Vô Song chìm trong ánh sáng lung linh của những ngọn đèn pháp thuật và đèn lồng treo dọc các con phố. Sảnh đường rộng lớn, sau những lời tuyên bố quan trọng, đã trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn những ánh sáng vàng nhạt từ đèn nến phản chiếu lên những bức tường đá cẩm thạch. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, bước lên bục chính. Anh không hùng hồn, không dùng sức mạnh hay pháp thuật để trấn áp, mà chỉ dùng lời nói. Giọng anh trầm tĩnh, sâu sắc, như đang kể một câu chuyện đã cũ nhưng lại vô cùng gần gũi, một lời tự sự mà mỗi người trong sảnh đường đều có thể cảm nhận.
Anh nhìn thẳng vào mắt từng người, không bỏ sót một ai, như muốn thấu hiểu và chạm đến tận cùng tâm can họ. Các trưởng lão tiên môn, những người từng kiêu ngạo, giờ cúi đầu lắng nghe, ánh mắt phức tạp. Các lãnh đạo phàm nhân gật gù đồng tình, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ suy tư. Một sự im lặng bao trùm sảnh đường, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm và mùi hương thoang thoảng của cỏ dại từ bên ngoài thành.
"Mười ngàn năm trước," Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự bi tráng của lịch sử, "Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Lý do không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì nhân tâm ly tán, vì sự phân biệt giữa 'tiên' và 'phàm'. Chúng ta đã quên rằng, tất cả đều là sinh linh, và sự tha hóa của một phần, cuối cùng sẽ kéo theo sự suy tàn của toàn bộ."
Anh dừng lại, để những lời đó thấm sâu vào tâm trí mỗi người. Lịch sử không phải là gánh nặng, mà là bài học. "Những kẻ khao khát thành tiên đã biến mục tiêu thành chấp niệm, biến phương tiện thành mục đích. Họ đã tìm kiếm sự bất tử, nhưng lại đánh mất chính mình. Họ đã tìm kiếm quyền năng vô thượng, nhưng lại quên đi ý nghĩa của quyền năng ấy. Cuối cùng, những người 'thành tiên' lại cô độc hơn bất kỳ phàm nhân nào, và Thiên Đạo mà họ tôn thờ cũng trở nên cằn cỗi, vô tri. Đó là cái giá của quyền năng khi nó không được gắn liền với nhân tính, là sự vô thường của một con đường không còn ý nghĩa."
Tạ Trần đưa tay khẽ vuốt vạt áo. Hắn không có hào quang của tiên nhân, không có khí thế của võ tướng, chỉ là một thư sinh bình thường, nhưng lời nói của hắn lại mang sức nặng của cả một dòng sông lịch sử. "Sự đồng thuận mà chúng ta có được hôm nay, không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một trách nhiệm lớn lao. Để 'Nhân Đạo' không lặp lại vết xe đổ của 'Thiên Đạo', chúng ta cần sự kiên định, sự thấu hiểu, và trên hết, là sự kiên trì. Nó đòi hỏi mỗi người phải học cách 'sống' một cách trọn vẹn, trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối nhân duyên, thay vì chỉ chăm chăm vào việc 'tu' để thoát ly."
Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc, như đang hồi tưởng, rồi lại mở ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước. "Con đường còn dài, rất dài. Những con sóng ngầm của lòng người khó đoán, những cám dỗ quyền lực và sự tha hóa vẫn luôn hiện hữu, chực chờ phá vỡ những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng. Sẽ có những người không thể hoàn toàn từ bỏ tư tưởng cũ, sẽ có những kẻ tìm cách lợi dụng 'Nhân Đạo' cho mục đích ri��ng. Nhưng bình minh đã hé rạng. Chúng ta đã cùng nhau đặt viên gạch đầu tiên cho một kỷ nguyên mới."
Giọng Tạ Trần dần trở nên mạnh mẽ hơn, truyền tải một ý chí kiên định và một niềm tin vững chắc. "Đại hội nhân gian sắp tới sẽ là một cột mốc. Nhưng cột mốc không phải là điểm kết thúc, mà là sự khởi đầu. Nó là lời tuyên thệ rằng chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách, cùng nhau kiến tạo một thế giới nơi mỗi cá nhân đều có giá trị, đều có thể cống hiến, đều có thể 'sống' một cách trọn vẹn nhất. Hành trình ấy cần sự chung tay của tất cả chúng ta, cần sự hiểu biết, sự thấu cảm, và trên hết, là sự gắn kết không ngừng."
Khi hắn kết thúc, một sự im lặng sâu sắc bao trùm sảnh đường. Không một tiếng động, không một lời xì xào, chỉ có sự tĩnh lặng của những tâm hồn đang suy ngẫm. Rồi, đột ngột, một tràng vỗ tay không hẹn mà cùng vang lên. Tiếng vỗ tay không quá lớn, không cuồng nhiệt, mà chậm rãi, đều đặn, đầy ý nghĩa. Đó là tiếng vỗ tay của sự đồng thuận chân thành, của niềm tin mới được củng cố, của một lời hứa thầm lặng sẽ cùng nhau gánh vác trách nhiệm. Tiếng vỗ tay vang vọng khắp sảnh đường, như một bản hùng ca của một kỷ nguyên đang bắt đầu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng không còn lạnh lùng, mà thay vào đó là sự kính phục và một chút ấm áp khó nhận thấy. Dương Quân, với đôi mắt sáng rực đầy nhiệt huyết, gật đầu đầy kiên định. Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt ông tràn đầy quyết tâm. Ngay cả Nữ Hoàng Đồ Long cũng khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. Tạ Trần đứng đó, giữa tràng vỗ tay, ánh mắt hắn dõi theo từng gương mặt, biết rằng những lời hắn nói đã chạm đến trái tim họ, đã gieo những hạt giống mạnh mẽ vào mảnh đất màu mỡ của nhân gian. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi trọng trách lớn lao mà hắn vừa đặt lên vai mình, và lên vai tất cả mọi người.
***
Sau buổi họp, màn đêm đã khuya sâu. Ánh trăng sáng vằng vặc như một viên ngọc bích treo trên nền trời đen thẫm, rọi xuống Thành Vô Song, tạo nên những dải sáng bạc huyền ảo. Hầu hết mọi người đã rời đi, chỉ còn Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu chậm rãi bước đi trên hành lang vắng vẻ của Thành Vô Song. Tiếng bước chân khẽ khàng của họ vang vọng trên nền đá lạnh, như những nốt nhạc trầm buồn trong bản giao hưởng của đêm khuya.
Ông Lão Tiều Phu vẫn giữ vẻ ngoài giản dị, râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Ánh mắt tinh anh của ông dõi theo Tạ Trần, một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt khắc khổ. Ông đã nhìn thấy rất nhiều, đã trải qua rất nhiều, và ông biết, những gì Tạ Trần đang làm không chỉ là thay đổi một thế giới, mà là kiến tạo một định nghĩa mới về sự tồn tại.
"Lão phu thấy, ván cờ này, Trần công tử đã đi đến nước cờ cuối cùng của một chặng đường," Ông Lão Tiều Phu cất lời, giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự minh triết của thời gian. "Nhưng đường còn dài, như Trần công tử đã nói."
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở dài hiếm hoi, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. Hắn quay sang nhìn Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt sâu thẳm lấp lánh dưới ánh trăng. Đây là một trong số ít những người mà hắn có thể bộc lộ một phần nội tâm của mình, một phần gánh nặng thầm kín mà hắn luôn mang vác.
"Đúng vậy, Ông Lão," Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm hơn bình thường, "Sự đồng thuận chỉ là nền móng. Việc duy trì và phát triển nó mới là thách thức lớn nhất. Lòng người khó đoán, và cám dỗ vẫn luôn hiện hữu. Chúng ta chỉ có thể gieo hạt, còn cây có lớn mạnh hay không... còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố." Hắn nhìn ra xa, về phía ánh đèn lung linh của Thành Vô Song, nơi những cuộc đời phàm trần vẫn đang tiếp diễn, và nơi những tu sĩ cũ đang cố gắng hòa nhập.
"Cái khó nhất, không phải là phá bỏ cái cũ, mà là kiến tạo cái mới, và giữ cho cái mới ấy không bị tha hóa," Ông Lão Tiều Phu gật gù, như thể đã nhìn thấu tâm can Tạ Trần. "Thiên Đạo cũ sụp đổ vì những người phụng sự nó đã 'mất người'. 'Nhân Đạo' sẽ vững bền hay không, phụ thuộc vào việc chúng ta có giữ được 'người' trong mình hay không. Đó là chấp niệm lớn nhất, và cũng là hy vọng lớn nhất."
Tạ Trần quay lại, nhìn thẳng vào mắt Ông Lão Tiều Phu, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. "Con đường này sẽ không dễ dàng. Sẽ có những người không tin tưởng, sẽ có những kẻ phản kháng. Những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, như những con sóng ngầm chực chờ phá vỡ con đê mới xây. Và ngay cả khi không có kẻ thù bên ngoài, thì sự yếu đuối, tham lam trong chính bản tính con người cũng có thể trở thành mối họa lớn nhất."
Hắn lại thở dài, nhưng lần này không phải là sự mệt mỏi, mà là một sự chấp nhận bi tráng, một quyết tâm kiên định. "Bài học từ sự suy yếu của Thiên Đạo 10.000 năm trước vẫn còn đó. Chúng ta không thể quên nó. Chúng ta phải luôn nhớ rằng, quyền năng không đi kèm với trách nhiệm, sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Bất tử không đi kèm với ý nghĩa, sẽ dẫn đến sự trống rỗng. 'Nhân Đạo' phải là con đường của trách nhiệm, của ý nghĩa, của sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc."
Hai người đi cạnh nhau, bóng đổ dài trên nền đá dưới ánh tr��ng. Tạ Trần khẽ nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa ấm áp của hy vọng. Hắn vẫn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng giờ đây, hắn biết rằng, định mệnh đã đặt hắn vào vị trí của một "điểm neo nhân quả", một kiến trúc sư thầm lặng, và hắn phải gánh vác trọng trách ấy.
Ông Lão Tiều Phu dừng lại, nhìn về phía Thành Vô Song đang rực sáng. "Bình minh đã hé rạng, Trần công tử. Giờ đây, chỉ cần chúng ta kiên định, thì ánh sáng ấy sẽ không bao giờ tắt." Ông mỉm cười hiền hậu, rồi khẽ cúi đầu, bóng dáng dần hòa vào màn đêm tĩnh mịch, để lại Tạ Trần một mình.
Tạ Trần đứng đó, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh, như những con mắt của một Thiên Đạo mới đang hình thành, đang dõi theo từng bước đi của nhân gian. Đại hội nhân gian sắp tới sẽ là một cột mốc, nhưng nó chỉ là sự khởi đầu. Hành trình duy trì 'Nhân Đạo', đối mặt với lòng người khó đoán và những cám dỗ vẫn luôn hiện hữu, mới là thử thách thực sự. Và Tạ Trần, dù không trực tiếp cầm quyền, vẫn sẽ là người kiến trúc sư thầm lặng, dõi theo từng đường đi nước bước, với tất cả sự cẩn trọng và niềm hy vọng. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đã chính thức bước vào một chương mới, với muôn vàn khó khăn, nhưng cũng tràn đầy tiềm năng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.