Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 854: Tiếng Vọng Hiến Chương: Làn Sóng Hy Vọng

Tiếng chuông gió từ ngôi miếu đá trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, tựa như một tiếng vọng thiêng liêng từ cõi vô thường, ngân nga lan tỏa khắp thung lũng, báo hiệu một thời khắc chuyển giao. Nó không chỉ là âm thanh của kim loại chạm vào nhau, mà còn là bản giao hưởng đầu tiên của một kỷ nguyên mới, bản nhạc mở đầu cho Tiếng Vọng Hiến Chương. Nơi đỉnh núi, ngàn vạn ngọn đèn trời vẫn còn lấp lánh như những vì tinh tú lạc lối giữa ánh bình minh, mang theo ước nguyện của nhân gian về một tương lai chưa từng có. Tạ Trần, một thư sinh gầy gò ẩn mình trong đám đông, đã siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi ấm của hy vọng đang lan tỏa, nhưng đồng thời cũng giữ trọn sự tỉnh táo của một kẻ kiến tạo nhìn thấu những chấp niệm cũ kỹ vẫn còn bám víu nơi đáy sâu lòng người. Anh biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, mà chất chồng những thử thách, những hoài nghi cần được hóa giải.

***

Sớm mai trên Quán Trà Vọng Giang, ven dòng sông Bích Thủy, không khí thường nhật vốn thanh bình, êm ả nay lại trở nên náo nhiệt khác thường. Những tia nắng đầu tiên của buổi ban mai vừa khẽ chạm qua những rặng tre xanh, nhuộm vàng mái ngói cong cổ kính và tấm biển hiệu đã bạc màu của quán trà, nhưng đã có vô số khách nhân tấp nập kéo đến, không phải để thưởng thức hương trà ướp sen thơm ngát hay ngắm nhìn làn sương mỏng giăng trên mặt sông lững lờ trôi, mà là để nghe ngóng, để bàn tán về một tin tức động trời vừa lan truyền từ Thiên Đăng Sơn.

Kiến trúc quán trà đơn giản, mộc mạc với những bàn ghế gỗ cũ kỹ, nhưng mỗi chiếc bàn đều chật kín người. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên cành trúc, tiếng pha trà lách cách quen thuộc đều bị lấn át bởi tiếng người nói chuyện râm ran, xì xào, xen lẫn những tiếng reo h�� nho nhỏ đầy phấn khích. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ ven bờ, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, căng tràn một thứ cảm xúc khó tả: sự tò mò, sự hoài nghi và một tia hy vọng mong manh.

Tiểu Nhị Quán Trọ, một chàng trai gầy gò, nhanh nhẹn, mặc chiếc áo vải thô màu xám tro, liên tục thoăn thoắt đi lại giữa các bàn, đôi tai vểnh lên để không bỏ sót bất kỳ câu chuyện nào. Mắt hắn sáng lên, vẻ hoạt bát thường ngày nay càng thêm rạng rỡ. Hắn đặt mạnh khay trà xuống bàn của một nhóm khách đang tụ tập đông đúc. "Các vị đã nghe chưa? Cái Hiến Chương gì đó... nói là người phàm chúng ta cũng có thể tham gia định đoạt vận mệnh thế giới!" Giọng hắn đầy vẻ kinh ngạc và phấn khích, như thể vừa chứng kiến một kỳ tích.

Một người đàn ông dáng vẻ thư sinh, gầy gò, tay phe phẩy chiếc quạt giấy đã cũ, đôi mắt hóm hỉnh, chính là Người Kể Chuyện thường lui tới quán trà này. Hắn mỉm cười bí hiểm, nhấp một ngụm trà nóng rồi chậm rãi lên tiếng, giọng điệu say mê và hào hứng đặc trưng của kẻ nắm giữ những bí mật giang hồ. "Không chỉ vậy đâu! Nó còn quy định tu sĩ không được tùy tiện can thiệp vào nhân gian, không được cậy mạnh ức hiếp người phàm! Chuyện này... chuyện này đúng là chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm qua!" Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua những gương mặt ngỡ ngàng, há hức xung quanh.

Bàn bên cạnh, Lão Khách Trọ râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, đang trầm tĩnh nhâm nhi chén trà, chiếc túi vải cũ kỹ đặt bên cạnh. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, nhưng ánh mắt sâu thẳm của ông ẩn chứa bao suy tư. Ông đã chứng kiến quá nhiều đổi thay của nhân thế, quá nhiều lời hứa hão huyền. Liệu lần này có khác?

"Thật ư?" Một nông phu gân guốc, khuôn mặt rám nắng vì nắng gió, vội vàng hỏi, giọng nói đầy vẻ ngờ vực nhưng cũng ánh lên tia hy vọng. "Không cậy mạnh ức hiếp? Chẳng phải bấy lâu nay, tiên nhân vẫn giáng họa bất cứ khi nào họ muốn, cướp đoạt linh mạch, ép buộc phàm nhân chúng ta cung phụng đó sao?"

Người Kể Chuyện gật đầu đầy vẻ chắc chắn. "Chính là vậy! Hiến Chương Nhân Gian này, do chính Nữ Hoàng Đồ Long, Bách Lý Hùng tướng quân, và cả Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng Dương Quân đạo trưởng của các tiên môn lớn đồng lòng ký kết! Họ còn tuyên thệ trước toàn thể nhân gian, trước cả trời đất nữa!"

Những bản sao chép tay của Hiến Chương, dù còn sơ sài và chưa được in ấn cẩn thận, đã nhanh chóng được truyền tay. Những người biết chữ thì đọc to từng điều khoản, những người khác thì chăm chú lắng nghe, gật gù hoặc thốt lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc. Điều khoản về quyền bình đẳng giữa phàm nhân và tu sĩ, về việc cấm tu sĩ tùy tiện sử dụng pháp lực gây hại cho nhân gian, về việc chia sẻ linh khí và tri thức... tất cả đều là những điều mà trước đây họ chỉ dám mơ ước, hoặc coi là những lời lẽ ngông cuồng.

Một thư sinh trẻ tuổi, nét mặt còn non nớt nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ thông tuệ, cầm một bản chép tay, giọng run run đọc. "Điều thứ ba: Mọi cá nhân, bất luận là phàm nhân hay tu sĩ, đều bình đẳng trư���c quy tắc của Nhân Đạo, không được cậy vào tu vi hay huyết mạch để áp bức kẻ yếu. Điều thứ bảy: Linh khí là tài nguyên chung của nhân gian, cần được phân bổ hợp lý, không được độc chiếm, dùng để duy trì sự sống và phát triển, không phải để tích lũy bất tử ích kỷ..."

Tiếng xì xào càng lớn. "Phân bổ linh khí ư? Vậy là chúng ta cũng có thể tu luyện sao?" Một người thợ rèn thô kệch hỏi, đôi tay chai sạn siết chặt.

Người Kể Chuyện gật đầu. "Không phải ai cũng có thể tu luyện theo cách cũ, nhưng Hiến Chương này sẽ mở ra con đường mới, con đường của 'Nhân Đạo'. Sức mạnh sẽ không còn là mục đích tối thượng, mà là phương tiện để phụng sự nhân gian. Nghe nói, Tạ Trần công tử đã nói rằng, nếu bất tử mà mất đi nhân tính, thì đó là gì? Chân lý của tu đạo không phải là bất tử, mà là tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống này!"

Những lời này, tựa như một luồng gió mới, thổi bay đi những đám mây u ám của sợ hãi và tuyệt vọng đã bao trùm nhân gian suốt hàng ngàn năm. Những nụ cười bắt đầu nở rộ trên những gương mặt vốn đã quen với lam lũ và sợ hãi. Họ bắt đầu hình dung về một thế giới mà ở đó, họ không còn là những kẻ yếu ớt, không còn phải run rẩy trước uy áp của tiên nhân, mà là những chủ nhân thực sự của vận mệnh mình. Một làn sóng hy vọng mong manh, nhưng rực rỡ, bắt đầu lan tỏa từ quán trà nhỏ ven sông, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước Bích Thủy, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao đang đến. Tiểu Nhị Quán Trọ nhìn cảnh tượng đó, lòng ngập tràn hân hoan. Hắn chưa bao giờ thấy những người khách hàng của mình lại có vẻ sống động và tràn đầy sinh khí đến thế. Hắn thầm nghĩ, có lẽ, cái "kỷ nguyên mới" mà người ta vẫn nói, đã thực sự bắt đầu rồi.

***

Trong một gian điện thanh tịnh của Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn như nhịp thở của thời gian, tiếng tụng kinh trầm bổng hòa cùng tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một không khí thanh tịnh và trang nghiêm đến lạ. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen từ ao nước nhỏ trong vườn thiền, cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, xoa dịu những tâm hồn đang căng thẳng. Trời quang mây tạnh, ánh nắng giữa trưa xuyên qua những song cửa chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng vàng óng lên nền gạch rêu phong, làm nổi bật bức tượng Phật lớn uy nghi đang mỉm cười từ bi.

Tại đây, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng đầy chính trực, đang đối diện với một nhóm sứ giả từ các tiên môn nhỏ. Lăng Nguyệt mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn giữ vẻ uy nghiêm thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự mệt mỏi khó nhận ra. Dương Quân trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết. Không khí trong điện dù thanh tịnh nhưng lại phảng phất một sự căng thẳng vô hình, một cuộc đấu tranh âm thầm giữa những tư tưởng cũ kỹ và một lý tưởng mới mẻ. Những vị sứ giả này, tuy đã không còn dám mang theo sự cao ngạo của quá khứ, nhưng nỗi hoài nghi và dè dặt vẫn hiện rõ trên từng nét mặt. Họ là những ng��ời đã quen với sự tối cao của tu sĩ, với việc linh khí là của riêng họ, với con đường trường sinh bất tử là mục đích duy nhất.

"Hiến Chương này không phải để hạn chế tu sĩ, mà là để định hướng một con đường mới cho sự tồn tại của chúng ta trong kỷ nguyên không Thiên Đạo." Lăng Nguyệt Tiên Tử mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát. Nàng nhìn thẳng vào từng vị sứ giả, ánh mắt kiên định. "Sức mạnh sẽ được dùng để phụng sự nhân gian, không phải để cai trị. Tri thức không phải để che giấu, mà là để lan tỏa. Đây là con đường duy nhất để chúng ta, những người tu sĩ, tìm thấy ý nghĩa tồn tại trong một thế giới mà Thiên Đạo đã suy tàn."

Một vị sứ giả, một trưởng lão với mái tóc hoa râm từ một môn phái nhỏ chuyên về Luyện Khí, khẽ ho khan, dè dặt lên tiếng. "Nhưng Tiên Tử... bỏ đi con đường trường sinh, bỏ đi sự siêu thoát, liệu có còn là tu đạo? Chúng ta đã quen với việc linh khí là của riêng chúng ta, là nền tảng cho sự thăng tiến của tu vi. Nếu phải chia sẻ, phải giới hạn, vậy thì tu luyện còn ý nghĩa gì?" Giọng ông ta chứa đầy sự bối rối và tiếc nuối, như thể bị tước đoạt đi thứ quý giá nhất.

Dương Quân bước tới, ánh mắt cương nghị. "Chân lý của tu đạo không phải là bất tử, mà là tìm thấy ý nghĩa. Nếu bất tử mà mất đi nhân tính, mất đi lòng trắc ẩn, mất đi sự kết nối với vạn vật, thì đó là gì? Chỉ là một cái xác biết đi, một linh hồn trống rỗng mà thôi." Anh nói, giọng vang vọng khắp gian điện, "Chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu vị tiền bối, bao nhiêu cường giả, vì chấp niệm trường sinh mà dần 'mất người', quên đi cội nguồn, thậm chí quay lưng lại với nhân gian. Đó có phải là con đường mà chúng ta muốn theo đuổi đến cuối cùng?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, kiên nhẫn giải thích từng điều khoản, nhấn mạnh triết lý đằng sau Hiến Chương. "Thiên Đạo cũ đã suy yếu, không còn che chở chúng ta. Nếu chúng ta vẫn ôm giữ những chấp niệm cũ, chỉ lo cho bản thân, thì khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn, chúng ta sẽ đi về đâu? Chỉ có hòa mình vào nhân gian, bảo vệ nhân gian, cùng nhân gian kiến tạo một trật tự mới, chúng ta mới có thể tìm thấy một con đường tồn tại bền vững. Sức mạnh của tu sĩ không phải để tách biệt, mà là để trở thành trụ cột của Nhân Đạo."

Một sứ giả khác, một nữ tu trẻ tuổi hơn, từ một tông môn chuy��n về Thuật Pháp, khẽ thở dài. "Chúng tôi hiểu đạo lý này, Tiên Tử. Nhưng làm sao để thay đổi tư duy đã ăn sâu trong hàng ngàn năm? Chúng tôi đã được dạy rằng tiên phàm khác biệt, rằng tu sĩ cao quý hơn phàm nhân. Những người ở dưới, họ sẽ dễ dàng chấp nhận điều này sao?" Nàng nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

Dương Quân mỉm cười nhẹ. "Đó là lý do chúng ta ở đây. Để giải thích, để dẫn dắt, để chứng minh bằng hành động. Hiến Chương này không chỉ là một văn bản, mà là một lời hứa, một cam kết. Nó đòi hỏi sự kiên trì và niềm tin từ tất cả chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng những cơ chế để tu sĩ có thể cống hiến sức mạnh của mình một cách có ích cho nhân gian, ví dụ như bảo vệ mùa màng khỏi thiên tai, chữa bệnh cứu người, truyền thụ tri thức."

Các sứ giả lắng nghe, có người gật gù tán thành, nhưng cũng có người vẫn cau mày suy tư, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoài nghi. Họ đã nghe những lời lẽ đầy lý tưởng, nhưng để chuyển hóa lý tưởng thành hiện thực, đặc biệt là khi nó đối nghịch với bản năng và tập quán đã ăn sâu, không phải là điều dễ dàng. Họ vẫn còn nhớ rõ những lời nói của Tạ Trần, về sự 'mất người' khi tu vi càng cao, về cái giá của quyền năng. Những lời đó, giờ đây, lại càng trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, và những cuộc tranh luận, những sự giằng xé nội tâm như thế này sẽ còn tiếp diễn. Nhưng ít nhất, một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo xuống, trong chính gian điện thanh tịnh của Phật Sơn Tự này.

***

Buổi chiều tà tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng vàng ươm trải dài trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm nổi bật những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên con đường đất. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân tấp nập tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới của những công trình đang xây dựng, mùi đất và mùi mồ hôi c��a những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất đỗi đời thường.

Tại quảng trường chính, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, hàng trăm người dân đang tụ tập đông đúc, chăm chú lắng nghe. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, mặc bộ giáp trụ nhẹ, đứng sừng sững trên một bục gỗ tạm bợ, ánh mắt kiên nghị quét qua đám đông. Bên cạnh ông là một vài quan viên địa phương, ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bút mực và sổ sách. Không khí nơi đây khác hẳn với sự hoài nghi ở Phật Sơn Tự hay sự phấn khích ban đầu ở Quán Trà Vọng Giang; nơi đây tràn ngập một niềm tin tưởng và hy vọng giản dị, chân thành.

Bách Lý Hùng cất cao giọng, âm vang trầm hùng, đầy khí phách, không cần đến pháp lực khuếch đại mà vẫn đủ sức lay động lòng người. "Hỡi các bách tính của ta! Hiến Chương này là lời hứa của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi người dân đều là một phần của vận mệnh chung. Không còn tiên nhân tối cao, không còn phàm nhân thấp hèn! Tất cả chúng ta, đều là Nhân Đạo!" Ông nhấn mạnh từ "Nhân Đạo", nh�� thể muốn khắc sâu nó vào tâm trí mỗi người. "Hiến Chương này khẳng định quyền bình đẳng của mỗi người, bất kể xuất thân, bất kể tu vi. Nó bảo vệ quyền được sống, quyền được học tập, quyền được chữa bệnh, quyền được an cư lạc nghiệp của tất cả mọi người!"

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, xen lẫn những tiếng reo hò phấn khích. Những khuôn mặt rám nắng, những đôi mắt đã quen với sự lo toan, giờ đây ánh lên niềm vui sướng và hy vọng. Một số người thậm chí còn rơi nước mắt. Họ đã sống quá lâu dưới bóng tối của sự sợ hãi và bất công, giờ đây, những lời nói của Bách Lý Hùng như làn gió mát lành xua tan đi những nỗi đau đó.

"Hiến Chương còn quy định rõ ràng về việc phân bổ linh khí công bằng, về việc xây dựng trường học, bệnh viện cho tất cả mọi người, về việc bảo vệ tài sản và tính mạng của nhân dân khỏi sự xâm phạm của bất kỳ thế lực nào, kể cả những tu sĩ vi phạm quy tắc!" Một quan viên tiếp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát.

Trong đám đông, một Nữ Tử Ngây Thơ, xinh ��ẹp trong bộ y phục giản dị, đôi mắt trong sáng nhưng vẫn còn vương vẻ lo sợ, khẽ thì thầm với người bạn bên cạnh. "Điều này... liệu có phải là thật không? Một thế giới mà chúng ta không còn sợ hãi tu sĩ?" Nàng đã nghe kể quá nhiều về những câu chuyện tu sĩ cậy mạnh ức hiếp, chiếm đoạt, hủy hoại. Nàng từng chứng kiến ngôi làng bên cạnh bị một vị chân nhân "tẩy rửa" chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí nàng, và giờ đây, những lời hứa hẹn này, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng khó lòng xóa bỏ ngay lập tức.

Người bạn của nàng, một chàng trai trẻ tuổi, vẻ mặt hiền lành, nắm nhẹ tay nàng, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. "Ta tin là thật, Tiểu Hoa. Bách Lý tướng quân chưa bao giờ nói lời nào không giữ. Và Nữ Hoàng cũng vậy. Đây là kỷ nguyên của chúng ta, kỷ nguyên của nhân gian!"

Bách Lý Hùng nhìn những gương mặt rạng rỡ phía dưới, lòng dâng trào niềm tự hào. Ông biết rằng, việc thay đổi tư duy đã ăn sâu hàng ngàn năm không phải là chuyện ngày một ngày hai. Sẽ có những người hoài nghi, sẽ có những kẻ chống đối ngầm. Nhưng những ánh mắt tin tưởng này, những nụ cười này, chính là động lực lớn nhất để ông và những người đồng chí của mình tiếp tục con đường đã chọn. Các quan viên địa phương, gương mặt nghiêm túc, cẩn thận ghi chép lại những câu hỏi của người dân, những đề xuất và cả những băn khoăn của họ, để sau này báo cáo và tìm cách giải đáp. Từng người dân được lắng nghe, từng ý kiến được ghi nhận. Đó là một sự thay đổi lớn lao, một biểu hiện cụ thể của "Nhân Đạo" đang dần hình thành. Nắng vàng dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng niềm hy vọng trong lòng mỗi người dân Thị Trấn An Bình thì không hề tắt. Nó cứ lớn dần, lớn dần, như một ngọn lửa nhỏ được thổi bùng lên, lan tỏa khắp nơi.

***

Chiều tà buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ những mái nhà ngói cong, những bức tường gạch cổ kính bằng một sắc màu bi tráng của hoàng hôn. Gió heo may thổi qua những con phố, mang theo hơi lạnh se se của buổi giao mùa. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, không đọc sách như mọi khi. Hắn chỉ đơn giản là nhìn ra ngoài, nơi ánh sáng cuối ngày đang dần tàn phai, và những tiếng reo hò từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự lan tỏa của Hiến Chương Nhân Gian. Những âm thanh đó, đối với một người bình thường, có lẽ là biểu tượng của niềm vui và chiến thắng. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, chúng lại gợi lên một dòng chảy của suy tư vô tận, một sự đối lập gay gắt giữa niềm hy vọng mong manh hiện tại và những sai lầm đã khắc sâu trong lịch sử 10.000 năm trước.

Hắn nhắm mắt lại, và những hình ảnh về cuộc hội đàm bí mật của các cường giả tu tiên thời Thiên Đạo suy yếu lại hiện lên rõ nét. Những khuôn mặt đầy tham vọng và ích kỷ, những ánh mắt lạnh lùng tính toán, những lời lẽ biện minh cho việc tập trung linh mạch, cướp đoạt tài nguyên, loại bỏ phàm nhân để bảo toàn tu vi, hoặc tìm cách 'vá trời' bằng những phương pháp cực đoan mà không màng đến nhân sinh. Hắn nhớ vị tán tu cổ đơn độc, người đã cố gắng đề xuất một giải pháp dựa trên sự hòa hợp, sự sẻ chia, nhưng đã bị coi là yếu đuối, lạc hậu và bị bác bỏ không thương tiếc. Đó là thời khắc mà hạt giống của sự 'mất người' đã được gieo xuống, là khởi nguồn cho bi kịch của cả một kỷ nguyên.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tắt. "Hiến Chương chỉ là một cái tên, một lời hứa." Hắn khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, trầm mặc và mang nặng suy tư. "Lòng người... mới là thứ khó đoán định nhất. Liệu hạt giống này có thể đâm chồi, hay sẽ lại bị nuốt chửng bởi những tàn dư của quá khứ, bởi chính bản chất tham lam và ích kỷ đã bắt đầu từ mười ngàn năm trước?" Hắn không nghi ngờ vào thiện chí của Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng hay Nữ Hoàng Đồ Long. Họ là những người đã thực sự thay đổi, đã nhìn thấy ánh sáng của con đường mới. Nhưng cái gọi là 'tư tưởng cũ', những chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối, về sự siêu việt của tu sĩ, đã ăn sâu vào xương tủy của quá nhiều người, của quá nhiều thế hệ. Nó không dễ dàng bị xóa bỏ chỉ bằng một bản Hiến Chương.

Hắn nhớ lại lời của chính mình, khi 'biến đổi' những tư tưởng đó trong tâm trí, không phải bác bỏ mà là tái định hướng. Sức mạnh có thể phụng sự, trí tuệ có thể kiến tạo. Nhưng sự chuyển hóa đó, liệu có đủ để chống lại bản năng cố hữu của con người, cái khao khát được vượt lên trên tất cả, được nắm giữ quyền năng tuyệt đối?

"Sự suy yếu của Thiên Đạo khi đó đã dẫn đến sự tranh giành, sự bất nhân." Tạ Trần tiếp tục độc thoại. "Giờ đây, khi Thiên Đạo không còn, liệu Nhân Đạo có đủ sức mạnh để đứng vững? Hay lịch sử sẽ lặp lại, dưới một vỏ bọc khác, một hình thái tinh vi hơn, khi những chấp niệm cũ tái bùng phát?" Hắn hiểu rõ, việc thay đổi tư duy và áp dụng Hiến Chương sẽ là một quá trình lâu dài, gặp nhiều trở ngại hơn là chỉ công bố văn bản. Những 'tàn dư tư tưởng cũ' vẫn còn hiện hữu và có thể bùng phát thành các xung đột mới, dưới những hình thức mà ngay cả hắn cũng khó lòng đoán trước hoàn toàn.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và kiên định. Dù đã kiến tạo một trật tự mới, dù đã đẩy thế giới đi theo một hướng khác, Tạ Trần vẫn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường. Nhưng hắn biết, ảnh hưởng của mình sẽ còn mãi, và trách nhiệm của một 'kiến trúc sư thầm lặng' sẽ không bao giờ biến mất. Hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò này, dùng trí tuệ để điều chỉnh và dẫn dắt, không trực tiếp dùng quyền lực.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên một cuộn sách cổ trên bàn, bìa sách đã sờn cũ, trên đó đề ba chữ "Vô Vi Chi Đạo". Lòng bàn tay hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của giấy cũ, nhưng trong tâm hồn, một ngọn lửa của sự kiên định lại bùng lên. Vô vi, không phải là không làm gì, mà là làm mà không chấp trước, làm mà không cưỡng cầu, để vạn vật tự nhiên mà thành. Con đường Nhân Đạo này, cũng cần một sự "vô vi" như thế, một sự dẫn dắt tinh tế, không áp đặt, để nhân tính tự nhiên mà phát triển, tự nhiên mà duy trì sự trọn vẹn.

Anh ngước nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu bao phủ Thành Vô Song, nh��ng vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến số. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và hắn, một phàm nhân không tu hành, sẽ tiếp tục dõi theo sự nảy mầm của nó, với tất cả sự cẩn trọng và niềm hy vọng. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đã chính thức bắt đầu, nhưng hành trình duy trì nó, mới là thử thách thực sự.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free