Nhân gian bất tu tiên - Chương 853: Hiến Chương Nhân Gian: Khắc Tên Kỷ Nguyên Mới
Sau khoảnh khắc tĩnh lặng dưới vòm trời đầy sao, khi những suy tư về ngàn năm quá khứ và vạn dặm tương lai đã lắng đọng trong tâm khảm, Tạ Trần khẽ đứng dậy. Ánh mắt anh không còn sự mông lung của kẻ truy nguyên, mà là vẻ kiên định của người đã nhìn rõ con đường. Anh hiểu rằng, việc biến đổi những tư tưởng cũ không phải là bác bỏ hoàn toàn mà là tái định hướng chúng, tích hợp tu luyện vào đời sống phàm nhân một cách có ích, chính là chìa khóa cho kỷ nguyên mới. Anh đã củng cố niềm tin vào con đường 'Nhân Đạo' của mình, một con đường gian nan nhưng đầy hy vọng, nơi "sống một đời bình thường" không còn là một ước mơ xa vời, mà là nền tảng cho một kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người.
***
Trong Đại Sảnh Hội Đàm rộng lớn của Thành Vô Song, ánh sáng hoàng hôn cuối ngày len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt màu đỏ cam lên những tấm thảm trải sàn màu rượu vang và những bức tường đá cẩm thạch trắng ngà. Đây là phiên họp cuối cùng, một phiên họp kéo dài triền miên tưởng chừng không dứt, để thống nhất từng câu chữ, từng dấu chấm phẩy của Dự thảo Hiến Chương Nhân Gian. Không khí trong sảnh căng như dây đàn, nhưng không còn là sự đối đầu gay gắt, tiếng búa tạ của quyền lực hay sự gầm gừ của những kẻ cố chấp như những ngày đầu. Thay vào đó, là một sự căng thẳng mang tính xây dựng, một nỗ lực chung đến kiệt sức để tìm kiếm tiếng nói đồng thuận, để kiến tạo một nền móng vững chắc cho tương lai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, đứng trang nghiêm trước bục chủ tọa. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã hằn lên những quầng thâm mờ nhạt, biểu lộ sự mệt mỏi sau hàng tháng trời tranh luận không ngừng. Nàng là người điều phối chính, là ngọn cờ đầu trong việc biến những ý tưởng trừu tượng thành những điều khoản cụ thể, có thể thi hành. Tay nàng vẫn không ngừng lật giở những trang giấy được viết bằng mực son, thỉnh thoảng điểm lên đó những nét bút tinh tế, chỉnh sửa từng từ ngữ.
"Điều khoản này," Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp đại sảnh, "về việc phân bổ linh tài cho các cơ sở y tế phàm nhân, cần sự rõ ràng hơn về trách nhiệm giám sát. Nếu không, sự mất cân bằng sẽ lại tái diễn, và những bài học đắt giá của quá khứ sẽ trở nên vô nghĩa." Nàng liếc nhìn một lượt các đại biểu, từ những tu sĩ cao niên mang vẻ mặt nghiêm nghị cho đến các vị quan chức phàm nhân đầy lo âu.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, đứng lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. "Chúng ta đã học được từ quá khứ, thưa Tiên Tử. Quyền lợi của bách tính phải được đặt lên hàng đầu, đó là gốc rễ của mọi sự tồn tại. Nhưng c��ng cần tôn trọng kiến thức và kinh nghiệm của các tu sĩ đã tình nguyện cống hiến. Họ là những người hiểu rõ nhất về linh dược, về cách sử dụng chúng sao cho hiệu quả. Sự giám sát không nên biến thành sự kiểm soát, mà phải là sự hợp tác."
Nữ Hoàng Đồ Long, người đại diện cho quyền lực phàm nhân, với khí chất vương giả và đôi mắt sắc sảo, gật đầu tán thành. "Đúng vậy. Tuy nhiên, sự hợp tác cần có những quy tắc rõ ràng. Ai sẽ là người định đoạt? Ai sẽ chịu trách nhiệm cuối cùng? Một đạo luật không thể chỉ dựa vào thiện chí, nó phải dựa trên cơ chế minh bạch và công bằng."
Tạ Trần ngồi ở một góc khuất trong đại sảnh, thân hình gầy gò của một thư sinh, ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Thi thoảng, anh lại liếc nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang ngồi cạnh một nhóm y sư phàm nhân, ánh mắt ẩn chứa một tín hiệu tinh tế, một cái gật đầu nhẹ hoặc một cái nhíu mày khó nhận ra. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh l��ch trong bộ y phục xanh ngọc, luôn bắt được những tín hiệu đó. Nàng hiểu Tạ Trần không muốn trực tiếp can thiệp, mà muốn những quyết định này phải thực sự là sự đồng thuận của mọi người, là ý chí chung của nhân gian.
Khi Lăng Nguyệt đang cân nhắc giữa ý kiến của Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Liệu chúng ta có thể thêm một điều khoản khuyến khích sự tự nguyện cống hiến, thay vì chỉ là nghĩa vụ? Một tâm thế tự nguyện sẽ bền vững hơn sự ép buộc. Chúng ta có thể tạo ra một hệ thống khen thưởng, công nhận những tu sĩ, y sư đã dùng linh tài, tri thức của mình để phục vụ bách tính. Điều này không chỉ khuyến khích họ mà còn giúp xây dựng lòng tin giữa tu sĩ và phàm nhân."
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, rồi từ từ giãn ra. Nàng hiểu rằng đó là lời mà Tạ Trần muốn gửi gắm. Tự nguyện, không phải ép buộc. Lòng tin, không phải kiểm soát. Đó chính là tinh thần cốt lõi của 'Nhân Đạo'. Dương Quân, người ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt, với vẻ anh tuấn của người luyện võ và nhiệt huyết của tuổi trẻ, cũng gật đầu tán thành. "Ý kiến của Mộ Dung cô nương rất hợp lý. Chúng ta cần một cơ chế khuyến khích sự chủ động, không chỉ là những quy định cứng nhắc."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, dường như đang dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để dự đoán hệ quả của từng điều khoản, từng câu chữ đang được định hình. Anh thấy những dòng năng lượng nhân quả đan xen, những khả năng tương lai mở ra hoặc khép lại tùy thuộc vào mỗi quyết định nhỏ. Anh nhận ra rằng, một điều khoản có vẻ đơn giản trên giấy tờ, lại có thể tạo ra những làn sóng ảnh hưởng sâu rộng đến hàng trăm, hàng ngàn năm sau. Anh nhớ lại những cường giả 10.000 năm trước đã chọn con đường thống trị và kiểm soát, và hậu quả là sự sụp đổ của Thiên Đạo. Giờ đây, anh đang chứng kiến một con đường khác đang được vạch ra, một con đường của sự phục vụ và sẻ chia.
Trong tâm trí Tạ Trần, anh hình dung ra những viễn cảnh khác nhau. N��u điều khoản này quá cứng nhắc, nó sẽ dập tắt đi ngọn lửa thiện nguyện của những tu sĩ, biến họ thành những công cụ vô tri. Nếu quá lỏng lẻo, nó sẽ dễ dàng bị lợi dụng, và linh tài lại một lần nữa chảy vào túi riêng của một số ít kẻ có quyền lực. Anh cân nhắc kỹ lưỡng, dự đoán những lỗ hổng, những khả năng bị biến tướng. Anh không muốn Hiến Chương này trở thành một bản văn chết, mà là một sinh mệnh sống, có thể tự điều chỉnh và phát triển theo thời gian.
Một lúc sau, Tạ Trần khe khẽ gật đầu, một động tác gần như không thể nhận ra. Mộ Dung Tuyết, vẫn luôn dõi theo anh, cũng khẽ mỉm cười. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe thêm ý kiến từ các đại biểu khác và cân nhắc kỹ lưỡng, đã đưa ra quyết định cuối cùng. "Vậy thì, chúng ta sẽ bổ sung thêm điều khoản về 'Cơ chế Khuyến khích Cống hiến và Công nhận Tài năng vì Nhân Đạo', song song với 'Trách nhiệm Giám sát Linh tài'. Các bộ phận liên quan sẽ cùng nhau xây dựng chi tiết cụ thể cho cơ chế này."
Cứ thế, từng điều khoản một được đưa ra tranh luận, được gọt giũa, được bổ sung, cho đến khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh nến và ánh đèn pháp trận lung linh khắp đại sảnh. Các đại biểu lần lượt đưa ra ý kiến cuối cùng của mình, giọng nói đã khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên trì và hy vọng. Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết ghi nhận, tổng hợp, và cuối cùng, sau một tiếng đồng hồ nữa, Lăng Nguyệt Tiên Tử gõ nhẹ búa gỗ xuống bàn.
"Hiến Chương Nhân Gian," giọng nàng vang lên, không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là vẻ trang trọng và kiên định, "đã được thông qua sơ bộ. Bản cuối cùng sẽ được hoàn thiện và công bố vào bình minh ngày mai tại Thiên Đăng Sơn."
Một làn sóng nhẹ nhõm và xen lẫn tự hào lan tỏa khắp đại sảnh. Các đại biểu khẽ thở phào, trao đổi ánh mắt và những cái gật đầu. Đây không chỉ là một văn bản, mà là một lời hứa, một sự khởi đầu. Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng, anh không tham gia vào sự hân hoan chung, ánh mắt anh vẫn trầm tư. Anh biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình vĩ đại và đầy chông gai. Những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, ẩn mình trong những góc khuất của nhân tâm, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy. Việc biến đổi tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm không thể chỉ dựa vào một bản Hiến Chương, mà cần sự kiên nhẫn, trí tuệ và nỗ lực không ngừng nghỉ của tất cả mọi người.
***
Đêm đã khuya, sau phiên họp căng thẳng ở Thành Vô Song, Tạ Trần không quay về nơi ở quen thuộc mà một mình trở về Phật Sơn Tự. Anh bước đi nhẹ nhàng trên con đường lát đá phủ đầy rêu phong, chỉ có ánh trăng vằng vặc dẫn lối. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn trong đêm tĩnh mịch, mang theo âm hưởng của sự an lạc và giác ngộ. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen từ ao nước và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một không gian thanh tịnh đến lạ lùng.
Anh dừng lại ở một khoảng sân rộng, nơi có một cây bồ đề cổ thụ vươn mình soi bóng dưới ánh trăng. Dưới gốc cây là một tảng đá cổ kính, bề mặt đã bị thời gian bào mòn, nhẵn bóng. Tạ Trần ngồi xuống, xếp bằng, hít thở sâu, cố gắng rũ bỏ những tạp niệm còn vương vấn từ phiên họp. Bên cạnh anh, Ông Lão Tiều Phu và Vô Danh Tăng đã chờ sẵn, lặng lẽ pha trà. Họ không nói một lời, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng chén sứ chạm vào nhau khe khẽ trong bóng đêm.
Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ như đang thiền định, chỉ khẽ gật đầu chào. Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, đặt xuống một chén trà nghi ngút khói trước mặt Tạ Trần. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, xua đi cái lạnh của đêm khuya.
Tạ Trần mở mắt, đưa tay chạm nhẹ vào `Nhân Quả Luân Bàn` đang đặt trên lòng. Luân Bàn vẫn lặng im, không ánh sáng, không dao động, nhưng anh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với nó. Anh không tìm kiếm phép thuật hay thần thông, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về 'nhân quả' của những quyết định vừa được đưa ra, về gánh nặng của một kỷ nguyên mới đặt lên vai con người. Trong tâm trí anh, những dòng năng lượng vô hình của nhân quả vẫn đang vận hành, tạo ra vô số khả năng cho tương lai.
"Một văn bản," Tạ Trần nội tâm thở dài, giọng nói thầm thì đến mức chỉ mình anh nghe thấy được, "liệu có thể thực sự thay đổi một thế giới? Hay nó chỉ là hạt giống, cần được vun trồng cẩn thận trong hàng ngàn năm?" Anh nhớ lại những lời các cường giả tu tiên cổ xưa đã nói về việc duy trì trật tự bằng sức mạnh, bằng sự độc chiếm. Giờ đây, họ đang cố gắng kiến tạo một trật tự mới bằng những điều khoản trên giấy, bằng niềm tin vào nhân tính. Liệu nó có bền vững hơn?
Vô Danh Tăng, như thể đọc được suy nghĩ của Tạ Trần, khẽ mở mắt, ánh mắt hiền từ nhưng thấu suốt nhìn vào khoảng không trước mặt. Giọng nói trầm ấm của ông cất lên, chậm rãi như tiếng chuông chùa. "Hạt giống đã gieo, nhân duyên đã kết. Phần còn lại, là của chúng sinh." Ông không nói rõ "chúng sinh" là ai, nhưng Tạ Trần hiểu đó là tất cả mọi người, từ tu sĩ đến phàm nhân, những người sẽ sống dưới bóng của Hiến Chương này, những người sẽ là người kiến tạo và duy trì nó.
Ông Lão Tiều Phu, nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía vầng trăng. "Cây có ra hoa, kết trái, còn tùy vào đất, vào người. Nhưng ít nhất, đã có hạt giống tốt." Lời lẽ giản dị của ông lão chứa đựng đạo lý sâu xa. Không có gì là tự nhiên thành công, mọi thứ đều cần sự vun trồng, chăm sóc. Hiến Chương này, dù hoàn mỹ đến đâu, cũng chỉ là một hạt giống. Để nó nảy mầm, đơm hoa kết trái, cần đến bàn tay của vô số con người.
Tạ Trần hít thở sâu, nhìn lên vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh cây bồ đề. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa quá khứ 10.000 năm trước và hiện tại, nơi những sai lầm cũ đang được cố gắng sửa chữa. Anh biết rằng, những tàn dư của tư tưởng cũ, của sự ích kỷ, của chấp niệm quyền lực, sẽ không dễ dàng biến mất. Chúng sẽ ẩn mình, chờ đợi thời cơ, tìm cách lách luật, tìm cách phá hoại từ bên trong.
Anh đặt tay lên `Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'` mà anh luôn mang theo bên mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa sách cũ kỹ. Trong những trang sách đó, anh không tìm thấy những phép thuật cao siêu, mà là những triết lý sâu sắc về sự thuận theo tự nhiên, về việc không cố chấp, về sự buông bỏ. Chính triết lý 'Vô Vi' đã giúp anh nhìn nhận thế giới một cách khách quan, không bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng và quyền lực.
Anh nhận ra rằng, vai trò của mình không phải là người định đoạt, mà là người kiến tạo nền tảng, là người gieo hạt. Anh đã giúp mọi người nhìn thấy con đường, đã giúp họ kiến tạo một bản đồ chung. Phần còn lại, là hành trình của họ. Anh không thể dùng sức mạnh để ép buộc họ đi theo con đường đó, mà phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả để dẫn dắt, để gieo những hạt mầm mới, để họ tự mình nhận ra giá trị của 'Nhân Đạo'.
Nỗi lo về sự bền vững của 'Nhân Đạo' và khả năng con người sẽ lại lặp lại sai lầm trong tương lai vẫn ám ảnh Tạ Trần. Nhưng bên cạnh nỗi lo đó, là một niềm hy vọng mãnh liệt. Hy vọng vào sự thay đổi, hy vọng vào khả năng tự hoàn thiện của con người. Anh biết rằng, Hiến Chương này chỉ là khởi đầu. Hành trình thực thi và duy trì nó sẽ đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và ứng biến liên tục. Sự chấp thuận trên bề mặt không có nghĩa là tư tưởng cũ đã bị loại bỏ hoàn toàn; những tàn dư đó sẽ tái bùng phát dưới những hình thức mới, tinh vi hơn.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận sự bình yên trong triết lý 'thuận theo tự nhiên'. Anh không cố gắng kiểm soát mọi thứ, mà chỉ cố gắng hiểu và điều chỉnh dòng chảy của nhân quả một cách tinh tế nhất. Khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh sẽ tiếp tục là công cụ quan trọng để anh 'điều chỉnh' ván cờ, không trực tiếp dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ, để thế giới này, dù không còn Thiên Đạo, vẫn có thể tồn tại và phát triển một cách hài hòa.
***
Bình minh lên trên Thiên Đăng Sơn. Những dải mây hồng cam rực rỡ dần xua đi màn đêm, tô điểm cho bầu trời trong xanh, bao la. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi sương mát lành và mùi hương cây cỏ từ triền núi. Hàng ngàn người, từ tu sĩ đến phàm nhân, đã tập trung đông đủ trên sườn núi, tạo thành một biển người mênh mông hướng về đỉnh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, hòa quyện với những tiếng xì xào bàn tán, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.
Trên đỉnh núi, một tấm bia đá khổng lồ, cao hơn hai trượng, được dựng trang trọng. Bề mặt bia đá nhấp nhô, vẫn còn nguyên những vết đục đẽo thô sơ, nhưng trên đó, những dòng chữ đầu tiên của Hiến Chương Nhân Gian đã được khắc sâu, mực son còn tươi mới, lấp lánh dưới ánh bình minh. Đó không phải là một công trình tráng lệ, mà là một biểu tượng của sự chân thực, của một khởi đầu mới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc búi cao đơn giản, đứng trang nghiêm trước bia đá. Vẻ lạnh lùng thường thấy trên dung nhan nàng giờ đây được thay thế bằng sự kiên nghị và một chút xúc động khó nhận ra. Trên mái tóc đen nhánh, nàng cài chiếc `Nguyệt Quang Trâm` đơn giản nhưng tinh xảo, một vật phẩm từng tượng trưng cho quyền uy của tiên môn, giờ đây lại là biểu tượng cho sự phục vụ nhân gian. Bên cạnh nàng là Dương Quân, với vẻ anh tuấn và tràn đầy nhiệt huyết, ánh mắt rạng rỡ nhìn về phía đám đông. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt đồng cảm và một nụ cười nhẹ nở trên môi.
Đứng ở vị trí trung tâm, đại diện cho ý chí của phàm nhân, là Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, mặc giáp trụ nhẹ, đứng sừng sững như một ngọn núi. Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, uy nghi trong bộ long bào đơn giản, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên định. Họ là những con người đã từng chèo lái những vương triều, những binh đoàn, giờ đây gánh vác trách nhiệm lớn lao hơn: dẫn dắt toàn bộ nhân loại.
Tạ Trần đứng khuất trong đám đông, giữa những người dân bình thư���ng, những nông phu, thợ thủ công, những thư sinh và những người lính. Anh không tìm kiếm sự chú ý, không muốn đứng trên cao. Anh chỉ là một phàm nhân, một thư sinh gầy gò trong bộ áo vải cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng. Ánh mắt anh dõi theo những người đứng trước bia đá, chứng kiến thành quả của 'ván cờ định mệnh' mà anh đã sắp đặt, một cách lặng lẽ và thầm lặng nhất.
Bỗng, một tiếng chuông gió từ ngôi miếu đá nhỏ trên đỉnh núi vang lên, ngân nga trong gió, báo hiệu thời khắc trọng đại đã điểm. Nữ Hoàng Đồ Long bước tới, đặt tay lên bia đá, hơi thở đều đặn. Giọng nói mạnh mẽ của nàng vang vọng khắp núi rừng, được khuếch đại bởi một pháp trận vô hình, như một lời thề được khắc sâu vào lòng đất và trời.
"Kể từ ngày này," Nữ Hoàng Đồ Long tuyên bố, từng lời rõ ràng và dứt khoát, "Hiến Chương Nhân Gian sẽ là kim chỉ nam cho mọi hành động, là lời thề của chúng ta về một kỷ nguyên mới: nơi nhân tính được trân trọng, nơi sức mạnh phục vụ sự sống, chứ không phải thống trị! Nơi linh khí được sẻ chia, không phải độc chiếm! Nơi tri thức được lan tỏa, không phải che giấu! Con người là gốc rễ, và Thiên Đạo mới sẽ được kiến tạo từ chính ý chí của nhân gian!"
Tiếng hô vang của nàng vừa dứt, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ quay sang nhìn Dương Quân, một nụ cười nhẹ hiếm thấy nở trên môi nàng. "Đây chính là con đường mà Tạ Trần đã chỉ ra, con đường mà chúng ta đã tìm kiếm bấy lâu," nàng nói nhỏ, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm.
Tiếp đó, Bách Lý Hùng cùng Nữ Hoàng Đồ Long cùng nhau đặt tay lên bia đá, tượng trưng cho sự đồng thuận và thống nhất của quyền lực phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng theo sau, đặt tay lên đó, biểu thị sự chấp thuận và cống hiến của những tu sĩ đã lựa chọn con đường 'Nhân Đạo'. Bốn bàn tay, hai của phàm nhân, hai của tu sĩ, cùng chạm vào phiến đá lạnh lẽo, hứa hẹn một tương lai ấm áp và gắn kết.
Đám đông phía dưới bỗng vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng khóc của những người đã chịu quá nhiều khổ đau vang vọng khắp triền núi. Hàng ngàn ngọn đèn trời, được chuẩn bị từ trước, đồng loạt được thả lên. Những ngọn đèn nhỏ bé, mang theo hy vọng và ước nguyện của mỗi cá nhân, bay lượn trên bầu trời bình minh, rực sáng cả một góc trời, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ và đầy xúc động. Mùi hương trầm từ ngôi miếu đá hòa quyện với mùi sương sớm, mùi cây cỏ, tạo nên một khoảnh khắc thiêng liêng khó tả.
Tạ Trần đứng đó, giữa biển người, lặng lẽ ngước nhìn những ngọn đèn trời bay lên. Anh cảm nhận được sự ấm áp của hy vọng, sự vững chãi của niềm tin đang lan tỏa. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, anh vẫn giữ một sự tỉnh táo. Hiến Chương Nhân Gian này chỉ là bước khởi đầu. Hành trình thực thi và duy trì nó sẽ đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và ứng biến liên tục. Sự chấp thuận trên bề mặt không có nghĩa là tư tưởng cũ đã bị loại bỏ hoàn toàn; những tàn dư đó sẽ tái bùng phát dưới những hình thức mới, tinh vi hơn. Anh biết, ảnh hưởng của mình, dù anh chọn sống một cuộc đời bình thường, sẽ tiếp tục định hình thế giới, nhưng anh sẽ phải đối mặt với những cám dỗ và trách nhiệm mới.
Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự ấm áp từ những ngọn đèn trời vẫn đang bay lên. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một hướng đi. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện nhưng cũng thấu hiểu những thách thức phía trước. Anh đã gieo hạt, và giờ là lúc chờ đợi hạt giống nảy mầm, đơm hoa. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.