Nhân gian bất tu tiên - Chương 852: Chân Lý Của Kẻ Mạnh: Vết Nứt Ngàn Năm
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm Giảng Đường Ngoại Môn. Nhưng trong bóng tối ấy, một tia sáng hy vọng đã được thắp lên. Kế hoạch "Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo" tiếp tục được thông qua với một số nhượng bộ nhỏ, nhưng về cơ bản, những nguyên tắc cốt lõi đã được chấp nhận. Cuộc phản kháng ngầm đã bị dập tắt tạm thời, nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự phản kháng ấy s��� không kết thúc dễ dàng; nó sẽ tái diễn dưới nhiều hình thức khác nhau, tinh vi hơn, khi 'Nhân Đạo' tiếp tục được kiến tạo và chạm đến những lợi ích sâu xa hơn. Việc 'Chuyển hóa Tiên Năng' sẽ đòi hỏi những hy sinh lớn hơn và sự kiên trì không ngừng từ tất cả mọi người. Tạ Trần sẽ phải tiếp tục sử dụng trí tuệ và khả năng thấu hiểu nhân quả của mình để 'điều chỉnh' ván cờ, thay vì trực tiếp ra tay, cho thấy gánh nặng trách nhiệm của anh. Nhưng anh tin tưởng, vào gốc rễ của 'Nhân Đạo' đã được gieo, vào sự kiên cường của con người, và vào khả năng "sống" trọn vẹn của họ.
Bên ngoài giảng đường, những vì sao lại càng thêm lấp lánh, như những ánh mắt của một kỷ nguyên mới đang soi rọi con đường đầy chông gai phía trước.
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn giăng mắc trên những mái ngói cong cổ kính của Phật Sơn Tự, Tạ Trần đã ngồi tĩnh lặng trong một thiền phòng nhỏ. Ánh nến vàng dịu từ một ngọn đèn dầu lay động khẽ khàng, vẽ lên tường những cái bóng huyền ảo, nhảy múa theo nhịp thở ��ều đặn của anh. Căn phòng, với những bức tường đá rêu phong, toát ra một vẻ thanh tịnh đến lạ lùng, mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng từ xa vọng lại, như gột rửa mọi tạp niệm, kéo tâm trí con người về với sự tĩnh tại nguyên sơ. Xen lẫn vào đó là tiếng tụng kinh đều đều từ các tăng nhân, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, và cả tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự an lạc và linh thiêng.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn đã sờn cũ. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động. Khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt vì ít khi tiếp xúc với nắng gió, giờ đây lại ánh lên một vẻ tinh khiết, thoát tục. Anh không tu luyện linh khí, không dùng tiên pháp, nhưng tâm trí anh lại là một vực thẳm sâu không đáy, nơi 'Nhân Quả Luân Bàn' ẩn hiện, xoay chuyển chậm rãi như một vũ trụ thu nhỏ. Hôm qua, khi chứng kiến sự phản kháng của những tu sĩ cố chấp, anh đã nhận ra rằng, để 'Nhân Đạo' thực sự bén rễ, không chỉ cần vạch ra con đường phía trước, mà còn phải đào sâu vào cội nguồn của những sai lầm trong quá khứ.
"Gánh nặng lịch sử, cái giá của sự cố chấp, và sự 'mất người' của Thiên Đạo cũ… tất cả đều bắt nguồn từ đâu?" Tạ Trần nội tâm độc thoại, giọng nói không phát ra thành tiếng nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí anh. "Họ không chỉ mất đi cảm xúc, ký ức, mà còn đánh mất khả năng nhìn nhận bản chất của sức mạnh. Sức mạnh không phải là để thống trị, mà là để phục vụ. Trí tuệ không phải là để cô lập, mà là để kiến tạo. Những điều ấy, vì sao lại bị lãng quên, bị bóp méo đến vậy?"
Anh biết, sự cố chấp của những Trưởng Lão Ác Độc hay Đạo Quân Bích Lạc không phải là ngẫu nhiên. Nó là hệ quả của hàng ngàn năm tích tụ, của một triết lý đã ăn sâu vào cốt tủy của giới tu sĩ. Để phá vỡ lớp băng cũ kỹ ấy, cần phải hiểu rõ nó ��ược hình thành như thế nào. Anh cần nhìn thấy, cảm nhận được những thời khắc quyết định, nơi những hạt giống của sự ích kỷ và quyền lực đã được gieo mầm.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh không phải là một loại thần thông để xuyên không hay quay ngược thời gian, mà là khả năng suy luận cực hạn, kết nối vô số sợi nhân quả chằng chịt, tái hiện lại những dòng chảy lịch sử một cách chân thực nhất trong tâm thức. Anh muốn tìm kiếm điểm khởi đầu, cái khoảnh khắc mà con đường tu luyện rẽ lối, từ khao khát thăng hoa trở thành chấp niệm quyền lực, từ việc tìm kiếm chân lý trở thành sự bám víu vào đặc quyền.
Trong vô thức, một luồng sáng xanh biếc từ 'Nhân Quả Luân Bàn' lan tỏa, bao bọc lấy tâm hồn Tạ Trần. Mọi âm thanh của Phật Sơn Tự dần tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối. Cơ thể anh vẫn ngồi yên vị trên bồ đoàn, nhưng ý thức của anh đã vượt thoát khỏi giới hạn của không gian và thời gian, du hành ngược dòng lịch sử, tìm về một kỷ nguyên đã chìm sâu trong dĩ vãng, nơi Thiên Đạo còn thịnh vượng, nhưng những mầm mống của sự suy tàn đã bắt đầu nảy nở. Một làn gió nhẹ lướt qua, thổi tắt ngọn nến trong thiền phòng, để lại căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng bạc len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, soi rọi thân ảnh cô độc của Tạ Trần, như một pho tượng cổ xưa đang gánh vác cả quá khứ và tương lai của nhân gian.
***
Trong một thoáng chốc, không gian xung quanh Tạ Trần thay đổi đột ngột. Sự tĩnh mịch của Phật Sơn Tự biến mất, thay vào đó là một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp. Anh đang đứng giữa biển mây bồng bềnh, trên một đỉnh núi cao vút, được gọi là Thiên Đỉnh Cung, nơi linh khí nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng cả hơi thở. Đây là một nơi mà bất kỳ tu sĩ nào ở thời đại của anh cũng chỉ có thể mơ ước được đặt chân đến. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây quý hiếm, lấp lánh dưới ánh nắng vàng rực rỡ, xuyên qua từng tầng mây. Những cây cầu đá uốn lượn, treo lơ lửng giữa không trung, nối liền các tòa tháp cao vút. Sân thượng rộng lớn mở ra một khung cảnh biển mây vô tận, nơi những con chim thần tiên bay lượn, và tiếng chuông gió leng keng hòa cùng tiếng gió thổi qua biển mây, tạo nên một bản nhạc siêu thoát, thanh tịnh. Mùi hương mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển trên cao, cùng với mùi linh khí thanh khiết đến mức gần như có thể nếm được, tràn ngập không gian. Bầu không khí nơi đây vừa bình yên, vừa mang một vẻ siêu thoát, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự cô lập đáng sợ.
Tạ Trần, với vai trò của một người quan sát vô hình, chứng kiến một đại điện hùng vĩ, nơi các cường giả tu tiên hàng đầu của 10.000 năm trước đang hội họp. Họ là những trụ cột của Thiên Đạo, những người nắm giữ sức mạnh kinh thiên động địa. Linh khí nơi đây vẫn còn nồng đậm, tuôn chảy như suối nguồn vô tận, nhưng ánh mắt của những tu sĩ này, dù mang vẻ uy nghiêm, lại lộ rõ sự lo âu, xen lẫn dục vọng. Họ không còn tìm kiếm sự thăng hoa của đạo pháp, mà là sự bảo toàn của quyền lực và tu vi.
Trên đài cao, Trưởng Lão Thanh Huyền, một lão già râu tóc bạc phơ, khí thế uy nghiêm như một vị thần, đang mặc đạo bào thêu vân mây của một tông môn cổ xưa nhất, dẫn đầu cuộc họp. Ánh mắt ông ta quét qua đám đông, đầy kiêu ngạo và tự phụ. Bên cạnh ông là Đạo Quân Bích Lạc, một nam nhân trung niên, khí chất sắc bén, ánh mắt thường xuyên liếc nhìn các tu sĩ khác, lộ rõ sự đề phòng và tính toán.
"Chư vị đạo hữu," Trưởng Lão Thanh Huyền cất giọng, tiếng nói của ông ta vang vọng như tiếng chuông đồng, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Tình hình Thiên Đạo suy yếu ngày càng rõ rệt. Linh khí cạn kiệt, pháp tắc lung lay. Nếu cứ tiếp tục như vậy, không chỉ phàm nhân, mà cả chúng ta cũng sẽ khó lòng duy trì tu vi, thậm chí là tính mạng!"
Một tu sĩ khác, với vẻ mặt đầy lo lắng, xen vào: "Vậy chúng ta phải làm gì, Trưởng Lão? Các linh mạch đã cạn kiệt nhanh chóng, các tông môn nhỏ đã bắt đầu tranh chấp, thậm chí còn tấn công phàm trần để cướp linh dược."
Đạo Quân Bích Lạc cười khẩy, ánh mắt s���c lạnh. "Chuyện đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết. Linh mạch hữu hạn, làm sao có thể phân chia cho tất cả? Nếu chúng ta muốn giữ vững vị thế, muốn bảo toàn tu vi, thì phải củng cố quyền lực, loại bỏ những kẻ yếu kém, dù là tu sĩ hay phàm nhân, để tài nguyên được tập trung vào tay kẻ xứng đáng!"
Trưởng Lão Thanh Huyền gật đầu tán thành, khẽ vuốt chòm râu bạc phơ. "Đúng vậy. Chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng nắm giữ linh mạch. Phàm nhân chỉ là gánh nặng. Họ không có khả năng tự bảo vệ, chỉ biết tiêu hao tài nguyên. Nếu Thiên Đạo đã suy yếu, thì chúng ta càng phải tập trung sức mạnh để bảo vệ những gì còn lại. Việc phân chia linh khí cho họ chẳng khác nào ném châu báu cho chó, vừa phí phạm vừa vô nghĩa."
Lời lẽ của ông ta đầy vẻ cao ngạo và khinh thường, như thể phàm nhân không hề có giá trị tồn tại. Các tu sĩ khác gật gù, một số đồng tình, một số khác im lặng, nhưng không ai dám phản đối. Họ đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự sống còn, của nỗi sợ hãi mất đi quyền năng.
Đúng lúc đó, một giọng nói yếu ớt vang lên. Đó là Vị Tán Tu Cổ, một lão giả gầy gò, trang phục giản dị, ánh mắt mang vẻ u buồn, từng trải. Ông ta không thuộc về bất kỳ tông môn lớn nào, nhưng lại có một sự kiên trì khó hiểu trong việc tìm kiếm chân lý. "Chư vị đạo hữu, chi bằng... chúng ta hãy nghĩ đến sự hòa hợp? Thiên Đạo suy yếu, không phải là cơ hội để chúng ta cùng nhau tìm ra một con đường khác sao? Chia sẻ bớt linh khí cho nhân gian, cùng nhau vượt qua khó khăn này? Phàm nhân tuy yếu, nhưng họ là gốc rễ của thế giới này. Nếu gốc rễ khô héo, cây cối làm sao có thể xanh tươi?"
Lời nói của Vị Tán Tu Cổ như một làn gió lạ thổi vào đại điện, gây ra một sự im lặng ngắn ngủi, rồi ngay lập tức bị chế giễu. Đạo Quân Bích Lạc cười phá lên, tiếng cười sắc lạnh như lưỡi dao cạo. "Hòa hợp? Chia sẻ? Lão già ngu ngốc! Chuyện đó chỉ khiến chúng ta yếu hơn mà thôi! Linh khí đã cạn kiệt, còn chia sẻ? Ông muốn tất cả chúng ta cùng nhau biến thành phàm nhân yếu ớt sao? Đây là cuộc chiến sinh tồn, không phải là trò chơi tình thương!"
Trưởng Lão Thanh Huyền cũng cau mày, ánh mắt khinh miệt nhìn Vị Tán Tu Cổ. "Vị tán tu này, ông đã quên mất bản chất của tu luyện rồi sao? Kẻ mạnh là vua, kẻ yếu là cỏ rác. Thiên Đạo không cần kẻ yếu! Chúng ta phải củng cố quyền lực, loại bỏ những tư tưởng ủy mị, để bảo toàn huyết mạch tu sĩ. Chỉ khi chúng ta đủ mạnh, chúng ta mới có thể 'vá trời'!"
Các cường giả khác cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng không phải là tranh luận, mà là sự đồng tình với quan điểm của Trưởng Lão Thanh Huyền và Đạo Quân Bích Lạc. Họ tin rằng, trong thời khắc Thiên Đạo suy yếu, cách duy nhất để tồn tại là phải trở nên mạnh hơn, phải nắm giữ nhiều tài nguyên hơn, phải loại bỏ mọi thứ bị coi là gánh nặng. Tạ Trần quan sát, phân tích từng lời nói, từng biểu cảm của các nhân vật. Anh cảm nhận được sự ích kỷ, cố chấp và khao khát quyền lực của họ, cũng như sự bất lực của tiếng nói nhân văn. Cái gọi là "vá trời" của họ không phải là cứu vãn thế giới, mà là củng cố địa vị của chính mình, bảo vệ đặc quyền của bản thân. Anh thấy rõ ràng, đây chính là vết nứt ngàn năm, là khởi nguồn cho sự "mất người" mà Thiên Đạo đã phải gánh chịu. Những "tư tưởng cũ" này, ăn sâu vào tâm trí tu sĩ, đã trở thành một chấp niệm, một lời nguyền, dẫn đến sự sụp đổ không thể tránh khỏi của một kỷ nguyên rực rỡ nhưng đầy bi kịch.
***
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh sáng rõ, dường như vừa trải qua một hành trình dài thăm thẳm trong dòng chảy của thời gian. Hoàng hôn đã buông xuống bên ngoài thiền phòng, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng cũng đầy u hoài. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm lay động vài sợi tóc trên trán anh, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tà. Anh vẫn ngồi yên vị trên chiếc bồ đoàn, nhưng tâm trí anh đã vang vọng những lời nói, những triết lý méo mó của các cường giả tu tiên 10.000 năm trước.
Anh không hề bác bỏ sự thật rằng những cường giả đó sở hữu sức mạnh phi thường và trí tuệ tu luyện sâu sắc. Họ không phải là những kẻ ngu dốt, mà là những người đã chọn một con đường khác, một con đường mà họ tin là đúng đắn để sinh tồn. Sự khác biệt nằm ở cái nhìn về sức mạnh. Đối với họ, sức mạnh là để thống trị, để kiểm soát, để bảo vệ đặc quyền của bản thân. Đối với Tạ Trần, sức mạnh là để phục vụ, để kiến tạo, để lan tỏa.
Trong tâm trí anh, anh bắt đầu 'biến đổi' những tư tưởng đó. Anh hình dung ra một kịch bản khác, nơi Trưởng Lão Thanh Huyền không nói: "Chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng nắm giữ linh mạch. Phàm nhân chỉ là gánh nặng," mà thay vào đó là: "Sức mạnh của chúng ta không phải là để độc chiếm linh mạch, mà là để phân phối nó một cách công bằng, để tái tạo những gì đã mất, để chữa lành vết thương của Thiên Đạo. Phàm nhân không phải là gánh nặng, họ là gốc rễ, là nền móng cho sự tồn tại của tất cả chúng ta. Sức mạnh đích thực là khi chúng ta có thể nâng đỡ những kẻ yếu hơn, biến họ thành một phần sức mạnh chung."
Anh thấy Đạo Quân Bích Lạc không còn cười khẩy, không còn nói: "Chúng ta phải củng cố quyền lực, loại bỏ những kẻ yếu để bảo toàn tu vi!" Thay vào đó, trong viễn cảnh của Tạ Trần, Đạo Quân Bích Lạc sẽ nói: "Trí tuệ tu luyện của chúng ta không phải để bóc lột, mà là để kiến tạo. Hãy dùng pháp trận để cải tạo đất đai, dùng linh dược để chữa bệnh cho phàm nhân, dùng thần thông để xây dựng những công trình vĩ đại, những phương pháp giúp ích cho số đông. Sự bảo toàn tu vi không nằm ở việc cô lập, mà ở việc hòa mình, phục vụ, để linh khí của chúng ta trở thành nguồn sống cho muôn loài."
Tạ Trần nhận ra rằng, bản chất của 'mất nhân tính' không phải do tu luyện, mà do sự lựa chọn ích kỷ của những người cầm quyền, của những kẻ nắm giữ sức mạnh. Tu luyện không phải là xấu xa, nhưng khi nó bị méo mó bởi chấp niệm quyền lực và sự sợ hãi, nó sẽ trở thành tai họa. Chính sự cô lập, sự khinh thường phàm nhân, sự bám víu vào đặc quyền đã khiến họ đánh mất đi phần "người" trong chính mình, và cuối cùng, cả Thiên Đạo cũng không thể trụ vững.
"Họ đã chọn con đường dễ dàng nhất, con đường của quyền lực và kiểm soát, mà không thấy được rằng chân lý thực sự nằm ở sự phục vụ," Tạ Trần nội tâm thở dài. "Sức mạnh không phải là để thu tóm, mà là để lan tỏa. Trí tuệ không phải là để chiếm hữu, mà là để sẻ chia. Thiên Đạo không sụp đổ vì linh khí cạn kiệt, mà vì nhân tâm cạn kiệt, vì sự vô cảm đã ăn mòn tận cốt lõi."
Anh so sánh tư tưởng lỗi thời đó với 'Kế hoạch Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo' mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đang triển khai. Kế hoạch ấy chính là sự cụ thể hóa của những gì anh vừa 'biến đổi' trong tâm trí: sử dụng linh dược để làm thuốc, pháp trận để xây dựng hạ tầng, tri thức tu luyện để giáo dục, tất cả đều hướng tới việc phục vụ nhân gian, kiến tạo một xã hội bền vững, nơi sức mạnh cá nhân hòa mình vào sức mạnh cộng đồng.
Những 'tàn dư của tư tưởng cũ' vẫn còn tồn tại trong Arc VIII sẽ khó loại bỏ vì chúng có gốc rễ sâu xa từ hàng ngàn năm trước, đòi hỏi sự kiên nhẫn và chiến lược lâu dài của Tạ Trần. Anh không thể dùng sức mạnh để thay đổi tư tưởng, mà phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả để dẫn dắt, để gieo những hạt mầm mới. Khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần không chỉ giúp anh dự đoán tương lai mà còn cho phép anh phân tích sâu sắc quá khứ, biến nó thành công cụ để kiến tạo trật tự mới. Việc biến đổi những tư tưởng cũ không phải là bác bỏ hoàn toàn mà là tái định hướng chúng, cho thấy con đường 'Nhân Đạo' sẽ không hoàn toàn xóa bỏ tu luyện mà là tích hợp nó vào đời sống phàm nhân một cách có ích.
Tạ Trần đứng dậy, bước ra cửa thiền phòng. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Anh nhìn lên, ánh mắt đầy sự kiên định. Anh đã hiểu sâu sắc hơn về nguyên nhân thất bại của Thiên Đạo cũ và củng cố niềm tin vào con đường 'Nhân Đạo' của mình. Cuộc đối mặt với quá khứ, dù chỉ trong tâm trí, đã giúp anh nhìn rõ hơn con đường phía trước, một con đường gian nan nhưng đầy hy vọng, nơi "sống một đời bình thường" không còn là một ước mơ xa vời, mà là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.