Nhân gian bất tu tiên - Chương 851: Sự Phản Kháng Ngầm: Những Đặc Quyền Cuối Cùng
Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm vào lòng đất, nhường chỗ cho một màn đêm huyền ảo buông xuống khắp Thành Vô Song. Từng vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý được rắc đều trên tấm màn nhung đen thẳm, soi chiếu dòng sông Thiên Lam vẫn miệt mài cuộn chảy. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ mộc mạc nơi Quán Trà Vọng Giang, nhấp từng ngụm trà Long Tỉnh đã nguội lạnh. Vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi nhắc nhở anh về những dư vị của cuộc đời, về những khó khăn còn chất chồng phía trước. Ông Lão Tiều Phu đã rời đi từ lúc nào, để lại Tạ Trần một mình đối diện với màn đêm sâu thẳm và những suy tư vô tận. Anh biết, hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm và đơm hoa kết trái trên mảnh đất cằn cỗi của một kỷ nguyên đang tàn, sẽ cần nhiều hơn thế. Cái gánh nặng của "phá cục", của việc định hướng một thế giới đang lạc lối, đè nặng lên đôi vai gầy của một phàm nhân không tu hành.
Ngày hôm sau, không khí tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, nơi đã được cải tạo thành đại sảnh chính của Đại hội Nhân Gian, trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh sáng ban ngày xuyên qua những khung cửa sổ lớn bằng gỗ, rọi vào không gian rộng rãi nhưng vẫn phảng phất mùi gỗ cũ, mực và một chút hương trầm còn sót lại từ những buổi lễ xưa. Trên các pháp trận chiếu ảnh lớn, những đồ hình phức tạp và số liệu chi tiết về "Kế hoạch Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo" vẫn hiển hiện rõ ràng, nhưng không khí hân hoan của ngày hôm trước dường như đã tan biến, thay vào đó là sự trầm mặc và dò xét.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng uy nghiêm trên đài cao. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén là m���t vẻ mệt mỏi khó tả, như thể nàng đang phải gánh chịu một sức ép vô hình. Nàng không còn vẻ hào hứng khi trình bày về những viễn cảnh tươi đẹp nữa, thay vào đó là một sự nghiêm nghị đến đáng sợ. Giọng nói của nàng, vốn trong trẻo, nay trở nên dứt khoát và sắc lạnh, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của giảng đường.
"Thưa chư vị," Lăng Nguyệt cất lời, ánh mắt quét qua hàng trăm gương mặt tu sĩ và phàm nhân đang ngồi bên dưới, "việc tái phân bổ Linh Mạch, kiểm kê Linh Thảo quý hiếm, và chuyển giao kỹ thuật trận pháp là những bước đi thiết yếu để 'Kế hoạch Chuyển hóa Tiên Năng' có thể đi vào thực tiễn. Chúng ta không thể tiếp tục lãng phí nguồn lực linh khí vốn đã cạn kiệt cho sự phô trương cá nhân hay việc tích trữ vô nghĩa của các tông môn."
Nàng chỉ tay về phía pháp trận chiếu ảnh, nơi một bản đồ chi tiết về các Linh Mạch lớn nhỏ trong Thập Phương Nhân Gian đang được hiển thị, cùng với các dự án thủy lợi, khai hoang, và xây dựng cơ sở y tế mới đã được khoanh vùng. "Theo nghiên cứu của Mộ Dung Tiên Tử và Dương Quân, việc thu hồi các Linh Mạch cấp thấp và trung bình, cùng với việc kiểm kê và tập trung quản lý các Linh Thảo quý hiếm, sẽ giúp tăng cường đáng kể hiệu quả sử dụng linh khí, đảm bảo nguồn cung cho các dự án chung. Điều này cũng đồng nghĩa với việc các tông môn sẽ phải từ bỏ quyền kiểm soát một phần tài nguyên mà họ từng coi là của riêng."
Lời nói của Lăng Nguyệt như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra một làn sóng xao động trong hàng ngũ tu sĩ. Những ánh mắt dò xét, bất mãn bắt đầu giao nhau. Một số lão giả râu tóc bạc phơ khẽ nhíu mày, vuốt ve chòm râu trong sự khó chịu ra mặt. Họ là những trưởng lão của các tiểu tông môn, những người đã quen với việc kiểm soát một vùng linh mạch nhỏ, một vài mảnh đất trồng linh thảo, coi đó là nền tảng cho sự tồn tại của tông môn mình.
Một trưởng lão từ một tiểu tông môn ở phía Tây, người có khuôn mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì tuổi tác và sự lo lắng, đứng bật dậy. Hắn ta là một trong số những kẻ đã lên tiếng phản đối gay gắt trong phiên th��o luận hôm trước, và hôm nay, sự cố chấp của hắn ta dường như còn tăng lên gấp bội. "Nhưng đây là tài sản của tông môn chúng tôi, Lăng Nguyệt Tiên Tử! Là cơ duyên mà tổ tiên đã dày công gây dựng qua hàng ngàn năm! Những linh mạch này, những mảnh đất linh thảo này, là mồ hôi xương máu của biết bao thế hệ tiền bối. Phàm nhân sao có thể tùy tiện động vào? Chẳng lẽ tu sĩ chúng ta không có quyền lợi gì sao sau khi Thiên Đạo sụp đổ?" Giọng hắn ta gằn xuống, mang theo sự bất mãn chất chứa.
Ngay lập tức, Dương Quân bước tới, khí chất nho nhã nhưng đầy anh tuấn của hắn ta vẫn tỏa ra một sự chính trực đáng nể. Hắn ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, đứng cạnh Lăng Nguyệt như một tấm khiên vững chắc. Đôi mắt sáng quắc của Dương Quân nhìn thẳng vào trưởng lão đang chất vấn, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp giảng đường. "Quyền lợi của tu sĩ giờ đây là bảo vệ và phục vụ Nhân Đạo, không phải bám víu vào những thứ phù phiếm đã đưa chúng ta đến bờ vực diệt vong. Linh khí là của chung, và nó phải được dùng cho sự sống, cho sự trường tồn của cả một chủng tộc, không phải cho sự ích kỷ của một cá nhân hay một tông môn. Nếu chúng ta không thay đổi, thì không chỉ Thiên Đạo sụp đổ, mà chính chúng ta cũng sẽ bị lịch sử đào thải!"
Những lời của Dương Quân thẳng thừng và sắc bén, khiến không ít tu sĩ phải cúi đầu suy nghĩ. Tuy nhiên, vẫn còn đó những ánh mắt đầy vẻ bất tuân, những cái bĩu môi khinh miệt từ một vài tu sĩ trẻ hơn, những kẻ vốn được nuông chiều trong sự ảo tưởng về sức mạnh và địa vị. Họ chưa từng trải qua nỗi khổ của phàm nhân, chưa từng nhìn thấy sự tàn khốc của một kỷ nguyên đang lụi tàn, nên vẫn cố chấp với những thứ mà họ cho là "công lao" của tổ tiên. Một số người thậm chí còn thì thầm to nhỏ, cho rằng Lăng Nguyệt và Dương Quân đã bị "phàm hóa", bị Tạ Trần tẩy não.
Lăng Nguyệt không tiếp lời, chỉ khẽ gật đầu với Dương Quân. Nàng biết, việc thuyết phục những kẻ này bằng lời lẽ suông là vô ích. Họ cần nhìn thấy lợi ích, hoặc ít nhất là nhận ra sự vô nghĩa của việc chống đối. Nàng tiếp tục trình bày về việc tiêu chuẩn hóa các phương pháp luyện khí, luyện đan cấp thấp để truyền bá rộng rãi cho phàm nhân, giúp họ nâng cao sức khỏe và đề kháng. Điều này cũng vấp phải sự phản đối tương tự.
"Truyền bá bí tịch tông môn cho phàm nhân? Đây là hạ thấp tiên đạo!" một tu sĩ khác, vẻ mặt hợm hĩnh, cao giọng. "Đó là sự sỉ nhục với tổ sư! Phàm nhân sao có thể lĩnh ngộ được những huyền diệu của tiên pháp?"
Dương Quân nhíu mày, toan đáp trả, nhưng Lăng Nguyệt đã phất tay ngăn lại. Nàng nhìn thẳng vào tu sĩ kia, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Huyền diệu của tiên pháp là gì? Là để trường sinh bất tử một mình, hay để kiến tạo một thế giới nơi tất cả đều có thể sống an lành? Khi Thiên Đạo đã suy kiệt, đâu là bí tịch còn giữ được giá trị? Phải chăng là những thứ giúp con người sống khỏe mạnh hơn, bớt bệnh tật hơn, hay những chiêu thức hoa mỹ không còn linh khí để thi triển?"
Sự tranh cãi vẫn tiếp diễn, nhưng dần dần, giọng điệu của các tu sĩ phản đối trở nên yếu ớt hơn. Họ không thể đưa ra những lý lẽ vững chắc để chống lại lập luận của Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người đã chuẩn bị kế hoạch này một cách tỉ mỉ, với vô vàn số liệu và dẫn chứng cụ thể về lợi ích cho nhân gian. Các đại biểu phàm nhân, vốn im lặng lắng nghe, giờ đây lại bắt đầu xôn xao bàn tán, ánh mắt đầy sự ủng hộ dành cho phe Lăng Nguyệt. Họ đã quá quen với việc bị các tu sĩ coi thường, giờ đây, việc thấy những người có quyền năng tối thượng phải từ bỏ đặc quyền để phục vụ nhân gian khiến họ cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, khẽ gật đầu, khuôn mặt vuông vức ánh lên vẻ hài lòng. Nữ Hoàng Đồ Long, tuy không nói gì, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng cũng ánh lên sự đồng tình. Họ đã thấy rõ rằng, 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý trừu tượng, mà nó đang dần được hiện thực hóa bằng những hành động cụ thể, dù cho những hành động đó có đụng chạm đến lợi ích của không ít kẻ cố chấp. Cuộc chiến tư tưởng đang dần chuyển hóa thành cuộc chiến về quyền lợi và sự thay đổi, và những "sâu bọ" mà Ông Lão Tiều Phu đã đề cập, đang dần lộ diện.
***
Trong khi cuộc tranh luận nảy lửa và gay gắt đang diễn ra nơi Giảng Đường Ngoại Môn, Tạ Trần lại chọn cho mình một chốn yên bình khác. Anh ngồi trầm ngâm tại một quán trà nhỏ ven sông Vọng Giang, cách Thành Vô Song một quãng đường không quá xa. Kiến trúc của quán trà thật giản dị, chỉ là những tấm ván gỗ mộc mạc ghép lại, với một ban công nhỏ nhô ra phía sông, cho phép khách nhân thưởng thức trọn vẹn cảnh sắc thiên nhiên hữu tình. Ánh nắng chiều nhẹ nhàng len lỏi qua những tán cây, nhảy nhót trên mặt sông lấp lánh, tạo nên một khung cảnh thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng nơi đại hội.
Tiếng nước sông Thiên Lam vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trong lùm cây xanh biếc, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách nhân khác, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm thoang thoảng quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, trong lành và mát mẻ. Tạ Trần vẫn giữ nguyên bộ áo vải bố cũ kỹ, giản dị, không chút phô trương. Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm dõi theo dòng nước chảy, dường như đang nhìn thấu vạn vật. Anh không trực tiếp tham dự vào cuộc tranh luận, nhưng tâm trí anh lại như một tấm lưới vô hình, thu nhận mọi luồng nhân quả, mọi dao động cảm xúc từ giảng đường xa xăm.
Không lâu sau, một bóng dáng thanh thoát, ăn vận giản dị trong bộ y phục màu xanh ngọc, lặng lẽ tiến đến bên bàn của Tạ Trần. Đó là Mộ Dung Tuyết. Nàng đã cẩn thận chọn một bộ trang phục không quá nổi bật, mái tóc đen dài được búi cao đơn giản, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu. Nàng nhẹ nhàng đặt một cuộn giấy nhỏ lên mặt bàn gỗ đã cũ, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, không nói một lời.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đón lấy cuộn giấy. Anh lướt mắt qua những dòng chữ viết tay ngay ngắn, cẩn thận. Đó là báo cáo chi tiết về những diễn biến trong giảng đường, về những lời chất vấn và yêu sách của các tu sĩ cũ. Ánh mắt anh dừng lại ở những cụm từ như "tài sản riêng", "đặc quyền", "công lao tiên tổ", và một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần tan, nhường chỗ cho hậu vị ngọt thanh, giống như hương vị của sự thật, ban đầu khó chấp nhận nhưng về sau lại thanh thản lạ thường.
"Họ cố gắng bám víu vào mọi thứ, tiên sinh," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng cung kính nhưng cũng ẩn chứa một chút ưu tư. "Việc chấp nhận 'Nhân Đạo' có vẻ chỉ là trên bề mặt, nhưng khi chạm đến lợi ích thực tế, bản chất cố chấp lại hiện rõ. Trưởng Lão Ác Độc tuy không trực tiếp lên tiếng, nhưng ta có thể cảm nhận được luồng khí tức bất mãn từ hắn ta, và những kẻ khác đang được hắn ta giật dây."
Tạ Trần khẽ thở dài. Tiếng thở dài nhẹ như làn gió, hòa vào tiếng nước sông, nhưng lại mang theo một nỗi mệt mỏi sâu sắc. Gánh nặng của việc giữ gìn sự cân bằng, của việc dẫn dắt thế giới mà không cần dùng đến sức mạnh trực tiếp, quả thực không hề nhỏ. Anh biết, những "sâu bọ" mà Ông Lão Tiều Phu đã nói đến, chính là những chấp niệm, những đặc quyền, những tư tưởng cũ kỹ đang gặm nhấm vào gốc rễ của 'Nhân Đạo' mới.
Anh đưa mắt nhìn ra dòng sông, ánh nắng chiều đã ngả màu vàng cam, nhuộm đỏ một góc trời. "Cái giá của sự chuyển mình luôn là sự bất an của kẻ bám víu vào quá khứ, Mộ Dung Tiên Tử," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Hạt giống một khi đã gieo, sẽ tìm cách nảy mầm, nhưng đất không thể mãi cằn cỗi. Họ đang lo sợ mất đi cái mà họ cho là của mình, mà không nhận ra rằng cái họ đang giữ, chính là sợi dây trói buộc họ vào một Thiên Đạo đã chết."
Anh ngừng lại một chút, như để cho những lời mình nói thấm vào không gian. "Hãy nói với Lăng Nguyệt, đôi khi, sự im lặng của đám đông lại là tiếng nói lớn nhất. Và họ cần phải tự hỏi... cái gì mới thật sự là 'công lao' khi Thiên Đạo đã đổ nát? Sự trường tồn của một tông môn hay sự trường tồn của cả nhân loại? Cái gọi là 'tài sản' của tổ tiên, liệu có còn giá trị khi cả thế giới đang đứng trước bờ vực suy tàn? Liệu có phải 'công lao' lớn nhất của tổ tiên không phải là để lại tài sản, mà là để lại cho con cháu một cơ hội được sống, dù là một cuộc sống bình thường, nhưng trọn vẹn 'người'?"
Mộ Dung Tuyết lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt nàng dần sáng lên. Nàng hiểu ý tứ sâu xa trong những lời anh nói. Đó không phải là một giải pháp trực tiếp, mà là một góc nhìn, một câu hỏi triết lý sắc bén, đủ để làm lung lay tận gốc rễ những chấp niệm cũ kỹ. Nó không chỉ là câu hỏi cho những tu sĩ cố chấp, mà còn là câu hỏi cho cả những tu sĩ trung lập, và cả chính Lăng Nguyệt và Dương Quân.
"Vâng, tiên sinh," Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, giọng nàng tràn đầy sự tôn kính. "Ta sẽ truyền đạt ngay lập tức." Nàng đứng dậy, khẽ cúi chào Tạ Trần, rồi lặng lẽ quay gót, nhanh chóng rời khỏi quán trà, như một làn gió nhẹ, hòa vào dòng người trên con phố nhỏ dẫn về Thành Vô Song. Tạ Trần vẫn ngồi đó, nhấp cạn chén trà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, hứa hẹn một đêm tối đầy biến động. Anh biết, ván cờ này còn rất dài, và mỗi nước cờ đều cần sự tinh tế đến cực điểm. Anh không thể trực tiếp ra tay, bởi v�� 'Nhân Đạo' cần phải tự phát triển, tự lựa chọn, tự nhận thức. Đó mới là gốc rễ vững bền nhất cho một kỷ nguyên mới.
***
Quay trở lại Giảng Đường Ngoại Môn, không khí đã trở nên nặng nề và căng thẳng đến cực điểm. Ánh sáng chiều muộn đã bắt đầu lụi tàn, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên sàn gỗ. Các pháp trận chiếu ảnh vẫn hoạt động, nhưng dường như không ai còn chú ý đến những con số và biểu đồ nữa. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào một đại biểu tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ khó chịu và cay nghiệt. Hắn ta là một trong những trưởng lão có mối quan hệ mật thiết với Trưởng Lão Ác Độc, và giờ đây, hắn ta đang trở thành người phát ngôn cho làn sóng phản đối ngầm.
"Nếu tháo dỡ các trận pháp bảo vệ tông môn để dùng cho thủy lợi, ai sẽ bảo vệ chúng ta khỏi yêu thú? Ai sẽ đảm bảo sự an toàn của linh mạch? Ai sẽ luyện đan cho chúng ta khi linh khí yếu đi? Đây là sự hủy hoại tự thân!" Giọng hắn ta khàn khàn, đầy kích động, vang vọng khắp giảng đường. "Các vị đang muốn biến chúng ta thành phàm nhân yếu ớt sao? Biến chúng ta thành những kẻ dễ bị tổn thương, dễ bị diệt vong sao?" Hắn ta chỉ tay vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và căm phẫn. "Đây là hạ thấp tiên đạo! Đây là sự phản bội lại những gì tổ tiên đã gây dựng!"
Những lời của lão già như đổ thêm dầu vào lửa, khiến không ít tu sĩ có cùng suy nghĩ bắt đầu xôn xao bàn tán. Họ sợ hãi. Họ sợ hãi mất đi sức mạnh, mất đi địa vị, mất đi sự bảo hộ mà họ đã quen thuộc. Nỗi sợ hãi ấy khiến họ mù quáng, không thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn, không thể nhận ra rằng cái "bảo hộ" mà họ đang bám víu đã mục nát từ bên trong.
Đúng lúc đó, Mộ Dung Tuyết, sau khi truyền đạt lời Tạ Trần, đã kịp quay trở lại. Nàng khẽ gật đầu với Lăng Nguyệt, ánh mắt nàng ẩn chứa một sự khích lệ. Lăng Nguyệt hiểu ý. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào đám đông tu sĩ đang bàn tán xôn xao, giọng điệu bình thản nhưng đầy uy lực, như một tảng băng trôi vững chãi giữa dòng nước xoáy.
"Nếu các vị tin rằng một ngày nào đó, yêu thú sẽ tấn công chúng ta, và lũ lụt sẽ cuốn trôi nhà cửa phàm nhân," Lăng Nguyệt cất lời, ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt, như muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn họ. "Nếu các vị sợ hãi đến vậy, thì xin hỏi, sự tồn tại của Thiên Đạo cũ đã dạy chúng ta điều gì? Chúng ta đã 'bảo vệ' được gì? Hay chỉ là tự cô lập mình trong ảo tưởng sức mạnh, để rồi 'mất người' khi Thiên Đạo suy tàn?"
Câu hỏi của Lăng Nguyệt, mang theo bóng dáng triết lý sắc bén của Tạ Trần, như một tiếng sấm vang giữa trời quang, khiến cả giảng đường đột ngột im lặng. Sự bình tĩnh trong giọng nói của nàng, cùng với chiều sâu của câu hỏi, đã đánh thẳng vào tâm trí của những người đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi và cố chấp. Thiên Đạo cũ, với tất cả sự hùng mạnh của nó, cuối cùng cũng đã sụp đổ. Những trận pháp, những bí tịch, những sức mạnh cá nhân mà họ từng tin tưởng, đã không thể cứu vãn được sự diệt vong của một kỷ nguyên. Vậy thì, cái "bảo hộ" mà họ đang cố gắng giữ lại, liệu có còn ý nghĩa gì? Nếu thành tiên mà phải "mất người", nếu có sức mạnh mà lại để thế giới đổ nát, thì "tiên" có còn là cái để khao khát?
Đúng lúc đó, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, đứng bật dậy từ hàng ghế phàm nhân. Giọng nói trầm hùng của ông vang dội khắp giảng đường, mang theo khí phách của một vị tướng quân từng trải qua bao trận mạc. "Sự đoàn kết của nhân gian mới là trận pháp vĩnh cửu nhất! Chúng ta đã từng sống dưới sự bảo hộ giả dối, và giờ đây, chúng ta phải tự bảo vệ lấy mình bằng tình thương và trí tuệ, không phải bằng những đặc quyền vô nghĩa! Phàm nhân chúng ta đã quá mệt mỏi với việc bị coi thường, bị bỏ mặc. Giờ đây, chúng ta sẽ tự đứng lên!"
Ngay lập tức, Nữ Hoàng Đồ Long đứng bên cạnh Bách Lý Hùng, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua những tu sĩ đang còn bàng hoàng. Nàng không nói nhiều, nhưng lời lẽ của nàng lại mang sức nặng của một vị vua. "Những kẻ bám víu vào quyền lực cũ chỉ muốn nhìn nhân gian đổ nát để chứng tỏ sự cần thiết của mình. Nhưng kỷ nguyên đã thay đổi. Phàm nhân không còn sợ hãi nữa! Chúng ta không cần những vị 'tiên' chỉ biết lo cho bản thân mình. Chúng ta cần những người 'người', những người biết cùng nhau xây dựng và bảo vệ!"
Những lời lẽ mạnh mẽ, đầy khí phách của Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long như những đòn giáng mạnh vào sự cố chấp của phe tu sĩ cũ. Họ bị cô lập. Những tiếng bàn tán xôn xao đã hoàn toàn lắng xuống, thay vào đó là sự trầm mặc đầy suy tư. Nhiều tu sĩ trung lập, vốn đang phân vân, giờ đây đã nghiêng hẳn về phía 'Nhân Đạo'. Họ nhận ra rằng, lời nói của Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, dù không mang theo sức mạnh linh khí, nhưng lại có một sức thuyết phục phi thường, chạm đến tận sâu thẳm lương tri của con người.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm Giảng Đường Ngoại Môn. Nhưng trong bóng tối ấy, một tia sáng hy vọng đã được thắp lên. Kế hoạch "Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo" tiếp tục được thông qua với một số nhượng bộ nhỏ, nhưng về cơ bản, những nguyên tắc cốt lõi đã được chấp nhận. Cuộc phản kháng ngầm đã bị dập tắt tạm thời, nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự phản kháng ấy sẽ không kết thúc dễ dàng; nó sẽ tái diễn dưới nhiều hình thức khác nhau, tinh vi hơn, khi 'Nhân Đạo' tiếp tục được kiến tạo và chạm đến những lợi ích sâu xa hơn. Việc 'Chuyển hóa Tiên Năng' sẽ đòi hỏi những hy sinh lớn hơn và sự kiên trì không ngừng từ tất cả mọi người. Tạ Trần sẽ phải tiếp tục sử dụng trí tuệ và khả năng thấu hiểu nhân quả của mình để 'điều chỉnh' ván cờ, thay vì trực tiếp ra tay, cho thấy gánh nặng trách nhiệm của anh. Nhưng anh tin tưởng, vào gốc rễ của 'Nhân Đạo' đã được gieo, vào sự kiên cường của con người, và vào khả năng "sống" trọn vẹn của họ.
Bên ngoài giảng đường, những vì sao lại càng thêm lấp lánh, như những ánh mắt của một kỷ nguyên mới đang soi rọi con đường đầy chông gai phía trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.