Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 850: Chuyển Hóa Tiên Năng: Kiến Tạo Nhân Đạo Bằng Khoa Học

... Anh biết, cuộc chiến tư tưởng này sẽ còn kéo dài, nhưng hôm nay, họ đã thắng một trận quan trọng, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu về bản chất của 'nhân quả', về giá trị của 'nhân tính'. Và trên con đường đó, anh, một phàm nhân, vẫn sẽ là 'điểm neo' lặng lẽ, dẫn dắt thế giới về phía một tương lai mà 'người' sẽ không bao giờ 'mất'."

***

Ngày thứ hai của Đại hội Nhân Gian mở ra trong một không khí khác hẳn. Nếu như phiên họp đầu tiên ngập tràn sự nghi kỵ và đối kháng gay gắt, thì buổi sáng nay, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, lại bao trùm một sự tĩnh lặng đầy mong đợi, pha lẫn chút tò mò cảnh giác. Giảng đường vốn là nơi các đệ tử ngoại môn tụ họp để nghe giảng về kinh điển tu luyện, về pháp quyết sơ cấp hay các loại linh dược phổ thông. Kiến trúc nơi đây mộc mạc, với những cột gỗ lớn đã ngả màu thời gian, những hàng ghế dài xếp ngay ngắn, và một bục giảng cao ráo. Nay, nó được chuyển hóa thành tâm điểm của một cuộc cách mạng tư tưởng, nơi những định nghĩa cũ kỹ về "tiên" và "phàm" sẽ được thử thách lần nữa.

Ánh nắng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ bằng giấy dầu, vẽ lên nền gạch những vệt sáng vàng óng. Không khí trong giảng đường không còn mùi hương trầm nồng của ngày xưa, thay vào đó là mùi gỗ mục, mùi giấy và mực mới, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa cỏ từ khu vườn bên ngoài vọng vào. Tiếng xì xào bàn tán của các đại biểu tu sĩ và phàm nhân dần lắng xuống khi Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên bục giảng. Các hàng ghế đều đã kín chỗ, từ những tu sĩ áo quần đủ màu sắc của các tông môn còn sót lại, đến những đại diện phàm nhân ăn vận giản dị nhưng ánh mắt đầy tinh anh. Dù còn chút căng thẳng ngầm, nhưng một luồng hy vọng và tò mò đã bắt đầu lấn át sự hoài nghi của ngày hôm qua. Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc khuất trong hàng ghế cuối, thân hình gầy gò của anh chìm lẫn giữa đám đông. Đôi mắt sâu thẳm của thư sinh họ Tạ không ngừng quan sát, như thể đang đọc vị từng luồng nhân quả đang đan xen trong không gian này, từng chấp niệm, từng khao khát hiện rõ trong ánh mắt của mỗi người. Anh vuốt nhẹ vạt áo vải thô, cảm nhận được sự chuyển mình của thời đại đang được hun đúc ngay tại nơi đây.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, bước lên bục giảng. Vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết của nàng vẫn toát lên sự uy nghiêm, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén kia, giờ đây không chỉ còn là vẻ mệt mỏi mà còn ánh lên sự kiên định đến lạ. Nàng chậm rãi quét mắt qua toàn bộ hội trường, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp giảng đường, dập tắt m��i tiếng xì xào cuối cùng.

"Hôm qua," Lăng Nguyệt cất tiếng, "chúng ta đã cùng nhau thảo luận về 'Nhân Đạo'. Về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất của 'người'. Có lẽ, nhiều người vẫn còn băn khoăn, vẫn còn hoài nghi. Có lẽ, trong tâm khảm mỗi người, vẫn còn những chấp niệm về con đường tu tiên cũ, về những lý tưởng mà Thiên Đạo đã từng vẽ ra. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo đã suy kiệt, và chúng ta đang đứng trước một ngã rẽ. Chúng ta không thể mãi bám víu vào quá khứ. Chúng ta không thể để bi kịch 'mất người' tiếp diễn."

Nàng dừng lại, cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Hôm nay, chúng ta sẽ không chỉ thảo luận. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo nó. Chúng ta sẽ cùng nhau vạch ra một con đường mới, không phải chỉ để tồn tại, mà để thực sự 'sống' một đời trọn vẹn, giữ trọn nhân tính. Đây không phải là một lý thuyết suông, mà là một hành động cụ thể, một kế hoạch rõ ràng."

Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết trong bộ đạo bào lam nhạt, bước đến bên cạnh Lăng Nguyệt. Ánh mắt chàng rực lửa, tràn đầy lý tưởng, như thể đang nhìn thấy một tương lai tươi sáng hiện hữu ngay trước mắt. Chàng giơ cao một cuộn pháp trận cổ xưa, nhưng không phải để thi triển pháp thuật chiến đấu, mà để trình chiếu những hình ảnh sống động lên không trung. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đứng ở một bên khác, khẽ phất tay điều khiển những pháp trận nhỏ hơn, đảm bảo luồng linh lực ổn định cho việc trình chiếu. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc "mất người".

"Đây là 'Kế hoạch Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo'," Dương Quân dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang dội, truyền cảm. "Suốt bao đời, tu sĩ chúng ta đã tập trung vào việc hấp thụ linh khí, luyện đan, chế tạo pháp bảo, cốt để trường sinh bất lão, để thành tiên. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là sự cô lập với nhân gian, là sự lãng phí tài nguyên, và tệ hại hơn, là sự đánh mất bản ngã, sự 'mất người' mà ai c��ng đã thấy rõ. Giờ đây, chúng ta sẽ thay đổi! Chúng ta sẽ không còn 'lãng phí' linh dược vào việc kéo dài tuổi thọ vô nghĩa, vào những cuộc tranh giành vô bổ. Chúng ta sẽ dùng chúng để chữa trị bách bệnh, để cứu vớt nhân gian!"

Hình ảnh đầu tiên hiện lên trên không trung là một cánh đồng khô cằn, nứt nẻ, sau đó đột ngột biến thành một cánh đồng xanh mướt, trù phú nhờ một hệ thống thủy lợi phức tạp được vận hành bằng linh khí, chứ không phải sức người hay máy móc thô sơ. Kế đến là hình ảnh một lò luyện đan, vốn dùng để luyện chế tiên đan, nay lại biến thành một xưởng sản xuất thuốc chữa bệnh quy mô lớn, với những tu sĩ đang tỉ mỉ điều chế các loại dược liệu quý hiếm, chứ không còn là những vật liệu chỉ dành cho tu sĩ nữa. Không khí trong giảng đường bắt đầu nóng lên, không phải vì sự tranh cãi, mà vì sự ngạc nhiên và một tia hy vọng mới lóe lên trong mắt nhiều người. Tạ Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, nhưng trong tâm anh đã biết, hạt giống đã bắt đầu bén rễ.

***

Lăng Nguyệt và Dương Quân tiếp tục trình bày chi tiết kế hoạch, mỗi hình ảnh trình chiếu lại mở ra một viễn cảnh mới mẻ, làm đảo lộn mọi định nghĩa cũ về tu luyện. Các pháp trận, vốn dùng để phòng thủ, tấn công hay truyền tin, giờ đây được thiết kế lại để tạo ra hệ thống thủy lợi khổng lồ, dẫn nước từ những con sông lớn đến từng mảnh đất khô cằn, biến sa mạc thành ốc đảo. Những lò luyện đan, từng là trái tim của các tông môn, nơi linh đan妙 dược được tạo ra để phục vụ cho con đường trường sinh của tu sĩ, nay được chuyển đổi thành những xưởng dược phẩm quy mô lớn, sản xuất ra vô số loại thuốc chữa bách bệnh, từ những căn bệnh hiểm nghèo nhất đến những vết thương tưởng chừng vô phương cứu chữa. Các kỹ thuật khinh công, vốn là niềm tự hào của các tu sĩ, giờ đây được mô phỏng và ứng dụng vào việc phát triển các phương tiện giao thông vận tải, những chiếc thuyền bay, những cỗ xe lướt nhanh trên mặt đất, rút ngắn khoảng cách giữa các vùng miền, giúp hàng hóa lưu thông, kiến thức lan tỏa.

Mỗi hình ảnh hiện ra, một tiếng reo hò nhỏ lại bật lên từ phía các đại biểu phàm nhân. Họ vỡ òa trong sự kinh ngạc, rồi đến hy vọng. Những khuôn mặt chất phác, lam lũ của nông dân, những đôi mắt sáng ngời của thương nhân, hay vẻ kiên nghị của các tướng lĩnh phàm tục, tất cả đều ánh lên một niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà sức mạnh của tiên gia không còn là thứ xa vời, mà trở thành một phần phục vụ trực tiếp cho cuộc sống của họ.

Tuy nhiên, niềm hân hoan đó không kéo dài. Từ hàng ghế dành cho các trưởng lão tu sĩ, một bóng dáng già nua, áo bào đen kịt, đột ngột đứng phắt dậy. Đó chính là Trưởng Lão Ác Độc, gương mặt nham hiểm, đôi mắt độc địa ánh lên vẻ phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn ta không thể chịu đựng được cảnh tượng này, cảnh tượng mà hắn cho là sự sỉ nhục, sự hạ thấp của con đường tu tiên cao quý.

"Vô lý! Hạ tiện!" Trưởng Lão Ác Độc gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh bỉ. Tiếng gầm của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí đang ấm dần l��n. "Linh dược là để trường sinh, pháp trận là để hộ đạo, để tranh giành thiên địa cơ duyên! Sao có thể phí phạm vào những việc phàm tục, thấp hèn này? Các ngươi đang hủy hoại nền tảng tu tiên! Các ngươi đang phản bội Thiên Đạo!"

Hắn ta chỉ tay về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, vẻ mặt vặn vẹo. "Đây là sự xúc phạm! Các ngươi đang biến những tu sĩ cao quý thành những kẻ phục vụ cho lũ phàm nhân bẩn thỉu, vô tri kia sao? Các ngươi đang tự biến mình thành những tên thợ thuyền, những kẻ bào chế thuốc tầm thường sao? Thật đáng hổ thẹn!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề nao núng trước lời lẽ cay nghiệt đó. Ánh mắt sắc bén của nàng đối diện thẳng với Trưởng Lão Ác Độc, không chút sợ hãi. "Chúng ta không hủy hoại, Trưởng Lão ạ. Chúng ta kiến tạo. Hủy hoại là khi chúng ta đánh mất chính mình, là khi chúng ta để 'mất người' vì những ảo vọng trường sinh vô nghĩa. Đây là cách để phục hồi sự 'người' đã mất, không chỉ cho phàm nhân, mà cho cả những tu sĩ như chúng ta. Đây là cách để Thiên Đạo tìm lại ý nghĩa tồn tại, chứ không phải là sự phản bội." Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng mỗi lời nói lại như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can kẻ cố chấp.

Dương Quân nhanh chóng tiếp lời, giơ tay ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết chiếu lên một biểu đồ phức tạp hơn. "Chúng ta đã phân tích kỹ lưỡng 'Lợi ích Nhân Quả' của kế hoạch này, thưa Trưởng Lão!" Chàng dõng dạc nói, vẻ mặt đầy tự tin. "Khi 'tiên năng' được dùng để củng cố 'nhân đạo', để phục vụ cho sự thịnh vượng chung của nhân gian, thì phúc khí của toàn bộ thế giới sẽ gia tăng. Linh khí, thay vì bị chúng ta hút cạn một cách ích kỷ, sẽ được luân chuyển một cách hài hòa, duy trì sự ổn định của Thiên Đạo. Sự 'mất người' sẽ không còn là một lời nguyền, mà 'nhân tính' sẽ được củng cố. Đây là một vòng tuần hoàn tương hỗ, Trưởng Lão ạ, không phải là sự phí phạm!"

Trên biểu đồ, những đường nét linh khí phức tạp, những điểm sáng của phúc khí, tất cả đều cho thấy một sự gia tăng đáng kinh ngạc khi 'tiên năng' được hướng về lợi ích chung. Nó như một bằng chứng khoa h���c, một lời giải thích rõ ràng cho những gì Tạ Trần đã nói ngày hôm qua.

Từ góc khuất, Tạ Trần nhắm mắt lại. Anh không cần lên tiếng. Những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã là sự cụ thể hóa cho triết lý 'nhân quả' mà anh đã gieo. Anh biết, Trưởng Lão Ác Độc không thể hiểu được điều này, bởi hắn đã 'mất người' quá sâu sắc, đã bị chấp niệm về sức mạnh làm mờ mắt. Nhưng những tu sĩ khác, những người vẫn còn chút lương tri, vẫn còn giữ được chút 'người', họ sẽ thấy. Họ sẽ hiểu rằng, cái giá của 'trường sinh' nếu nó cô lập chúng ta khỏi nhân gian, nếu nó biến chúng ta thành những pho tượng vô tri, thì liệu có đáng? Sự bền vững không nằm ở sức mạnh cá nhân, mà ở sự thịnh vượng của cộng đồng. Đó là cái mà Thiên Đạo cũ đã không nhìn thấy, và đó là cái mà 'Nhân Đạo' mới phải kiến tạo.

Nữ Hoàng Đồ Long, người ngồi ở hàng ghế đầu của các đại biểu phàm nhân, khẽ gật đầu. Ánh mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị của nàng quét qua Trưởng Lão Ác Độc, rồi dừng lại ở biểu đồ trên không trung. "Kế hoạch này không chỉ là hy vọng của phàm nhân chúng tôi, mà còn là con đường để các vị tu sĩ tìm lại ý nghĩa của chính mình," nàng cất giọng nói rõ ràng, đầy uy quyền. "Vận mệnh của vương triều này, của nhân gian này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên. Nhưng nếu thần tiên nguyện ý chung tay, thì phúc khí sẽ lan tỏa khắp muôn nơi."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cũng đứng dậy, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. "Chính là như vậy! Chúng ta không cần các vị ban ơn, nhưng chúng ta cần sự hợp tác để kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Một thế giới mà 'người' là giá trị cao nhất!"

Những lời nói của Nữ Hoàng và Bách Lý Hùng như những tiếng chuông thức tỉnh, thu hút sự chú ý của các đại biểu khác. Một số tu sĩ trung lập bắt đầu xì xào, ánh mắt họ thay đổi, từ hoài nghi sang suy tư, rồi dần dần hé lộ một tia hy vọng. Trưởng Lão Ác Độc, dù vẫn còn sục sôi phẫn nộ, nhưng bị cô lập bởi số đông, không thể tiếp tục phản đối gay gắt như trước. Hắn ta chỉ có thể lùi lại, ngồi xuống trong im lặng đầy bất mãn, đôi mắt vẫn tóe lửa nhưng không còn sức mạnh để lung lay đại cục. Cuộc tranh luận đã chuyển hướng, từ sự đối kháng về tư tưởng sang sự cụ thể hóa bằng hành động.

***

Khi buổi họp tại Giảng đường kết thúc, Tạ Trần không nán lại. Anh nhẹ nhàng rời khỏi hội trường, để lại đằng sau những cuộc thảo luận rôm rả, những ánh mắt tràn đầy hy vọng và cả những cái nhìn còn vương vấn sự hoài nghi. Anh không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý, bởi anh biết, vai trò của mình không phải là đứng trên bục giảng để thuyết giáo, mà là người gieo hạt, là điểm neo nhân quả, lặng lẽ định hướng dòng chảy của thời đại. Bước chân anh dẫn lối đến Quán Trà Vọng Giang, một nơi quen thuộc, tĩnh lặng, nằm nép mình bên dòng sông Thiên Lam.

Quán trà được xây dựng bằng gỗ mộc, đơn giản mà thanh nhã, với một ban công nhỏ nhô ra, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát dòng sông đang chảy lững lờ. Tiếng nước sông róc rách chảy qua những ghềnh đá nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm c��y xanh biếc ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của nước, của đất, và thoang thoảng hương hoa dại.

Ông Lão Tiều Phu đã ngồi đó, trên một chiếc ghế tre mộc mạc ở ban công, nhâm nhi chén trà nóng. Dáng người gầy gò, lưng còng của ông lão không giấu được vẻ khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió, nhưng đôi mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu của ông vẫn tỏa ra một sự bình an lạ thường. Râu tóc bạc phơ của ông hòa vào ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi. Anh gọi một ấm trà Long Tỉnh, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ông Lão Tiều Phu. Ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt sông, dát vàng lên từng gợn sóng nhỏ, nhuộm đỏ không gian bằng một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng, như thể đang chứng kiến một kỷ nguyên đang tàn và một kỷ nguyên mới đang hình thành.

Ông Lão Tiều Phu nhấp một ngụm trà, làn khói mờ ảo bốc lên từ chén trà nóng hổi, hòa vào không khí se lạnh của buổi chiều tà. "Hạt giống đã gieo," ông lão cất giọng chậm rãi, trầm ấm, không nhanh không chậm, như một câu ngạn ngữ cổ xưa. "Giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm, và đối mặt với sâu bọ."

Tạ Trần đưa tay khẽ xoa thái dương, cảm nhận một chút mệt mỏi lan tỏa trong tâm trí. Gánh nặng của việc phân tích vô số luồng nhân quả, của việc tinh tế sắp đặt từng lời nói, từng hành động để hướng dẫn thế giới đi đúng hướng mà không cần dùng đến sức mạnh trực tiếp, quả thực là không hề nhỏ. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như hương vị của cuộc đời.

"Sâu bọ luôn có cách của chúng," Tạ Trần đáp, ánh mắt dõi theo dòng sông. "Chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để gặm nhấm. Nhưng nếu gốc rễ đủ vững, nếu niềm tin đủ mạnh, chúng sẽ không thể lung lay." Anh nhớ lại ánh mắt đầy bất mãn của Trưởng Lão Ác Độc, biết rằng sự chống đối sẽ không dừng lại ở những lời tranh cãi. Sẽ có những âm mưu phá hoại, những hành động ngầm, và thậm chí là công khai để lật đổ trật tự mới này. Nhưng anh cũng đã thấy những tia hy vọng trong mắt các tu sĩ trung lập, sự tin tưởng của phàm nhân. Đó chính là gốc rễ, là nền móng của 'Nhân Đạo'.

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ. "Con đường này," ông lão nói, "dài hơn con đường tu tiên rất nhiều. Con đường tu tiên là để tìm kiếm sự trường sinh cá nhân, dù phải đánh đổi bao nhiêu thứ. Còn con đường 'Nhân Đạo' này, là để kiến tạo sự trường tồn cho cả một chủng tộc, cho cả một thế giới. Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự hy sinh, và một niềm tin không lay chuyển. Nhưng nó có 'người' hơn."

"Người hơn," Tạ Trần lặp lại, giọng nói trầm tư. Anh nhìn dòng sông Thiên Lam cuộn chảy, không ngừng nghỉ, như dòng chảy của thời gian, của nhân quả. "Đúng vậy. Cuộc sống này, nếu không có 'người', thì ý nghĩa tồn tại ở đâu? Nếu thành tiên mà phải 'mất người', thì 'tiên' có còn là cái mà chúng ta khao khát?"

Cả hai chìm vào suy nghĩ, không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước sông và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây. Tạ Trần biết, những gì Lăng Nguyệt và Dương Quân đã trình bày hôm nay chỉ là bước khởi đầu. Kế hoạch "Chuyển hóa Tiên Năng vì Nhân Đạo" sẽ mở ra một kỷ nguyên mới, nơi tu luyện và khoa học giao thoa, tạo nên những tiến bộ chưa từng có trong nhân gian. Nhưng con đường đó đầy chông gai. Gánh nặng trên vai anh, một phàm nhân không tu hành, ngày càng lớn, nhưng anh vẫn kiên định. Anh sẽ tiếp tục đóng vai trò 'người gieo hạt' và 'người định hướng' bằng trí tuệ, để đảm bảo rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, 'Nhân Đạo' vẫn sẽ đứng vững. Mối quan hệ giữa anh và những người đồng hành như Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết sẽ ngày càng sâu sắc, dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối vào tầm nhìn mà anh đã vạch ra.

Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm buông xuống, cùng với vô vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Tạ Trần vẫn ngồi đó, nhấp từng ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao kia tựa như những hạt giống hy vọng đang chờ đợi ngày nảy mầm. Anh biết, cuộc "phá cục" này còn rất dài, và những thử thách vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng anh tin, dù là một phàm nhân, anh sẽ không bao giờ "mất người", và sẽ dẫn dắt thế giới về phía một tương lai mà "người" sẽ là giá trị tối thượng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free