Nhân gian bất tu tiên - Chương 849: Nhân Quả Luận: Trọng Lượng Của Lựa Chọn
Bên ngoài hội trường, gió đêm đã cuốn đi những lời lẽ căm phẫn của Trưởng Lão Ác Độc, chỉ còn để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Nhưng bên trong, sự nặng nề vẫn còn vương vấn như sương khói chưa tan. Khi bình minh ló dạng, trải những tia nắng vàng nhạt lên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song, hội trường Đại hội Nhân Gian vẫn chìm trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các đại biểu, vốn đã mệt mỏi sau một đêm tranh luận không hồi kết, ngồi rải rác, hình thành những nhóm nhỏ thì thầm to nhỏ. Không khí đối thoại dè dặt, mỗi ánh mắt giao nhau đều chất chứa sự hoài nghi và dè chừng.
Trưởng Lão Ác Độc, không chút che giấu sự bất mãn của mình, ngồi ở một góc khuất, gương mặt nhăn nhó như một bức tượng đá bị thời gian bào mòn, đôi mắt độc địa không ngừng quét qua Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Hai người họ, dù đã trải qua một đêm dài đàm phán không thành, vẫn kiên cường đứng trên bục chủ tọa, cố gắng tiếp tục phiên giải thích về Hiến Chương Nhân Gian. Ánh sáng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm lụa đỏ thẫm phủ bàn, làm nổi bật lên những nét chữ viết tay của bản Hiến Chương, nhưng dường như không thể xua tan được cái lạnh lẽo trong lòng người.
Tạ Trần, theo thói quen cố hữu, vẫn ngồi khuất sau một tấm bình phong cũ kỹ được đặt ở góc hội trường. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong bóng tối lờ mờ, làn da trắng nhợt càng thêm nổi bật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại chứa đựng cả một thế giới suy tư. Chỉ có Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, những người đã quá quen thuộc với sự hiện diện thầm lặng của anh, mới biết anh đang ở đó, quan sát từng động tĩnh, từng luồng nhân quả đang cuộn trào trong không gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, nàng cất giọng trong trẻo nhưng đầy kiên nghị: "Chư vị, Hiến Chương Nhân Gian này không phải là sự hạ thấp hay tước đoạt, mà là một con đường. Một con đường mà chúng ta cùng nhau kiến tạo, để tránh đi vào vết xe đổ của Thiên Đạo cũ, tránh việc 'mất người' vì tu luyện vô độ." Nàng dừng lại, ánh mắt quét một lượt qua các đại biểu, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm. "Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí mỏng manh. Nếu chúng ta vẫn bám víu vào quyền năng cũ, vào con đường cũ, chúng ta sẽ chỉ đẩy mình và toàn bộ nhân gian vào chỗ diệt vong."
Dương Quân, đứng cạnh nàng, ánh mắt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết. Hắn dứt khoát tiếp lời: "Mục đích cuối cùng của tu luyện là gì nếu chúng ta đánh mất chính mình? Nếu thành tiên mà phải quên đi ký ức, phải chối bỏ cảm xúc, phải từ bỏ nhân tính, vậy thì 'tiên' đó có còn đáng để khao khát? Hiến Chương này, chư vị, bảo vệ cái 'người' trong mỗi chúng ta! Đó là nền tảng, là bản nguyên của mọi sinh linh, không phân biệt phàm nhân hay tu sĩ!"
Lời nói của Dương Quân vừa dứt, một tiếng cười khẩy khô khốc vang lên, phá tan bầu không khí trang trọng. Trưởng Lão Ác Độc đứng phắt dậy, vóc dáng già nua nhưng đầy uy thế của một tu sĩ chân chính khiến không ít người phải rụt rè. Gương mặt hắn ta đỏ gay, đôi mắt độc địa ánh lên sự căm hờn không hề thuyên giảm. Hắn vung tay áo, chỉ thẳng vào Dương Quân, lời lẽ gay gắt như những mũi tên độc: "Hiến Chương này chỉ là lời nói suông của phàm nhân, sao có thể ràng buộc bậc tu sĩ? Chẳng lẽ chúng ta phải từ bỏ đạo nghiệp, từ bỏ quyền năng để làm những kẻ phàm tục hèn mọn sao? Các ngươi đang muốn lật đổ trật tự trời đất, muốn biến Tiên Giới thành phàm trần sao? Khinh miệt Thiên Đạo đã đành, nay còn muốn khinh miệt cả những bậc tu sĩ đã khổ luyện ngàn năm hay sao?"
Lời lẽ của Trưởng Lão Ác Độc như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào những mối nghi ngờ và sự bất mãn tiềm tàng. Hội trường lại xôn xao. Những tu sĩ vốn đã không đồng tình với Hiến Chương bắt đầu thì thầm ủng hộ. Đối với họ, việc bị đánh đồng với phàm nhân là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Quyền năng và địa vị là thứ đã ăn sâu vào máu thịt, là bản chất của sự tồn tại của họ. Từ bỏ nó chẳng khác nào tự sát.
Tạ Trần, trong góc khuất, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Anh cảm nhận được luồng nhân quả đang dao động mạnh mẽ, sự phản kháng của những tư tưởng cũ đang cố gắng kéo lùi bánh xe thời đại. Anh biết, việc tranh cãi trực diện về quyền năng hay địa vị sẽ chỉ càng làm sâu sắc thêm hố ngăn cách. Cái cần là một góc nhìn khác, một câu hỏi có thể xuyên thủng lớp vỏ kiêu ngạo bên ngoài, chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong mỗi tu sĩ: nỗi sợ 'mất người'. Anh lặng lẽ lấy một mảnh giấy nhỏ, viết vài chữ bằng nét bút thanh thoát, rồi khẽ đẩy về phía Mộ Dung Tuyết đang ngồi gần đó. Từng động tác đều chậm rãi, ẩn chứa một sự sắp đặt tinh tế, như một quân cờ được đặt vào đúng vị trí trên ván cờ vận mệnh.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đôi mắt thông minh, nhận lấy mảnh giấy. Nàng đọc lướt qua, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên đôi môi thanh tú. Nàng khẽ gật đầu với Tạ Trần, ánh mắt đầy thấu hiểu, rồi đứng dậy. Dáng người thanh lịch của nàng nổi bật giữa những gương mặt căng thẳng. Nàng không cao giọng tranh cãi với Trưởng Lão Ác Độc, mà chờ đợi một khoảng lặng nhỏ trong những tiếng xì xào, rồi cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy trọng lượng, nhẹ nhàng ngắt lời ông ta.
"Trưởng lão, ngài nói Hiến Chương này hạ thấp tu sĩ, nhưng xin hỏi, nếu con đường tu luyện mà chúng ta đang theo đuổi cuối cùng lại dẫn đến việc mất đi cảm xúc, mất đi ký ức, mất đi chính bản ngã, thì 'cái cao quý' mà ngài đang cố gắng bảo vệ có còn ý nghĩa gì?" Mộ Dung Tuyết không chất vấn, mà là đặt ra một câu hỏi. Câu hỏi đó không đánh vào quyền năng, mà đánh thẳng vào bản chất của sự tồn tại, vào cái giá mà mỗi tu sĩ đều phải đối mặt trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt. Nàng tiếp tục, ánh mắt không hề nao núng trước vẻ mặt tức giận của Trưởng Lão Ác Độc. "Chẳng phải đó là cái giá mà Thiên Đạo cũ đã đòi hỏi, đã biến những bậc tu tiên thành những cỗ máy vô cảm, những linh hồn rỗng tuếch, những kẻ 'mất người' vì cố chấp theo đuổi sức mạnh hư vô? Và chẳng phải Hiến Chương này, suy cho cùng, đang cố gắng ngăn chặn điều đó xảy ra, bảo vệ chính các ngài khỏi sự hủy hoại từ bên trong?"
Lời nói của Mộ Dung Tuyết không sắc bén như kiếm, nhưng lại thấm thía như nước chảy đá mòn, từng chữ từng chữ gõ vào tâm can những người có mặt. Trưởng Lão Ác Độc bị câu hỏi bất ngờ đó làm cho sững sờ. Vẻ mặt hắn ta thoáng hiện lên sự hoang mang, đôi mắt độc địa chợt ánh lên một tia sợ hãi khó nắm bắt, rồi lại nhanh chóng bị che giấu bằng một vẻ tức giận bùng nổ hơn. Hắn ta há miệng định phản bác, nhưng không từ ngữ nào có thể bật ra. Bản thân hắn, và không ít tu sĩ khác, đều đã cảm nhận được sự bào mòn của cảm xúc, sự phai nhạt của ký ức do linh khí suy yếu và quá trình tu luyện khắc nghiệt mang lại. Nỗi sợ hãi 'mất người' là một nỗi sợ tiềm ẩn, một vết sẹo âm ỉ trong tâm hồn, mà không ai muốn nhắc đến.
Tạ Trần, trong góc khuất, khẽ gật đầu. 'Nhân quả chi nhãn' của anh đã chỉ ra rằng hạt giống đã được gieo. Câu hỏi không phải là lời buộc tội, mà là một sự phản chiếu, buộc những người cố chấp nhất phải nhìn thẳng vào sự thật. Anh thầm nghĩ: *Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Kẻ bám víu vào quyền lực cũ sẽ phải trả giá bằng nhân tính, và cuối cùng là sự tồn vong. Hiến Chương này không phải là lựa chọn của một cá nhân, mà là sự lựa chọn của vận mệnh chung.* Anh biết, đây không phải là một câu hỏi để trả lời, mà là một câu hỏi để suy ngẫm, để mỗi người tự đối diện với chính mình.
Bầu không khí trong hội trường thay đổi rõ rệt. Những tiếng xì xào bỗng chốc im bặt, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ. Nhiều vị tu sĩ, v��n đang nghiêng về phía Trưởng Lão Ác Độc, giờ đây lộ rõ vẻ suy tư. Ánh mắt Lão Khách Trọ, vốn luôn mang vẻ mệt mỏi nhưng giờ lại sáng quắc, dõi theo Mộ Dung Tuyết với sự kính trọng.
Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, chậm rãi bước tới, ánh mắt kiên định quét qua Trưởng Lão Ác Độc và những tu sĩ còn đang bối rối. Nàng cất giọng trầm ấm, nhưng đầy quyền uy: "Bách tính chúng ta đã chịu đủ rồi. Con đường tu tiên của các ngài, với những lời hứa hẹn về trường sinh, về quyền năng vô biên, đã gây ra quá nhiều đau khổ cho nhân gian. Bao nhiêu gia đình ly tán, bao nhiêu sinh linh lầm than chỉ vì sự tranh giành hư danh? Giờ là lúc chúng ta phải cùng nhau tìm một con đường mới, một con đường mà tất cả chúng ta đều có thể sống, và sống như một con người. Một con đường mà 'nhân tính' không phải là cái giá phải trả cho bất kỳ loại quyền năng nào."
Lời của Nữ Hoàng Đồ Long không chỉ là sự khẳng định quyền lợi của phàm nhân, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho những tu sĩ đang lầm đường lạc lối. Bà không ch�� bảo vệ con người, mà còn bảo vệ chính bản chất của sự sống, của tình người. Trưởng Lão Ác Độc, sau một hồi loay hoay tìm lời phản bác, cuối cùng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống ghế, gương mặt vẫn đầy vẻ bất mãn nhưng đã thiếu đi sự hùng hồn lúc trước. Câu hỏi của Mộ Dung Tuyết, hay nói đúng hơn là câu hỏi của Tạ Trần, đã găm sâu vào tâm trí hắn, tạo nên một vết nứt không thể hàn gắn trong thành lũy kiêu ngạo của hắn ta.
Phiên họp buổi sáng kết thúc trong một bầu không khí khác hẳn đêm trước. Không còn là sự giằng co gay gắt, mà là sự suy ngẫm trầm lắng. Trưởng Lão Ác Độc, cùng vài tu sĩ cố chấp khác, rời đi trong im lặng, không còn lời lẽ công kích, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự bất mãn và uất ức. Họ không chấp nhận, nhưng cũng không thể phản bác một cách thuyết phục.
Tạ Trần, cùng Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Nữ Hoàng Đồ Long và Bách Lý Hùng, tản bộ ra một góc vườn nhỏ trong Thành Vô Song. Nắng trưa ấm áp trải vàng trên những tán cây xanh biếc, gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Tiếng chuông Thành Vô Song ngân vang vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng người dân sinh hoạt nhộn nhịp, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở phào, vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng đã vơi đi phần nào. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự cảm kích và khâm phục. "Trần ca, câu hỏi của huynh quả thật đã đánh trúng yếu huyệt của ông ta. Dù không muốn thừa nhận, nhưng nỗi sợ 'mất người' vẫn là nỗi sợ lớn nhất của những tu sĩ như ông ta. Bao nhiêu năm tháng tu luyện, bao nhiêu kiêu hãnh tích lũy, cuối cùng cũng không thể che giấu được bản chất mong manh của nhân tính."
Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ một chiếc lá xanh non, ánh mắt vẫn sâu thẳm nhìn xa xăm. "Chỉ là chỉ ra mối liên hệ nhân quả mà thôi. Mọi hành động đều có hệ quả, và cái giá của việc bám víu vào một con đường đã mục rữa sẽ là sự hủy diệt chính mình, không chỉ là thân xác mà còn là linh hồn. Hiến Chương này, suy cho cùng, là một con đường để tự cứu lấy mình, chứ không phải để trói buộc ai. Nó không phải là một bộ luật để trừng phạt, mà là một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của 'người'." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. "Khi Thiên Đạo suy kiệt, khi linh khí mỏng manh, con đường tu luyện cũ càng trở nên nguy hiểm, càng dễ dẫn đến 'mất nhân tính'. Hiến Chương này, là một chiếc phao cứu sinh, không chỉ cho phàm nhân, mà cho cả những tu sĩ còn muốn giữ lại bản ngã của mình."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt vẫn còn rực lửa. "Đúng vậy! Nếu không có 'người', thì 'tiên' có ý nghĩa gì? Một pho tượng đá vô tri sao? Hay một bóng ma ký ức? Chúng ta đã nhìn thấy quá nhiều ví dụ về việc 'mất người' rồi."
Nữ Hoàng Đồ Long khẽ thở dài, ánh mắt nàng dõi về phía Thành Vô Song, nơi những hoạt động sinh hoạt của phàm nhân đang diễn ra nhộn nhịp. "Nhưng vẫn còn nhiều người chưa thực sự tin tưởng. Những chấp niệm về quyền năng, về địa vị đã ăn sâu quá rồi. Con đường phía trước vẫn còn rất gian nan, thưa công tử."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa s��� mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Đúng là gian nan. Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng. Nhưng hạt giống đã gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm. Việc chấp nhận 'Hiến Chương Nhân Gian' sẽ là một quá trình dần dần, đòi hỏi sự kiên trì và những minh chứng rõ ràng về 'lợi ích chung' mà ta đã chỉ ra." Anh ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. "Trưởng Lão Ác Độc và những kẻ cố chấp như ông ta, dù bị cô lập, nhưng sự bất mãn và tư tưởng cũ của họ vẫn còn đó. Có thể chúng sẽ bùng phát thành những hành động chống đối ngầm hoặc công khai khác trong tương lai. Ta biết điều đó."
Anh đưa tay khẽ xoa thái dương, một cử chỉ hiếm hoi lộ rõ sự mệt mỏi nội tâm. Gánh nặng của việc phân tích 'nhân quả' và đưa ra những 'sắp đặt' tinh tế để hướng dẫn thế giới mà không dùng sức mạnh trực tiếp là vô cùng lớn. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng chính sự kiên định vào những giá trị cốt lõi đó lại khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chuyển mình. Tạ Trần sẽ tiếp tục đóng vai trò 'người gieo hạt' và 'người định hướng' bằng trí tuệ, nhưng gánh nặng tinh thần của anh sẽ ngày càng lớn hơn.
"Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài," Tạ Trần thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng gió. "Nhưng ta tin, nếu mỗi người đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình mà không cần thành tiên, thì đó mới là ý nghĩa thực sự của một kỷ nguyên mới. Và đó là con đường mà chúng ta phải đi." Anh biết, cuộc chiến tư tưởng này sẽ còn kéo dài, nhưng hôm nay, họ đã thắng một trận quan trọng, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu về bản chất của 'nhân quả', về giá trị của 'nhân tính'. Và trên con đường đó, anh, một phàm nhân, vẫn sẽ là 'điểm neo' lặng lẽ, dẫn dắt thế giới về phía một tương lai mà 'người' sẽ không bao giờ 'mất'.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.