Nhân gian bất tu tiên - Chương 848: Hiến Chương Nhân Gian: Tiếng Nói Phản Chiếu
Hoàng hôn dần lụi tàn, mang theo chút se lạnh của màn đêm, nhưng trong đình nghỉ mát ấy, hơi ấm của hy vọng vẫn còn vương vấn. Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi đó, cùng ngắm nhìn Thành Vô Song lung linh ánh đèn. Những lời trao đổi cuối cùng của họ đã gieo mầm cho một cuộc chuyển mình vĩ đại, một cuộc đối thoại chưa từng có trong lịch sử Nhân Gian. Lăng Nguyệt thở dài, cảm nhận được gánh nặng của một kỷ nguyên mới đặt lên vai, nhưng ánh mắt nàng đã không còn hoàn toàn mơ hồ. Nàng biết, "Hiến Chương Nhân Gian" này không chỉ là một tập giấy, mà là một lời thề, một khát vọng được Tạ Trần khéo léo chắt lọc từ dòng chảy của nhân quả.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối c��ng của ngày. Trong Thành Vô Song, những người thắp đèn lồng cũng thắp lên niềm tin, dẫu mong manh, vào một tương lai khác. Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng dậy, nhường lại không gian tĩnh mịch cho Lăng Nguyệt và Dương Quân suy ngẫm. Bước chân anh nhẹ như gió, tan vào bóng đêm, nhưng dấu ấn anh để lại thì sâu sắc hơn bất kỳ ngọn núi nào. Anh biết, hạt giống đã gieo, giờ là lúc nó đối mặt với gió táp mưa sa.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng, chiếu rọi lên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song, cả không khí trong thành đã nhuốm màu trang trọng và một chút căng thẳng. Tại Hội trường Nhân Đạo, một kiến trúc cổ kính nằm sâu trong lòng thành, từng đoàn người từ khắp nơi đổ về. Hội trường này vốn là một đạo quán cổ xưa, sau nhiều lần trùng tu, giờ đây mang vẻ uy nghi mà không kém phần trầm mặc. Trần nhà cao vút, được chạm khắc những họa tiết mây bay rồng lượn đã phai màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ hào hùng của một thời kỳ đã qua. Các dãy bàn ghế gỗ lim được sắp xếp ngay ngắn, đủ chỗ cho hàng trăm đại diện. Bầu không khí ban đầu chỉ là tiếng xì xào, tiếng bước chân khẽ khàng, tiếng ho khan khe khẽ của những người đến sớm, nhưng ẩn sâu bên trong là một dòng điện ngầm của những tư tưởng đối chọi, những kỳ vọng và cả những nỗi sợ hãi. Mùi hương trầm nhẹ được đốt ở các góc phòng ban đầu còn dễ chịu, nhưng khi hơi người dần đông, nó bắt đầu bị lấn át bởi mùi mồ hôi thoang thoảng, mùi mực tươi trên những bản sao Hiến Chương và sự ngột ngạt của những suy nghĩ đang cuộn trào.
Trên bục cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, nhưng ánh mắt phượng lại lộ rõ vẻ nghiêm nghị và một chút mệt mỏi sau đêm dài suy tư. Bên cạnh nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt sáng rực ý chí. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, vẻ mặt dịu dàng nhưng kiên định. Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, ánh mắt kiên nghị như một vị tướng quân. Và Nữ Hoàng Đồ Long, mặc long bào đơn giản nhưng đầy uy quyền, toát lên khí chất lãnh đạo bẩm sinh. H�� ngồi đó, như những cột trụ vững chãi, sẵn sàng đối mặt với cơn sóng thần tư tưởng sắp ập đến.
Tạ Trần không ngồi ở vị trí chủ tọa. Anh chọn một góc khuất, phía sau một cây cột đá lớn, nơi bóng tối còn chưa tan hết. Thân hình gầy gò của anh gần như hòa vào cái bóng, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là vẫn sáng quắc, dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người có mặt. Trong tay anh là một cuộn giấy cũ, không phải bản Hiến Chương, mà là một loại sổ ghi chép cá nhân. Anh thỉnh thoảng lại dùng bút lông chấm mực, ghi lại vài dòng chữ, hoặc phác họa một đồ hình phức tạp mà không ai hiểu rõ. Anh quan sát, không phải để phán xét, mà để thấu hiểu, để cảm nhận dòng chảy nhân quả đang hình thành.
Khi tất cả đã yên vị, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lên, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng khắp hội trường, dập tắt mọi tiếng xì xào.
"Chư vị!" Nàng cất tiếng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ những tu sĩ áo bào lộng lẫy đến những phàm nhân ăn mặc giản dị. "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không phải để tranh giành quyền lực, không phải để truy cầu trường sinh, mà là để kiến tạo một tương lai. Thiên Đạo đã suy kiệt, kỷ nguyên của nó đang dần khép lại. Nhưng Nhân Đạo thì không thể tận diệt. Chúng ta, những con người, phải tự mình định đoạt vận mệnh của mình, của thế hệ mai sau."
Dương Quân tiếp lời, giọng anh hùng hồn và đầy nhiệt huyết: "Bản 'Hiến Chương Nhân Gian' này, được tiên sinh Tạ Trần cùng các vị tiền bối tâm huyết chắt lọc, không phải là một bộ luật hà khắc, mà là một lời thề, một cam kết chung về những giá trị nền tảng: Bình đẳng, Trách nhiệm, và Nhân tính. Nó đặt con người vào vị trí trung tâm, không còn phân biệt tiên phàm, không còn để sức mạnh quyết định tất cả. Nó là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi mỗi sinh linh đều có quyền được sống, được làm người trọn vẹn!"
Vừa dứt lời, một tiếng cười khẩy vang lên đầy khinh miệt. Trưởng Lão Ác Độc, một tu sĩ già nua, vẻ mặt nham hiểm, đôi mắt độc địa, mặc chiếc áo bào đen thêu hình quỷ dị, chậm rãi đứng dậy. Hắn ta từng là một nhân vật có tiếng trong giới tu tiên, nổi tiếng với sự tàn nhẫn và coi thường phàm nhân.
"Nực cười! Thật nực cười!" Hắn rít lên, giọng đầy vẻ châm chọc. "Phàm nhân thấp kém, yếu ớt như cỏ rác, làm sao có thể ngang hàng với tu sĩ chúng ta? Đây là sự sỉ nhục cho đạo tu tiên, là sự phản bội Thiên Đạo! Thiên Đạo suy kiệt là lẽ tự nhiên, là sự đào thải của vũ trụ. Kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu bị diệt vong! Đó mới là đạo lý chân chính!" Hắn vung tay, khinh bỉ chỉ vào đám phàm nhân ngồi phía dưới. "Cái gọi là 'Hiến Chương' này, chẳng qua chỉ là sự sợ hãi của những kẻ yếu đuối, muốn níu kéo một giấc mộng hão huyền về sự bình đẳng không tưởng!"
Lời của Trưởng Lão Ác Độc như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí đang ấm dần lên, nhưng cũng như một mồi lửa châm ngòi cho sự phẫn nộ. Tiếng xì xào bắt đầu lớn dần, không còn là tiếng thì thầm mà là những lời phản đối, những tiếng thở dài.
Bách Lý Hùng đứng bật dậy, thân hình vạm vỡ của hắn như một ngọn núi nhỏ, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Trưởng Lão Ác Độc. Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách: "Đạo gì mà khiến người ta quên đi mình là người? Thiên Đạo gì mà cứ để bách tính lầm than, sống trong sợ hãi, bị chà đạp như cỏ rác? Ngươi nói kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu bị diệt vong? Vậy khi Thiên Đạo sụp đổ, khi linh khí mỏng dần, khi các ngươi 'mất người', các ngươi có còn là kẻ mạnh không? Hay các ngươi cũng chỉ là những sinh linh đáng thương, đánh mất bản ngã của chính mình? Chúng ta chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, có quyền được sống, được làm người, được giữ trọn nhân tính của mình! Hiến Chương này, chính là lời thề bảo vệ điều đó!"
Lời lẽ của Bách Lý Hùng thẳng thắn, mạnh mẽ, chạm đến nỗi đau của nhiều tu sĩ đang ngồi đó – nỗi sợ hãi về việc "mất người". Một số tu sĩ cúi đầu, một số khác lộ vẻ tức giận, nhưng không ai có thể phủ nhận được sự thật đằng sau những lời nói ấy.
Tiểu Vương Gia, một quý tộc béo tròn, ăn mặc sang trọng nhưng vẻ mặt đầy lo lắng, cũng đứng dậy. Hắn ta nhìn quanh, ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi và một chút kiêu ngạo. "Nếu tất cả đều bình đẳng, vậy địa vị của vương triều chúng ta sẽ ra sao? Quyền lực của các gia tộc lớn sẽ đặt ở đâu? Tu sĩ không được phép truy cầu sức mạnh, phàm nhân lại được ngang hàng... Vậy còn gì là trật tự? Còn gì là sự khác biệt giữa kẻ có tài năng và kẻ bất tài? 'Hiến Chương' này, chẳng phải đang phá vỡ mọi quy tắc đã có từ ngàn xưa sao?" Hắn không phản đối trực tiếp như Trưởng Lão Ác Độc, nhưng nỗi lo về sự mất mát đặc quyền thì hiện rõ mồn một.
Nữ Hoàng Đồ Long, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng như băng, chậm rãi nói: "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Quyền lực không đến từ sự ban phát của Thiên Đạo, mà đến từ sự tin tưởng của dân chúng. Nếu 'Hiến Chương' này mang lại bình yên và sự trọn vẹn cho nhân gian, thì nó xứng đáng được chấp nhận. Vương triều có thể thay đổi, nhưng nhân tính thì không thể mất đi." Lời nói của nàng như một tảng đá nặng, đè nén lên những toan tính cá nhân của Tiểu Vương Gia.
Cuộc tranh luận ngày càng trở nên gay gắt. Tiếng nói phản đối, tiếng chất vấn, tiếng bảo vệ vang lên không ngừng. Từ những điều khoản về quyền bình đẳng, về trách nhiệm cộng đồng, đến việc hạn chế quyền năng của tu sĩ, tất cả đều bị đưa ra mổ xẻ, phân tích dưới nhiều góc độ khác nhau. Có những tu sĩ cao ngạo vẫn khăng khăng về sự vượt trội của mình, có những phàm nhân chất phác chỉ biết cầu mong một cuộc sống yên bình, có những thương nhân lo lắng về lợi ích kinh tế, và có những học giả cố gắng tìm kiếm sự hợp lý trong từng câu chữ.
Lão Khách Trọ, một ông lão râu tóc bạc trắng, ngồi lặng lẽ ở một góc khác, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn sáng quắc. Ông không tham gia tranh luận, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu. Ông đã trải qua quá nhiều biến cố, đã nhìn thấy quá nhiều sự đổi thay. Ông biết, thế giới này rộng lớn hơn nhiều những gì mà những kẻ đang tranh cãi có thể hình dung. Cái gọi là 'đạo lý chân chính' của Trưởng Lão Ác Độc, hay nỗi lo sợ của Tiểu Vương Gia, đều chỉ là những mảnh nhỏ trong bức tranh vĩ đại của nhân quả.
Tạ Trần, trong góc khuất của mình, vẫn lặng lẽ ghi chép. Anh không ngạc nhiên trước những phản ứng này. Anh biết, những 'chấp niệm' đã ăn sâu vào tâm trí con người qua hàng ngàn năm không thể dễ dàng bị xóa bỏ. Tư tưởng tu tiên đã định hình nên một hệ thống giá trị mà ở đó, sức mạnh là trên hết, và phàm nhân chỉ là những kẻ đứng dưới đáy. Giờ đây, "Hiến Chương Nhân Gian" này đang thách thức toàn bộ hệ thống đó, và sự phản kháng là điều tất yếu. Anh cảm nhận được những điểm neo nhân quả đang va đập, tạo ra những sóng ngầm dữ dội. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi sự tức giận hay hy vọng đều là một sợi dây nhân quả, đan xen vào nhau, tạo nên một mạng lưới phức tạp mà chỉ anh mới có thể nhìn thấu. Anh biết, cuộc tranh luận này không chỉ là về Hiến Chương, mà là về sự lựa chọn của cả một kỷ nguyên.
***
Thời gian trôi qua không ngừng nghỉ, mang theo sự mệt mỏi và căng thẳng bao trùm khắp hội trường. Chiều đã ngả bóng, nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn lồng được thắp lên, nhưng không khí vẫn còn đặc quánh bởi những cuộc tranh cãi không dứt. Tiếng nói vẫn vang vọng, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự gắt gỏng, mệt mỏi. Nhiều người đã rời khỏi chỗ ngồi, đi lại loanh quanh, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi trung tâm của cuộc tranh luận. Âm thanh của cuộc tranh luận lớn vẫn vọng đến nơi Tạ Trần đang ngồi, nhưng ở góc khuất của hội trường, một sự tĩnh lặng kỳ lạ vẫn bao trùm lấy anh. Chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên cuộn giấy cũ, đều đặn và nhẹ nhàng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im ắng quanh anh. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế ngồi dựa lưng vào cột đá, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng biểu cảm của những người đang tranh luận. Anh không bỏ sót một chi tiết nào: ánh mắt phẫn nộ của Trưởng Lão Ác Độc, vẻ bối rối của Tiểu Vương Gia, sự kiên định của Bách Lý Hùng, sự mệt mỏi trên gương mặt Lăng Nguyệt, và cả những ánh mắt mơ hồ, hoài nghi của những người dân bình thường.
Mùi hương trầm ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc cũ kỹ của hội trường, mùi mồ hôi của hàng trăm con người chen chúc, và một chút mùi mực giấy. Không khí trở nên oi bức, ngột ngạt, như thể tất cả những tư tưởng đối chọi đang bị nén chặt lại trong một không gian hữu hạn. Tạ Trần khẽ day day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy mình, không phải vì thể xác, mà vì tâm trí anh đã phải vận hành đến cực điểm để phân tích và thấu hiểu mọi luồng tư tưởng, mọi sợi dây nhân quả đang đan xen vào nhau.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, chậm rãi bước đến gần Tạ Trần. Nàng mang theo một ấm trà nóng và hai chén nhỏ, đặt nhẹ nhàng xuống bên cạnh anh. Nàng không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với anh. Trong ánh mắt nàng, Tạ Trần thấy sự đồng cảm sâu sắc, một chút ưu tư, và cả sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu gánh nặng mà Tạ Trần đang mang, hiểu rằng anh đang là người gánh vác toàn bộ gánh nặng của một kỷ nguyên.
"Mệt mỏi rồi sao?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nàng dịu dàng như gió thoảng. Nàng rót trà, làn khói ấm áp tỏa ra, mang theo chút hương hoa nhài thoang thoảng.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, đón lấy chén trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh, xua đi một phần cái lạnh lẽo từ cột đá và sự nặng nề trong tâm trí. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành dư vị ngọt ngào.
"Sự sợ hãi m���t đi những gì họ từng có, lớn hơn cả hy vọng về những gì họ có thể đạt được," Tạ Trần thì thầm, giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho Mộ Dung Tuyết nghe thấy. "Họ đã quen với một trật tự, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Việc phá bỏ trật tự đó, dù là để xây dựng một thứ tốt đẹp hơn, vẫn khiến họ kinh hoàng. Đó là 'chấp niệm' của kẻ mạnh, và cũng là sự cố chấp của kẻ yếu."
Mộ Dung Tuyết ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt nhìn về phía những tu sĩ đang tranh cãi gay gắt. "Nhưng nếu không có sự hy sinh, làm sao có được một kỷ nguyên mới? Làm sao có thể phá cục cũ để dựng cục mới?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt anh vẫn dõi theo đám đông. "Hy sinh... hay lựa chọn. Vấn đề không phải là ép buộc họ từ bỏ, mà là để họ tự thấy được giá trị của sự lựa chọn khác. Lệnh cấm đoán chỉ tạo ra sự phản kháng. Sự thấu hiểu mới mở ra con đường." Anh khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa. "Trưởng Lão Ác Độc... hắn ta không chỉ sợ mất đi quyền lực, hắn ta sợ mất đi bản ngã mà hắn đã xây dựng dựa trên sự khinh miệt phàm nhân. Đối với hắn, nếu không có kẻ bị chà đạp, hắn sẽ không còn là kẻ mạnh."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Mộ Dung Tuyết hỏi, nàng biết Tạ Trần luôn có những 'sắp đặt' tinh tế.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh khẽ chỉ vào một điểm trên cuộn giấy cũ của mình, nơi anh đã vẽ một đồ hình phức tạp. "Ngươi thấy đó, mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một sợi nhân quả. Nếu chúng ta trực tiếp đối đầu với 'chấp niệm' của họ, sẽ chỉ tạo ra thêm nhiều 'chấp niệm' khác. Chúng ta cần gieo vào tâm trí họ những hạt giống khác, những câu hỏi khiến họ phải tự suy ngẫm."
Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục thì thầm, giọng nói như gió thoảng nhưng lại đầy sức nặng: "Hãy thử đặt câu hỏi về 'cái giá của quyền năng'. Hãy hỏi họ, nếu Thiên Đạo đã 'đánh mất nhân tính', vậy thì những tu sĩ cố gắng giữ vững đặc quyền, liệu họ có đang bước trên cùng con đường 'mất người' đó không? Hãy gợi mở về sự 'vô thường' của mọi thứ, kể cả quyền năng mà họ đang nắm giữ. Rằng không có gì là vĩnh cửu, ngoại trừ chính bản chất con người."
Mộ Dung Tuyết lắng nghe cẩn thận từng lời của Tạ Trần. Nàng biết, anh đang dùng nàng làm cầu nối, để khéo léo gieo vào cuộc tranh luận những câu hỏi mang tính định hướng, nhằm khơi gợi tư duy chứ không phải áp đặt. Nàng gật đầu, hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh. Với trí tuệ và sự đồng cảm của mình, Mộ Dung Tuyết sẽ là người có thể truyền tải những thông điệp này một cách tinh tế nhất, không tạo ra sự đối đầu trực tiếp, mà là sự lay động từ bên trong.
"Sự phản kháng này là tất yếu," Tạ Trần lại tiếp tục, ánh mắt anh hơi mờ đi, như thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bên ngoài để chạm đến cốt lõi của vấn đề. "Nó cho thấy 'Hiến Chương' đã chạm vào những điều cốt lõi nhất. Nhưng nó cũng là một cơ hội. Chỉ khi đối mặt với sự phản kháng, chúng ta mới có thể tìm thấy những đồng minh thực sự, những người sẵn sàng buông bỏ 'chấp niệm' để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Khái niệm 'mất nhân tính' vẫn còn mơ h�� với nhiều người, nhưng mỗi cuộc tranh luận này, mỗi sự đối chọi này, sẽ dần làm rõ hơn cái giá mà họ phải trả nếu cứ mãi cố chấp vào con đường cũ."
Anh khẽ thở dài, rồi lại nhấp một ngụm trà. "Con đường còn dài lắm, Mộ Dung tiên tử. Nhưng chúng ta đã bắt đầu. Mỗi một bước đi, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đang định hình 'nhân quả' của kỷ nguyên mới."
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc. Anh không cần phải đứng trên bục cao để ra lệnh, không cần phải dùng sức mạnh để trấn áp. Anh chỉ cần ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình, để định hướng dòng chảy của thế cuộc. Anh là một kiến trúc sư thầm lặng, người đang xây dựng nền móng cho một kỷ nguyên mới, không bằng gạch đá, mà bằng những sợi dây nhân quả vô hình. Nàng gật đầu, đứng dậy, sẵn sàng quay trở lại với cuộc tranh luận, mang theo những "hạt giống" tư tưởng mà Tạ Trần vừa gieo vào lòng nàng.
***
Đêm đã về khuya. Ánh đèn lồng ngoài Thành Vô Song đã thưa dần, chỉ còn những ngọn đèn ở Hội trường Nhân Đạo là vẫn sáng rực, như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm. Tiếng tranh luận từ bên trong vẫn vọng ra, nhưng đã yếu ớt hơn nhiều, chỉ còn là những tiếng cãi vã rời rạc, những lời thở dài mệt mỏi. Bầu không khí bên ngoài đã dịu hơn rất nhiều so với sự ngột ngạt bên trong. Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa dạ lý hương và chút ẩm ướt của đất đêm, xua đi phần nào sự nặng nề còn vương vấn.
Cánh cửa hội trường bật mở, và một nhóm người với vẻ mặt giận dữ, bất mãn bước ra. Dẫn đầu là Trưởng Lão Ác Độc, gương mặt hắn ta đỏ gay vì tức giận, đôi mắt độc địa ánh lên sự căm hờn. Hắn không thèm nhìn lại, chỉ vung tay áo, giận dữ quát lớn vào màn đêm: "Chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận thứ luật lệ vô lý này! Thiên Đạo sẽ trừng phạt những kẻ phản nghịch! Các ngươi cứ chờ xem, cái gọi là 'Nhân Đạo' này sẽ sụp đổ nhanh hơn cả Thiên Đạo cũ!"
Những tu sĩ đi theo hắn cũng xì xào bàn tán, ánh mắt đầy khinh thường và ngạo mạn lướt qua những người còn lại đang đứng ở cửa hội trường. Họ không tin vào sự bình đẳng, không tin vào "Hiến Chương" này, và trên hết, họ không tin rằng phàm nhân có thể tự định đoạt vận mệnh của mình. Đối với họ, quyền năng và đặc quyền là lẽ dĩ nhiên, là thứ trời ban, không thể bị tước bỏ. Sự ra đi của họ như một lời tuyên bố, một sự chia rẽ rõ ràng ngay từ buổi đầu của kỷ nguyên mới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở cửa, ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng khuất dần của Trưởng Lão Ác Độc và những kẻ đi theo. Nàng khẽ thở dài, hơi thở mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt tuyệt mỹ của nàng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định.
"Con đường còn dài... nhưng chúng ta không thể lùi bước," nàng thì thầm, giọng nàng đã khàn đi đôi chút sau một ngày dài tranh luận.
Dương Quân đứng cạnh nàng, nắm chặt tay, ánh mắt vẫn rực lửa ý chí. "Đúng vậy! Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta đã biết cái giá của việc để Thiên Đạo thao túng, cái giá của việc 'mất người'. Dù khó khăn đến mấy, chúng ta cũng phải đi đến cùng!"
Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, vẻ mặt kiên nghị hơn bao giờ hết. "Để phàm nhân chúng ta có quyền được làm người, có quyền được sống một đời bình thường, chúng ta sẽ không ngại bất cứ khó khăn nào. Kẻ nào muốn cản đường, chúng ta sẽ chiến đấu!"
Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, chậm rãi nói: "Họ cứ đi. Ai muốn sống trong ảo vọng của quyền năng cũ thì cứ sống. Chúng ta sẽ xây dựng một kỷ nguyên khác. Một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình."
Tạ Trần, sau khi Mộ Dung Tuyết trở lại với cuộc tranh luận, đã lặng lẽ rời khỏi góc khuất. Anh không đứng cùng những người chủ tọa để tiễn chân Trưởng Lão Ác Độc. Anh chọn một con đường khác, đi qua những con hẻm nhỏ của Thành Vô Song, nơi ánh đèn lồng đã tắt hết, chỉ còn ánh trăng mờ ảo chiếu rọi. Anh cảm nhận được sự chia rẽ đang hình thành, sự đối đầu giữa cũ và mới. Sự phản đối của các thế lực tu tiên cũ sẽ không dừng lại ở lời nói, mà có thể dẫn đến những hành động chống đối, phá hoại trong tương lai. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, không phải bằng gươm đao, mà bằng tư tưởng và niềm tin.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt vô số đang dõi theo. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Ảnh hưởng của anh sẽ không biến mất, mà sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Anh sẽ phải tiếp tục sử dụng 'nhân quả chi nhãn' và các 'sắp đặt' tinh tế hơn nữa để hóa giải những mâu thuẫn, dẫn dắt 'ván cờ' này theo hướng mong muốn. Khái niệm 'mất nhân tính' sẽ ngày càng trở nên rõ ràng, và đó sẽ là động lực mạnh mẽ hơn cho những người ủng hộ Nhân Đạo. Tạ Trần chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng chính sự kiên định vào những giá trị cốt lõi đó lại khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chuyển mình. Anh biết, quá trình xây dựng một trật tự mới sẽ đòi hỏi sự kiên trì và đối mặt với nhiều cuộc khủng hoảng niềm tin quy mô lớn hơn. Nhưng dù sao đi nữa, hạt giống đã gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm giữa giông bão.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.