Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 847: Hiến Chương Nhân Gian: Phác Thảo Nền Móng Kỷ Nguyên Mới

Đêm về khuya, Thành Vô Song dần chìm vào tĩnh lặng. Ánh trăng sáng vằng vặc, như một tấm gương bạc khổng lồ treo giữa nền trời đen thẳm, soi rọi từng ngóc ngách của thành phố, khiến những mái ngói và tường thành dường như phát sáng. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi lạnh của sương và mùi hương còn sót lại từ ban ngày, tạo nên một không gian vừa huyền ảo vừa tĩnh mịch.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa căn phòng đầy sách vở. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt và khuôn mặt thanh tú, ngồi bên bàn sách. Anh không đọc, mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi Thành Vô Song tĩnh lặng, nơi những luồng tư tưởng đang giao thoa, những hy vọng và hoài nghi đang dâng trào từ khắp nơi. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh của anh.

Anh cảm nhận được những sợi tơ nhân quả vô hình đang dệt nên tấm thảm của tương lai. Mỗi lời nói của Lăng Nguyệt, mỗi câu chuyện của Mộ Dung Tuyết, mỗi sự kiên nghị của Bách Lý Hùng, và cả sự hoài nghi sâu sắc của cựu tu sĩ – tất cả đều là những điểm neo, những biến số trong ván cờ vĩ đại này. Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của anh không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Anh biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và mỗi 'hạt giống' được gieo hôm nay sẽ quyết định hình hài của 'Nhân Đạo' ngày mai.

"Mỗi tiếng nói là một điểm tựa, nhưng cũng là một gông xiềng," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh, sâu sắc. Anh không phải là kẻ thờ ơ, mà là người thấu hiểu sâu sắc bản chất phức tạp của nhân gian. "Làm sao để dung hòa vạn ý kiến, kiến tạo một trật tự không gây mất mát, không tạo ra những 'nhân quả' tồi tệ hơn? Con đường này còn dài, và sự kiên nhẫn mới là sức mạnh lớn nhất." Anh biết, những mâu thuẫn về lợi ích và niềm tin sẽ là nguồn gốc của các xung đột lớn hơn trong tương lai của 'Nhân Đạo'. Nguy cơ 'mất nhân tính' không chỉ nằm ở tu sĩ, mà còn tiềm ẩn trong chính những người phàm, khi họ phải đối mặt với sự cám dỗ của quyền lực hoặc sự tuyệt vọng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, dường như đang sắp xếp lại những luồng thông tin vô hình trong tâm trí. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, sự cảm thông của Mộ Dung Tuyết, và cả sự kiên cường của Bách Lý Hùng. Họ đang gánh vác một trọng trách to lớn, và anh, với vai trò là 'điểm neo nhân quả', phải đảm bảo rằng con thuyền 'Nhân Đạo' không lạc lối. Anh không muốn quyền lực, không muốn trở thành một vị cứu tinh, anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính mong muốn đó, lại khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, thành một nhân tố không thể thiếu trong cuộc chuyển mình của thế giới.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên một cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' cũ kỹ trên bàn. Bìa sách đã sờn, chữ viết mờ nhạt, nhưng nội dung của nó lại chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về việc không cố gắng cưỡng cầu, nhưng vẫn đạt được mục đích. Đó là một cử chỉ vô thức, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời nhắc nhở cho chính anh và cho những người đang kiến tạo ‘Nhân Đạo’: đôi khi, sức mạnh lớn nhất không nằm ở sự kiểm soát, mà ở sự thấu hiểu và chấp nhận dòng chảy của vạn vật. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Trong quán sách cũ kỹ, mùi giấy và mực đã nhuốm màu thời gian hòa quyện cùng hơi ẩm của đêm khuya, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, quen thuộc đến lạ lùng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên chồng ghi chép dày đặc và cuộn giấy trải rộng, nơi Tạ Trần đang miệt mài làm việc. Không gian tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe rõ tiếng lá cây xào xạc nhẹ ngoài cửa sổ, như những lời thì thầm của gió đêm, và tiếng bút lông của Tạ Trần sột soạt trên giấy, mang theo một sức nặng vô hình.

Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ tập trung cao độ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp vỏ ngoài để chạm đến cốt lõi của vấn đề. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh thoát, không chút vướng bận trần tục.

Trước mặt anh là vô số ghi chép thu thập từ các đoàn khảo sát ý kiến. Anh đọc đi đọc lại từng lời, từng câu, như một người thợ kim hoàn đang sàng lọc những viên đá quý giữa vô vàn sỏi đá. Những nguyện vọng đơn sơ của bách tính phàm trần – về một mái nhà yên ấm, một bữa cơm no đủ, một cuộc sống không lo sợ tai ương – xen lẫn với những nỗi sợ hãi mơ hồ về sự "mất nhân tính" mà họ từng chứng kiến nơi các tu sĩ. Rồi lại là những lời hoài nghi sâu sắc từ cựu tu sĩ, những người từng nếm trải sự mục ruỗng của Thiên Đạo cũ, nay khó lòng tin tưởng vào bất kỳ trật tự mới nào.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, khiến anh khẽ rùng mình. Anh hình dung ra bức tranh của một thế giới nơi nhân tính được tôn vinh, nơi không còn ranh giới khắc nghiệt giữa tiên và phàm, nơi mọi sinh linh đều có quyền được sống trọn vẹn. Bức tranh đó không phải là một giấc mơ hão huyền, mà là một khả năng, một con đường mà anh tin rằng nhân gian có thể bước tới. Khi mở mắt, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Anh đặt chiếc bút lông đã nhúng mực xuống giấy, cẩn trọng viết từng nét. Chữ viết của anh không hoa mỹ, nhưng mạch lạc và dứt khoát, mỗi nét như chứa đựng một phần tâm huyết và trí tuệ. Anh viết, rồi gạch bỏ, sửa đổi, rồi lại viết. Có những lúc, anh day nhẹ trán, cảm nhận sự căng thẳng dồn nén, nhưng không hề nao núng. Mỗi từ ngữ được chọn lọc kỹ càng, mỗi câu văn được trau chuốt, không chỉ vì tính chính xác, mà còn vì sức nặng triết lý mà nó mang theo.

"Nguyên tắc đầu tiên," anh thầm nhẩm trong lòng, giọng nói nội tâm trầm tĩnh, "phải là về sự tồn tại. Mọi sinh linh, không phân biệt tiên phàm, đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, và có trách nhiệm bảo vệ nhân tính của kẻ khác." Anh viết dòng này xuống, rồi dừng lại. "Bình đẳng không chỉ là quyền, mà còn là trách nhiệm. Tự do không phải là vô hạn, mà là sự tôn trọng lẫn nhau. Nhân tính không phải là bản năng, mà là sự lựa chọn không ngừng."

Anh biết, những lời này nghe có vẻ giản dị, nhưng để chúng thực sự thấm sâu vào tâm trí vạn dân, để chúng trở thành nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, sẽ là một hành trình đầy chông gai. Anh hình dung ra những cuộc tranh luận nảy lửa, những ánh mắt hoài nghi, những trái tim vẫn còn cố chấp vào quyền năng và địa vị cũ. Nhưng anh không nản lòng. "Hiến Chương Nhân Gian" này không phải là một bộ luật cứng nhắc, mà là một kim chỉ nam, một hạt giống được gieo xuống để nảy mầm và phát triển theo dòng chảy của thời gian.

Anh lại viết, không ngừng nghỉ, với một sự kiên nhẫn gần như vô hạn. Tiếng bút sột soạt, mùi mực mới và không khí se lạnh của đêm khuya bao trùm lấy anh. Anh là người kiến tạo, là người chắp bút cho một chương sử mới của nhân gian, và anh hiểu rõ gánh nặng của trọng trách đó. Mỗi chữ, mỗi câu đều là một điểm neo nhân quả, định hình không chỉ hiện tại mà cả tương lai xa xăm. Anh biết rằng, việc phác thảo 'Hiến Chương Nhân Gian' này chỉ là bước khởi đầu; việc triển khai và duy trì nó sẽ là một thử thách lớn hơn nhiều, đòi hỏi sự kiên định và hy sinh. Những băn khoăn về 'tính thực thi' và 'dung hòa tư tưởng cũ' sẽ là nguồn gốc của các cuộc tranh luận và xung đột trong tương lai gần.

***

Chiều muộn, nắng tà bắt đầu rải những vệt vàng cam qua ô cửa sổ lớn của Phòng Nghị Sự tại Thành Vô Song. Mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế vừa được đóng, cùng với hương thơm nhẹ từ bình trà thanh khiết đặt giữa phòng, tạo nên một không khí trang trọng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự căng thẳng không thể che giấu. Tiếng bút lông sột soạt thỉnh thoảng vang lên, nhưng phần lớn là sự im lặng đầy suy tư.

Tạ Trần đứng trước tấm bảng gỗ lớn, trên đó, những dòng chữ thanh thoát của anh đã phác thảo những nguyên tắc cơ bản của 'Hiến Chương Nhân Gian'. Anh vẫn trong bộ áo vải bố quen thuộc, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng, không chút dao động trước những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Xung quanh chiếc bàn gỗ lớn, các đồng minh cốt cán của anh ngồi đó. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y tinh khiết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chăm chú nhìn vào tấm bảng, ẩn chứa sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi sâu thẳm. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng đầy anh tuấn, ngồi thẳng lưng, tay cầm bút lông ghi chép cẩn thận, đôi khi nhíu mày suy nghĩ. Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo đầy kiên nghị, cùng Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đang trao đổi ánh mắt, đánh giá từng lời từng chữ trên bảng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc, gương mặt thông minh toát lên vẻ cảm thông, lắng nghe Tạ Trần bằng một sự chú ý đặc biệt.

Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, nhưng rõ ràng, lan tỏa khắp căn phòng: "Chư vị, sau nhiều ngày tổng hợp ý kiến từ khắp nhân gian, ta đã phác thảo những nguyên tắc nền tảng cho 'Hiến Chương Nhân Gian'. Đây không phải là một bộ luật để trói buộc, mà là kim chỉ nam để chúng ta cùng kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được bảo toàn và phát triển." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người. "Nguyên tắc đầu tiên: Mọi sinh linh, không phân biệt tiên phàm, đều có quyền được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, và có trách nhiệm bảo vệ nhân tính của kẻ khác."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một thoáng im lặng, cất tiếng. Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự thận trọng cố hữu của một người từng gánh vác trọng trách lớn lao của tiên môn. "Tạ công tử, nguyên tắc này nghe có vẻ cao đẹp, nhưng... làm sao để định nghĩa 'nhân tính' trong một thế giới từng bị chi phối bởi Thiên Đạo và sự 'mất người'? Ranh giới giữa bản năng và sự lựa chọn, giữa thiện và ác, đôi khi rất mơ hồ. Liệu chúng ta có thể đặt ra một định nghĩa chung cho tất cả?" Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt phượng ẩn chứa một câu hỏi sắc bén.

Tạ Trần khẽ gật đầu, thấu hiểu nỗi băn khoăn của nàng. "Nhân tính, Lăng Nguyệt tiên tử, không phải là một khái niệm tĩnh tại, mà là một dòng chảy không ngừng. Nó không nằm ở việc ta có sức mạnh hay địa vị gì, mà ở cách ta đối đãi với bản thân và vạn vật. Nó là khả năng cảm nhận, là ký ức, là lựa chọn vị tha thay vì ích kỷ. Định nghĩa chung nhất, có lẽ nằm ở việc ta không để bản thân trở thành một công cụ vô tri, một kẻ bị nuốt chửng bởi quyền năng hay dục vọng, như những gì đã xảy ra với nhiều tu sĩ 'mất người'."

Dương Quân đặt bút xuống, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng thoáng chút bối rối. "Thưa tiên sinh, nguyên tắc bình đẳng, liệu có thể áp dụng cho những kẻ từng mang quyền năng siêu việt? Những tu sĩ, những tông môn từng ngự trị trên vạn phàm, liệu họ có dễ dàng từ bỏ đặc quyền, chấp nhận đứng ngang hàng với một phàm nhân tay trắng? Chẳng phải điều đó sẽ gây ra một cuộc đối đầu không cần thiết sao?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Bình đẳng ở đây không phải là cào bằng quyền năng hay tài phú, Dương Quân. Mà là bình đẳng về quyền được sống, quyền được tôn trọng nhân tính, quyền được phát triển. Một phàm nhân có quyền không bị một tu s�� ức hiếp chỉ vì hắn yếu thế. Một tu sĩ cũng có quyền không bị phán xét bởi quá khứ nếu hắn thực sự muốn hướng thiện. Quan trọng là hành động và lựa chọn của mỗi cá nhân trong hiện tại. Đây là một cuộc chuyển mình của tư tưởng, không phải là một cuộc cách mạng vũ trang để lật đổ. Chính vì thế, trách nhiệm cộng đồng là một trụ cột, nhưng cũng là một gánh nặng cho những ai từng quen sống ích kỷ trong kỷ nguyên tu tiên."

Nữ Hoàng Đồ Long, với vẻ mặt kiên nghị, lên tiếng. "Trách nhiệm cộng đồng, đó là một ý tưởng mạnh mẽ cho phàm nhân, những người quen sống dựa vào nhau. Nhưng với những kẻ từng chỉ biết đến bản thân, chỉ tu luyện vì lợi ích cá nhân, liệu họ có chấp nhận? Liệu họ có hiểu được cái giá của việc kiến tạo và duy trì một xã hội?" Nàng nhìn Bách Lý Hùng, người khẽ gật đầu đồng tình với câu hỏi của nàng.

Tạ Trần nhìn Nữ Hoàng Đồ Long, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Họ sẽ phải chấp nhận, hoặc là bị đào thải. Thiên Đạo đã sụp đổ, kỷ nguyên cũ đã qua. Không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, nhân gian phải tự cứu lấy mình. Trách nhiệm cộng đồng không chỉ là nghĩa vụ, mà là sự bảo đảm cho sự tồn vong của chính mỗi cá thể. Nếu mỗi người chỉ biết đến bản thân, thì khi tai ương ập đến, ai sẽ đứng ra gánh vác? Khi sự 'mất nhân tính' lại rình rập, ai sẽ là người nhắc nhở? Hiến Chương này là một lời mời gọi, nhưng cũng là một sự cảnh báo."

Mộ Dung Tuyết cất giọng dịu dàng, đôi mắt thông minh ánh lên sự suy tư. "Tôi tin vào triết lý của công tử. Nhưng sự thay đổi tư tưởng cần thời gian và sự kiên nhẫn. Chúng ta phải làm sao để những nguyên tắc này không chỉ là những dòng chữ trên giấy, mà thấm sâu vào lòng người?"

"Đó là công việc của chúng ta, Mộ Dung cô nương," Tạ Trần đáp, ánh mắt anh dừng lại trên nàng. "Không chỉ là lời nói, mà là hành động. Là việc chúng ta tạo ra một môi trường, một xã hội nơi những nguyên tắc này được khuyến khích và bảo vệ. Việc phác thảo 'Hiến Chương Nhân Gian' chỉ là bước khởi đầu; việc triển khai và duy trì nó sẽ là một thử thách lớn hơn nhiều, đòi hỏi sự kiên định và hy sinh từ tất cả chúng ta."

Cả căn phòng chìm vào im lặng một lần nữa, nhưng lần này là sự im lặng của suy tư, của những hạt giống triết lý đang nảy mầm trong tâm trí mỗi người. Tạ Trần kiên nhẫn giải thích, dùng lý lẽ và ví dụ để làm rõ từng nguyên tắc. Anh biết, những băn khoăn về 'tính thực thi' và 'dung hòa tư tưởng cũ' sẽ là nguồn gốc của các cuộc tranh luận và xung đột trong tương lai gần. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi mọi người phải vật lộn với việc từ bỏ những định nghĩa cũ về quyền lực, trật tự của tu tiên giới để tiếp nhận một triết lý nhân văn hơn, đặt con người làm trung tâm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây Thành Vô Song, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những mái ngói cong vút và những bức tường thành cổ kính. Không khí trong lành, se lạnh dần, mang theo mùi hương thoang thoảng của những khóm hoa đang nở rộ trong vườn thượng uyển. Tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây, tạo nên một bản nhạc du dương, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích và tiếng cười nói xa xa từ trong thành, báo hiệu sự sống động vẫn đang tiếp diễn. Những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian.

Sau buổi họp căng thẳng, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước đi thong thả trên những con đường lát đá trong vườn thượng uyển. Tạ Trần khoanh tay sau lưng, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, đôi mắt phượng nhìn xa xăm vào khoảng không, dường như vẫn còn bận tâm về những khái niệm mới mẻ mà Tạ Trần vừa trình bày. Nàng vốn dĩ đã quen với trật tự cũ của tiên môn, nơi sức mạnh và địa vị quyết định mọi thứ, nay phải tiếp nhận một triết lý hoàn toàn khác, đặt nhân tính và bình đẳng lên hàng đầu. Sự thay đổi này không hề dễ dàng, ngay cả đối với một người có trí tuệ như nàng.

"Hiến Chương này thực sự là một con đường hoàn toàn mới, Tạ công tử," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng vẫn còn vương vấn chút suy tư. "Ta vẫn cảm thấy mơ hồ về cách dung hòa nó với những tàn dư tư tưởng cũ. Những người từng quen với việc ngự trị trên vạn vật, những kẻ coi phàm nhân như cỏ rác, liệu họ có thể thực sự chấp nhận 'trách nhiệm cộng đồng' và 'bình đẳng nhân tính'?" Nàng khẽ thở dài, hơi thở mờ ảo trong không khí se lạnh.

Tạ Trần quay sang nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng thấu triệt. "Con đường mới không phải là phủ nhận quá khứ, Lăng Nguyệt tiên tử, mà là học hỏi từ nó. Chúng ta không thể xóa bỏ hoàn toàn ký ức về một kỷ nguyên đã qua, nhưng chúng ta có thể định hình một tương lai khác. Mọi sự thay đổi lớn đều cần thời gian và sự kiên nhẫn. Điều quan trọng là khởi đầu, là việc chúng ta đã cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên." Anh dừng lại bên một đình nghỉ mát nhỏ, mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ khóm cây bên cạnh. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên lan can gỗ đã bạc màu, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất sau một ngày dài hấp thụ nắng.

Dương Quân, ngược lại với Lăng Nguyệt, ánh mắt anh tràn đầy ý chí và nhiệt huyết, như ngọn lửa đang b��ng cháy trong đêm tối. "Ta tin tưởng vào tiên sinh! Những nguyên tắc này, tuy còn xa lạ, nhưng lại vô cùng hợp lý. Thiên Đạo cũ đã suy tàn vì nó đánh mất nhân tính, nó chỉ biết đến sức mạnh. Giờ đây, chúng ta có cơ hội xây dựng một thứ gì đó bền vững hơn, nhân bản hơn. Chúng ta sẽ làm được!" Anh nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm.

Tạ Trần khẽ gật đầu với Dương Quân, rồi lại nhìn về phía Lăng Nguyệt. "Sự mơ hồ là lẽ tất nhiên. Như việc một dòng sông đổi dòng, không phải ngày một ngày hai mà nước đã trong, phù sa đã lắng đọng. Tư tưởng cũng vậy. Nhưng chính sự mơ hồ đó lại là cơ hội để chúng ta suy ngẫm, để chúng ta tìm tòi. Hiến Chương này không phải là một pho sách giáo điều, mà là một hạt giống. Nó cần được gieo trồng, chăm sóc bằng hành động và bằng niềm tin."

Họ cùng ngồi xuống đình nghỉ mát, ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Ánh đèn lồng giờ đây đã thắp sáng rực rỡ hơn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng cũng đầy hy vọng. Tạ Trần biết rằng, khái niệm 'trách nhiệm cộng đồng' sẽ là một trụ cột, nhưng cũng là một gánh nặng cho những ai từng quen sống ích kỷ trong kỷ nguyên tu tiên. Những băn khoăn của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, đều là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà anh đang kiến tạo.

Anh không trực tiếp thúc ép, mà chỉ nhẹ nhàng gợi mở, giúp họ tự tìm thấy câu trả lời trong chính mình. Bởi vì, một khi đã tự mình thấu hiểu, thì niềm tin sẽ trở nên vững chắc hơn bất kỳ mệnh lệnh nào. Tạ Trần, mặc dù không trực tiếp nắm quyền, nhưng những 'sắp đặt' tinh tế và 'Hiến Chương' của anh sẽ trở thành kim chỉ nam không thể thiếu, củng cố vai trò 'điểm neo nhân quả' của anh. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng chính sự kiên định vào những giá trị cốt lõi đó lại khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chuyển mình.

Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh của đêm. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng nhìn thấy sự bình thản và trí tuệ của Tạ Tr��n, cảm nhận được nhiệt huyết cháy bỏng của Dương Quân, một tia hy vọng mới khẽ nhóm lên trong lòng nàng. 'Hiến Chương Nhân Gian' này, dù còn nhiều điều phải tranh luận và thử thách, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới cho nhân gian, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tạ Trần đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lồng của Thành Vô Song tỏa sáng rực rỡ trong đêm. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Ảnh hưởng của anh sẽ không biến mất, mà sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Đây mới chỉ là khởi đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free