Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 846: Tiếng Vọng Nhân Gian: Gieo Hạt Tương Lai

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời phía Tây, phản chiếu lên những mái ngói cong của Phật Sơn Tự. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút se lạnh của buổi chiều tà, làm rung động những cành cây cổ thụ trong khuôn viên chùa. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, vọng xa vào không gian, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân trong chánh điện và tiếng mõ gõ nhịp nhàng. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi hoa sen thoang thoảng từ ao sen trước chùa, và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nghiêm và yên bình đến lạ.

Dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, Vô Danh Tăng vẫn ngồi thiền, bất động như một pho tượng. Ánh hoàng hôn vàng cam hắt lên khuôn mặt gầy guộc của ông, làm nổi bật những nếp nhăn và sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu. Đôi mắt ông nhắm hờ, nhưng tâm trí lại đang chiêm nghiệm về những sự kiện đang diễn ra tại Thành Vô Song, cách xa hàng trăm dặm.

Ông cảm nhận được luồng khí vận mạnh mẽ đang hội tụ tại đó, một luồng sinh khí mới mẻ đang được thổi vào Thập Phương Nhân Gian. "Đại hội Nhân Gian" không chỉ là một sự kiện, mà là một biểu tượng, một lời tuyên bố về sự tự chủ của con người. Tuy nhiên, cùng với đó, ông cũng nhận thấy những luồng tư tưởng đối lập, những hạt giống mâu thuẫn đang nảy mầm. Những cuộc tranh luận gay gắt về quyền lợi, về cơ cấu, về cách thức thực thi quyền lực, tất cả đều là những thử thách tất yếu trên con đường kiến tạo "Nhân Đạo".

Vô Danh Tăng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa gió thoảng, nhưng chất chứa bao ưu tư. "Hy vọng đã nhen nhóm, nhưng liệu ánh sáng ấy có đủ soi rọi những góc tối của lòng người? Chấp niệm của con người, cái tôi ích kỷ, sự sợ hãi thay đổi... tất cả đều là những tảng đá ngầm có thể nhấn chìm con thuyền 'Nhân Đạo' bất cứ lúc nào." Ông biết, "Đại hội Nhân Gian" là một cơ hội vàng để định hình một kỷ nguyên mới, nhưng đồng thời cũng là một vực thẳm sâu nếu không cẩn trọng. Nếu không thể dung hòa được hàng tỷ ý kiến, nếu không thể vượt qua những mâu thuẫn về lợi ích và quyền lực, thì Đại hội này có thể trở thành một sự hỗn loạn mới, còn tệ hại hơn cả sự suy yếu của Thiên Đạo cũ.

Ngài chợt nhớ lại lời của Tạ Trần về nguy cơ "mất nhân tính". Dù chỉ mới là giai đoạn khởi đầu, 10.000 năm trước, nhưng tầm quan trọng của việc bảo vệ "người" đã được Tạ Trần nhấn mạnh từ sớm. Vô Danh Tăng nhận ra rằng, con đường để thực sự kiến tạo "Nhân Đạo" còn xa vạn dặm. Nó không chỉ là việc xây dựng một thể chế, mà là một cuộc chiến trường kỳ chống lại sự bào mòn của bản ngã, chống lại sự cám dỗ của quyền lực, và quan trọng nhất, là giữ gìn những giá trị nhân sinh cốt lõi.

"Một vạn năm, liệu đủ để Nhân Đạo vững bền?" Ông lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng chuông chùa. "Hay nó sẽ chỉ là một vòng lặp mới của sự suy tàn và tái sinh, nơi con người lại một lần nữa lạc lối trong mê cung của quyền năng và chấp niệm?" Câu hỏi đó không có lời đáp, chỉ có sự vô thường của vạn vật mới có thể trả lời.

Vô Danh Tăng mở mắt, ánh mắt hiền từ nhưng sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Ông thấy rõ rằng, tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù gián tiếp, sẽ ngày càng trở nên không thể thiếu. Hắn là điểm neo, là lương tri, là người giữ ngọn lửa "Nhân Đạo" không tắt. Nhưng liệu một phàm nhân như Tạ Trần có thể gánh vác được toàn bộ gánh nặng này, khi mà con đường phía trước còn đầy rẫy những mưu toan, những phản kháng ngấm ngầm từ tàn dư của tư tưởng cũ, và cả những mầm mống xung đột từ chính sự đa dạng của nhân gian?

Vô Danh Tăng lại nhập định, tâm trí ông hướng về Tạ Trần, hướng về Thành Vô Song, nơi một kỷ nguyên mới đang được kiến tạo trong sóng ngầm tư tưởng. Con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng trong sâu thẳm, ông vẫn tin vào sức m��nh của lương tri, vào khả năng tìm lại "người" trong mỗi chúng ta. Đó là hy vọng, là "chánh đạo" duy nhất mà nhân gian có thể bám víu.

***

Tại Thành Vô Song, ánh nắng ban ngày vẫn rực rỡ chiếu rọi lên những mái ngói vàng son của cung điện, đổ bóng dài trên những con phố thương mại sầm uất. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp các ngõ ngách, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng lộc cộc của xe ngựa, và cả những giai điệu du dương phát ra từ các tửu lầu. Một mùi hương tổng hợp của đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ cửa hàng tơ lụa, mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc, và mùi hoa từ những khu vườn nhỏ trong các phủ đệ quý tộc, tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, nếu tinh ý cảm nhận, người ta vẫn có thể nhận ra một sự căng thẳng ngầm, một dòng điện vô hình chảy dưới lớp vỏ phồn hoa, biểu hiện cho những cuộc tranh giành quyền lực chưa bao giờ ngơi nghỉ.

Trong một hội trường tạm thời, được dựng lên t��� những gỗ lim quý giá và trang trí bằng những bức trướng lụa thêu tinh xảo, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long đang tụ họp. Không khí ban đầu đầy nhiệt huyết từ những ngày đầu khi ý tưởng Đại hội Nhân Gian được Tạ Trần đề xuất đã dần lắng xuống, thay vào đó là sự nghiêm túc, thậm chí là có chút nặng nề, khi họ đối diện với quy mô khổng lồ của nhiệm vụ trước mắt. Trên một chiếc bàn lớn làm từ Hắc Vân Mộc, một tấm bản đồ chi tiết của Thập Phương Nhân Gian được trải ra, đánh dấu bằng vô số những chấm đỏ, xanh, vàng, biểu thị cho các khu vực, các tông môn lớn nhỏ, và những làng mạc hẻo lánh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua tấm bản đồ. Bạch y thuần khiết của nàng không một nếp nhăn, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy uy nghiêm. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng: “Việc thu thập ý kiến không chỉ là lắng nghe, mà còn là gieo trồng niềm tin. Mỗi lời nói, mỗi cuộc gặp gỡ, đều là một hạt giống cho Nhân Đạo tương lai. Chúng ta không chỉ cần nghe họ nói gì, mà còn phải khiến họ tin vào con đường này, tin rằng một tương lai khác là có thể.” Nàng biết rõ, sự hoài nghi là một bức tường thành kiên cố hơn bất kỳ pháp trận nào, và để phá vỡ nó, cần sự kiên nhẫn và lòng chân thành tuyệt đối.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. Khuôn mặt vuông vức của hắn, bộ râu quai nón rậm rạp, cùng bộ giáp trụ nhẹ đang khoác trên người, khiến hắn trông như một vị tướng quân sẵn sàng xung trận. Hắn là đại diện của tầng lớp phàm nhân, và nỗi lo lắng của hắn cũng là nỗi lo chung của hàng tỷ người. “Bách tính chỉ mong một cuộc sống yên ổn, không bị áp bức. Hạt gạo đủ ăn, mái nhà che mưa nắng. Liệu lời hứa về một ‘Nhân Đạo’ mới, một tương lai xa xôi, có đủ sức nặng để họ tin tưởng, khi mà bao đời nay họ chỉ biết đến sự thao túng của các tu sĩ, sự thờ ơ của Thiên Đạo?” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn đã thấy quá nhiều lời hứa hão, quá nhiều hy vọng bị dập tắt dưới gót giày của kẻ mạnh.

Nữ Hoàng Đồ Long, với vóc dáng cao ráo và khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, nhẹ nhàng đặt tay lên một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một tông môn cổ xưa. Nàng mặc long bào đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ uy quyền. “Đừng quên những kẻ vẫn còn bám víu vào quyền lực cũ, những kẻ đã hưởng lợi từ sự suy tàn của Thiên Đạo và sự yếu kém của phàm nhân. Chúng sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta kiến tạo một trật tự mới. Chúng sẽ tìm cách phá hoại, gieo rắc ngờ vực, thậm chí là dùng vũ lực để ngăn cản. Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Nhưng để bách tính quyết định, trước hết họ phải được bảo vệ.” Lời nói của nàng dứt khoát, mang theo hơi thở của một nhà lãnh đạo từng trải, đã quá quen thuộc với những âm mưu và phản loạn.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã nhưng đầy anh tuấn, gật đầu đồng tình với Nữ Hoàng. Đôi mắt sáng của y tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, bộ đạo bào màu lam nhạt của y dường như phát sáng dưới ánh mặt trời. “Chính vì vậy, chúng ta phải cho họ thấy rằng ‘Nhân Đạo’ không phải là một ý niệm xa vời, một lời hứa viển vông, mà là hiện thực mà họ có thể chạm tới, có thể cảm nhận được trong cuộc sống hàng ngày. Nó không phải là một pháp tắc mới từ trên trời rơi xuống, mà là sự đồng thuận, sự nỗ lực chung của tất cả mọi người. Chúng ta không chỉ thu thập ý kiến, mà còn phải là những người kiến tạo, những người giải thích và những người bảo vệ.” Giọng y rõ ràng, dứt khoát, mang theo niềm tin bất diệt vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra. Y tin rằng, nếu đủ chân thành và kiên trì, ngay cả những trái tim chai sạn nhất cũng sẽ được lay động.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ thở dài. Nàng hiểu rõ hơn ai hết nỗi lòng của bách tính, của những người yếu thế. “Sự thấu hiểu là cầu nối quan trọng nhất. Chúng ta phải nhìn thấy nỗi sợ hãi, hoài nghi trong mỗi ánh mắt, mỗi lời nói. Chúng ta phải kiên nhẫn giải thích, phải hành động để chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ này thực sự vì họ, chứ không phải một vỏ bọc mới cho những ý đồ cũ. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu hỏi này không chỉ dành cho tu sĩ, mà còn dành cho chính chúng ta khi xây dựng Nhân Đạo.” Nàng nhắc nhở mọi người về giá trị cốt lõi mà Tạ Trần luôn nhấn mạnh: nhân tính.

Họ cùng nhau xem xét bản đồ, phân chia các khu vực trọng điểm và những nơi hẻo lánh cần tiếp cận. Lăng Nguyệt phân công Dương Quân dẫn đầu một phái đoàn đến các khu vực tu sĩ cũ và các tông môn vừa và nhỏ, nơi những tư tưởng bảo thủ còn ăn sâu. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng sẽ phụ trách các thôn làng, thị trấn nhỏ, và những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Nữ Hoàng Đồ Long sẽ ở lại Thành Vô Song, điều phối công việc và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu tiềm tàng với các thế lực chống đối. Các văn bản, thông điệp ban đầu cho các đoàn đi cũng được chuẩn bị cẩn thận, với ngôn từ giản dị, dễ hiểu cho phàm nhân, nhưng cũng đủ sức nặng và triết lý để đối thoại với tu sĩ. Mỗi người đều nhận thức rõ, việc thu thập ý kiến sẽ là một quá trình lâu dài và đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ vượt bậc để dung hòa mọi ý kiến, mọi lợi ích. Đây mới chỉ là bước khởi đầu cho một hành trình vĩ đại, nơi những mâu thuẫn về lợi ích và niềm tin sẽ là nguồn gốc của các xung đột lớn hơn trong tương lai của ‘Nhân Đạo’.

***

Vài ngày sau, một nhóm nhỏ gồm Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng cùng vài hộ vệ đã lên đường, hướng về Mộc Diệp Thôn, một ngôi làng nhỏ ẩn sâu trong rừng. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng gập ghềnh, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ xanh um. Ánh nắng ban ngày lọt qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất, mang theo hơi ẩm và mùi đất rừng đặc trưng. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán lá, tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần đó, và tiếng củi cháy lép bép từ những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, gần gũi với thiên nhiên đến lạ. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, quyện với mùi thảo dược hoang dại và mùi gỗ mục, mang đến cảm giác thanh tịnh và trong lành.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh thoát, ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục trước sân nhà của Ông Lão Tiều Phu, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiền hậu. Nàng cẩn thận ghi chép từng lời nói của những người dân làng đang vây quanh. Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt lại tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi kể về cuộc sống của mình. Trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mưu sinh.

“Chúng tôi chỉ cần hạt gạo đủ ăn, mái nhà che mưa nắng.” Ông Lão Tiều Phu nói, giọng chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của một đời người gắn bó với rừng núi. “Chuyện trời đất, chuyện các vị tu sĩ tranh giành nhau sức mạnh, chúng tôi không dám mơ cao. Chúng tôi chỉ sợ lại bị cuốn vào vòng xoáy của các vị tiên gia, sợ những trận chiến của họ làm tan nát cuộc sống bình yên này. Đã bao nhiêu lần, các vị tiên nhân đi ngang qua, hoặc vì luyện công mà phá hủy ruộng vườn, hoặc vì tranh chấp mà gây họa cho làng xóm. Chúng tôi chỉ mong một cuộc sống bình thường, không bị quấy rầy. Liệu ���Đại hội Nhân Gian’ này có thực sự mang lại điều đó, hay chỉ là một cái tên mới cho một cuộc chiến tranh giành quyền lực khác?” Ông lão ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng và sự thận trọng đã ăn sâu vào tâm khảm. Niềm hy vọng le lói trong ông bị che phủ bởi quá nhiều ký ức đau buồn.

Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười trấn an. “Đại hội này chính là để đảm bảo cuộc sống bình yên đó, thưa ông. Để tiếng nói của người phàm như các ông được lắng nghe, không còn bị coi nhẹ. Chúng tôi không phải đến đây để hứa hẹn những điều viển vông, mà là để hiểu rõ những mong muốn, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của các vị. ‘Nhân Đạo’ mà chúng tôi đang cùng nhau kiến tạo, chính là một con đường nơi quyền lực được đặt dưới sự giám sát của lương tri, nơi sự bình yên của người phàm được đặt lên hàng đầu.” Nàng nhìn sâu vào mắt ông lão, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời nói của mình. Nàng biết, để phá vỡ bức tường hoài nghi này, cần nhiều hơn chỉ là lời nói.

Bách Lý Hùng, đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, gật đầu mạnh mẽ. “Mỗi tiếng nói của các vị đều là viên gạch xây nên kỷ nguyên mới. Hạt gạo, mái nhà, sự bình yên... đó chính là nền tảng của ‘Nhân Đạo’. Hãy nói ra những gì các vị mong muốn, những gì các vị sợ hãi, những gì các vị đã phải chịu đựng. Chúng tôi đến đây không phải với tư cách kẻ bề trên ban ơn, mà là những người lắng nghe, những người muốn cùng các vị dựng xây. Chúng ta đã chịu đủ sự thao túng của Thiên Đạo cũ, đủ sự vô tâm của những kẻ chỉ biết đến tu luyện. Bây giờ là lúc chúng ta tự định đoạt vận mệnh của mình. Nhưng để định đoạt được, chúng ta cần đoàn kết và thấu hiểu lẫn nhau.” Giọng hắn trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng không kém phần chân thành. Hắn đã dành cả đời để bảo vệ những người yếu thế, và giờ đây, hắn thấy một cơ hội để bảo vệ họ một cách vĩnh viễn, khỏi sự lặp lại của lịch sử.

Mộ Dung Tuyết ghi chép cẩn thận từng lời người dân, từng nỗi lo về mùa màng, về thú dữ, về những lần bệnh tật hoành hành mà không có thuốc men. Nàng cảm nhận được sự chất phác, sự kiên cường và cả nỗi sợ hãi mơ hồ trong ánh mắt họ. Bách Lý Hùng thì trấn an những người đang hoài nghi, giải thích cặn kẽ về mục đích của Đại hội, về việc tại sao tiếng nói của họ lại quan trọng đến thế. Hắn kể về Tạ Trần, về lý tưởng "sống một đời bình thường", về nguy cơ "mất nhân tính" mà Tạ Trần đã chỉ ra, khiến họ dần dần hiểu được sự cấp thiết của một sự thay đổi. Quá trình này không dễ dàng, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ bến. Tư tưởng "mất nhân tính" đã ăn sâu vào tâm trí nhiều tu sĩ, và sự thờ ơ đã ăn sâu vào tâm trí phàm nhân, sẽ là một rào cản lớn cho việc xây dựng "Nhân Đạo". Nhưng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng tin rằng, chỉ cần gieo những hạt giống đầu tiên của niềm tin và sự thấu hiểu, chúng sẽ nảy mầm.

***

Cùng lúc đó, trên sườn núi Cửu Long, nơi Bạch Vân Quan tọa lạc, một đạo quán cũ kỹ với mái ngói xám bạc và tường trắng đã ngả màu thời gian. Không khí chiều tối bắt đầu bao trùm, mang theo một làn sương nhẹ bảng lảng, khiến khung cảnh càng thêm thanh tịnh và thoát tục. Tiếng gió thổi qua hàng cây tùng cổ thụ xào xạc như tiếng thở dài của núi rừng, tiếng chim hót thưa thớt rồi tắt hẳn, chỉ còn tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang theo từng cơn gió, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong chính điện, quyện với mùi cây tùng và hơi ẩm của sương sớm, mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, nhưng cũng chất chứa sự cô tịch.

Trong một gian phòng khách đơn sơ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đối mặt với một cựu tu sĩ. Người này, với gương mặt khắc khổ, đôi mắt sâu hoắm thiếu thần sắc, và bộ áo đạo bào cũ kỹ, đã từng là một Kim Đan Cảnh cường giả lừng danh một thời. Nhưng sau khi chứng kiến quá nhiều đồng đạo "mất nhân tính" trên con đường truy cầu đại đạo, và bản thân cũng cảm nhận được sự trống rỗng, sự vô vị bên trong khi chạm đến cảnh giới tưởng chừng như vô thượng, ông đã chủ động từ bỏ con đường tu luyện, ẩn mình nơi đây để tìm kiếm sự bình an trong những ngày tháng cuối đời.

“Đạo gì, Nhân Đạo gì?” Cựu tu sĩ cất tiếng, giọng nói khô khan, pha lẫn sự mệt mỏi và chán chường. “Cuối cùng cũng chỉ là một vòng luân hồi của quyền lực và dục vọng mà thôi. Ta đã thấy quá nhiều, đã mất quá nhiều. ‘Nhân tính’ là gì khi đứng trước ngưỡng cửa của vĩnh sinh, khi mà một cái chớp mắt có thể là cả trăm năm trần thế? Những kẻ đã đạt đến cảnh giới cao nhất, có ai còn nhớ đến cội nguồn, đến những cảm xúc phàm tục không? Tất cả đều biến thành những cỗ máy vô cảm, chỉ biết truy cầu sự trường sinh vô hạn, đổi lấy sự trống rỗng vô biên. Ta đã từng là một trong số đó, và ta thà chết còn hơn quay lại con đường ấy. Các vị muốn kiến tạo một ‘Nhân Đạo’ mới, nhưng đó chỉ là một ảo ảnh, một cái tên mới cho sự lặp lại của bi kịch mà thôi.” Ông ta nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, dường như đang thấy lại bóng hình của quá khứ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng không khỏi trỗi lên nỗi đau xót. Nàng hiểu sự cay đ��ng trong lời nói của ông lão, bởi nàng cũng đã từng đứng trước bờ vực của sự “mất nhân tính”, đã từng chứng kiến những bi kịch tương tự. “Chính vì đã có quá nhiều người ‘mất nhân tính’, chính vì sự trống rỗng đó, mà chúng ta mới cần một con đường mới. Một con đường nơi sức mạnh không phải là tất cả, nơi sự trường sinh không phải là mục đích tối thượng. ‘Nhân Đạo’ không phải là một pháp tắc mới để trói buộc, mà là một sự lựa chọn, một lời hứa của con người với chính mình, rằng dù cho có đạt đến cảnh giới nào, chúng ta vẫn sẽ giữ trọn vẹn lương tri, vẫn sẽ giữ được ‘người’ trong mình.” Nàng đáp lại, giọng nói tuy trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. Nàng tin vào lý tưởng của Tạ Trần, tin vào khả năng thay đổi của nhân gian.

Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cựu tu sĩ. “Chúng ta không tìm kiếm sự vĩnh sinh bằng mọi giá, thưa tiền bối. Chúng ta tìm kiếm một sự sống trọn vẹn, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, dù chỉ là một đời phàm trần ngắn ngủi. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, bởi nó đã quên đi bản chất của sự sống, đã đặt sức mạnh lên trên nhân tính. Chúng ta không muốn lặp lại sai lầm đó. ‘Nhân Đạo’ là con đường để con người tự cứu lấy mình, tự định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, không phải bởi sự ban phát của thần linh hay sự cưỡng ép của pháp tắc. Tiền bối đã từng đạt đến cảnh giới cao, chắc chắn cũng cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo, cảm nhận được cái giá phải trả cho con đường trường sinh. Chúng ta muốn kiến tạo một kỷ nguyên mà những bi kịch như của tiền bối sẽ không còn tái diễn.” Y biết rằng, để lay chuyển một người đã trải qua quá nhiều biến cố, cần sự chân thành và lý lẽ sắc bén.

Cựu tu sĩ im lặng một lúc lâu, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm đã bao phủ cả ngọn núi. Ông không đáp lại ngay, mà chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu năm tháng cô độc và hoài nghi. “Lý tưởng của các vị rất đẹp, nhưng con người… con người khó lường hơn bất cứ pháp tắc nào. Sức mạnh luôn đi kèm với sự cám dỗ, và sự cám dỗ sẽ bào mòn lương tri, dù cho các vị có xây dựng bao nhiêu ‘Nhân Đạo’ đi chăng nữa. Ta chỉ có thể nói rằng, con đường này sẽ đầy chông gai, và sự hoài nghi của ta không phải là vô căn cứ.” Ông ta không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của ông, dường như đã le lói một tia sáng nhỏ của sự suy tư, một tia hy vọng mong manh. Tư tưởng 'mất nhân tính' đã ăn sâu vào tâm trí ông, và để thay đổi nó, không phải là chuyện một sớm một chiều. Lăng Nguyệt và Dương Quân kiên nhẫn đối thoại, đưa ra những ví dụ về sự suy yếu của Thiên Đạo và sự cấp thiết của việc thay đổi, nhấn mạnh rằng đây là cơ hội cuối cùng để nhân gian tự cứu lấy mình. Họ biết rằng, sự can thiệp tinh tế của Tạ Trần thông qua 'nhân quả chi nhãn' sẽ ngày càng trở nên quan trọng, định hình hướng đi của Đại hội mà không cần trực tiếp xuất hiện.

***

Đêm về khuya, Thành Vô Song dần chìm vào tĩnh lặng. Ánh trăng sáng vằng vặc, như một tấm gương bạc khổng lồ treo giữa nền trời đen thẳm, soi rọi từng ngóc ngách của thành phố, khiến những mái ngói và tường thành dường như phát sáng. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi lạnh của sương và mùi hương còn sót lại từ ban ngày, tạo nên một không gian vừa huyền ảo vừa tĩnh mịch.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa căn phòng đầy sách vở. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt và khuôn mặt thanh tú, ngồi bên bàn sách. Anh không đọc, mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi Thành Vô Song tĩnh lặng, nơi những luồng tư tưởng đang giao thoa, những hy vọng và hoài nghi đang dâng trào từ khắp nơi. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh của anh.

Anh cảm nhận được những sợi tơ nhân quả vô hình đang dệt nên tấm thảm của tương lai. Mỗi lời nói của Lăng Nguyệt, mỗi câu chuyện của Mộ Dung Tuyết, mỗi sự kiên nghị của Bách Lý Hùng, và cả sự hoài nghi sâu sắc của cựu tu sĩ – tất cả đều là những điểm neo, những biến số trong ván cờ vĩ đại này. Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của anh không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Anh biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và mỗi 'hạt giống' được gieo hôm nay sẽ quyết định hình hài của 'Nhân Đạo' ngày mai.

"Mỗi tiếng nói là một điểm tựa, nhưng cũng là một gông xiềng," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh, sâu sắc. Anh không phải là kẻ thờ ơ, mà là người thấu hiểu sâu sắc bản chất phức tạp của nhân gian. "Làm sao để dung hòa vạn ý kiến, kiến tạo một trật tự không gây mất mát, không tạo ra những 'nhân quả' tồi tệ hơn? Con đường này còn dài, và sự kiên nhẫn mới là sức mạnh lớn nhất." Anh biết, những mâu thuẫn về lợi ích và niềm tin sẽ là nguồn gốc của các xung đột lớn hơn trong tương lai của 'Nhân Đạo'. Nguy cơ 'mất nhân tính' không chỉ nằm ở tu sĩ, mà còn tiềm ẩn trong chính những người phàm, khi họ phải đ��i mặt với sự cám dỗ của quyền lực hoặc sự tuyệt vọng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, dường như đang sắp xếp lại những luồng thông tin vô hình trong tâm trí. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, sự cảm thông của Mộ Dung Tuyết, và cả sự kiên cường của Bách Lý Hùng. Họ đang gánh vác một trọng trách to lớn, và anh, với vai trò là 'điểm neo nhân quả', phải đảm bảo rằng con thuyền 'Nhân Đạo' không lạc lối. Anh không muốn quyền lực, không muốn trở thành một vị cứu tinh, anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính mong muốn đó, lại khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, thành một nhân tố không thể thiếu trong cuộc chuyển mình của thế giới.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên một cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' cũ kỹ trên bàn. Bìa sách đã sờn, chữ viết mờ nhạt, nhưng nội dung của nó lại chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về việc không cố gắng cưỡng cầu, nhưng vẫn đạt được mục đích. Đó là một c��� chỉ vô thức, nhưng đầy ý nghĩa, như một lời nhắc nhở cho chính anh và cho những người đang kiến tạo ‘Nhân Đạo’: đôi khi, sức mạnh lớn nhất không nằm ở sự kiểm soát, mà ở sự thấu hiểu và chấp nhận dòng chảy của vạn vật. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free