Nhân gian bất tu tiên - Chương 855: Hạt Giống Cống Hiến: Khi Tiên Thuật Phục Vụ Nhân Gian
Trong đêm tịch mịch bao trùm Thành Vô Song, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh như vô vàn con mắt dõi theo ván cờ nhân thế, Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi đó, bên cuốn "Vô Vi Chi Đạo" đã sờn cũ. Hơi lạnh từ bìa sách thô ráp thấm vào lòng bàn tay hắn, nhưng trong thâm tâm, một ngọn lửa kiên định không hề tắt. Hắn biết, "vô vi" không có nghĩa là buông xuôi, mà là một sự dẫn dắt tinh tế, không cưỡng cầu, để vạn vật tự nhiên mà thành, để nhân tính tự nhiên mà phát triển. Con đường Nhân Đạo này, mới chỉ là khởi đầu. Hắn đã gieo hạt, và giờ là lúc chứng kiến chúng nảy mầm, dưới ánh mắt cẩn trọng và niềm hy vọng mãnh liệt.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương trầm thoang thoảng từ những gian thờ cổ kính. Tiếng chuông chùa ngân nga, trầm hùng mà an nhiên, vang vọng khắp thung lũng, như đánh thức vạn vật, cũng như gọi mời những tâm hồn đang lạc lối tìm về bến đỗ. Trong đại điện chính, nơi bức tượng Phật tổ mỉm cười từ bi, ánh sáng bình minh chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo nên một vầng hào quang thiêng liêng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng uy nghiêm trước một nhóm tu sĩ cũ. Nàng vẫn giữ vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng gương mặt, thăm dò những hoài nghi còn ẩn sâu trong ánh nhìn của họ. Đó là những cựu tu sĩ từng thuộc các tông môn lớn, có kẻ mang vẻ kiêu ngạo khó dằn, có người lại trầm tư, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi sau bao năm tháng chạy theo hư danh. Bên cạnh nàng, Dương Quân đứng thẳng tắp, khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Ánh mắt chàng sáng rực, như ngọn lửa bừng cháy trong đêm tối. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc của y sư, đứng lùi lại một chút, nét mặt thanh tú ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhưng đôi mắt lại kiên định vô cùng.
Đại điện tràn ngập một bầu không khí trang nghiêm, nhưng cũng phảng phất sự căng thẳng ngầm. Tiếng mõ gõ đều đều từ một góc điện như đang cố gắng xoa dịu những tâm tư bất an.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cất giọng, âm sắc trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp đại điện: "Con đường tu đạo cũ đã tận. Thiên Đạo đã suy vong, không còn là bến bờ cho những kẻ mộng tưởng thành tiên. Giờ đây, sức mạnh không còn là thước đo duy nhất để định giá một người. Giá trị của một người, nằm ở sự cống hiến cho nhân gian, cho sự bình an và trọn vẹn của con người."
Một cựu tu sĩ, tóc búi cao, râu dài, từng là trưởng lão của một tiểu tông môn nay đã tan rã, nhướng mày, giọng điệu vẫn còn vương chút khinh khỉnh: "Tiên thuật cao thâm mà lại dùng để... xây nhà, trồng trọt? Chẳng phải quá phí phạm sao? Chúng ta đã bỏ bao tâm huyết, đổi lấy bao nhiêu năm tháng cô độc tu luyện, chỉ để rồi làm những việc mà phàm nhân cũng có thể làm sao?" Ánh mắt hắn lướt qua Lăng Nguyệt, như ngụ ý rằng ngay cả nàng, một tiên tử từng đứng trên vạn người, nay cũng phải hạ mình tranh luận với lũ phàm phu tục tử.
Dương Quân lập tức tiến lên một bước, giọng nói dứt khoát, đầy chính khí: "Không phải phí phạm, mà là tìm lại ý nghĩa, đạo hữu! Khi Thiên Đạo suy yếu, chính chúng ta đã đánh mất kết nối với nhân gian, đã tự tách mình ra khỏi cội nguồn của sự sống. Chúng ta đuổi theo hư ảo, bỏ quên thực tại, để rồi khi mọi thứ sụp đổ, chúng ta nhận ra mình trơ trọi. Giờ đây, hãy dùng chính những gì chúng ta có, những kiến thức, những phép thuật mà chúng ta từng cho là cao siêu, để hàn gắn những vết thương, để xây dựng lại cuộc sống cho bách tính, cũng chính là hàn gắn lại chính tâm hồn mình."
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước tới, gương mặt thanh lịch toát lên vẻ thông minh, nàng nói bằng giọng điệu dịu dàng nhưng đầy thuyết phục: "Y thuật của ta từng chỉ để cứu tu sĩ, để kéo dài sinh mệnh cho những kẻ tham sống sợ chết, để duy trì tu vi. Ta từng coi trọng linh dư���c, tiên đan hơn cả mạng người phàm. Nhưng rồi ta nhận ra, một tu sĩ dù có sống vạn năm, nếu đánh mất nhân tính, đánh mất khả năng yêu thương, sẻ chia, thì cuộc đời đó có ý nghĩa gì? Nay, ta dùng y thuật của mình để chữa bệnh cho bách tính, cho những người dân nghèo khổ, ta thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết. Mỗi nụ cười của một đứa trẻ được cứu sống, mỗi ánh mắt biết ơn của một người mẹ, còn quý giá hơn ngàn vạn linh đan."
Lời của Mộ Dung Tuyết như một giọt nước mát lành giữa sa mạc khô cằn, làm dịu đi sự gai góc trong lòng các cựu tu sĩ. Một số người cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Họ nhớ lại những ngày tháng miệt mài luyện đan, luyện khí, những trận chiến tranh giành linh mạch, tranh đoạt bảo vật, để rồi cuối cùng, tất cả đều trở thành tro tàn. Sự "mất người" đã ăn sâu vào họ, khiến họ lãng quên đi những giá trị cơ bản nhất của cuộc sống.
Lăng Nguyệt tiếp lời, ánh mắt nàng trở nên mềm mại hơn một chút, nhưng sự kiên định vẫn không hề suy suyển: "Chúng ta không yêu cầu các vị từ bỏ tất cả. Chúng ta yêu cầu các vị tái định nghĩa mục đích sống. Sức mạnh của các vị, không phải để bóc lột hay thống trị, mà để phụng sự. Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng một Nhân Đạo mới đang được kiến tạo. Các vị, những người từng là tiên gia, hãy trở thành những người kiến tạo. Hãy dùng tri thức về thổ thuật để cải tạo đất đai, dùng thủy thuật để dẫn nước tưới tiêu, dùng hỏa thuật để rèn đúc công cụ, dùng mộc thuật để chữa lành bệnh tật. Đó không phải là phí phạm, đó là sự tái sinh."
Các cựu tu sĩ bắt đầu xôn xao bàn tán. Ban đầu là những tiếng xì xào nghi ngại, nhưng dần dần, sự tò mò và một tia hy vọng mong manh bắt đầu nhen nhóm. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, những người từng là biểu tượng của tiên giới, giờ đây lại đứng đây, nói về những điều bình dị đến lạ lùng. Một số người bắt đầu đặt câu hỏi, không còn mang vẻ bất mãn, mà thay vào đó là sự tìm tòi, khao khát.
"Liệu thực sự có thể như vậy sao? Một cuộc đời không còn phải lo lắng về kiếp nạn, về cảnh giới, mà chỉ cần cống hiến?" Một cựu tán tu, dáng người gầy gò, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi hỏi.
Dương Quân gật đầu quả quyết: "Chính là như vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một thế giới mà ở đó, mỗi người đều có giá trị, mỗi đóng góp đều được trân trọng. Không có sự phân biệt cao thấp, chỉ có sự sẻ chia và cùng tiến bộ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn bao quát một lượt, nàng biết, tư tưởng cũ không dễ dàng gột rửa. Những chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối, về sự siêu việt của tu sĩ, đã ăn sâu vào xương tủy của quá nhiều người. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo. Nàng đã thấy những ánh mắt dao động, những gương mặt bắt đầu giãn ra. Sự chuyển hóa này không thể diễn ra một sớm một chiều, nhưng nó đã bắt đầu.
Hàng chục cựu tu sĩ, từng là những kẻ nắm giữ sức mạnh kinh thiên động địa, nay đứng đó, lắng nghe những lời lẽ tưởng chừng giản dị nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn họ. Tiếng mõ vẫn đều đều vang vọng, mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, và ánh nắng ban mai ngày càng rực rỡ, chiếu sáng một con đường mới mẻ, chông gai nhưng đầy hứa hẹn.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng ấm áp của buổi chiều tà và làn gió nhẹ mơn man, Thôn Lạc Hồng hiện lên như một bức tranh sống động. Đây là một trong những ngôi làng đầu tiên được tái thiết sau bao năm tháng loạn lạc. Những ngôi nhà mới bằng gỗ và đá, tuy giản dị nhưng vững chãi, mọc lên san sát. Mùi đất mới, mùi gỗ tươi và mùi khói bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của sự sống và hy vọng. Tiếng cuốc đất, tiếng gõ búa, tiếng trẻ con cười đùa rộn ràng khắp nơi, không còn vẻ u ám, tiêu điều như trước kia.
Điều đáng ngạc nhiên là, giữa những người dân phàm tục đang hăng say lao động, xen lẫn là những bóng dáng quen thuộc của các cựu tu sĩ. Họ không còn mặc những bộ đạo bào lộng lẫy, thay vào đó là những trang phục vải bố giản dị, cùng màu với đất trời, không khác gì những người dân bình thường. Khoảng cách giữa "tiên" và "phàm" dường như đã bị xóa nhòa.
Một cựu tu sĩ hệ thổ, thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang dùng Thổ Nguyên Quyết điều khiển đất đá. Không phải là để tạo ra núi non hay biến đổi địa hình, mà là để làm vững chắc từng viên gạch, từng nền móng của những ngôi nhà. Hắn cẩn thận ấn tay xuống đất, một luồng nguyên khí màu vàng nhạt thẩm thấu, khiến nền đất trở nên rắn chắc hơn gấp bội, chống chọi được với mưa gió bão bùng.
"Nền móng này được gia cố bằng Thổ Nguyên Quyết, vững chắc hơn gấp bội. Đảm bảo mưa gió không lay chuyển, lũ lụt cũng khó mà cuốn trôi," hắn nói, giọng có chút tự hào, nhưng không còn sự kiêu ngạo của kẻ tu hành.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang đứng cạnh quan sát. Cây rìu gỗ cũ kỹ vẫn nằm trên vai, nhưng hôm nay ông không đi rừng. Ông theo dõi từng động tác của cựu tu sĩ, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và vui mừng. "Thật không ngờ, tiên thuật lại có thể dùng vào những việc bình dị thế này. Cảm ơn các vị tiên gia! Tưởng chừng chỉ có thể dùng để đánh nhau, tranh đoạt, ai ngờ l��i có thể giúp dân xây nhà dựng cửa."
Cách đó không xa, một cựu tu sĩ hệ thủy, dáng người thanh mảnh, đang tỉ mỉ hướng dẫn người dân cách dẫn thủy nhập điền. Hắn không dùng pháp thuật để tạo ra những dòng sông lớn, mà chỉ khéo léo điều khiển linh khí trong nước, giúp nước chảy đúng hướng, không bị hao phí, không gây xói mòn. Những rãnh nước nhỏ được đào theo sự chỉ dẫn của hắn, đưa dòng nước trong mát từ suối nguồn về tận ruộng đồng khô cằn.
"Hãy nhớ, nước không chỉ là nguồn sống, mà còn là linh khí của trời đất. Dẫn nó vào ruộng đồng là nuôi dưỡng cả đất đai, cả cây trồng, cả những linh hồn bé nhỏ đang cư ngụ dưới lòng đất," cựu tu sĩ hệ thủy chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, đầy sự tôn trọng với tự nhiên. "Đừng lãng phí một giọt nào. Khi chúng ta biết trân trọng, tự nhiên sẽ ban tặng lại chúng ta sự sung túc."
Mộ Dung Tuyết, với nụ cười dịu dàng, đang cúi mình bên một nhóm phụ nữ và trẻ em. Nàng chỉ cho họ những loại thảo dược mọc dại ven đường, những loại lá cây, củ r�� tưởng chừng vô dụng. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí.
"Loại cỏ này có thể cầm máu rất tốt, chỉ cần giã nát rồi đắp lên vết thương. Còn loại lá kia, đun nước uống sẽ giúp hạ sốt hiệu quả," nàng nói, giọng điềm đạm, rõ ràng. "Không cần linh đan diệu dược, chỉ cần biết cách dùng, thiên nhiên cũng là người thầy thuốc giỏi nhất của chúng ta. Mỗi ngọn cây, mỗi lá cỏ đều có dược tính, đều có giá trị của riêng nó. Điều quan trọng là chúng ta phải biết lắng nghe, biết quan sát."
Một thiếu nữ ngây thơ, đôi mắt tròn xoe, chăm chú nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi cẩn thận hái một nắm cỏ dại, gương mặt lộ vẻ hứng thú. Sự thiếu tin tưởng ban đầu của một số phàm nhân đối với cựu tu sĩ, lo ngại về ý đồ thật sự của họ, dường như đã dần tan biến. Thay vào đó là sự kính trọng, và quan trọng hơn, là sự gần gũi, không còn khoảng cách.
Cựu tu sĩ hệ thổ, sau khi hoàn thành công việc của mình, ngồi xuống nghỉ ngơi bên một gốc cây cổ thụ, uống ngụm nước suối mát lành. Hắn nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa, nhìn những người dân gương mặt rạng rỡ, nhìn Ông Lão Tiều Phu đang mỉm cười hiền hậu. Hắn nhớ lại những ngày tháng tu luyện khô khan, những trận chiến khốc liệt, những chấp niệm về cảnh giới, về trường sinh. Tất cả giờ đây dường như quá xa xỉ, quá vô nghĩa. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi hắn. Hắn nhận ra, việc sử dụng sức mạnh để kiến tạo, để phục vụ, mang lại một niềm vui và sự thanh thản mà hắn chưa từng cảm nhận được khi còn là một "tiên gia" cao ngạo.
Sự chuyển đổi này, tuy mới chỉ là khởi đầu, nhưng đã thể hiện một điều rõ ràng: những kiến thức tu luyện cao siêu, không chỉ có thể dùng vào việc tranh đấu hay cầu trường sinh, mà còn có thể ứng dụng vào những việc thiết thực, mang lại lợi ích trực tiếp cho nhân gian. Sẽ có những cựu tu sĩ vẫn không thể hòa nhập, vẫn cố chấp với quyền lực và địa vị cũ. Nhưng ở Thôn Lạc Hồng này, những hạt giống cống hiến đã thực sự nảy mầm, tạo nên một khởi đầu đầy hứa hẹn cho một nền văn minh độc đáo, nơi tri thức tu luyện và nhu cầu nhân gian hòa quyện, định hình một kỷ nguyên mới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi buổi lễ công bố Hiến Chương Nhân Gian vừa kết thúc vài ngày trước, Tạ Trần đứng lặng lẽ bên một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, chỉ đủ che mưa che nắng. Gió núi thổi nhẹ, mang theo mùi cây cỏ hoang dại và tiếng chuông gió từ miếu, ngân nga như một khúc ca cổ xưa. Bầu không khí thanh tịnh, yên bình bao trùm, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một dòng chảy suy tư không ngừng nghỉ.
Anh nhìn xuống toàn cảnh nhân gian đang dần đổi thay. Từ vị trí này, anh có thể thấy những đốm sáng nhỏ li ti của các ngôi làng mới, của những ngọn lửa bếp ấm cúng. Anh không can thiệp trực tiếp, chỉ quan sát, phân tích những mối liên hệ nhân quả đang hình thành, những sợi dây vô hình kết nối từng hành động nhỏ nhất với những hệ quả lớn lao. Từ những cuộc hội đàm triết lý tại Phật Sơn Tự, đến những công việc chân tay ở Thôn Lạc Hồng, tất cả đều nằm trong tầm mắt thấu thị của hắn.
“Ván cờ này, không cần sức mạnh, chỉ cần trí tuệ và sự tự nguyện,” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh, như hòa vào tiếng gió. “Những kẻ từng ‘mất người’ đang tìm lại được chính mình, qua sự cống hiến. Đó chính là ‘Nhân Đạo’.” Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy hài lòng. Hạt giống đã được gieo, và những mầm xanh đầu tiên đã vươn lên đón nắng. Đây là một khởi đầu tốt đẹp, một minh chứng cho thấy sự thay đổi là có thể, rằng con người có khả năng vượt qua những chấp niệm cũ để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Tạ Trần đưa tay ra, khẽ chạm vào không khí, như thể đang nắm giữ những sợi nhân quả vô hình. Lòng bàn tay hắn khẽ nắm lại, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về vận mệnh của thế giới này. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa những nỗ lực cá nhân của các cựu tu sĩ, của những người dân phàm tục, với bức tranh lớn hơn về một kỷ nguyên mới. Sự kết hợp giữa tri thức tu luyện và nhu cầu nhân gian, anh biết, sẽ tạo ra những sáng tạo m��i, định hình một nền văn minh độc đáo, chưa từng có trong lịch sử Thập Phương Nhân Gian.
Tuy nhiên, niềm vui và sự hài lòng đó chỉ là một phần của bức tranh. Ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp đang nảy nở, mà còn xuyên thấu những góc khuất, những thách thức còn tiềm ẩn. Hắn biết, việc cống hiến tự nguyện là một khởi đầu tốt, nhưng sẽ có những cựu tu sĩ vẫn không thể hòa nhập, vẫn mang nặng chấp niệm về quá khứ, về sức mạnh cá nhân. Những "mảnh đất" khô cằn, những "hạt giống" khó nảy mầm đó sẽ tạo ra những "biến số" mới trong tương lai, những xung đột ngầm hoặc công khai mà ngay cả hắn cũng khó lòng đoán trước hoàn toàn.
“Nhưng không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận,” Tạ Trần tiếp tục suy ngẫm. “Sẽ có những ‘mảnh đất’ khô cằn, những ‘hạt giống’ khó nảy mầm. Và đó sẽ là thử thách kế tiếp.” Hắn hiểu rằng, việc "gieo hạt" đã thành công, nhưng "chăm sóc" và "thu hoạch" sẽ đòi hỏi nhiều công sức và sự kiên trì hơn nữa. Con đường phía trước không trải đầy hoa hồng, mà sẽ là một hành trình dài, đầy chông gai, đòi hỏi sự ứng biến liên tục và một ý chí kiên định.
Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Những vì sao lại bắt đầu lấp lánh, một lần nữa, như những con mắt của Thiên Đạo cũ, hay có lẽ là của một Thiên Đạo mới đang hình thành. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn đứng đó, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của nhân quả. Anh vẫn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, định hình từng bước đi của kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đã chính thức bắt đầu, nhưng hành trình duy trì nó, mới là thử thách thực sự, một thử thách mà Tạ Trần, dù không trực tiếp cầm quyền, vẫn sẽ là người kiến trúc sư thầm lặng, dõi theo từng đường đi nước bước, với tất cả sự cẩn trọng và niềm hy vọng.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi của một người đã nhìn thấu vạn vật, và sự kiên định của một người đã chấp nhận trách nhiệm định đoạt vận mệnh. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, giữa màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió và bóng dáng cô độc của hắn, lặng lẽ chờ đợi những thử thách kế tiếp, những bài học mới mà Nhân Đạo sẽ mang lại.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.