Nhân gian bất tu tiên - Chương 843: Chuyển Mình Thế Cục: Lan Tỏa Hạt Giống Nhân Đạo
Sau những lời khai thị của Vô Danh Tăng, hạt giống "Nhân Đạo" không chỉ nảy mầm trong tâm thức của "Các Tu sĩ Lạc Lối" tại Phật Sơn Tự, mà còn như một cơn gió lành, thổi khắp Thập Phương Nhân Gian, mang theo câu chuyện về một Thị Trấn An Bình kỳ lạ, nơi phàm nhân tự chủ, nơi trật tự được kiến tạo không bằng sức mạnh tu vi mà bằng lý lẽ và sự thấu hiểu nhân quả. Tiếng vang của một cuộc đối thoại trí tuệ đã lan xa, vượt qua ranh giới của những ngọn núi, xuyên qua những dòng sông, đến tai các thành trấn, các tông môn nhỏ, và cả những vương quốc lân cận đang vật lộn với sự suy yếu của Thiên Đạo và nỗi lo lắng về tương lai.
Thị Trấn An Bình những ngày sau đó không còn vẻ yên tĩnh như trước. Con đường chính dẫn vào trấn, vốn chỉ nhộn nhịp vào những phiên chợ hay dịp lễ hội, nay tấp nập hơn hẳn. Dưới ánh nắng ban mai vàng óng như mật, rải đều trên những mái ngói rêu phong và những con đường đất được dọn dẹp sạch sẽ, từng đoàn người từ phương xa lũ lượt kéo đến. Họ không cưỡi mây đạp gió như các tu sĩ quyền năng, cũng không mang theo cờ xí rầm rộ như quân đội các vương triều. Thay vào đó, họ là những đoàn lữ khách giản dị, những thương nhân nhỏ, những học giả khoác áo vải thô, và cả những tu sĩ với đạo bào ít họa tiết, vẻ mặt chứa đựng sự tò mò, hoài nghi và cả một niềm hy vọng mong manh.
Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản hai bên đường, những quán trọ nhỏ với bảng hiệu treo nghiêng, các cửa hàng bán đủ thứ tạp hóa, nay đều được tận dụng tối đa để đón tiếp khách. Quảng trường nhỏ ở trung tâm trấn, nơi Tạ Trần đã từng đối thoại với Liễu Thanh Phong, giờ đây trở thành một điểm tụ họp sôi động. Âm thanh huyên náo của tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng của các tiểu thương địa phương, tiếng lóc cóc của xe ngựa, và tiếng bước chân dồn dập hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một thị trấn đang chuyển mình. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ven đường, mùi gỗ mới và đất ẩm sau cơn mưa đêm, xen lẫn mùi mồ hôi thoang thoảng của những lữ khách đường xa, tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình và thân thiện lạ thường.
Dương Quân, với bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, dáng vẻ thư sinh nhưng khí chất anh tuấn, đang đứng giữa quảng trường, cùng với Thủ Lĩnh Dân Quân, tiếp đón một phái đoàn đến từ một tiểu quốc phía Đông. Vẻ mặt của Thủ Lĩnh Dân Quân, cương nghị và đầy tự tin, toát lên sự kiên định của một người đã tìm thấy lý tưởng để bảo vệ. Ông khoác trên mình bộ giáp sắt thô sơ nhưng sạch sẽ, ánh mắt quét qua những gương mặt lạ lẫm, không một chút e dè hay sợ hãi.
"Vị công tử đây, chúng tôi đến từ Lạc Thủy Thành, cách đây ba trăm dặm," một vị đại diện, có vẻ là một lão quan, với bộ y phục tề chỉnh nhưng đã sờn cũ, cẩn trọng hỏi Dương Quân. "Nghe đồn Thị Trấn An Bình này đã... đã không còn chịu sự quản lý của bất kỳ tiên môn nào, cũng không có tu sĩ nào cao cao tại thượng. Vậy mà, trật tự vẫn duy trì, lại còn thịnh vượng hơn trước rất nhiều. Chuyện này... thật khó tin."
Dương Quân mỉm cười nhẹ, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. "Chuyện khó tin, nhưng là sự thật, thưa ngài. Nơi đây, chúng tôi tự chủ. Phàm nhân chúng tôi tự quản lý cuộc sống của mình, tự kiến tạo trật tự, sống theo lẽ phải của nhân gian." Y đưa tay chỉ về phía Thủ Lĩnh Dân Quân. "Thủ Lĩnh Dân Quân của chúng tôi là minh chứng rõ ràng nhất. Chẳng cần tiên nhân can thiệp, nơi đây vẫn yên bình, thậm chí còn tốt đẹp hơn khi còn bị các tông môn cũ đè nén."
Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội: "Chúng tôi đã học được cách tin tưởng vào chính mình, vào sức mạnh của sự đoàn kết và lý lẽ. Mọi tranh chấp đều được giải quyết bằng đạo lý, bằng luật pháp do chính chúng tôi đặt ra, không phải bằng tu vi cao thấp."
Vị lão quan nheo mắt nhìn quanh, ánh mắt dò xét những gương mặt phàm nhân An Bình đang đi lại xung quanh. Quả thật, họ không hề thấy vẻ sợ hãi hay bất an, mà chỉ có sự tự do, tự tại. "Nhưng... làm sao có thể? Không có tu sĩ cường đại trấn giữ, kẻ xấu sẽ hoành hành. Kẻ yếu sẽ bị chèn ép. Đây chẳng phải là điều mà thiên hạ vẫn lo sợ nhất sao?"
Lúc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, xuất hiện bên cạnh Dương Quân. Nàng đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén quét một lượt qua phái đoàn, không hề có chút kiêu ngạo, mà chỉ toát lên sự uy nghiêm và một nỗi mệt mỏi ẩn sâu. "Đó là cách nghĩ cũ, thưa các vị. Cách nghĩ đã khiến nhân gian này ngày càng suy tàn, và các tu sĩ thì ngày càng 'mất người'." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sức nặng của đạo lý. "Tư tưởng của Tạ tiên sinh không dùng sức mạnh tu vi ��ể trấn áp, mà dùng nhân quả để định hướng hành vi. Đó là nền tảng của 'Nhân Đạo'."
Một vị đại diện khác, một tu sĩ trung niên với đạo bào đơn giản, ánh mắt đầy hoài nghi, bước tới. "Nhân quả? Chẳng phải nhân quả là thứ vô hình, làm sao có thể ràng buộc lòng người? Chẳng lẽ một phàm nhân như Tạ Trần, với vài lời nói suông, lại có thể thay đổi được bản chất tham lam, ích kỷ của con người?" Hắn ta lộ rõ vẻ khinh thường khi nhắc đến "phàm nhân Tạ Trần".
Lăng Nguyệt không để tâm đến thái độ đó, nàng vẫn giữ giọng điệu bình thản. "Nhân quả không phải là thần thông, mà là một quy luật tất yếu của vạn vật, mà Tạ Trần tiên sinh đã nhìn thấu. Mọi hành động, dù nhỏ bé, đều gieo một hạt giống, và hạt giống đó sẽ đâm chồi nảy lộc, cho ra quả ngọt hay đắng tùy thuộc vào chính hành động ban đầu. 'Nhân Đạo' dạy con người nhìn thấy mối liên hệ sâu xa đó, để mỗi người tự giác lựa chọn hành động thiện lương, không phải vì sợ hãi sự trừng phạt của tiên nhân, mà vì hiểu rõ hậu quả của ác nghi��p."
Dương Quân tiếp lời, nhiệt huyết dâng trào: "Chúng ta không nói suông. Hãy nhìn Thị Trấn An Bình này, nơi mà mọi người đều hiểu rằng giúp đỡ người khác là đang gieo nhân thiện, sẽ nhận được sự giúp đỡ khi khó khăn. Cướp bóc, làm điều ác, sẽ bị cộng đồng tẩy chay, sẽ tự cô lập mình. Đó là nhân quả cụ thể nhất trong nhân gian. Không có tu sĩ cao cường nào ở đây, nhưng mọi người đều sống theo lễ nghĩa, hỗ trợ lẫn nhau. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho 'Nhân Đạo'."
Các phái đoàn bắt đầu bàn tán xôn xao. Ánh mắt họ không còn chỉ là sự tò mò đơn thuần, mà đã có thêm những tia sáng của sự suy ngẫm. Họ di chuyển chậm rãi qua các con phố, quan sát các phàm nhân An Bình mua bán, trò chuyện, lao động. Họ thấy những người dân nơi đây không chỉ sống yên bình, mà còn tràn đầy năng lượng, sự tự chủ và niềm vui trong mắt. Một số tu sĩ trong phái đoàn bắt đầu cảm thấy bối rối. Họ đã từng chứng kiến những tông môn quyền lực, tu sĩ cao cường, nhưng lại không thể mang lại sự an yên thực sự cho nhân gian, thậm chí còn gây ra sự sợ hãi và áp bức. Giờ đây, một thị trấn không tu sĩ lại đang thịnh vượng một cách bất ngờ. Tư tưởng cũ của họ đang bị lung lay dữ dội. Đây chính là những hạt mầm đầu tiên của sự chuyển biến, những viên gạch đầu tiên được đặt cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân gian tự chủ.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những đỉnh núi xa xa, một nhóm các trưởng đoàn từ các phái đoàn khác nhau được mời đến Thiên Đăng Sơn. Nơi đây, không khí thanh tịnh, yên bình hơn hẳn sự ồn ào của Thị Trấn An Bình. Tiếng gió thổi vi vu qua những rặng thông cổ thụ, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng chuông gió khẽ ngân từ ngôi miếu đá nhỏ trên đỉnh núi, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của thiên nhiên. Mùi cây cỏ tươi mới, mùi hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu, tất cả hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác trong lành và linh thiêng khó tả.
Trong một giảng đường tạm được dựng lên bằng gỗ và vải, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang tổ chức một buổi hội đàm sâu sắc hơn. Bên ngoài, những tu sĩ và phàm nhân khác đang ngồi xếp bằng trên những thảm cỏ xanh mướt, lắng nghe từng lời, từng chữ. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, lặng lẽ đứng ở một góc, ánh mắt thấu đáo quan sát phản ứng của từng người. Nàng hiểu rằng, những gì đang diễn ra không chỉ là một cuộc thảo luận, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng, một trận chiến giành lấy nhân tâm.
"Thưa các vị, Thiên Đạo suy yếu không phải là một lời đồn, mà là sự thật đang hiển hiện trước mắt chúng ta," Lăng Nguyệt mở đầu, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng tràn đầy sức thuyết phục. Nàng giải thích cặn kẽ về sự cạn kiệt linh khí, về những dấu hiệu của một kỷ nguyên sắp tàn, và đặc biệt là nguy cơ 'mất nhân tính' đã và đang gặm nhấm những tu sĩ theo đuổi sức mạnh mù quáng. "Tu hành càng cao, con người càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức, và cuối cùng là bản chất làm người của mình. Đó là cái giá phải trả cho việc cố chấp theo đuổi thành tiên mà không hiểu rõ ý nghĩa thực sự của tu luyện."
Một vị đại diện, một tu sĩ có vẻ ngoài uy nghiêm nhưng ánh mắt đầy lo lắng, đứng dậy. "Lăng Nguyệt Tiên Tử nói có lý. Chúng tôi ở môn phái Thượng Thanh cũng đã cảm nhận được sự suy yếu của linh khí. Nhiều trưởng lão đã bế quan hàng trăm năm để tìm cách đột phá, nhưng khi xuất quan, họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, như thể một phần linh hồn đã mất đi. Nhưng Nhân Đạo nghe thì hay, làm sao để chống lại kẻ mạnh nếu không có tu vi? Làm sao để tránh khỏi sự tha hóa nếu không có Thiên Đạo ràng buộc? Nếu mọi người đều bình đẳng, liệu có còn ai đủ sức mạnh để bảo vệ nhân gian khỏi những tai ương?"
Dương Quân bước tới, giọng nói dứt khoát: "Sức mạnh không phải là tu vi tuyệt đối, thưa ngài. Sức mạnh thực sự nằm ở sự đoàn kết, ở lý lẽ, ở sự thấu hiểu nhân quả. Một cá nhân dù tu vi cao đến mấy cũng không thể chống lại sức mạnh của cả một cộng đồng vững mạnh, đoàn kết. Kẻ mạnh thực sự là kẻ giữ được nhân tính, kẻ biết dùng trí tuệ và sự từ bi để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng sức mạnh để áp bức."
Giữa lúc đó, một bóng người gầy gò, thư sinh, lặng lẽ xuất hiện từ một góc khuất trong giảng đường. Đó chính là Tạ Trần. Anh không ngồi trên bục cao, cũng không thu hút sự chú ý. Anh chỉ đơn giản là ngồi xuống một chiếc chiếu cũ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh lắng nghe một lúc, rồi khi vị tu sĩ kia đặt câu hỏi về Thiên Đạo và sự ràng buộc, Tạ Trần mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát chảy qua không gian.
"Thiên Đạo cũ suy yếu không phải vì nó không còn sức mạnh, mà vì nó đã trở nên quá cứng nhắc, quá ép buộc, quá xa rời bản chất nhân gian," Tạ Trần nói, mỗi lời anh nói ra đều như một tia chớp xua tan mây mù trong tâm trí người nghe. "Thiên Đạo cũ ép buộc con người phải 'thành tiên', phải từ bỏ nhân tính để đổi lấy quyền năng. Nhưng 'Nhân Đạo' không ép buộc, nó soi rọi. Nó không cấm tu luyện, mà nó định hướng cách tu luyện. Tu luyện để thăng hoa nhân tính, để làm chủ bản thân, để phụng sự nhân gian, chứ không phải để biến mình thành một vị thần vô tri, vô cảm. Mất nhân tính là do chấp niệm, do khao khát quyền năng mà không hiểu rõ cái giá phải trả, chứ không phải do tu luyện bản thân."
Lời của Tạ Trần, ngắn gọn mà sâu sắc, như một nhát kiếm sắc bén chém thẳng vào những nút thắt trong tâm trí các đại diện. Họ chợt nhận ra rằng, vấn đề không nằm ở việc tu luyện hay không tu luyện, mà là tu luyện *để làm gì* và *bằng cách nào*.
Dương Quân nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, rồi quay sang các vị trưởng đoàn. "Chúng ta không từ bỏ tu luyện, mà là tu luyện để phục vụ nhân gian, để giữ gìn đạo làm người. Hãy tưởng tượng, nếu mỗi tu sĩ đều giữ được nhân tính, đều dùng sức mạnh của mình để bảo vệ lẽ phải, để xây dựng một nhân gian tốt đẹp hơn, thì đó chẳng phải là một 'thiên đạo' mới, một 'thiên đạo' từ gốc rễ nhân gian, mạnh mẽ và bền vững hơn rất nhiều sao?"
Các đại diện chìm vào suy tư. Có người gật gù, có người nhíu mày, có người lại thở dài. Họ hiểu rằng, những gì Tạ Trần và các đồng minh đang trình b��y không chỉ là một triết lý, mà là một con đường sống mới, một con đường có thể cứu vãn Thập Phương Nhân Gian khỏi sự suy tàn. Tuy nhiên, việc từ bỏ những tư tưởng cũ đã ăn sâu hàng vạn năm, việc chấp nhận một trật tự mới dựa trên những nguyên tắc hoàn toàn khác, không phải là điều dễ dàng. Họ vẫn còn những hoài nghi, những nỗi sợ hãi về sự hỗn loạn, về khả năng đối phó với những thế lực vẫn còn ôm giữ quyền lực và tu vi cũ. Nhưng hạt giống của "Nhân Đạo" đã được gieo, và nó đã bắt đầu bén rễ trong tâm hồn của những người khao khát một tương lai tươi sáng hơn. Tạ Trần, dù không trực tiếp can thiệp nhiều, nhưng mỗi lời nói của anh đều có một sức nặng phi thường, định hình lại toàn bộ cuộc hội đàm.
***
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm tím cả một vùng trời rộng lớn phía Tây. Tại Phật Sơn Tự, không khí càng thêm phần thanh tịnh và trang nghiêm. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm hùng, lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân và tiếng mõ gõ nhịp nhàng. Trong khu vườn thi���n, nơi hương hoa sen thơm ngát hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ, Vô Danh Tăng ngồi dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt gầy guộc nhưng thanh thản. Mái tóc đã cạo trọc, sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu hiện rõ, như những dấu ấn của sự giác ngộ và khổ hạnh.
Ông cảm nhận được sự thay đổi của thế cục. Không cần phải dùng thần thức để dò xét, ông vẫn cảm nhận được những luồng khí tức của hy vọng đang dâng trào từ Thị Trấn An Bình và Thiên Đăng Sơn. Những hạt giống "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo, giờ đây đang nảy nở mạnh mẽ, lan tỏa khắp nơi. Hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại là người đang định hình lại toàn bộ thế giới, hiện lên rõ nét trong tâm trí ông. Một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi Vô Danh Tăng.
"Một hạt giống đã gieo, liệu có đủ sức làm xanh cả một cánh đồng khô cằn?" Vô Danh Tăng khẽ tự nói với lòng, giọng nói trầm ấm và chậm rãi, như tiếng thì thầm của gió. Ông biết rằng con đường còn rất dài, rất gian nan. "Lẽ đạo nhân gian, con đường còn xa...". Ông cảm thấy niềm hy vọng, nhưng cũng không quên những thách thức khổng lồ đang chờ đợi phía trước. Những tư tưởng cũ, những thế lực đã quen với quyền năng tuyệt đối, sẽ không dễ dàng từ bỏ vị thế của mình. Sự phản kháng, dù không còn lộ liễu như Liễu Thanh Phong, nhưng sẽ ẩn chứa dưới nhiều hình thức tinh vi hơn, sâu độc hơn. Nguy cơ "mất nhân tính" vẫn luôn rình rập, không phải chỉ riêng tu sĩ, mà cả phàm nhân cũng có thể đánh mất bản chất lương thiện của mình nếu không có sự định hướng và giáo dục đúng đắn.
Vô Danh Tăng khẽ nhíu mày. Ông nhớ lại lời của Tạ Trần, về bản chất của Thiên Đạo suy yếu, về cái giá của sự "thành tiên" mà đánh đổi nhân tính. Ngay cả ở thời điểm 10.000 năm trước này, khi nguy cơ "mất người" còn chưa rõ ràng như về sau, thì những dấu hiệu đã bắt đầu xuất hiện. Những cuộc thảo luận ngày hôm nay, những lời khai thị của Tạ Trần, đã gieo những hạt giống cảnh báo sâu sắc, định hình cuộc chiến tư tưởng kéo dài qua nhiều thiên niên kỷ.
Ông từ từ mở mắt. Ánh mắt ông vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại chứa đựng một sự thấu hiểu vô hạn về vòng xoay của sinh tử, của nhân quả. Ông nhìn về phía xa, nơi ánh trăng đã bắt đầu vươn lên, soi sáng những ngọn núi mờ ảo. "Nhân quả... Thiên ý... Vô thường..." Ông lẩm bẩm, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với cả vũ trụ bao la. "Tạ Trần, người đã gieo một mầm sống mới. Nhưng để nó trưởng thành, để nó trở thành đại thụ che bóng cho nhân gian, cần phải vượt qua bao nhiêu bão táp phong ba. Cuộc chiến giành lấy nhân tâm, cuộc chiến chống lại sự 'mất người', sẽ còn kéo dài đến vô tận."
Vô Danh Tăng khẽ thở dài, rồi lại nhắm mắt, tiếp tục nhập định. Hạt giống đã gieo. Giờ đây, chỉ có thời gian mới có thể trả lời, liệu nó có thể sống sót, đâm chồi nảy lộc, hay sẽ bị vùi lấp bởi những cơn bão của chấp niệm và quyền lực. Dù vậy, ông vẫn tin tưởng. Tin vào "Nhân Đạo", tin vào sự kiên cường của Tạ Trần, và tin vào khả năng tìm lại "người" trong mỗi chúng ta. Đó là một con đường vô thường, nhưng đầy hy vọng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.