Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 844: Đại Hội Nhân Gian: Lời Hiệu Triệu Định Hình Kỷ Nguyên

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm tím cả một vùng trời rộng lớn phía Tây. Tại Phật Sơn Tự, không khí càng thêm phần thanh tịnh và trang nghiêm. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm hùng, lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân và tiếng mõ gõ nhịp nhàng. Trong khu vườn thiền, nơi hương hoa sen thơm ngát hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ, Vô Danh Tăng ngồi dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt gầy guộc nhưng thanh thản. Mái tóc đã cạo trọc, sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu hiện rõ, như những dấu ấn của sự giác ngộ và khổ hạnh.

Ông cảm nhận được sự thay đổi của thế cục. Không cần phải dùng thần thức để dò xét, ông vẫn cảm nhận được những luồng khí tức của hy vọng đang dâng trào từ Thị Trấn An Bình và Thiên Đăng Sơn. Những hạt giống "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo, giờ đây đang nảy nở mạnh mẽ, lan tỏa khắp nơi. Hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại là người đang định hình lại toàn bộ thế giới, hiện lên rõ nét trong tâm trí ông. Một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi Vô Danh Tăng.

"Một hạt giống đã gieo, liệu có đủ sức làm xanh cả một cánh đồng khô cằn?" Vô Danh Tăng khẽ tự nói với lòng, giọng nói trầm ấm và chậm rãi, như tiếng thì thầm của gió. Ông biết rằng con đường còn rất dài, rất gian nan. "Lẽ đạo nhân gian, con đường còn xa...". Ông cảm thấy niềm hy vọng, nhưng cũng không quên những thách thức khổng lồ đang chờ đợi phía trước. Những tư tưởng cũ, những thế lực đã quen với quyền năng tuyệt đối, sẽ không dễ dàng từ bỏ vị thế của mình. Sự phản kháng, dù không còn lộ liễu như Liễu Thanh Phong, nhưng sẽ ẩn chứa dưới nhiều hình thức tinh vi hơn, sâu độc hơn. Nguy cơ "mất nhân tính" vẫn luôn rình rập, không phải chỉ riêng tu sĩ, mà cả phàm nhân cũng có thể đánh mất bản chất lương thiện của mình nếu không có sự định hướng và giáo dục đúng đắn.

Vô Danh Tăng khẽ nhíu mày. Ông nhớ lại lời của Tạ Trần, về bản chất của Thiên Đạo suy yếu, về cái giá của sự "thành tiên" mà đánh đổi nhân tính. Ngay cả ở thời điểm 10.000 năm trước này, khi nguy cơ "mất người" còn chưa rõ ràng như về sau, thì những dấu hiệu đã bắt đầu xuất hiện. Những cuộc thảo luận ngày hôm nay, những lời khai thị của Tạ Trần, đã gieo những hạt giống cảnh báo sâu sắc, định hình cuộc chiến tư tưởng kéo dài qua nhiều thiên niên kỷ.

Ông từ từ mở mắt. Ánh mắt ông vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại chứa đựng một sự thấu hiểu vô hạn về vòng xoay của sinh tử, của nhân quả. Ông nhìn về phía xa, nơi ánh trăng đã bắt đầu vươn lên, soi sáng những ngọn núi mờ ���o. "Nhân quả... Thiên ý... Vô thường..." Ông lẩm bẩm, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với cả vũ trụ bao la. "Tạ Trần, người đã gieo một mầm sống mới. Nhưng để nó trưởng thành, để nó trở thành đại thụ che bóng cho nhân gian, cần phải vượt qua bao nhiêu bão táp phong ba. Cuộc chiến giành lấy nhân tâm, cuộc chiến chống lại sự 'mất người', sẽ còn kéo dài đến vô tận."

Vô Danh Tăng khẽ thở dài, rồi lại nhắm mắt, tiếp tục nhập định. Hạt giống đã gieo. Giờ đây, chỉ có thời gian mới có thể trả lời, liệu nó có thể sống sót, đâm chồi nảy lộc, hay sẽ bị vùi lấp bởi những cơn bão của chấp niệm và quyền lực. Dù vậy, ông vẫn tin tưởng. Tin vào "Nhân Đạo", tin vào sự kiên cường của Tạ Trần, và tin vào khả năng tìm lại "người" trong mỗi chúng ta. Đó là một con đường vô thường, nhưng đầy hy vọng.

***

Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, không khí trong hội trường lớn không còn vẻ tĩnh lặng như Phật Sơn Tự, mà chìm trong sự xì xào bàn tán của hàng trăm phái đoàn đến từ khắp Thập Phương Nhân Gian. Chiều tà đã buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn sót lại len lỏi qua ô cửa sổ cao vút, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền gỗ trầm mặc của sàn nhà. Mùi trà thảo dược thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế được sắp xếp trang trọng, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa có chút căng thẳng ngầm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng giữa hội trường, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng lại ánh lên vẻ mệt mỏi khó che giấu. Nàng đã liên tục giải thích, tranh luận từ sáng đến giờ. Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn giữ vẻ tuấn tú, nho nhã, nhưng đôi mắt sáng của hắn cũng lộ rõ sự kiên trì. Cả hai đang cố gắng gieo vào tâm trí những người đối diện một triết lý mới mẻ, một con đường mà họ tin là chân lý duy nhất để cứu vãn thế giới đang trên bờ suy tàn.

"Chúng ta không thể để tư tưởng cũ dẫn dắt thế giới vào ngõ cụt," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp hội trường. "Nhân Đạo là con đường duy nhất để bảo toàn nhân tính, duy trì sự sống. Sức mạnh của tiên thuật, của quyền năng cá nhân, đã từng là lời hứa về sự trường tồn, nhưng giờ đây, nó lại đang bào mòn chúng ta, biến chúng ta thành những kẻ 'mất người', những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi." Nàng đưa ánh mắt quét qua những gương mặt đa dạng phía dưới: từ những trưởng lão tông môn với vẻ mặt uy nghiêm nhưng chất chứa đầy hoài nghi, đến những thủ lĩnh bộ lạc với ánh mắt dò xét, và cả những thư sinh nho nhã nhưng đầy lo âu. Họ là đại diện cho hàng vạn sinh linh, mang theo những hy vọng, những nỗi sợ hãi và cả những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy.

Một vị trưởng lão đến từ phương Bắc, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt sắc lạnh, cất lời chất vấn, giọng nói khô khan như tiếng đá cọ xát: "Lăng Nguyệt Tiên Tử, lời của người quả là vang vọng, nhưng cũng quá đỗi viển vông! Nếu không tu tiên, làm sao chúng ta đối phó với yêu ma hung tàn, với thiên tai vạn kiếp? Sức mạnh phàm nhân có hạn, dù có đoàn kết đến mấy, cũng chỉ là bọt biển trước cuồng phong của Thiên Đạo th��i!"

Lời của vị trưởng lão như một mồi lửa, châm ngòi cho những tiếng xì xào, bàn tán sôi nổi hơn. Nhiều người khác cũng bày tỏ sự đồng tình, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. "Đúng vậy! Chúng ta đã quen với việc có tu sĩ bảo vệ, có tiên môn dẫn dắt. Giờ bảo chúng ta từ bỏ, chẳng khác nào tự tay dâng mình cho hiểm họa!" một thủ lĩnh khác lên tiếng.

Dương Quân bước tới, vẻ mặt điềm tĩnh, cố gắng xoa dịu bầu không khí: "Chư vị đừng hiểu lầm. Chúng ta không bảo từ bỏ tu luyện. Chúng ta chỉ muốn thay đổi cách tu luyện, lấy nhân tính làm gốc, lấy nhân gian làm nền. Sức mạnh không phải là cứu cánh, mà là công cụ để bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người. Hơn nữa, chúng ta đang nói về một kỷ nguyên mới, nơi mà chính Thiên Đạo cũng đang suy yếu, nơi mà con đường tu tiên truyền thống đang dẫn đến sự 'mất người'. Liễu Thanh Phong chính là một minh chứng sống động cho hậu quả của việc chạy theo sức mạnh tuyệt đối mà quên đi bản chất con người." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời nói của mình. "Chúng ta không thể cứ mãi bám víu vào những gì đã cũ khi chúng đang dần mục rữa. Chúng ta cần một sự chuyển mình triệt để, một sự kiến tạo từ nền móng."

Tuy nhiên, những lời giải thích của Lăng Nguyệt và Dương Quân, dù đầy lý lẽ, vẫn chưa thể dập tắt hoàn toàn ngọn lửa hoài nghi trong lòng các đại diện. Niềm tin vào tu tiên, vào sự bất tử, vào quyền năng vô hạn đã ăn sâu vào tâm trí họ qua hàng vạn năm. Việc đột ngột thay đổi tư duy này, chấp nhận một trật tự mới mà sức mạnh không còn là tối thượng, quả thực là một thử thách quá lớn. Họ vẫn còn những nỗi sợ hãi về sự hỗn loạn, về khả năng đối phó với những thế lực vẫn còn ôm giữ quyền lực và tu vi cũ, những kẻ sẽ không dễ dàng chấp nhận một thế giới không còn họ đứng trên đỉnh cao.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài trong lòng. Nàng biết, những lời lẽ đơn thuần không thể lay chuyển một niềm tin đã hóa thành chấp niệm. Cần một điều gì đó mạnh mẽ hơn, một sự kiện, một lời hiệu triệu có sức nặng đến từ chính người đã gieo hạt giống này. Nàng nhìn về phía cửa, nơi ánh chiều tà đang tắt dần, và một bóng dáng gầy gò, thanh thoát đang lặng lẽ bước vào.

***

Giữa lúc cuộc hội đàm đang đi vào bế tắc bởi những chất vấn không ngừng, bởi sự giằng co giữa niềm tin cũ và lý tưởng mới, một khoảng lặng đột ngột bao trùm toàn bộ hội trường. Mọi ánh mắt, vốn đang tập trung vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, bỗng dịch chuyển, hướng về phía cửa ra vào.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, lặng lẽ bước vào. Anh vận trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với sự lộng lẫy của tiên bào hay sự uy nghiêm của đạo bào. Sự xuất hiện của anh không hề gây ra tiếng động lớn, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến mọi tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho một sự im lặng kinh ngạc, rồi dần chuyển thành những tiếng thì thầm khe khẽ, tràn đầy sự tò mò và kính sợ. Mùi hương liệu nhẹ trong không khí dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, chờ đợi.

Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, không chào hỏi, mà đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa giữa không gian tịch mịch, đủ sức lay động đến tận đáy lòng mỗi người. "Chư vị, chúng ta đang đứng trước một ngã rẽ của thời đại. Thiên Đạo suy yếu, nhân tính dần mai một. Đây không phải là lời đồn, mà là một sự thật sẽ diễn ra, không ph��i trong tương lai xa xôi, mà ngay trong nhiều thế kỷ tới, thậm chí đã bắt đầu hiển hiện ở thời điểm này, 10.000 năm trước."

Anh dừng lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng tâm can của họ, nhìn thấy cả những hy vọng và nỗi sợ hãi ẩn sâu. "Cái giá của việc 'thành tiên' mà chúng ta đang theo đuổi, chính là sự 'mất người'. Khi linh khí cạn kiệt, khi Thiên Đạo không còn đủ sức duy trì sự cân bằng, những kẻ bám víu vào sức mạnh ngoại tại sẽ là những kẻ đầu tiên bị cuốn trôi, bị biến chất, trở thành những sinh vật chỉ còn bản năng và chấp niệm, giống như những gì Liễu Thanh Phong đã thể hiện."

Tạ Trần tiếp tục, lời lẽ không cao giọng nhưng đầy sức nặng của chân lý: "Chúng ta không thể chờ đợi. Chúng ta không thể tiếp tục đi theo con đường đã chứng minh là sai lầm. Chúng ta cần một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' do chính chúng ta định hình, một con đường nơi giá trị cốt lõi của con người được đặt lên hàng đầu, nơi trí tuệ và tình cảm được tôn vinh, không phải sức mạnh mù quáng." Anh đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, ánh mắt kiên định. "Vì lẽ đó, ta đề nghị, chúng ta triệu tập một 'Đại hội nhân gian' quy mô lớn. Một đại hội không phải để tranh giành quyền lực, không phải để định đoạt ai là kẻ mạnh nhất, mà là để hội tụ trí tuệ, để kiến tạo những nguyên tắc chung, để cùng nhau định hình tương lai của Thập Phương Nhân Gian. Đây sẽ là nơi mọi tiếng nói đều được lắng nghe, nơi mọi ý chí đều được tập hợp, không phân biệt tu vi hay địa vị."

Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng gần đó, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng mở to, một tia sáng bất ngờ và thấu hiểu lướt qua. Nàng thì thầm, dường như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy: "Đại hội nhân gian..." Nàng hiểu được hàm ý sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, một ý tưởng táo bạo chưa từng có trong lịch sử tu tiên, một sự kiện sẽ làm thay đổi hoàn toàn cục diện thế giới. Dương Quân cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực sáng niềm tin. Hắn đã từng nghĩ đến việc tập hợp các tu sĩ và phàm nhân, nhưng chưa bao giờ hình dung ra một "Đại hội nhân gian" với tầm vóc lớn lao đến vậy.

Các đại diện khác, từ những trưởng lão uy nghiêm đến những thư sinh chất phác, đều chìm vào suy tư. Một số vẫn còn hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong lòng họ, một hạt giống tò mò, một tia hy vọng đã bắt đầu nhen nhóm. Lời của Tạ Trần không chỉ là một đề xuất, mà là một lời hiệu triệu, một lời thách thức đến toàn bộ niềm tin và chấp niệm đã tồn tại hàng vạn năm. Anh đã không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng lý lẽ và sự thấu hiểu nhân quả để gieo vào lòng người một con đường mới. Bầu không khí trong hội trường từ căng thẳng đã chuyển sang một sự trang trọng và đầy mong đợi, như thể tất cả đều đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên chưa từng có.

***

Đề xuất của Tạ Trần không chỉ gây ra một làn sóng bất ngờ, mà còn là khởi nguồn cho một cuộc tranh luận sôi nổi, kéo dài cho đến khi đêm đã xuống và những chiếc đ��n lồng được thắp sáng, tạo nên một không khí ấm áp nhưng đầy nghiêm túc trong hội trường Thành Vô Song. Mùi mực và giấy từ các ghi chép vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi trà, minh chứng cho sự làm việc không ngừng nghỉ.

Các đồng minh của Tạ Trần, vốn đã thấu hiểu triết lý "Nhân Đạo", nhanh chóng đứng ra ủng hộ. Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói dứt khoát: "Tạ Trần công tử đã nói rất rõ. Đây không phải là lúc chúng ta tiếp tục bám víu vào những giáo điều đã lỗi thời. Thiên Đạo đang suy kiệt, chúng ta đều cảm nhận được điều đó. Nếu không thay đổi, chúng ta sẽ cùng nhau chìm vào hỗn loạn. 'Đại hội nhân gian' chính là cơ hội để chúng ta tự mình định đoạt vận mệnh, không còn phải phụ thuộc vào một Thiên Đạo đã quay lưng với nhân tính." Nàng đưa ánh mắt sắc bén nhìn về phía những người còn đang lưỡng lự.

Dương Quân cũng tiếp lời, giọng nói đầy nhiệt huyết: "Chư vị, chúng ta đã chứng kiến sức mạnh của 'Nhân Đạo' tại Thị Trấn An Bình. Phàm nhân và tu sĩ có thể sống hòa hợp, cùng nhau kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn. 'Đại hội nhân gian' sẽ là nơi chúng ta tổng kết những kinh nghiệm ấy, và từ đó, xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả thế giới."

Tuy nhiên, sự hoài nghi không dễ dàng bị xua tan. Một đại diện đến từ phương Nam, một tu sĩ trung niên với vẻ mặt khôn ngoan và ánh mắt đầy tính toán, cất lời chất vấn, giọng điệu có chút mỉa mai: "Một đại hội do phàm nhân và tu sĩ 'lạc lối' khởi xướng, làm sao có thể định hình thế giới? Chẳng phải quá mạo hiểm sao? Ai sẽ là người chủ trì? Ai sẽ là người quyết định? Chẳng lẽ một thư sinh không tu vi lại có thể đưa ra những quyết sách trọng đại cho toàn bộ nhân gian? Đây chẳng phải là một trò đùa, hay một âm mưu để lật đổ trật tự cũ và thiết lập một quyền lực mới của riêng các vị sao?"

Những lời lẽ thẳng thắn này khiến bầu không khí lại trở nên căng thẳng. Một số người gật gù đồng tình với sự lo ngại đó, e sợ rằng "Đại hội nhân gian" chỉ là một cái cớ để một nhóm người nào đó thâu tóm quyền lực.

Tạ Trần vẫn gi��� vẻ bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Anh đưa tay ra hiệu cho Lăng Nguyệt và Dương Quân lùi lại một chút, rồi chậm rãi bước lên phía trước, đối mặt với những ánh mắt dò xét. "Chư vị lo lắng là phải. Quyền lực luôn là con dao hai lưỡi, và lịch sử đã chứng minh điều đó. Nhưng 'Đại hội nhân gian' mà ta đề xuất, không phải để tạo ra một Thiên Đạo mới, hay một bá chủ mới, mà là một con đường mới cho nhân loại, nơi mọi cá nhân đều có tiếng nói, nơi mỗi người dân đều là một phần của sự kiến tạo. Quyền lực chỉ là công cụ, ý chí của nhân gian mới là nền tảng."

Anh tiếp tục, lời nói thấm đượm triết lý: "Mục đích của đại hội này là để chúng ta cùng nhau định nghĩa lại 'giá trị'. Giá trị của sự sống, giá trị của nhân tính, giá trị của sự đoàn kết. Chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận về các quy tắc ứng xử, về cách thức phân bổ tài nguyên, về cách thức bảo vệ những kẻ yếu thế, và về cách thức để mỗi người đều có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn mà không cần phải chạy theo ảo ảnh của sự 'thành tiên' vô nghĩa. Chúng ta sẽ không có một người đứng đầu tuyệt đối, mà sẽ có một cơ chế để những quyết sách trọng đại được đưa ra dựa trên sự đồng thuận của đa số, dựa trên lý lẽ và sự thấu hiểu nhân quả."

Mộ Dung Tuyết, người vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc, giờ đây bước ra, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. Nàng nhìn thẳng vào vị tu sĩ phương Nam, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sức mạnh của sự thật: "Chúng ta đã thấy rõ hậu quả của việc tuân theo Thiên Đạo cũ. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà khiến con người trở nên lạnh lùng, vô cảm? Đạo gì mà khiến chúng ta quên đi cội nguồn, quên đi giá trị của sự sống? Đã đến lúc tự mình nắm giữ vận mệnh, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. 'Đại hội nhân gian' không phải là mạo hiểm, mà là con đường duy nhất để chúng ta có thể thực sự 'sống'."

Lời nói của Mộ Dung Tuyết, vốn xuất phát từ một y sư, một người luôn chăm sóc cho sinh mệnh, có một sức lay động đặc biệt. Các đại diện bắt đầu suy ngẫm. Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết, mỗi người một vẻ, một vai trò, nhưng cùng nhau, họ đã tạo nên một bức tranh về một tương lai khả dĩ, một tương lai không còn sự chi phối của Thiên Đạo suy yếu, mà thay vào đó là sự tự chủ của nhân gian. Dù vẫn còn nhiều hoài nghi, nhưng những hạt giống của "Đại hội nhân gian" đã được gieo, và chúng bắt đầu bén rễ sâu hơn trong tâm hồn của những người khao khát một sự thay đổi. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những tranh cãi gay gắt, những mâu thuẫn sâu sắc, và cả sự chống đối mạnh mẽ từ những thế lực bảo thủ. Nhưng lời hiệu triệu của Tạ Trần đã vang vọng, và không thể bị phớt lờ.

***

Khi đêm đã khuya khoắt, ánh trăng vươn cao, soi sáng vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo, Phật Sơn Tự lại càng thêm vẻ thanh tịnh và trang nghiêm. Tiếng chuông chùa vẫn ngân nga đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng. Vô Danh Tăng, vẫn ngồi dưới gốc cây bồ đề, đôi mắt nhắm hờ, nhưng tâm trí ông lại đang dõi theo những sự kiện đang diễn ra tại Thành Vô Song xa xăm.

Dù không có mặt tại đó, nhưng với tu vi và sự giác ngộ của mình, ông cảm nhận được luồng khí vận mạnh mẽ đang hình thành từ lời hiệu triệu của Tạ Trần. Đó không chỉ là một đề xuất, mà là một lời tuyên bố, một hạt mầm của một kỷ nguyên mới vừa được gieo xuống mảnh đất khô cằn của Thập Phương Nhân Gian. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa mãn nguyện vừa chất chứa ưu tư. Mừng vì nhân gian đã tìm thấy một con đường, một người dẫn lối. Lo lắng cho những phong ba bão táp sẽ đến, cho những thử thách mà con đường này ắt phải đối mặt.

Trong sâu thẳm nội tâm, Vô Danh Tăng thì thầm: "Hạt giống đã gieo, nay đến lúc cần vun trồng. Nhưng con đường này, ắt sẽ không tránh khỏi phong ba. Chấp niệm của con người, quyền lực của kẻ mạnh, sự sợ hãi của kẻ yếu... tất cả sẽ tạo thành những cơn bão táp dữ dội, cố gắng vùi lấp mầm non Nhân Đạo này." Ông nhớ lại lời của Tạ Trần về nguy cơ "mất nhân tính", về sự suy yếu của Thiên Đạo. Ông biết, những lời cảnh báo đó không chỉ dành cho tu sĩ, mà cho toàn bộ nhân loại. Việc duy trì "Nhân Đạo" sẽ là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên định không ngừng nghỉ.

Ông từ từ mở mắt, ánh mắt hiền từ nhưng sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thành Vô Song đang tỏa ra ánh sáng của những chiếc đèn lồng, như một vì sao hy vọng giữa màn đêm. Ông biết, "Đại hội nhân gian" sẽ là một sự kiện cực kỳ quan trọng, thu hút sự chú ý của toàn bộ thế giới, bao gồm cả những thế lực thù địch, những tàn dư của Thiên Đạo cũ, hay thậm chí là những kẻ như Liễu Thanh Phong. Sẽ có những tranh cãi gay gắt, những mâu thuẫn sâu sắc, và sự chống đối mạnh mẽ. Tạ Trần, dù không mong muốn quyền lực, nhưng vai trò của anh trong việc đề xuất và định hình "Đại hội nhân gian" sẽ khiến anh trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, khó thoát khỏi vận mệnh của thế giới.

"Tạ Trần, ngươi đã gánh lấy một trách nhiệm nặng nề," Vô Danh Tăng lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm. "Một phàm nhân không tu vi, nhưng lại là người đang kiến tạo vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian. Con đường 'vô thường' này, liệu có thể dẫn đến một 'chánh đạo' thật sự?" Ông khẽ thở dài, rồi lại nhập định. Dù còn nhiều băn khoăn, nhưng ông vẫn tin tưởng vào "Nhân Đạo", tin vào sự kiên cường của Tạ Trần, và tin vào khả năng tìm lại "người" trong mỗi chúng ta. Một kỷ nguyên mới đang hé mở, và dù gian nan đến mấy, nó vẫn tràn đầy hy vọng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free