Nhân gian bất tu tiên - Chương 842: Tiếng Vang Lý Lẽ: Hạt Mầm Nhân Đạo Nảy Mầm
Quảng trường Thị Trấn An Bình, dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn lồng vừa được thắp vội, như một bức tranh tĩnh vật vừa được thổi hồn. Sự im lặng đến chết người sau khi Liễu Thanh Phong và đám tu sĩ cố chấp rút lui đã vỡ òa, không phải bằng tiếng hò reo chiến thắng vang dội, mà bằng một làn sóng âm thanh dịu nhẹ hơn, sâu lắng hơn. Đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm lan truyền như một cơn gió ấm, là những tiếng xì xào bàn tán mang theo sự kinh ngạc, kính phục, và một niềm hy vọng vừa hé nở. Mùi đồ ăn vặt từ các quán hàng rong vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ quyện lẫn với mùi đất ẩm và chút khói hương từ những ngôi miếu nhỏ ven đường, tạo nên một hương vị rất đỗi nhân gian, rất đỗi chân thực.
Tạ Trần vẫn đứng đó, giữa tâm điểm của mọi ánh nhìn, nhưng dường như không thuộc về bất kỳ nơi nào. Vóc dáng thư sinh gầy gò của anh in bóng dưới ánh đèn lồng chao nghiêng, vạt áo vải bố đơn sơ bay nhẹ trong làn gió đêm se lạnh. Khuôn mặt thanh tú của anh không hề biểu lộ sự kiêu hãnh của người chiến thắng, chỉ có vẻ trầm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên sự thấu suốt vạn vật. Anh không cần pháp lực để thị uy, không cần lời lẽ đao to búa lớn để khuất phục. Chỉ bằng vài lời nói, vài câu hỏi chạm đến tận cùng bản ngã, anh đã khiến một kẻ tu vi cao cường phải tháo chạy trong sự sụp đổ tinh thần.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước lại gần Tạ Trần, ánh mắt rưng rưng xúc động. Ông không biết phải nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu, một sự kính trọng không đến từ sức mạnh mà từ trí tuệ. Những phàm nhân khác, gi�� có, trẻ có, cũng vậy, họ nhìn Tạ Trần như nhìn một vị thánh nhân giáng thế. Họ đã chứng kiến một điều phi thường: một thư sinh gầy gò, không tu vi, đã dùng lời lẽ để đánh bại một tiên nhân đầy uy lực. Niềm tin vào "Nhân Đạo" của họ, vốn dĩ đã được củng cố sau sự kiện lần trước, giờ đây càng thêm vững chắc, ăn sâu vào tận xương tủy. Họ đã không còn nghi ngờ gì nữa, rằng con đường của Tạ Trần là con đường đúng đắn, con đường duy nhất để giữ lại "người" trong thế giới đang dần "mất người" này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết cũng đến gần Tạ Trần. Ánh mắt Lăng Nguyệt, vốn luôn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc và một chút gì đó của sự ngưỡng mộ ẩn giấu. Nàng nhận ra, cuộc chiến tranh giành cơ duyên "vá trời" mà các tông môn hằng theo đuổi không phải là giải pháp, mà chính sự bảo tồn "nhân tính" này mới là chìa khóa. Dương Quân, với nhiệt huyết tuổi trẻ, nhìn Tạ Trần như một bậc thầy vĩ đại. Hắn đã từng tin rằng chính nghĩa phải được bảo vệ b��ng sức mạnh, nhưng Tạ Trần đã chứng minh rằng lý lẽ và sự thấu hiểu có sức mạnh còn lớn hơn vạn lần. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, chỉ khẽ nắm lấy tay Tạ Trần, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự đồng cảm và an tâm sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sự "mất người" trong giới tu sĩ, và giờ đây, Tạ Trần đã cho nàng thấy một tia hy vọng.
"Tạ tiên sinh..." Thủ Lĩnh Dân Quân cất giọng trầm khàn, đôi mắt đỏ hoe. "Chúng tôi đã thấy. Ngài đã cho chúng tôi thấy con đường."
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi mỏng nở một nụ cười nhạt, như làn gió mát xua tan đi sự nặng nề trong lòng mỗi người. Giọng nói của anh trầm ấm, tĩnh lặng, nhưng mỗi từ ngữ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, thấm vào lòng người như giọt sương mai. "Sức mạnh thực sự không nằm ở pháp thuật, mà ở lý lẽ, ở sự thấu hiểu. Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo sẽ trường tồn." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt phàm nhân và cả những tu sĩ "lạc lối" đang đứng im thin thít. "Cuộc chiến này không phải là giành giật cái gọi là 'tiên', mà là bảo vệ cái 'người' trong mỗi chúng ta. Khi ta biết ta là ai, biết ta muốn sống như thế nào, thì đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất."
Những lời nói đơn giản ấy lại khiến không khí quảng trường trở nên lắng đọng hơn bao giờ hết. Các tu sĩ "lạc lối" từ Phật Sơn Tự, những người vẫn còn bàng hoàng từ màn 'đối thoại nhân quả' của Tạ Trần, giờ đây nhìn anh với ánh mắt không còn là hoài nghi hay sợ hãi, mà là sự trầm tư sâu sắc. Họ đã từng chứng kiến cảnh Liễu Thanh Phong phô trương tu vi, nhưng điều đó không đáng sợ bằng việc chứng kiến Liễu Thanh Phong tan rã từ bên trong. Lời của Tạ Trần như một lời tiên tri, một lời cảnh báo về con đường mà họ đã và đang đi. Một số người trong số họ khẽ run rẩy, như thể vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài, nhận ra mình đang đứng bên bờ vực thẳm của sự "mất người".
Tạ Trần không nói thêm. Anh chỉ khẽ cúi đầu chào dân chúng, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy tôn trọng. Sau đó, anh quay người, cùng Lăng Nguyệt, D��ơng Quân, Mộ Dung Tuyết bước đi. Đám đông phàm nhân và tu sĩ mở đường cho họ, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy gò của thư sinh cho đến khi anh khuất dạng trong đêm. Tiếng reo hò không bùng nổ, nhưng những tiếng xì xào bàn tán về "Tạ tiên sinh" và "Nhân Đạo" thì không ngừng vang vọng, như những hạt giống vừa được gieo xuống mảnh đất màu mỡ, hứa hẹn một mùa vụ bội thu của niềm tin và sự thức tỉnh. Sự kiện này, tưởng chừng chỉ là một cuộc đối đầu nhỏ, lại là một dấu mốc quan trọng, một bước ngoặt định hình lại nhận thức của cả phàm nhân lẫn tu sĩ, khẳng định rằng trí tuệ và lý lẽ có thể thay thế sức mạnh tuyệt đối, và Nhân Đạo đã thực sự bén rễ sâu sắc trong lòng người.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng vằng vặc treo trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, soi rọi lối đi lên ngôi miếu nhỏ ẩn mình giữa rừng cây cổ thụ. Không khí trên đỉnh núi thanh tịnh đến lạ lùng, mùi mây và linh khí thuần khiết quyện với hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bầu không gian siêu thoát, nhẹ nhàng. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như bản nhạc không lời của đất trời, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chim đêm líu lo, khiến sự im lặng càng trở nên sâu thẳm.
Trong ngôi miếu đơn sơ, Tạ Trần ngồi đối diện Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, đổ vệt sáng bạc lên khuôn mặt trầm tư của họ. Tạ Trần, với vẻ bình thản thường lệ, rót trà nóng vào bốn chén sứ cổ, làn hơi ấm bốc lên nhè nhẹ, xua đi cái lạnh se của đêm khuya.
"Sự việc hôm nay ở An Bình," Tạ Trần cất giọng, phá vỡ sự im lặng, "không chỉ là một thắng lợi cho 'Nhân Đạo' trên bề mặt. Nó còn là một bài học sâu sắc, một mảnh ghép quan trọng trong ván cờ lớn." Anh nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua từng người bạn đồng hành. "Liễu Thanh Phong không thất bại vì yếu hơn chúng ta về tu vi, mà vì hắn đã 'mất người'. Hắn không nhận ra, nhưng Thiên Đạo suy yếu chính là vì những kẻ như hắn, dần dần quên đi giá trị của nhân tính, xem nhẹ cái gốc của sự tồn tại."
Lăng Nguyệt Tiên Tử đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đầy suy tư. Nàng đã từng là một trong những người đứng đầu tiên môn, từng chứng kiến vô số tu sĩ tranh giành sức mạnh, nhưng chưa bao giờ nàng nhìn thấy bức tranh toàn cảnh rõ ràng như vậy. "Vậy ra, lời cảnh báo về 'mất nhân tính' không phải là một kết quả, mà là một quá trình đã bắt đầu từ rất lâu rồi... Kẻ tu luyện càng cao, càng dễ bị cám dỗ bỏ rơi bản ngã phàm trần, xem thường những cảm xúc nhân gian, những ràng buộc thế tục." Giọng nàng khẽ run lên, như thể vừa chạm vào một chân lý đau lòng. "Ta từng nghĩ, những cảm xúc đó là gông cùm, là trói buộc. Ai ngờ, đó lại là nền tảng, là bản chất của sự sống."
Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Mười ngàn năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, đó không phải là một sự kiện đột ngột, mà là sự tích lũy dần dần của vô số hành động 'mất người'. Khi những kẻ được cho là 'cứu thế' lại tự biến mình thành những cỗ máy vô cảm, chỉ theo đuổi sức mạnh hư vô, thì Thiên Đạo làm sao có thể không suy yếu? Linh khí cạn kiệt, không phải là nguyên nhân duy nhất, mà là hệ quả của sự cạn kiệt 'nhân tính'. Liễu Thanh Phong là một ví dụ điển hình của con đường đó. Hắn đã quên mất mình là ai, quên mất mình vì cái gì mà tồn tại, chỉ còn lại chấp niệm về sức mạnh và quyền uy."
Dương Quân nắm chặt tay, vẻ mặt đầy nghiêm túc. Hắn, một thư sinh vốn mang khí chất nho nhã, nhưng giờ đây lại toát lên sự anh tuấn của người mang lý tưởng. "Nếu vậy, chúng ta cần một con đường rõ ràng hơn để hướng dẫn những người còn hoang mang. Một con đường mà họ không phải sợ hãi việc trở thành Liễu Thanh Phong thứ hai. Một con đường để họ có thể tu luyện, nhưng vẫn giữ trọn nhân tính." Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng. "Anh Trần, chúng ta phải làm gì?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh hướng về phía những ngọn núi xa xăm, nơi ánh trăng soi rõ những đường nét mờ ảo của thế giới đang chuyển mình. "Chúng ta không thể ép buộc ai. Chúng ta chỉ có thể gieo hạt giống nhận thức, và để họ tự mình lựa chọn. Những gì chúng ta làm ở An Bình hôm nay, chính là gieo hạt giống ấy. Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn và những kẻ cố chấp khác sẽ tìm cách phản công, có thể là tinh vi hơn, xảo quyệt hơn." Anh quay lại nhìn ba người bạn đồng hành, ánh mắt kiên định. "Ván cờ này còn dài. Nhưng chúng ta đã có một khởi đầu tốt đẹp. Lăng Nguyệt, Dương Quân, các ngươi là những người tiên phong, những người đã và đang chứng minh rằng tu sĩ có thể sống hòa mình vào nhân gian, không đánh mất bản ngã. Mộ Dung Tuyết, nàng là người chữa lành, là hiện thân của sự nhân từ mà 'Nhân Đạo' cần."
Lời giải thích của Tạ Trần về nguyên nhân sâu xa của "mất nhân tính" và sự suy yếu của Thiên Đạo đã trở thành kim chỉ nam, không chỉ cho Lăng Nguyệt, Dương Quân mà còn cho Mộ Dung Tuyết, một lời cảnh báo về những thách thức còn lớn hơn trong việc duy trì "Nhân Đạo". Lăng Nguyệt và Dương Quân hiểu rằng, họ không chỉ là những tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là những tấm gương, những người sẽ dẫn dắt hàng ngàn tu sĩ khác thoát khỏi mê lầm. Đây là sự khởi đầu cho việc Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chính thức trở thành những người tiên phong dẫn dắt các tu sĩ hòa nhập vào nhân gian, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, chỉ tay về phía biển mây lượn lờ dưới chân núi. "Chúng ta sẽ tiếp tục xây dựng. Không phải xây dựng những tông môn hùng vĩ, mà là xây dựng những cộng đồng, những nơi mà con người có thể sống bình yên, giữ trọn nhân tính, và tìm thấy giá trị thực sự của cuộc đời mình. Đây không phải là pháp thuật, mà là những nước cờ của 'nhân tâm', từng bước từng bước một." Ánh mắt anh xa xăm, chứa đựng một tầm nhìn vượt thời gian. "Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng chỉ cần chúng ta không quên cái gốc, không quên mình là 'người', thì hy vọng sẽ luôn còn đó."
Ba người còn lại nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Họ biết, con đường phía trước còn gian nan, nhưng với Tạ Trần là người dẫn lối, họ tin rằng mình có thể vượt qua. Ánh trăng vẫn đổ tràn, bao phủ Thiên Đăng Sơn trong một vẻ đẹp huyền ảo, như một điềm báo cho một kỷ nguyên mới đang dần hé lộ.
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn bảng lảng quanh những mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự, không khí trong chính điện đã trở nên sôi nổi khác thường. Tiếng chuông chùa ngân vang nhẹ, tiếng mõ gõ đều đều, và tiếng tụng kinh nhỏ đã nhường chỗ cho những cuộc thảo luận trầm thấp, đầy nhiệt huyết. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi hoa sen và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần sống động.
Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, vẫn ngồi thiền trên đài sen. Đôi mắt ông nhắm hờ, nhưng dường như lại thấu tỏ mọi điều đang diễn ra xung quanh. Xung quanh ông là "Các Tu sĩ Lạc Lối" từ nhiều tông môn khác nhau, những người đã chứng kiến tận mắt sự kiện ở Thị Trấn An Bình đêm qua. Khuôn mặt họ không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự trầm tư và ánh mắt tìm kiếm.
Một tu sĩ trẻ, với bộ đạo bào màu xám bạc, khẽ thở dài, phá vỡ một khoảnh khắc im lặng. "Ta cứ nghĩ tu luyện là để thoát kh��i vòng luân hồi, để siêu phàm nhập thánh. Để đạt được sự bất tử, để nắm giữ quyền năng tối thượng. Nhưng Liễu Thanh Phong... hắn đã siêu phàm, nhưng lại mất đi 'thánh'. Hắn có quyền năng, nhưng lại không còn là 'người'." Giọng hắn đầy vẻ chán nản, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia sáng của sự giác ngộ.
Một tu sĩ khác, một nữ tu sĩ với vẻ mặt dịu dàng, tiếp lời: "Lời của Tạ Trần tiên sinh... như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ngài ấy đã vạch trần cái sự thật trần trụi về con đường mà chúng ta đã và đang mù quáng theo đuổi. Nếu chúng ta cứ tiếp tục con đường cũ, cứ cố chấp với việc thành tiên mà đánh đổi nhân tính, liệu chúng ta có còn là 'chúng ta' nữa không? Hay chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch, sống mà như chết?" Nàng nhìn quanh những gương mặt cùng cảnh ngộ, tìm kiếm sự đồng cảm.
Những cuộc tranh luận nổ ra sau đó, không phải là tranh cãi, mà là sự chia sẻ những hoài nghi, những nỗi sợ hãi bấy lâu nay về con đường tu tiên truyền thống. Mỗi người đều tự vấn bản thân, tự nhìn lại những dấu hiệu "m���t người" nhỏ bé mà họ đã vô tình bỏ qua trên hành trình tìm kiếm sức mạnh. Có người kể về việc mình đã từng lạnh lùng bỏ qua một phàm nhân bị thương để đuổi theo một cơ duyên nhỏ. Có người thú nhận đã từng vì muốn đột phá mà nhốt mình trong bế quan hàng trăm năm, quên đi cả gia đình, bằng hữu. Những câu chuyện đó, từng chút một, vẽ nên một bức tranh u ám về cái giá phải trả cho "thành tiên" theo cách cũ.
Vô Danh Tăng, từ từ mở mắt. Ánh mắt ông vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại chứa đựng sự từ bi vô hạn. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn ý, như thể đã biết trước tất cả. Giọng nói của ông trầm ấm, chậm rãi, vang vọng khắp chính điện, như một lời thiền ngữ: "Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn. Con đường 'Nhân Đạo' chính là tìm lại cái vô hạn trong cái hữu hạn, tìm lại 'người' trong mỗi chúng ta. Tu luyện, vốn dĩ là để tâm trí được thanh tịnh, để thấu hiểu vạn vật, để làm chủ bản thân, chứ không phải để biến mình thành một vị thần vô tri, vô cảm."
Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Thiên Đạo suy yếu, không phải vì nó không còn sức mạnh, mà vì lòng người đã dần nguội lạnh. Khi mỗi người đều vì chấp niệm riêng, vì khao khát riêng mà đoạn tuyệt nhân luân, thì nguồn cội của sự sống cũng sẽ dần cạn kiệt. Tạ Trần tiên sinh đã chỉ ra một con đường khác, một con đường mà 'tiên' không phải là đích đến, mà là một phần của hành trình 'người'."
Lời khai thị của Vô Danh Tăng như một dòng nước mát, tưới vào những tâm hồn đang khô cằn. Các tu sĩ dần đạt được sự đồng thuận, ánh mắt họ không còn hoang mang mà tràn đầy quyết tâm. Họ đã tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn của mình, tìm thấy một con đường mới để đi, một mục đích mới để theo đuổi. Sự giác ngộ của "Các Tu sĩ Lạc Lối" tại Phật Sơn Tự cho thấy "Nhân Đạo" sẽ không chỉ giới hạn ở Thị Trấn An Bình mà sẽ lan tỏa rộng khắp, tạo thành một phong trào thay đổi lớn. Họ quyết định sẽ tìm kiếm Tạ Trần và các đồng minh của anh, không phải để cầu xin sức mạnh, mà để tìm hiểu sâu hơn về "Nhân Đạo", và chuẩn bị cho sự hòa nhập vào nhân gian, để trở thành một phần của kỷ nguyên mới.
Mặc dù Liễu Thanh Phong đã rút lui trong sự sụp đổ tinh thần, nhưng sự "phẫn nộ" và "đe dọa ngầm" của hắn báo hiệu rằng tư tưởng cũ sẽ không dễ dàng bị đánh bại hoàn toàn, và có thể sẽ quay lại dưới một hình thức khác, tinh vi hơn. Cuộc chiến giành lấy "nhân tâm" vẫn còn rất dài, nhưng hạt giống đã được gieo, và những mầm non đầu tiên của "Nhân Đạo" đã bắt đầu nảy nở, mang theo hy vọng về một tương lai mà con người không cần phải "thành tiên" mới tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.