Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 841: Ván Cờ Thuyết Lý: Nhân Quả Định Đoạt

Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng không khí tại Thị Trấn An Bình vẫn chưa hoàn toàn lắng dịu. Quảng trường, tuy đã được dọn dẹp phần nào nhờ sự chung sức của Thủ Lĩnh Dân Quân và bà con, vẫn còn vương vấn dấu vết của sự xáo trộn vừa qua. Những chiếc bàn gỗ, quầy hàng xiêu vẹo được dựng lại một cách vội vã, tiếng lạch cạch của đồ vật va vào nhau hòa cùng tiếng gió heo may lướt qua những mái nhà, tạo nên một bản nhạc rời rạc của sự phục hồi. Mùi thức ăn đường phố còn phảng phất, xen lẫn mùi đất ẩm và mồ hôi của những người lao động, một mùi hương chân thật của cuộc sống phàm trần.

Liễu Thanh Phong và nhóm tu sĩ của hắn, những kẻ vừa rút lui trong cơn phẫn nộ, vẫn chưa rời đi hẳn. Chúng chỉ lùi lại một khoảng cách vừa đủ, đứng lởn vởn ở rìa quảng trường, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn dầu yếu ớt không thể chạm tới. Bóng dáng họ in trên vách tường loang lổ, kéo dài và méo mó, như những bóng ma của một quá khứ đang cố chấp không chịu biến mất. Từ đó, ánh mắt Liễu Thanh Phong quét qua đám đông phàm nhân, đầy khinh miệt và sự đe dọa không che giấu. Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Bọn phàm nhân ngu muội, và những kẻ tự xưng là tiên nhân nhưng lại sa ngã! Các ngươi sẽ sớm thấy sự ngu xuẩn của mình!" Giọng nói của hắn mang theo sự tức giận bị dồn nén, như một lời nguyền rủa cho cái gọi là "Nhân Đạo" mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ra sức bảo vệ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y phấp phới trong gió đêm, đứng uy nghiêm giữa quảng trường, ánh mắt nàng vẫn kiên định không chút nao núng, đối diện trực tiếp với ánh nhìn đầy ác ý của Liễu Thanh Phong. Nàng phất tay làm dịu đám đông đang xôn xao trở lại, giọng nói trầm ổn nhưng mạnh mẽ, xuyên thấu màn đêm: "Con đường của chúng ta là bảo vệ nhân gian, không phải uy hiếp. Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được điều đó, Liễu Thanh Phong!" Lời nói của nàng không mang theo sự phẫn nộ, chỉ có một sự thật hiển nhiên, một sự thật mà Liễu Thanh Phong, trong chấp niệm của mình, mãi mãi không thể thấu hiểu. Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác, ánh mắt đảo quanh, dò xét mọi động tĩnh. Hắn siết nhẹ tay vào chuôi kiếm, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất trắc nào có thể xảy ra. "Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Phải cẩn trọng," Dương Quân khẽ nói, lời lẽ ngắn gọn nhưng chứa đầy sự lo lắng.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đôi mắt thông minh, đang tận tụy chữa trị cho một vài phàm nhân bị thương nhẹ trong lúc hỗn loạn. Nàng dùng những viên linh đan do mình chế tạo, khẽ đặt lên vết thương, ánh sáng xanh nhạt từ tay nàng tỏa ra, xoa dịu nỗi đau. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Liễu Thanh Phong, trong ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn khó tả. Nàng hiểu sự cố chấp của những kẻ như Liễu Thanh Phong, bởi nàng đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ khác "mất người" như thế nào. Nhưng nàng cũng tin vào sức mạnh của lòng nhân ái, thứ mà "Nhân Đạo" của Tạ Trần đang gieo trồng.

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, vẫn duy trì đội hình bảo vệ cùng với những dân binh khác. Tay hắn siết chặt thanh giáo thô sơ, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc khuất của quảng trường. Hắn biết, mối đe dọa không chỉ đến từ Liễu Thanh Phong, mà còn từ những tư tưởng cũ kỹ, cứng nhắc đang rình rập. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng những người phàm nhân. Sự sợ hãi đã giảm đi, thay vào đó là một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ, một ý chí không khuất phục. Tiếng cười nói, tiếng động viên, tiếng dọn dẹp vang lên khắp quảng trường, không còn là tiếng la hét hoảng loạn mà là âm thanh của sự sống, của sự kiến tạo. Những ánh mắt rụt rè ban đầu giờ đây tràn đầy quyết tâm, tràn đầy hy vọng vào một tương lai mà họ có thể tự mình xây dựng.

Từ xa, nhóm tu sĩ từ Phật Sơn Tự, những người đã đến đây để lắng nghe Lăng Nguyệt giảng giải và chứng kiến cuộc đối đầu vừa rồi, vẫn đứng đó. Ánh mắt họ không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Họ đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo của tư tưởng cũ, và sự kiên cường, nhân văn của con đường mới. Sự kiện này là một phép thử đầu tiên và thành công cho 'Nhân Đạo', nhưng cũng báo hiệu rằng sẽ có nhiều cuộc đối đầu tương tự với các tàn dư khác của tư tưởng cũ. Liễu Thanh Phong và những kẻ cùng tư tưởng sẽ không dễ dàng từ bỏ, báo trước những âm mưu và thách thức lớn hơn trong tương lai. Nhưng sự đoàn kết và khả năng tự vệ của phàm nhân, dù không có tu vi, đã gợi ý rằng 'Nhân Đạo' sẽ cần phát triển các cơ chế tự bảo vệ và phòng thủ cộng đồng một cách có hệ thống. Và sự thay đổi trong ánh mắt của 'C��c Tu sĩ Lạc Lối' cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục thu hút và thay đổi nhận thức của nhiều tu sĩ, mở rộng lực lượng của Tạ Trần. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng một chương mới đã bắt đầu, với những tia sáng hy vọng le lói giữa tàn dư của một kỷ nguyên đang sụp đổ.

***

Đêm đã xuống sâu, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, rải rác như những viên kim cương vỡ. Gió nhẹ hơn, mang theo hơi sương lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng ồn ào nhỏ dần, thay bằng tiếng thì thầm của những người chưa ngủ, và tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ quanh quảng trường. Mùi thức ăn đường phố đã nhạt đi, nhường chỗ cho một chút hương trầm nhẹ, thanh khiết thoang thoảng từ một góc nào đó, như một lời nguyện cầu không lời giữa màn đêm. Bầu không khí vẫn còn căng thẳng, dù ít hơn ban nãy, nhưng sự chờ đợi một điều gì đó lại trỗi dậy trong lòng mọi người.

Giữa lúc căng thẳng đó, một bóng người ung dung bước ra từ đám đông phàm nhân, nơi những chiếc đèn lồng giấy yếu ớt đang lung lay trong gió. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không hề có vẻ vội vã hay sợ hãi, mà mang theo một sự tự tại đến kỳ lạ. Hắn đi thẳng đến trung tâm quảng trường, nơi ánh sáng yếu ớt của một vài ngọn lửa còn sót lại chiếu rọi. Đó là Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh quen thuộc. Thân hình hắn gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn không có khí thế cường tráng của người luyện võ hay uy áp của bậc tu sĩ, nhưng lại có một sự hiện diện không thể bỏ qua, một trường khí vô hình khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về phía hắn.

Liễu Thanh Phong, đang đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ ở rìa quảng trường, nhíu mày lại khi thấy Tạ Trần. Hắn không hiểu kẻ phàm nhân này định làm gì, lại dám tiến ra đối mặt với hắn. Ánh mắt hắn đầy vẻ khinh miệt và nghi hoặc, như thể đang nhìn một con kiến không biết tự lượng sức mình. "Kẻ phàm nhân? Ngươi muốn làm gì? Lại là một kẻ ngu muội khác muốn chết sao?" Giọng hắn vang lên lạnh lùng, chứa đựng sự bất mãn và ngạo mạn.

Tạ Trần dừng lại giữa quảng trường, cách Liễu Thanh Phong một khoảng không quá xa. Anh đối diện trực tiếp với hắn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh chậm rãi đưa tay ra, khẽ phất một cái, ra hiệu cho Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lùi lại, như muốn nói rằng, cuộc đối đầu này, anh muốn tự mình giải quyết, không cần đến sức mạnh của tu vi. Lăng Nguyệt và Dương Quân, dù trong lòng vẫn còn một chút lo lắng, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tạ Trần, họ hiểu rằng đây là một bước đi đã được định trước. Họ lùi lại vài bước, vẫn giữ thái độ cảnh giác, nhưng ánh mắt nhìn Tạ Trần tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. Mộ Dung Tuyết cũng ngừng tay, dõi theo Tạ Trần với vẻ mặt trầm tư.

Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo vải bố của Tạ Trần, khiến hắn trông càng thêm mảnh khảnh giữa không gian rộng lớn của quảng trường. Anh hít một hơi thật sâu, dường như đang thu nạp toàn bộ không kh�� của nhân gian vào trong lồng ngực. Giọng nói của Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, không cao giọng, nhưng lại có một sức nặng khó tả, vang vọng khắp quảng trường tĩnh mịch, khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. "Chỉ là muốn nói chuyện một chút, Liễu huynh. Về nhân quả, và về con đường mà huynh đang đi."

Những lời của Tạ Trần không phải là một lời thách thức, mà giống như một lời mời gọi, một lời gợi mở. Nhưng trong tai Liễu Thanh Phong, chúng lại như những nhát dao vô hình, chọc tức sự kiêu ngạo của hắn. Hắn cười khẩy, vẫn chưa hiểu được sự nguy hiểm tiềm tàng trong sự bình thản của kẻ phàm nhân này. Hắn không biết rằng, trước mặt hắn không phải là một kẻ yếu đuối, mà là một trí tuệ sắc bén, một khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường, một "điểm neo nhân quả" có thể định đoạt vận mệnh thế giới.

Tạ Trần đứng đó, không có hào quang, không có pháp lực, chỉ có một thân thư sinh gầy gò, nhưng lại tỏa ra một khí chất khiến tất cả mọi người phải nín thở. Phàm nhân nhìn hắn với ánh mắt kính nể và hy vọng. Các tu sĩ "lạc lối" từ Phật Sơn Tự, những người đang tìm kiếm một con đường mới, nhìn hắn với sự tò mò và một chút kinh ngạc. Họ cảm nhận được một điều gì đó khác biệt, một sức mạnh không thể định nghĩa, không đến từ tu vi, mà đến từ chính con người Tạ Trần.

Anh không cần một thanh kiếm sắc bén để chiến đấu, cũng không cần một đạo pháp cao siêu để trấn áp. Vũ khí của Tạ Trần là trí tuệ, là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật, về mối liên hệ nhân quả chằng chịt giữa mọi hành động và hệ quả của chúng. Anh không tìm cách đánh bại Liễu Thanh Phong bằng vũ lực, mà muốn đánh bại hắn bằng lý lẽ, bằng cách phơi bày sự trống rỗng trong chấp niệm của hắn, và bằng cách khiến hắn phải đối mặt với chính cái giá mà hắn đang phải trả cho con đường "mất người" của mình. Đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu của tư tưởng, một ván cờ thuyết lý, nơi mỗi lời nói của Tạ Trần đều là một nước cờ, từng bước đẩy đối thủ vào thế bí.

***

Đêm đã khuya, không gian Thị Trấn An Bình chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những mái nhà và tiếng lá cây xào xạc. Những vì sao trên trời càng lúc càng lấp lánh, như vô vàn con mắt đang dõi theo cuộc đối thoại phi thường giữa một phàm nhân và một tu sĩ. Không khí lạnh lẽo dần thấm vào da thịt, mang theo mùi sương đêm và đất ẩm, nhưng không ai trong đám đông phàm nhân hay tu sĩ dám nhúc nhích, tất cả đều nín thở lắng nghe từng lời Tạ Trần. Đôi khi, tiếng nấc nghẹn khe khẽ của ai đó trong đám đông vọng lại, thể hiện sự căng thẳng tột độ.

Tạ Trần vẫn giữ vững tư thế, ánh mắt xuyên thấu của hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, không hề cao giọng hay mang theo bất kỳ sự phán xét nào, nhưng mỗi câu chữ đều như những mũi kim sắc bén, từng chút một đâm thẳng vào tâm trí, vào những góc khuất sâu thẳm nhất trong nội tâm Liễu Thanh Phong. "Ngươi nói muốn cứu Thiên Đạo, Liễu huynh," Tạ Trần bắt đầu, lời nói chậm rãi, cân nhắc, "nhưng cái giá phải trả lại là biến mình thành th��� không còn là 'người'. Cái 'Thiên Đạo' đó, liệu có còn đáng để cứu khi không còn 'nhân' để cảm nhận nó? Khi không còn ai để trân trọng những gì nó ban tặng, không còn ai để trải nghiệm sự sống dưới vòm trời đó, thì sự tồn tại của Thiên Đạo còn ý nghĩa gì?"

Liễu Thanh Phong nhíu mày, ban đầu hắn vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, định ngắt lời Tạ Trần, nhưng những câu hỏi của hắn lại quá đỗi sắc bén, khiến hắn phải khựng lại. Hắn chưa từng nghĩ theo hướng đó. Đối với hắn, Thiên Đạo là quy tắc, là nền tảng của tu luyện, là thứ phải được bảo vệ bằng mọi giá, kể cả khi phải từ bỏ những cảm xúc phàm tục.

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn như đang nhìn thấu quá khứ, hiện tại và tương lai. "Nhân quả không phải là báo ứng tức thời, Liễu huynh, mà là sự tuần hoàn tất yếu, một quy luật bất biến của vũ trụ. Ngươi gieo hạt vô cảm, sẽ gặt hái sự cô độc. Ngươi khinh miệt sự sống, sẽ mất đi ý nghĩa của chính mình. Sự 'mất người' không chỉ là mất cảm xúc, mà là mất đi ý nghĩa tồn tại. Ngươi luyện hóa tinh hoa nhật nguyệt, hấp thụ linh khí đất trời, nhưng lại dần đánh mất những gì làm nên một con người. Ngươi nghĩ rằng mình đang mạnh mẽ hơn, nhưng thực chất, ngươi đang trở nên trống rỗng hơn, giống như một cái bình bằng vàng rỗng ruột, lấp lánh bên ngoài nhưng bên trong chẳng có gì."

Liễu Thanh Phong bắt đầu cảm thấy khó chịu. Hắn giận dữ, cố gắng phủ nhận. "Ngươi... ngươi nói nhảm! Ta là tiên nhân, ta có đạo tâm kiên cố! Làm sao có thể...?" Hắn muốn nói rằng hắn không hề "mất người", rằng hắn vẫn còn ý chí, còn mục tiêu. Nhưng lời nói của Tạ Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng hắn. Hắn nhớ lại những lúc mình ra tay với phàm nhân mà không chút động lòng, nhớ lại sự thờ ơ của mình trước những nỗi đau khổ của thế gian, những điều mà hắn trước đây cho là dấu hiệu của sự siêu thoát, của một đạo tâm kiên cố.

Tạ Trần vẫn bình thản, không để sự giận dữ của Liễu Thanh Phong làm lay động. "Đạo tâm kiên cố, nhưng nhân tâm thì sao, Liễu huynh? Ngươi còn nhớ cảm giác tiếc nuối khi thấy một bông hoa tàn, hay sự vui sướng khi thấy trẻ thơ cười đùa không? Ngươi còn nhớ cái se lạnh của gió thu, hay cái ấm áp của ánh nắng ban mai không? Ngươi còn nhớ mùi hương của bữa cơm nhà mẹ nấu, hay cảm giác lo lắng cho người thân không?" Tạ Trần không chỉ nói về những cảm xúc lớn lao, mà còn là những điều nhỏ nhặt, giản dị nhất làm nên cuộc sống của một phàm nhân. "Nhìn vào những kẻ theo ngươi, và nhìn lại chính mình. Họ có còn ánh sáng trong mắt không? Hay chỉ là sự trống rỗng, sự chai sạn mà họ gọi là 'siêu phàm'?"

Liễu Thanh Phong từ chỗ ngạo mạn, trừng mắt nhìn, giờ đây khuôn mặt hắn dần trở nên tái nhợt, chân tay bắt đầu run rẩy nhẹ. Hắn bất giác chạm vào ngực mình, như thể muốn tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một cảm giác ấm áp, một nhịp đập quen thuộc của trái tim. Hắn cố gắng nhớ lại những cảm xúc mà Tạ Trần vừa nhắc đến, nhưng chỉ thấy một sự mờ mịt, một khoảng trống rỗng đáng sợ. Hắn đã từng khinh miệt những cảm xúc đó, cho rằng chúng là xiềng xích trói buộc bước chân tu hành. Nhưng giờ đây, những lời c��a Tạ Trần lại khiến hắn nhận ra rằng, khi buông bỏ những xiềng xích đó, hắn cũng đã đánh mất chính mình. Sự thờ ơ với nỗi đau của phàm nhân, sự khinh miệt đối với những sinh linh không có tu vi, sự trống rỗng trong ánh mắt khi đối diện với cái chết của kẻ yếu, những điều đó, giờ đây, không còn là dấu hiệu của sự siêu thoát, mà là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự "mất người" mà hắn không hề nhận ra.

Các tu sĩ "lạc lối" từ Phật Sơn Tự, những người đang đứng gần đó, cũng há hốc miệng. Ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển thành kinh hãi và thấu hiểu. Họ đã từng nghe về lý thuyết "mất người", nhưng chưa bao giờ nó được phơi bày một cách trần trụi và đáng sợ như vậy. Họ nhìn nhau, nhìn vào những kẻ cùng phe với Liễu Thanh Phong, và rồi nhìn lại chính mình. Một số người run rẩy, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thán phục. Họ hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến của pháp thuật, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, nơi Tạ Trần đã giành chiến thắng một cách tuyệt đối bằng chính trí tuệ của mình. Thủ Lĩnh Dân Quân và các phàm nhân, dù không hiểu hết những khái niệm triết lý sâu xa, nhưng họ cảm nhận được sự thật trong lời nói của Tạ Trần, và sự sợ hãi của Liễu Thanh Phong. Họ thấy một kẻ mạnh mẽ với tu vi cao cường đang tan rã từ bên trong, chỉ bằng những lời nói của một thư sinh gầy gò.

Liễu Thanh Phong lùi lại một bước, ánh mắt hắn hoảng loạn, không còn vẻ kiêu ngạo hay phẫn nộ. Hắn cảm thấy như một bức tường vững chắc trong lòng mình đang sụp đổ, để lộ ra một vực thẳm trống rỗng. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn đám đông phàm nhân, và nhìn những kẻ đồng hành của mình, những người cũng đang bắt đầu lộ ra vẻ bối rối, sợ hãi. Hắn nhận ra, sự "mất người" không phải là một cái giá phải trả cho sự siêu phàm, mà là một cái bẫy chết người, một con đường dẫn đến sự hủy diệt của chính bản thân. Sự thất bại của Liễu Thanh Phong không phải là cái kết cho hắn, mà là sự khởi đầu cho một hình thức đối đầu mới, có thể hắn sẽ tìm cách báo thù hoặc chuyển sang các phương pháp ngầm, xảo quyệt hơn.

Tạ Trần không nói thêm lời nào. Anh chỉ đứng đó, bình thản, để những lời nói của mình tự mình gieo rắc hạt giống nhận thức. Cái nhìn thấu suốt của anh đã khiến Liễu Thanh Phong phải tự mình từ bỏ ý định, không phải vì sợ hãi sức mạnh bên ngoài, mà vì sợ hãi sự trống rỗng bên trong. Việc các tu sĩ 'lạc lối' bị lời nói của Tạ Trần lay động sâu sắc cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục lan rộng, chuyển hóa nhiều tu sĩ từ bên trong, tạo ra một làn sóng thay đổi lớn hơn.

Liễu Thanh Phong không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn quay người lại, không nói một lời, như một cái bóng đổ nát, vội vã rời đi. Các tu sĩ còn lại của hắn, với ánh mắt thất thần, cũng vội vã đi theo, bỏ lại phía sau một không gian tĩnh mịch. Họ không còn vẻ ngạo mạn, chỉ còn sự bối rối và nỗi sợ hãi ẩn sâu.

Tạ Trần vẫn đứng giữa quảng trường, dưới ánh sao khuya. Một làn gió lạnh thổi qua, làm vạt áo vải bố của hắn bay nhẹ. Anh không chiến thắng bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, bằng cách chỉ ra những mối liên hệ nhân quả sâu sắc nhất, khiến đối thủ phải tự mình nhận ra sự sai lầm trong con đường của họ. Sự kiện này nhấn mạnh rằng dù Thiên Đạo cũ đã suy yếu, nhưng cuộc chiến giành lấy 'nhân tâm' và kiến tạo 'Nhân Đạo' vẫn còn rất dài, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng.

Đám đông phàm nhân và tu sĩ "lạc lối" nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy kính phục và biết ơn. Họ đã chứng kiến một điều kỳ diệu: một trận chiến không tiếng súng, một chiến thắng của lý lẽ và nhân tính. Tạ Trần một lần nữa chứng minh rằng 'quyền lực' thực sự không nằm ở tu vi hay vũ lực, mà ở trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất thế giới, củng cố vị thế của anh như người kiến tạo 'ván cờ định mệnh' cho kỷ nguyên mới. Anh vẫn là một phàm nhân, nhưng tầm vóc của anh đã vượt xa bất kỳ tiên nhân nào trong mắt họ. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi.

Quảng trường Thị Trấn An Bình dần chìm vào sự yên bình, nhưng trong lòng mỗi người, một hạt giống mới đã được gieo trồng, hạt giống của "Nhân Đạo", của sự thức tỉnh về giá trị của nhân tính, của một tương lai mà không cần phải "thành tiên" mới có được sự trọn vẹn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free