Nhân gian bất tu tiên - Chương 840: Bạo Động Tại Thị Trấn An Bình: Lời Cảnh Báo Từ Quá Khứ
Dòng cảm xúc chân thật, nguyên sơ tuôn trào từ Lăng Nguyệt Tiên Tử như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn khô cằn của những kẻ đã từng lạc lối. Lời nàng nói, không phải là đạo lý cao siêu hay pháp quyết thâm ảo, mà là sự bộc bạch của một linh hồn đã trải qua vực thẳm của sự trống rỗng, và tìm thấy ánh sáng để trở về. Sự "mất người" mà nàng miêu tả, cái cảm giác đánh mất chính mình, những ký ức, những rung động sâu kín nhất, đã khắc sâu vào lòng người nghe một nỗi sợ hãi tột cùng, bởi lẽ, đó cũng chính là điều họ đang trải qua, từng chút một.
"Ta... ta đã quên mất cảm giác của mưa rơi trên mặt... Quên mất tiếng cười của con trẻ... Ta... ta là ai?" Một tu sĩ trung niên, ánh mắt đờ đẫn, giọng nói run rẩy, bỗng thốt lên những lời đau đớn, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Hắn ta gục xuống, vùi mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên bần bật. Nỗi ân hận, sự sợ hãi và niềm khao khát tìm lại chính mình đã bùng lên trong lòng hắn. Đó không chỉ là lời của một người, mà là tiếng lòng chung của cả một thế hệ tu sĩ, những kẻ đã trót dâng hiến tất cả cho con đường trường sinh, để rồi nhận ra cái giá phải trả là chính bản ngã của mình.
Dương Quân bước tới, đặt tay lên vai tu sĩ đó, giọng nói ấm áp nhưng đầy nghị lực, như một dòng chảy vực dậy niềm tin. "'Nhân Đạo' không bắt chúng ta buông bỏ sức mạnh, tiền bối, mà là tìm lại mục đích chân chính của nó – bảo vệ, yêu thương, và cảm nhận cuộc sống. Chúng ta có thể tìm lại những cảm xúc đã mất, tìm lại những kỷ niệm đã phai mờ. Chúng ta có thể xây dựng một thế giới mà ở đó, sức mạnh không phải là để thống trị, mà là để phụng sự, để kiến tạo những giá trị nhân sinh. Đây là con đường mới, con đường không cần đánh đổi bản thân để đổi lấy quyền năng ảo vọng. Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường này." Lời hắn nói như một lời hứa, một lời mời gọi chân thành, mở ra một cánh cửa mới cho những linh hồn đang bơ vơ.
Mộ Dung Tuyết, sau khi nhận những lời cảm tạ từ người nhà chàng trai, cũng tiến lại gần. Nàng khẽ gật đầu với những tu sĩ cũ, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên quyết, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trong đêm đông. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? 'Nhân Đạo' không phải là một lời hứa xa vời, mà là những hành động cụ thể mỗi ngày, những lựa chọn nhân văn trong từng khoảnh khắc sống." Nàng không chỉ nói, mà nàng đã chứng minh bằng hành động, bằng chính bàn tay đã cứu chữa bao sinh linh, mang lại ánh sáng cho những cuộc đời tưởng chừng đã chìm vào bóng tối.
Những lời nói của ba người đã thực sự chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của các tu sĩ cũ. Ánh mắt hoài nghi, trống rỗng ban đầu đã nhường chỗ cho sự suy tư, sự khao khát và cuối cùng là một tia hy vọng mong manh. Một vài người ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và cầu thị. Họ bắt đầu đến gần hơn, không còn giữ vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự bối rối và khao khát được chỉ dẫn. "Tiên tử, chúng tôi... chúng tôi phải làm gì đây? Làm sao để tìm lại những điều đã mất?" Một người khác run rẩy hỏi, như thể đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh giữa biển cả mênh mông, trong giọng nói ẩn chứa nỗi tuyệt vọng và mong mỏi tìm thấy một lối thoát.
Tạ Trần, trên Thiên Đăng Sơn xa xăm, lặng lẽ quan sát tất cả. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo, và nó đang nảy mầm trong những mảnh đất tâm hồn khô cằn nhất. Sự thức tỉnh của những tu sĩ này, dù chỉ là bước khởi đầu, đã báo hiệu một sự thay đổi lớn lao. Kỷ nguyên mới không đến trong một sớm một chiều, nhưng nó đang dần hình thành, từ những khoảnh khắc nhân văn, từ những giọt nước mắt hối hận và từ những tia hy vọng le lói giữa tàn dư của một thế giới cũ đang sụp đổ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách, nhưng ít nhất, 'ván cờ định mệnh' mà hắn đã sắp đặt, đang dần đi đúng hướng. Những người như Lăng Nguyệt Tiên Tử, đã từng "mất người", giờ đây lại trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho những kẻ lạc lối khác, một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự tái sinh cảm xúc. Và chính điều đó, mới là thứ sức mạnh chân chính, vượt xa mọi phép thuật và tu vi.
***
Giữa trưa, nắng nhẹ dát vàng trên những mái ngói rêu phong và con đường lát đá xám ở Thị Trấn An Bình. Không khí nhộn nhịp lan tỏa khắp quảng trường trung tâm, nơi tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hối hả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đời thường đầy sức sống. Mùi thơm của bánh nướng, mùi cay nồng của gia vị, mùi gỗ mục và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Những người nông dân chất phác mang rau củ quả tươi rói từ ruộng vườn đến bán, những người thợ thủ công khéo léo trưng bày sản phẩm của mình, còn những bà mẹ trẻ thì dắt díu con nhỏ chạy chơi, tiếng cười giòn tan vang vọng. Tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, một sự khởi đầu mới cho một kỷ nguyên không còn phụ thuộc vào linh khí hay tu vi.
Đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình như một lưỡi dao sắc bén xé tan bầu không khí ấm cúng, cắt ngang những tiếng cười nói, khiến mọi âm thanh dường như đông cứng lại. Đám đông đang nhộn nhịp bỗng chốc im bặt, ánh mắt sợ hãi đổ dồn về phía cuối quảng trường. Một nhóm tu sĩ, ăn vận y phục cũ kỹ, ánh mắt tiều tụy nhưng đầy vẻ cuồng nhiệt, bước vào. Dẫn đầu bọn họ là một nam tử thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, tay lăm lăm một thanh kiếm cổ xưa mang tên Bích Lạc. Chính là Liễu Thanh Phong, một tu sĩ từng có địa vị không nhỏ trong một tiên môn đã suy tàn, một kẻ vẫn còn cố chấp với niềm tin vào Thiên Đạo cũ và sự ưu việt của tu vi. Vẻ ngoài chính trực của hắn không thể che giấu đi ánh mắt ẩn chứa sự t�� phụ, xen lẫn sự phẫn nộ và tuyệt vọng trước sự thay đổi của thời cuộc. Các tu sĩ đi cùng hắn cũng mang vẻ hoang mang, mệt mỏi, nhưng bị khí thế của Liễu Thanh Phong áp chế, đành phải theo sau.
"Các ngươi phàm nhân ngu muội!" Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng khắp quảng trường, mang theo một làn sóng linh lực vô hình khiến không khí chấn động, những người yếu ớt hơn phải lùi lại, ôm đầu. "Thiên Đạo suy yếu không có nghĩa là tiên môn không còn! Các ngươi dám đi theo cái gọi là 'Nhân Đạo' vô tri đó sao? Cái thứ đạo lý thấp hèn chỉ dành cho những kẻ không có khả năng tu luyện! Cái thứ mà chỉ khiến các ngươi sa đọa trong cái gọi là 'cuộc sống bình thường'?" Hắn ta quét ánh mắt khinh miệt qua đám đông đang run rẩy. "Cái gọi là 'Nhân Đạo' đó, chẳng qua chỉ là lời dối trá để che đậy sự yếu kém của các ngươi! Sức mạnh mới là chân lý! Chỉ có tu vi mới mang lại sự bất tử, sự trường tồn! Các ngươi đang bị lừa dối!"
Lời hắn nói như sấm sét giáng xuống, cùng với áp lực linh lực không ngừng đè nén, khiến không ít quầy hàng nhỏ rung chuyển. Một người bán rau củ già nua không giữ được thăng bằng, cả sọt rau đổ ụp xuống đất, những củ cải lăn lóc. Hắn ta còn chưa kịp hoàn hồn thì Liễu Thanh Phong đã phất tay áo. Một luồng linh lực vô hình, mạnh mẽ hơn, như một cơn lốc thổi qua. "Mau thần phục, bằng không...!" Luồng linh lực đó không chỉ đánh đổ vài quầy hàng khác, mà còn hất tung một vài phàm nhân yếu ớt, khiến họ ngã lăn ra đất, rên rỉ vì đau đớn. Một đứa trẻ đang chơi đùa cạnh mẹ bỗng chốc bật khóc nức nở vì sợ hãi, tiếng khóc xé lòng.
"A! Cứu mạng!" Tiếng la hét hoảng loạn bùng lên như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Đám đông phàm nhân bắt đầu chen lấn, giẫm đạp lên nhau để thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Mùi thức ăn thơm ngon giờ đây đã bị thay thế bằng mùi khói bụi, mùi mồ hôi lạnh toát và mùi sợ hãi. Sự hỗn loạn bao trùm quảng trường, những gương mặt chất phác giờ đây biến dạng vì kinh hoàng. Họ không hiểu vì sao mình lại bị đối xử như vậy, không hiểu vì sao cuộc sống yên bình vừa chớm nở lại bị những kẻ mang danh tu s�� này phá hoại. Sự sợ hãi tột cùng khiến họ quên đi cả triết lý 'Nhân Đạo' vừa mới được gieo mầm. Trong khoảnh khắc đó, sức mạnh tu vi vẫn là nỗi ám ảnh, là quyền uy tối thượng mà họ không thể chống lại. Liễu Thanh Phong nhìn cảnh tượng đó, trong mắt lóe lên một tia thỏa mãn méo mó, như thể sự sợ hãi của phàm nhân là minh chứng cho sự đúng đắn trong tư tưởng của hắn. Hắn tin rằng, chỉ cần đủ bạo lực và áp chế, những kẻ phàm nhân ngu muội này sẽ lại quy phục, và trật tự cũ sẽ được tái lập. Hắn không hề thấy sự nhục nhã, chỉ thấy một cơ hội để khẳng định lại quyền uy đã mất.
***
Không khí trên quảng trường Thị Trấn An Bình bỗng trở nên căng như dây đàn, nặng nề đến nghẹt thở dưới áp lực của linh lực và sự hoảng loạn. Ánh nắng ban trưa, tưởng chừng hiền hòa, nay lại trở nên gay gắt đến chói mắt, như muốn nhấn chìm cảnh tượng hỗn loạn dưới ánh sáng khắc nghiệt. Những tiếng la hét, khóc lóc của phàm nhân vẫn vang vọng, nhưng ngay lập tức, một luồng khí tức khác, thanh tao và kiên định, đột ngột xuất hiện, như một cơn gió mát thổi tan đi bầu không khí ngột ngạt.
Từ một con đường nhỏ dẫn vào quảng trường, ba bóng người xuất hiện, nhanh nhẹn như những tia chớp xé ngang không gian. Người đi đầu, thân hình cao ráo, thanh thoát, khoác lên mình tiên bào trắng thuần không họa tiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua cảnh tượng hoang tàn, từ những quầy hàng đổ nát đến những phàm nhân đang co rúm trong sợ hãi, ánh lên sự lạnh lùng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi phẫn nộ sâu sắc. Kế bên nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt sáng rực lý tưởng, bộ đạo bào lam nhạt lay động trong gió, tay hắn đã siết chặt lấy chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Và cuối cùng là Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, gương mặt thông minh nhưng thoáng vẻ lo lắng, nàng không chần chừ một giây, lập tức lao đến chỗ những phàm nhân bị thương.
Ánh sáng xanh lục nhạt nhòa, ấm áp bỗng phát ra từ lòng bàn tay Mộ Dung Tuyết, bao phủ lấy những vết thương bầm tím, xoa dịu những cơn đau. Nàng quỳ xuống bên một đứa bé đang khóc nức nở vì bị trầy xước, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trán nó, lời nói dịu dàng như gió thoảng: "Đừng sợ, có ta ở đây." Hành động nhanh chóng, đầy lòng trắc ẩn của nàng tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong, như một ánh sáng hy vọng bừng lên giữa bóng tối. "Đau đớn này là vô nghĩa... Chúng ta không cần phải chịu đựng nó," nàng khẽ thốt lên, không chỉ với đứa bé mà còn như một lời nhắc nhở cho tất cả mọi người, kể cả chính mình, về cái giá của bạo lực.
Liễu Thanh Phong, khi thấy ba người xuất hiện, ánh mắt hắn thoáng qua sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành vẻ coi thường và tức giận. "Hừ! Lăng Nguyệt, ngươi đã bị ma quỷ của 'Nhân Đạo' mê hoặc rồi! Cái gọi là nhân tính chỉ là sự yếu đuối! Sức mạnh mới là chân lý!" Hắn gầm lên, chất vấn, kiếm Bích Lạc trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm minh lạnh lẽo. "Ngươi, một Tiên Tử cao quý, lại cam tâm sa đọa, đi theo cái thứ đạo lý thấp hèn này? Ngươi đã quên mất vinh quang của tiên môn, quên mất con đường trường sinh bất tử mà chúng ta hằng theo đuổi sao?" Hắn không thể chấp nhận được sự thay đổi của Lăng Nguyệt, coi đó là sự phản bội lại tất cả những giá trị mà hắn tin tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, đứng chắn giữa Liễu Thanh Phong và đám đông phàm nhân đang co rúm. Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt nàng chứa đựng một sức mạnh kiên định không gì lay chuyển được. "Liễu Thanh Phong, ngươi vẫn còn chấp mê bất ngộ! Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm là gốc. Ngươi dùng bạo lực để tái lập trật tự gì? Đây không phải là con đường!" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, như tiếng chuông ngân vang, đánh thẳng vào tâm trí Liễu Thanh Phong. "Con đường của ngươi chỉ dẫn đến sự hủy diệt, sự trống rỗng! Ngươi đang cố gắng níu giữ một tàn dư của quá khứ đã mục ruỗng, bằng cách giẫm đạp lên sinh linh vô tội!" Nàng không dùng tu vi để áp chế, mà dùng lời lẽ sắc bén, những đạo lý chân chính để đối đáp, mỗi lời nói như một nhát kiếm đâm vào sự tự phụ của Liễu Thanh Phong.
Dương Quân không nhịn được nữa, hắn tiến lên một bước, thân hình tuấn tú toát ra một vẻ anh tuấn đầy chính nghĩa. "Các hạ, hành động này của ngươi không hề xứng đáng là người tu đạo! Ngươi tự xưng là bảo vệ Thiên Đạo, nhưng lại dùng sức mạnh để gây hại cho chúng sinh, để gieo rắc sợ hãi? Đây không phải là đạo mà là tà! Hãy dừng tay! Nếu không, Dương Quân này sẽ không khách khí!" Lời hắn dứt khoát, mang theo một làn sóng nhiệt huyết và quyết tâm, khí thế chiến đấu đã bắt đầu bùng lên quanh người hắn. Hắn không ngần ngại đối mặt với kẻ mạnh hơn để bảo vệ những người yếu đuối.
Liễu Thanh Phong bật cười khẩy, một nụ cười đầy sự khinh miệt và điên cuồng. "Không khách khí? Hỡi kẻ phàm nhân ngông cuồng! Ngươi dám nói những lời đó với ta sao? Ngươi nghĩ cái thứ 'Nhân Đạo' yếu ớt của các ngươi có thể chống lại sức mạnh trường tồn của tu vi?" Hắn phóng ra một luồng linh lực mạnh hơn, nhưng lần này, nó không chạm tới phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ khẽ phất tay áo, một bức tường linh lực vô hình lập tức hiện ra, chặn đứng luồng công kích của hắn, khiến nó tan biến vào hư không. Không có tiếng nổ lớn, không có sự hủy diệt, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một sức mạnh được kiểm soát hoàn toàn.
Cả quảng trường nín thở. Ánh mắt sợ hãi của phàm nhân dần chuyển sang kinh ngạc, rồi ngưỡng mộ. Họ chứng kiến Lăng Nguyệt Tiên Tử, D��ơng Quân và Mộ Dung Tuyết không chỉ bảo vệ họ bằng sức mạnh, mà còn bằng lý lẽ, bằng lòng trắc ẩn, bằng một thứ đạo lý hoàn toàn khác biệt. Mộ Dung Tuyết vẫn miệt mài chữa trị, ánh sáng xanh lục từ tay nàng như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm những trái tim đang lạnh giá. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt đầy thương cảm, như thể hắn mới là người đáng thương nhất, kẻ đang đánh mất chính mình mà không hay biết. Cuộc đối đầu không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự đối đầu giữa hai tư tưởng, hai con đường hoàn toàn đối lập. Lăng Nguyệt đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố, kiên cường và bất khuất, biểu tượng cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành.
***
Trong khi sự hỗn loạn và căng thẳng đang bao trùm Thị Trấn An Bình, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn cao vợi, một không gian hoàn toàn đối lập hiện hữu. Ngọn núi sừng sững vươn mình giữa trời xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, như những dải lụa mềm mại vắt ngang đỉnh núi. Nắng ấm trải đều trên những tán cây cổ thụ, xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng vàng óng trên nền đất rêu phong. Tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng chuông gió thanh thoát từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản trên đỉnh, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và an yên. Mùi cây cỏ tươi mới, mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng từ miếu đá, khiến tâm hồn người ta trở nên nhẹ nhõm, thoát tục.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát của một thư sinh, đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng lì trước ngôi miếu. Đôi mắt sâu thẳm, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây đang nhắm nghiền. Khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, không chút biểu cảm, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta có thể cảm nhận được một luồng tư tưởng mãnh liệt đang vận hành bên trong. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không hề bị gió núi làm xao động.
Trong tâm trí hắn, 'Nhân Quả Luân Bàn' khẽ lay động, không ngừng xoay tròn trong một không gian vô hình. Mỗi vòng quay, mỗi rung động nhỏ nhất của nó đều phản chiếu những diễn biến đang xảy ra ở Thị Trấn An Bình. Tạ Trần không cần mở mắt, không cần dùng bất kỳ phép thuật nào, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng từng tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân, từng lời lẽ sắc bén của Lăng Nguyệt, từng luồng linh lực va chạm vô hình giữa hai phe đối lập. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong, sự kiên định của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và cả nỗi lo lắng, lòng trắc ẩn của Mộ Dung Tuyết. Tất cả những cảm xúc, những hành động đó đều là những sợi dây nhân quả đan xen, thắt chặt và định hình lại vận mệnh của thế giới.
"Mỗi hạt mầm gieo xuống đều cần trải qua bão tố để bén rễ sâu," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm tĩnh và đầy suy tư. "Sự kiên định của nhân tâm mới là sức mạnh thật sự. Ván cờ này, ta tin vào những quân cờ của mình."
Hắn biết, cuộc đối đầu ở Thị Trấn An Bình không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một phép thử tất yếu, một bước đi quan trọng trong 'ván cờ định mệnh' mà hắn đã sắp đặt. Hắn đã gieo hạt mầm 'Nhân Đạo', và giờ đây, hạt mầm đó cần phải đối mặt với những cơn gió ngược, những thử thách khắc nghiệt để chứng tỏ sức sống mãnh liệt của nó. Liễu Thanh Phong, với tất cả sự tự phụ và chấp niệm vào quyền lực tu vi đã lỗi thời, chính là một phần của cơn bão đó. Hắn ta đại diện cho tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một sự níu kéo tuyệt vọng vào cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" khi mà bản chất của Thiên Đạo đã suy tàn, và "bất tử" chỉ là cái vỏ bọc cho sự "mất người".
Tạ Trần tin tưởng vào Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết. Nàng Tiên Tử đã từng "mất người" giờ đây đã tìm lại được cảm xúc, trở thành một biểu tượng sống động cho sự tái sinh của nhân tính. Dương Quân, với lòng nhiệt huyết và chính nghĩa, là ngọn lửa dẫn lối cho những kẻ còn hoài nghi. Còn Mộ Dung Tuyết, với lòng nhân ái vô bờ, là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị của sự sống, của việc "cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo". Hắn không can thiệp trực tiếp, không phải vì hắn thờ ơ, mà vì hắn hiểu rằng, sức mạnh của 'Nhân Đạo' phải được xây dựng từ bên trong, từ sự lựa chọn tự nguyện của mỗi cá nhân, từ khả năng tự bảo vệ và đoàn kết của cộng đồng. Nếu hắn can thiệp, đó sẽ lại là sự áp đặt của quyền lực, một vòng lặp không hồi kết của Thiên Đạo cũ.
'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí hắn tiếp tục xoay nhẹ, như một lời nhắc nhở về sự phức tạp của mọi mối liên hệ. Hắn thấy những sợi dây nhân quả từ Liễu Thanh Phong đang yếu dần, bị những sợi dây nhân quả của lòng nhân ái, sự kiên định và đoàn kết của phàm nhân bao vây, xiềng xích. Đây không phải là một trận chiến linh lực, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của nhân tâm. Tạ Trần biết, những gì diễn ra hôm nay chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều Liễu Thanh Phong khác, nhiều chấp niệm khác cần phải được hóa giải. Nhưng mỗi lần như vậy, hạt mầm 'Nhân Đạo' sẽ càng bén rễ sâu hơn, càng vững chắc hơn, và những người tin vào nó sẽ càng thêm kiên cư��ng.
Hắn thở ra một hơi thật nhẹ, không gian xung quanh hắn dường như cũng theo đó mà trở nên tĩnh lặng hơn. Tạ Trần không cần danh hiệu cứu thế, không cần sức mạnh bá chủ. Hắn chỉ mong muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và kiến tạo một thế giới mà ở đó, mọi người cũng có thể làm được điều tương tự. 'Ván cờ định mệnh' này, không phải là để hắn chiến thắng, mà là để nhân gian tìm thấy con đường của chính mình, con đường thoát khỏi sự phụ thuộc vào Thiên Đạo mục ruỗng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một sắc cam đỏ rực rỡ, dịu mát, xoa dịu đi những vết thương của buổi trưa hỗn loạn. Mùi khói bụi dần tan đi, thay vào đó là mùi đất ẩm và thảo dược thoang thoảng từ bàn tay của Mộ Dung Tuyết, mang theo một hơi thở của sự bình yên và hồi sinh.
Liễu Thanh Phong, sau khi nhận ra rằng những lời lẽ sắc bén của Lăng Nguyệt Tiên Tử và sự kiên định của Dương Quân đã khiến hắn không thể tiếp tục áp đặt quyền uy, mà còn khiến các tu sĩ đi cùng hắn bắt đầu dao động, đành phải nghiến răng rút lui. Hắn không thể chịu đựng được ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt, ánh mắt như nhìn thấu tận tâm can hắn, phơi bày sự yếu đuối và nỗi sợ hãi ẩn sâu bên trong. Hắn cũng không thể chịu đựng được sự bất khuất của phàm nhân, những kẻ mà hắn coi là ngu muội, giờ đây lại dám ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào hắn.
"Hừ! Các ngươi cứ chờ xem! Cái 'Nhân Đạo' yếu ớt này sẽ không thể tồn tại lâu đâu!" Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, lời đe dọa vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự tức giận và nhục nhã tột cùng, trước khi biến thành một làn khói xanh và phóng đi, để lại một vệt mờ trên nền trời hoàng hôn. Hắn không còn giữ được vẻ thanh tú, mà thay vào đó là sự méo mó của một kẻ bại trận, một kẻ cố chấp đến cùng cực.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn theo bóng hắn khuất dần, ánh mắt vẫn kiên định không chút nao núng. Nàng quay lại nhìn đám đông phàm nhân, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, trầm ổn và đầy uy tín: "Dù Thiên Đạo có suy yếu, nhân tâm ta vẫn vẹn nguyên. Bất kỳ ai dám xâm phạm sự bình yên này, đều sẽ phải đối mặt với chúng ta!" Lời nàng nói không phải là một lời đe dọa, mà là một lời hứa, một sự đảm bảo về an toàn và công lý. Nàng đứng đó, bạch y phấp phới trong gió chiều, như một bức tượng đài sống động cho ý chí bất khuất của 'Nhân Đạo'.
Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt quét qua đám đông, tràn đầy nhiệt huyết: "Chúng ta không cần sức mạnh tuyệt đối, chúng ta cần sự đoàn kết và lòng nhân ái. Sức mạnh chân chính không nằm ở tu vi siêu phàm, mà ở ý chí bảo vệ lẫn nhau, ở khả năng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Hôm nay, các ngươi đã chứng kiến, và các ngươi đã làm được!" Hắn đưa tay ra, giúp một người già đang cố gắng dựng lại quầy hàng của mình, hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Lúc này, Thủ Lĩnh Dân Quân, một nam nhân thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đã đứng dậy từ đám đông. Hắn đã chứng kiến tất cả, từ sự hoảng loạn ban đầu đến sự kiên cường của ba vị 'tiên nhân' và sự đoàn kết của chính những người dân của mình. Hắn giơ cao nắm đấm, hô vang: "Mọi người, chúng ta cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau xây dựng lại! Chúng ta là phàm nhân, nhưng chúng ta không yếu đuối! Chúng ta có bàn tay, có khối óc, có trái tim! Chúng ta có 'Nhân Đạo' của mình!"
Lời hô hào của Thủ Lĩnh Dân Quân như một luồng gió mạnh thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng mỗi phàm nhân. Sự sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ chưa từng có. Những người còn đang co rúm bắt đầu đứng dậy, giúp đỡ những người bị thương, cùng nhau dựng lại các quầy hàng đổ nát. Tiếng cười nói, tiếng động viên, tiếng dọn dẹp vang lên khắp quảng trường, không còn là tiếng la hét hoảng loạn mà là âm thanh của sự sống, của sự kiến tạo. Những ánh mắt rụt rè ban đầu giờ đây tràn đầy quyết tâm, tràn đầy hy vọng vào một tương lai mà họ có thể tự mình xây dựng.
Từ xa, một nhóm tu sĩ từ Phật Sơn Tự, những người đã đến đây để lắng nghe Lăng Nguyệt giảng giải về 'Nhân Đạo' và chứng kiến màn đối đầu vừa rồi, đứng đó trầm ngâm. Ánh mắt họ không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Họ đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo của tư tưởng cũ, và sự kiên cường, nhân văn của con đường mới. Một số người trong số họ, với ánh mắt chứa đựng sự tò mò và kính phục, bắt đầu tiến lại gần hơn, như những người lữ hành đang tìm kiếm một bến bờ mới giữa dòng đời biến động. Họ đã thấy một con đường, không phải là con đường tu luyện thăng thiên, mà là con đường trở về với chính mình, với nhân tính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết đứng giữa quảng trường, nhìn cảnh tượng trước mắt. Ánh hoàng hôn dịu mát bao phủ lấy họ, biến ba người họ thành những bóng hình hùng vĩ, là hiện thân của hy vọng. Sự kiện này là một phép thử đầu tiên và thành công cho 'Nhân Đạo', nhưng cũng báo hiệu rằng sẽ có nhiều cuộc đối đầu tương tự với các tàn dư khác của tư tưởng cũ. Liễu Thanh Phong và những kẻ cùng tư tưởng sẽ không dễ dàng từ bỏ, báo trước những âm mưu và thách thức lớn hơn trong tương lai. Nhưng sự đoàn kết và khả năng tự vệ của phàm nhân, dù không có tu vi, đã gợi ý rằng 'Nhân Đạo' sẽ cần phát triển các cơ chế tự bảo vệ và phòng thủ cộng đồng một cách có hệ thống. Và sự thay đổi trong ánh mắt của 'Các Tu sĩ Lạc Lối' cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục thu hút và thay đổi nhận thức của nhiều tu sĩ, mở rộng lực lượng của Tạ Trần.
Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng một chương mới đã bắt đầu, với những tia sáng hy vọng le lói giữa tàn dư của một kỷ nguyên đang sụp đổ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.