Nhân gian bất tu tiên - Chương 839: Vết Nứt Nhân Tâm: Thức Tỉnh Giữa Tàn Dư Cũ
Trời đã ngả về chiều, ánh nắng cuối ngày trải dài trên quảng trường. Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, kiên nhẫn giải đáp từng thắc mắc, từng nỗi lo âu của người dân. Họ biết, mỗi một câu hỏi được trả lời, mỗi một nụ cười được trao, mỗi một hành động giúp đỡ đều là những bước đi nhỏ, vững chắc trên con đường kiến tạo 'Nhân Đạo'. Tạ Trần, từ trên Thiên Đăng Sơn xa xăm, có lẽ vẫn đang lặng lẽ quan sát, mỉm cười với những gợn sóng nhân quả mà hắn đã tinh tế khơi dậy. Kỷ nguyên mới không đến trong một sớm một chiều, nó được sinh ra từ hàng ngàn, hàng vạn những khoảnh khắc nhỏ bé, kiên trì, và đầy nhân tính như thế.
Hôm sau, khi vầng dương vừa hé rạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên mái ngói cong vút của Phật Sơn Tự, một không khí khác hẳn bao trùm nơi đây. Tiếng chuông chùa ngân vang thanh thoát, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng của các tăng nhân và tiếng mõ gõ đều đều, tạo nên một bản nhạc an lạc, tĩnh tại. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với hương hoa sen dịu mát từ hồ nước nhỏ trong vườn thiền, cùng mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, khiến tâm hồn người ta như lắng đọng. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, trang nghiêm, đúng chất một cõi linh thiêng, tưởng chừng có thể gột rửa mọi bụi trần.
Trong chánh điện rộng lớn, nơi tượng Phật Thích Ca Mâu Ni uy nghiêm ngự tọa, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y tinh khôi, đứng thẳng tắp, vẻ mặt tuy vẫn phảng phất nét lạnh lùng cố hữu nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Nàng đối diện với một nhóm khoảng hai mươi tu sĩ cũ, những người từng là danh môn vọng tộc, từng ngạo nghễ đứng trên vạn người, nay lại sống tạm bợ gần Thị Trấn An Bình. Dương Quân đứng bên cạnh nàng, khí chất thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng lùi một bước, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như nhìn thấu mọi nỗi niềm.
Không khí trong chánh điện nặng nề đến lạ. Những tu sĩ cũ này, dù đã mất đi phần lớn tu vi và hào quang của quá khứ, vẫn giữ vẻ kiêu ngạo cố hữu. Ánh mắt của họ, hoặc trống rỗng vô hồn, hoặc đầy hoài nghi, thậm chí là căm phẫn, dán chặt vào Lăng Nguyệt. Họ như những pho tượng đá, bất động, chờ đợi một lời phán xét, hoặc một phép màu không tưởng. Vài phàm nhân, trong đó có Thủ Lĩnh Dân Quân với thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đứng nép mình ở phía sau, họ đến vì tò mò, vì muốn tìm kiếm một con đường, nhưng cũng không giấu được sự e dè, cảnh giác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa ánh mắt quét qua từng gương mặt hằn sâu dấu vết thời gian và sự suy tàn. Giọng nàng trầm bổng, mang theo một vẻ bi tráng của kỷ nguyên sắp tàn, vang vọng trong không gian linh thiêng: "Các vị đã từng là những người đứng trên đỉnh cao, từng coi thường phàm trần, từng tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để siêu thoát. Nhưng giờ đây, linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, con đường cũ đã không còn. Điều các vị đang mất đi, không chỉ là tu vi, là sức mạnh ảo vọng, mà là chính bản thân mình. Là nhân tính, là những cảm xúc đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự siêu phàm."
Một tu sĩ cũ, với mái tóc bạc phơ và gương mặt gầy gò khắc khổ, ánh mắt đầy sự bất cần, khẽ ho khan một tiếng, giọng nói khàn khàn như đá sỏi va chạm: "Nhân tính? Cảm xúc? Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang nói gì vậy? Chúng ta tu đạo để siêu phàm thoát tục, để tránh xa những dục vọng phàm trần, để không bị trói buộc bởi hỉ nộ ái ố của thế gian. Giờ lại bảo chúng ta quay về với nó sao? Đó chẳng phải là sự thoái hóa sao? Chẳng phải là chúng ta đang tự hạ thấp mình xuống thành những phàm nhân thấp kém, yếu ớt hay sao?" Hắn thốt ra những lời này với một thái độ kiêu ngạo không che giấu, như thể những thứ cảm xúc kia là một loại bệnh dịch, một sự sỉ nhục cần phải tránh xa.
Dương Quân bước tới một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tu sĩ kia. "Tiền bối, xưa kia tu luyện là để đạt tới Đạo, để thấu hiểu bản nguyên, để siêu thoát. Nhưng cái Đạo mà các vị theo đuổi, liệu có thực sự là Đạo chân chính? Hay nó chỉ là một con đường giả tạo, một lối đi dẫn đến sự trống rỗng, đến sự 'mất người'? Các vị coi thường cảm xúc, coi thường nhân tính, nhưng chính những điều đó mới là nền tảng của sự sống, là thứ phân biệt chúng ta với cỏ cây, đá sỏi. Nếu không có những cảm xúc đó, chúng ta có còn là 'người' nữa hay không? Tu vi có thể giúp các vị trường sinh, nhưng nó có giúp các vị 'sống' một cách trọn vẹn không?"
Những lời của Dương Quân như những mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng các tu sĩ. Vẻ kiêu ngạo trên gương mặt họ bắt đầu rạn nứt, thay vào đó là sự bối rối, hoang mang. Một vài người cúi đầu, tránh né ánh mắt của Dương Quân. Họ đã quen với việc được tôn sùng, được phục tùng, chưa từng có ai dám chất vấn đạo lý tu luyện của họ một cách thẳng thừng như vậy. Sự kháng cự thể hiện rõ ràng qua những ánh mắt trống rỗng dần trở nên dao động, những bàn tay khẽ nắm chặt, những tiếng thở dài nặng nề. Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, bình thản, nhưng đôi mắt nàng lại phản chiếu rõ sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau và sự lạc lối của những con người này. Nàng biết, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy không phải là chuyện ngày một ngày hai.
***
Khi nắng đã lên cao, chói chang, rải vàng khắp sân chùa Phật Sơn Tự, không khí càng trở nên oi ả. Cuộc tranh luận trong chánh điện vẫn tiếp diễn, nhưng đã chuyển ra sân chùa, nơi có bóng cây cổ thụ rợp mát. Các tu sĩ cũ vẫn giữ thái độ cố chấp, họ không muốn thừa nhận sự thật rằng con đường mà họ đã cống hiến cả đời mình lại đang dẫn đến một vực thẳm của sự trống rỗng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân kiên nhẫn giảng giải, cố gắng phá vỡ bức tường thành kiêu ngạo và sợ hãi bao bọc lấy họ.
Đúng lúc đó, giữa lúc cuộc tranh luận đang gay gắt, một nhóm phàm nhân hớt hải chạy vào sân chùa, trên tay khiêng một thanh niên trẻ. Chàng trai khoảng mười tám, đôi mươi, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao, đôi môi khô nứt. Điều đáng sợ nhất là ánh mắt của anh ta: trống rỗng, vô hồn, không có một chút phản ứng nào với những gì đang diễn ra xung quanh. Anh ta cứ lẩm bẩm những câu nói vô nghĩa, đứt quãng, như một con rối bị đứt dây. "Nước... nước... ta là ai... đâu rồi... sức mạnh..."
"Tiên tử, xin hãy cứu lấy con trai của chúng tôi! Nó đã sốt cao mấy ngày nay, mê sảng không ngừng. Bác sĩ trong làng cũng bó tay rồi!" Một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ của chàng trai, quỳ sụp xuống, van lơn Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Mộ Dung Tuyết lập tức bước tới. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ đặt tay lên trán chàng trai, kiểm tra mạch đập. Gương mặt nàng thoáng hiện vẻ lo lắng. "Đây không phải là một cơn sốt bình thường." Nàng khẽ nói, giọng bình thản nhưng lại ẩn chứa sự nghiêm trọng. "Nó đang bị ảnh hưởng bởi những tàn dư linh khí hỗn loạn, làm tổn thương tâm trí. Nếu kéo dài, e rằng sẽ vĩnh viễn mất đi lý trí." Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng lấy ra một bộ kim châm bạc sáng lấp lánh, cùng một hộp thuốc thảo mộc nhỏ. Nàng bắt đầu châm cứu và đắp thuốc cho chàng trai bằng những động tác thành thạo, kết hợp một chút linh khí còn sót lại trong cơ thể nàng để dẫn dắt dược lực và ổn định tâm mạch.
Một tu sĩ cũ, thấy Mộ Dung Tuyết chỉ dùng y thuật phàm nhân, liền cười khẩy, giọng đầy vẻ mỉa mai: "Y thuật phàm nhân có ích gì trong thời đại này? Bệnh tật cũng là duyên số, sao phải cưỡng cầu? Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của hắn, có khác gì những kẻ 'mất người' mà các vị vừa nói đ��u? Cứu được một người, liệu có cứu được vạn người?" Hắn ta thốt ra những lời lạnh lùng, vô cảm, như thể sinh mệnh của người phàm không hề có giá trị.
Mộ Dung Tuyết không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào việc chữa trị, nhưng giọng nàng vẫn vang lên rõ ràng, bình thản nhưng đầy sức nặng: "Dù là phàm nhân hay tu sĩ, sinh mệnh đều đáng quý. Và cảm xúc, là thứ phân biệt chúng ta với cỏ cây vô tri. Cái giá trị của một sinh mạng không nằm ở tu vi, mà nằm ở khả năng cảm nhận, yêu thương và sống trọn vẹn. Nếu chúng ta thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại, thì chúng ta có khác gì cỏ cây, đá sỏi không?"
Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa chính trực. "Vấn đề không phải là tu vi, mà là sự thờ ơ, tiền bối! Khi các vị mất đi khả năng cảm nhận nỗi đau của đồng loại, khi các vị coi thường sinh mạng của người khác, thì các vị đã mất đi một phần nhân tính rồi! Sức mạnh mà không đi kèm với lòng trắc ẩn, với sự đồng cảm, thì đó chỉ là thứ sức mạnh hủy diệt mà thôi. Đó chẳng phải là cái giá mà Thiên Đạo cũ đã phải trả sao? Cái giá của sự lạnh lẽo, vô cảm, của một Đạo lý chỉ biết thu vén cho bản thân mà quên đi nguồn cội nhân sinh?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói, nhưng đôi mắt nàng dõi theo từng động tác của Mộ Dung Tuyết, và ánh mắt đó chất chứa một nỗi bi ai sâu thẳm. Nàng thấu hiểu những lời của Dương Quân, bởi chính nàng cũng đã từng trải qua khoảnh khắc đó, khoảnh khắc mà nàng cảm thấy mình gần như "mất người", khi mọi cảm xúc đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự lạnh lùng và mục tiêu tu luyện.
Các tu sĩ cũ quan sát cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt phức tạp. Ban đầu là sự mỉa mai, khinh thường, nhưng khi Mộ Dung Tuyết dùng y thuật phàm trần để chống lại thứ "bệnh" mà họ cho là duyên số, và khi họ chứng kiến ánh mắt vô hồn của chàng trai trẻ, một hạt mầm hoài nghi bắt đầu nảy nở trong lòng họ. Một vài người khẽ nhíu mày, một vài người khác vô thức chạm vào ngực mình, như thể đang cố gắng cảm nhận một nhịp đập, một cảm xúc nào đó đã bị lãng quên từ lâu. Sự thật trần trụi về việc một phàm nhân đang đứng trước ngưỡng cửa "mất người", và một y sư phàm trần đang cố gắng cứu vớt, đã giáng một đòn mạnh vào cái lý lẽ "siêu phàm thoát tục" mà họ vẫn bám víu.
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu hẳn, hắt những vệt vàng cam lên mái chùa cổ kính, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy ấm áp. Gió nhẹ lay động những tán cây bồ đề, mang theo hơi sương mát lành. Trên sân chùa, chàng trai trẻ ban nãy đã dần hồi tỉnh. Ánh mắt trống rỗng của anh ta đã trở lại sự trong trẻo, dù còn chút mệt mỏi. "Mẹ... con... con ở đâu đây?" Giọng anh ta yếu ớt hỏi.
Người mẹ khóc òa lên, ôm chầm lấy con trai mình trong niềm vui sướng tột độ. Người cha, người thân cũng vây quanh, nước mắt lăn dài trên má. Họ không ngừng cảm tạ Mộ Dung Tuyết, quỳ lạy như thể nàng là vị bồ tát tái thế. Thủ Lĩnh Dân Quân và các phàm nhân khác cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Mộ Dung Tuyết đầy vẻ kính trọng và tin tưởng.
Chứng kiến cảnh tượng đoàn tụ đầy xúc động ấy, một luồng sóng ấm áp lan tỏa trong sân chùa. Nhiều tu sĩ cũ, những người đã quen với sự lạnh lùng, vô cảm, bỗng cảm thấy m���t sự rung động kỳ lạ trong lồng ngực. Một vài người khẽ nắm chặt tay, ánh mắt đỏ hoe. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má khô héo của một lão tu sĩ, người đã mấy trăm năm không biết đến cảm giác của nước mắt. Họ nhận ra, cái cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy một sinh linh thoát khỏi nguy hiểm, cái nỗi xót xa khi thấy người khác đau khổ, những điều đó đã bị họ chối bỏ, lãng quên bấy lâu nay. Và chính sự vô cảm ấy, mới thực sự là một căn bệnh đáng sợ hơn bất kỳ loại dịch bệnh nào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, Nguyệt Quang Trâm khẽ rung lên theo nhịp thở của nàng, bước tới gần hơn. Nàng nhìn những gương mặt đang dần bộc lộ cảm xúc của các tu sĩ cũ, và trong đôi mắt phượng sắc bén của nàng, lần đầu tiên xuất hiện một sự yếu mềm, một nỗi bi ai sâu thẳm. Giọng nàng khẽ khàng, như một tiếng thở dài từ quá khứ xa xăm, nhưng lại vang vọng đầy sức nặng trong không gian tĩnh lặng: "Ta từng nghĩ, siêu thoát là buông bỏ tất cả, là đạt đến cảnh giới vô vi, vô dục. Nhưng thứ ta buông bỏ, lại là những điều làm nên con người ta. Là niềm vui khi thấy một nụ hoa hé nở, là nỗi buồn khi một sinh linh lìa đời... Là tình yêu thương, là sự đồng cảm. Chính sự vô cảm đó, mới là vực sâu đáng sợ nhất, thứ vực sâu mà ta đã từng lạc lối."
Nàng khẽ đưa tay lên chạm vào Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt nàng như nhìn xuyên qua thời gian, trở về với những ký ức đã bị nàng cố tình lãng quên. "Ta đã từng không còn nhớ được những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của mình, không còn cảm nhận được nỗi đau khi mất đi người thân, không còn tìm thấy ý nghĩa trong bất cứ điều gì ngoài con đường tu luyện. Ta đã từng là một tiên nhân, nhưng ta cũng đã từng là một kẻ 'mất người'." Giọng nàng run rẩy, tiết lộ một nỗi sợ hãi cố hữu mà nàng đã giấu kín bấy lâu. "Chính sự vô cảm đó đã khiến ta trở thành một cỗ máy tu luyện, một kẻ có sức mạnh nhưng lại trống rỗng. Ta đã phải mất rất nhiều thời gian, rất nhiều nỗ lực, để tìm lại những mảnh vỡ cảm xúc của chính mình. Để trở thành 'người' một lần nữa."
Lời chia sẻ chân thành của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một người mà họ từng ngưỡng mộ như một vị thần, đã đánh thức một cơn sóng thần trong tâm hồn của các tu sĩ cũ. Nỗi sợ hãi khi nhận ra rằng họ cũng đang đi trên con đường đó, con đường dẫn đến sự trống rỗng mà Lăng Nguyệt vừa miêu tả, đã khiến họ bàng hoàng.
"Ta... ta đã quên mất cảm giác của mưa rơi trên mặt... Quên mất tiếng cười của con trẻ... Ta... ta là ai?" Một tu sĩ trung niên, ánh mắt đờ đẫn, giọng nói run rẩy, bỗng thốt lên những lời đau đớn, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Hắn ta gục xuống, vùi mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên bần bật. Nỗi ân hận, sự sợ hãi và niềm khao khát tìm lại chính mình đã bùng lên trong lòng hắn.
Dương Quân bước tới, đặt tay lên vai tu sĩ đó, giọng nói ấm áp nhưng đầy nghị lực: "'Nhân Đạo' không bắt chúng ta buông bỏ sức mạnh, tiền bối, mà là tìm lại mục đích chân chính của nó – bảo vệ, yêu thương, và cảm nhận cuộc sống. Chúng ta có thể tìm lại những cảm xúc đã mất, tìm lại những kỷ niệm đã phai mờ. Chúng ta có thể xây dựng một thế giới mà ở đó, sức mạnh không phải là để thống trị, mà là để phụng sự, đ��� kiến tạo những giá trị nhân sinh. Đây là con đường mới, con đường không cần đánh đổi bản thân để đổi lấy quyền năng ảo vọng. Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường này."
Mộ Dung Tuyết, sau khi nhận những lời cảm tạ từ người nhà chàng trai, cũng tiến lại gần. Nàng khẽ gật đầu với những tu sĩ cũ, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? 'Nhân Đạo' không phải là một lời hứa xa vời, mà là những hành động cụ thể mỗi ngày, những lựa chọn nhân văn trong từng khoảnh khắc sống."
Những lời nói của ba người đã thực sự chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của các tu sĩ cũ. Ánh mắt hoài nghi, trống rỗng ban đầu đã nhường chỗ cho sự suy tư, sự khao khát và cuối cùng là một tia hy vọng mong manh. Một vài người ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và cầu thị. Họ bắt đầu đến gần hơn, không còn giữ vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự bối rối và khao khát được chỉ dẫn. "Tiên tử, chúng tôi... chúng tôi phải làm gì đây? Làm sao để tìm lại những điều đã mất?" Một người khác run rẩy hỏi, như thể đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh giữa biển cả mênh mông.
Tạ Trần, trên Thiên Đăng Sơn xa xăm, lặng lẽ quan sát tất cả. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo, và nó đang nảy mầm trong những mảnh đất tâm hồn khô cằn nhất. Sự thức tỉnh của những tu sĩ này, dù chỉ là bước khởi đầu, đã báo hiệu một sự thay đổi lớn lao. Kỷ nguyên mới không đến trong một sớm một chiều, nhưng nó đang dần hình thành, từ những khoảnh khắc nhân văn, từ những giọt nước mắt hối hận và từ những tia hy vọng le lói giữa tàn dư của một thế giới cũ đang sụp đổ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách, nhưng ít nhất, 'ván cờ định mệnh' mà hắn đã sắp đặt, đang dần đi đúng hướng. Những người như Lăng Nguyệt Tiên Tử, đã từng "mất người", giờ đây lại trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho những kẻ lạc lối khác, một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự tái sinh cảm xúc. Và chính điều đó, mới là thứ sức mạnh chân chính, vượt xa mọi phép thuật và tu vi.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.