Nhân gian bất tu tiên - Chương 838: Tiếng Vọng Nhân Đạo: Những Buổi Giảng Giải Đầu Tiên
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, soi rõ từng phiến đá cổ kính của ngôi miếu nhỏ trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Tiếng gió thổi vi vu qua khe núi, tiếng chim đêm gọi bạn, và tiếng chuông gió khẽ khàng ngân nga từ mái hiên miếu, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, yên bình đến lạ thường. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong miếu lan tỏa, hòa lẫn với mùi cây cỏ dại, mang đến một cảm giác linh thiêng và mát lành.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, xếp bằng trên một tảng đá trong miếu, ánh trăng rọi qua cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng bạc trên nền đất. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn được bao bọc trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn sơ, không chút phô trương. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một vũ trụ triết lý giờ đây khép hờ, nhưng 'nhân quả chi nhãn' của hắn vẫn đang vận hành. Hắn như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu mọi sự hỗn loạn và hoài nghi đang dâng lên trong nhân gian, từ những cuộc tranh cãi ở Thành Vô Song đến sự tuyệt vọng ở Thị Trấn An Bình. Mọi âm thanh, mọi cảm xúc, mọi dao động trong nhân tâm, dù là nhỏ nhất, đều được thu vào tầm nhìn thấu triệt của hắn.
Hắn không tỏ vẻ ngạc nhiên hay thất vọng. Ngược lại, trong tâm trí hắn, mọi thứ diễn ra đều nằm trong dự liệu. Hắn chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của "khủng hoảng niềm tin" này, hiểu rằng đây không phải là một trở ngại, mà là một bước đi cần thiết trong "ván cờ định mệnh" mà hắn đang sắp đặt. Sự hoài nghi, sự sợ hãi, sự kháng cự, tất cả đều là những phản ứng tự nhiên của con người khi đối mặt với sự thay đổi, đặc biệt là khi sự thay đổi đó đòi hỏi họ phải từ bỏ những niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy.
"Niềm tin không thể được ban phát, nó phải được kiến tạo từ bên trong," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của miếu đá. "Sự hoài nghi này, chính là nền móng. Chỉ khi mọi thứ sụp đổ, con người mới thực sự tìm kiếm một con đường mới, một niềm tin mới, một cách sống mới." Hắn hiểu rằng, con người cần phải tự mình trải nghiệm sự yếu kém của tư tưởng cũ, sự trống rỗng của việc "mất người" khi chỉ chạy theo quyền năng ảo vọng, thì mới có thể thực sự tiếp nhận "Nhân Đạo". Sự kiện ở Thị Trấn An Bình, với dịch bệnh lạ và sự bất lực của các tu sĩ theo lối cũ, chính là một ví dụ nhỏ cho thấy những "khủng hoảng niềm tin" sẽ còn tiếp tục bùng phát ở nhiều nơi. Đây là những bài học đắt giá mà nhân gian phải trải qua để thực sự thức tỉnh.
Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt bên cạnh. Từng nét chữ cổ kính trên trang giấy đã úa màu thời gian như chứa đựng cả một kho tàng trí tuệ, là nền tảng cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang định hướng. Hắn không hành động gì cụ thể, không phái người đi giúp đỡ trực tiếp, cũng không dùng bất kỳ phép thuật nào để can thiệp. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát và chờ đợi. Hắn biết, Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết đang phải đối mặt với những thử thách lớn lao, nhưng chính những thử thách đó sẽ tôi luyện họ, sẽ giúp họ chứng minh giá trị của "Nhân Đạo".
Tạ Trần tin tưởng vào quy luật của nhân quả. Mọi hành động, mọi lời nói đều sẽ tạo ra những gợn sóng, những hệ quả khó lường. Và trong "ván cờ định mệnh" này, hắn đã đặt cược vào nhân tính, vào khả năng tự lực của con người. Hắn đang chờ đợi một thời điểm và một phương thức can thiệp "điểm neo nhân quả" phù hợp, một bước đi tinh tế mà chỉ hắn mới có thể nhìn thấy, để củng cố "Nhân Đạo" một cách vững chắc nhất.
Ánh trăng tiếp tục rọi sáng, chiếu rọi bóng lưng Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, bình tĩnh và ưu tư, như một người chơi cờ đang kiên nhẫn chờ đợi đối thủ đi nước tiếp theo, để rồi hắn sẽ đưa ra một nước cờ chí mạng, định đoạt vận mệnh của cả ván cờ. Sự im lặng trên Thiên Đăng Sơn đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới chân núi, nhưng cả hai đều là một phần của bức tranh bi tráng về một kỷ nguyên đang tàn lụi và một kỷ nguyên mới đang chầm chậm hé mở, nơi con người sẽ tự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Mặt trời bắt đầu khuất dạng sau những rặng núi phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Ánh hoàng hôn vàng cam đ��� tràn qua khung cửa sổ quán sách nhỏ trên Thiên Đăng Sơn, hắt lên gương mặt thanh tú, gầy gò của Tạ Trần một vẻ trầm mặc. Hắn khẽ khàng khép lại cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', từng động tác chậm rãi, trân trọng, như thể mỗi trang sách đều chứa đựng một phần linh hồn của nhân gian. Mùi giấy cũ và hương trầm dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ã của thế sự. Tiếng gió vi vu mang theo hơi lạnh từ đỉnh núi, lướt qua mái hiên, khiến tiếng chuông gió treo đầu hồi khẽ ngân lên những âm điệu trong trẻo, cô độc.
Mộ Dung Tuyết đứng đối diện Tạ Trần, y phục xanh ngọc nhạt nhòa trong ánh chiều tà, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng, phức tạp. Gương mặt nàng, tuy vẫn dịu dàng và thanh lịch, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, một sự nặng trĩu khi chứng kiến những gì đang diễn ra dưới chân núi. Nàng vừa trở về từ Thị Trấn An Bình, mang theo những tin tức chi tiết về sự hoài nghi và nỗi sợ hãi đang lan truyền trong lòng người dân sau "khủng hoảng niềm tin" nhỏ.
"Công tử, tình hình ở Thị Trấn An Bình quả thật không mấy khả quan," Mộ Dung Tuyết cất lời, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi. "Dịch bệnh đã tạm thời được khống chế, nhưng những lời thì thầm về Thiên Đạo cũ, về sự yếu kém của phàm nhân khi không có tiên môn bảo hộ vẫn còn đó. Họ vẫn bám víu vào những lời hứa hão của Thiên Đạo cũ, dù nó đã bạc nhược. Làm sao để họ tin vào chính mình, tin vào con đường mà chúng ta đang vẽ ra?"
Tạ Trần đặt cuốn sách lên bàn đá, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên bìa sách đã bạc màu. Hắn ngước nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt sâu thẳm tựa vực thẳm cổ xưa, nhưng lại ánh lên vẻ thấu hiểu và kiên định. "Người phàm sợ hãi những gì họ không hiểu, Tuyết Nhi," hắn nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, như dòng suối róc rách giữa thung lũng. "Họ đã quen với một trật tự, một niềm tin được áp đặt từ trên cao. Khi trật tự ấy lung lay, sự sợ hãi sẽ trỗi dậy, và họ sẽ tìm kiếm những thứ quen thuộc để bám víu. Không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng cảm, chúng ta mới có thể gieo mầm niềm tin vào nhân tâm."
Mộ Dung Tuyết thở dài, đôi vai nàng khẽ run lên. "Thế nhưng, sự hoài nghi đó quá lớn. Ngay cả những tu sĩ cấp thấp cũng dao động. Họ chất vấn về sức mạnh của 'Nhân Đạo' khi đối mặt với tai họa, với yêu ma. Họ không thấy được cái gọi là 'sức mạnh' mà chúng ta đang nói đến."
Tạ Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú không chút biểu cảm, nhưng trong đôi mắt hắn, một tia sáng trí tuệ lóe lên. "Đó là bởi vì họ vẫn nhìn bằng cặp mắt cũ, cặp mắt chỉ thấy sức mạnh ở linh khí và thần thông. Nhiệm vụ của chúng ta là mở ra một cặp mắt mới cho họ. Hãy cho họ thấy những gì họ đã có, những giá trị cốt lõi đã tồn tại trong họ từ ngàn vạn năm qua mà bị che mờ bởi chấp niệm tu tiên. Và cũng hãy cho họ thấy những gì họ có thể mất nếu mù quáng theo đuổi hư vọng." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía xa xăm nơi Thị Trấn An Bình đang chìm dần vào bóng đêm. "Trong các buổi nói chuyện sắp tới, Lăng Nguyệt và Dương Quân phải thể hiện sự chân thành, không phải bằng giáo điều, mà bằng những câu chuyện, những ví dụ thực tế. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, gần gũi nhất với đời sống của họ: tình làng nghĩa xóm, sự sẻ chia, sự đoàn kết khi đối mặt với khó khăn. Hãy nói về giá trị của một cuộc sống bình thường, một gia đình hạnh phúc, một cộng đồng vững mạnh. Đó mới là nền tảng của 'Nhân Đạo', là sức mạnh thật sự, bền vững hơn vạn lần linh khí hão huyền."
Mộ Dung Tuyết lắng nghe từng lời của Tạ Trần, những băn khoăn trong lòng nàng dần dần được xoa dịu, thay vào đó là sự lĩnh ngộ sâu sắc. "Vậy là, chúng ta phải bắt đầu từ việc gieo trồng những hạt giống nhỏ bé của niềm tin vào tâm hồn mỗi người, thay vì cố gắng phá bỏ những bức tường thành cũ kỹ đã tồn tại ngàn năm?"
"Chính xác," Tạ Trần khẳng định, ánh mắt hắn sáng rực như những vì sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời đêm. "Bất kỳ sự thay đổi vĩ đại nào cũng đều bắt đầu từ những bước đi nhỏ bé nhất. Sự hoài nghi là tự nhiên, nhưng cũng là cơ hội. Chỉ khi con người tự mình nghi ngờ, tự mình tìm kiếm, thì những gì chúng ta gieo xuống mới có thể bén rễ sâu sắc. Ta tin tưởng vào sự kiên nhẫn của Lăng Nguyệt, vào nhiệt huyết của Dương Quân, và vào tấm lòng nhân hậu, thực tế của muội, Tuyết Nhi. Chính những hành động cụ thể, những sự giúp đỡ thiết thực của muội sẽ là minh chứng hùng hồn nhất cho 'Nhân Đạo', hơn vạn lời thuyết giảng."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay thon dài nắm chặt lấy Nhân Quả Luân Bàn treo trên vách đá. Luân Bàn khẽ phát ra một ánh sáng mờ ảo, như đang cộng hưởng với ý chí của chủ nhân. "Chúng ta không thể vội vàng. Con đường này là một cuộc trường chinh của tư tưởng. Nhưng hãy nhớ, mỗi một hành động thiện lương, mỗi một lời nói chân thành, mỗi một sự sẻ chia đều là một điểm neo nhân quả, dù nhỏ bé, nhưng sẽ dần dần kiến tạo nên một kỷ nguyên mới."
Mộ Dung Tuyết nhìn bóng lưng Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn trong ánh hoàng hôn bỗng trở nên cao lớn, vững chãi lạ thường, như một ngọn núi sừng sững giữa biển cả bão tố. Nàng cúi đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. "Vâng, công tử. Mộ Dung Tuyết đã hiểu." Nàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với sự chỉ dẫn của Tạ Trần, và niềm tin vào 'Nhân Đạo', họ sẽ không bao giờ lùi bước. Ánh sáng cuối ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao trùm Thiên Đăng Sơn, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ Nhân Quả Luân Bàn và sự kiên định trong ánh mắt của Tạ Trần.
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình đã bắt đầu thức giấc. Khí hậu ôn hòa của vùng đất này luôn mang lại sự dễ chịu, và hôm nay, nắng nhẹ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, chiếu rọi lên các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Mùi thức ăn từ các quán ăn sớm bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và đôi khi là mùi mồ hôi đặc trưng của một thị trấn đang hối hả chuẩn bị cho một ngày mới. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, và tiếng bước chân vội vã của người dân tạo nên một bản hòa âm nhộn nhịp, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện.
Tại quảng trường chính của thị trấn, một bục gỗ đơn sơ đã được dựng lên từ tối qua. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trong bộ tiên bào trắng thuần không họa tiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn chứa đựng sự uy nghiêm xa cách của một vị tiên gia, mà thay vào đó là sự chân thành và một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, dấu vết của những tháng ngày không ngừng nghỉ truyền bá 'Nhân Đạo'. Nàng hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành của nhân gian, trước khi bắt đầu bài nói chuyện quan trọng của mình.
Dương Quân đứng ngay bên cạnh nàng, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy vẻ anh tuấn. Đôi mắt hắn sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, sẵn sàng hỗ trợ Lăng Nguyệt bất cứ lúc nào. Hắn biết, đây là một trận chiến không tiếng súng, một cuộc đối đầu tư tưởng còn khó khăn hơn vạn lần những cuộc chiến tranh giành linh khí.
Ở một góc quảng trường, Mộ Dung Tuyết đang tận tình chăm sóc một vài người bệnh nhẹ, những phàm nhân đang bị ho hoặc sốt nhẹ. Nàng cẩn thận bắt mạch, kê đơn thuốc thảo dược, và không quên động viên vài câu. Những cử chỉ ân cần, thực tế của nàng, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, đã thu hút không ít ánh nhìn. "Bệnh tật không phải là hình phạt của Thiên Đạo," Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói với một bà lão đang run rẩy vì sốt rét. "Nó là một phần của sự sống. Y thuật có thể chữa lành thể xác, nhưng lòng tin mới chữa lành tâm hồn, giúp chúng ta vượt qua những khó khăn." Lời nói của nàng, giản dị và chân thật, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn những người dân đang hoang mang.
Đông đảo người dân và một số tu sĩ cấp thấp đã tụ tập quanh quảng trường. Ánh mắt họ đa dạng: có sự hoài nghi sâu sắc, sự tò mò không che giấu, nhưng cũng có cả sự sợ hãi mơ hồ về một tương lai không có Thiên Đạo, không có tiên môn. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
"Liệu lời của Tiên Tử có đáng tin không? Không có Thiên Đạo, làm sao chúng ta sống đây?" Một người phụ nữ trung niên thì thầm với người bên cạnh.
"Nhưng mà, ta thấy Tiên Tử này khác hẳn những tiên nhân trước đây. Nàng không cao ngạo, lại nói những lời rất gần gũi," một thanh niên khác đáp lại, ánh mắt đầy suy tư.
Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, đôi mắt nàng quét qua đám đông, rồi cất giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực. "Chư vị nhân sĩ, chư vị đạo hữu! Hôm nay, ta đứng đây không phải để thuyết giảng những giáo điều cao siêu, cũng không phải để ban phát phước lành hay răn đe hình phạt. Ta đứng đây để nói về chính bản thân chúng ta, về cuộc sống của mỗi người phàm trần." Giọng nàng, dù lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa một sự chân thành khó cưỡng, thu hút sự chú ý của mọi người.
"Trong ngàn vạn năm qua, chúng ta đã quá quen với việc ngước nhìn lên bầu trời, cầu xin sự che chở từ Thiên Đạo, từ các vị tiên nhân. Chúng ta đã đặt niềm tin vào những sức mạnh siêu phàm, vào những con đường tu luyện để đạt tới sự bất tử. Nhưng rồi, Thiên Đạo suy yếu, tiên môn tranh giành, và sự 'mất người' đã trở thành một tai họa vô hình, gặm nhấm đi chính bản ngã của những kẻ khao khát thành tiên."
Một tu sĩ trẻ, với bộ đạo bào đã bạc màu và gương mặt gầy gò, rụt rè cất lời: "Nhưng không tu luyện, làm sao chống lại tai họa? Làm sao trường sinh? Chẳng phải không có linh khí, phàm nhân sẽ yếu ớt, dễ dàng bị yêu ma xâm hại sao?" Ánh mắt hắn, giống như ánh mắt của rất nhiều người khác, vẫn còn bám víu vào quan niệm về sức mạnh tu luyện.
Dương Quân bước tới một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường. "Trường sinh mà các vị nhắc đến, liệu có phải là sự bất tử về thể xác, cái bất tử đã biến biết bao tu sĩ thành những cỗ máy vô cảm, quên đi cội nguồn, quên đi tình thân? Trường sinh không phải là bất tử về thể xác, mà là những giá trị mà chúng ta để lại, những tình cảm mà chúng ta vun đắp, những di sản mà chúng ta truyền lại cho thế hệ sau. Một đời người hữu hạn, nhưng những giá trị nhân văn thì vĩnh cửu! Còn về tai họa và yêu ma? Tai họa không chỉ đến từ trời xanh hay yêu ma quỷ quái, mà còn đến từ chính lòng tham, sự ích kỷ, và sự chia rẽ trong nhân tâm. Khi con người đoàn kết, khi con người tin tưởng vào chính mình, thì đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất, đủ để chống lại mọi tai ương!"
Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng chậm rãi, từng chữ từng câu như gieo vào lòng người nghe một hạt mầm suy tư. "Sức mạnh không chỉ nằm ở việc vận dụng linh khí hay thi triển thần thông. Sức mạnh nằm ở sự kiên cường của ý chí, ở sự đoàn kết của cộng đồng, ở khả năng tự lực cánh sinh của mỗi con người. Khi chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, khi chúng ta cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, đó chính là sức mạnh. 'Nhân Đạo' không phủ nhận sức mạnh, nhưng nó định nghĩa lại sức mạnh. Nó không đòi hỏi các vị phải trở thành tiên nhân, mà là trở thành những con người trọn vẹn nhất, những con người biết yêu thương, biết sẻ chia, biết gánh vác trách nhiệm."
Nàng chỉ tay về phía Mộ Dung Tuyết, người vẫn đang ân cần chăm sóc những người bệnh. "Mộ Dung Tuyết tiên tử ở đây, với y thuật của nàng, đã cứu chữa biết bao sinh mạng. Đó không phải là một loại sức mạnh sao? Sức mạnh của lòng nhân ái, của tri thức, của sự tận tâm. Đó chính là 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang hướng tới."
Mọi người im lặng lắng nghe. Không khí trong quảng trường dần trở nên tĩnh lặng hơn, những tiếng xì xào bàn tán đã giảm hẳn. Ánh mắt họ, từ hoài nghi, bắt đầu chuyển sang tò mò, và đôi khi, một tia hy vọng le lói xuất hiện trong sâu thẳm con ngươi. Một vài người phàm nhân nghèo khó, từng bị các tu sĩ cao ngạo bỏ mặc khi gặp nạn, giờ đây nhìn Mộ Dung Tuyết bằng ánh mắt biết ơn, và những lời nói của Lăng Nguyệt, Dương Quân bỗng trở nên thấm thía hơn bao giờ hết. Có lẽ, một con đường mới, không cần dựa dẫm vào những vị thần tiên xa vời, đã thực sự mở ra trước mắt họ.
***
Buổi nói chuyện kéo dài cho đến trưa muộn, khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống quảng trường. Mặc dù lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo những hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo' vào lòng người dân Thị Trấn An Bình, nhưng không khí vẫn còn sôi nổi với những cuộc tranh luận, bàn tán. Người dân và tu sĩ cấp thấp tụ tập thành từng nhóm nhỏ, gương mặt đầy biểu cảm: một số người tỏ ra phấn khích và hy vọng vào con đường mới, ánh mắt rạng rỡ niềm tin. Nhưng cũng có những người khác vẫn còn lưỡng lự, thậm chí là sợ hãi trước viễn cảnh không có Thiên Đạo và tiên môn dẫn lối, nỗi sợ hãi ấy hằn sâu trên từng nếp nhăn của gương mặt. Tiếng gió mát thổi qua, mang theo mùi thức ăn còn vương và những lời thì thầm của đám đông.
"Lời của Tiên Tử có lý, nhưng ta vẫn sợ. Từ bé ta đã được dạy phải kính sợ Thiên Đạo, phải cầu xin tiên nhân. Giờ bảo ta tin vào chính mình, ta không biết phải bắt đầu từ đâu," một phàm nhân lớn tuổi nói, giọng run run, đôi mắt nhìn xa xăm như tìm kiếm một điểm tựa quen thuộc.
"Phải đó! Lỡ có tai họa ập đến, ai sẽ bảo vệ chúng ta? Các tiên môn vẫn còn đó, họ vẫn có sức mạnh linh khí, liệu họ có để yên cho chúng ta sống theo 'Nhân Đạo' này không?" một người khác lo lắng hỏi, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ bất an.
Giữa lúc đó, Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, chậm rãi tiến đến gần bục gỗ. Hắn là đại diện cho tầng lớp phàm nhân đã bắt đầu tin tưởng vào tự lực, nhưng vẫn mang trong mình những băn khoăn thực tế. Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt thận trọng nhưng cũng đầy cởi mở.
"Chúng tôi hiểu lời các vị," Thủ Lĩnh Dân Quân cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng. "Những gì Tiên Tử và Dương huynh nói đều rất chí lý. Chúng tôi đã thấy sự mục nát của một số tiên môn, đã thấy sự 'mất người' của những kẻ quá đắm chìm vào tu luyện. Nhưng, nếu không có sức mạnh của tu luyện, làm sao chúng tôi bảo vệ được gia đình, làng xóm khi tai họa ập đến? Liễu Thanh Phong đã nói, phàm nhân yếu ớt, chỉ là cỏ rác dưới chân tiên nhân. Những lời đó, dù chúng tôi không muốn tin, nhưng nó vẫn gieo vào lòng chúng tôi một nỗi sợ hãi thực tế." Hắn chỉ vào bộ giáp sắt thô sơ của mình. "Chúng tôi đã tự trang bị, đã tự rèn luyện để bảo vệ bản thân, nhưng so với phép thuật của các tu sĩ, liệu có là gì?"
Dương Quân bước tới một bước, đối diện với Thủ Lĩnh Dân Quân, ánh mắt kiên định. "Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, Thủ Lĩnh. Sức mạnh đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ và từ lòng dũng cảm. Đó chính là 'Nhân Đạo'. Khi mỗi người dân đều ý thức được trách nhiệm của mình, khi mỗi người đều sẵn sàng đứng lên bảo vệ cộng đồng, đó chính là một bức tường thành vững chắc hơn bất kỳ phép thuật nào. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các đội dân quân được huấn luyện bài bản, chúng ta sẽ phát triển tri thức và kỹ thuật để đối phó với tai ương, chúng ta sẽ học cách đoàn kết để không còn ai phải đơn độc đối mặt với khó khăn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, bổ sung: "Thiên Đạo cũ đang suy yếu, con đường tu luyện của nó đã dẫn đến sự 'mất nhân tính'. Đã đến lúc chúng ta tự tạo ra con đường của riêng mình, con đường không cần đánh đổi bản thân, không cần từ bỏ nhân tính để đổi lấy quyền năng ảo vọng. 'Nhân Đạo' không phải là phủ nhận sức mạnh, mà là tìm kiếm một loại sức mạnh chân chính, xuất phát từ bên trong mỗi con người, từ sự gắn kết của cộng đồng. Chúng ta sẽ không cô độc trên con đường này. Chúng tôi sẽ ở đây, cùng với các vị, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống trọn vẹn với bản ngã của mình."
Mộ Dung Tuyết, sau khi hoàn thành công việc của mình, cũng tiến lại gần, gương mặt dịu dàng nhưng ánh mắt đầy kiên quyết. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? 'Nhân Đạo' không phải là một lời hứa xa vời, mà là những hành động cụ thể mỗi ngày, những lựa chọn nhân văn trong từng khoảnh khắc sống."
Những lời nói của ba người đã chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của Thủ Lĩnh Dân Quân và nhiều người khác. Ánh mắt Thủ Lĩnh Dân Quân dần chuyển từ hoài nghi sang sự suy tư sâu sắc, và cuối cùng là một tia hy vọng rạng rỡ. Hắn nhìn thấy một con đường, dù còn mờ mịt, nhưng lại đầy hứa hẹn. Một vài người phàm nhân tiến lại gần hơn, bắt đầu đặt những câu hỏi cụ thể hơn về việc tổ chức dân quân, về cách học hỏi tri thức. Tiếng chén trà va chạm từ một quán nhỏ gần đó, cùng tiếng trẻ con nô đùa phía xa, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với những suy tư triết lý đang diễn ra.
Dù buổi nói chuyện đã gieo mầm hy vọng, những hoài nghi và nỗi sợ hãi vẫn còn rất lớn. Cuộc hành trình thay đổi nhận thức sẽ là một quá trình lâu dài và đầy thử thách, không thể một sớm một chiều. Lời chất vấn của Thủ Lĩnh Dân Quân về việc bảo vệ bản thân mà không tu luyện gợi ý rằng 'Nhân Đạo' sẽ cần những cơ chế và hệ thống cụ thể để đảm bảo an toàn cho phàm nhân, có thể là sự phát triển của quân đội phàm nhân hoặc các tri thức phòng vệ khác. Sự xuất hiện của Mộ Dung Tuyết với vai trò chữa bệnh một lần nữa chứng minh tầm quan trọng của những hành động thiết thực, nhân văn trong việc củng cố lòng tin vào 'Nhân Đạo', hơn là chỉ những lời nói suông.
Trời đã ngả về chiều, ánh nắng cuối ngày trải dài trên quảng trường. Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng đó, kiên nhẫn giải đáp từng thắc mắc, từng nỗi lo âu của người dân. Họ biết, mỗi một câu hỏi được trả lời, mỗi một nụ cười được trao, mỗi một hành động giúp đỡ đều là những bước đi nhỏ, vững chắc trên con đường kiến tạo 'Nhân Đạo'. Tạ Trần, từ trên Thiên Đăng Sơn xa xăm, có lẽ vẫn đang lặng lẽ quan sát, mỉm cười với những gợn sóng nhân quả mà hắn đã tinh tế khơi dậy. Kỷ nguyên mới không đến trong một sớm một chiều, nó được sinh ra từ hàng ngàn, hàng vạn những khoảnh khắc nhỏ bé, kiên trì, và đầy nhân tính như thế.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.