Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 837: Rạn Nứt Niềm Tin: Lời Thì Thầm Giữa Phàm Trần

Bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng Thành Vô Song, biến những con phố tấp nập thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo trong đêm. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bóng lưng gầy gò của một thư sinh hòa mình vào màn đêm thăm thẳm. Hắn khẽ vuốt ve trang sách cổ, đôi mắt thấu triệt nhân quả dường như có thể nhìn xuyên qua lớp sương đêm, cảm nhận từng làn sóng hoang mang, từng hạt mầm phản kháng đang gieo rắc dưới chân núi. Giọng hắn trầm ấm, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc, tựa như một lời tiên tri không ai lắng nghe, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật: "Sự thay đổi luôn đi kèm với phản kháng... Niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy, không thể một sớm một chiều mà lay chuyển... Đặc biệt là khi vấn đề 'mất nhân tính' ở thời điểm 10.000 năm trước vẫn còn là một khái niệm xa vời, một lời cảnh báo mơ hồ đối với nhiều người. Họ chưa trực tiếp nếm trải sự trống rỗng, sự cô độc của nó, nên những lời lẽ bảo thủ càng dễ dàng gieo rắc sợ hãi và giữ chân họ trong vòng an toàn giả tạo." Hắn biết, con đường này còn rất dài, rất chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi, soi rọi bóng lưng cô độc của Tạ Trần, như một dấu chấm lửng cho một đêm dài đầy ưu tư và những khởi đầu đầy sóng gió.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tầng mây mỏng, rải rác trên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song, nhưng không đủ xua tan đi bầu không khí nặng nề, u ám đang bao trùm cả kinh thành. Thành Vô Song, vốn nổi tiếng với những công trình kiến trúc đồ sộ, những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, cung điện hoàng gia lộng lẫy và những khu phố thương mại sầm uất, nay lại mang một vẻ bất an lạ thường. Tiếng rao hàng của thương nhân vẫn vang vọng, tiếng bước chân hối hả vẫn đều đặn trên các con đường lát đá, tiếng xe ngựa vẫn lộc cộc qua lại, và tiếng nhạc từ các tửu lầu vẫn văng vẳng xa xa. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi hương hoa từ các khu vườn vẫn quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống. Thế nhưng, tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy lại không thể che giấu đi những cuộc xì xào, tranh cãi đang nổ ra ở khắp mọi ngóc ngách.

Tại một góc phố sầm uất, nơi thường ngày người ta chỉ bàn tán chuyện làm ăn, nay lại tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy hoài nghi và lo lắng. Một lão phu nhân với mái tóc bạc trắng, tay run run bóp chặt chuỗi hạt niệm Phật, thều thào: "Không có Thiên Đạo, ai sẽ bảo vệ chúng ta khỏi yêu ma? Từ bao đời nay, các tiên nhân vẫn là chỗ dựa của nhân gian này. Giờ mà họ bảo không cần nữa, lỡ yêu ma quỷ quái nổi dậy thì sao?" Lời than vãn của bà được một thư sinh trẻ tuổi tiếp lời, giọng đầy vẻ châm chọc: "Cái 'Nhân Đạo' kia ư? Phàm nhân sao có thể tự lo cho mình khi ngay cả tiên nhân cũng khó bảo toàn tính mạng trong những cuộc chiến tranh đoạt tài nguyên? Huống chi là chống lại đại họa thiên tai hay yêu ma ngoại vực?"

Một tu sĩ trẻ, đạo bào còn mới tinh, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối, vội vã tiếp lời: "Liễu Thanh Phong nói đúng! Đây là sự hỗn loạn! Thiên Đạo suy yếu đã là một tai họa, nay lại còn muốn phá bỏ cả niềm tin vào sự tồn tại của nó. Chẳng phải là đẩy nhân gian vào chỗ diệt vong sao?" Hắn ta không hề hay biết, những lời lẽ ấy không chỉ là suy nghĩ của riêng hắn, mà còn được khéo léo gieo rắc bởi những đệ tử bí mật của Liễu Thanh Phong, những kẻ đang len lỏi khắp các con phố, khuấy động lòng người bằng những tin đồn thất thiệt và những lập luận cũ rích. Chúng nhắc đi nhắc lại về sự cần thiết của Thiên Đạo, về sự yếu kém của phàm nhân, về những tai họa sẽ ập đến nếu không còn ai dẫn lối.

Giữa làn sóng hoài nghi và sợ hãi ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân xuất hiện. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi ẩn sâu, dù nàng cố gắng che giấu. Tóc đen nhánh búi cao đơn giản, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ vẫn toát lên vẻ cao quý nhưng không còn lạnh lùng như thường lệ, thay vào đó là một sự kiên định pha lẫn ưu tư. Dương Quân bên cạnh, vẫn tuấn tú, khí chất nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, nhưng đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết giờ đây cũng ánh lên chút áp lực và hoang mang trước sự phản kháng quá lớn.

Họ đi qua các con phố, cố gắng tiếp cận từng nhóm người, giải thích về "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã định hướng. Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng lại trước một đám đông đang xì xào, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực cất lên: "Chư vị, xin hãy lắng nghe! Sức mạnh không nằm ở Thiên Đạo hay bất kỳ thần linh nào ban phát. Sức mạnh nằm ở chính mỗi con người, ở trí tuệ, ở tình thương, và ở sự đoàn kết của chúng ta. Thiên Đạo chỉ là một quy luật của vũ trụ, một trật tự đã duy trì vạn vật từ thuở sơ khai, nhưng nó không phải là vị thần ban phát quyền năng hay cứu rỗi chúng ta khỏi mọi tai ương. Sự suy tàn của nó không có nghĩa là chúng ta không còn đường sống, mà là lúc chúng ta phải tự đứng vững trên đôi chân của mình!"

Nàng nhìn thẳng vào những ánh mắt hoài nghi, cố gắng truyền đi sự tự tin. Nhưng những lời lẽ của nàng dường như chỉ nhận lại những tiếng xì xào lớn hơn. "Không có Thiên Đạo, làm sao chúng ta tu luyện? Làm sao chúng ta có thể trường sinh bất lão, thoát khỏi luân hồi?" một tu sĩ già nua hỏi vặn, giọng đầy cay đắng. "Thậm chí cả Thiên Đạo cũng đang suy kiệt, linh khí ngày càng mỏng. Nếu không còn con đường thành tiên, chẳng phải chúng ta sẽ mãi mãi là phàm nhân yếu ớt, sống chết vô thường sao?"

Dương Quân bước tới, giọng nói dứt khoát, cố gắng trấn an: "Chúng ta cần tin vào chính mình, tin vào tình người, vào sự đoàn kết. 'Nhân Đạo' không phải là phủ nhận sự tồn tại của Thiên Đạo, mà là tìm kiếm một con đường khác, một con đường nơi con người không 'mất người' vì khao khát quyền năng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới nơi phàm nhân và tu sĩ có thể sống hòa thuận, dựa vào nhau để vượt qua mọi khó khăn!"

Nhưng những lời lẽ của Dương Quân, dù đầy nhiệt huyết, lại không thể lay chuyển được những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí của nhiều người. Một người đàn ông trung niên, mặc y phục của một phú thương, lớn tiếng: "Nói thì hay lắm! Vậy khi tai họa ập đến, khi yêu ma quỷ quái tràn lan, ai sẽ đứng ra gánh vác? Những tu sĩ như các vị, từ bỏ tu vi, từ bỏ sức mạnh để làm gì? Để rồi yếu đuối như phàm nhân chúng tôi sao? Chúng tôi cần sự bảo hộ, cần sức mạnh để chống lại cái vô thường của thế giới này!"

Lăng Nguyệt cảm thấy một làn sóng thất vọng dâng lên trong lòng. Nàng biết, những lời lẽ của Liễu Thanh Phong đã gieo rắc quá sâu. Vấn đề "mất nhân tính" ở thời điểm 10.000 năm trước vẫn còn là một khái niệm quá xa vời, quá mơ hồ đối với hầu hết mọi người. Họ chưa trực tiếp nếm trải sự trống rỗng, sự cô độc của nó, nên những lời cảnh báo của nàng và Tạ Trần dường như chỉ là những lời nói suông. Cái họ cần là sự an toàn trước mắt, là một chỗ dựa vững chắc, dù là giả tạo.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Chư vị, hãy nghĩ xem. Khi Thiên Đạo còn thịnh, liệu có phải tất cả chúng ta đều sống trong bình an? Vẫn có chiến tranh, vẫn có dịch bệnh, vẫn có yêu ma hoành hành. Các vị tiên nhân vẫn tranh giành, vẫn sa đọa. Con đường tu tiên có thực sự mang lại sự trọn vẹn cho tất cả? 'Nhân Đạo' không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là sử dụng sức mạnh đó một cách có ý nghĩa, không để nó bào mòn đi nhân tính, không để nó biến chúng ta thành những kẻ lạnh lùng, vô cảm."

Ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt hoài nghi, những ánh mắt sợ hãi, những cái lắc đầu thờ ơ. Nàng hiểu rằng, đây không phải là cuộc chiến có thể thắng bằng lời nói suông. Cần có hành động, cần có minh chứng. Dương Quân siết chặt tay, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Hắn từng tin rằng, chỉ cần nói ra sự thật, chỉ cần trình bày đạo lý, mọi người sẽ hiểu. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn hắn nghĩ. Sự thay đổi tư tưởng, đặc biệt là một tư tưởng đã ăn sâu hàng vạn năm, khó khăn hơn rất nhiều so với việc luyện thành một môn công pháp thượng thừa.

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, không khí vẫn không bớt căng thẳng. Lăng Nguyệt và Dương Quân trở về nơi trú ngụ, lòng trĩu nặng. Những cuộc tranh cãi trên phố, những ánh mắt hoài nghi, những câu hỏi chất vấn gay gắt vẫn văng vẳng bên tai. "Khủng hoảng niềm tin" đã bắt đầu nhen nhóm, không chỉ ở Thành Vô Song mà còn lan rộng ra những nơi khác, như một cơn dịch bệnh vô hình, gặm nhấm sự bình yên của nhân gian.

***

Chiều cùng ngày, bầu trời Thị Trấn An Bình bỗng trở nên âm u, mây đen kéo đến che khuất ánh mặt trời, mang theo một cơn gió nhẹ lành lạnh. Thị Trấn An Bình, vốn là một nơi yên bình, với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát hai bên đường, những quán trọ và cửa hàng nhỏ nhắn. Quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn thường ngày nhộn nhịp tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, nhưng giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái hiên. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đã bị thay thế bằng mùi thảo dược nồng nặc và mùi ẩm mốc của sự bệnh tật.

Một dịch bệnh lạ đã bùng phát, khiến người dân hoang mang tột độ. Nó không phải là loại bệnh thông thường, mà là một thứ quái lạ, khiến người bệnh sốt cao, toàn thân nổi mẩn đỏ, và cuối cùng là hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt. Trước miếu thờ cũ kỹ ở cuối thị trấn, một nhóm người già với khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo đang tập trung, quỳ gối van vái, khói hương nghi ngút hòa vào không khí lạnh lẽo. Những lời cầu nguyện của họ nghe thật vô vọng, tựa như những tiếng than khóc trước một vị thần đã bỏ rơi họ.

Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đang cố gắng duy trì trật tự. Hắn đi đi lại lại giữa đám đông hoảng loạn, cố gắng trấn an nhưng chính hắn cũng cảm thấy bất lực. Ánh mắt hắn hướng về phía những người bệnh đang nằm la liệt, hơi thở nặng nhọc, lòng hắn như lửa đốt. "Trước đây, khi có dịch bệnh, các tiên nhân thường hạ phàm ban thuốc, cứu chữa chúng sinh. Giờ thì... ai sẽ cứu chúng ta?" Thủ Lĩnh Dân Quân lẩm bẩm, giọng nói trầm đục, vang vọng sự tuyệt vọng. Hắn đã chứng kiến biết bao kỳ tích mà các tiên nhân mang lại, và giờ đây, khi họ dường như quay lưng, hắn không biết phải làm gì. Các tu sĩ địa phương, vốn thuộc các tiểu môn phái, cũng không khá hơn là bao. Họ ngồi bó gối, mặt mày tái mét, không biết phải ra tay như thế nào khi không có chỉ dẫn từ Thiên Đạo hay các đại tông môn. Họ đã quen với việc tu luyện, với việc sử dụng pháp thuật, chứ không phải với việc đối phó trực tiếp với những căn bệnh của phàm trần.

Đúng lúc đó, một nhóm người xuất hiện ở đầu thị trấn. Dẫn đầu là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, theo sau là một nữ tử thanh lịch trong y phục xanh ngọc, dáng vẻ dịu dàng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thông minh và một nỗi buồn khó tả. Đó chính là Mộ Dung Tuyết.

Lăng Nguyệt bước tới gần Thủ Lĩnh Dân Quân, giọng nói dù có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự kiên định: "Thủ Lĩnh, chúng tôi đã nghe tin về dịch bệnh. Chúng tôi đến đây để giúp đỡ."

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn nàng với ánh mắt cảnh giác, nghi ngờ. Hắn đã nghe về cuộc "Luận Đạo" ở Thành Vô Song, về cái gọi là "Nhân Đạo". Hắn hỏi thẳng, giọng điệu đầy vẻ thực dụng: "Cái 'Nhân Đạo' kia có chữa được bệnh không? Có đánh đuổi được tà ma không? Hay lại là những lời lẽ sáo rỗng về tự lực cánh sinh trong khi chúng tôi đang cận kề cái chết?"

Một người phụ nữ trung niên, vừa ôm chặt đứa con nhỏ đang sốt li bì, vừa khóc nức nở, cũng cất tiếng: "Các vị tiên nhân! Xin hãy ra tay cứu lấy chúng tôi! Thiên Đạo suy yếu thì đã sao, chẳng lẽ các vị không còn chút phép thuật nào sao? Cái 'Nhân Đạo' đó có giúp con tôi qua khỏi không?" Những câu hỏi chất vấn dồn dập, đầy tuyệt vọng, khiến Dương Quân cảm thấy nghẹn họng.

Lăng Nguyệt tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Dân Quân và những người dân đang hoang mang: "Thủ Lĩnh và chư vị, xin hãy tin tưởng. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ và y thuật của con người để chống lại bệnh tật. Mộ Dung Tuyết là một y sư tài giỏi, cô ấy sẽ giúp họ." Nàng quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tin tưởng.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiến tới, vẻ mặt điềm tĩnh khác hẳn với sự hoảng loạn xung quanh. Nàng cúi xuống kiểm tra một người bệnh, chạm nhẹ vào trán, bắt mạch. Mùi thảo dược trên người nàng lan tỏa, mang theo một chút dịu mát. "Dịch bệnh này có vẻ lạ, cần thời gian nghiên cứu. Nhưng chúng ta sẽ làm hết sức mình." Nàng nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy sự chuyên nghiệp. "Tôi cần một nơi yên tĩnh để pha chế thuốc và nghiên cứu bệnh tình. Đồng thời, tôi cần biết rõ triệu chứng của tất cả những người bệnh để có thể tìm ra phương thuốc hữu hiệu nhất."

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn vẫn hoài nghi, nhưng ít nhất, họ đã đưa ra một giải pháp cụ thể, chứ không phải chỉ là những lời nói suông. "Được thôi," hắn nói, "Tôi sẽ cho người chuẩn bị một nơi cho cô. Nhưng nếu không có tác dụng, thì đừng trách ta không khách khí!"

Dương Quân bước tới, cố gắng giải thích: "'Nhân Đạo' không phải là phép màu tức thì, mà là sự tự lực và đoàn kết của con người. Đó là việc chúng ta tin tưởng vào trí tuệ của mình, vào khả năng của mình để vượt qua khó khăn. Không có Thiên Đạo, chúng ta vẫn có thể sống, vẫn có thể chiến đấu, chỉ là chúng ta phải tự mình gánh vác trách nhiệm ấy."

Nhưng những lời lẽ của Dương Quân dường như vẫn quá trừu tượng đối với những người đang vật lộn với cái chết. Họ cần một giải pháp hữu hình, một phép màu. Mộ Dung Tuyết bắt đầu công việc của mình, khám bệnh cho từng người, cố gắng xoa dịu nỗi đau. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh nàng, đôi mắt không rời khỏi những người dân Thị Trấn An Bình. Họ hiểu rằng, đây là một minh chứng cụ thể cho "Nhân Đạo". Nếu Mộ Dung Tuyết có thể cứu chữa những người bệnh này, thì niềm tin vào con đường mới sẽ được củng cố. Ngược lại, nếu thất bại, thì làn sóng hoài nghi sẽ còn lớn hơn nữa. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, với bệnh tật, và với cả những chấp niệm đã ăn sâu.

Mộ Dung Tuyết làm việc không ngừng nghỉ. Nàng không ngừng ghi chép, thử nghiệm các loại thảo dược. Nàng biết, dịch bệnh này không giống bất kỳ loại nào nàng từng biết. Nó có vẻ liên quan đến sự suy yếu của linh khí, đến sự thay đổi của Thiên Đạo, khiến cơ thể phàm nhân trở nên yếu ớt hơn, dễ bị những tà khí mới xâm nhập. Nàng cảm nhận được áp lực nặng nề trên vai, không chỉ là trách nhiệm của m��t y sư, mà còn là trách nhiệm chứng minh cho 'Nhân Đạo'. Khả năng của nàng trong việc giải quyết vấn đề thực tế (y thuật) sẽ trở thành một yếu tố quan trọng trong việc chứng minh tính hiệu quả của 'Nhân Đạo' so với sự phụ thuộc vào phép thuật.

***

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, soi rõ từng phiến đá cổ kính của ngôi miếu nhỏ trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Tiếng gió thổi vi vu qua khe núi, tiếng chim đêm gọi bạn, và tiếng chuông gió khẽ khàng ngân nga từ mái hiên miếu, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, yên bình đến lạ thường. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong miếu lan tỏa, hòa lẫn với mùi cây cỏ dại, mang đến một cảm giác linh thiêng và mát lành.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, xếp bằng trên một tảng đá trong miếu, ánh trăng rọi qua cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng bạc trên nền đất. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn được bao bọc trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn sơ, không chút phô trương. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một vũ trụ triết lý giờ đây khép hờ, nhưng 'nhân quả chi nhãn' của hắn vẫn đang vận hành. Hắn như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu mọi sự hỗn loạn và hoài nghi đang dâng lên trong nhân gian, từ những cuộc tranh cãi ở Thành Vô Song đến sự tuyệt vọng ở Thị Trấn An Bình. Mọi âm thanh, mọi cảm xúc, mọi dao động trong nhân tâm, dù là nhỏ nhất, đều được thu vào tầm nhìn thấu triệt của hắn.

Hắn không tỏ vẻ ngạc nhiên hay thất vọng. Ngược lại, trong tâm trí hắn, mọi thứ diễn ra đều nằm trong dự liệu. Hắn chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của "khủng hoảng niềm tin" này, hiểu rằng đây không phải là một trở ngại, mà là một bước đi cần thiết trong "ván cờ định mệnh" mà hắn đang sắp đặt. Sự hoài nghi, sự sợ hãi, sự kháng cự, tất cả đều là những phản ứng tự nhiên của con người khi đối mặt với sự thay đổi, đặc biệt là khi sự thay đổi đó đòi hỏi họ phải từ bỏ những niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy.

"Niềm tin không thể được ban phát, nó phải được kiến tạo từ bên trong," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của miếu đá. "Sự hoài nghi này, chính là nền móng. Chỉ khi mọi thứ sụp đổ, con người mới thực sự tìm kiếm một con đường mới, một niềm tin mới, một cách sống mới." Hắn hiểu rằng, con người cần phải tự mình trải nghiệm sự yếu kém của tư tưởng cũ, sự trống rỗng của việc "mất người" khi chỉ chạy theo quyền năng ảo vọng, thì mới có thể thực sự tiếp nhận "Nhân Đạo". Sự kiện ở Thị Trấn An Bình, với dịch bệnh lạ và sự bất lực của các tu sĩ theo lối cũ, chính là một ví dụ nhỏ cho thấy những "khủng hoảng niềm tin" sẽ còn tiếp tục bùng phát ở nhiều nơi. Đây là những bài học đắt giá mà nhân gian phải trải qua để thực sự thức tỉnh.

Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt bên cạnh. Từng nét chữ cổ kính trên trang giấy đã úa màu thời gian như chứa đựng cả một kho tàng trí tuệ, là nền tảng cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang định hướng. Hắn không hành động gì cụ thể, không phái người đi giúp đỡ trực tiếp, cũng không dùng bất kỳ phép thuật nào để can thiệp. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát và chờ đ��i. Hắn biết, Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mộ Dung Tuyết đang phải đối mặt với những thử thách lớn lao, nhưng chính những thử thách đó sẽ tôi luyện họ, sẽ giúp họ chứng minh giá trị của "Nhân Đạo".

Tạ Trần tin tưởng vào quy luật của nhân quả. Mọi hành động, mọi lời nói đều sẽ tạo ra những gợn sóng, những hệ quả khó lường. Và trong "ván cờ định mệnh" này, hắn đã đặt cược vào nhân tính, vào khả năng tự lực của con người. Hắn đang chờ đợi một thời điểm và một phương thức can thiệp "điểm neo nhân quả" phù hợp, một bước đi tinh tế mà chỉ hắn mới có thể nhìn thấy, để củng cố "Nhân Đạo" một cách vững chắc nhất.

Ánh trăng tiếp tục rọi sáng, chiếu rọi bóng lưng Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, bình tĩnh và ưu tư, như một người chơi cờ đang kiên nhẫn chờ đợi đối thủ đi nước tiếp theo, để rồi hắn sẽ đưa ra một nước cờ chí mạng, định đoạt vận mệnh của cả ván cờ. Sự im lặng trên Thiên Đăng Sơn đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới chân núi, nhưng cả hai đều là một phần của bức tranh bi tráng về một kỷ nguyên đang tàn lụi và một kỷ nguyên mới đang chầm chậm hé mở, nơi con người sẽ tự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free