Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 834: Sự Thừa Nhận Của Kẻ Sụp Đổ: Vết Sẹo Nhân Tính

Sáng sớm, trên sân Phật Sơn Tự, không khí vẫn còn vương vấn chút se lạnh, mang theo mùi hương trầm thanh khiết và vị đất ẩm sau một đêm sương. Ánh bình minh yếu ớt, như một dải lụa vàng nhạt, lướt qua những mái ngói cong cổ kính, nhuộm lên bức tường gạch rêu phong một vẻ an nhiên tĩnh tại. Tiếng chuông chùa ngân vang xa xăm, hòa cùng tiếng mõ gõ đều đều từ chánh điện và tiếng chim hót lảnh lót từ những hàng cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa âm của sự thanh tịnh, trang nghiêm. Nhưng ngay giữa khung cảnh linh thiêng và yên bình ấy, một hình ảnh lại phá vỡ đi tất cả: Vô Trần Lão Tổ vẫn gục ngã tại chỗ, thân ảnh thảm hại, như một pho tượng đá đã bị phong hóa bởi thời gian, bị bỏ quên giữa dòng chảy vô thường của vạn vật.

Hầu hết các tu sĩ đã rời đi, mang theo nỗi hoài nghi và sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Họ tản mác như những chiếc lá khô trước gió, mỗi người một hướng, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lý lẽ để bám víu vào sau khi tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài hàng vạn năm. Chỉ còn lại một nhóm nhỏ, bao gồm Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Vô Danh Tăng, đứng cách đó không xa, ánh mắt họ vẫn dán chặt vào Vô Trần Lão Tổ với sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng lặng lẽ, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của tư tưởng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo Vô Trần, không một chút biểu cảm chiến thắng, chỉ là sự thấu hiểu bi ai về một sự thật không thể chối cãi. Trong sâu thẳm tâm hồn, Tạ Trần hiểu rằng đây không phải là một chiến thắng để ăn mừng, mà là một bi kịch của sự thức tỉnh, một cái giá quá đắt cho một con đường sai lầm đã được trả bằng chính bản ngã và nhân tính. Hắn cảm nhận được cái lạnh lẽo của sự trống rỗng, cái vô vị của trường sinh, và cái bi ai của việc đánh mất chính mình để chạy theo một lý tưởng hão huyền. Con đường của Vô Trần Lão Tổ, dưới sự phân tích của hắn, đã hiện ra rõ ràng như một vực thẳm nuốt chửng linh hồn, và cái gục ngã này chỉ là hệ quả tất yếu, không thể tránh khỏi.

Vô Danh Tăng, với thân hình gầy guộc trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng chuông chùa xa xăm.

"A Di Đà Phật... một kiếp người, một kiếp đạo, cuối cùng cũng trở về hư vô." Giọng hắn trầm ấm, chậm rãi, mang theo sự tiếc nuối vô hạn cho con đường mà Vô Trần đã chọn. Hắn hiểu rằng, sự ‘trở về hư vô’ mà hắn nói không phải là cái chết thể xác, mà là sự tan biến của ý nghĩa, của mục đích sống, khi linh hồn đã bị bào mòn đến mức không còn gì để níu kéo. Đó là một cái chết còn bi thảm hơn vạn lần cái chết của thể phách.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại mang vẻ nặng trĩu, ánh mắt phượng sắc bén của nàng không còn sự lạnh lùng kiêu ngạo, thay vào đó là một nỗi xót xa khó tả. Nàng khẽ thì thầm với Dương Quân, giọng nàng khẽ đến mức chỉ có hai người mới có thể nghe thấy.

"Hắn đã thấy rồi... cái giá của sự 'vô ngã'..." Nàng nói, đôi mắt vẫn không rời Vô Trần Lão Tổ. Lăng Nguyệt đã từng là một trong những người tin tưởng mãnh liệt nhất vào con đường tu tiên, tin rằng sự hy sinh nhân tính là tất yếu để đạt tới đại đạo. Nhưng giờ đây, chứng kiến Vô Trần Lão Tổ, một cường giả đã đạt đến đỉnh cao của tu vi, lại sụp đổ không phải vì bị đánh bại bởi sức mạnh, mà vì bị chính sự thật phũ phàng về sự trống rỗng nội tâm làm cho thức tỉnh, nàng mới thực sự thấu hiểu. Cái giá của sự "vô ngã" không phải là giải thoát, mà là xiềng xích của sự cô độc vĩnh cửu.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết thường ngày đã bị bao phủ bởi một màn sương mờ của sự bàng hoàng và tự vấn. Anh nhìn Vô Trần Lão Tổ, rồi lại nhìn Tạ Trần, lòng chấn động. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng một cuộc đối đầu tư tưởng lại có thể dẫn đến sự sụp đổ kinh hoàng đến vậy. Cái chết của một niềm tin, của một con đường, đôi khi còn đau đớn hơn cái chết của thể xác. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhận ra rằng con đường mà họ đang đi, con đường mà tất cả tu sĩ đều sùng bái, hóa ra lại ẩn chứa một cái bẫy chết người, một cái bẫy của sự trống rỗng và vô nghĩa.

Vô Trần Lão Tổ, thân hình gầy gò, xương xẩu, da bọc xương, trong bộ tiên bào cũ kỹ, rách nát, vấy bẩn, khẽ run rẩy. Từng ngón tay hắn co quắp, như cố gắng níu giữ điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi, một ký ức mơ hồ về cảm xúc, về sự ấm áp của nhân gian, về những điều mà hắn đã tự tay vứt bỏ trên con đường theo đuổi cái gọi là "đại đạo". Hắn không còn là một tu sĩ uy nghi, mà chỉ là một kẻ phàm trần đang vật lộn với những mảnh vỡ cuối cùng của tâm hồn. Tạ Trần vẫn bất động, sự hiện diện của anh như một bức tường vững chắc của lý lẽ, một tấm gương phản chiếu chân lý mà Vô Trần Lão Tổ không thể nào chối bỏ. Mùi hương sen thoang thoảng từ hồ sen gần đó, cùng với tiếng gió xào xạc qua những tán lá, dường như càng làm tăng thêm sự bi tráng cho cảnh tượng này, như thể vạn vật cũng đang than khóc cho một linh hồn lạc lối.

Sau một thời gian dài như vô tận, khi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng xua đi cái se lạnh ban sớm, Vô Trần Lão Tổ từ từ ngẩng đầu. Một chuyển động chậm chạp, nặng nề, như thể hắn đang nhấc cả một ngọn núi trên vai. Đôi mắt hắn, vốn đục ngầu và vô hồn, giờ đây ánh lên một tia sáng yếu ớt, không phải của sự sống hay hy vọng, mà là của một sự thấu hiểu bi ai đến tột cùng. Đó là ánh sáng của sự nhận ra, của sự giác ngộ về một chân lý đau đớn, về sự vô nghĩa của tất cả những gì hắn đã theo đuổi. Khuôn mặt nhăn nheo, khô héo của hắn không còn biểu lộ sự cố chấp hay phẫn nộ, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến tột cùng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một nỗi đau không lời.

Hắn nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt ấy dường như xuyên thấu qua lớp áo vải bố, nhìn sâu vào tâm hồn của người thư sinh gầy gò kia. Đó là một cái nhìn không hận thù, không oán trách, chỉ có sự chấp nhận, sự buông bỏ hoàn toàn. Rồi, chậm rãi, vô lực, hắn khẽ gật đầu. Một cái gật đầu không lời, không sức mạnh, không chút phản kháng, nhưng chứa đựng sự thừa nhận hoàn toàn, sự chấp nhận cho tất cả những gì Tạ Trần đã nói về nhân tính, về sự trống rỗng của một trường sinh vô nghĩa. Đó là sự thừa nhận thất bại không phải trước một kiếm chiêu hay pháp thuật kinh thiên động địa, mà trước một lý lẽ, một chân lý đã đánh sập toàn bộ niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của hắn suốt hàng vạn năm.

Trong khoảnh khắc ấy, không khí Phật Sơn Tự dường như ngưng đọng. Tiếng chuông chùa, tiếng mõ, tiếng chim hót đều trở nên xa xăm, như thể thời gian và không gian đã bị bóp méo. Dương Quân nín thở, trái tim anh đập mạnh như trống trận, lòng chấn động trước cảnh tượng này. Anh cảm nhận được sức nặng của cái gật đầu ấy, nó không chỉ là sự sụp đổ của một cá nhân, mà là sự sụp đổ của cả một hệ tư tưởng, của cả một kỷ nguyên.

Tạ Trần chỉ khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ thầm lặng chấp nhận, không có sự đắc thắng hay kiêu ngạo. Trong lòng hắn, không phải là niềm vui chiến thắng, mà là một nỗi buồn sâu sắc. Hắn nhìn thấy trong Vô Trần Lão Tổ hình ảnh của hàng triệu tu sĩ khác đã và đang đi trên con đường tương tự, tự nguyện đánh đổi nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Hắn hiểu rằng, Vô Trần Lão Tổ chỉ là một nạn nhân của một hệ thống, một chấp niệm đã kéo dài quá lâu. Sự giác ngộ này đến quá muộn, nhưng không phải là vô ích. Nó sẽ là một vết sẹo mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm của những người chứng kiến, một lời cảnh tỉnh đanh thép về cái giá phải trả khi con người từ bỏ chính mình.

Vô Trần Lão Tổ gục đầu xuống một lần nữa, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng hay phản kháng, mà là sự buông bỏ hoàn toàn, sự đầu hàng cuối cùng trước dòng chảy của nhân quả và chân lý. Thân thể hắn hoàn toàn bất động, như một pho tượng đã hoàn thành sứ mệnh của mình, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, một minh chứng sống cho hậu quả của con đường cũ, một vết sẹo không bao giờ lành trong lịch sử tu tiên. Ánh nắng ấm áp của buổi trưa đã lên cao, chiếu rọi khắp sân chùa, làm nổi bật lên vẻ thanh khiết của Phật Sơn Tự, nhưng cũng không thể xua đi nỗi bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi, và của một linh hồn đã tìm thấy sự thật sau khi đánh mất tất cả.

Tạ Trần khẽ thở dài, bước lùi một bước nhỏ, rồi xoay người, quay lưng rời khỏi sân chùa, để lại Vô Trần Lão Tổ trong sự suy tư vô tận của riêng hắn, trong sự tĩnh lặng của Phật Sơn Tự. Bóng lưng gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố đơn sơ, không hề mang vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng lại tỏa ra một khí chất kiên định và thâm sâu, như một ngọn hải đăng giữa biển lớn hoài nghi. Hắn biết, công việc của mình ở đây đã hoàn thành. Một hạt mầm của sự thức tỉnh đã được gieo, dù cái giá phải trả là sự sụp đổ của một linh hồn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau khi nhìn Vô Trần Lão Tổ lần cuối, ánh mắt họ không còn sự bàng hoàng hay thương hại, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển. Họ đã nhìn thấy sự sụp đổ của con đường cũ một cách rõ ràng nhất, và giờ đây, gánh nặng của việc kiến tạo một "Nhân Đạo" mới đè nặng lên vai họ. Họ biết rằng đây không phải là kết thúc của mọi chuyện, mà là sự khởi đầu của một hành trình dài và gian nan, một cuộc chuyển mình vĩ đại mà họ phải gánh vác.

Ánh mắt Lăng Nguyệt nhìn theo bóng lưng Tạ Trần đang dần khuất dạng, giọng nàng cất lên khẽ, nhưng vang vọng đầy kiên quyết, như một lời thề nguyện cho chính mình và cho tương lai.

"Chúng ta phải bắt đầu. Ngay bây giờ. Để những người khác không phải đi vào vết xe đổ của Vô Trần Lão Tổ." Nàng nói, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự lạnh lùng, mà là ngọn lửa của ý chí. "Để nhân tính không bị bào mòn bởi con đường mà chúng ta đã từng tin tưởng."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm, pha lẫn sự kính trọng vô hạn dành cho Tạ Trần. Anh hiểu rằng, sự sụp đổ của Vô Trần Lão Tổ là một dấu hiệu rõ ràng rằng con đường tu tiên cũ không còn khả thi, và sẽ có nhiều tu sĩ khác phải đối mặt với sự lựa chọn tương tự trong tương lai. Vai trò của họ giờ đây không chỉ là tu luyện, mà là dẫn dắt, là kiến tạo.

"Chính xác, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Chúng ta không thể để bi kịch này lặp lại."

Tạ Trần không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm ấm của hắn vọng đến, như một lời tiên tri, một lời chỉ dẫn từ xa xăm.

"Con đường đã mở. Còn đi thế nào, là do các ngươi lựa chọn."

Hắn tiếp tục bước đi, thân hình gầy gò dần khuất dạng sau những rặng tre xanh biếc của Phật Sơn Tự, để lại Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng giữa sân chùa. Họ trao đổi ánh mắt, một cái nhìn đầy thấu hiểu và sẻ chia. Rồi, không nói thêm lời nào, họ quay sang nhau, bắt đầu bàn bạc những bước đi đầu tiên cho sứ mệnh mới, gương mặt họ ánh lên vẻ quyết tâm. Nhiệm vụ của họ không chỉ là thuyết phục những tu sĩ còn hoài nghi, mà còn là định hình lại một nền văn hóa, một triết lý đã ăn sâu vào tiềm thức của vạn người.

Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan và thử thách. Bối cảnh "10.000 năm trước" khi vấn đề "mất nhân tính" chỉ mới manh nha, ám chỉ rằng những gì Vô Trần Lão Tổ trải qua chỉ là khởi đầu, và con đường để duy trì "Nhân Đạo" sẽ còn rất dài và đầy cam go. Tạ Trần, với vai trò của một người kiến tạo tư tưởng, đã hoàn thành một ván cờ nhỏ, nhưng ván cờ lớn hơn, ván cờ định đoạt vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free