Nhân gian bất tu tiên - Chương 833: Vực Thẳm Của Niềm Tin: Giữa Ngàn Người Chứng Kiến
" một cỗ máy biết di chuyển, một hồn ma không có linh hồn, một sự tồn tại vô nghĩa trong biển cả thời gian."
Lời nói của Tạ Trần nhẹ nhàng, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén nhất, khoét sâu vào tận cùng tâm can Vô Trần Lão Tổ. Hắn cảm thấy như toàn bộ cuộc đời mình, toàn bộ những gì hắn đã tin tưởng, đã hy sinh, đều đang sụp đổ trước mắt. Những hình ảnh về những bữa cơm gia đình khi hắn còn là một thiếu niên, tiếng cười giòn tan của cô em gái nhỏ, giọt nước mắt nóng hổi khi cha mẹ qua đời, cảm giác ấm áp của tình yêu đầu đời... tất cả như một thước phim quay chậm, lướt qua tâm trí hắn. Hắn đã cố gắng chôn vùi chúng, cố gắng xem chúng là "tạp niệm" để đạt đến "vô ngã." Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại ùa về, sống động đến kinh hoàng, và hắn nhận ra rằng, hắn đã đánh mất quá nhiều.
"Không thể nào... Không thể nào..." Vô Trần Lão Tổ thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như khóc nấc. Hắn gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể già nua run rẩy dữ dội, như một cây cổ thụ đang oằn mình trước cơn bão lớn. "Con đường ta đã đi, những gì ta đã tin... chẳng lẽ tất cả đều là sai lầm? Chẳng lẽ ta đã... đánh mất quá nhiều mà không đổi lại được gì? Khao khát nhân tính... khao khát nhân tính..." Lời nói cuối cùng của hắn không còn là một câu hỏi, mà là một tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng, một lời nguyền rủa cho chính bản thân, nhưng cũng là một lời thức tỉnh đau đớn đến tột cùng. Hắn không còn là một cường giả tu tiên, một vị Lão Tổ uy phong lẫm liệt, mà chỉ là một ông lão tuyệt vọng, niềm tin đã sụp đổ, linh hồn rỗng tuếch.
Tạ Trần nhìn Vô Trần Lão Tổ với ánh mắt đầy thương cảm. Hắn khẽ đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn đang nằm trên bàn, một cử chỉ vô thức, như thể đang kết nối với dòng chảy nhân quả của vạn vật. Chiếc luân bàn khẽ rung động, những đường vân phức tạp trên bề mặt như đang kể lại một câu chuyện về sự lựa chọn và hệ quả. Hắn biết, Vô Trần Lão Tổ, dù đã đi sai đường, nhưng không phải là một kẻ ác. Hắn chỉ là một nạn nhân của một hệ thống, của một lý tưởng đã mục nát từ bên trong.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, chứng kiến cảnh tượng Vô Trần Lão Tổ sụp đổ, không khỏi cảm thấy bàng hoàng. Họ bước lại gần hơn, ánh mắt họ không còn sự nghi ngờ hay hoài nghi, chỉ còn sự thấu hiểu và một quyết tâm mới đã nhen nhóm trong lòng. Họ đã thấy rõ cái giá của con đường cũ, và giờ đây, họ đã sẵn sàng để dấn thân vào một con đường mới, con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã vạch ra.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi im lặng từ đầu đến cuối, lúc này khẽ gõ nhẹ mộc ngư. Tiếng "cốc... cốc..." đều đều, trầm ấm vang vọng trong thiền thất, như gột rửa đi những tạp niệm, những nỗi đau khổ còn vương vấn. Tiếng mộc ngư không chỉ kết thúc cuộc đối thoại, mà còn như một lời tiễn biệt cho một kỷ nguyên cũ, một lý tưởng đã sụp đổ, và là lời chào đón cho một khởi đầu mới, một chân lý mới đang dần hé lộ.
Bên ngoài thiền thất, tiếng chuông chùa lại ngân vang, nhưng lần này, âm thanh dường như mang một ý nghĩa khác, không còn là lời nhắc nhở về sự vô thường, mà là tiếng vọng của hy vọng, của sự tái sinh. Tạ Trần nhìn Vô Trần Lão Tổ, ánh mắt hắn ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Dù lý tưởng tu tiên đã tan vỡ, nhưng những hạt mầm của "khao khát nhân tính" đã được gieo vào tâm trí của Vô Trần, có lẽ, đó sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới, một sự chuộc lỗi, hoặc ít nhất, là một minh chứng sống cho hậu quả của con đường cũ.
Cuộc đối đầu không đổ máu này đã kết thúc, nhưng nó đã tạo ra một vết nứt không thể hàn gắn trong bức tường kiên cố của tư tưởng tu tiên cũ. Và từ vết nứt đó, một con đường mới đang dần hiện ra, dẫn lối cho một kỷ nguyên mà con người sẽ trở lại làm chủ số phận của chính mình, không cần phải hy sinh nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người chứng kiến sự sụp đổ này, giờ đây đã sẵn sàng trở thành những người tiên phong, dẫn dắt những tu sĩ còn lại hòa nhập vào nhân gian, định hình lại con đường tu luyện dựa trên "Nhân Đạo" của Tạ Trần. Cuộc chiến tư tưởng vẫn còn dài, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên.
***
**Chương 833: Vực Thẳm Của Niềm Tin: Giữa Ngàn Người Chứng Kiến**
Sáng sớm, ánh nắng ban mai yếu ớt như một dải lụa vàng nhạt, lướt nhẹ qua những mái ngói cong cổ kính của Phật Sơn Tự. Không khí tĩnh mịch, thanh khiết của chốn thiền môn vốn dĩ nên mang lại sự an lạc, nhưng giờ đây lại nặng trĩu một nỗi bi ai vô hình. Tiếng chuông chùa lại ngân vang, trầm hùng và kéo dài, không phải là tiếng chuông của ngày mới, mà là một tiếng chuông báo hiệu, một lời tiễn biệt. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn vương vấn, quyện cùng mùi đất ẩm sau một đêm sương, lẫn vào đó là một mùi vị chua xót, khó tả của tuyệt vọng đang lan tỏa.
Giữa sân chùa rộng lớn, trên tấm đệm bồ đoàn cũ kỹ, Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi bất động. Dáng người gầy gò, xiêu vẹo của hắn giờ đây càng thêm thảm hại, như một pho tượng đá bị phong hóa qua hàng vạn năm, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Râu tóc bạc phơ xõa rũ rượi, che khuất một phần khuôn mặt khắc khổ, chỉ còn thấy đôi mắt đục ngầu, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Hắn không còn là Vô Trần Lão Tổ uy phong lẫm liệt của Thiên Đạo, mà chỉ là một ông lão già nua, bị bỏ rơi giữa dòng chảy của thời gian và lý tưởng.
Xung quanh hắn, hàng trăm tu sĩ từ các tông môn khác nhau đứng lặng lẽ. Họ là những chứng nhân của cuộc tranh luận đêm qua, những người đã chứng kiến một tượng đài sụp đổ ngay trước mắt mình. Không ai dám cất tiếng, không ai dám ho he một lời, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến Vô Trần Lão Tổ hoàn toàn tan biến. Ánh mắt của họ lướt qua Vô Trần, rồi lại đổ dồn về phía Tạ Trần, người thư sinh gầy gò đang đứng cách đó không xa.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản, lại nổi bật giữa rừng tiên bào đủ màu sắc. Khuôn mặt thanh tú của hắn bình thản đến lạ lùng, không chút đắc thắng, không chút kiêu ngạo, chỉ có một ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng sự thấu hiểu vô biên, nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ. Hắn hiểu nỗi đau của Vô Trần, hiểu rằng sự sụp đổ của một niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy còn đau đớn hơn vạn lần cái chết. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đây là một quá trình tất yếu, một cái giá phải trả để thế giới có thể tìm thấy một con đường mới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bên cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng thuần khiết như tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một nỗi xót xa khó tả. Nàng từng là người kiên định nhất với con đường tu tiên, từng tin tưởng tuyệt đối vào sự cao cả của Thiên Đạo. Giờ đây, chứng kiến sự tan vỡ của Vô Trần, nàng nhận ra mình may mắn đến nhường nào khi Tạ Trần đã kịp thời kéo nàng ra khỏi vực thẳm của sự "mất người." Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã, cũng trầm tư đứng đó. Anh cúi đầu, đôi mắt sáng nay đã mang một vẻ nặng trĩu. Anh không còn nhiệt huyết bốc đồng như trước, thay vào đó là sự trầm tĩnh và nhận thức rõ ràng về trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình. Vô Danh Tăng vẫn giữ vẻ bình thản, gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác tĩnh lặng, như một gốc cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế.
Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một làn gió nhẹ nhưng đủ sức lay động mọi tâm hồn đang hỗn loạn. Hắn nhẹ nhàng bước một bước về phía Vô Trần Lão Tổ, mỗi bước chân đều như gõ vào tâm can của những người đang lắng nghe.
"Lão Tổ," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn không rời Vô Trần, "ngài đã truy cầu Đại Đạo hàng vạn năm, đã đạt đến cảnh giới mà phàm nhân không thể với tới, cường giả tu tiên cũng khó bề chạm đến." Giọng hắn ngừng lại một chút, để những lời đó thấm vào từng ngóc ngách của Phật Sơn Tự, vào từng lỗ tai của những tu sĩ đang nín thở lắng nghe. "Vậy... ngài có tìm thấy được sự viên mãn không? Hay chỉ là... một sự trống rỗng sâu thẳm hơn, nơi tất cả cảm xúc đều khô héo?"
Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời buộc tội, mà là một lời hỏi han, một lời khơi gợi từ tận đáy lòng. Nó không cần Vô Trần phải trả lời Tạ Trần, mà là để Vô Trần tự vấn chính mình. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương trầm và tiếng lá cây xào xạc, như những lời thì thầm của vạn vật đang chờ đợi một lời đáp. Các tu sĩ đứng đó, không khí căng như dây đàn, nhiều người bắt đầu cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, một sự lạnh lẽo không đến từ gió, mà đến từ câu hỏi của Tạ Trần, chạm đến nỗi sợ hãi sâu kín nhất của họ về con đường mà họ đang đi.
Vô Trần Lão Tổ, dường như bị câu hỏi của Tạ Trần thức tỉnh từ trạng thái vô hồn, cơ thể hắn khẽ run lên. Đôi môi khô nứt của hắn mấp máy, phát ra những tiếng khàn đặc, đầy tuyệt vọng, như tiếng gió rít qua một hang động sâu thẳm.
"Trống rỗng... tất cả đều trống rỗng..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt đến nỗi tưởng chừng như sắp tan biến vào hư vô. "Ta đã đánh đổi tất cả... vì cái gì? Vì một thứ giả dối... một cái vỏ rỗng..."
Lời thừa nhận của Vô Trần Lão Tổ như một tiếng sét đánh ngang tai hàng trăm tu sĩ đang đứng đó. Nhiều người không kìm được tiếng thở dốc, ánh mắt họ đầy hoang mang, sợ hãi. Họ đã từng ngưỡng mộ Vô Trần Lão Tổ như một biểu tượng của sự thành công trong tu luyện, là minh chứng cho con đường mà họ đang theo đuổi. Giờ đây, chính biểu tượng đó lại đang tự mình phủ nhận tất cả, tự mình vạch trần sự trống rỗng của con đường trường sinh vô nghĩa. Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, không kìm được mà lùi lại một bước, đôi mắt mở to, như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng, một bức tượng đài trong lòng hắn vừa vỡ vụn. Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thấu hiểu càng sâu sắc hơn. Hắn biết, lời nói của Vô Trần Lão Tổ không chỉ là sự thừa nhận, mà là khởi đầu cho một quá trình thức tỉnh đau đớn, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả một kỷ nguyên.
***
Không gian tiếp tục chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng chuông chùa xa xăm như lời than van của một kỷ nguyên sắp tàn. Tạ Trần lại tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hắn và Vô Trần Lão Tổ giờ đây chỉ còn vỏn vẹn vài trượng. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Vô Trần, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu nỗi đau và sự tuyệt vọng của đối phương. Cái nhìn của Tạ Trần không phải là sự phán xét, mà là một sự đồng cảm thầm lặng, một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng của nhân quả, khiến Vô Trần Lão Tổ không thể trốn tránh được chính mình.
Dưới ánh nắng ban mai dần gay gắt hơn, nhưng không thể xua đi bầu không khí u ám, nặng nề bao trùm lấy Phật Sơn Tự. Ánh mắt Vô Trần Lão Tổ từ trạng thái vô hồn ban đầu, giờ đây đã dần chuyển sang sự đau đớn tột cùng, một nỗi thống khổ không thể diễn tả bằng lời. Như thể, dưới cái nhìn của Tạ Trần, hắn đang nhìn thấy toàn bộ hành trình tu luyện của mình hiện lên rõ ràng, từng bước một, từng quyết định đã đưa hắn đến ngày hôm nay. Hắn thấy lại những năm tháng đầu tiên, khi còn là một thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, khao khát phi thăng, khao khát trường sinh bất tử. Hắn thấy lại những lần từ bỏ, những lần chối bỏ cảm xúc, những lần tự lừa dối mình rằng đó là "buông bỏ tạp niệm," là "hướng tới Đại Đạo." Và giờ đây, hắn nhận ra sự vô nghĩa, sự trống rỗng của tất cả.
Cơ thể già nua của hắn run lên bần bật, từng thớ thịt, từng khớp xương đều như đang co rút lại vì đau đớn. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt khô héo, tạo thành những vệt sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, thấm đẫm bộ đạo bào xám cũ kỹ. Những tiếng nức nở yếu ớt, ban đầu chỉ là những tiếng nghẹn ngào khó nghe, dần dần thoát ra từ lồng ngực trống rỗng của hắn, như tiếng than khóc của một linh hồn bị giam cầm. Mùi chua xót của tuyệt vọng giờ đây đã trở nên đậm đặc hơn, quẩn quanh trong không khí, chạm đến khứu giác của mỗi tu sĩ.
"Nhân tính... ta đã vứt bỏ..." Giọng Vô Trần Lão Tổ đứt quãng, thảm thiết, mỗi từ như một nhát dao cứa vào tim hắn. "Để đổi lấy cái gì?... Trường sinh... vô tận... nhưng lại không còn gì để cảm nhận... không còn gì để trân trọng... Ta là một con rối... một cái xác không hồn..."
Hắn gục đầu xuống, hai vai run rẩy, cơ thể co rúm lại như một đứa trẻ lạc mất mẹ, tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi mà hắn đã từ bỏ từ rất lâu. Chiếc mộc ngư trên tay Vô Danh Tăng khẽ rơi xuống đất, tạo ra một tiếng "cộp" nhỏ, nhưng lại vang vọng như tiếng sấm trong không gian tĩnh mịch.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt bàn tay thanh mảnh của mình, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn thể xác, bởi vì nỗi đau trong lòng nàng còn lớn hơn vạn lần. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự xót xa, nhưng cũng là sự hiểu rõ hơn bao giờ hết về con đường sai lầm mà nàng suýt chút nữa đã đi theo. Nàng từng là một trong những kẻ cuồng vọng nhất, theo đuổi sức mạnh và sự bất tử. Giờ đây, nàng nhìn thấy số phận của Vô Trần Lão Tổ, và nàng biết rằng đó cũng có thể là số phận của mình, nếu không có Tạ Trần. Nàng cảm nhận được sự nặng nề của không khí, như một gánh nặng của nghiệp quả đang đè nén lên tất cả.
Dương Quân cúi đầu, lòng anh trào dâng nỗi xót xa cho Vô Trần, nhưng cũng là sự cảnh tỉnh sâu sắc cho chính mình. Anh là một thư sinh tu đạo, luôn khao khát chính nghĩa, nhưng cũng từng bị mê hoặc bởi quyền năng của tiên đạo. Cảnh tượng trước mắt đã củng cố niềm tin của anh vào "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã vạch ra, một con đường không cần phải đánh đổi linh hồn để đạt được sự trường tồn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm và mùi đất ẩm, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị cuốn theo nỗi tuyệt vọng đang tràn ngập.
Vô Danh Tăng, chắp tay, khẽ lắc đầu, ánh mắt từ bi nhưng cũng đầy tiếc nuối. Ông đã chứng kiến vô số kiếp người, vô số con đường, và ông hiểu rằng Vô Trần Lão Tổ chỉ là một trong số vô vàn những người đã bị mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự truy cầu hư ảo. Tiếng khóc nức nở của Vô Trần Lão Tổ tiếp tục vang vọng, xé nát sự yên bình của buổi sớm, gieo vào lòng mỗi tu sĩ một hạt mầm hoài nghi, một câu hỏi lớn về ý nghĩa thực sự của con đường tu luyện. Tạ Trần, khẽ thở dài, không nói thêm lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng gật đầu, một sự xác nhận, một sự đồng cảm thầm lặng trước bi kịch của một người đã đi sai đường. Hắn biết, lời nói lúc này là thừa thãi. Bi kịch của Vô Trần Lão Tổ đã tự nó nói lên tất cả.
***
Vài khắc sau, khi ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp sân chùa, nhưng tâm trạng của mọi người vẫn chìm trong bóng tối của sự hoài nghi và tuyệt vọng. Cảnh tượng Vô Trần Lão Tổ sụp đổ đã trở thành một đòn chí mạng, một vết nứt không thể hàn gắn vào niềm tin của hàng trăm tu sĩ có mặt. Họ không còn đứng yên nữa. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ban đầu chỉ là những lời thì thầm nhỏ, rồi dần lớn hơn, tạo thành một làn sóng âm thanh hỗn loạn, như tiếng ong vỡ tổ.
Từng người một, các tu sĩ bắt đầu rời đi. Không ai nói một lời từ biệt, không ai dám nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ đang gục ngã, như thể sợ hãi rằng sự tuyệt vọng đó có thể lây lan sang họ. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu, không còn vẻ nhẹ nhàng phiêu diêu của người tu đạo, mà thay vào đó là sự nặng nề của một tâm hồn đang mang gánh nặng của sự tự vấn. Ánh mắt họ không còn vẻ cao ngạo hay cố chấp của những kẻ tin vào sức mạnh tuyệt đối, thay vào đó là sự hoài nghi, sợ hãi, và một nỗi trống rỗng đang hình thành trong sâu thẳm linh hồn. Nhiều người thất thần bước đi, một số khác bắt đầu thì thầm, tranh cãi nhỏ với những người đi bên cạnh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lý lẽ để bám víu vào. Nhưng đa phần, họ đều mang vẻ mặt suy tư, cúi đầu nhìn xuống đất, như đang tìm kiếm một con đường mới trong cát bụi.
Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn. Hắn lặng lẽ nhìn theo những bóng lưng đang khuất dần, nơi những tu sĩ từng là trụ cột của Thiên Đạo đang tản mát, như nhìn thấy dòng chảy của nhân quả đang thay đổi, một kỷ nguyên cũ đang dần khép lại, và một kỷ nguyên mới đang chập chững bước đi. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của vạn vật, sự rung chuyển của niềm tin, và hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chuyển mình vĩ đại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người đã chứng kiến tất cả, bước lại gần Tạ Trần. Ánh mắt họ giao nhau, không cần lời nói cũng hiểu được ý chí kiên định đang nhen nhóm trong lòng nhau về một con đường mới, một con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã thắp sáng. Họ không còn là những kẻ theo đuổi hư danh, mà đã trở thành những người mang trên vai gánh nặng của sự thay đổi, của hy vọng.
Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng khẽ, nhưng vang lên đầy kiên định, ánh mắt nàng hư��ng về phía Vô Trần Lão Tổ đang gục ngã, như một lời khẳng định cho chính mình và cho những người xung quanh. "Con đường này... không thể tiếp tục nữa. Chúng ta phải tìm một lối đi khác."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh hướng về Tạ Trần, đầy tin tưởng và tôn kính. Anh biết rằng Tạ Trần chính là ngọn hải đăng giữa biển lớn hoài nghi này, người duy nhất có thể dẫn dắt họ vượt qua cơn bão táp của sự sụp đổ. "Chúng ta... phải làm gì đây, Tạ huynh? Ngài đã khai sáng cho chúng tôi."
Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, nhìn về phía xa xăm, nơi những tu sĩ đang tản đi, ánh mắt hắn như xuyên thấu cả không gian và thời gian. Một tia nắng ấm áp của buổi trưa đã lên cao, chiếu rọi khắp sân chùa, làm nổi bật lên vẻ thanh khiết của Phật Sơn Tự, nhưng cũng không thể xua đi nỗi bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Giọng hắn bình thản, nhưng lại đầy sức nặng, như một lời tiên tri cho tương lai.
"Dẫn dắt họ... tìm lại chính mình. Từ những điều nhỏ nhất của nhân tính." Hắn ngừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng trí tuệ. "Ván cờ lớn hơn... chỉ mới bắt đầu."
Hắn khẽ nắm chặt tay, như thể đang cân nhắc một ván cờ lớn hơn sắp được triển khai, một ván cờ không còn là giữa tiên và phàm, mà là giữa sự sống và sự vô nghĩa, giữa nhân tính và sự trống rỗng. Các tu sĩ tản đi, mỗi người mang một nỗi hoài nghi, một nỗi sợ hãi, nhưng cũng có thể là một hạt mầm hy vọng mong manh. Nỗi hoài nghi và sự tự vấn này sẽ dẫn đến sự phân hóa lớn: một số sẽ theo "Nhân Đạo" để tìm lại bản ngã, một số sẽ cố chấp bảo thủ, tạo ra những xung đột mới và khó khăn trong quá trình kiến tạo trật tự mới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân quay lưng lại với cảnh tượng Vô Trần, hướng về phía Tạ Trần, như tìm kiếm một ngọn hải đăng giữa biển lớn hoài nghi. Họ đã sẵn sàng trở thành những trụ cột quan trọng, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể, để dẫn dắt các tu sĩ còn lại hòa nhập vào nhân gian, thực hiện ý tưởng của Tạ Trần về một "Nhân Đạo" mới. Sự sụp đổ của Vô Trần Lão Tổ là tín hiệu cho sự kết thúc của một kỷ nguyên và sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính sẽ được đề cao hơn sức mạnh và trường sinh vô nghĩa. Việc Tạ Trần không dùng vũ lực mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả để đánh bại một cường giả như Vô Trần Lão Tổ đã củng cố niềm tin vào sức mạnh của "Nhân Đạo" và "nhân quả," báo hiệu một phương thức giải quyết xung đột mới sẽ được áp dụng trong tương lai. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan và thử thách.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.