Nhân gian bất tu tiên - Chương 832: Vết Nứt Của Tượng Đài: Khao Khát Nhân Tính
Bình minh dần lên, xua tan màn đêm, nhưng lại không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn những tu sĩ vừa rời khỏi Phật Sơn Tự. Cái giá của trường sinh, của sự bất tử, đã quá đắt. Và giờ đây, câu hỏi lớn nhất không còn là làm sao để thành tiên, mà là làm sao để trở lại làm người. Con đường phía trước còn xa xôi, đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nhìn thấy một hướng đi mới, một hy vọng mong manh về một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà "người" sẽ là trung tâm, chứ không phải "tiên."
Trong khi bên ngoài cổng chùa, sự hoài nghi và phân hóa đang bắt đầu nhen nhóm trong hàng ngũ tu sĩ, thì sâu bên trong Phật Sơn Tự, trong một thiền thất nhỏ nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ, cuộc đối thoại định mệnh vẫn tiếp diễn. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới le lói xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống nền gạch rêu phong, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên không gian tĩnh mịch. Không khí trong thiền thất vẫn còn vương vấn mùi hương trầm thanh khiết từ đêm qua, hòa lẫn với mùi đất ẩm và sự mát lạnh đặc trưng của sáng sớm vùng núi. Tiếng chuông chùa ngân nga xa vọng, lúc trầm lúc bổng, như lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn thiền bên ngoài cũng lọt vào, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng không làm mất đi vẻ trang nghiêm, an lạc vốn có của chốn Phật môn.
Trong thiền thất, Tạ Trần vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, dáng người thư sinh gầy gò của hắn toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ, không chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một tia bi cảm. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi đối diện, gương mặt hai người vẫn còn in hằn sự chấn động từ đêm qua, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự trầm tư và kiên định. Vô Danh Tăng ngồi ở một góc khuất, đôi mắt nhắm hờ, tay lần tràng hạt, như một pho tượng đá đã tồn tại ngàn năm, chứng kiến vạn sự đổi thay.
Vô Trần Lão Tổ, đã tiều tụy hơn rất nhiều so với đêm qua, mái tóc bạc phơ rối bời, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự dằn vặt. Ánh mắt hắn trống rỗng, nhưng vẫn còn một tia bướng bỉnh cuối cùng, như một người sắp chết đuối vẫn cố bám víu vào một cọng rơm mục. Hắn ôm lấy ngực, nơi trái tim đã từng bất động hàng ngàn năm, giờ đây như đang co thắt dữ dội. Hắn không còn vẻ oai nghiêm của một cường giả, chỉ còn là một ông lão già nua, mệt mỏi.
"Ngươi nói về nhân tính, về cái giá của trường sinh," Vô Trần Lão Tổ cất tiếng, giọng nói yếu ớt, khàn đặc, như thể đã hao tổn quá nhiều khí lực để giữ vững niềm tin cuối cùng. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự chất vấn, pha lẫn chút tuyệt vọng. "Nhưng chẳng lẽ... Thiên Đạo không phải là tối thượng? Chẳng lẽ đại đạo không phải là đích đến cuối cùng của mọi sinh linh? Không phải tất cả chúng ta đều hướng về sự vĩnh hằng, sự siêu thoát khỏi vòng luân hồi phàm tục sao? Cái gọi là 'mất người' đó, chẳng qua là quá trình gột rửa tạp niệm, loại bỏ những trói buộc thấp hèn của phàm trần để đạt tới sự thanh tịnh, vô ngã mà thôi." Hắn ngừng lại, cố gắng hít thở sâu, như thể mỗi lời nói đều rút cạn sinh lực của mình. Hắn muốn lấy lại uy thế đã mất, muốn thuyết phục chính mình và những người đang lắng nghe rằng con đường hắn đã đi là chính xác, là chân lý.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo nên âm thanh giòn tan trong không gian yên tĩnh. "Thiên ý là vô thường, đại đạo là vô ngã," Tạ Trần trầm giọng đáp, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Vô Trần, không một chút dao động. "Nhưng con người, ngay cả khi truy cầu những điều đó, liệu có thể hoàn toàn chối b��� bản ngã của mình? Liệu một tồn tại không còn hỉ nộ ái ố, không còn yêu ghét giận hờn, có còn được gọi là 'sống'? Cái giá của 'trường sinh' không phải là sinh mạng, mà là sự tồn tại trống rỗng. Ngươi đã thấy những tu sĩ 'mất người' rồi, Vô Trần Lão Tổ. Họ còn lại gì ngoài sức mạnh và sự cô độc? Một cỗ máy biết hô phong hoán vũ, một pho tượng biết di chuyển, liệu có đáng để đánh đổi cả một kiếp nhân sinh?"
Lời nói của Tạ Trần không mang theo sự tức giận hay phán xét, chỉ là sự phơi bày một chân lý trần trụi, lạnh lùng. Nhưng chính sự lạnh lùng đó lại khiến Vô Trần Lão Tổ run rẩy kịch liệt. Hắn cúi gằm mặt xuống, hai tay nắm chặt lại, các khớp xương trắng bệch. Hắn cố gắng phản bác, cố gắng bám víu vào những lý lẽ đã ăn sâu vào tâm trí hắn hàng ngàn năm, những điển tích cổ xưa mà hắn đã từng dùng để thuyết phục vô số đệ tử.
"Đó là sự thử thách, là con đường tất yếu để đạt đến cảnh giới vô thượng!" Vô Trần gằn giọng, cố nén đi sự run rẩy trong thanh âm. "Phàm trần vốn là trói buộc, nhân tính là gông cùm mà một tu sĩ chân chính cần phải vứt bỏ! Chỉ khi đoạn tuyệt trần duyên, chúng ta mới có thể thấu hiểu chân lý, mới có thể siêu phàm nhập thánh! Các vị tổ sư, các vị tiên hiền của chúng ta đã dạy như vậy! Chẳng lẽ... chẳng lẽ toàn bộ những lời dạy đó đều là sai lầm sao? Chẳng lẽ sự vinh quang của một vị Tiên Đế, sự bất tử của một Đại Năng lại là vô nghĩa?" Hắn nhìn quanh, tìm kiếm sự đồng tình, nhưng chỉ nhận được những ánh mắt trầm tư từ Lăng Nguyệt và Dương Quân, và sự tĩnh lặng tuyệt đối từ Vô Danh Tăng. Hắn cảm thấy như mình đang độc thoại, đang cố gắng biện minh cho một điều mà chính hắn cũng không còn tin tưởng hoàn toàn.
Tạ Trần không vội vàng đáp lời, hắn để cho những lời biện bạch của Vô Trần Lão Tổ vang vọng trong thiền thất, để cho sự dằn vặt của hắn lan tỏa. Hắn biết, đây không còn là một cuộc tranh luận thuần túy, mà là một cuộc chiến nội tâm kinh hoàng mà Vô Trần đang phải trải qua. Mỗi lời Tạ Trần nói ra đều như một nhát dao sắc bén, cắt vào niềm tin đã ��n sâu, vào lý tưởng mà Vô Trần đã dành cả đời để theo đuổi. Hắn thấy Vô Trần liên tục xoa trán, thở dài nặng nề, lời lẽ ngày càng rời rạc và thiếu đi sự kiên định. Từng câu chữ của Tạ Trần, dù không mang theo sức mạnh pháp thuật, nhưng lại có trọng lượng của vạn cân, đè nặng lên tâm trí Vô Trần, phơi bày sự trống rỗng mà hắn đã cố gắng lảng tránh hàng ngàn năm qua.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt tay, ánh mắt nàng nhìn Vô Trần Lão Tổ đầy phức tạp. Nàng từng là một trong những người sùng bái con đường tu tiên một cách mù quáng, từng tin rằng việc đánh đổi cảm xúc để đạt được sức mạnh là điều hiển nhiên. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống mang tên "nhân tính." Nàng trao đổi ánh nhìn với Dương Quân, người cũng đang nhíu mày suy tư. Cả hai đều đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người," những cường giả vô địch nhưng lại trống rỗng, vô cảm. Cái hình ảnh của Vô Trần Lão Tổ lúc này, tiều tụy và dằn vặt, lại càng khắc sâu sự thật ấy vào tâm trí họ. Nội tâm họ đang rung chuyển dữ dội, những bức tường niềm tin cũ đang sụp đổ, nhường chỗ cho một nhận thức mới, một con đường mới mẻ mà Tạ Trần đang vẽ ra.
Thời gian trôi qua, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um tùm bên ngoài, chiếu rọi rực rỡ hơn vào thiền thất. Tuy nhiên, không gian bên trong vẫn mang một vẻ u ám lạ thường, như thể bóng tối của sự hoài nghi vẫn còn giăng mắc, chưa thể bị ánh sáng xua tan. Cuộc đối thoại đã kéo dài hàng giờ, và Vô Trần Lão Tổ giờ đây đã cạn kiệt mọi lý lẽ. Gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô nứt, không còn chút huyết sắc. Hắn cố gắng đưa ra những lập luận cuối cùng, những lời biện minh cho con đường mà hắn đã đi, cho những gì hắn đã chứng kiến và hy sinh trong hàng ngàn năm tu luyện. Hắn nói về sự vĩ đại của Thiên Đạo, về trách nhiệm của tu sĩ trong việc duy trì trật tự vũ trụ, về sự hy sinh cá nhân vì đại nghĩa. Nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều như tự vạch trần sự yếu ớt và vô nghĩa của chính mình, không thể đứng vững trước sự thật phũ phàng mà Tạ Trần đã phơi bày.
"Vậy thì, Vô Trần Lão Tổ," Tạ Trần trầm giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề, ánh mắt hắn dịu đi một chút, không còn sự sắc bén như trước, mà thay vào đó là một sự thương cảm sâu sắc. "Thứ ngươi đang truy cầu... có phải là sự sống, hay chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch mang danh 'trường sinh'? Khi ngươi đứng trên đỉnh cao nhất của tu đạo, khi ngươi đã đạt được sức mạnh vô thượng, liệu ngươi có còn nhớ được hương vị của một bữa cơm đạm bạc, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ, hay cảm giác ấm áp khi nắm một bàn tay, cảm giác đau đớn khi mất đi một người thân, cảm giác hạnh phúc khi giúp đỡ một người xa lạ? Những 'khao khát nhân tính' đó, chính là nền tảng của sự sống, của mọi ý nghĩa tồn tại. Chúng không phải là gông cùm, mà là sợi dây liên kết chúng ta với thế giới, với vạn vật, với chính bản thân mình. Nếu đánh mất chúng, thì dù có trường sinh vạn kiếp, ngươi cũng chỉ là một cỗ máy biết di chuyển, một hồn ma không có linh hồn, một sự tồn tại vô nghĩa trong biển cả th��i gian."
Lời nói của Tạ Trần nhẹ nhàng, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén nhất, khoét sâu vào tận cùng tâm can Vô Trần Lão Tổ. Hắn cảm thấy như toàn bộ cuộc đời mình, toàn bộ những gì hắn đã tin tưởng, đã hy sinh, đều đang sụp đổ trước mắt. Những hình ảnh về những bữa cơm gia đình khi hắn còn là một thiếu niên, tiếng cười giòn tan của cô em gái nhỏ, giọt nước mắt nóng hổi khi cha mẹ qua đời, cảm giác ấm áp của tình yêu đầu đời... tất cả như một thước phim quay chậm, lướt qua tâm trí hắn. Hắn đã cố gắng chôn vùi chúng, cố gắng xem chúng là "tạp niệm" để đạt đến "vô ngã." Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại ùa về, sống động đến kinh hoàng, và hắn nhận ra rằng, hắn đã đánh mất quá nhiều.
"Không thể nào... Không thể nào..." Vô Trần Lão Tổ thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như khóc nấc. Hắn gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể già nua run rẩy dữ dội, như một cây cổ thụ đang oằn mình trước cơn bão lớn. "Con đường ta đã đi, những gì ta đã tin... chẳng lẽ tất cả đều là sai lầm? Chẳng lẽ ta đã... đánh mất quá nhiều mà không đổi lại được gì? Khao khát nhân tính... khao khát nhân tính..." Lời nói cuối cùng của hắn không còn là một câu hỏi, mà là một tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng, một lời nguyền rủa cho chính bản thân, nhưng cũng là một lời thức tỉnh đau đớn đến tột cùng. Hắn không còn là một cường giả tu tiên, một vị Lão Tổ uy phong lẫm liệt, mà chỉ là một ông lão tuyệt vọng, niềm tin đã sụp đổ, linh hồn rỗng tuếch.
Tạ Trần nhìn Vô Trần Lão Tổ với ánh mắt đầy thương cảm. Hắn khẽ đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn đang nằm trên bàn, một cử chỉ vô thức, như thể đang kết nối với dòng chảy nhân quả của vạn vật. Chiếc luân bàn khẽ rung động, những đường vân phức tạp trên bề mặt như đang kể lại một câu chuyện về sự lựa chọn và hệ quả. Hắn biết, Vô Trần Lão Tổ, dù đã đi sai đường, nhưng không phải là một kẻ ác. Hắn chỉ là một nạn nhân của một hệ thống, của một lý tưởng đã mục nát từ bên trong.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, chứng kiến cảnh tượng Vô Trần Lão T��� sụp đổ, không khỏi cảm thấy bàng hoàng. Họ bước lại gần hơn, ánh mắt họ không còn sự nghi ngờ hay hoài nghi, chỉ còn sự thấu hiểu và một quyết tâm mới đã nhen nhóm trong lòng. Họ đã thấy rõ cái giá của con đường cũ, và giờ đây, họ đã sẵn sàng để dấn thân vào một con đường mới, con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã vạch ra.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi im lặng từ đầu đến cuối, lúc này khẽ gõ nhẹ mộc ngư. Tiếng "cốc... cốc..." đều đều, trầm ấm vang vọng trong thiền thất, như gột rửa đi những tạp niệm, những nỗi đau khổ còn vương vấn. Tiếng mộc ngư không chỉ kết thúc cuộc đối thoại, mà còn như một lời tiễn biệt cho một kỷ nguyên cũ, một lý tưởng đã sụp đổ, và là lời chào đón cho một khởi đầu mới, một chân lý mới đang dần hé lộ.
Bên ngoài thiền thất, tiếng chuông chùa lại ngân vang, nhưng lần này, âm thanh dường như mang một ý nghĩa khác, không còn là lời nhắc nhở về sự vô thường, mà là tiếng vọng của hy vọng, của sự tái sinh. Tạ Trần nhìn Vô Trần Lão Tổ, ánh mắt hắn ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Dù lý tưởng tu tiên đã tan vỡ, nhưng những hạt mầm của "khao khát nhân tính" đã được gieo vào tâm trí của Vô Trần, có lẽ, đó sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới, một sự chuộc lỗi, hoặc ít nhất, là một minh chứng sống cho hậu quả của con đường cũ.
Cuộc đối đầu không đổ máu này đã kết thúc, nhưng nó đã tạo ra một vết nứt không thể hàn gắn trong bức tường kiên cố của tư tưởng tu tiên cũ. Và từ vết nứt đó, một con đường mới đang dần hiện ra, dẫn lối cho một kỷ nguyên mà con người sẽ trở lại làm chủ số phận của chính mình, không cần phải hy sinh nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người chứng kiến sự sụp đổ này, giờ đây đã sẵn sàng trở thành những người tiên phong, dẫn dắt những tu sĩ còn lại hòa nhập vào nhân gian, định hình lại con đường tu luyện dựa trên "Nhân Đạo" của Tạ Trần. Cuộc chiến tư tưởng vẫn còn dài, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.