Nhân gian bất tu tiên - Chương 831: Lời Tiên Tri 10 Thiên Niên: Phân Tích Nhân Quả
Tiếng vang cuối cùng của Tạ Trần vẫn còn lẩn quất trong không trung, như một lời sấm truyền định mệnh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tận sâu thẳm linh hồn. "Vấn đề không phải là làm thế nào để trường sinh, mà là làm thế nào để sống một cách trọn vẹn, dù chỉ một khoảnh khắc. Đó mới là chân lý của 'Nhân Đạo'." Lời ấy nhẹ nhàng, không mang theo chút cưỡng ép hay uy hiếp, nhưng sức nặng của nó lại vượt qua vạn cân pháp lực, xuyên thấu mọi chấp niệm, mọi ảo tưởng đã bám rễ hàng vạn năm.
Vô Trần Lão Tổ, người từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, nắm giữ quyền năng lay chuyển càn khôn, giờ đây vẫn ngồi bất động trên bồ đoàn đã bạc màu. Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày đang buông xuống Phật Sơn Tự, nhuộm một màu cam úa lên mái ngói cong cổ kính, lên những bức tường gạch rêu phong và pho tượng Phật lớn sừng sững. Nhưng dù ánh sáng có rực rỡ đến mấy, cũng không thể xua đi vẻ trống rỗng, vô định trong đôi mắt Vô Trần Lão Tổ. Hắn như một pho tượng đá cổ xưa, không nhúc nhích, không hơi thở, linh hồn dường như đã rời khỏi thể xác, lạc lõng giữa hư vô mênh mông mà chính hắn đã truy cầu. Sự thất bại này, không phải là sự thua kém về pháp lực, mà là sự sụp đổ hoàn toàn của một lý tưởng, một niềm tin đã kiên trì vạn năm. Gánh nặng của sự cố chấp, của cái gọi là "đại đạo" mà chính hắn cũng không còn tin tưởng, giờ đây đã được trút bỏ. Nhưng đổi lại, không phải là sự giải thoát an yên, mà là một khoảng trống vô tận, một vực sâu của sự vô nghĩa.
Phật Sơn Tự chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng chuông chùa ngân vang theo nhịp gió, tiếng tụng kinh vọng lại từ các gian thờ xa xa, và tiếng mõ gõ đều đều như đo đếm thời gian. Dưới chân V�� Trần Lão Tổ, hàng trăm tu sĩ vẫn còn đứng đó, gương mặt mỗi người một vẻ. Ban đầu là những tiếng xôn xao, những lời thì thầm lan nhanh như sóng vỗ, nhưng rồi chúng nhanh chóng nhỏ dần, chìm vào sự im lặng choáng váng. Không khí linh thiêng của ngôi chùa, cùng với mùi hương trầm còn vương vấn và mùi hoa sen thanh khiết, không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí họ.
Một số tu sĩ, với vẻ mặt đầy phẫn uất và giận dữ, lặng lẽ đứng dậy rời đi. Họ không thể chấp nhận rằng niềm tin của mình, của cả một thế hệ tu sĩ, lại bị một phàm nhân phá vỡ chỉ bằng vài lời nói. Bóng dáng họ in trên nền trời hoàng hôn, cứng nhắc và cố chấp, như thể đang cố gắng chạy trốn khỏi một chân lý đau lòng. "Lời của Tạ Trần... cứ như một lời nguyền rủa," một tu sĩ mặc đạo bào xanh thẫm thì thầm, giọng nói đầy uất ức. Bên cạnh, một tu sĩ khác, vẻ mặt nhợt nhạt, ánh mắt hoang mang, khẽ đáp: "Nhưng hắn nói có lý... ta cảm thấy..." Lời nói của hắn bị bỏ dở, như thể chính bản thân hắn cũng đang đấu tranh với mớ cảm xúc hỗn đ��n trong lòng. Họ rời đi, mang theo sự hoài nghi và giận dữ, nhưng những hạt mầm phá vỡ niềm tin đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm trong tâm trí họ, thay đổi cách họ nhìn nhận con đường tu tiên.
Ngược lại, phần lớn tu sĩ vẫn ngồi đó, hoặc đứng lặng yên, ánh mắt đầy suy tư, trầm ngâm nhìn về phía Vô Trần Lão Tổ đang bất động. Họ không tức giận, cũng không vội vã rời đi. Họ chỉ đơn thuần là... suy ngẫm. Sự thật mà Tạ Trần đã vạch trần, quá đỗi tàn khốc, nhưng lại hợp lý đến đau lòng. Nhiều người trong số họ đã từng chứng kiến những tiền bối, những sư huynh, sư tỷ sau khi đạt đến cảnh giới cao siêu, lại dần trở nên lạnh lùng, vô cảm, đánh mất đi những cảm xúc phàm trần vốn có. Họ gọi đó là "siêu thoát", là "đoạn tuyệt trần duyên", nhưng giờ đây, họ nhận ra đó có thể là một cái giá quá đắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cách đó không xa, ánh mắt phức tạp không rời khỏi Vô Trần Lão Tổ, rồi lại chuyển sang Tạ Trần. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại phảng phất một nỗi đau âm ỉ, khẽ vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Nàng cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa từ cây trâm, không còn là sự lạnh lẽo như trước. Cảm giác ấy, như một sự hồi sinh nhẹ nhàng trong tận cùng tâm hồn nàng. "Lời hắn nói... là sự thật. Chúng ta đã sai lầm quá lâu, cố chấp vào một Thiên Đạo đã mục rữa," nàng thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, nhưng lại mang theo sự chấn động sâu sắc. Một gánh nặng vô hình, tưởng chừng đã chai sạn theo năm tháng, giờ đây lại được trút bỏ, để lại một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ, nhưng cũng đầy bàng hoàng. "Cái giá của trường sinh..." nàng lặp lại, khẽ run giọng, như thể đang chạm vào một vết thương cũ rỉ máu.
Dương Quân, tuấn tú và đầy nhiệt huyết, giờ đây ánh mắt rực sáng không phải vì lý tưởng cũ, mà vì một chân lý mới đang dần hé mở. Anh gật đầu, đồng tình với suy nghĩ của Lăng Nguyệt. "'Nhân Đạo'... không phải là từ bỏ tu vi, mà là tìm lại và giữ gìn nhân tính trong quá trình tu luyện." Anh hiểu rằng, đây không phải là kết thúc của một kỷ nguyên, mà là khởi đầu cho một con đường mới, một kỷ nguyên mới mà Tạ Trần đang kiến tạo. Sự thất bại của Vô Trần Lão Tổ trong cuộc tranh luận công khai này báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của tư tưởng tu tiên cũ, dù quá trình này sẽ kéo dài hàng vạn năm nữa. Anh nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt đầy vẻ kính phục và quyết tâm.
Tạ Trần khẽ đứng dậy. Dáng người thư sinh gầy gò của anh vẫn vững chãi, bình thản giữa không khí căng thẳng và hỗn loạn. Anh không nhìn lại Vô Trần Lão Tổ, cũng không nhìn đám đông tu sĩ đang xôn xao. Anh chỉ đơn giản là quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như thể không vương vấn điều gì. Dáng vẻ anh khuất dần trong ánh chiều tà đang tắt lịm, như một bóng hình đơn độc gieo mầm cho một tương lai vô định. Anh không cần chiến thắng. Anh chỉ cần gieo mầm. Và những hạt mầm đó, đã được gieo. Chúng sẽ nảy nở, theo cách riêng của chúng, trong tâm trí của mỗi người chứng kiến, và thậm chí cả trong linh hồn trống rỗng của Vô Trần Lão Tổ.
Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi khô héo. Hắn đã tiên liệu được tất cả. Hắn đã nhìn thấy sự chuyển biến trong Vô Trần Lão Tổ, sự thức tỉnh trong tâm hồn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Cuộc chiến bằng lý lẽ đã kết thúc, nhưng "ván cờ" định mệnh của Thập Phương Nhân Gian chỉ mới thực sự bắt đầu. Hắn nhìn theo bóng lưng Tạ Trần, rồi lại nhìn Vô Trần Lão Tổ, ánh mắt từ bi sâu thẳm, như thể đã nhìn thấu vạn kiếp luân hồi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân liếc nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng bước theo Tạ Trần. Dù không biết anh sẽ đi đâu, nhưng một trực giác mách bảo họ rằng, con đường mới mà Tạ Trần đang vạch ra, chính là con đường họ cần phải theo. Một vài tu sĩ tò mò, bị thu hút bởi luồng khí chất đặc biệt của Tạ Trần, cũng lén lút đi theo sau, giữ một khoảng cách nhất định, như những kẻ đang tìm kiếm một lối thoát, một câu trả lời cho những băn khoăn đang dày vò tâm trí họ. Đêm xuống, bao trùm Phật Sơn Tự trong màn sương mờ ảo, mang theo sự tĩnh lặng của những suy tư chưa có lời giải đáp.
***
Đêm khuya đã về, và Quán Trà Vọng Giang, vốn đã nằm nép mình bên dòng sông tĩnh lặng, giờ đây càng thêm vắng vẻ. Chỉ còn ánh nến lay động yếu ớt, phản chiếu lên những ván gỗ mộc mạc của quán, và soi rõ khuôn mặt suy tư của những người khách đặc biệt. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, lưng tựa vào tấm chắn gỗ đã nhuốm màu thời gian, ánh mắt lơ đãng nhìn ra dòng sông đen kịt đang chảy xiết. Tiếng nước sông ào ạt như vỗ về những tâm hồn đang xáo động, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một khúc ca buồn bã, và mùi hương trà ấm áp, pha lẫn mùi nước sông, mùi hoa cỏ từ bờ bên kia, tạo nên một không khí vừa yên bình, vừa mang theo chút u hoài.
Trước mặt Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Vô Danh Tăng vẫn giữ vẻ bình thản, ngồi đối diện với họ, hai tay chắp lại trên đầu gối, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ. Ánh nến hắt lên gương mặt Lăng Nguyệt, khiến vẻ đẹp lạnh lùng thường ngày của nàng giờ đây nhuốm màu ưu tư. Dương Quân cũng không còn vẻ nhiệt huyết bộc trực, thay vào đó là sự tập trung cao độ, khao khát được thấu hiểu. Họ chờ đợi, như những học trò đang mong mỏi lời chỉ dẫn từ một bậc thầy.
Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà Bích Loa Xuân, hương thơm thanh thoát lan tỏa, xua đi một phần sự căng thẳng. Anh nhấp một ngụm nhỏ, rồi chậm rãi đặt chén xuống. Giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của hàng vạn năm lịch sử, của vô số kiếp nhân sinh.
"Thiên Đạo suy yếu không phải là một sự kiện đột ngột, một tai họa bất ngờ ập đến," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt anh như xuyên thấu màn đêm, nhìn về một quá khứ xa xăm. "Mà là một quá trình. Hạt mầm của sự suy vong đã được gieo từ rất lâu, ngay cả khi linh khí còn dồi dào, khoảng mười ngàn năm trước, khi con người bắt đầu truy cầu 'trường sinh' và 'bất tử' một cách mù quáng."
Lăng Nguyệt khẽ run lên. "Mười ngàn năm trước... khi linh khí vẫn còn dồi dào, những tưởng là đỉnh cao của sự phồn thịnh..." Nàng thì thầm, vẻ mặt nàng từ kinh ngạc chuyển sang đau đớn. Nàng đã từng tự hào về sự thịnh vượng của giới tu tiên thời kỳ đó, về những cường giả siêu phàm, về những công pháp huyền diệu. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã lật đổ hoàn toàn niềm tin ấy, phơi bày một sự thật trần trụi và đau lòng.
Tạ Trần tiếp tục, không để tâm đến vẻ chấn động của nàng. "Con người, bản chất sinh ra đã là một phần của nhân gian, mang trong mình đủ hỉ nộ ái ố. Đó là cội nguồn của 'nhân tính'. Nhưng khi bước lên con đường tu tiên, họ lại cố gắng đoạn tuyệt mọi thứ, cho rằng đó là 'siêu thoát', là 'thanh tịnh'. Họ cho rằng việc từ bỏ tình thân, tình bạn, tình yêu, từ bỏ dục vọng, tham lam, sân si là để thanh lọc bản thân, để trở nên gần với 'Đạo' hơn."
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi bi tráng của cả một kỷ nguyên. "Nhưng thực chất, họ đang tự cắt đứt mình khỏi cội nguồn của 'nhân tính'. Cảm xúc trở nên vô vị, ký ức phai nhạt, và cuối cùng, bản ngã dần bị bào mòn. Đó là cái giá của 'trường sinh' mà không ai nhìn thấy, cho đến khi quá muộn." Tạ Trần ngừng lại, nhấp thêm một ngụm trà. "Cứ mỗi một tu sĩ đạt đến cảnh giới cao, họ lại đánh mất đi một phần 'người' của mình. Họ trở thành những thực thể mạnh mẽ, nhưng trống rỗng. Họ tồn tại, nhưng không 'sống'. Và chính sự 'mất người' này, tích tụ qua hàng vạn năm, qua vô số tu sĩ, đã dần dần bào mòn Thiên Đạo."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối nhưng cũng tràn đầy khao khát được thấu hiểu. "Vậy thì, cái gọi là 'mất nhân tính' không phải là lời nguyền, mà là một hệ quả tất yếu của con đường tu tiên? Một cái giá phải trả để đổi lấy quyền năng và tuổi thọ?" Anh hỏi, giọng nói đầy sự chất vấn, không phải với Tạ Trần, mà với chính cái lý tưởng mà anh từng theo đuổi.
"Đúng vậy," Tạ Trần khẳng định. "Mỗi một chấp niệm về 'trường sinh bất tử' mà không đi đôi với sự trân trọng 'sống', đều là một nhát dao khắc sâu vào Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tri. Nó là tổng hòa của vạn vật, của vạn linh, của vạn cảm xúc trong nhân gian. Khi con người, đặc biệt là những kẻ nắm giữ quyền năng, dần đánh mất đi những cảm xúc cơ bản, những rung động của sự sống, Thiên Đạo cũng dần suy yếu theo. Giống như một cái cây bị cắt hết rễ, nó vẫn có thể đứng đó một thời gian, nhưng rồi sẽ khô héo và chết đi."
Lăng Nguyệt nghe Tạ Trần phân tích, từng lời nói của anh như những tia sét đánh thẳng vào trái tim nàng. Nàng nhớ lại những lời thầy dạy, những kinh điển cổ xưa về sự vô tình của Đạo, về việc phải bỏ đi 'thất tình lục dục' để đạt được cảnh giới tối cao. Nàng đã từng tin đó là chân lý. Giờ đây, nàng nhận ra, đó chỉ là một lời nguyền rủa trá hình. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt phượng vốn sắc bén giờ đây lại ánh lên sự đau đớn khôn tả. Nàng đã đi trên con đường đó quá lâu, đã đánh mất đi bao nhiêu thứ mà nàng không hề hay biết.
"Và khi Thiên Đạo suy yếu," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh trầm xuống, "nó sẽ không thể duy trì được sự cân bằng của vạn vật. Linh khí mỏng đi, tai họa xảy ra, và vòng luân hồi trở nên hỗn loạn. Tất cả những điều đó, đều là 'nhân quả' của việc con người đã tự tay cắt đứt sợi dây liên kết với chính bản thân mình, với nhân gian."
Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh mắt từ bi lướt qua ba người. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình thản của hắn, lại càng khiến những lời của Tạ Trần thêm phần xác tín. Những lời thiền ngữ của hắn thường ngày chỉ là gợi mở, nhưng Tạ Trần lại trực tiếp chỉ ra chân tướng, không vòng vo, không che giấu. Đó là sự khác biệt giữa hai con đường, nhưng cùng chung một mục đích: tìm về bản nguyên.
Dương Quân nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy một sự tức giận dâng lên, không phải với Tạ Trần, mà với sự mù quáng của chính anh và cả giới tu sĩ. "Vậy ra, chúng ta đã tự đào mồ chôn mình, tự tay hủy hoại Thiên Đạo mà chúng ta luôn rao giảng là phải bảo vệ?"
"Có thể nói là như vậy," Tạ Trần bình thản đáp. "Nhưng không phải là không có lối thoát. Chỉ khi con người nhận ra giá trị của 'sống', của 'nhân tính', của sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, dù là phàm nhân hay tu sĩ, thì Thiên Đạo mới có cơ hội được tái sinh, hay đúng hơn, là một 'Nhân Đạo' mới sẽ được kiến tạo."
Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt Tạ Trần, khiến vẻ gầy gò của anh thêm phần siêu thoát. Lăng Nguyệt và Dương Quân lắng nghe không chớp mắt, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang đau đớn, rồi cuối cùng là một sự chấp nhận nặng nề nhưng kiên định. Những lời của Tạ Trần đã không chỉ vạch trần sự thật, mà còn gieo vào lòng họ một hạt mầm hy vọng mới, một con đường mới để đi. Con đường này không hề dễ dàng, nhưng nó chân thật, và trên hết, nó giữ lại được "người". Gió từ sông thổi vào, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước.
***
Rạng sáng, khi màn đêm dần tan và ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những rặng cây, Phật Sơn Tự vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đặc biệt. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng đó không còn là sự thanh tịnh của thiền môn, mà là sự im ắng nặng nề của những tâm hồn đang vật lộn. Các tu sĩ, những người đã chứng kiến cuộc tranh luận lịch sử đêm qua, giờ đây tản ra từ Phật Sơn Tự, không còn vẻ thanh cao, tự phụ thường thấy. Thay vào đó là những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt dao động, và những bước chân nặng trĩu.
Con đường dẫn ra khỏi chùa, vốn dĩ là con đường của sự giác ngộ và thăng tiến, giờ đây lại giống như một con đường của sự phân ly và hoài nghi. Nhiều người đi thành từng nhóm nhỏ, không khí căng thẳng bao trùm. Tiếng gió lạnh thổi qua những hàng cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm và lá mục, hòa lẫn với những tiếng tranh cãi gay gắt hoặc những lời thì thầm đầy suy tư.
"Hắn nói đúng... Ta đã thấy nhiều sư huynh, sư tỷ, sau khi đạt đến cảnh giới cao, họ trở nên lạnh lùng, vô cảm. Như thể trái tim họ đã hóa đá," một tu sĩ trẻ, giọng nói run rẩy, nhìn về phía bạn đồng hành. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự chấn động, như thể một tấm màn đã bị kéo ra, phơi bày một sự thật kinh hoàng mà anh ta đã cố tình phớt lờ bấy lâu nay. "Họ không cười, không khóc, không giận dữ. Họ chỉ tồn tại, như những pho tượng có thể di chuyển..."
"Vô nghĩa! Hắn chỉ là một phàm nhân, lời lẽ ma mị!" Một tu sĩ khác gầm lên, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Hắn nắm chặt nắm đấm, vẻ phẫn nộ không thể che giấu. "Chẳng lẽ chúng ta phải từ bỏ đạo nghiệp ngàn năm của tổ tiên? Từ bỏ con đường trường sinh mà chúng ta đã khổ công tu luyện? Hắn chỉ đang cố gắng hủy hoại niềm tin của chúng ta!" Hắn không thể chấp nhận rằng toàn bộ cuộc đời mình, mọi sự cố gắng, mọi sự hy sinh, lại có thể là vô nghĩa, là sai lầm. Với hắn, thừa nhận lời Tạ Trần là thừa nhận sự thất bại của chính mình.
Một vị Trưởng lão của một tông môn lớn, tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng tu luyện, khẽ thở dài. Tiếng thở dài của ông mang theo sự mệt mỏi, sự hoang mang tột độ. Ông nhìn lên bầu trời mờ tối đang dần chuyển sang bình minh, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ hư vô. "Con đường chúng ta đi... rốt cuộc là đúng hay sai? Cái giá này... quá đắt." Ông đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số thăng trầm của giới tu tiên, nh��ng chưa bao giờ ông cảm thấy lạc lối như lúc này. Niềm tin vào đại đạo, vốn là trụ cột tinh thần của ông, đã lung lay dữ dội.
Những nhóm tu sĩ khác cũng mang những nỗi niềm riêng. Một số ngồi xuống ven đường, đầu cúi gằm, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong chính sự trống rỗng. Họ là những người đã bắt đầu dao động, những hạt mầm nghi ngờ đã nảy mầm và đang cắn rứt tâm can họ. Họ không biết phải làm gì, phải đi đâu, khi mà con đường họ đã chọn, lý tưởng họ đã theo đuổi, lại bị một phàm nhân vạch trần là một sự lừa dối bi tráng.
Trong khi đó, một số ít tu sĩ, ánh mắt vẫn còn bối rối nhưng đã lóe lên một tia hy vọng, nhìn về phía đông, nơi bình minh đang dần hé lộ. "Liệu có tồn tại một con đường khác... cho chúng ta?" Một tu sĩ trẻ thì thầm, giọng nói mang theo sự khát khao cháy bỏng. Anh ta không còn muốn bám víu vào cái gọi là "đại đạo" đã mục rữa, mà muốn tìm một lối đi mới, một con đường mà ở đó, anh ta vẫn có thể là chính mình, vẫn có thể "sống" một cách trọn vẹn.
Sự dao động trong giới tu sĩ báo hiệu một làn sóng chuyển đổi tư tưởng lớn sẽ diễn ra, dẫn đến sự phân hóa rõ rệt giữa những người chấp nhận 'Nhân Đạo' và những người cố chấp giữ vững con đường cũ. Cuộc chiến tư tưởng này sẽ không dễ dàng, sẽ có sự phản kháng mạnh mẽ từ những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, và Tạ Trần, dù không tự mình tham gia vào cuộc chiến này, nhưng trí tuệ của anh sẽ là ngọn đèn dẫn lối, giải quyết các xung đột phát sinh.
Những tu sĩ ấy tản ra theo các hướng khác nhau, mỗi người mang một nỗi niềm riêng, một gánh nặng của sự thật vừa được phơi bày. Bình minh dần lên, xua tan màn đêm, nhưng lại không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn họ. Cái giá của trường sinh, của sự bất tử, đã quá đắt. Và giờ đây, câu hỏi lớn nhất không còn là làm sao để thành tiên, mà là làm sao để trở lại làm người. Con đường phía trước còn xa xôi, đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nhìn thấy một hướng đi mới, một hy vọng mong manh về một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà "ng��ời" sẽ là trung tâm, chứ không phải "tiên".
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.