Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 830: Ván Cờ Lý Lẽ: Khai Mạc Cuộc Chiến Tư Tưởng

Ánh bình minh vàng óng như rót mật lên mái ngói cong vút của Phật Sơn Tự, xua tan đi màn sương mờ ảo còn vương vấn sau một đêm dài. Không khí trên đỉnh núi, vốn đã thanh tịnh, nay lại càng trở nên trang nghiêm hơn bởi tiếng chuông chùa ngân vang, trầm hùng và kéo dài, như lời hiệu triệu của thời gian, thức tỉnh vạn vật khỏi giấc ngủ mê. Tiếng tụng kinh khe khẽ từ các gian thờ ẩn mình trong bóng cây cổ thụ, tiếng mõ gõ đều đều, cùng mùi hương trầm thanh khiết vấn vít trong gió, tạo nên một bầu không khí linh thiêng đến lạ lùng.

Sân rộng của Phật Sơn Tự, nơi thường ngày dùng cho các nghi lễ trang trọng hay những buổi tọa thiền yên bình, hôm nay đã được sắp xếp thành một diễn đàn ngoài trời. Không phải để tranh tài pháp thuật, mà là để luận đạo lý, để phán xét một lý tưởng đã tồn tại hàng vạn năm. Hàng trăm tu sĩ từ khắp các tông môn, đủ mọi cấp bậc, từ những vị lão tổ uy danh lẫy lừng đến các đệ tử mới nhập môn, đều đã tề tựu đông đủ. Ánh mắt họ, dù khác biệt về tuổi tác hay tu vi, đều chung một vẻ chờ đợi, xen lẫn tò mò và cả sự căng thẳng vô hình. Bên cạnh các tu sĩ, một số ít phàm nhân, đại diện cho bách tính muôn nơi, cũng được phép có mặt. Họ đứng nép mình ở rìa sân, ánh mắt e dè nhưng đầy hy vọng, hướng về trung tâm nơi cuộc tranh luận sắp diễn ra.

Giữa sân là hai chiếc bồ đoàn đơn giản, được đặt đối diện nhau trên một thảm lụa màu nâu trầm. Chúng không hề hoa mỹ, không hề phô trương, tượng trưng cho sự bình đẳng tuyệt đối của lý lẽ, nơi tu vi hay địa vị đều trở nên vô nghĩa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đứng ở hàng đầu, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi, dán chặt vào hai chiếc bồ đoàn. Nàng cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng mình. Vô Trần Lão Tổ, một cường giả đã sống vạn năm, một trụ cột của Tiên Đạo, lại chấp nhận ngồi ngang hàng, đối thoại bằng lý lẽ với một phàm nhân không tu hành như Tạ Trần. Điều này đã tự thân nó là một cú sốc lớn đối với giới tu sĩ. Nàng đã chứng kiến sự dằn vặt của hắn, sự trống rỗng trong ánh mắt hắn, và cả sự chấp nhận đầy cay đắng của hắn sau những lời của Tạ Trần. Nhưng liệu Tạ Trần có thể thực sự lay chuyển được một cường giả như Vô Trần Lão Tổ trước toàn thể tu sĩ, lay chuyển cả một tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của thiên hạ này? Lăng Nguyệt tự hỏi, trong lòng đầy hoài nghi và lo lắng. Cuộc chiến này không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí, bằng niềm tin, và nó sẽ định đoạt số phận của một kỷ nguyên.

Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. Anh đã tr���i qua sự chuyển biến nội tâm mạnh mẽ khi chứng kiến sự thay đổi của Vô Trần Lão Tổ. Anh đã bắt đầu thấu hiểu "Nhân Đạo" của Tạ Trần, thấu hiểu cái giá của sự "mất người" khi tu luyện. Trong anh giờ đây không còn sự bốc đồng của một thiếu niên nhiệt huyết mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, một niềm tin vững chắc đang dần hình thành. Anh nhìn quanh, thấy những ánh mắt phẫn nộ, những ánh mắt tò mò, những ánh mắt hoài nghi. Cuộc chiến này không chỉ dành cho Vô Trần Lão Tổ, mà dành cho tất cả những tu sĩ đang có mặt.

Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng toát ra sự giác ngộ, ngồi ở vị trí chủ tọa. Nụ cười khó hiểu luôn thường trực trên môi hắn, như thể hắn đã nhìn thấy trước mọi điều sẽ xảy ra. Hắn gõ nhẹ cây thiền trượng xuống nền đá, tiếng động khô khốc vang vọng khắp sân, thu hút mọi ánh nhìn.

"Đại hội Phật Pháp hôm nay, không luận tu vi, chỉ luận đạo lý," Vô Danh Tăng cất giọng trầm ấm, nhưng vang vọng khắp không gian. "Xin mời hai vị khai đàn."

Từ hai phía, hai bóng người chậm rãi tiến đến. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh nhạt quen thuộc, dáng người thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh không có chút khí tức tu vi nào, nhưng mỗi bước đi lại mang theo một sự tự tin lạ thường, một sự ung dung tự tại, như thể anh đang dạo bước trong thư phòng của chính mình. Đối diện anh là Vô Trần Lão Tổ. Hắn vẫn khoác trên mình bộ tiên bào đã phai màu theo dấu vết thời gian, tượng trưng cho sự trường tồn nhưng cũng là sự cũ kỹ của một kỷ nguyên sắp tàn. Dáng vẻ hắn vẫn cao ngạo, uy nghiêm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi, đôi lúc thoáng qua một vẻ trống rỗng khó tả. Hắn cố gắng che giấu sự dằn vặt của chính mình, cố gắng khoác lên mình lớp vỏ bọc kiên định của một vị đại tông sư.

Họ đối mặt, rồi cùng ngồi xuống hai chiếc bồ đoàn. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm toàn bộ không gian, chỉ còn tiếng chuông chùa ngân vang như lời hiệu triệu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của ý chí và lý lẽ, nơi số phận của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt. Các tu sĩ và phàm nhân ổn định chỗ ngồi, ánh mắt không rời khỏi trung tâm, nơi hai con người, một phàm, một tiên, đang chuẩn bị đối diện nhau. Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng nói để bùng nổ. Lăng Nguyệt hít sâu, cảm nhận làn gió sớm mang theo hơi lạnh mơn man qua gò má, mang theo cả nỗi lo lắng và niềm hy vọng mong manh. Nàng biết, khoảnh khắc này, Tạ Trần không chỉ đại diện cho chính anh, mà còn đại diện cho cả một tương lai.

***

Nắng dần lên cao, rọi thẳng xuống sân Phật Sơn Tự, khiến không khí trở nên ấm áp hơn nhưng vẫn giữ được sự mát mẻ dễ chịu của núi rừng. Vô Trần Lão Tổ là người mở lời. Hắn đứng dậy, tiên bào khẽ bay theo làn gió nhẹ, ánh mắt quét qua đám đông tu sĩ đang chăm chú lắng nghe. Trong khoảnh khắc đó, hắn vẫn cố gắng khoác lên mình vẻ uy nghiêm, kiên định của một vị lão tổ tu tiên vĩ đại. Giọng hắn trầm hùng, vang vọng, mang theo sức nặng của vạn năm tuế nguyệt và sự từng trải.

"Chư vị đạo hữu, chư vị phàm nhân!" Hắn bắt đầu, giọng nói như tiếng hồng chung cổ, "Từ ngàn xưa, con đường tu tiên đã là kim chỉ nam, là con đường duy nhất để chúng sinh thoát khỏi luân hồi khổ ải, để vươn tới cảnh giới trường sinh bất tử. Đó là sứ mệnh mà Thiên Đạo đã ban cho chúng ta, là trọng trách mà kẻ mạnh phải gánh vác để bảo vệ thế gian này khỏi sự suy tàn."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Tạ Trần, nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu qua anh, hướng về một lý tưởng mà hắn đã cống hiến cả cuộc đời. "Trường sinh bất tử, siêu phàm thoát tục, đó không chỉ là khát vọng cá nhân, mà còn là sự bảo đảm cho sự tồn vong của Thập Phương Nhân Gian. Khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, chính những tu sĩ trường sinh như chúng ta mới là trụ cột, là bức tường thành cuối cùng bảo vệ bách tính khỏi tai ương."

Từng câu từng chữ của Vô Trần Lão Tổ đều toát lên vẻ uyên bác, hùng hồn, đúng như phong thái của một cường giả đã sống vạn năm. Hắn nhấn mạnh sự hy sinh cá nhân vì đại đạo, việc buông bỏ dục vọng phàm tục để đạt tới cảnh giới cao hơn. Hắn kể về những gian khổ trong quá trình tu luyện, những chấp niệm phải đoạn tuyệt, những cảm xúc phải gạt bỏ để tâm trí đạt đến sự thanh tịnh tuyệt đối, để hòa mình vào Thiên Đạo. "Mất đi một chút cảm xúc phàm tục, đổi lại ngàn vạn năm tồn tại, đó là cái giá xứng đáng để gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế gian này!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang dội, đầy niềm tin.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt hắn, đôi lúc thoáng hiện một sự trống rỗng, một nỗi bi ai khó nhận ra, như thể hắn đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là đám đông. Hắn đang nói những lời mà hắn từng tin tưởng tuyệt đối, nhưng giờ đây, sau những cuộc đối thoại với Tạ Trần, chúng lại trở thành những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào chính tâm hồn hắn. Hắn cố gắng hết sức để bảo vệ lý tưởng mà hắn đã tin tưởng suốt cuộc đời, dù giờ đây nó đã mục rữa trong tâm hồn hắn, một vết nứt đã bắt đầu từ 10.000 năm trước, khi Thiên Đạo mới chỉ manh nha suy yếu.

Hắn nhớ lại những đêm dài dằn vặt, nhớ lại cái khoảnh khắc nhận ra sự vô nghĩa của quyền năng tuyệt đối nếu không có cảm xúc. Cái giá của trường sinh, hóa ra, lại là sự cô độc đến tận cùng, sự mất mát của chính bản thân. Hắn cảm thấy mình như một diễn viên đang diễn lại một vở kịch cũ rích, mà chính hắn cũng không còn tin vào nội dung của nó nữa. *Nhưng cái giá đó, có thật sự xứng đáng?* Tiếng gào thét nội tâm của hắn vang vọng trong đầu, đối lập hoàn toàn với những lời lẽ hùng hồn mà hắn đang thốt ra. Hắn biết, Tạ Trần đã nhìn thấu tất cả, đã nhìn thấu sự yếu đuối và nỗi sợ hãi ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiên cường của hắn.

Các tu sĩ phía dưới, mỗi người một vẻ. Một số gật gù tán đồng, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và khao khát. Những người khác, đặc biệt là thế hệ trẻ, có chút băn khoăn, nhưng vẫn bị uy áp của Vô Trần Lão Tổ trấn trụ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân thì khác. Họ nhìn thấy rõ sự mâu thuẫn trong ánh mắt Vô Trần Lão Tổ, nhìn thấy sự dao động trong tâm hồn hắn. Họ biết, lời lẽ của hắn giờ đây chỉ là một sự cố chấp cuối cùng, một sự bám víu vào những gì hắn từng tin, chứ không còn là một niềm tin chân thành nữa. Tiên bào của Vô Trần Lão Tổ vẫn rực rỡ dưới nắng, nhưng khí chất uy nghiêm của hắn đã không còn trọn vẹn. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau sương đêm, nhưng không thể xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Vô Trần Lão Tổ kết thúc bài diễn thuyết của mình bằng một cái nhìn đầy thách thức về phía Tạ Trần, như thể muốn hỏi: *Ngươi, một phàm nhân, có thể nói gì để phản bác lại vạn năm đạo lý này?*

***

Tạ Trần, với vẻ trầm tĩnh cố hữu, không vội vàng đáp lời. Anh vẫn ngồi yên trên bồ đoàn, dáng vẻ gầy gò nhưng lại toát lên một khí chất vững chãi, không hề bị áp chế bởi lời lẽ hùng hồn hay uy áp của Vô Trần Lão Tổ. Ánh nắng buổi trưa đã lên cao, chiếu rọi chói chang, nhưng không khí vẫn mát mẻ nhờ vị trí cao của Phật Sơn Tự. Tạ Trần khẽ nhấc tay, làm một động tác mời Vô Trần Lão Tổ ngồi xuống, như thể cuộc tranh luận này không phải là một trận chiến mà là một buổi đàm đạo bình thường giữa hai tri kỷ. Vô Trần Lão Tổ, dù trong lòng đầy phức tạp, vẫn miễn cưỡng ngồi xuống.

Tạ Trần bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm, không hề cao vút hay hùng hồn như Vô Trần Lão Tổ, nhưng mỗi từ ngữ thốt ra lại mang một sức nặng kỳ lạ, như những giọt nước nhỏ dần khoét sâu vào đá. Anh không phủ nhận sự vĩ đại của Thiên Đạo, cũng không chối bỏ khát vọng trường sinh. Anh chỉ đơn giản đặt ra những câu hỏi, những lý lẽ sắc bén, từ tốn nhưng trực diện, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề.

"Trường sinh để làm gì, khi tâm hồn đã hóa đá?" Tạ Trần cất tiếng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ, như thể anh đang đọc được mọi suy nghĩ, mọi nỗi dằn vặt trong lòng hắn. "Quyền năng để làm gì, khi không còn ai để bảo vệ, hoặc chính những người được bảo vệ lại hóa thành công cụ?"

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời buộc tội, mà là một sự vạch trần. Anh không dùng phép thuật hay thần thông, mà dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, không phải là một phép thuật thần bí mà là khả năng suy luận cực hạn, để chỉ ra những hệ quả tất yếu, những 'xiềng xích vô hình' mà Vô Trần Lão Tổ đã nhận ra trong chương trước, nhưng giờ Tạ Trần công khai hóa chúng trước toàn bộ thiên hạ.

"Ngài Vô Trần Lão Tổ nói, buông bỏ dục vọng phàm tục để đạt đến cảnh giới cao hơn, để thanh tịnh tâm hồn," Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Nhưng phàm tục, chính là cội rễ của 'nhân', của những gì làm nên chúng ta. Nụ cười của một đứa trẻ, giọt nước mắt của sự chia ly, nỗi đau của mất mát, niềm vui của đoàn tụ... đó không phải là dục vọng, đó là bản chất của sự sống. Khi cội rễ khô héo, khi con người từ bỏ chính mình, cây có còn là cây nữa không? Hay chỉ còn là một khúc gỗ mục rỗng, trường tồn trong sự cô độc vô tận?"

Tạ Trần chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Vô Trần Lão Tổ và nhiều tu sĩ khác, những người đã và đang cảm nhận được sự 'mất người' từ 10.000 năm trước, từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu và họ càng cố chấp vào con đường cũ. Anh nói về sự trống rỗng của một cuộc sống vĩnh cửu không có cảm xúc, không có ký ức, không có tình người. Anh miêu tả nó không phải như một sự hy sinh cao cả, mà như một án tử hình tinh thần, nơi cái tôi dần tan biến, chỉ còn lại một thực thể tồn tại vô nghĩa.

"Thiên Đạo mà các ngài tôn thờ, mà các ngài cố gắng duy trì bằng mọi giá," Tạ Trần nhìn những tu sĩ đang ngồi bên dưới, những người từng là trụ cột của Tiên Đạo, "có phải cũng là một vòng luẩn quẩn, nơi càng cố gắng duy trì, lại càng tự mình hủy diệt? Khi các ngài dùng chính nhân tính của mình để vá trời, thì liệu trời có còn ý nghĩa gì để vá, khi nhân gian đã hóa thành hư vô?"

Vô Trần Lão Tổ ngồi im lặng, sắc mặt biến đổi liên tục. Từ tức giận ban đầu khi nghe những lời "ngông cuồng" của một phàm nhân, hắn chuyển sang suy tư, rồi cuối cùng là sự bàng hoàng. Từng lời của Tạ Trần như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào vết thương lòng mà hắn đã cố gắng chôn giấu suốt bao năm. Hắn thấy rõ sự cô độc của mình, sự trống rỗng mà hắn đã cảm nhận được từ rất lâu, nhưng lại không thể gọi tên. Những "xiềng xích vô hình" mà Tạ Trần nhắc đến, chính là những xiềng xích đã trói buộc linh hồn hắn, biến hắn thành một kẻ trường sinh nhưng đã 'mất người'.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt, trong lòng dậy sóng. Họ đã hiểu, nhưng nghe Tạ Trần nói ra một cách trần trụi và sắc bén như vậy, vẫn khiến họ chấn động. "Nhân Đạo" của Tạ Trần không phải là từ bỏ tu vi, mà là tìm lại và giữ gìn nhân tính trong quá trình tu luyện. Cái giá của sự "mất người" là quá đắt.

Trong đám đông, một số tu sĩ bắt đầu đứng lên, vẻ mặt phẫn nộ, xì xào bàn tán. Họ không thể chấp nhận những lời lẽ "phạm thượng" này. Một số khác thì hoang mang, ánh mắt đầy suy tư. Vô Danh Tăng, với vẻ mặt từ bi, chỉ khẽ đưa tay ra hiệu. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra, đủ để giữ mọi thứ trong trật tự, buộc những kẻ đang định lên tiếng phải ngồi xuống, dù lòng vẫn sôi sục. Tiếng thì thầm dần lắng xuống, chỉ còn giọng nói trầm ấm c��a Tạ Trần vang vọng giữa sân chùa.

Tạ Trần không vội vàng kết thúc. Anh để những lời lẽ của mình ngấm vào từng trái tim, từng khối óc. Anh đã vạch trần bản chất của Tiên Đạo cũ, không bằng vũ lực, mà bằng chính những lỗ hổng trong lý lẽ của nó, bằng cái giá đau đớn mà những kẻ theo đuổi nó đã phải trả.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ bầu trời Phật Sơn Tự bằng những gam màu cam tím rực rỡ, báo hiệu một ngày sắp tàn. Ánh sáng vàng dịu cuối cùng của mặt trời chiếu xiên qua những mái ngói cong, tạo nên những bóng đổ dài trên sân chùa, mang theo một vẻ đẹp bi tráng.

Tạ Trần kết thúc bằng một lời lẽ không cần tranh cãi, chỉ đơn thuần là một sự thật hiển nhiên, một chân lý mà anh đã nhìn thấy từ rất lâu, ngay cả khi Thiên Đạo mới chỉ manh nha suy yếu 10.000 năm trước. Giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo một sức nặng ngàn cân, đập tan mọi chấp niệm cuối cùng.

"Vấn đề không phải là làm thế nào để trường sinh, mà là làm thế nào để sống một cách tr���n vẹn, dù chỉ một khoảnh khắc. Đó mới là chân lý của 'Nhân Đạo'."

Lời nói của anh vang vọng, rồi chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Vô Trần Lão Tổ hoàn toàn câm nín. Hắn vẫn ngồi đó, như một pho tượng đá cổ xưa, không nhúc nhích. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô định, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác, lạc lõng trong hư vô. Hắn đã bị đánh bại, không phải bằng pháp lực, mà bằng chính những gì hắn đã vật lộn nội tâm, những 'xiềng xích vô hình' mà Tạ Trần đã công khai vạch trần. Sự thất bại của hắn không phải là sự sụp đổ hoàn toàn, mà là sự giải thoát, dù đau đớn và đầy cay đắng. Hắn đã cố chấp vạn năm, đã bảo vệ một lý tưởng mà chính hắn cũng không còn tin tưởng. Giờ đây, gánh nặng đó đã được trút bỏ, nhưng đổi lại là một khoảng trống vô tận.

Nhiều tu sĩ bắt đầu xôn xao, những tiếng thì thầm lan nhanh như sóng vỗ. Một số thì lặng lẽ đứng dậy rời đi, mang theo sự hoài nghi và giận dữ, ánh mắt đầy vẻ phẫn uất. Họ không thể chấp nhận rằng niềm tin của mình, của cả một thế hệ tu sĩ, lại bị một phàm nhân phá vỡ chỉ bằng lời nói. Nhưng số khác vẫn ngồi đó, ánh mắt đầy suy tư, trầm ngâm nhìn về phía Vô Trần Lão Tổ đang bất động. Những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo rắc, và chúng sẽ nảy mầm trong tâm trí họ, thay đổi cách họ nhìn nhận con đường tu tiên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần với sự kính phục và hiểu biết sâu sắc hơn bao giờ hết. "Lời hắn nói... là sự thật. Chúng ta đã sai lầm quá lâu, cố chấp vào một Thiên Đạo đã mục rữa," nàng thầm nghĩ, cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ khỏi tâm trí mình. Nàng vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, không còn là sự lạnh lẽo như trước.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt rực sáng. "'Nhân Đạo'... không phải là từ bỏ tu vi, mà là tìm lại và giữ gìn nhân tính trong quá trình tu luyện." Anh hiểu rằng, đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, một con đường mới mà Tạ Trần đang kiến tạo. Sự thất bại của Vô Trần Lão Tổ trong cuộc tranh luận công khai này báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của tư tưởng tu tiên cũ, dù quá trình này sẽ kéo dài hàng vạn năm nữa.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, như đã tiên liệu được tất cả. Hắn đã nhìn thấy sự chuyển biến trong Vô Trần Lão Tổ, đã nhìn thấy sự thức tỉnh trong tâm hồn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Cuộc chiến bằng lý lẽ đã kết thúc, nhưng "ván cờ" định mệnh của Thập Phương Nhân Gian chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tạ Trần khẽ đứng dậy, không nói thêm lời nào. Anh quay lưng bước đi, dáng vẻ thư sinh gầy gò khuất dần trong ánh chiều tà. Anh không cần chiến thắng, anh chỉ cần gieo mầm. Và những hạt mầm đó, đã được gieo. Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi đó như một pho tượng, dường như đã đánh mất tất cả, nhưng cũng có thể là đã tìm thấy một điều gì đó mới mẻ trong sự trống rỗng của chính mình. Khán giả dần tản ra, mang theo những hạt mầm nghi ngờ và suy tư, gieo rắc sự thay đổi cho toàn bộ thế giới tu tiên. Sự chấn động sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cho thấy họ sẽ trở thành những người tiên phong quan trọng trong việc chuyển đổi giới tu sĩ và xây dựng 'Nhân Đạo' mới, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động. Việc Tạ Trần có thể đánh bại một cường giả như Vô Trần Lão Tổ chỉ bằng lý lẽ, ngay cả khi Thiên Đạo mới chỉ suy yếu nhẹ 10.000 năm trước, nhấn mạnh sức mạnh vĩ đại của trí tuệ và 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh, cũng như tính tiên tri trong tầm nhìn của anh về vấn đề 'mất nhân tính'. Phản ứng đa dạng của các tu sĩ khác, từ tức giận đến suy tư, cho thấy 'ván cờ' thay đổi nhận thức sẽ là một quá trình lâu dài và đầy khó khăn, không phải mọi người đều dễ dàng chấp nhận sự thật.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free