Nhân gian bất tu tiên - Chương 829: Quyết Định Cuối Cùng: Dằn Vặt Của Kẻ Trường Sinh
Đêm khuya buông xuống Phật Sơn Tự, mang theo một màn sương mỏng tang vương vấn trên những mái ngói rêu phong và những cành cây cổ thụ. Tiếng chuông chùa ngân nga một hồi dài rồi tan vào thinh không, chỉ còn lại tiếng mõ gõ đều đều từ một gian điện xa xăm, như nhịp đập của thời gian vô tận. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với hương sen dịu mát từ hồ nước tĩnh lặng, cùng với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến nao lòng, nhưng lại càng làm nổi bật sự giằng xé dữ dội trong lòng kẻ đang quỳ gối trên nền đá lạnh.
Vô Trần Lão Tổ vẫn giữ nguyên tư thế từ khi Tạ Trần rời đi, thân ảnh gầy gò của hắn run rẩy nhè nhẹ trong màn đêm thăm thẳm. Mái tóc trắng dài rối bời, khuôn mặt khắc khổ vẫn in hằn những vệt nước mắt khô cằn, hệt như những dòng sông đã cạn trơ đáy sau hàng vạn năm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn thất thần nhìn vào khoảng không vô định, như đang cố gắng xuyên thủng bức màn thời gian để tìm kiếm một điều gì đó đã mất, hoặc đang đối mặt với một sự thật quá đỗi tàn nhẫn. Lời đề nghị của Tạ Trần, “thử sống một đời bình thường,” vang vọng không ngừng trong tâm trí hắn, đối chọi kịch liệt với những ký ức về quyền năng vô biên, về sự cô độc vĩnh hằng mà hắn đã từng tôn thờ.
"Quyền năng này... rốt cuộc để làm gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói câm lặng trong cổ họng, chỉ là một tiếng vọng đau đớn trong tâm khảm. "Vĩnh hằng mà không có nhân tính... liệu có còn là sống?" Những câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại như những mũi kim độc, từng chút một xuyên qua lớp vỏ kiêu hãnh và bất khả xâm phạm mà hắn đã dày công xây dựng suốt hàng ngàn năm. Hắn nhớ về những khoảnh khắc đầu tiên khi hắn nhận ra sự phai nhạt của cảm x��c. Đó là khi một người bạn thân thiết, người đã cùng hắn trải qua sinh tử, gục ngã trước kiếp nạn. Hắn đã không khóc. Hắn đã không đau lòng. Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, một sự lạnh lẽo lan tỏa trong tâm hồn. Hắn đã tự nhủ đó là sự siêu thoát, là cảnh giới vô ngã mà tu sĩ cần đạt tới. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng mờ ảo và tiếng mõ đều đều, hắn nhận ra đó không phải là siêu thoát, mà là sự "mất người."
Hắn đưa tay chạm vào ngực, nơi trái tim đã từng đập những nhịp đập của phàm trần, nơi tình yêu, nỗi sợ hãi, niềm vui và nỗi buồn từng ngự trị. Giờ đây, hắn cảm thấy nó trống rỗng, lạnh lẽo như một hang động băng giá. Hắn từng khinh thường phàm nhân, coi họ như những con kiến bé nhỏ, yếu đuối, cuộc đời ngắn ngủi và đầy rẫy bi ai. Hắn đã tin rằng con đường tu tiên là con đường thoát ly khỏi những xiềng xích của phàm tục, vươn tới một cảnh giới cao hơn. Nhưng giờ đây, hắn lại khao khát một chút ấm áp nhân thế, khao khát được cảm nhận một giọt nước mắt, một nụ cười chân thật, một nỗi sợ hãi bình dị. Cái giá của sự trường sinh, của quyền năng tuyệt đối, đã trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc hắn vào một cái vỏ rỗng tuếch, cô độc trong sự vô tri của chính mình.
Hắn nhớ lại lời Tạ Trần. "Đó không phải là từ bỏ, mà là tìm lại... thứ mà ta đã đánh mất từ rất lâu rồi." Câu nói ấy như một tia chớp xé toạc màn đêm u tối trong tâm hồn hắn. Hắn đã nghĩ rằng sự "mất người" là một hậu quả mới của Thiên Đạo suy yếu, một căn bệnh của thời đại. Nhưng Tạ Trần đã chỉ ra rằng, vấn đề này đã manh nha từ rất sớm, ngay cả khi Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu 10.000 năm trước. Hắn đã nhận ra sự thật cay đắng ấy qua từng dòng ký ức ùa về: khuôn mặt của đệ tử đầu tiên, giờ chỉ còn là một cái tên mờ nhạt trong tâm trí; tiếng cười của người tình kiếp trước, giờ chỉ còn là một âm thanh vô nghĩa; cái chết của cha mẹ, giờ chỉ còn là một sự kiện lịch sử không cảm xúc. Hắn đã đánh mất chúng không phải vì thời gian bào mòn, mà vì chính con đường tu luyện đã dần dần bóc tách hắn kh��i bản chất nhân sinh của mình.
Đôi lúc, hắn nắm chặt tay đến trắng bệch, những khớp xương kêu răng rắc. Đó là phản ứng của một cường giả, một kẻ từng đứng trên đỉnh cao, không chấp nhận sự yếu đuối này. Hắn đã từng nghĩ rằng từ bỏ quyền năng là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Nhưng rồi, hắn lại buông lỏng tay, vô lực, như một cành khô giữa gió bão. Kiêu hãnh của tu sĩ đã không còn là điều quan trọng nhất. Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn giờ đây không phải là cái chết, mà là sự tồn tại vô nghĩa, là vĩnh hằng trong một thân xác rỗng tuếch. Cảm giác vô định và trống rỗng ấy đáng sợ hơn bất kỳ kiếp nạn nào mà hắn từng đối mặt.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh về quyền lực, về vinh quang, về những lời tán tụng. Hắn muốn tìm lại một ký ức, dù chỉ là một mẩu nhỏ, về một khoảnh khắc hắn đã thực sự sống, thực sự cảm nhận. Hắn nhớ về những ngày tháng còn là một thiếu niên, rong ruổi khắp các ngọn núi, ngọn suối, say mê vẻ đẹp của nhân gian. Hắn nhớ về cái cảm giác đầu tiên khi chạm tay vào một cô gái, về sự bối rối, về nhịp tim đập loạn xạ. Hắn nhớ về những đêm trăng thanh gió mát, cùng bạn bè ngắm sao, uống rượu, bàn chuyện nhân sinh. Những ký ức ấy, giờ đây, xa vời vợi như một giấc mơ, nhưng lại mang một sự ấm áp đến lạ thường, một sự ấm áp mà hàng ngàn năm tu luyện đã không thể nào mang lại.
"Ta đã sai lầm," hắn thì thầm, giọng khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rên rỉ qua vách đá. "Sai lầm từ rất lâu rồi." Sự nhận ra này không mang đến sự giải thoát ngay lập tức, mà là một nỗi đau đớn tột cùng. Đau đớn vì những gì đã mất, đau đớn vì những gì đã bỏ lỡ. Nhưng trong nỗi đau ấy, hắn cũng cảm thấy một tia sáng le lói, một hy vọng mong manh. Hy vọng được tìm lại chính mình, hy vọng được sống lại một lần nữa, dù cho cuộc đời ấy có thể chỉ ngắn ngủi như một cái chớp mắt so với vạn năm trường sinh của hắn.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai. Việc từ bỏ những gì đã ăn sâu vào cốt tủy, từ bỏ quyền năng, từ bỏ danh vọng, không phải là chuyện dễ dàng. Nó sẽ là một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, một cuộc đối đầu với chính bản ngã đã bị biến dạng bởi tu luyện. Nhưng hắn đã mệt mỏi với sự trống rỗng, mệt mỏi với sự cô độc. Hắn đã mệt mỏi với cái chết của chính mình, dù thân xác vẫn còn tồn tại. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn khao khát được sống. Được sống như một con người, với đầy đủ hỉ nộ ái ố, với những kết nối chân thật, dù ngắn ngủi. Tiếng mõ vẫn đều đều vang vọng, như lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng là lời an ủi, rằng mọi sự thay đổi đều là lẽ tự nhiên. Và có lẽ, đây chính là sự thay đổi mà hắn, một kẻ trường sinh lạc lối, đã chờ đợi suốt hàng vạn năm.
***
Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá của những cây bồ đề cổ thụ, xuyên qua làn sương mỏng còn vương vấn trên mái ngói cong của Phật Sơn Tự, chiếu rọi lên những bức tường gạch rêu phong, Vô Trần Lão Tổ từ từ đứng dậy. Thân ảnh gầy gò của hắn vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã không còn vẻ thất thần như màn đêm vừa qua. Thay vào đó, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một sự kiên định mới đã nhen nhóm, pha lẫn một nỗi buồn sâu sắc và sự tiếc nuối khó tả, như thể hắn vừa tiễn biệt một phần quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy cay đắng của chính mình.
Hắn phủi nhẹ bụi bám trên bộ đạo bào bạc màu, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa. Hắn đã quyết định. Quyết định ấy không phải để tìm kiếm một quyền năng mới, hay tiếp tục con đường trường sinh vô nghĩa mà hắn đã đi suốt hàng vạn năm. Quyết định này là để đối mặt với sự trống rỗng bên trong, đối mặt với cái "xiềng xích vô hình" của quyền năng đã giam hãm hắn, và bắt đầu một hành trình mới: hành trình tìm lại nhân tính đã mất. Con đường này không hề hứa hẹn vinh quang hay sức mạnh, mà chỉ có sự cô độc và những thử thách khắc nghiệt từ chính bản thân hắn.
"Ta sẽ chấp nhận," hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn khàn đặc, nhưng đã không còn sự yếu ớt tuyệt vọng của đêm qua. "Không phải vì sợ hãi, mà vì muốn sống... một lần nữa." Lời nói ấy không mang theo chút nhiệt huyết hay niềm vui nào, chỉ là một sự cam chịu, một sự miễn cưỡng đến tận cùng, như thể hắn đang tự ép mình uống một chén thuốc đắng. Nhưng trong sâu thẳm, đó là một khao khát sống mãnh liệt, khao khát được cảm nhận, được đau khổ, được vui sướng như một phàm nhân. Hắn đã nhận ra rằng, sự sống không nằm ở sự trường tồn của thân xác, mà nằm ở sự trọn vẹn của tâm hồn.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo hàng vạn năm trầm tích của sự cô độc và kiêu hãnh. "Con đường này sẽ cô độc, nhưng ít ra... ta sẽ không còn là một cái xác không hồn, chìm trong sự vô tri của quyền năng." Hắn đã quá mệt mỏi với việc trở thành một biểu tượng, một huyền thoại vô cảm. Hắn muốn được là chính mình, dù bản ngã ấy giờ đây đã méo mó, biến dạng bởi thời gian và tu luyện. Hắn hiểu rằng, đây sẽ là một "cuộc đối đầu" khác, không phải bằng pháp thuật hay quyền năng, mà bằng ý chí và sự dũng cảm đối diện với chính mình, với lý tưởng đã cũ của một cường giả tu tiên. Hắn sẽ phải phá vỡ những quan niệm cố hữu, những chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử đã ăn sâu vào từng tế bào.
Hắn ngước nhìn bức tượng Phật lớn trong chính điện, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Phật Sơn Tự, nơi Tạ Trần đã ngồi tĩnh tọa, nơi hắn đã trải qua đêm tối nhất của tâm hồn, giờ đây trở thành một biểu tượng cho sự khởi đầu mới. Tiếng chuông chùa lại ngân lên, thanh thoát và trong trẻo trong không gian ban mai, như một lời chúc phúc thầm lặng cho quyết định đầy khó khăn của hắn. Mùi hương trầm vẫn vương vấn, nhưng giờ đây không còn cảm giác u uất, mà mang một sự thanh tịnh, xoa dịu.
Vô Trần Lão Tổ chậm rãi bước đi, từng bước chân vững vàng hơn, nhưng vẫn nặng nề, như thể hắn đang cõng trên vai gánh nặng của hàng vạn năm lầm lạc. Hắn không quay đầu nhìn lại, không lưu luyến quá khứ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đòi hỏi hắn phải buông bỏ tất cả, phải chấp nhận sự vô danh, sự yếu đuối của một phàm nhân. Hắn sẽ phải học cách cảm nhận lại, học cách yêu thương, học cách sợ hãi. Đó là một quá trình đau đớn, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã chọn. Hắn đã chọn sự sống.
Hắn bước ra khỏi cổng Phật Sơn Tự, hòa vào ánh bình minh rạng rỡ. Bóng hắn đổ dài trên con đường mòn, không còn vẻ oai vệ của một cường giả, mà như một lữ khách bình thường đang bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn đi về phía chân trời, về phía một tương lai vô định, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách mới, không phải từ yêu ma hay thiên tai, mà từ chính bản ngã của mình, từ những mảnh vỡ của nhân tính mà hắn hy vọng có thể hàn gắn lại. Cảm giác gió sớm mơn man qua làn da, mùi cây cỏ thanh khiết xộc vào cánh mũi, tất cả những giác quan mà hắn đã từng bỏ quên, giờ đây như được đánh thức, dù còn mơ hồ, nhưng đủ để hắn cảm nhận rằng mình đang thực sự tồn tại, thực sự sống.
***
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi những tảng đá cổ xưa được bao phủ bởi rêu phong và những cây tùng vươn mình đón gió, Lăng Nguy��t Tiên Tử và Dương Quân đang ngồi trầm ngâm bên một ngôi miếu đá nhỏ. Ngôi miếu đơn giản, chỉ có một bức tượng phật nhỏ và vài nén hương đang cháy dở, tỏa ra mùi trầm dịu nhẹ, hòa vào mùi cây cỏ dại và sương sớm. Tiếng gió thổi vi vút qua kẽ đá, mang theo tiếng chuông gió từ mái hiên miếu, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, nhưng không thể xoa dịu được những cơn sóng dữ dội trong tâm trí hai người.
Họ đã âm thầm theo dõi toàn bộ cuộc vật lộn của Vô Trần Lão Tổ từ đêm qua, chứng kiến sự giằng xé tột cùng của một cường giả, và lời hồi đáp đầy miễn cưỡng nhưng kiên định của hắn. Giờ đây, họ nhìn xuống Phật Sơn Tự xa xăm, nơi Vô Trần Lão Tổ vừa khuất dạng, lòng họ nặng trĩu những suy tư.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây phủ một tầng mệt mỏi, khẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh. Chiếc trâm, vật phẩm được Tạ Trần "điểm hóa" nhân quả, tỏa ra một sự ấm áp mơ hồ trong lòng bàn tay nàng, một dấu hiệu của nhân tính đang thức tỉnh, dẫu còn mong manh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm lạnh lùng, giờ đây lại lộ ra sự bối rối và một tia sợ hãi. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một huyền thoại, và nàng cũng cảm thấy những lý tưởng của chính mình đang dần lung lay.
"Hắn đã chọn," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự phức tạp. "Một con đường mà không ai trong chúng ta từng nghĩ đến. Một cường giả như hắn... lại từ bỏ quyền năng để tìm lại bản thân." Nàng ngả đầu ra sau, nhìn lên bầu trời xanh ngắt đang dần tan sương. Đối với nàng, Vô Trần Lão Tổ là một biểu tượng, một tượng đài của sự tu luyện, của sức mạnh và vĩnh hằng. Việc hắn chấp nhận lời đề nghị của Tạ Trần, từ bỏ tất cả để tìm lại "nhân tính," là một cú sốc lớn, một vết nứt sâu sắc trong bức tường thành mà nàng đã xây dựng xung quanh niềm tin vào con đường tu tiên. Nàng tự hỏi, liệu bản thân mình, trong suốt hành trình tu luyện, có đang dần "mất người" mà không hay biết? Nỗi sợ hãi ấy giờ đây trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết, chạm vào sâu thẳm tâm hồn nàng.
Dương Quân ngồi đối diện nàng, vẻ tuấn tú nho nhã của chàng thư sinh vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết giờ đây lại đong đầy sự trầm tư. Anh vẫn còn bàng hoàng, không thể tin được vào những gì đã chứng kiến. "Lời của Tạ Trần... không chỉ là về Vô Trần Lão Tổ, mà là về tất cả chúng ta," Dương Quân nói, giọng anh rõ ràng nhưng có chút nặng nề. "Cái giá của trường sinh... thật đáng sợ, khi nó lấy đi cả con người mình." Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, như thể đang cân nhắc trọng lượng của lời nói. Niềm tin vào sức mạnh của tu sĩ, vào lý tưởng "cứu thế" mà anh hằng theo đuổi, đang bị chấn động dữ dội. Anh luôn tin rằng sức mạnh là công cụ để bảo vệ nhân gian, nhưng nếu sức mạnh ấy đổi lấy sự trống rỗng của tâm hồn, thì ý nghĩa của nó còn lại gì?
"Ta vẫn không thể tin được," Dương Quân tiếp tục, ánh mắt anh hướng về phía Phật Sơn Tự đã khuất mờ trong sương sớm. "Tạ Trần lại nhìn thấy điều này từ rất sớm, khi Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu 10.000 năm trước. Điều đó có nghĩa là... vấn đề 'mất nhân tính' không phải là một hiện tượng mới, mà là cốt lõi của con đường tu tiên từ bấy lâu nay." Câu nói của Dương Quân không chỉ là một sự ngạc nhiên, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự thay đổi trong nhận thức của anh về bản chất của tu luyện. Anh nhận ra rằng, vấn đề không nằm ở Thiên Đạo suy yếu, mà nằm ở chính cách thức mà tu sĩ đã theo đuổi quyền năng, đánh đổi cảm xúc, ký ức và nhân tính để đạt được sự trường sinh. Tầm nhìn của Tạ Trần, khả năng nhìn thấu nhân quả, quả thực đã vượt xa mọi suy nghĩ của họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, đồng tình với Dương Quân. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió sớm mơn man qua gò má, mang theo hơi lạnh của sương và mùi hương tinh khiết của núi rừng. "Vậy 'cuộc đối đầu' sắp tới mà Tạ Trần nhắc đến... sẽ là gì?" Nàng mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Dương Quân, tìm kiếm câu trả lời. "Không phải vũ lực, mà là ý chí?" Câu hỏi của nàng không chỉ là một sự tò mò, mà còn là một sự chấp nhận, một sự chuẩn bị tinh thần cho một loại chiến trường hoàn toàn mới, nơi lý lẽ và niềm tin sẽ là vũ khí, chứ không phải pháp thuật hay quyền năng.
Dương Quân gật đầu chậm rãi. "Chắc chắn là như vậy. Nếu không, hắn đã không dành nhiều tâm sức như vậy để 'điểm hóa' Vô Trần Lão Tổ." Anh nhìn Nguyệt Quang Trâm trên tay Lăng Nguyệt, rồi chạm nhẹ vào thanh kiếm bên hông mình. Vũ khí, sức mạnh, những thứ mà anh từng coi là bất khả xâm phạm, giờ đây trở nên thứ yếu. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến thực sự nằm ở việc thay đổi nhận thức, phá vỡ những chấp niệm đã ăn sâu vào giới tu sĩ. Sự chuyển biến của Vô Trần Lão Tổ là một "điểm neo" quan trọng, một minh chứng sống động cho "Nhân Đạo" của Tạ Trần, và nó sẽ là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn.
"Sự lựa chọn của Vô Trần Lão Tổ..." Lăng Nguyệt trầm ngâm, "sẽ không chỉ ảnh hưởng đến hắn, mà còn là một làn sóng đánh vào toàn bộ giới tu sĩ. Sẽ có người phẫn nộ, sẽ có người nghi ngờ, nhưng cũng sẽ có người bắt đầu suy ngẫm." Nàng hiểu rằng, quyết định của một cường giả như Vô Trần Lão Tổ sẽ không thể nào bị phớt lờ. Nó sẽ buộc những tu sĩ khác phải nhìn lại con đường của mình, phải đối diện với nỗi sợ hãi về sự "mất người" mà họ cũng đang che giấu.
Dương Quân đứng dậy, đi đến mép núi, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh nắng mặt trời đang dần xua tan những tầng mây cuối cùng, vẽ nên một bức tranh rực rỡ trên bầu trời. "Tạ Trần đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Một kỷ nguyên mà con người không cần phải đánh đổi nhân tính để vươn tới sức mạnh, một kỷ nguyên mà 'Nhân Đạo' sẽ là nền tảng." Anh nói, giọng nói đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm túc. "Cuộc đối đầu cuối cùng, có lẽ, sẽ là cuộc chiến của niềm tin, của lý tưởng, để định hình lại ý nghĩa của sự tồn tại, của 'sống'."
Lăng Nguyệt cũng đứng dậy, bước đến bên Dương Quân. Nàng nhìn vào ánh mắt rực sáng của anh, nhìn vào vẻ kiên định mới đang hình thành trong tâm hồn anh. Nàng vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm một lần nữa, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến trái tim. Sự chấp nhận của Vô Trần Lão Tổ là bước khởi đầu cho sự sụp đổ của tư tưởng tu tiên cũ, báo hiệu một cuộc chuyển mình lớn trong giới tu sĩ. Điều này không chỉ là một cột mốc cho Vô Trần Lão Tổ, mà còn là một "điểm neo" quan trọng cho Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người cũng đang đứng trước bờ vực của một sự lựa chọn tương tự, buộc họ phải nhìn nhận lại con đường của mình, và ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Cuộc đối đầu cuối cùng, có lẽ, sẽ không phải là một trận chiến bằng vũ lực, mà là một cuộc chiến của ý chí và lý lẽ, của sự chuyển đổi niềm tin và lý tưởng, một cuộc chiến mà mỗi người tu sĩ sẽ phải đối mặt với chính bản thân mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.