Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 828: Xiềng Xích Vô Hình: Lời Hồi Đáp Của Kẻ Trường Sinh

Tiếng chuông chùa ngân vang một lần nữa, âm vọng lan xa trên những ngọn núi xanh biếc, như lời nhắc nhở về sự vô thường, về sự thay đổi không ngừng của thế giới. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn phảng phất, quyện với mùi hoa sen thanh thoát từ hồ nước phía trước và mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, tưởng chừng vô hại, từ từ xuyên qua những tán lá cổ thụ, rải xuống nền gạch rêu phong của Phật Sơn Tự những vệt sáng vàng óng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai vẫn còn vương vấn, nhưng không thể xua đi sự nặng nề đang bao trùm, sự giằng xé dữ dội trong lòng những kẻ đang hiện diện nơi đây.

Vô Trần Lão Tổ vẫn quỳ đó, trên nền đá lạnh lẽo, thân ảnh gầy gò, lảo đảo, run rẩy không ngừng. Sự run rẩy ấy không phải do cái lạnh cắt da của bình minh, mà là bởi một cơn bão tố đang gào thét trong thâm tâm hắn. Những lời của Tạ Trần, tưởng chừng giản dị, mộc mạc, lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí hắn, đánh thẳng vào cốt lõi của lý tưởng mà hắn đã theo đuổi cả vạn năm: "Từ bỏ mọi quyền năng... sống một cuộc đời bình thường... hoặc tiếp tục cô độc trong tăm tối."

Kiêu hãnh của một kẻ trường sinh, của một vị lão tổ từng đứng trên vạn vật, từng xem thiên hạ như những hạt bụi phù du, đang bị thử thách đến tận cùng. Hắn đã từng là biểu tượng của sức mạnh, là hiện thân của sự vĩnh hằng mà vô số tu sĩ khao khát. Giờ đây, hắn chỉ là một thân xác tiều tụy, một linh hồn trống rỗng đang đối mặt với sự thật trần trụi về cái giá của quyền năng. Hắn cố gắng đứng dậy, muốn phủ nhận, muốn xua tan những lời nói ấy như xua đi một cơn ác mộng. Nhưng đôi chân hắn nặng trĩu, như có ngàn cân xiềng xích vô hình đang trói buộc. Hắn khuỵu xuống một lần nữa, cảm giác như có vô vàn sợi xích vô hình, được dệt nên từ những chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử, đang găm sâu vào xương tủy, không cho hắn nhúc nhích.

"Trường sinh... trường sinh để làm gì khi không còn cảm nhận được sự sống?" Giọng nói khàn đặc, nghẹn ứ trong cổ họng hắn, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Hắn ôm lấy đầu, mái tóc bạc trắng dài rối bời, phủ xuống khuôn mặt khắc khổ, tái nhợt. Đôi môi khô nứt của hắn khẽ mấp máy, thốt ra những lời tự vấn đầy cay đắng. "Quyền năng... quyền năng tuyệt đỉnh để làm gì khi không còn ai để bảo vệ, không còn gì để trân trọng? Chỉ còn lại hư vô, chỉ còn lại sự cô độc đến tận xương tủy."

Hắn cào cấu vào nền đá lạnh lẽo, những ngón tay gầy guộc run rẩy, như muốn bấu víu vào một điều gì đó thật hữu hình, thật chân thực giữa cơn bão nội tâm. Những giọt mồ hôi lạnh toát chảy dọc thái dương, thấm vào mái tóc bạc, mang theo cả nỗi tuyệt vọng và sự bàng hoàng. Đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và dằn vặt của hắn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước, như đang nhìn thấy những ảo ảnh của quá khứ, những mảnh vụn của một cuộc đời đã từng huy hoàng, nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tro.

Hắn nhớ về những năm tháng đầu tiên của con đường tu luyện, khi hắn còn là một thư sinh nghèo, khao khát thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh tử, khao khát được vươn tới cảnh giới phi phàm. Khi ấy, hắn tin rằng sức mạnh sẽ mang lại tự do, sẽ mang lại vĩnh hằng và ý nghĩa. Hắn đã bỏ lại sau lưng gia đình, bạn bè, những mối tình chớm nở, những lời hứa hẹn non nớt, tất cả chỉ để đổi lấy linh khí, đổi lấy thần thông. Mỗi lần đạt được một bước tiến mới, hắn lại cảm thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một phần nào đó của "con người" trong hắn dần phai nhạt. Hắn đã coi đó là cái giá cần phải trả, một sự hy sinh tất yếu để đạt được đại đạo.

Cái giá của sự "mất người" ấy, hắn đã không nhận ra cho đến tận hôm nay, khi Tạ Trần bóc trần nó một cách trần trụi. Nó không phải là một hệ quả mới mẻ của Thiên Đạo suy yếu, mà đã là một căn bệnh thâm căn cố đế, ăn sâu vào chính bản chất của con đường tu tiên từ rất lâu rồi. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc hắn coi những cảm xúc nhân gian là gánh nặng, là chấp niệm cần phải đoạn tuyệt. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc hắn tin rằng "vô tình đạo" mới là con đường chân chính để vươn tới đỉnh cao.

***

Trong cơn vật vã, Vô Trần Lão Tổ chìm vào những mảnh hồi ức vỡ vụn, như những mảnh gương vỡ vụn chiếu rọi lại một quá khứ xa xôi, mờ ảo. Hắn thấy lại bản thân mình của 10.000 năm trước, một thân ảnh tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, mang theo khát vọng vá trời, duy trì trật tự của Thập Phương Nhân Gian. Đó là thời điểm Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu, linh khí dần cạn kiệt, và một lời tiên tri cổ xưa về sự sụp đổ của các quy tắc đang lan truyền khắp các tiên môn.

Hắn nhớ như in hành trình tìm kiếm sức mạnh tại Cổ Mộ Tiên Tôn, một di tích cổ xưa, bị lãng quên trong màn sương mù dày đặc của thời gian. Đó là một nơi u ám, nơi tiếng gió rít qua các khe đá như những lời than khóc của linh hồn, nơi tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại như tiếng đồng hồ đếm ngược của sinh mệnh. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét của những món binh khí đã mục nát, và cả mùi máu khô đã bám víu vào từng kẽ đá, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến rợn người, cổ kính, bí ẩn và đầy rùng rợn. Linh khí trong Cổ Mộ lúc mạnh lúc yếu, có nơi tràn ngập sinh cơ, có nơi lại bốc lên sát khí cuồn cuộn, như một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết đan xen.

Hắn, khi ấy, đã tin rằng chỉ có tìm được bí mật của Cổ Mộ, chỉ có đạt được sức mạnh tối thượng từ di tích này, hắn mới có thể trở thành người cứu thế, vá lại lỗ hổng của Thiên Đạo. Trong hành trình đó, hắn đã đối mặt với những thử thách kinh hoàng, những lời cám dỗ ghê rợn, và cả những lựa chọn tàn khốc. Hắn nhớ lại khoảnh khắc hắn đã "buông bỏ" một lời hứa với một người con gái phàm trần mà hắn từng có ý định bảo vệ, một tình cảm chớm nở b��� hắn cho là "vướng bận hồng trần." Để đạt được một loại thần thông cổ xưa, để bước lên một cảnh giới cao hơn, hắn đã tự tay đoạn tuyệt mối liên kết ấy, cắt bỏ một phần nhân tính của mình.

"Đây là cái giá phải trả cho sức mạnh," một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang vọng trong tâm trí hắn khi đó, không phải của ai khác mà chính là nội tâm hắn tự ngụy biện. Hắn đã tin đó là sự hy sinh cần thiết, là con đường duy nhất để trở thành một cường giả chân chính, để có thể gánh vác sứ mệnh vá trời. Nhưng giờ đây, những ký ức đó hiện về, không phải với niềm kiêu hãnh của kẻ chiến thắng, mà là sự hối tiếc cay đắng, là nỗi đau xé lòng của kẻ đã tự tay vứt bỏ bản ngã.

Hắn nhận ra, ngay từ khoảnh khắc ấy, ngay từ cái thời điểm Thiên Đạo mới chỉ bắt đầu suy yếu, hắn đã tự mình đeo lên những "xiềng xích vô hình" của quyền năng. Những xiềng xích ấy không phải được đúc bằng sắt thép, mà được rèn từ sự cô độc, từ sự chai sạn của cảm xúc, từ sự vô cảm mà hắn đã tự khoác lên mình. Hắn đã đánh đổi tình yêu, tình bạn, những niềm vui giản dị của một phàm nhân, để đổi lấy sự trường sinh vô tận, đổi lấy quyền năng mà giờ đây hắn thấy thật vô nghĩa.

Những giọt nước mắt khô cạn từ lâu, những giọt nước mắt mà hắn nghĩ rằng mình đã vĩnh viễn đánh mất, nay lại tuôn rơi. Chúng lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, mang theo vị mặn chát của hối hận, của hàng vạn năm cô độc. Hắn bỗng nhiên bật cười, một tiếng cười khẩy chua chát và đầy tuyệt vọng, vang vọng trong không gian thanh tịnh của Phật Sơn Tự. Tiếng cười ấy không có chút niềm vui nào, chỉ có sự đớn đau tột cùng của một linh hồn đang vỡ vụn. Hắn đã trở thành một "kẻ mất người" đúng như lời Tạ Trần đã nói, nhưng không phải vì Thiên Đạo suy yếu, mà vì chính hắn đã lựa chọn con đường ấy, đã tự tay chôn vùi nhân tính của mình dưới lớp vỏ bọc quyền năng.

Sự nhận ra này, nó còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào, bởi nó chạm đến tận cùng bản ngã, chạm đến sự thật trần trụi về những gì hắn đã trở thành. Hắn đã sống hàng vạn năm, nhưng lại chưa bao giờ thực sự "sống." Hắn đã có quyền năng vô song, nhưng lại chưa bao giờ thực sự "tự do." Hắn đã là một vị lão tổ, nhưng lại cô độc hơn bất cứ phàm nhân nào. Xiềng xích vô hình ấy, đã trói buộc hắn chặt hơn bất kỳ gông cùm nào, và giờ đây, Tạ Trần đã đưa cho hắn một chìa khóa, một con đường để thoát ly, nhưng cái giá phải trả lại là từ bỏ tất cả những gì hắn đã dành cả đời để xây dựng.

***

Vài giờ trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn hơn, tiếng chim hót vẫn ríu rít trên những tán cây cổ thụ, và mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, mang theo cảm giác an yên khó tả. Mặt trời đã lên cao hơn, sương mù buổi sớm đã tan dần, nhường chỗ cho một ngày mới trong lành. Bầu không khí của Phật Sơn Tự vẫn thanh tịnh, nhưng giờ đây có thêm một luồng năng lượng tĩnh lặng từ Tạ Trần, và sự căng thẳng âm ỉ, mệt mỏi từ Vô Trần Lão Tổ.

Sau những giờ phút vật vã với chính mình, với những mảnh vỡ của ký ức và sự thật trần trụi về bản thân, Vô Trần Lão Tổ từ từ đứng dậy. Thân ảnh hắn không còn run rẩy dữ dội như trước, nhưng lại mang một vẻ trống rỗng lạ thường, như thể một phần nào đó của hắn đã chết đi, một phần khác vừa được tái sinh trong đau đớn. Mái tóc trắng dài của hắn vẫn rối bời, khuôn mặt khắc khổ vẫn in hằn dấu vết của những giọt nước mắt khô, nhưng ánh mắt hắn, dẫu vẫn còn mệt mỏi, đã không còn sự bàng hoàng hay tuyệt vọng tột cùng. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự buông bỏ đến kỳ lạ.

Hắn quay đầu, ánh mắt vô hồn lướt qua Tạ Trần, rồi dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người vẫn đứng đó từ nãy đến giờ, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ quá trình giằng xé của hắn. Không một lời thề thốt hùng hồn, không một lời tuyên bố vang dội về sự lựa chọn của mình. Hắn chỉ khẽ gật đầu với Tạ Trần, một cái gật đầu đầy mệt mỏi, nhưng lại là một lời hồi đáp, một sự chấp nhận không lời. Hắn đã chọn.

"Ta... sẽ thử," Vô Trần Lão Tổ thốt lên, giọng nói khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua hàng vạn năm trầm tích của sự cô độc và kiêu hãnh. "Thử... sống một đời bình thường." Lời nói ấy không mang theo chút nhiệt huyết hay niềm vui nào, chỉ là một sự cam chịu, một sự miễn cưỡng đến tận cùng, nhưng đó lại là bước đi đầu tiên, bước đi khó khăn nhất trên con đường tìm lại chính mình.

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Anh chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười thấu hiểu, rồi khẽ gật đầu đáp lại. Ánh mắt anh không có sự phán xét, không có sự chiến thắng, chỉ có sự bao dung và một niềm tin mãnh liệt vào "Nhân Đạo." Anh biết, con đường phía trước của Vô Trần Lão Tổ sẽ vô cùng chông gai, bởi việc từ bỏ những gì đã ăn sâu vào cốt tủy là một quá trình đau đớn hơn bất kỳ hình phạt nào.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thở hắt ra, như trút được một gánh nặng vô hình. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự nghi ngờ, lại vừa có một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một cường giả, và nàng cũng cảm thấy những lý tưởng của chính mình đang dần lung lay. Lời đề nghị của Tạ Trần, và giờ là sự chấp nhận của Vô Trần Lão Tổ, đã mở ra một vết nứt sâu sắc trong bức tường thành mà nàng đã xây dựng xung quanh niềm tin vào con đường tu tiên. "Liệu có phải... ta cũng đã 'mất người' mà không hay biết?" Nàng tự hỏi, nỗi sợ hãi ấy giờ đây trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết.

Dương Quân thì mắt mở to, không tin vào tai mình. Anh đã hình dung vô vàn kịch bản về cuộc đối thoại này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng Vô Trần Lão Tổ, một biểu tượng của Tiên Đạo, lại có thể đưa ra một lựa chọn như vậy. Lý tưởng "cứu thế" của anh, niềm tin vào sức mạnh của tu sĩ, đang bị chấn động dữ dội. Anh muốn tiến lên, muốn chất vấn Vô Trần Lão Tổ, muốn hỏi "liệu đây có phải là sự yếu đuối không?" Nhưng Tạ Trần nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu dừng lại.

Vô Trần Lão Tổ không nhìn lại. Thân ảnh gầy gò, lảo đảo của hắn bước đi, không còn vẻ kiêu ngạo, oai vệ của một cường giả, mà như một phàm nhân đang tìm đường, bước từng bước nặng nề ra khỏi Phật Sơn Tự. Hắn đi về phía chân trời, về phía một tương lai vô định, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách mới, không phải từ yêu ma hay thiên tai, mà từ chính bản ngã của mình.

Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát bóng lưng khuất dần của Vô Trần Lão Tổ. Ánh mắt anh giao nhau với Lăng Nguyệt và Dương Quân. Trong ánh mắt họ, có sự kinh ngạc, sự bối rối, nhưng cũng có một tia suy tư sâu sắc. Họ đã chứng kiến một sự kiện chưa từng có, một cột mốc quan trọng trong "ván cờ định mệnh" của Tạ Trần. Sự chấp nhận miễn cưỡng của Vô Trần Lão Tổ là bước khởi đầu cho sự sụp đổ của tư tưởng tu tiên cũ, báo hiệu một cuộc chuyển mình lớn trong giới tu sĩ. Nó là một "điểm neo" quan trọng, không chỉ cho Vô Trần Lão Tổ mà còn cho cả Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người cũng đang đứng trước bờ vực của một sự lựa chọn tương tự, buộc họ phải nhìn nhận lại con đường của mình, và ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Cuộc đối đầu cuối cùng, có lẽ, sẽ không phải là một trận chiến bằng vũ lực, mà là một cuộc chiến của ý chí và lý lẽ, của sự chuyển đổi niềm tin và lý tưởng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free