Nhân gian bất tu tiên - Chương 827: Lời Đề Nghị Cuối Cùng: Con Đường Giữa Hư Vô Và Nhân Gian
Khi Tạ Trần khẽ nhếch môi cười, một nụ cười thấu hiểu hiện lên trên khuôn mặt thư sinh của anh rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, hòa mình vào bóng đêm đang dần bao phủ, Vô Trần Lão Tổ vẫn còn chìm đắm trong nỗi đau tột cùng và sự hối hận. Những giọt nước mắt đã khô cạn từ bao đời nay, giờ đây lại tuôn rơi không ngừng, rửa trôi đi lớp bụi thời gian và sự chai sạn của một trái tim từng bị đóng băng bởi chấp niệm. Hắn không hề hay biết rằng, sự xuất hiện của Tạ Trần, những lời nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt nhưng lại mang sức nặng của cả nhân quả, đã khơi dậy một dòng thác cảm xúc cuộn trào trong tâm hồn hắn. Tia sáng le lói mà hắn cảm nhận được giữa màn đêm tuyệt vọng ấy, về một con đường khác, một con đường "trọn người", nơi hắn có thể tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần phải thành tiên, đã gieo mầm một hạt giống quyết định trong sâu thẳm tâm trí.
Hắn quỳ sụp trước tượng Phật, không phải để cầu xin sức mạnh hay sự trường sinh, mà để tìm kiếm một sự giải thoát, một câu trả lời cho những câu hỏi đang gặm nhấm linh hồn. Nỗi sợ hãi sự vô nghĩa, sự trống rỗng của vĩnh hằng và sự cô độc của quyền năng đã trở thành gánh nặng không thể chịu đựng nổi. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được cái giá đắt đỏ mà hắn và vô số tu sĩ khác đã phải trả cho con đường tu tiên. Giờ đây, hắn chỉ muốn thoát khỏi gông cùm ấy, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự mất mát nhân tính để đổi lấy thứ sức mạnh hư ảo. Bóng lưng gầy guộc của Vô Trần Lão Tổ run rẩy dưới ánh trăng, như một chiếc lá khô sắp lìa cành, nhưng trong sâu thẳm, một ý chí mới, yếu ớt nhưng kiên định, đã bắt đầu hình thành. Hắn phải tìm Tạ Trần, phải đối diện với lời đề nghị không nói thành lời của thư sinh ấy, và phải đưa ra lựa chọn cuối cùng cho cuộc đời mình, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả những gì hắn đã từng tin tưởng và phụng sự. Một cuộc "phá cục" của Tạ Trần, một ván cờ định mệnh vĩ đại, đang dần chuyển mình sang một giai đoạn mới, nơi những quân cờ tưởng chừng đã định sẵn số phận, nay lại bắt đầu tìm thấy hướng đi của riêng mình.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tịch mịch, Vô Trần Lão Tổ đã có mặt tại Phật Sơn Tự. Hắn bước vào sân chùa cổ kính, nơi mái ngói cong đã phủ đầy rêu phong thời gian, nơi những bức tường gạch nhuốm màu phong sương kể về hàng ngàn năm lịch sử. Tiếng chuông chùa ngân vang một hồi dài, âm thanh trầm bổng vọng khắp không gian, như lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật và sự hữu hạn của đời người, xuyên qua lớp xương cốt mà gõ vào sâu thẳm tâm can Vô Trần. Tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, cùng với tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, xoa dịu phần nào sự bão tố trong lòng hắn. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen thanh khiết từ hồ nước nhỏ và mùi đất ẩm sau sương đêm, tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác an lạc và linh thiêng hiếm có.
Vô Trần Lão Tổ, thân ảnh gầy gò, đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi và bối rối sâu sắc, không còn vẻ uy nghiêm của một cường giả, mà thay vào đó là sự mong manh của một kẻ vừa trải qua cơn bạo bệnh tinh thần. Hắn chậm rãi bước đi, ánh mắt kiếm tìm, cho đến khi dừng lại dưới một gốc cây bồ đề cổ thụ, tán lá rủ xuống như một chiếc ô xanh mát. Dưới gốc cây ấy, Tạ Trần đang ngồi tĩnh tọa, dáng vẻ an nhiên tự tại, như thể anh đã hòa mình vào thiên nhiên, vào dòng chảy của thời gian. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng không hề xa cách của anh. Đôi mắt sâu thẳm, dù nhắm nghiền, vẫn toát lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Vô Trần Lão Tổ không dám làm phiền. Hắn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một kẻ hành hương đang đứng trước một vị thánh. Sự tĩnh lặng của Tạ Trần, sự bình yên của Phật Sơn Tự, càng làm nổi bật sự hỗn loạn và giằng xé trong nội tâm hắn. Những lời của Tạ Trần đêm qua, những hình ảnh về Lâm Uyên, và cả những ký ức về hành trình tu luyện đầy cô độc của chính hắn, cứ xoáy sâu vào tâm trí. Hắn đã từng là một vị lão tổ hô mưa gọi gió, quyền năng vô song, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một linh hồn lạc lõng, đang khao khát tìm một bến đỗ bình yên. Sự kiêu ngạo đã tan biến, chỉ còn lại sự khiêm nhường của một kẻ đang tìm kiếm sự chỉ dẫn.
Từ một góc khuất của sân chùa, ẩn mình sau hàng cây trúc xanh mướt, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lặng lẽ quan sát mọi động thái. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng vẫn mặc tiên bào trắng thuần, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng đư���c búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi ẩn sâu. Nàng đã theo dấu Vô Trần Lão Tổ từ Thiên Đăng Sơn, bởi nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong vị lão tổ này. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, mặc đạo bào lam nhạt, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, giờ đây cũng ẩn chứa một chút bối rối. Anh cũng không thể rời mắt khỏi Vô Trần Lão Tổ, và cả Tạ Trần. Những gì đã xảy ra trên Thiên Đăng Sơn đã chấn động niềm tin của họ, và giờ đây, họ muốn chứng kiến tận cùng sự chuyển biến này.
Sau một lúc lâu, Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt anh, như một hồ nước sâu không đáy, không gợn sóng, nhưng lại thấu suốt vạn vật. Anh nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ, không một chút kinh ngạc hay phán xét, như thể đã biết trước sự xuất hiện của hắn. Vô Trần Lão Tổ cảm thấy như bị một luồng điện xẹt qua, mọi bí mật, mọi nỗi sợ hãi trong lòng đều bị ánh mắt ấy nhìn thấu. Hắn không thể giữ được vẻ kiêu ngạo cuối cùng, không thể che giấu sự yếu đuối đang giày vò. Hắn tiến lên vài bước, rồi đột nhiên, quỳ sụp xuống trước mặt Tạ Trần. Không phải vì khuất phục trước sức mạnh, mà vì sự hỗn loạn tột cùng trong tâm trí, vì khao khát được chỉ lối, được gỡ bỏ gánh nặng đã đè nén hắn suốt hàng vạn năm.
"Ngươi... rốt cuộc muốn gì từ lão phu?" Giọng Vô Trần Lão Tổ khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi và tuyệt vọng. "Ngươi đã khơi dậy thứ đáng sợ nhất trong tâm khảm ta. Ngươi đã khiến ta nhìn thấy... sự thật mà ta đã trốn tránh cả đời. Ngươi muốn ta phải làm gì?"
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, không chút xao động. Anh nhìn Vô Trần Lão Tổ, ánh mắt vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Phật Sơn Tự, không cao giọng nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến từng chữ như thấm sâu vào tâm hồn Vô Trần Lão Tổ. "Không phải ta muốn gì, Vô Trần. Mà là thế giới này muốn gì. Và ngươi, muốn gì cho chính mình?"
***
Ánh nắng giữa buổi sáng đã trở nên rực rỡ hơn, xuyên qua tán lá bồ đề, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chuông chùa xa vọng, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của không gian dưới gốc cây cổ thụ, nơi cuộc đối thoại định mệnh đang diễn ra. Mùi hương trầm thanh khiết, mùi đất ẩm và cỏ cây bao bọc lấy những người có mặt, nhưng không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở, như thể mọi triết lý, mọi định nghĩa về sự sống đang được đặt lên bàn cân.
Vô Trần Lão Tổ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Trần. Hắn không còn vẻ oán trách hay nghi ngờ, chỉ còn lại sự trống rỗng và khao khát. "Ta đã thấy... sự trống rỗng của vĩnh hằng," hắn bắt đầu, giọng nói run rẩy nhưng đầy khắc khoải. "Ta đã mất đi quá nhiều, từ rất lâu rồi. Ngay cả khi linh khí còn chưa cạn kiệt, ngay cả khi Thiên Đạo mới chỉ bắt đầu suy yếu mười ngàn năm về trước, ta đã bắt đầu 'mất người'..." Lời thú nhận ấy như một con dao sắc bén cứa vào chính linh hồn hắn, phơi bày tất cả những nỗi đau, những mất mát mà hắn đã cố gắng chôn vùi.
Hắn kể, giọng lạc đi, về những khoảnh khắc cô độc tột cùng khi đạt đến đỉnh cao quyền năng, nhưng không còn ai để chia sẻ, không còn cảm xúc để cảm nhận. Hắn kể về sự chai sạn của trái tim, về những mối quan hệ đã bị lãng quên, về những ký ức nhân sinh đã phai nhạt theo dòng chảy của thời gian và sức mạnh. "Ta từng cho rằng, đó là sự siêu việt, là cái giá phải trả cho trường sinh bất tử. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, đó chỉ là sự tự lừa dối. Quyền năng tuyệt đối mà không có nhân tính, vĩnh hằng mà không có cảm xúc, đó chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa, một cái vỏ rỗng tuếch." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại những cơn sóng cảm xúc đang chực trào. "Ta đã bỏ lại phía sau tất cả những gì làm nên một con người, để rồi bây giờ, khi ta đã có tất cả, ta lại không còn là gì cả."
Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu hiểu vô biên. Anh biết, Vô Trần Lão Tổ không chỉ đang nói về bản thân hắn, mà còn đang nói về số phận chung của vô số tu sĩ trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu. Vấn đề "mất người" không phải là một hiện tượng mới, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào hệ thống tu luyện từ rất lâu, từ khi con người bắt đầu đặt nặng quyền năng và trường sinh lên trên tất cả.
Sau một khoảng lặng dài, khi tiếng chuông chùa lại ngân vang một hồi nữa, nhắc nhở về sự vô thường của vạn pháp, Tạ Trần mới chậm rãi cất lời, từng chữ một, như khắc vào đá, như chạm vào tận cùng linh hồn của Vô Trần Lão Tổ. Giọng nói trầm ổn của anh vang lên, không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc và một lời đề nghị không thể chối từ, không phải bằng vũ lực mà bằng lý lẽ và nhân quả, một lời đề nghị sẽ định đoạt vận mệnh của hắn.
"Ngươi có hai con đường, Vô Trần," Tạ Trần nói, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Vô Trần Lão Tổ, như thể anh đang nhìn thấu tương lai và quá khứ của hắn. "Một là từ bỏ mọi quyền năng, quên đi danh vọng, từ b�� tất cả những gì ngươi đã đạt được trên con đường tu tiên. Sống một cuộc đời phàm nhân bình thường, tìm lại những gì đã mất – những cảm xúc, những kết nối đã bị lãng quên, những ký ức nhân sinh mà ngươi đã đánh đổi. Ngươi sẽ lại là một con người trọn vẹn, dẫu không còn sức mạnh rung trời chuyển đất, dẫu không còn được ngàn vạn người ngưỡng mộ."
Anh dừng lại một chút, để cho những lời ấy thấm vào tâm trí của Vô Trần Lão Tổ, để hắn cảm nhận được cái giá của sự lựa chọn đầu tiên. "Đó là con đường của sự trở về, của sự tái sinh. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự yếu đuối, với sự hữu hạn của phàm nhân, nhưng đổi lại, ngươi sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự sống, của những mối liên hệ giữa người với người. Ngươi sẽ không còn cô độc."
Rồi, Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự nặng nề của một lời cảnh báo. "Hai là tiếp tục con đường cô độc, tăm tối mà ngươi đã đi. Ôm giữ quyền năng đang dần phai nhạt, bám víu vào một quá khứ huy hoàng nhưng trống rỗng. Ngươi sẽ vẫn là một tu sĩ, một cường giả trong mắt những kẻ còn mù quáng, nhưng ngươi sẽ mãi mãi cô độc. Không còn ai ủng hộ, không còn ai nhớ đến, không còn ai để bảo vệ, để yêu thương. Cuối cùng, ngươi sẽ tan biến vào hư vô, không một dấu vết, không một ý nghĩa."
Ánh mắt Tạ Trần không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc và một lời đề nghị không thể chối từ, không phải bằng vũ lực mà bằng lý lẽ và nhân quả. Lời đề nghị ấy như một lưỡi dao sắc bén, rạch đôi con đường trước mắt Vô Trần Lão Tổ, buộc hắn phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã nhất trong cuộc đời mình: từ bỏ bản ngã và hàng ngàn năm tu luyện để lấy lại nhân tính, hoặc bám víu vào quyền năng hư ảo và mãi mãi cô độc. Đây là xung đột giữa nỗi sợ hãi sự vô nghĩa và nỗi sợ hãi sự yếu đuối, một cuộc chiến của lý lẽ và ý chí, không phải bạo lực, đang diễn ra ngay trong tâm khảm của Vô Trần Lão Tổ, dưới gốc cây bồ đề linh thiêng của Phật Sơn Tự.
***
Từ góc khuất của sân chùa, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng đó, như những pho tượng bất động, chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót xa xăm, nhưng sự im lặng bao trùm giữa ba người kia đã khiến không khí trở nên nặng nề đến lạ thường. Mùi hương trầm vẫn còn thoang thoảng, nhưng không thể xua đi sự nặng trĩu trong lòng hai người quan sát. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, đáng lẽ phải mang lại sự ấm áp và hy vọng, nhưng lúc này lại chỉ soi rõ sự giằng xé trong ánh mắt Vô Trần Lão Tổ, và cả sự chấn động sâu sắc trong tâm hồn của Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, giờ đây lại lộ rõ sự suy tư. Đôi mắt phượng của nàng chăm chú dõi theo Tạ Trần, rồi lại chuyển sang Vô Trần Lão Tổ. Lời đề nghị của Tạ Trần, tưởng chừng đơn giản, lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc đến mức khiến lý trí của một tu sĩ hàng đầu như nàng cũng phải chấn động. "Từ bỏ mọi quyền năng... sống một cuộc đời bình thường... Liệu có phải đó là con đường duy nhất để không 'mất người'?" Nàng tự nhủ, giọng thì thầm chỉ đủ cho mình nghe thấy, nhưng lại vang vọng như một tiếng sét trong tâm trí nàng.
Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ, trong đó có cả những tiền bối của mình, đã dần dần đánh mất đi cảm xúc, đánh mất đi nhân tính trên con đường truy cầu đại đạo. Nàng cũng không ngoại lệ. Sự cô độc, sự trống rỗng mà Vô Trần Lão Tổ vừa kể, nàng đã từng cảm nhận được, dẫu chưa sâu sắc đến mức như hắn. Nhưng lời của Tạ Trần đã khơi gợi nỗi sợ hãi 'mất người' tiềm ẩn trong chính nàng. Nếu đây là sự thật, nếu con đường tu tiên rốt cuộc chỉ dẫn đến sự hư vô, vậy thì tất cả những gì nàng đã theo đuổi, tất cả những hy sinh mà nàng đã chịu đựng, liệu có còn ý nghĩa? Lăng Nguyệt nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn. Nàng đang phân tích, đang tự vấn, đang tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Sự thật đau lòng mà Tạ Trần đã phơi bày, về việc "mất người" đã diễn ra từ rất lâu, ngay cả khi Thiên Đạo mới chỉ bắt đầu suy yếu, cho thấy một căn bệnh đã ăn sâu vào hệ thống tu luyện, một vấn đề mà nàng và các tu sĩ khác đã mù quáng bỏ qua.
Dương Quân thì có vẻ bối rối hơn. Lý tưởng "cứu thế" của anh, niềm tin vào sức mạnh và trách nhiệm của tu sĩ, đang bị lung lay dữ dội. Anh nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh. "Nếu mọi tu sĩ đều làm vậy, thế giới sẽ ra sao? Ai sẽ bảo vệ nhân gian?" Anh thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng và một chút hoang mang. Anh không thể hình dung một thế giới không có tu sĩ, không có những người mang sức mạnh để chống lại thiên tai, yêu ma, hay những thế lực đen tối khác. Lý tưởng của anh là dùng sức mạnh để bảo vệ, để kiến tạo, chứ không phải từ bỏ nó. Nhưng những lời của Tạ Trần lại chỉ ra một nghịch lý tàn khốc: để có sức mạnh bảo vệ, họ lại phải đánh đổi chính nhân tính của mình, đánh mất đi bản chất của kẻ được bảo vệ.
Phản ứng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cho thấy lời đề nghị của Tạ Trần sẽ không chỉ ảnh hưởng đến Vô Trần Lão Tổ mà còn gây chấn ��ộng sâu sắc trong cộng đồng tu sĩ. Nó là một phép thử, không chỉ cho Vô Trần Lão Tổ mà cho tất cả những ai đã và đang đi trên con đường tu tiên. Nó buộc họ phải nhìn nhận lại con đường của mình, nhìn nhận lại ý nghĩa của sức mạnh, của sự trường sinh, và của chính bản thân họ. Việc Tạ Trần đưa ra lời đề nghị này vào thời điểm Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu mười ngàn năm trước, nhấn mạnh khả năng "nhân quả chi nhãn" của anh, nhìn thấy trước hậu quả của con đường tu luyện nếu không có sự thay đổi. Anh không chỉ đang giải quyết vấn đề của hiện tại, mà còn đang kiến tạo một nền tảng cho tương lai, một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần phải đánh đổi bản ngã.
Tiếng chuông chùa ngân vang một lần nữa, như lời nhắc nhở về sự vô thường, về sự thay đổi không ngừng của thế giới. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn phảng phất, nhưng không thể xua đi sự nặng nề trong không khí, sự giằng xé trong lòng các nhân vật. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, tưởng chừng vô hại, lại soi rõ sự thật trần trụi về cái giá của quyền năng, và về con đường đầy chông gai phía trước. Vô Trần Lão Tổ vẫn quỳ đó, thân ảnh run rẩy, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định, một mình đối mặt với sự lựa chọn định mệnh, giữa hư vô và nhân gian, giữa quyền năng và nhân tính. Lời đề nghị của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một cánh cửa, mở ra hai con đường hoàn toàn đối lập. Sự lựa chọn của Vô Trần Lão Tổ sẽ là một "phép thử" quan trọng cho lý tưởng "Nhân Đạo" của Tạ Trần, và sẽ tạo tiền đề cho "cuộc đối đầu cuối cùng không dùng vũ lực" ở Chương 830, một cuộc đối đầu không phải bằng vũ lực, mà bằng ý chí và lý lẽ, bằng sự chuyển đổi của niềm tin và lý tưởng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.