Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 826: Vĩnh Hằng Vô Nghĩa: Nước Mắt Của Kẻ Trường Sinh

Bình minh nhuộm vàng chân trời phía Đông, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Những tia nắng đầu tiên, tinh khôi và ấm áp, lướt qua những tán cây cổ thụ, đậu lại trên lớp rêu phong của ngôi miếu đá nhỏ, đơn sơ. Tiếng gió sớm rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm của đêm tàn, nhưng cũng cuốn theo mùi hương thanh khiết của cây cỏ, của đất trời vừa bừng tỉnh. Từ trong ngôi miếu, một tiếng chuông gió khẽ ngân, trong trẻo như tiếng vọng của thời gian, như lời thì thầm của cõi vô thường, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch đến nao lòng.

Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi đó, trên tảng đá lạnh lẽo nơi đỉnh núi chót vót, nơi hắn đã trải qua một đêm dài đằng đẵng của sự đấu tranh nội tâm. Mái tóc bạc trắng rối bù, vương vài hạt sương đêm, rủ xuống che gần hết khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Đôi mắt hắn đã hoàn toàn mất đi vẻ sắc bén, uy nghiêm của một cường giả, thay vào đó là sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi mệt mỏi sâu sắc dường như đã tích tụ qua hàng vạn năm. Ánh bình minh vàng cam rực rỡ, lấp lánh như ngàn vạn cánh bướm vàng, dần xua tan màn sương mù huyền ảo, nhưng lại không thể xua đi được bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn hắn.

Hắn ôm chặt đầu, những ngón tay gầy guộc bấu víu vào mái tóc, cơ thể gầy gò, run rẩy từng chập. Những lời lẽ của Tạ Trần, thấu triệt và sắc bén, vẫn văng vẳng bên tai hắn, như những nhát búa nặng nề giáng thẳng vào tòa thành kiên cố của lý tưởng. Hình ảnh Lâm Uyên, một phàm nhân dung dị với nụ cười mãn nguyện bên gia đình, hạnh phúc trong sự hữu hạn của đời người, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một sự trọn vẹn giản đơn mà hắn, kẻ trường sinh bất tử, chưa bao giờ chạm tới. Hắn cố gắng xua đuổi những hình ảnh, những âm thanh ấy, cố gắng bám víu vào chút tôn nghiêm cuối cùng của một Vô Trần Lão Tổ lẫy lừng, nhưng chúng lại như những mũi kim châm, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiêu hãnh mà hắn đã dày công tạo dựng, đâm thẳng vào khối lý tưởng đã đông cứng thành sỏi đá trong tim hắn.

"Vĩnh hằng... có ý nghĩa gì khi tất cả đã mất đi?" Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn đèn dầu sắp cạn. Hắn đã dành hàng vạn năm để truy cầu sự vĩnh hằng, để leo lên đỉnh cao của quyền năng, để rồi giờ đây, đứng trên đỉnh cao ấy, hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến rợn người. Trường sinh... mà không có tri kỷ để sẻ chia, không có cảm xúc để cảm nhận, không có nhân tính để thấu hiểu. Nó khác gì một lời nguyền, một hình phạt tàn khốc hơn cả cái chết?

Một cơn gió mạnh thổi qua, làm lay động những tán lá thông già cỗi. Tiếng chuông gió lại ngân vang, nghe như tiếng khóc thầm của chính tâm hồn hắn. Hắn đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh và sự bất tử mới là chân lý. Hắn đã từng khinh miệt sự yếu đuối của phàm nhân, sự ngắn ngủi của đời người. Nhưng giờ đây, sự "yếu đuối" của Lâm Uyên lại trở thành một thứ sức mạnh vô hình, một ngọn lửa ấm áp mà hắn đã đánh mất.

"Không, ta không yếu đuối! Ta là Vô Trần!" Một tiếng gào thét vô vọng vang lên trong tâm trí hắn, không thoát ra được khỏi cổ họng đã khô khốc. Đó là sự phản kháng cuối cùng của cái tôi kiêu ngạo, của một chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng, con đường mà hắn đã đi, cái giá mà hắn đã trả, lại dẫn hắn đến vực thẳm của sự cô độc và vô nghĩa. Hắn là Vô Trần Lão Tổ, kẻ từng rung chuyển thiên địa, kẻ từng đứng trên vạn vật. Làm sao hắn có thể yếu đuối, làm sao hắn có thể chấp nhận sự tầm thường của một phàm nhân?

Nhưng rồi, những ký ức bị chôn vùi chợt ùa về, như một dòng thác lũ phá vỡ đập ngăn. Hắn nhớ lại những khoảnh khắc đầu tiên của sự "mất người," những lần hắn lạnh lùng nhìn người thân, bằng hữu dần hóa thành cát bụi, không một giọt lệ. Hắn nhớ lại những quyết định vô tình, những hành động tàn nhẫn mà hắn đã thực hiện nhân danh "đại đạo," nhân danh "trật tự." Mỗi lần như vậy, hắn lại cảm thấy một phần nhân tính trong mình bị bào mòn, một mảnh cảm xúc bị đông cứng. Hắn đã tự thuyết phục mình rằng đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, cho sự trường sinh, cho việc duy trì Thiên Đạo đang suy yếu. Hắn đã nghĩ rằng, chỉ những kẻ tầm thường mới bị ràng buộc bởi tình cảm, bởi chấp niệm nhân gian.

Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, ánh mắt vô hồn, nhưng sâu thẳm bên trong, một trận cuồng phong đang thổi bùng lên, phá hủy mọi thứ. Hắn đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều sự thay đổi của thế gian. Từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu cách đây mười ngàn năm, hắn đã chứng kiến sự tàn phai của linh khí, sự biến mất của vô số tông môn, sự hỗn loạn của nhân gian. Và trong cuộc chạy đua để níu giữ chút quyền năng cuối cùng, để duy trì cái gọi là "trật tự," hắn đã quên mất mình là ai. Hắn đã trở thành một kẻ bảo vệ mù quáng, một cỗ máy vô cảm, đánh đổi tất cả để rồi nhận lại một hư vô.

Thân ảnh hắn co rúm lại, tựa hồ muốn thu mình vào trong một góc tối, trốn tránh ánh sáng chói chang của bình minh, trốn tránh sự thật phũ phàng đang dần hiện rõ. Đôi vai gầy gò run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của gió núi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng khi phải đối diện với sự sụp đổ của toàn bộ niềm tin, của toàn bộ ý nghĩa cuộc đời. Vô Trần Lão Tổ, cường giả từng làm mưa làm gió, giờ đây chỉ còn là một kẻ phàm trần đang vật lộn với bi kịch nội tâm, một linh hồn lạc lối giữa mênh mông trời đất. Tiếng chuông gió lại ngân lên, như tiếng khóc than cho một lý tưởng đã vỡ tan, cho một kiếp người đã lầm lạc.

***

Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm một màu vàng nhạt lên khắp nhân gian, Vô Trần Lão Tổ lảo đảo đứng dậy. Bước chân hắn nặng nề, loạng choạng, như một kẻ mộng du lạc lối giữa cõi trần. Hắn không biết mình đi đâu, chỉ biết rằng hắn không thể tiếp tục ở lại trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi mọi lời lẽ và hình ảnh của Tạ Trần đã đâm sâu vào tâm khảm. Bản năng mách bảo hắn tìm đến một nơi thanh tịnh, nơi có thể xoa dịu phần nào nỗi thống khổ đang giày vò hắn. Và thế là, hắn men theo con đường mòn cheo leo, chậm rãi bước xuống núi, tìm đến Phật Sơn Tự, một nơi đã từng là điểm dừng chân quen thuộc của hắn trong những ngày tháng còn chưa "mất người".

Phật Sơn Tự hiện ra uy nghi giữa màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Kiến trúc chùa cổ điển với mái ngói cong vút, những bức tường gạch rêu phong nhuốm màu thời gian, và những pho tượng Phật trầm mặc, hiền từ hiện lên trong tầm mắt hắn. Không khí nơi đây khác hẳn với sự lạnh lẽo và trống rỗng trên đỉnh núi. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, trầm ấm, như tiếng vỗ về của đất mẹ. Tiếng tụng kinh từ các gian thờ vọng ra, hòa cùng tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một bản nhạc thiêng liêng, an lạc. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen tinh khiết từ những hồ nước nhỏ, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, len lỏi vào từng hơi thở của hắn, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.

Vô Trần Lão Tổ lang thang vô định qua những hành lang cổ kính, bước chân nặng trĩu. Hắn nhìn những tăng nhân bình dị, đầu trọc, khoác áo cà sa màu nâu sòng, đang cần mẫn quét dọn sân chùa, hoặc ngồi thiền trong các gian thờ. Hắn cũng nhìn thấy những người phàm, già có trẻ có, đang thành tâm bái Phật, dâng hương, cầu nguyện cho một cuộc sống bình an, cho những điều ước giản dị. Trên gương mặt họ, hắn thấy được sự tin tưởng, sự bình yên, và cả sự chấp nhận số phận. Họ không có sức mạnh, không có trường sinh, nhưng họ lại có một thứ mà hắn đã đánh đổi tất cả để có được: sự trọn vẹn của một con người.

Tiếng tụng kinh của các tăng nhân như một dòng nước mát lành, nhưng lại không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong tâm hồn hắn. Thay vào đó, nó lại khơi gợi những ký ức sâu thẳm, những mảnh vỡ của một quá khứ đã bị hắn cố tình lãng quên. Hắn hồi tưởng lại hàng ngàn năm tu luyện của mình, nhớ lại cái khoảnh khắc hắn đặt chân vào con đường trường sinh, cái khoảnh khắc hắn bắt đầu từ bỏ những ràng buộc của nhân gian để vươn tới cái gọi là "đại đạo". Từng chút một, từng chút một, hắn nhớ lại những cảm xúc đã bị hắn ép buộc chôn vùi, những khuôn mặt đã bị hắn lãng quên, những khoảnh khắc "mất người" đã xảy ra từ rất lâu về trước.

"Ta đã đánh đổi tất cả... để được gì? Một sự vĩnh hằng trống rỗng sao?" Hắn tự hỏi trong tâm trí, giọng nói vang vọng đầy cay đắng, như một tiếng vọng từ vực sâu thẳm nhất của linh hồn. Hắn đã từ bỏ tình yêu, tình thân, tình bằng hữu, từ bỏ niềm vui, nỗi buồn, sự sợ hãi, và cả những giọt nước mắt. Hắn đã tự mình cắt đứt mọi mối liên hệ với nhân gian, với cái gọi là "phàm trần", để trở thành một tồn tại siêu việt, một vị tiên nhân. Nhưng giờ đây, cái "siêu việt" ấy lại trở thành một xiềng xích, giam cầm hắn trong một cõi cô đơn vô tận.

Hắn nhìn một tăng nhân già đang ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề cổ thụ. Gương mặt vị tăng nhân ấy tuy nhăn nheo, hằn sâu dấu vết của thời gian, nhưng lại ánh lên vẻ thanh thản, an nhiên. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy từ bi nở trên môi ông, như thể ông đã tìm thấy tất cả những gì cần tìm trong sự hữu hạn của đời người. "Họ tìm thấy sự bình yên trong sự hữu hạn, còn ta... ta đã bỏ lỡ điều gì?" Vô Trần Lão Tổ thầm nghĩ. Câu hỏi ấy như một nhát dao xoáy sâu vào trái tim đã chai sạn của hắn. Hắn đã bỏ lỡ cái gì? Hắn đã bỏ lỡ sự ấm áp của tình người, sự giản dị của cuộc sống, sự trọn vẹn của cảm xúc. Hắn đã bỏ lỡ chính mình.

Cảm giác hối tiếc, đau khổ, và cả sự sợ hãi dâng trào, nhấn chìm hắn. Hắn dùng tay nắm chặt ngực, nơi trái tim đã từng sôi sục nhiệt huyết của một thiếu niên ôm mộng tu tiên, nay chỉ còn là một khoảng trống rỗng đến lạnh lẽo. Hắn quỳ sụp xuống trước một pho tượng Phật lớn, không phải để cầu xin, bởi hắn đã mất đi niềm tin vào mọi thần linh, mà để tự vấn. Để đối diện với sự thật trần trụi về cuộc đời mình.

Những giọt nước mắt, thứ đã khô cạn từ lâu lắm rồi, nay lại tuôn rơi, nóng hổi trên gò má gầy gò, tạo thành những dòng suối nhỏ, rửa trôi đi lớp bụi thời gian và sự kiêu ngạo. Nước mắt của sự hối hận, nước mắt của sự thức tỉnh, nước mắt của một kẻ trường sinh đã đánh mất mọi thứ để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ khốn khổ. Phật Sơn Tự vẫn yên bình, tiếng tụng kinh vẫn đều đặn, nhưng trong tâm hồn Vô Trần Lão Tổ, một trận bão tố đã tan, để lại một khoảng trống vắng, một sự tĩnh lặng đến bi ai. Hắn đã hiểu, cái giá của sự bất tử mà hắn đã theo đuổi không phải là sức mạnh vô biên, mà là sự cô độc vĩnh cửu, là sự mất mát không thể bù đắp.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, Tạ Trần đứng trên một ngọn đồi đối diện, cách Thiên Đăng Sơn một quãng khá xa. Anh đưa tay vén một sợi tóc mai vương trước trán, ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, dõi theo bóng hình nhỏ bé của Vô Trần Lão Tổ đang lầm lũi bước đi trên con đường mòn xuống núi, hướng về phía Phật Sơn Tự, và rồi sau đó là bóng dáng hắn quỳ sụp trước tượng Phật.

Anh th���u hiểu nỗi đau và sự giằng xé của Vô Trần Lão Tổ, như thể anh đang đọc một cuốn sách đã được lật mở từng trang. Anh không can thiệp, không một lời khuyên nhủ, không một hành động trực tiếp nào. Bởi lẽ, Tạ Trần biết rằng, sự giác ngộ đích thực không thể đến từ tác động bên ngoài, mà phải đến từ bên trong, từ chính sự đấu tranh và tự vấn của bản thân Vô Trần Lão Tổ. Giống như một hạt giống, nó phải tự mình nảy mầm, tự mình vươn lên từ lòng đất khô cằn.

Trong tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ chợt lướt qua: "Đại Đạo vô vi, nhưng con người hữu tình. Cái giá của sự bất tử... cuối cùng cũng phải trả." Anh đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ, quá nhiều cường giả, đã đánh đổi nhân tính của mình để truy cầu cái gọi là trường sinh, quyền năng. Họ đã tự mình biến thành những cỗ máy vô cảm, những tồn tại lạc lõng giữa dòng chảy của nhân gian, chỉ để rồi nhận ra sự trống rỗng và vô nghĩa của con đường mình đã chọn. Vô Trần Lão Tổ chỉ là một trong số rất nhiều kẻ đã đi vào vết xe đổ ấy, nhưng có lẽ, hắn là một trong số ít người có cơ hội để thức tỉnh.

Tạ Trần quan sát những giọt nước mắt tuôn rơi trên gò má Vô Trần Lão Tổ, và anh biết, đó không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối. Ngược lại, đó là một tín hiệu mừng, một sự tái sinh. Đó là nước mắt của sự trở lại nhân tính, của một linh hồn đã bị đông cứng bởi chấp niệm giờ đây đang tan chảy. Đó là bước đầu tiên để hắn thoát khỏi xiềng xích của "quyền năng vô nghĩa," của một sự bất tử không còn mục đích. Anh hiểu rằng, để kiến tạo một "Nhân Đạo" mới, không chỉ cần phá vỡ các quy tắc cũ, mà còn phải chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong tâm hồn của những kẻ từng là đại diện cho Thiên Đạo cũ.

Hạt giống nghi ngờ và tự vấn mà Tạ Trần đã gieo vào tâm trí Vô Trần Lão Tổ đã nảy mầm. Việc Vô Trần Lão Tổ nhận ra rằng sự "mất người" đã diễn ra từ rất lâu, ngay từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu cách đây mười ngàn năm, đã cho thấy rằng vấn đề này không phải là hậu quả mới của sự sụp đổ Thiên Đạo mà là một căn bệnh đ�� ăn sâu vào hệ thống tu luyện. Điều này càng làm nổi bật tầm quan trọng của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang kiến tạo – một con đường nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải đánh đổi bản ngã để có được quyền năng hay trường sinh.

Gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo vải thô của Tạ Trần. Anh hít một hơi thật sâu mùi hương của đất trời khi hoàng hôn buông xuống, cảm nhận sự sống động của nhân gian. Nước mắt của Vô Trần Lão Tổ là biểu tượng cho sự tái sinh nhân tính, một khởi đầu mới không chỉ cho bản thân hắn, mà còn mở đường cho những nhân vật tu sĩ cũ khác có thể trải qua quá trình tương tự. Một sự chuyển biến lớn đang diễn ra, chuẩn bị cho "cuộc đối đầu cuối cùng" không bằng vũ lực mà bằng ý chí và lý lẽ, một cuộc đối đầu không chỉ để thay đổi trật tự, mà còn để thay đổi định nghĩa về "con người" trong kỷ nguyên mới.

Tạ Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười thấu hiểu hiện lên trên khuôn mặt thư sinh của anh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người, bước đi trên con đường mòn, hòa vào màn đêm đang dần bao phủ. Vô Trần Lão Tổ, dù vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi đau và sự hối hận, nhưng đã nhìn thấy một tia sáng le lói. Một tia hy vọng mong manh về một con đường khác, một con đường "trọn người," nơi hắn có thể tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần phải thành tiên. Cuộc "phá cục" của Tạ Trần, một ván cờ định mệnh vĩ đại, đang dần chuyển mình sang một giai đoạn mới, nơi những quân cờ tưởng chừng đã định sẵn số phận, nay lại bắt đầu tìm thấy hướng đi của riêng mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free