Nhân gian bất tu tiên - Chương 825: Nỗi Sợ Hãi Vô Danh: Cuộc Đối Thoại Trên Đỉnh Thiên Đăng
Bóng tối đã buông xuống, nuốt chửng đỉnh Thiên Đăng Sơn vào màn đêm sâu thẳm, nhưng không thể xoa dịu nỗi thống khổ giày vò linh hồn Vô Trần Lão Tổ. Hắn đã quỳ gối suốt đêm dài, thân ảnh gầy gò run rẩy trong gió lạnh, đôi mắt khô cạn sau vô vàn giọt lệ đã rơi, nhưng tâm trí thì vẫn quay cuồng trong cơn bão của sự hối tiếc và tuyệt vọng. Từng hình ảnh, từng cảm xúc mà Tạ Trần đã "gieo" vào tâm trí hắn, cùng với ký ức về Lâm Uyên và những mảnh vụn của quá khứ, cứ thế hiện lên, vặn vẹo, xé nát cái chấp niệm trường sinh đã bao trùm hắn suốt hàng ngàn năm. Hắn đã từng là một vị Lão Tổ uy nghiêm, đứng trên vạn người, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một mảnh vụn tan vỡ, một linh hồn lạc lõng giữa vô thường.
Sương đêm dần tan khi những tia sáng đầu tiên của bình minh hé rạng nơi chân trời phía đông. Ánh bình minh yếu ớt, mỏng manh như một sợi tơ vàng, bắt đầu lan tỏa trên biển mây trắng muốt, biến chúng thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo, nhuộm màu hồng cam rực rỡ. Không khí trên đỉnh Thiên Đăng Sơn trở nên trong lành đến lạ lùng, mang theo mùi cây cỏ tươi mới sau một đêm dài đẫm sương, lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu đá nhỏ đơn giản, nép mình bên vách đá. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán thông cổ thụ, rì rào như một lời thì thầm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ xa, tạo nên một bản hòa ca thanh bình đến nao lòng. Vô Trần Lão Tổ vẫn quỳ đó, thân hình gầy gò, cô độc như một pho tượng đá cổ kính, đối diện với biển mây và bình minh đang lên. Hắn trông tiều tụy đến thảm hại, như thể một đêm dài giằng xé nội tâm đã lấy đi hàng trăm năm tuổi thọ, khắc thêm những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt vốn đã khô héo. Đôi mắt hắn trũng sâu, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể không còn nhìn thấy bất cứ điều gì của thế giới này nữa.
Từ xa, Tạ Trần chậm rãi tiến lại gần, bước chân nhẹ như gió thoảng, không gây một tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Hắn vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng không hề phán xét. Hắn giữ một khoảng cách tôn trọng, không làm phiền sự chiêm nghiệm đau khổ của Vô Trần Lão Tổ, bởi hắn hiểu rằng, đây là khoảnh khắc thiêng liêng nhất, khi một chấp niệm ngàn năm đang dần tan rã. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống một tảng đá cách Vô Trần Lão Tổ chừng vài trượng, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm bình minh cùng hắn, như một người bạn tri kỷ, một người kiến tạo ván cờ đang kiên nhẫn chờ đợi quân cờ của mình tự xoay chuyển.
Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió và tiếng chim hót làm nền. Cuối cùng, Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, dịu dàng, như làn gió sớm mai xoa nhẹ lên tâm hồn đang tan vỡ của lão tổ: "Lão Tổ có thấy... bình minh này có khác gì với hàng ngàn bình minh mà người đã chứng kiến không?"
Vô Trần Lão Tổ khẽ giật mình, như một linh hồn vừa thoát khỏi cõi mộng mị. Hắn từ từ quay đầu lại, đôi mắt sâu hoắm lướt qua Tạ Trần, nhưng dường như lại nhìn xuyên qua hắn, nhìn vào một khoảng không vô vọng nào đó. Giọng hắn khàn đặc, thô ráp, như có cát kẹt trong cổ họng, mang theo nỗi mệt mỏi đã tích tụ hàng ngàn năm: "Vô nghĩa... tất cả đều vô nghĩa."
Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên hay thất vọng. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt như chứa đựng cả biển trời, thấu hiểu mọi nỗi đau và sự trống rỗng mà lão tổ đang gánh chịu. "Vậy cái gì là có nghĩa, thưa Lão Tổ? Là sức mạnh? Là trường sinh? Hay là..." Hắn ngập ngừng, câu nói bỏ lửng giữa chừng, không phải vì thiếu lời, mà là để Vô Trần Lão Tổ tự mình điền vào khoảng trống ấy, tự mình đối diện với những câu hỏi đã bị chôn vùi quá lâu.
Vô Trần Lão Tổ lại quay đầu về phía bình minh, nhưng đôi mắt hắn vẫn trống rỗng. Hắn đã chứng kiến vô số bình minh, vô số hoàng hôn, vô số chu kỳ sinh tử của vạn vật. Mỗi lần mặt trời mọc, mỗi lần mặt trời lặn, h���n đều cảm thấy sự lặp lại vô tận của thời gian, một sự tồn tại không mục đích, không ý nghĩa. Sức mạnh? Trường sinh? Hắn đã có tất cả, nhưng những thứ đó đã tước đoạt đi chính bản thân hắn, biến hắn thành một thực thể vĩnh cửu nhưng không hồn, một kẻ xa lạ trong chính cuộc đời mình. Hắn đã cố gắng bám víu vào quyền năng, vào địa vị tối thượng của một tu sĩ để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, nhưng giờ đây, khoảng trống ấy lại lớn hơn bao giờ hết, nuốt chửng mọi thứ. Hắn chợt nhớ đến Lâm Uyên, nhớ đến nụ cười bình dị của hắn bên vợ con, nhớ đến bàn tay chai sần nhưng ấm áp khi hắn chạm vào những vật dụng gỗ do chính mình tạo ra. Cuộc đời Lâm Uyên ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng một sự "trọn vẹn" mà hắn, một kẻ trường sinh, vĩnh viễn không thể chạm tới. Sự tương phản ấy như một vết dao cứa vào tâm can, khiến hắn đau đớn tột cùng. "Trọn vẹn... đó là cái gì?" Hắn lẩm bẩm, không phải hỏi Tạ Trần, mà là hỏi chính mình, hỏi vũ trụ bao la. "Là sự gắn kết? Là tình thân? Là niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống bình dị? Những thứ ta đã chối bỏ, đã lãng quên, để đổi lấy cái gọi là trường sinh, cái gọi là sức mạnh vô biên." Nỗi cô độc, sự hối tiếc và một khao khát cháy bỏng được "trở lại làm người" bắt đầu nhen nhóm, le lói trong sâu thẳm linh hồn đã hóa đá của hắn. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng thinh, chỉ có ánh mắt sâu thẳm là như ngọn lửa soi rọi vào tận cùng tâm can Vô Trần Lão Tổ, thấu hiểu mọi suy tư, mọi giằng xé mà hắn đang trải qua. Hắn biết, con đường chuyển hóa này còn rất dài, nhưng hạt giống đã được gieo, và bình minh đầu tiên của một sự thức tỉnh đã ló rạng.
***
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng ban mai yếu ớt đã nhường chỗ cho cái nắng ấm áp giữa buổi sáng, trải vàng trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hương thơm của cỏ cây và tiếng chuông gió từ ngôi miếu đá nhỏ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và yên bình. Tạ Trần vẫn ngồi trên tảng đá, như một phần của cảnh vật, ánh mắt dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt tiều tụy của Vô Trần Lão Tổ. Hắn không thúc giục, không ép buộc, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Bởi hắn hiểu, sự chuyển hóa sâu sắc nhất không thể đến từ áp lực bên ngoài, mà phải là sự tự đấu tranh, tự nhận thức từ bên trong.
Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài, Vô Trần Lão Tổ khẽ cựa mình, thân hình gầy gò run rẩy như chiếc lá úa trong gió. Hắn từ từ đứng dậy, quay hẳn về phía Tạ Trần, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đựng sự giận dữ, nỗi sợ hãi và cả một sự kháng cự mãnh liệt. Hắn bước từng bước nặng nề về phía Tạ Trần, mỗi bước đi như muốn nghiền nát những chấp niệm cuối cùng đang níu giữ hắn. "Ngươi... ngươi muốn ta từ bỏ tất cả?" Giọng hắn không còn khàn đặc nữa, mà trở nên sắc lạnh, xen lẫn sự căm phẫn và tuyệt vọng. "Từ bỏ sức mạnh, từ bỏ vinh quang của một tu sĩ, để trở thành một phàm nhân yếu đuối như Lâm Uyên? Một kẻ vô danh trong dòng đời? Ngươi muốn ta trở về làm một hạt bụi, bị gió cuốn đi, bị lãng quên sao?"
Tạ Trần vẫn bình thản, không hề né tránh ánh mắt đầy căm hờn của Vô Trần Lão Tổ. Hắn khẽ thở dài, giọng nói vẫn trầm tĩnh, không một chút dao động: "Vô danh... yếu đuối. Đó có phải là điều người sợ hãi nhất, thưa Lão Tổ?" Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một sự phán xét, mà là một mũi tên xuyên thẳng vào tận cùng nỗi sợ hãi tiềm ẩn, sâu thẳm nhất trong linh hồn Vô Trần Lão Tổ.
Cơ thể Vô Trần Lão Tổ chợt run lên bần bật. Nỗi sợ hãi mà hắn đã chôn giấu hàng ngàn năm, cái nỗi sợ hãi nguyên thủy của một phàm nhân trước sự vô thường, cái nỗi sợ bị lãng quên, bị yếu đuối, giờ đây bị Tạ Trần lột trần một cách tàn nhẫn. Hắn đã tu luyện, đã tìm kiếm trường sinh, không chỉ vì khao khát sức mạnh, mà còn vì nỗi sợ hãi kinh hoàng trước cái chết, trước sự tan biến, trước cái số phận của một phàm nhân hữu hạn. Hắn đã tin rằng, chỉ có sức mạnh và sự bất tử mới có thể giải thoát hắn khỏi những nỗi sợ ấy. Nhưng giờ đây, Tạ Trần lại chỉ ra rằng, chính những thứ hắn theo đuổi lại là cái vỏ bọc che đậy nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn.
"Nếu không có sức mạnh, không có trường sinh, ta là gì?" V�� Trần Lão Tổ gần như gào lên, giọng nói vỡ vụn, run rẩy, đầy bi phẫn. "Ta chỉ là một hạt bụi trong nhân gian, bị gió cuốn đi, bị lãng quên! Ta đã tu luyện ngàn năm để thoát khỏi số phận đó! Ngươi có hiểu không? Ngươi, một phàm nhân không tu luyện, làm sao có thể hiểu được nỗi sợ hãi của kẻ đứng trên vực thẳm của sự hư vô? Ta đã hy sinh tất cả, hy sinh tình cảm, nhân tính, để đổi lấy sự vĩnh cửu, để không phải đối mặt với sự yếu đuối, sự hữu hạn của một con người!"
Hắn đã cố gắng biện minh, cố gắng bảo vệ con đường mình đã chọn, nhưng mỗi lời nói ra lại càng làm nổi bật sự trống rỗng và tuyệt vọng trong chính hắn. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò run lên từng đợt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một sự thấu hiểu, một sự đồng cảm, nhưng đồng thời lại căm ghét chính sự thấu hiểu ấy, bởi nó đang vạch trần tất cả. Tạ Trần vẫn giữ thái độ bình thản, ánh mắt thấu hiểu, không một chút phán xét, như đang nhìn sâu vào tận cùng linh hồn hắn, nhìn thấu mọi lớp mặt nạ mà hắn đã tự tạo ra cho mình.
"Vậy, người sợ hãi cái chết, hay sợ hãi sự vô nghĩa của một cuộc đời không dấu ấn của quyền lực?" Tạ Trần lại khẽ hỏi, một lần nữa, câu hỏi của hắn không phải là một lời buộc tội, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa dẫn vào vực sâu nội tâm của Vô Trần Lão Tổ. Hắn không tranh cãi về giá trị của sức mạnh hay trường sinh, mà hắn chỉ muốn Vô Trần Lão Tổ tự mình đối diện với động cơ sâu xa nhất đằng sau mọi lựa chọn của mình. Nỗi sợ hãi cái chết là bản năng của mọi sinh linh, nhưng nỗi sợ hãi sự vô nghĩa của một cuộc đời không quyền lực, không được ghi nhớ, đó lại là một chấp niệm, một gông cùm mà chính hắn đã tự tạo ra cho mình.
Vô Trần Lão Tổ cứng đờ người, câu hỏi ấy như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí hắn, làm vỡ tan những mảnh vụn cuối cùng của sự tự lừa dối. Hắn đã từng nghĩ mình sợ cái chết, sợ sự yếu đuối. Nhưng thực ra, cái hắn sợ hãi hơn cả, chính là sự vô danh, sự tan biến như một hạt bụi, không để lại bất kỳ dấu vết nào trong dòng chảy vĩnh hằng của thời gian. Sức mạnh và trường sinh, trong mắt hắn, là công cụ để khắc sâu tên mình vào đá, để được ghi nhớ, để không bị lãng quên. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, khi nhân tính trở nên quý giá hơn bao giờ hết, khi hắn chứng kiến Lâm Uyên sống một cuộc đời trọn vẹn mà không cần sức mạnh, hắn chợt nhận ra, hắn đã đánh đổi tất cả để có được một thứ quyền lực rỗng tuếch, một sự vĩnh hằng cô độc, một cái tên được khắc trên bia đá nhưng không có linh hồn. Hắn đã "mất người" để "thành tiên", nhưng cái "tiên" ấy lại là một lời nguyền, một nhà tù không lối thoát. Nỗi tức giận dần lắng xuống, thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đau nhức nhối lan tỏa khắp lồng ngực. Hắn vẫn đứng đó, run rẩy, đôi mắt nhìn vào hư vô, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời cho câu hỏi mà Tạ Trần vừa đặt ra, một câu hỏi đã ám ảnh hắn suốt hàng ngàn năm mà hắn chưa bao giờ dám đối mặt.
***
Nắng đã lên cao, chói chang giữa trưa, nhưng không khí trên đỉnh Thiên Đăng Sơn vẫn thanh bình đến lạ. Tiếng gió thổi qua các khe đá, tiếng chim hót đâu đó từ những tán cây cổ thụ xa xa, và mùi hương trầm dịu nhẹ từ ngôi miếu đá vẫn lan tỏa, như một bản hòa tấu bất biến giữa dòng chảy của thời gian. Vô Trần Lão Tổ vẫn đứng bất động, như một bóng ma của quá khứ, thân hình gầy gò in hằn trên nền trời xanh thẳm. Sự tức giận và sợ hãi đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự mệt mỏi cùng cực, một sự trống rỗng vô hạn. Hắn đã bị lột trần, bị phơi bày ra tất cả những nỗi sợ hãi và chấp niệm sâu thẳm nhất của mình.
Tạ Trần, sau khi nhìn thấy sự suy sụp của Vô Trần Lão Tổ, không hề ép buộc hay thúc giục. Hắn hiểu rằng, đây là lúc cần sự im lặng, cần không gian để lão tổ tự mình đối diện với sự thật trần trụi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, tiến đến gần Vô Trần Lão Tổ hơn một chút, rồi lại dừng lại, giữ một khoảng cách vừa đủ để không xâm phạm vào không gian riêng của hắn. Giọng nói của Tạ Trần vang lên, không hề mang tính giáo điều hay phán xét, mà như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn đang kiệt quệ của Vô Trần Lão Tổ.
"Sức mạnh có thể bảo vệ, trường sinh có thể kéo dài," Tạ Trần chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nhưng nếu không có gì để bảo vệ, không có gì để cảm nhận trong những năm tháng dài vô tận ấy, thì ý nghĩa của nó là gì? Nếu người bảo vệ một thế giới mà người không còn cảm thấy thuộc về, nếu người sống một cuộc đời mà người không còn biết mình là ai, thì sự bảo vệ và sự trường sinh ấy có khác gì một lời nguyền? Một lời nguyền tước đoạt đi mọi thứ mà người từng trân quý, để lại người một mình giữa sự trống rỗng vô hạn."
Vô Trần Lão Tổ khẽ run lên, những lời của Tạ Trần như chạm đúng vào vết thương lòng sâu nhất của hắn. Hắn nhớ lại những đêm dài cô độc trong thiền thất, nhớ lại những khoảnh khắc hắn nhìn xuống nhân gian từ đỉnh cao, cảm thấy mình xa lạ, lạc lõng. Hắn đã bảo vệ Thiên Đạo, đã duy trì trật tự, nhưng đổi lại là một tâm hồn khô héo, một trái tim không còn cảm xúc.
"Lâm Uyên có thể yếu đuối trong mắt người," Tạ Trần tiếp tục, nhắc lại cái tên đã gây chấn động tâm hồn Vô Trần Lão Tổ. "Hắn không có sức mạnh để phá núi, không có trường sinh để vượt qua kiếp nạn. Nhưng cuộc đời hắn có một lẽ sống, một sự trọn vẹn mà người đã đánh đổi để có được sự 'bất tử' của mình. Hắn sống, yêu thương, đau khổ, và rồi ra đi, tất cả đều trong sự 'trọn vẹn' của một con người. Người đã chối bỏ sự 'trọn vẹn' ấy, để theo đuổi một cái bóng của quyền năng, một ảo ảnh của sự vĩnh cửu."
Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, như một lời thì thầm lạc lõng giữa không gian bao la: "Trọn vẹn... vô nghĩa... yếu đuối... mạnh mẽ..." Những từ ngữ ấy cứ xoáy vặn trong tâm trí hắn, tạo thành một mớ hỗn độn của những giá trị đã bị đảo lộn. Hắn đã từng khinh thường sự "yếu đuối" của phàm nhân, đã từng coi "trọn vẹn" là một sự ràng buộc. Nhưng giờ đây, sự "mạnh mẽ" của hắn lại trở nên "vô nghĩa", và sự "trọn vẹn" của Lâm Uyên lại trở thành một khao khát cháy bỏng.
T�� Trần dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí lão tổ. Hắn biết, nỗi sợ hãi lớn nhất của Vô Trần Lão Tổ không phải là cái chết, mà là sự đánh mất bản ngã, sự trở về với cái "phàm nhân" mà hắn đã khinh miệt. Đó là nỗi sợ hãi về việc không còn là "Vô Trần Lão Tổ" uy nghi, mà trở thành một "hạt bụi" vô danh, không ai nhớ đến.
"Nỗi sợ hãi lớn nhất của người, có phải là không còn là 'Vô Trần Lão Tổ' uy nghi, mà trở về là một 'phàm nhân' với tất cả những gì người đã chối bỏ?" Tạ Trần hỏi, câu nói không chút gay gắt, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, đánh thẳng vào trung tâm nỗi sợ hãi của Vô Trần Lão Tổ.
Vô Trần Lão Tổ không nói một lời. Hắn chậm rãi quỳ sụp xuống, đôi vai gầy gò run lên bần bật, không phải vì sợ hãi sức mạnh bên ngoài, mà vì đối diện với sự thật trần trụi về bản thân và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Nước mắt, thứ đã khô cạn một lần nữa lại tuôn trào, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng đơn thuần, mà là nước mắt của sự thức tỉnh, của sự chấp nhận. Hắn gục đầu xuống, ôm lấy gối, thân thể co ro, như một đứa trẻ lạc lõng giữa thế gian rộng lớn. Nỗi đau, sự hối tiếc, và nỗi sợ hãi bị lãng quên nhấn chìm hắn, nhưng trong sâu thẳm, một tia hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, về một cuộc đời "trọn người" đang le lói.
Tạ Trần im lặng, đứng đó, nhìn thân ảnh gầy gò của Vô Trần Lão Tổ đang run rẩy. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ để Vô Trần Lão Tổ tự mình đấu tranh, tự mình vượt qua vực sâu của chấp niệm. Hắn biết, sự suy sụp tinh thần này không phải là kết thúc, mà là khởi đầu. Vô Trần Lão Tổ, một kẻ từng đại diện cho tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự chuyển hóa lớn lao, một sự phá vỡ chấp niệm để tìm kiếm một con đường khác, một con đường "Nhân Đạo". Tạ Trần đã thành công trong việc gieo hạt giống nghi ngờ và tự vấn sâu sắc nhất vào tâm trí một trong những đại diện mạnh nhất của tư tưởng cũ, mở đường cho những cuộc đối đầu "ý chí và lý lẽ" sắp tới. Khả năng Tạ Trần không chỉ thay đổi một cá nhân mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ "phe tư tưởng tu tiên cũ" thông qua những trải nghiệm được sắp đặt tinh vi này đang dần hiện rõ. Hoàng hôn dần buông xuống, nhưng lần này, trong tâm hồn Vô Trần Lão Tổ, một tia sáng mới đã được thắp lên, không phải ánh sáng của sức mạnh hay trường sinh, mà là ánh sáng của sự nhân tính, của sự trọn vẹn, báo hiệu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần phải thành tiên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.