Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 824: Bóng Đêm Trường Sinh: Lạc Lõng Giữa Vĩnh Hằng

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má khô héo của Vô Trần Lão Tổ, mang theo hơi ấm kỳ lạ sau hàng ngàn năm băng giá. Hắn đứng đó, thân ảnh gầy gò run rẩy trong ảo ảnh, nơi tiếng cười nói ấm áp của gia đình Lâm Uyên vẫn còn vương vấn. Một nỗi khao khát xa lạ, một nỗi hối tiếc chưa từng có, và một sự thật trần trụi bỗng chốc vỡ òa, nhấn chìm hắn trong biển cả của những cảm xúc đã bị phong ấn. "Trọn người..." Hắn thầm thì, giọng nói khàn đặc, từ ngữ ấy vang vọng trong tâm khảm như tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức những gì đã ngủ yên quá lâu. Tạ Trần, như một bóng hình mờ ảo, lặng lẽ tan biến, để lại Vô Trần Lão Tổ một mình đối diện với tàn dư của ký ức, với khoảng trống mênh mông trong linh hồn. Cuộc gặp gỡ 'ngẫu nhiên' ấy, được Tạ Trần sắp đặt bằng 'nhân quả chi nhãn', không chỉ là một đòn chí mạng phá vỡ chấp niệm, mà còn là cánh cửa mở ra một vực thẳm của sự tự vấn. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được một cuộc đời mà hắn có thể đã sống, một cuộc đời mà hắn đã lạnh lùng từ bỏ, để đổi lấy thứ gọi là trường sinh và sức mạnh. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên vĩ đại mà hắn đã theo đuổi, giờ đây sụp đổ không còn chút dấu vết, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ và một hạt mầm mới đang nảy nở: hạt mầm của khao khát được "trở lại làm người", được tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình dị, không cần đến sức mạnh hay trường sinh. Vô Trần Lão Tổ, một cường giả ngàn năm, cuối cùng đã bị chinh phục bởi sự giản dị và chân thật của 'Nhân Đạo', bởi một cuộc đ��i 'trọn người'.

***

Sương mù giăng mắc, phủ trắng cả Phật Sơn Tự trong buổi rạng sáng. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, trầm bổng, như tiếng thở dài của thời gian. Gió nhẹ xào xạc qua tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh của đất trời và mùi hương trầm còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi hoa sen thoang thoảng từ hồ sen bên ngoài. Bầu không khí vốn thanh tịnh, trang nghiêm của thiền thất, giờ đây đối với Vô Trần Lão Tổ, lại trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, một sự cô lập tột cùng.

Trong thiền thất u tịch, Vô Trần Lão Tổ ngồi bất động như một pho tượng đá, thân ảnh gầy gò, tiều tụy sau một đêm không ngủ. Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ, chỉ đủ soi rõ khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sâu hoắm, đờ đẫn của hắn. Đôi mắt ấy không còn vẻ kiên định, uy nghiêm của một tu sĩ, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, hoang mang và nỗi đau khôn cùng. Tóc bạc trắng, râu dài phơ phất, hắn trông như một lão phàm nhân đã trải qua vô vàn khổ ải của trần thế. Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, những câu hỏi không lời đáp cứ thế tuôn trào, giày vò tâm trí hắn như một cơn ác mộng không lối thoát.

"Trường sinh... để làm gì?" Hắn thì thầm, âm thanh khô khốc, vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng. "Sức mạnh... cho ai? Khi tất cả những gì ta có chỉ là sự cô độc, sự trống rỗng đến tận cùng của linh hồn? Ta đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vạn vật đổi dời, nhưng liệu ta có thực sự 'sống'?"

Ký ức về cuộc đời Lâm Uyên, cựu đồ đệ của hắn, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Hình ảnh người đàn ông phàm trần ấy, với nụ cười mãn nguyện, với tiếng cười giòn tan của con thơ, với ánh mắt trìu mến của người vợ hiền thục, cứ thế luẩn quẩn, đối lập gay gắt với sự lạnh lẽo của chính hắn. Một kiếp phàm nhân, một đời trọn vẹn, với những niềm vui giản dị nhưng chân thật, với những nỗi buồn hữu hạn nhưng đầy ý nghĩa. Có đáng giá hơn vĩnh hằng cô độc này sao? Câu hỏi ấy, như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tận tâm can hắn.

Hắn nhớ lại những năm tháng đầu tiên của con đường tu tiên. Khi ấy, hắn cũng từng là một thiếu niên đầy nhiệt huyết, với những ước mơ giản dị, với những người thân yêu luôn bên cạnh. Cha mẹ hắn, những người hàng xóm hiền lành, những người bạn cùng nhau lớn lên dưới mái nhà tranh. Hắn từng có một mối tình đầu ngây thơ, một lời hẹn ước về tương lai. Tất cả những hình ảnh ấy, tưởng chừng đã bị thời gian xóa nhòa, giờ đây lại sống động như vừa mới hôm qua, trỗi dậy từ vực sâu của ký ức, tố cáo sự "mất người" của hắn. Hắn đã bỏ lại tất cả sau lưng, quên đi những cảm xúc chân thật nhất, để đổi lấy một lời hứa hẹn về sự vĩnh cửu.

"Cái gì mới là chân lý?" Hắn lại tự hỏi, giọng nói nặng trĩu. Là sức mạnh vô biên để vượt qua sinh tử, hay là những khoảnh khắc đời thường, những tình cảm sâu nặng của nhân gian? Hắn đã từng tin chắc rằng tu tiên là con đường duy nhất để thoát khỏi khổ ải, để đạt tới cảnh giới cao thượng. Nhưng giờ đây, khổ ải lại hiện hữu ngay trong chính linh hồn hắn, trong sự trống rỗng và hối tiếc không nguôi. Sự trường sinh mà hắn đã dày công tìm kiếm, hóa ra lại là một gánh nặng, một lời nguyền tước đoạt đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Vô Trần Lão Tổ chầm chậm đứng dậy, thân ảnh gầy gò loạng choạng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ gục. Hắn không còn là một vị Lão Tổ uy nghiêm, mà chỉ là một kẻ cô độc, lạc lối giữa biển đời. Hắn bước đi vô định ra khỏi thiền thất, như một con rối bị đứt dây, hướng về phía ánh sáng le lói bên ngoài. Ánh sáng ấy, có lẽ là ánh sáng của bình minh, nhưng cũng có thể là ánh sáng của một niềm hy vọng mong manh, một lời mời gọi từ thế giới phàm trần mà hắn đã cố tình quên lãng. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ tìm thấy gì, nhưng hắn biết rằng, hắn không thể tiếp tục con đường cũ. Con đường ấy, đã dẫn hắn đến tận cùng của sự trống rỗng.

***

Vô Trần Lão Tổ bước đi vô định trên con đường đá phủ rêu phong trong khuôn viên Phật Sơn Tự. Sáng sớm, nắng nhẹ bắt đầu chiếu rọi, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Không khí trong lành, mát m��, mang theo mùi hương trầm thanh khiết, mùi hoa sen từ hồ nước và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tiếng chuông chùa vẫn ngân vang đều đặn, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều từ các tăng xá, tiếng chim hót líu lo trên cành, và tiếng suối chảy róc rách từ khe đá. Tất cả tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tịnh, một vẻ đẹp linh thiêng của chốn thiền môn.

Tuy nhiên, trong mắt Vô Trần Lão Tổ, sự yên bình ấy lại trở thành một sự đối lập nghiệt ngã. Hắn cảm thấy mình là một kẻ ngoại cuộc, không thuộc về sự bình yên này, một người đã bị bỏ lại bởi thời gian, bởi chính con đường mà hắn đã chọn. Những tiểu hòa thượng với khuôn mặt tươi tắn, an nhiên, đang quét dọn lá rụng trên sân chùa. Họ không có sức mạnh kinh thiên động địa, không có trường sinh bất lão, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy sự thanh thản, sự gắn kết với cuộc sống hiện tại. Rồi hắn nhìn thấy những người phàm nhân thành tâm dâng hương bái Phật, tay dắt con nhỏ, miệng mỉm cười hiền hậu. Những gia đình nhỏ quây quần bên nhau, cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc bình dị. Nụ cười an nhiên trên môi họ, sự gắn kết của những tâm hồn, sự bình dị trong lao động, trong cuộc sống thường ngày... tất cả đều là những điều hắn đã từ bỏ, hoặc đã quên lãng.

Linh khí thế gian, dù đã bắt đầu suy yếu từ mười ngàn năm trước, nhưng vẫn đủ nuôi dưỡng những cuộc sống bình thường này. Những phàm nhân ấy, họ không cần linh khí mạnh mẽ để cảm nhận được hạnh phúc, không cần thần thông quảng đại để bảo vệ người thân. Họ sống một cuộc đời hữu hạn, nhưng trọn vẹn, đầy đủ cảm xúc và ý nghĩa. Trái ngược với sự cằn cỗi trong tâm hồn hắn, sự lạnh lẽo của một linh hồn đã "mất người" để đổi lấy quyền năng và sự trường tồn vô nghĩa.

Hắn dừng chân bên một gốc tùng cổ thụ, thân cây già nua rêu phong, cành lá sum suê vươn mình đón nắng. Hắn tựa vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo của vỏ cây truyền qua lớp áo mỏng. Ánh mắt hắn phức tạp nhìn về phía nhân gian, nơi những mái nhà tranh ẩn hiện sau hàng cây, nơi khói bếp lượn lờ bay lên, nơi những âm thanh lao động và tiếng cười nói của con người vọng đến.

"Họ có gì mà ta không có?" Hắn suy nghĩ nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, đầy rẫy sự dằn vặt. "Hay ta có gì mà họ đã từ bỏ? Niềm vui đơn giản, tình cảm chân thật... thứ mà ta đã xem nhẹ, lại là thứ họ trân quý nhất."

Hắn nhớ lại lời Tạ Trần, về cái giá của sự "mất người", về sự trống rỗng mà mỗi tu sĩ phải đối mặt khi ngày càng leo cao trên con đường trường sinh. Hắn đã từng bác bỏ, đã từng cho rằng đó là sự yếu đuối, sự mê muội của phàm nhân. Nhưng giờ đây, chính hắn lại đang cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng ấy, một sự trống rỗng còn đáng sợ hơn cả cái chết.

"Chẳng lẽ, con đường ta chọn đã sai từ tận gốc rễ?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can hắn, mang theo nỗi đau và sự hối tiếc vô hạn. Hắn đã bỏ phí hàng ngàn năm, bỏ phí cả một kiếp người, để theo đuổi một ảo ảnh, một sự vĩnh cửu vô nghĩa. Hắn đã từ bỏ tình thân, tình bạn, tình yêu, để đổi lấy một vị trí cao ngất trên đỉnh cao của tu đạo, nhưng đỉnh cao ấy lại cô độc và lạnh lẽo đến mức không ai muốn ở lại.

Đúng lúc đó, từ một góc khuất gần gốc tùng cổ thụ, Tạ Trần xuất hiện. Hắn không bước đến gần, chỉ đứng tựa gốc cây đối diện, ánh mắt trầm tư, thấu hiểu. Thân hình gầy gò, thư sinh của Tạ Trần, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi tâm can. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát Vô Trần Lão Tổ, để hắn tự đấu tranh với những suy nghĩ của mình. Sự hiện diện của Tạ Trần, không áp đặt, không phán xét, lại càng khiến Vô Trần Lão Tổ cảm thấy nỗi đau của mình trở nên chân thật hơn, không thể trốn tránh. Vị thư sinh này, bằng cách vô vi nhất, đã phá tan cả một chấp niệm ngàn năm.

***

Vô Trần Lão Tổ vẫn không nói một lời. Hắn quay lưng lại với Tạ Trần, như muốn trốn tránh ánh mắt thấu hiểu kia, và ti��p tục bước đi. Hắn leo lên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi ngôi miếu nhỏ đứng trơ trọi giữa mây trời, nơi gió thổi vi vút mang theo hơi lạnh của những đỉnh núi cao. Tiếng chuông gió từ miếu nhỏ leng keng một cách đơn độc, như tiếng thở dài của thời gian. Xa xa, tiếng vọng của nhân gian, những âm thanh của cuộc sống phàm trần, trở nên nhỏ bé, mờ nhạt, nhưng lại càng khắc sâu vào tâm trí hắn. Mùi cây cỏ khô, mùi đá lạnh, thoang thoảng hương trầm từ miếu, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, yên bình, linh thiêng. Nhưng đối với Vô Trần Lão Tổ, nó lại ẩn chứa sự cô độc tột cùng, sự bao la của trời đất càng làm nổi bật sự nhỏ bé và lạc lõng của hắn.

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ không gian. Bầu trời trong xanh dần chuyển sang màu tím hồng rực rỡ, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ dưới chân hắn như một biển cả cuồn cuộn. Hắn đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống biển mây ấy, và xa hơn nữa là những ánh đèn lấp lánh của nhân gian đang dần lên. Những ánh đèn ấy, như vô vàn vì sao nhỏ bé, tượng trưng cho vô vàn cuộc đời phàm trần, mỗi cuộc đời là một câu chuyện, một niềm vui, một nỗi buồn, một sự trọn vẹn. Còn hắn, một cường giả đã sống qua hàng ngàn năm, lại cảm thấy mình như một vì sao lạc, lơ lửng giữa hư vô, không còn chốn dung thân.

Trường sinh đã tước đoạt đi mọi thứ quý giá nhất của hắn, chỉ còn lại hắn với sự vĩnh hằng lạnh lẽo, một vĩnh hằng không có ý nghĩa trong một thế giới đang dần thay đổi. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng nhân tính vẫn vẹn nguyên, và thậm chí còn trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Hắn đã theo đuổi cái ảo ảnh của quyền năng, của sự bất tử, đến mức đánh mất chính bản thân mình, đánh mất khả năng cảm nhận, khả năng yêu thương, khả năng sống một cuộc đời "trọn người".

"Vĩnh hằng... liệu có đáng giá?" Hắn gần như thét lên trong tâm trí, giọng đầy thống khổ, những lời lẽ ấy vang vọng trong không gian mênh mông của núi rừng, nhưng lại chỉ có mình hắn nghe thấy. "Ta là ai, và ta thuộc về đâu? Nếu không có tình cảm, không có nhân tính, thì trường sinh này có khác gì một lời nguyền? Một lời nguyền tước đoạt đi mọi thứ mà ta từng trân quý, để lại ta một mình giữa sự trống rỗng vô hạn."

Hình ảnh cha mẹ già nua, bạn bè thơ ấu, người yêu năm xưa... tất cả cùng lúc ùa về, sống động đến tàn nhẫn. Hắn thấy họ cười, thấy họ khóc, thấy họ già đi, và cuối cùng là ra đi, một cách bình dị, tự nhiên. Họ đã sống trọn vẹn, dù cuộc đời ngắn ngủi. Còn hắn, hắn đã sống vô tận, nhưng lại trống rỗng. Cái giá của sự "mất người" để "thành tiên" thực sự quá đắt, nó không chỉ là sự cô độc, mà là sự đánh mất toàn bộ bản ngã, bản chất của một sinh linh.

"Ta đã sai... Ta đã sai rồi!" Hắn gào lên trong tâm hồn, những tiếng kêu thét xé nát cõi lòng. Nỗi đau, sự hối tiếc, và sự tuyệt vọng nhấn chìm hắn. Hắn chậm rãi quỳ sụp xuống, thân ảnh gầy gò run rẩy trong gió lạnh, đôi tay ôm lấy đầu, như muốn xua đi những câu hỏi đang giày vò tâm trí. Nước mắt, thứ đã không rơi hàng ngàn năm, thứ mà hắn đã tưởng chừng đã khô cạn vĩnh viễn, nay lại tuôn trào trên khuôn mặt khô héo. Những giọt nước mắt nóng hổi, mang theo sự tan vỡ của chấp niệm ngàn năm, sự thức tỉnh muộn màng, và một nỗi khao khát cháy bỏng được "trở lại làm người".

Từ một khoảng cách không quá xa, Tạ Trần vẫn đứng đó, dưới một bóng cây thông cổ thụ, thân hình hòa vào bóng chiều tà. Ánh mắt hắn trầm tư nhìn về phía Vô Trần Lão Tổ. Hắn không một lời, không một động tác, chỉ là một sự hiện diện thấu hiểu, một người kiến tạo 'ván cờ định mệnh' đang lặng lẽ quan sát quân cờ quan trọng nhất của mình đang tự phá vỡ chấp niệm. Nỗi đau của Vô Trần Lão Tổ là sâu sắc, nhưng nó cũng là khởi đầu cho một sự chữa lành, một con đường mới. Sự suy sụp hoàn toàn của Vô Trần Lão Tổ báo hiệu một sự thay đổi lớn trong hành vi và con đường của hắn. Hắn, một kẻ từng đại diện cho tàn dư của tư tưởng cũ, giờ đây có thể sẽ từ bỏ con đường cũ, hoặc tìm kiếm Tạ Trần để được dẫn lối, trở thành một đồng minh tiềm năng của 'Nhân Đạo'. Nỗi đau và sự trống rỗng mà Vô Trần Lão Tổ trải qua nhấn mạnh rằng việc 'mất người' là một vấn đề sâu sắc, và việc xây dựng 'Nhân Đạo' không chỉ là thay đổi tư tưởng mà còn là chữa lành những vết thương tâm hồn, một thách thức lớn cho Tạ Trần. Và Tạ Trần, vẫn giữ vai trò 'người gieo mầm' triết lý và quan sát, cho thấy phương pháp 'vô vi' của anh có sức mạnh chuyển hóa lớn hơn bất kỳ vũ lực nào, ngay cả trong thời kỳ Thiên Đạo đang dần suy yếu. Hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối bao trùm đỉnh núi, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Vô Trần Lão Tổ, một tia hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, về một cuộc đời "trọn người", đang le lói.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free