Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 823: Hồi Ức Chân Thực: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Quá Khứ và Hiện Tại

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, xuyên vào thiền thất, Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi đó. Thân ảnh gầy gò, mái tóc bạc phơ rối bù, đôi mắt trũng sâu, đỏ hoe vì một đêm không ngủ. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai chiếu rọi lên khuôn mặt hốc hác của hắn, làm lộ rõ những nếp nhăn chằng chịt, những v���t tích của thời gian và nỗi đau. Hắn không còn sự phẫn nộ hay phủ nhận như lúc đầu, chỉ còn lại sự suy sụp hoàn toàn, sự trống rỗng đến tận cùng. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt tưởng chừng đã hoàn toàn vô hồn ấy, lại ẩn chứa một điều gì đó mới mẻ, một tia sáng mong manh của sự nghi ngờ, một nỗi khao khát mơ hồ về một điều đã mất, và một nỗi đau thấu tận xương tủy. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời mà hắn chưa bao giờ dám đối mặt. Câu trả lời cho câu hỏi "Ta đã đánh đổi tất cả để đổi lấy điều gì?". Và câu trả lời ấy, giờ đây, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một sự trống rỗng không gì có thể lấp đầy, một sự cô độc không ai có thể sẻ chia. "Ta... ta đã mất tất cả sao? Để đổi lấy điều gì...?" Giọng hắn thì thầm, yếu ớt đến nỗi gần như không thể nghe thấy, như một làn khói mỏng tan biến vào không khí. Lời nói ấy không còn là một câu hỏi mà là một lời thú nhận đầy đau đớn, một sự chấp nhận tàn khốc. Hắn khẽ đưa tay lên chạm vào gương mặt mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da, sự khô héo của những nếp nhăn. Cảm giác ấy chân thực đến rợn người, như thể hắn đang chạm vào một bức tượng đá vô tri, không còn chút hơi ấm của sự sống. Hắn nhắm nghiền mắt lại, như muốn chôn vùi tất cả những hình ảnh, những suy nghĩ đang giày vò hắn. Một giọt lệ hiếm hoi, không biết từ đâu ra, từ từ lăn dài trên gò má khô héo của hắn. Giọt nước mắt ấy không còn là sự giằng xé như đêm qua, mà là sự chấp nhận đau đớn, sự buông bỏ một chấp niệm ngàn năm. "Tạ Trần... ngươi nói đúng..." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng chất chứa một sự giải thoát mong manh. "Ta đã 'mất người'..." Lời thú nhận ấy, như một tiếng sét đánh ngang tai, xuyên thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn không còn tìm cách đứng lên hay phản kháng nữa. Toàn bộ sức lực của hắn đã cạn kiệt sau một đêm vật lộn. Hắn chỉ chìm đắm trong sự thật vừa được khám phá, trong nỗi đau đớn đến tận cùng. Những vết nứt trong niềm tin kiên cố của Vô Trần Lão Tổ vào Thiên Đạo và lý tưởng tu tiên giờ đây đã trở thành những khe nứt khổng lồ, sụp đổ hoàn toàn. Cả thế giới quan của hắn, cái nền tảng đã nâng đỡ hắn suốt ngàn năm, đã vỡ vụn thành từng mảnh. Ánh bình minh dần lan tỏa, mang theo hơi thở mát mẻ của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài vọng vào, lảnh lót và trong trẻo, như một lời nhắc nhở về sự sống đang trỗi dậy, về một thế giới vẫn đang tiếp diễn, dù có hay không có Thiên Đạo, dù có hay không có những tu sĩ như hắn. Vô Trần Lão Tổ, một cường giả đã đứng trên đỉnh cao của tu vi, giờ đây chỉ còn là một phàm nhân suy sụp, một linh hồn trống rỗng đang đối diện với sự thật trần trụi nhất của cuộc đời mình. Nỗi đau và sự trống rỗng mà hắn trải qua là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy con đường xây dựng 'Nhân Đạo' và cứu vãn những tu sĩ 'mất người' sẽ còn rất nhiều thử thách và đau khổ. Nhưng cũng chính từ sự suy sụp này, một hạt mầm mới của sự nghi ngờ, của sự khao khát được 'trở lại làm người' đã bắt đầu nảy mầm trong trái tim hắn, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong hành vi của hắn, có thể hắn sẽ từ bỏ con đường cũ, hoặc tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không cần đến sức mạnh vô biên hay sự trường sinh lạnh lẽo, mà chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính.

***

Trong thiền thất tĩnh mịch của Phật Sơn Tự, nơi hương trầm vẫn còn vương vấn trong không khí thanh tịnh, Tạ Trần ngồi đối diện Vô Trần Lão Tổ. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ hình tròn, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền đất gạch lạnh lẽo. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn từ xa, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng của các tăng nhân, tạo nên một bản giao hưởng của sự an lạc, đối lập hoàn toàn với bão tố đang gầm thét trong lòng lão tổ. Vô Trần Lão Tổ vẫn bất động, thân hình gầy gò, xương xẩu, run rẩy nhẹ sau một đêm vật vã không ngủ. Đôi mắt trũng sâu của hắn vẫn vô hồn, nhìn vào khoảng không trước mặt, dường như đã vượt thoát khỏi mọi ràng buộc của thế gian, hoặc có lẽ, đã hoàn toàn đắm chìm trong vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Hắn trông như một pho tượng đá cổ xưa, bị thời gian và gi�� sương bào mòn, chỉ còn lại hình hài trống rỗng. Mái tóc bạc trắng rối bù, vương vài sợi tro tàn của hương trầm đêm qua, càng khiến hắn thêm phần tiều tụy.

Tạ Trần, với vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn vật, khẽ đưa tay lên, rót một chén trà nóng đặt trước mặt Vô Trần Lão Tổ. Hơi ấm của chén trà bốc lên, mang theo mùi hương thanh khiết của hoa sen, lan tỏa trong không gian. Anh không nói gì vội, chỉ lẳng lặng quan sát lão tổ, để cho những lời thú nhận cuối cùng của hắn lắng đọng, để cho sự trống rỗng mà hắn vừa đối mặt ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh hiểu rằng, để một cường giả tu tiên đã quen với sự cao ngạo và kiên định như Vô Trần Lão Tổ thừa nhận sự "mất người" của chính mình, đó là một quá trình đau đớn đến nhường nào. Nó không chỉ là sự sụp đổ của một niềm tin, mà còn là sự vỡ vụn của cả một thế giới quan, của cả một cuộc đời đã được định hình bởi lý tưởng trường sinh và sức mạnh.

Sau một khoảng lặng dài, khi tiếng mõ đ��u đặn và tiếng chim hót líu lo đã dần trở thành một phần của sự tĩnh mịch, Tạ Trần mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, không vội vã, không áp đặt.

"Lão tổ, ngài đã nhìn thấy sự trống rỗng." Tạ Trần nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào hư vô, không phải để thăm dò, mà là để thấu hiểu. "Một đêm vật vã, ngài đã đối diện với bản chất thật của con đường mà ngài đã chọn, cái giá phải trả cho sức mạnh và sự trường sinh." Anh khẽ ngừng lại, để cho những lời đó thấm vào tâm trí đang hỗn loạn của Vô Trần Lão Tổ. "Giờ đây, hãy nhìn xem, những hạt mầm của sự trọn vẹn đã nảy nở như thế nào, ngay cả trong thời khắc Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Ngài đã thấy được sự mục ruỗng của cái cũ. Giờ, hãy chiêm nghiệm sự sinh sôi của cái mới."

Vô Trần Lão Tổ vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn dần dần có tiêu cự. Từ sự vô hồn ban đầu, chúng bắt đầu ánh lên một tia sáng yếu ớt, như thể những lời của Tạ Trần đã chạm vào một sợi dây nào đó trong tâm trí hắn, lay động một phần ký ức đã bị chôn vùi, một khao khát đã bị lãng quên. Hắn không còn nhìn vào khoảng không nữa, mà chuyển ánh nhìn sang Tạ Trần, một ánh nhìn bối rối, hoang mang, nhưng cũng chất chứa một sự tò mò vô hạn. Có lẽ, trong sâu thẳm, hắn vẫn đang tìm kiếm một lối thoát, một câu trả lời cho nỗi đau và sự trống rỗng đã dày vò hắn suốt đêm.

"Sự trống rỗng..." Vô Trần Lão Tổ thì thầm, giọng khàn đặc, khô khốc. "Một sự thật tàn nhẫn mà ta đã cố gắng chối bỏ hàng ngàn năm. Ngươi... ngươi đã mở ra cánh cửa đó."

Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay khẽ chạm vào trán Vô Trần Lão Tổ. Đây không phải là một động tác tầm thường, mà là sự kích hoạt của 'nhân quả chi nhãn', một năng lực đặc biệt cho phép anh nhìn thấu và kiến tạo những mối liên hệ sâu xa nhất của vũ trụ. Đối với Tạ Trần, đây không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, khả năng sắp đặt những mảnh ghép của nhân quả để dẫn dắt một linh hồn lạc lối đến với sự thật. Khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào trán lão tổ, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu vàng kim, không gây chói mắt nhưng đủ để cảm nhận, bao phủ lấy Vô Trần Lão Tổ.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh Vô Trần Lão Tổ bắt đầu xoay chuyển. Tiếng chuông chùa, tiếng tụng kinh, mùi hương trầm, tất cả đều mờ đi, như bị nuốt chửng vào một dòng xoáy vô hình. Cảm giác lạnh lẽo của thiền thất tan biến, thay vào đó là một luồng khí ấm áp, tràn đầy sức sống. Thị giác của hắn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa, rồi dần dần, những hình ảnh bắt đầu hiện ra, sắc nét đến khó tin, chân thực đến rợn người. Nó không phải là một ảo ảnh mờ ảo, mà là một thực tại sống động, như thể hắn đang bị kéo ra khỏi thân xác mình và ném vào một dòng chảy thời gian khác. Hắn cảm nhận được sự thay đổi không chỉ bằng mắt, bằng tai, mà bằng cả tâm hồn, bằng từng tế bào trong cơ thể. Một sự chuyển hóa hoàn toàn, từ sự tĩnh lặng của thiền thất đến một khung cảnh hoàn toàn khác, một thế giới tràn đầy âm thanh, màu sắc, và sinh khí. Điều này báo hiệu một sự chấn động sâu sắc và không thể đảo ngược trong niềm tin của Vô Trần Lão Tổ, mở đường cho việc hắn chấp nhận hoặc khám phá 'Nhân Đạo'.

***

Một tiếng ồn ào chợ búa đột ngột ập đến, như một làn sóng dữ dội va vào bờ đá. Vô Trần Lão Tổ giật mình, đôi mắt hắn mở to, thu vào toàn bộ cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Hắn thấy mình đang đứng giữa một con phố sầm uất, không phải là không gian tĩnh mịch của Phật Sơn Tự nữa. Ánh nắng ban ngày chói chang, ấm áp, hoàn toàn khác với ánh sáng mờ ảo trong thiền thất. Không khí tràn ngập mùi hương của thức ăn, mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, xen lẫn cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn. Tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng bước chân vội vã của người qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần.

"Đây là... đâu? Đây không phải thế giới... sau Thiên Đạo sụp đổ sao?" Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói đầy hoang mang. Hắn cố gắng nắm bắt thực tại, nhưng mọi thứ quá đỗi chân thực, quá đỗi sống động, không giống bất kỳ ảo ảnh hay ảo cảnh nào mà hắn từng trải qua trong hàng ngàn năm tu luyện. Thị trấn này có tên là An Bình, với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mái ngói cong cổ kính, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi những người bán hàng đang bày biện sản phẩm của mình, nơi trẻ con đang nô đùa hồn nhiên. Mọi thứ đều toát lên vẻ nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được sự yên bình vốn có của một chốn phàm trần.

Vô Trần Lão Tổ cảm thấy một sự thôi thúc khó hiểu. Hắn bước đi giữa dòng người, thân thể gầy gò của hắn dường như không ai để ý, như một linh hồn vô hình đang lướt qua thế gian. Hắn quan sát những gương mặt bình dị, những nụ cười hồn nhiên, những tiếng cười nói rộn ràng. Một người mẹ đang dỗ dành đứa con nhỏ khóc nức nở, một người cha đang vác bao gạo nặng trĩu trên vai, một đôi tình nhân đang nắm tay nhau đi dạo, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc. Tất cả đều là những khoảnh khắc đời thường, những hình ảnh mà Vô Trần Lão Tổ đã bỏ lỡ, đã quên lãng trong hành trình tìm kiếm sức mạnh và trường sinh của mình.

Tạ Trần 'hiện diện' bên cạnh hắn, không phải bằng xương bằng thịt, mà bằng một cảm giác vô hình, như một người dẫn đường lặng lẽ, một ánh sáng trí tuệ đang soi rọi con đường cho hắn. Tạ Trần không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát biểu cảm của lão tổ, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí Vô Trần.

"Đây là quá khứ, lão tổ." Giọng nói trầm ấm của Tạ Trần vang lên trong tâm trí Vô Trần Lão Tổ, không phải qua tai, mà trực tiếp chạm đến linh hồn hắn. "Một thời điểm mà ngài đã bỏ lỡ, một cuộc sống mà ngài đã từ bỏ... Nhưng nó vẫn tồn tại, và nảy nở. Đây là khoảng mười ngàn năm về trước, khi Thiên Đạo mới bắt đầu suy yếu, khi linh khí vẫn còn, nhưng con người đã bắt đầu tìm thấy những giá trị khác, những giá trị không cần đến sự siêu phàm."

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Vô Trần Lão Tổ. Mười ngàn năm trước? Khoảng thời gian mà hắn vẫn còn đang miệt mài tu luyện, cố gắng vươn tới cảnh giới cao hơn, tìm kiếm sự trường sinh bất tử. Hắn đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh và tu vi mới là chân lý, chỉ có thoát tục mới là con đường đúng đắn. Vậy mà, ngay trong cái thời khắc mà hắn cho là "cơ hội" để đạt được đỉnh cao, nhân gian lại đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác.

Hắn nhìn một nhóm trẻ con đang chơi trò đuổi bắt, tiếng cười khúc khích của chúng vang vọng khắp con phố. Một cụ già đang ngồi trước hiên nhà, chậm rãi nhâm nhi chén trà, ánh mắt hiền từ dõi theo lũ trẻ. Một người thợ rèn đang miệt mài đập búa, những tia lửa bắn ra lấp lánh, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán nhưng nét mặt lại toát lên sự tập trung và thỏa mãn.

Vô Trần Lão Tổ bắt đầu cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. Không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự hối tiếc, của sự mất mát. Hắn đã đánh đổi gì để có được sức mạnh? Hắn đã bỏ lỡ những khoảnh khắc nào? Những hình ảnh bình dị này, những cảm xúc chân thật này, đã bao lâu rồi hắn không còn cảm nhận được? Từ khi nào hắn đã trở thành một cỗ máy tu luyện, chỉ biết chạy theo hư danh và sức mạnh, bỏ quên tất cả những gì gọi là "người"? Hắn nhớ lại những lời của Tạ Trần đêm qua, về sự "mất người". Giờ đây, hắn mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu sắc của ba chữ đó. Hắn đã mất đi khả năng cảm nhận, mất đi khả năng sẻ chia, mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn.

Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt quét qua từng chi tiết nhỏ. Một gánh hàng rong bán bánh bao nóng hổi, mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Một người kể chuyện đang say sưa kể những câu chuyện cổ tích, thu hút đám đông vây quanh. Một người họa sĩ đang ngồi vẽ chân dung cho khách, nét bút tài hoa, ánh mắt chuyên chú. Mỗi người đều đang sống cuộc đời của mình, với những niềm vui, nỗi buồn, những công việc và những ước mơ giản dị. Không ai trong số họ có vẻ quan tâm đến việc tu luyện, không ai có vẻ khao khát sức mạnh hay trường sinh. Họ chỉ đơn giản là sống, một cách trọn vẹn và ý nghĩa.

"Họ... họ không tu luyện?" Vô Trần Lão Tổ lại thì thầm, như thể đang hỏi chính mình, hoặc hỏi Tạ Trần. "Họ không sợ sinh lão bệnh tử sao? Không sợ cái chết sao?"

"Họ chấp nhận nó, lão tổ." Giọng Tạ Trần vang vọng. "Họ biết rằng cuộc đời hữu hạn mới khiến mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá. Họ tìm thấy sự trường tồn không phải trong bản thân, mà trong những gì họ để lại cho thế hệ sau, trong những câu chuyện, những tri thức, những ký ức. Họ sống, không phải để trốn tránh cái chết, mà là để trọn vẹn với sự sống."

Những lời này của Tạ Trần một lần nữa gieo thêm những hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí Vô Trần Lão Tổ. Hắn đã từng nghĩ rằng sợ hãi cái chết là bản năng, là động lực để tu luyện. Nhưng những người phàm nhân này, họ lại nhìn nhận cái chết như một phần tự nhiên của vòng đời, và chính điều đó lại khiến họ trân trọng cuộc sống hơn. Sự chấn động trong tâm hồn Vô Trần Lão Tổ báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc và không thể đ��o ngược trong niềm tin của hắn, mở đường cho việc hắn chấp nhận hoặc khám phá 'Nhân Đạo'. Đây không chỉ là một trải nghiệm, mà là một ván cờ định mệnh mà Tạ Trần đang sắp đặt, kiến tạo những khoảnh khắc chuyển hóa sâu sắc cho những linh hồn đã lạc lối.

***

Trong một con hẻm nhỏ của thị trấn, tách biệt khỏi sự ồn ào của chợ chính, Vô Trần Lão Tổ bị thu hút bởi một âm thanh quen thuộc nhưng đầy ấm áp: tiếng đục đẽo gỗ lạch cạch đều đặn. Tiếng búa gõ vào đục, tiếng bào gỗ xèn xẹt, tạo nên một giai điệu lao động bình dị. Mùi gỗ tươi, mùi mạt cưa đặc trưng lan tỏa trong không khí, xen lẫn cả mùi khói bếp từ nhà bên cạnh, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường. Ánh nắng chiều tà dịu nhẹ, màu vàng cam, chiếu xuyên qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất.

Hắn tiến lại gần hơn, nhìn vào một xưởng mộc nhỏ. Một người đàn ông trung niên, thân hình rắn rỏi nhưng không hề cường tráng như một tu sĩ, đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, tay nghề khéo léo đẽo gọt một pho tượng gỗ. Từng nhát đục, từng đường bào đều cẩn thận, tỉ mỉ, toát lên sự say mê và chuyên tâm. Gương mặt người đàn ông có chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt trong trẻo, tràn đầy vẻ mãn nguyện. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nụ cười lại nở trên môi khi hắn ngắm nhìn tác phẩm của mình.

Vô Trần Lão Tổ chợt sững sờ, toàn thân chấn động. Đôi mắt trũng sâu của hắn mở to đến cực điểm, như thể đang nhìn thấy một điều không tưởng. Hắn nhận ra người đàn ông đó. Nhận ra rất rõ. Đó là Lâm Uyên! Cựu đồ đệ từng được hắn đánh giá cao, một thiên tài tu luyện trong tiên môn của hắn, người đã 'mất tích' khỏi tiên môn hàng ngàn năm trước mà không một lời từ biệt. Hồi đó, hắn đã tức giận, đã thất vọng, cho rằng Lâm Uyên đã phản bội lý tưởng tu tiên, đã đánh mất tiền đồ. Nhưng giờ đây, Lâm Uyên không còn vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng của một tu sĩ nữa. Thay vào đó là sự bình yên, mãn nguyện, một vẻ đẹp chân thật của một người phàm đang sống trọn vẹn với cuộc đời mình. Trang phục của Lâm Uyên chỉ là bộ vải thô đơn giản của một thợ mộc, đôi tay có vết chai sần nhưng cử chỉ lại linh hoạt, tự tại.

Đúng lúc đó, một đứa trẻ nhỏ, đôi mắt to tròn, lanh lợi, chạy từ trong nhà ra, ôm chầm lấy chân Lâm Uyên, tiếng cười khúc khích trong trẻo vang vọng. "Phụ thân! Phụ thân làm xong rồi, đưa con đi chơi nhé!" Đứa trẻ hồn nhiên kéo tay Lâm Uyên, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Lâm Uyên mỉm cười hiền hậu, xoa đầu con trai, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Phụ thân làm xong rồi, đưa con đi chơi nhé." Giọng hắn ấm áp, dịu dàng, hoàn toàn khác với giọng điệu nghiêm nghị của một tu sĩ.

Ngay sau đó, một người phụ nữ hiền thục, khuôn mặt phúc hậu, tay bưng chén trà nóng, bước ra từ cửa. "Lão gia, trời tối rồi, vào dùng cơm thôi." Nàng nói, ánh mắt trìu mến nhìn chồng và con trai.

Lâm Uyên gật đầu, đặt chiếc đục xuống, nhìn pho tượng gỗ vừa hoàn thành, ánh mắt đầy thỏa mãn. Pho tượng không phải là một tác phẩm nghệ thuật đồ sộ, mà chỉ là một hình ảnh bình dị của một cụ già đang câu cá, nhưng lại toát lên sự an yên, tĩnh tại lạ thường. Hắn đứng dậy, nắm tay con trai, rồi cùng người vợ hiền thục bước vào trong nhà, tiếng cười nói ấm áp của gia đình vang vọng, hòa cùng mùi khói bếp, mùi cơm đang nấu, tạo nên một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc phàm trần. Sự gắn kết của họ không cần đến linh khí hay thần thông, mà chỉ cần tình yêu thương và sự sẻ chia.

Vô Trần Lão Tổ đứng lặng như trời trồng, quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm của Lâm Uyên và gia đình hắn. Hắn cảm thấy một cơn chấn động mạnh mẽ xuyên thấu tận xương tủy, một cảm giác còn đau đớn hơn cả việc hắn thừa nhận mình đã "mất người". Hắn so sánh cuộc đời mình – một cuộc đời cô độc, trống rỗng với sức mạnh vô biên, với sự trường sinh lạnh lẽo – và cuộc đời của Lâm Uyên – một cuộc đời bình dị, hữu hạn, nhưng tràn đầy tình yêu, tiếng cười và sự trọn vẹn.

"Ngươi... ngươi đã từ bỏ tất cả... vì điều này sao?" Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, khô khốc, như thể hắn đang cố gắng thốt ra một lời nào đó từ sâu th���m tâm hồn. Hắn từng xem việc Lâm Uyên từ bỏ tu luyện là một sự sỉ nhục, một sự lãng phí tài năng. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy Lâm Uyên đang sống một cuộc đời còn ý nghĩa hơn cả hắn, một cuộc đời "trọn người" mà hắn đã vô tình đánh mất.

"Ngài nhìn thấy gì, lão tổ?" Giọng Tạ Trần vang vọng trong tâm trí Vô Trần Lão Tổ, không còn là lời dẫn dắt, mà là một câu hỏi trực diện, xuyên thẳng vào tâm can. "Một cuộc đời tầm thường, hay một sự trọn vẹn mà sức mạnh không thể mua được?"

Một giọt nước mắt vô thức, nóng hổi, từ từ lăn dài trên gò má khô héo của Vô Trần Lão Tổ. Giọt nước mắt ấy không phải vì đau khổ, mà vì một nỗi khao khát xa lạ vừa được đánh thức, một nỗi khao khát về những gì hắn đã từng có, hoặc chưa bao giờ có được. Ký ức về những người thân đã mất, những khoảnh khắc bình dị đã bị lãng quên, bỗng chốc ùa về, sống động hơn bao giờ hết. Hắn thấy lại hình ảnh của cha mẹ mình, của những người bạn thời thơ ấu, của những nụ cười vô tư lự trước khi hắn dấn thân vào con đường tu tiên đầy khắc nghiệt. Chúng không phải là những mảnh vỡ rời rạc nữa, mà là một dòng chảy ký ức liên tục, chứng minh rằng hắn đã từng là "người", đã từng cảm nhận được những hạnh phúc bình dị ấy.

Hắn bỗng hiểu ra rằng, cái giá của sức mạnh và trường sinh mà hắn theo đuổi là quá đắt. Nó không chỉ là sự cô độc, mà là sự đánh mất chính bản thân mình, đánh mất khả năng cảm nhận, khả năng sống một cuộc đời trọn vẹn. Hình ảnh Lâm Uyên hạnh phúc trong cuộc sống phàm trần 10.000 năm trước (khi Thiên Đạo chỉ mới suy yếu) củng cố thêm niềm tin rằng 'Nhân Đạo' là con đường khả thi và đáng sống, không chỉ trong tương lai hậu Thiên Đạo sụp đổ mà cả trong những giai đoạn khó khăn nhất.

Vô Trần Lão Tổ không thể nói nên lời. Hắn chỉ đứng đó, mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên má, mặc cho nỗi đau và sự hối tiếc gặm nhấm tâm can. Cuộc gặp gỡ 'ngẫu nhiên' này, được Tạ Trần sắp đặt một cách tinh tế bằng 'nhân quả chi nhãn', đã trở thành đòn chí mạng cuối cùng, phá vỡ hoàn toàn những chấp niệm còn sót lại trong hắn. Niềm tin vào Thiên Đạo và con đường tu tiên của hắn giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một khoảng trống mênh mông, và trong khoảng trống đó, một hạt mầm mới đang nảy nở: hạt mầm của sự khao khát được 'trở lại làm người', được tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình dị, không cần đến sức mạnh hay trường sinh. Vô Trần Lão Tổ, một cường giả ngàn năm, cuối cùng đã bị chinh phục bởi sự giản dị và chân thật của 'Nhân Đạo', bởi một cuộc đời 'trọn người'.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free